Nhà văn Nguyễn Quí Đức: “Chúng ta đã chậm mất hai thế hệ để hòa giải”

Ông Nguyễn Quí Đức cho rằng muốn hòa giải với người thì trước hết phải hòa giải với chính mình.

Nhà văn Nguyễn Qúi Đức là người đã giúp rất nhiều nhà văn Việt Nam chuyển ngữ và giới thiệu các tác phẩm của mình ra thế giới bên ngoài. Mặc dù đi nhiều, viết nhiều, nhưng ông xuất bản rất ít. Ông đã sang Mỹ sinh sống từ sau năm 1975. Trước đó, cha ông, một công chức miền Nam bị bắt trong cuộc tấn công tết Mậu Thân 1968 và bị giam tù 12 năm. Năm 1989 ông trở về Việt Nam lần đầu tiên và tới năm 2006 thì về ở hẳn để mở quán café Tadioto trên phố Triệu Việt Vương, Hà Nội.

Bay Vút: Thưa ông, dưới góc nhìn của một người lưu vong sau khi trở về Việt Nam, ông nhìn vấn đề ‘mâu thuẫn dân tộc’ như thế nào?

Nguyễn Quí Đức: “Còn tùy là nói chuyện với ai và ở thế hệ nào. Mỗi thế hệ có sự khác nhau về tầm nhìn, sự hiểu biết về câu chuyện. Có thế hệ bị ảnh hưởng bởi cuộc sống thời chiến, bị va chạm với những hình ảnh và âm thanh họ nghe và thấy được nên họ có suy nghĩ khác. Nếu như đang sống trong thời chiến, một người thấy phi cơ ném bom xuống làng mình thì chắc chắn tư duy người này sẽ bị ảnh hưởng.


Nhà văn Nguyễn Quí Đức. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Thế hệ lớn lên sau này không phải sống trong hoàn cảnh chiến tranh nên họ có cái nhìn bình tĩnh và mềm mỏng hơn. Bây giờ, rất ít người tò mò về quá khứ, về chiến tranh, vì người ta cũng mệt khi nghe chuyện này. Hậu chiến, đời sống cơm áo, gạo tiền, là đủ mệt rồi. Nhưng những người lưu vong sau 30/4 vẫn cảm thấy vương vấn về chuyện ấy, bởi vì nó vẫn chưa được nói ra một cách thỏa đáng.

Thoạt đầu những người sang Úc, Pháp, hay Mỹ cách đây mấy chục năm chưa có một chỗ đứng vững vàng, nên họ cần một cái định nghĩa: ‘Tôi là ai’. Lúc đó, để trả lời câu hỏi này thì đấy chính là cái quá khứ của chiến tranh, những mất mát, những tranh đấu mà họ đã từng trải qua. Và họ cho rằng đấy là điều quan trọng nhất trong con người của họ. Vì ra nước ngoài họ là một con người khác, phải sống cuộc sống và tiếp thu một nền văn hóa khác. Họ mất hẳn quá khứ đồng thời họ cũng bị bứng khỏi cái gốc rễ cội nguồn.

Sau này, khi họ tạo dựng được cuộc sống, tiếp nhận được nhiều thông tin thì câu chuyện nó cũng có khác đi. Và khi những người trực tiếp tham chiến già đi, đến gần cái tuổi gần đất xa trời thì họ suy nghĩ khác. Cái quan trọng đối với họ bây giờ là về lại nơi họ đã sinh ra, lớn lên. Một số muốn trở về để chết trên mảnh đất quê hương.

Mâu thuẫn khó khăn nhất của Việt Kiều là ở trong nước vẫn không công nhận cái thể chế miền Nam là một chính phủ. Chính quyền hiện nay có thể không còn gọi họ là “ngụy” nữa nhưng đồng thời cũng không gọi là ‘chính phủ miền Nam’. Thực ra, những người này vẫn có những thể chế, những niềm tin và lý tưởng, chứ họ không phải là những người chạy theo Mỹ, để bị gọi là ‘phản quốc’.

Có nhiều người miền Bắc nói với tôi rằng người lính VNCH là những người phản bội tổ quốc. Khi nghe như vậy tôi cũng không biết giải thích gì với họ. Do đó, cũng khó mà nói chuyện. Những người trẻ tuổi hơn thì nói họ mệt chiến tranh lắm rồi, họ muốn ô tô, vật chất và của cải, họ muốn tương lai. Đấy là sự khác biệt rất lớn: những người nước ngoài về thì muốn tìm quá khứ, nguồn gốc, còn người ở trong nước thì muốn hướng tới tương lai giàu có, vinh quang”.

Bay Vút: Hòa bình lập lại, có thể thấy số phận những người lính VNCH rất cơ cực và phải nói là bi đát. Nhưng cho tới tận thời điểm này, tình hình cũng vẫn vậy, nhất là về mặt tinh thần. Mỗi năm vào các dịp kỷ niệm chiến thắng này kia, có lẽ họ sẽ rất buồn khi xem tivi hay đọc những bài báo viết về dịp 30/4?

Nguyễn Quí Đức: “Tôi nhìn nhận chuyện này ở một phạm vi rộng hơn và ở dưới góc độ văn hóa. Nếu tôi là người chiến thắng và nếu tôi là người tự trọng, tôi tự biết tôi là ai thì tôi chẳng cần phải chê bai người khác, hạ bệ người khác để tôi được hay ho hơn. Cái tâm lý miệt thị một người khác chính là cái tâm lý muốn tự đề cao mình lên, trong khi bản chất của sự việc thì chẳng cần phải thế”.

Bay Vút: Có cảm giác phía bên này vẫn coi phía bên kia là những đứa con “hư” của dân tộc, nhưng các cụ ta có câu “con hư thì vẫn là con của mẹ”. Có lẽ chúng ta cần có cái nhìn nhân ái và bao dung hơn nữa, ông có thấy vậy không?

Nguyễn Quí Đức: “Tất nhiên là có. Chúng ta cần có thời gian để sự việc tự nó lắng xuống và qua đi, để có sự độ lượng. Bất cứ chính quyền nào cũng vậy, để bảo vệ chỗ đứng của mình, thì phải tự đề cao mình lên và đặt ra cái chỗ đứng thấp kém cho một người khác. Nhưng nếu họ vững tâm hơn, và nếu họ có cái lý chính đáng thì họ sẽ không cần cái đấy nữa.

Còn với người dân hằng ngày thì cái nỗi đau của ông bộ đội miền Bắc cũng giống nỗi đau của người mẹ miền Nam mất con. Chúng ta đã quên rằng đấy là nỗi đau chung. Về vấn đề này nói theo tinh thần nhà Phật hay Thiên Chúa Giáo thì bao giờ cũng cần cái sự độ lượng, mà độ lượng thì bây giờ đúng là cái xa xỉ. Tôi nghĩ phải mất thêm một thời gian nữa thì chuyện này mới có thể êm xuôi”.

Bay Vút: Bài học từ Đông Đức và Tây Đức năm 1989 khi bức tường Berlin sụp đổ, người dân hai miền đã ôm chầm lấy nhau và họ coi nhau là người Đức chứ không còn Đông hay Tây. Nhưng một số chính trị gia Tây Đức lại không coi như vậy mà vẫn có những quan ngại và định kiến về phía bên kia. Do vậy, tiến trình hòa giải dân tộc đã bị chậm mất một, hai thế hệ. Việt Nam dường như cũng đã mắc phải sai lầm đó, và chúng ta đã chậm mấy thế hệ và liệu còn phải chậm mấy thế hệ nữa thưa ông?

Nguyễn Quí Đức: “Đấy là điều đáng tiếc. Theo tôi thấy thì Việt Nam đã chậm mất hai thế hệ và có lẽ tình trạng này sẽ còn kéo dài thêm. Có một số dấu hiệu đang thay đổi, và tôi nghĩ đến một lúc nào đó vấn đề hòa giải sẽ tự mất đi. Bây giờ thế hệ trẻ trong nước ít người quan tâm đến chiến tranh hay mâu thuẫn, còn thế hệ người Việt trẻ ở nước ngoài thì vì được sống trong một môi trường giáo dục, văn hóa khác nên họ cũng không quan tâm đến nó. Những người lính già rồi cũng sẽ chết đi. Khi già thì họ sẽ có cái nhìn trầm tĩnh hơn. Những bức xúc đau khổ về những người cần hòa giải sẽ được nhìn nhận bình tĩnh hơn.

Tôi chỉ mong nhà nước tự tin hơn, can đảm hơn để chấp nhận mọi thứ. Bây giờ Việt kiều về đây giúp tài chính, kỹ thuật. Nhưng cùng lúc đó ông ấy lại mang về những niềm tin, ý tưởng về dân chủ của cái xã hội khác. Đất nước có đủ niềm tin cho người ta có tiếng nói hay không? Do đó rất dễ hiểu là những người Việt kiều hoạt động trong lĩnh vực văn hóa là những người không được nhà nước tin tưởng nhiều lắm.

Như tôi đây, khi trở về nước tôi đâu có xin visa làm báo chí được. Do đó vấn đề ở đây là: mình yêu đất nước nhưng đất nước có yêu mình không. Nhưng tôi không vì thế mà chống đối. Tôi về tạo dựng công ăn việc làm với quán café này, mang một cái thái độ ứng xử với mọi người khác nhau. Nhưng sau một thời gian sống ở đây thì tôi cảm thấy con người không còn cái tinh thần cộng đồng như trước nữa. Mọi người mệt nhọc quá. Họ chỉ muốn vật chất, giành giật nhau, chạy xe lỡ va quệt là đánh nhau.

Nhưng tôi lại thấy có những mâu thuẫn khác phát sinh. Ví dụ những người trẻ bây giờ được đi ra ngoài du học, tiếp nhận những ý tưởng mới và khi trở lại họ có được áp dụng và chấp nhận hay không? Đó lại là một chuyện khác. Đấy không còn là khác biệt vì chiến tranh, mà đấy là vấn đề liên quan tới tư tưởng của thể chế.

Lấy bài học từ chiến tranh, tôi cho rằng với những người như thế thì khi họ về nước họ có làm được gì hay không, có áp dụng được gì hay không. Hay là vì sống trong một môi trường đầy cạm bẫy như ở Việt Nam thì họ có trở nên ‘hư hỏng’ hay không. Tôi gặp những người ở độ tuổi 30 sau khi đi học ở nước ngoài về bị bất đắc chí, họ chán nản. Ở tuổi 30 họ chẳng còn cái lý tưởng nào để sống và làm việc. Một số ít thì lập nghiệp chính bằng sự quen biết, tiền bạc”.

Bay Vút: Qúa khứ là một điều không dễ gì quên, đặc biệt với bối cảnh chiến tranh ở Việt Nam giữa hai miền Nam – Bắc. Nhưng khi hòa bình lập lại, điều quan trọng là cách những người còn sống hành xử với nhau thế nào với nhau, đối xử ra sao với những người đã khuất. Theo ông, thế nào là cách hành xử có văn minh và hòa hợp với nhau nhất?

Nguyễn Quí Đức: “Tôi nghĩ cách hành xử văn minh nhất chính là im lặng. Tôi đặt ngược câu hỏi lại là nếu người miền Nam thắng cuộc thì người miền Nam viết sử như thế nào về người miền Bắc? Có tắm máu, có độ lượng, có thù hằn ai không? Tôi nghĩ là sẽ có, tệ hại hơn hay không thì chưa biết.

Ngày trước tôi đi làm phóng sự về một lính Mỹ giết một người lính Việt Cộng ở Thái Bình. Về sau người này tìm lại được hài cốt và mang trả lại cho gia đình người đã khuất. Trên đường đi làm phóng sự, khi tôi ngồi trên xe thì có ông lính người Bắc nói thao thao bất tuyệt về người lính miền Nam và cho rằng lính miền Nam rất man rợ, độc ác. Tôi ngồi nghe và lặng im chẳng nói gì vì chẳng biết nói gì lúc này cả. Về sau có người về kể lại với cái ông lính người Bắc ấy câu chuyện về gia đình tôi. Sau khi nghe ra, ông ấy gửi lời nhắn mời tôi về nói chuyện với thái độ rất nhã nhặn và hài hòa.

Mỗi năm không biết bao nhiêu chương trình trên các đài truyền hình nói về các trận chiến này, trận chiến kia. Các chương trình vẫn đều nói cùng một giọng điệu, vẫn một kiểu nói rằng con người miền Nam là con người xấu xa, tàn ác… Tại sao người trong nước là người thắng cuộc, thường dễ tha thứ cho người ta hơn, tại sao không làm được điều ấy?

Như bố tôi đi tù 12 năm, giờ tôi hận thù thì cũng chẳng đòi được 12 năm ấy. Cái gì qua rồi thì đã qua rồi. Đòi hỏi hòa giải nằm ở chính mình trước, đường hai chiều bắt đầu từ một chiều”.

Nguồn : Bay Vút

Tóm lược

    • Nguyễn Quí Đức sinh tại Đà Lạt, tốt nghiệp đại học ngành truyền thông tại San Francisco.
    • Anh là tác giả cuốn hồi ký Where the Ashes Are (Addison-Wesley, 1994), đồng chủ biên hai tuyển tập Vietnam: A Travelers’ Literary Companion (Whereabouts Press) và Once Upon A Dream (Andrew & McMeel).
    • Anh là dịch giả cuốn Behind the Red Mist ̣(Hồ Anh Thái) và The Time Tree (Hữu Thỉnh), giải chung kết Dịch thuật năm 2003 của Hiệp hội Phê bình Văn học tiểu bang California.
    • Các truyện và thơ anh dịch của nhiều nhà văn, thơ trong và ngoài nước như Phùng Nguyễn, Nguyễn Huy Thiệp, Lê Minh Khuê, Nguyễn Bá Trạc, Mai Kim Ngọc, Trịnh Công Sơn v.v… được đăng tải trên nhiều tạp chí và tuyển tập văn nghệ như Zyzzyva, Manoa Journal, Watermark...
    • Các sáng tác của anh đã được đăng tải trên Hợp Lưu, Văn, Văn Học, Under Western Eyes, Vestiges of War, Manoa Journal, Salamander…
    • (Nguồn: Talawas)

22 Nhận xét

  1. ông nguyễn dức quý có học cao cỡ nào,có thể hiện phật tính ra sao,với ông tôi chỉ xử dụng 2 từ BA PHẢI,1 chốn cộng sản,2 thành dạt nơi xứ người từ học vấn dến tiền của,3 quay về vn a dua cường quyền dễ tìm danh lợi.
    (Như bố tôi đi tù 12 năm, giờ tôi hận thù thì cũng chẳng đòi được 12 năm ấy. Cái gì qua rồi thì đã qua rồi) câu ông nói người ta tưởng rằng ông là phật hay chúa tái thế,nhưng suy gẩm và xét cho thấu dáo (Tôi nghĩ cách hành xử văn minh nhất chính là im lặng) tức là chấp nhận sống với cái ác ,không cần phải sửa dổi phải không thưa ông nhà văn (nguyển dứt quý).tôi chỉ là một người dân dức cạn tài hèn nói theo từ ngữ hiện nay là dân ngu,thú thật khi dọc những câu trả lời của ông,tôi biết ông thuộc thành phần cõi trên/.

    Trả lờiXóa
  2. công nhân viên chứclúc 10:58 29 tháng 4, 2011

    thangkhosaigon chỉ được cái nói đúng. Ông nhà văn này không dám nói đúng sai cho rỏ ràng, hèn mọn về bợ đỡ đích CSVN rồi còn phải nói cho mệt

    Trả lờiXóa
  3. Ông nhà văn nầy một là phật còn hai là nịnh CS để được lợi lạc gì đây

    Trả lờiXóa
  4. Nếu Đảng CSVN thật sự có thiện chí muốn hoà giải thì đã có ý định hoà giải từ lâu rồi. Nhưng bây giờ đã quá muộn màng rồi. Bàn tay của Đảng đã thấm đẫm máu của người dân lương thiện bình thường. Kẻ ác phải bị trừng phạt. Đã quá trễ để quay đầu lại rồi.

    Đối với "CỘNG SẢN KHÔNG THỂ NÀO SỬA CHỮA MÀ CHỈ CÓ THỂ ĐÀO THẢI NÓ." Trích lời của cựu tổng thống Nga Boris Yeltsin.

    Trả lờiXóa
  5. Tin mới cho hay !
    Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hop với nhân dân phường Quán Thánh Hà nội, thì tất cả lão thành cách mạng đã trả thẻ Đảng cho ông Trọng . Một người nói :" của ông, ông cầm lấy"

    Trả lờiXóa
  6. “Chúng ta đã chậm mất hai thế hệ để hòa giải”

    Đâu có phải chỉ chậm mất hai thế hệ các bác ơi. Thế hệ con tôi, sinh ra và lớn lên ở ngoại quốc. Rồi đến thế hệ cháu tôi, không biết có còn nói tiếng Việt được không. Thấy chính quyền Việt Nam như vậy, chúng nó đâu có muốn nhận là người VN đâu. Dậy chúng nó thì dậy, nhưng chúng nó không nghe cũng chẳng trách được. Ngay cả người VN bây giờ còn muốn chạy khỏi nước, còn thấy nhục khi mang hộ chiếu VN thì trách sao được chúng nó. Ngoại trừ sự liên hệ là bố mẹ ông bà, có khi đã chết từ lâu, chúng nó có tình cảm gì với nước VN đâu. Chính quyền VN còn coi ông bà cha mẹ chúng nó là kẻ thù nữa mà.

    Vậy thì không phải "chậm" thôi đâu các bác ạ. Mất hết cả rồi.

    Nghĩ thì buồn, nhưng biết sao được. Nhà nước VN chỉ nhận mình là người VN khi nào có lợi cho họ. Còn ngoài ra thì có coi mình ra cái gì đâu.

    Hòa giải, đối thoại thì phải thật tâm. Cái đó thì tôi chưa thấy từ những người cầm quyền.

    Trả lờiXóa
  7. Nếu thật sự csvn muốn hòa giải thì phải dẹp mấy cái trò ăn mừng ngày 30-4, phải thừa nhận rằng chiến tranh VN chỉ là cuộc chiến ý thức hệ, VNCH cũng là những người anh em chứ không phải là "Ngụy", nhưng trên thức tế cứ đến 30-4 thì csvn lại bắt đầu mở cái loa rè ca tụng "chiến thắng Mỹ-Ngụy" chửi bới thậm tệ chính phủ và quân đội VNCH, như vậy thì hòa giải thế nào được, chỉ là trò lừa bịp, đối với csvn thì cái gọi là hòa giải chỉ là 1 sự "khoan hồng" dành cho kẻ có tội, tuy nhiên VNCH chẳng có tội gì cả nên chẳng ai cần xin xỏ sự "khoan hồng" của chúng đâu, điều đáng nói là ngay cả mấy ồng cs "phản tỉnh" như Võ Văn Kiệt, Phạm Đình Trọng, Đồng Sĩ Nguyên mở miệng ra thì cũng lải nhải mấy cái điệp khúc "kháng chiến chống Mỹ", "chiến thắng 30-4 vĩ đại", tức là họ vẫn chỉ xem VNCH như là kẻ thù cần tiêu diệt, thử nghĩ xem ngay cả mấy ông cs "phản tỉnh" mà vẫn còn mang cái tư tưởng như vậy thì huống chi là mấy tên cs cố chấp, nhất là những tên đang nắm quyền lực, không bao giờ mà có chuyện hòa giải khi cs còn cai trị VN .

    Trả lờiXóa
  8. Mien nam chan lam,tay bunlúc 13:06 29 tháng 4, 2011

    ""Lang cang" con de phong Ba,
    ngay ngay thang thang Ba ra vo nhin
    Con ve Ba o mot minh
    buon thai cai canh gia dinh chia hai
    duong xa, thang rong, nam dai
    song doi co doc ,biet ngay nao vui!."
    Bai tho nay duoc mot nguoi cha ( Giao su truoc 1975 )tang cho gia dinh nam 1983 khi phai roi khoi thanh pho di mua dat rung that xa xoi ,heo lanh lam ray( 1977) .Viec nay nham tranh cho gia dinh khoi phai di kinh te moi,moi khi nghi he 3 thang dua con trai 8 - 15 tuoi moi co dip cung Me len tham Cha va theo dam ban di chan bo voi cai cay gay "LANG CANG" chan dat.Den ngay tuu truong dua tre phai ve Thanh pho di hoc va dem cat Cay "Lang Cang "trong phong cua Cha minh.Noi niem nho Vo va Con ,nguoi "Giao su Mu" da viet nhieu bai tho "Tuc canh".Tren day la mot trong so nhung bai tho,Bai tho tren nhac lai khong mang ham nghia han thu ma xa hon chi nhac lai che do doc tai ( dac biet doc tai CS ) luon gieo rac nhung toi loi cho Dan toc .Nuoc Viet Nam la tren het,Dang Cong san chi la dang phai khong the dung tren Dan toc quyet dinh tac ca ...co nhu the moi tranh duoc moi su sai lam dang tiec ma nhan dan Viet Nam luon la nguoi tra gia cho nhung sai lam ca nhan do...

    Trả lờiXóa
  9. Hai hàng nhu* ông nhà văn này thì khó nuốt quá. Ông về VN làm ăn và đóng thuế để nuôi bản thân cộng vào đó là trụ*c tiếp nuôi lũ VC mà hàng ngày cu*o*p' của giết dân lu*o*ng thiện ngay trong nu*o*c' cũng có nghĩa là chính ông đã tiếp tay gay tội ác rồi..thì ông nhà văn đu*ng` nên nói hòa hộp hòa giải o*? đây đối vo*i' thế hệ truóc..Hiện tại VC không hòa giải đuoc nguòi trong nuóc thì ông đùng có mong VC hòa giải vói nguòi Việt hải ngoai...cho dù thế hệ truóc hay sau chiến tranh.

    Trả lờiXóa
  10. Bài viết của tác giả Nguyễn Quí Đức giống như một kiểu đầu hang cái ÁC .Dù là Phật hay là Chúa cũng phải tiêu trừ cái ÁC để cứu chúng sinh.Tại sao phải chống Cộng Sản?Vì CS là hiện thân của cái ÁC.Khi cái ÁC còn lộng hành thì đau khổ còn triền miên.Có lẽ Tác giả chưa hiểu nhiều về CS hoặc vì một lý do nào đó mà không muốn hiểu.Còn nói hoà giải ư?CS dứt khoát không có khái niệm này.Lịch sử đã chứng minh.Đối với CS chỉ có hai lựa chọn hoặc chấp nhận đau khổ hoặc lật đổ nó.Đừng mong thoả hiêp được với nó ./

    Trả lờiXóa
  11. tui thay hang trieu ban in tuyen ngon nhan quyen va dan quyen duoc viet nam cong hoa phat hanh rong rai cho moi tang lop la tui hieu chinh nghia thuoc ve ai rui con ai la nguoi ra linh thu gom de dem di tieu huy bang cach tai che thi ong nha van chu quan cafe toidioto thu nghi xem co hoa giai duoc voi tan thuy hoang kieu hien dai nay ko ong cu nghi cho ky di rui co bua tui bay ra ha noi vo quan ong de co dip tranh luan xin tu gioi thieu tui la thang cs50 nam tuoi dang chac la tui hieu ro dang cong san cua tui hon ong rui, cho nao ong thay kho noi thi xin tu do bay to y kien, dung co lam thinh ra ve cao dao ko them chap de co the di toi tan cung cua su that

    Trả lờiXóa
  12. deo hieu fgllut loi cai chi chi,viet chi cung phai cho ban doc hieu duoc y minh cho ko thi viet lam ccc

    Trả lờiXóa
  13. dan ngu mà còn thêm mất dạy nữa. Chắc người ta gửi thử lần đầu đó mà. Nói ra là đéo này đéo nọ làm ô uế trang báo mạng.

    Trả lờiXóa
  14. xin mec ong chu quan cafe tadioto mot tuyet chieu ong nen tung ra mon cafe moi gia 25usd mot tach xin dam bao voi ong rang ong se thu bon tien vi tui hieu ro tam ly ua hon nguoi ua huyenh hoang ua lay le voi thien ha cua bon cs tubando ma, ong nen dat loai tach rieng co in chu 25usd to to bo o ben ngoai tach the la ca quan deu tram tro khen ong khach sang trong va roi ho do xo vo goi cafe 25usd thi co ma cac co hau ban dam xam vo nhau ma nga chong vo luc do quan moi dzui ong nha van noi tieng the gioi ngq duc co khi lai duoc nhan giai nobel ve kinh doanh ay chu li ,tui mec ong chieu nay la thanh thuc vi ban chat cua cs tubando la goc nha que thich ra ve ta day hon nguoi ma 25usd doi voi bon chung la qua re de lay le voi thien ha mahcu tin tui di rui lam thu coi co dung ko

    Trả lờiXóa
  15. Đàng CSVN nên tạ lỗi 12 năm cải tạo của bố ông NĐQuy bằng cách nhận ông Quy làm ở ban tuyên huấn

    Trả lờiXóa
  16. cai ten quan cafe tadioto cua ong nha van noi tieng the gioi ncuyen quy duc la phan anh dung tam trang cua chu quan va khach hang roi ong nen lam thu tuyet chieu cua lao cs50tuoidang la rat an y voi ten quan vi tadioto thi at phai uong cafe 25usd mot tach thi moi xung mat anh hao tu ban do chu,ong cu tap trung oanh vao tam ly thich xa hoa , hoc lam sang cua bon nha que la ong thang qua dam do

    Trả lờiXóa


  17. Ngày Quốc Hận và những Nỗi đau lớn Mất mát chung
    =====================================



    Nỗi đau Mẹ Việt Nam Anh hùng

    Con là Tử sĩ miền Nam kiên Trung

    Hòang Sa tử chiến (1) chống giặc xâm lược

    Đi vào Biển Mẹ sóng ngàn trùng

    Trường Sa quyết tử (2)
    chống giặc bành trướng

    Nỗi đau Mẹ Việt Nam Anh hùng

    Con là Liệt sĩ thủy chung miền Bắc

    Đi vào lòng Biển Mẹ bao dung .. ..


    *


    Mẹ Anh hùng (3) lưu đày ngay Quê Hương

    Bao con Liệt sĩ khúc đọan trường

    Nay đường cùng Mẹ buồn tự vẫn (3)

    Phản bội Mẹ đào hầm che dấu thương

    Mẹ Bao dung (4) lưu vong trời hải ngọai

    Nước mắt bốn tám Mùa Xuân tang thương

    Bao giờ Dân chủ + Tự do + Hòa giải ? ? ?

    Ngày ấy Đại Ziên Hồng trên Quê Hương !




    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    PARIS, Ngày Quốc Hận 30/04/1975 - 30/04/2011




    1. Hải chiến Hoàng Sa là một trận chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung Quốc từ 17 đến 19 tháng 1 năm 1974 trên quần đảo Hoàng Sa.

    Sau trận chiến, Trung Quốc đã chiếm đóng toàn bộ quần đảo cho đến nay.

    2. Hải chiến Trường Sa năm 1988 khi Hải quân Quân giải phóng Nhân dân Trung Hoa đưa quân chiếm đóng một số đảo, đảo chìm, bãi ngầm thuộc quần đảo Trường Sa và Hải quân Nhân dân Việt Nam đưa quân ra bảo vệ, đánh trả và cuộc chiến nổ ra vào ngày 14 tháng 3 năm 1988.

    Kết quả thắng lợi thuộc về Trung Quốc, phía Việt Nam mất 3 hải vận hạm của hải quân Việt Nam, 64 thủy binh Việt Nam đã hy sinh và quan trọng hơn cả là kể từ đó Trung Quốc đã chiếm đóng thêm một số lãnh thổ mà Việt Nam luôn cho là chủ quyền của mình.

    3. Bà Dương Thị Kính bản thân đã tham gia cả hai cuộc chiến tranh ái quốc, có mẹ là Bà Mẹ Việt Nam anh hùng, có bố, chồng, con và cả bốn em trai mà bà Kính đã giúp mẹ nuôi từ nhỏ đều tham gia Vệ Quốc Đoàn rồi Quân đội nhân dân Việt Nam, trong đó 3 em trai Dương Văn Cồ, Dương Văn Hữu và Dương Văn Linh đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, hiến đời mình cho Tổ Quốc.

    Thế nhưng, bà Dương Thị Kính chẳng những không được Nhà nước cấp nhà, đất để ở mà còn bị tên Lê Thanh Hải, Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh, hiện là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh và đồng bọn đập tan nhà và cướp trắng đất ở tại 255/6/27 Ngô Tất Tố, phường 22 quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh mà bà đã mua bằng đồng tiền bà chắt chiu cả đời !

    (Cù Huy Hà Vũ - Hãy đưa tên Lê Thanh Hải ra vành móng ngựa)

    4. « Bà Ngô Đình Nhu có một đức tính mà ít người có: đó là sự Tha thứ.
    Bà tha thứ tất cả, cả những người cầm súng bắn vào đầu chồng bà, cả những người đi bày đặt nói xấu bà trên báo chí, trong dư luận ...

    Bà ấy từng nói là nếu có những việc như vậy, thì bà ấy tha thứ hết, không có oán hận chuyện gì.

    Đó là sự vị tha, hiếm có trong cuộc đời con người ta, vốn có yêu có ghét, có hận thù. Dường như bà Nhu đã đi xa được hơn những tình cảm bình thường đó ... »

    (Luật sư Trương Phú Thứ)

    Bà Ngô Đình Nhu giờ đây rất xứng đáng là một Người Mẹ Việt Nam về yên nghỉ bên Đền Hùng

    Trả lờiXóa
  18. cai ten quan cafe tadioto cua ong nha van noi tieng the gioi ncuyen quy duc la phan anh dung tam trang cua chu quan va khach hang roi ong nen lam thu tuyet chieu cua lao cs50tuoidang la rat an y voi ten quan vi tadioto thi at phai uong cafe 25usd mot tach thi moi xung mat anh hao tu ban do chu,ong cu tap trung oanh vao tam ly thich xa hoa , hoc lam sang cua bon nha que la ong thang qua dam do

    Trả lờiXóa
  19. deo hieu fgllut loi cai chi chi,viet chi cung phai cho ban doc hieu duoc y minh cho ko thi viet lam ccc

    Trả lờiXóa
  20. Mien nam chan lam,tay bunlúc 06:04 30 tháng 6, 2011

    ""Lang cang" con de phong Ba,
    ngay ngay thang thang Ba ra vo nhin
    Con ve Ba o mot minh
    buon thai cai canh gia dinh chia hai
    duong xa, thang rong, nam dai
    song doi co doc ,biet ngay nao vui!."
    Bai tho nay duoc mot nguoi cha ( Giao su truoc 1975 )tang cho gia dinh nam 1983 khi phai roi khoi thanh pho di mua dat rung that xa xoi ,heo lanh lam ray( 1977) .Viec nay nham tranh cho gia dinh khoi phai di kinh te moi,moi khi nghi he 3 thang dua con trai 8 - 15 tuoi moi co dip cung Me len tham Cha va theo dam ban di chan bo voi cai cay gay "LANG CANG" chan dat.Den ngay tuu truong dua tre phai ve Thanh pho di hoc va dem cat Cay "Lang Cang "trong phong cua Cha minh.Noi niem nho Vo va Con ,nguoi "Giao su Mu" da viet nhieu bai tho "Tuc canh".Tren day la mot trong so nhung bai tho,Bai tho tren nhac lai khong mang ham nghia han thu ma xa hon chi nhac lai che do doc tai ( dac biet doc tai CS ) luon gieo rac nhung toi loi cho Dan toc .Nuoc Viet Nam la tren het,Dang Cong san chi la dang phai khong the dung tren Dan toc quyet dinh tac ca ...co nhu the moi tranh duoc moi su sai lam dang tiec ma nhan dan Viet Nam luon la nguoi tra gia cho nhung sai lam ca nhan do...

    Trả lờiXóa
  21. công nhân viên chứclúc 06:04 30 tháng 6, 2011

    thangkhosaigon chỉ được cái nói đúng. Ông nhà văn này không dám nói đúng sai cho rỏ ràng, hèn mọn về bợ đỡ đích CSVN rồi còn phải nói cho mệt

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn