Nguyễn Quang Lập - Một chắc chủ quyền rằng chữ quyết, nào hay bốn tốt bọc chữ vàng; trăm năm xã tắc ấy chữ thiêng, đâu ngờ chẳng thiêng bằng chế độ. Đoái đường Điện Biên Phủ cỏ cây mấy dặm sầu giăng; nhìn chốn Bờ Hồ, già trẻ hai hàng lụy nhỏ. Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà công an vây bắt cho cam tâm; vốn không ai xúi dục đấu tranh, bị đánh đập rủa nguyền cho đáng số...
*
Hỡi ôi!
Hải đảo- Biển Đông; lòng dân trời tỏ.
Mười năm công đèn sách, chưa chắc còn danh nổi tợ phao; một trận chống Tàu, tuy là mất tiếng vang như mõ.
Nhớ linh xưa:
Nhà báo nhà văn; giáo sư tiến sĩ.
Chưa quen tụ tập, đâu biết biểu tình; chỉ nghiên cứu sinh, ở trong trường bộ.
Cầm bút nghiên, cầm đèn sách, tay vốn quen làm; tập phản đối, tập đấu tranh, mắt chưa từng ngó.
Tiếng hải tặc phập phồng hơn mươi tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa; mùi bốn tốt vấy vá đã ba năm, ghét nhu nhược như nhà nông ghét cỏ.
Bữa thấy ngư dân bị chấn lột, muốn tới ăn gan; ngày xem tàu Hải giám chạy đen sì, muốn ra cắn cổ.
Biển Đông chủ quyền sáng rõ, há để ai bịa đặt lưỡi bò; hai quần đảo lớn của ta, đâu dung lũ cướp ngày chiếm chỗ.
Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức biểu tình; chẳng thèm đắp tai cài trốc, chuyến này quyết giương cao cờ, biểu ngữ.
Khá thương thay:
Vốn chẳng phải thanh niên trai trẻ, theo dòng phản đối đấu tranh; chẳng qua là tiến sĩ, giáo sư, mến nghĩa xuống đường đi bộ.
Mấy chục ông nhân sĩ, nào đợi tập rèn; vài trăm chú sinh viên, không chờ bày bố.
Ngoài cật có một manh cờ đỏ, nào đợi mang học vị học hàm; trong tay cầm biểu ngữ, băng rôn, chi nài sắm huân chương, giải thưởng.
Biểu ngữ viết bằng than đen mực đỏ, vạch mặt chỉ tên bọn hải tặc kia; băng rôn dùng bằng tấm vải thô, phản đối lũ bá quyền nọ.
Chi nhọc quan quản gióng trống kì, trống giục, cùng nhau lướt tới, cảnh sát cũng như không; nào sợ lính cơ động đám nhỏ, đám to, dấn bước xông lên, liều mình như chẳng có.
Kẻ hô vang, người hét ngược, làm cho Khương Du, Chiêu Húc hồn kinh; bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ em Phương Nga líu lưỡi.
Nguyễn Huê Chi, Phạm Duy Hiển, Nguyễn Quang A
Ôi !
Những lăm Nhà nước đồng thanh; đâu biết biểu tình vội bỏ.
Một chắc chủ quyền rằng chữ quyết, nào hay bốn tốt bọc chữ vàng; trăm năm xã tắc ấy chữ thiêng, đâu ngờ chẳng thiêng bằng chế độ.
Đoái đường Điện Biên Phủ cỏ cây mấy dặm sầu giăng; nhìn chốn Bờ Hồ, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.
Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà công an vây bắt cho cam tâm; vốn không ai xúi dục đấu tranh, bị đánh đập rủa nguyền cho đáng số.
Công an đạp vào mặt người biểu tình
Đây chính là người công an đó, người chỉ tay chưa rõ là Tàu hay Việt
Nhưng nghĩ rằng:
Tấc đất biên cương ơn Tiên tổ, tài bồi cho nước nhà ta; Hải đảo- Biển Đông Tổ quốc, mắc mớ chi ông cha nó.
Vì ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương; vì ai xui đồn lũy tan tành, xiêu mưa ngã gió.
Sống làm chi theo quân tả đạo, quăng vùa hương xô bàn độc, thấy lại thêm buồn; sống làm chi ở chốn quan trường, chia dự án, gặm biên cương, nghe càng thêm hổ.
Thà thác mà đặng câu địch khái, về theo tổ phụ cũng vinh; hơn còn mà chịu chữ đầu Tàu, ở với lưu manh rất khổ.
Nguyễn Xuân Diện
Ôi thôi thôi !
Phạm Duy Hiển đau chân dân dìu cõng, tấm lòng son gửi lại bóng trăng rằm; Nguyễn Quang A bền bỉ giấu hờn, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ.
Đau đớn bấy, Hồng Kiên lên xe bus, bọn nít ranh gọi ông lão bằng thằng; não nùng thay, Xuân Diện chạy tìm đoàn, cơn bóng xế dật dờ trước ngõ.
Người cõng GS Phạm Duy Hiển
Ôi !
Một trận khói tan, nghìn năm tiết rỡ.
Binh tướng nó hãy đóng ở đảo Hoàng Sa, ai làm nên bốn phía mây đen; ông cha ta còn ở Bản Giốc, Biển Đông, ai cứu đặng một phường con đỏ.
Thác mà trả nước non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen; thác mà ưng đình miếu để thờ, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.
Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp cơ binh, muôn kiếp nguyện được trả thù kia; sống vì dân, thác cũng vì dân, lời dụ dạy đã rành rành, một chữ ấm đủ đền công đó.
Nước mắt biểu tình lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân; cây hương nhân sĩ thắp thêm thơm, cám bởi một câu vương thổ.
Hỡi ôi thương thay !
Có linh xin hưởng.
____
(Nhại theo Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu)


Không, các cuộc biểu tình sẽ ko chết. Tinh thần của cac cuộc biểu tình sẽ còn mãi. Tuần sau tiếp tuc đi biểu tình tiếp. Biểu tình đến khi CSVN sụp đổ mà thôi. Khen DLB đã sát cánh bên nhân dân trong cac cuộc biểu tình vừa qua. Hoan hô nhà văn NQL. Cám ơn DLB
Trả lờiXóaDuy Đức
Kính chúc bác Lập thêm nhiều sức khỏe và lòng nhiệt thành với dân với nước !
Trả lờiXóaươ chầu chầu...bọ Nập vẫn chưa văng tục
Trả lờiXóanghĩ cũng nực cười. bên 9 lạng - kẻ 1 cân mốt. chẳng ai chịu nhường ai, ừ ! thì thôi đi, chúng nó đã nhận khu vực ấy, đoạn đường kia, con đường này, công viên nọ ... là những khu vực nhạy cảm, là sào huyệt của bọn chúng, chúng không muốn dân ta biểu tình ở đó thì dân ta nên nhường một tẹo đi, đâu nhất thiết là phải biểu tình chính nơi đó nó mới linh, mới thiêng, đã có khả năng hẹn được ở một nơi này thì cũng dư thừa cách để hẹn ở một nơi khác.
Trả lờiXóadân ta ơi ! vài chục người, vài trăm người, một bãi đất trống, thậm chí đó là một bãi tha ma... nơi mà chúng nó chưa nhận chủ quyền, thì dân ta có thể làm một cuộc biểu tình hoành tráng, này là khẩu hiệu, kia là băng rôn, nào là hò hét, thậm chí cả chửi rủa . dân ta cứ mặc sức mà hò reo, rồi quay phim, rồi chụp hình,, rồi upload lên mạng, thế là cuộc biểu tình cũng sẽ được truyền tải nhanh chóng đến mọi nơi.
với công nghệ kỹ thuật số như hiện nay. thì không nhất thiết phải đứng biểu tình trước đại sứ quán TQ mới là biểu tình chống TQ.
O dau co Dan Ap , o do se co Dau Tranh !
Trả lờiXóaDan Ap chinh Nguoi Dan nuoi minh la Ke Vo Dao , Vo Tam ..... la Ke Tay Sai cho Tau Cong !
Tại sao lại hài như vậy?
Trả lờiXóa...
- me vn : chú hãy giải thích dùm tôi 3 từ ” đảng cộng sản” là gì?
..
-công an : bà giả điên hay sao mà hỏi như zị, bà nuôi cộng sản từ trong rừng tới giờ và con bà làm việt cộng chết mấy đứa , còn tấm huân chương bà mẹ vn anh hùng kia nữa, zậy còn hỏi ak
..
-me vn : chú ơi ! tôi già rồi chú giải thích dùm tôi đi
..
-công an : thôi được tôi thì chữ nghĩa không có, bắn rớt chiếc máy bay nên giờ lên làm sếp, zậy tôi giải thích nha: cộng sản là cộng tất cả tài sản của nhân dân lại thế thôi . bà hoi j nửa ko?
..
-me vn : cộng tài sản lại cho ai vậy chú
..
-công an : khổ thật, đảng cộng sản thì cộng lại cho đảng chứ cho ai, chứ miếng đất của bà kiện mấy năm giờ ai lấy trắng trợn mà không đền bù ?, bà lại cứ kiện anh em tôi hoài , đất là của nhà nước chứ phải của bà đâu kiện làm j? ai giải quyết chứ?
..
-me vn : chú cứ nói vậy không,à mà mấy hum giờ biểu tình chống tq xâm lược tôi thấy mấy chú vất vã lắm phải không ? tội nghiệp cho sấp nhỏ không hiểu chuyện.
..
- công an : uh, mệt lắm bà ơi, mấy thằng đó dai quá đã biết hs-ts là của tq rồi thì thôi lại còn phản với chả đối, đây bà thấy không tay tôi bầm hết rồi nè , chân cũng mỏi nhừ có anh còn rớt cả giày nữa chứ nói chung anh em tụi tôi khổ lắm
..
-me vn : sao vậy ? sấp nhỏ nó làm j mấy chú à?
..
-công an : bầm sơ sơ thôi, tôi đấm và đá vài đứa cứ oang oang la ts-hs-vn nên bầm đó mà về lấy tiền sếp bồi dưỡng mấy hum giờ, còn thằng kia có cứ chống tq hoài nên tôi cho nó 1 đạp vào mặt thế là rớt cả giầy, mà tụi nó ngoan cố thật, đã bảo là có nhà nước lo rồi mà cứ biểu với chả tình.
..
-me vn: sấp nhỏ nó yêu nước vn mì̀nh mà mấy chú, sao nặng tay quá vậy? mà luật có cho phép đánh nhân dân vậy đâu?
..
công an : ơ ơ cái bà này, bà nên nhớ câu ” ĐẢNG TA LÀ ĐẢNG CẦM QUYỀN” nha, tới cả trăm đảng viên đó, chúng tôi đưa ra luật cầm luật cầm quyền muốn làm gì thì làm chớ, ai cấm được nào? bà thấy nhà bà không, chúng tôi không cho bà cất nhà đó bà dám cất không? tháo dở gấp trả lại hiện trường liền.
..
-mẹ vn : ủa sao tôi thấy nhà nước ta có câu ” NHÀ NƯỚC CỦA DÂN – DO DÂN- VÌ DÂN “và ” CÁN BỘ LÀ ĐẦY TỚ CỦA DÂN “mà chú
..
-công an : ôi nhãm quá bà ơi! mấy cái đó là bác hồ nhà tớ viết ra đấy giờ chúng tôi coi đó là ” TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH ” thôi, chứ có phải coi là ” HÀNH ĐỘNG ” đâu, tư tưởng mãi là tư tưởng thôi, tôi đây đánh tơi bời mấy thằng yêu nước chống anh hai tq nhà tôi có thằng chủ nào chạy lại nói ” Ê KU, TỚI CHE NẮNG CHO CHỦ ” đâu.
..
-mẹ vn : chú nói cũng đúng có quyền là có tất cả mà, mà sấp nhỏ nó cũng tội hay cứ cho nó biểu tình tỏ lòng yêu nước đi mấy chú
bác Lập viết vậy không ổn, chẳng khác nào nói sẽ không còn biểu tình nữa vì là ... văn tế (tức khóc người đã chết)! Bác nên sử a lại là văn tế "tự do-dân chủ".
Trả lờiXóaHay! Cám ơn Lập nhiều. Ta không có súng, ta dùng bút vây. Đề nghị thôn DLB cho quảng bá rộng bài Văn Tế sống các chiến hữu này,
Trả lờiXóamai sau tac pham VAN TE BIEU TINH se di vao LICH SU VIET NAM CAN DAI va LICH SU VIET NAM VONG NO QUOC
Trả lờiXóaBo lap xin sua lai cau ghet hoi mat nhu nha nong ghet chuot vi nay nong dan cung lay co lam giau bo nhe. ma chuot no ban hon nhieu
Trả lờiXóaĐọc thơ, nhìn thấy người dân biểu tình bị bắt mà buồn như muốn khóc.
Trả lờiXóaNgười chỉ tay bên cạnh tên Minh là Trung Tá Canh Phó trưởng CA quận Hoàn Kiếm, phụ trách An Ninh. Nhà hắn ở dốc Bác cổ.
Trả lờiXóaBác Lập viết hay quá. Rất ngưỡng mộ - (cả văn tài và nhân cách)!
Trả lờiXóa