Tôi không thể nào mang về cho em

Hoàng Nhuận Cầm

Tôi không thể nào mang về cho em
Trên những đồi biên cương chảy máu
Mắt đồng đội sau những ngày chiến đấu
Khẩu súng ghì nóng bỏng đất Hoà An.

Thương yêu quá! Việt Nam
Lựu đạn bay lẫn trong bầy chim sẻ
Con đứa lên rừng, đứa lần xuống bể
Ngảy đất trời vỡ trứng Âu Cơ.

Sao thương quá ầu ơ
Lời ru ngủ suốt chân trời góc bể
Tay nào mẹ bồng, tay nào mẹ bế
Bàn tay nào đẫm lệ dỗ Nguyễn Du.

Chưa tay nào dỗ nín được Nguyễn Du
Sao tôi thương mùa thu trăng lu
Đêm sao mai lặng lờ cá đớp
Ngày mặt trời đổ rợp bóng cây.

Tâm hồn tôi màu mây
Quân phục xanh màu lá
Việt Nam! Tôi thương quá
Tôi thương quá! Việt Nam.

Trái tim thêm một tuổi
Đất tôi yêu ngàn ngày
Xin trao tôi khẩu súng
Khi mà chưa xuôi tay
Mẹ lại đưa ra trận
Khu vườn hoa mướp bay...

Việt Nam ôi yêu thương
Chữ vất vả, gian nan người quá thấu
Bao thế hệ trọn đời đi chiến đấu
Bao cuộc đời nhắc đến đã gương soi.
Sẽ còn in như dao khắc lòng tôi
Dáng đồng đội ngã trong giờ chiến đấu
Ngực áp sát cột biên cương đỏ máu
Mà môi cười tha thiết - Việt Nam ơi...

Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007, trang 97.

*

Vài lời của Nguyễn Xuân Diện:

Sáng nay, có độc giả đã chép bài thơ này cho Nguyễn Xuân Diện tại đây (phần comment). Nguyễn Xuân Diện-Blog đã đưa lên, tại đúng vị trí này, nhưng ngay sau đó đã liên hệ với Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên để hỏi xem anh có văn bản in không. Anh Nguyên không tìm thấy cuốn thơ có in bài này, và cho tôi số ĐT của Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm. Tôi có đọc cho anh nghe để xem có gì sai nhầm không. Anh Hoàng Nhuận Cầm cảm ơn về việc đưa bài thơ lên Nguyễn Xuân Diện-blog và nói rằng bài thơ Diện đọc có nhiều chỗ sai lắm. Nguyễn Xuân Diện-Blog đã tạm cất đi.

Chiều nay, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên đã tìm đuợc tập thơ "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến" của Hoàng Nhuận Cầm trên giá sách và tôi cũng tìm thấy bài này, ở đây. Chúng tôi cùng tôi sửa lại cho đúng văn bản in của NXB Hội Nhà văn năm 2007 [riêng chữ đầu tiên trong câu thơ "Dáng đồng đội ngã trong giờ chiến đấu" ở cuối bài, thì bản in là "DÂNG" nhưng anh Phạm Xuân Nguyên nói nếu là chữ "DÁNG" thì đúng hơn. Tôi chép là DÁNG. Sau đó, tôi lại gọi điện cho Anh Hoàng Nhuận Cầm (BS Hoa Súng trên VTV, anh là con trai của Nhạc sĩ tiền chiến Hoàng Giác) để hỏi xem "dáng" hay "dâng". Anh Hoàng Nhuận Cầm nói là "Dáng".

Xin cảm ơn vị độc giả đã mách cho Nguyễn Xuân Diện-blog một bài thơ hay. Xin cảm ơn các anh Phạm Xuân Nguyên, Hoàng Nhuận Cầm và trân trọng giới thiệu cùng chư vị!

Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện kính trình!

http://nguyenxuandien.blogspot.com/2011/04/toi-khong-mang-ve-cho-em-tho.html

4 Nhận xét

  1. toikhoc camon nha tho hoang nhuan cam vung dat dam mau chien sy nay da ban cho nuoc la gia chi co 500 vnd/m2

    Trả lờiXóa
  2. lạy Chúa tôi! Xin người hãy làm chủ lẽ công bằng cho dân Việt Nam!

    Trả lờiXóa
  3. ccbf325qd2(hươnggiang)lúc 15:14 15 tháng 4, 2011

    HOÀNG NHUẬN CẦM là lính 6/9/1971 đây mà .e101 f325 giữ thành cổ 1972 ,nó làm thơ thì "hết sẩy",nhưng đưa "nó" vào báo lá cải này làm gì nhỉ ? làm hoen ố tên những người lính năm xưa mất thôi . bon "rân chủ" lại tha hồ chửi tác giả "xúc sắc mùa thu " cho mà xem ,vì như :TRƯƠNG DUY NHẤT nói không hợp với chúng là chúng chửi .
    Chúc CẦM may mắn ,không bị ai chửi ...

    Trả lờiXóa
  4. loi thi cu loi theo y minh viec gi phai uon luoi theo dang cuop cu cai thoi con dang con minh thi lua ai duoc dau ma ko bi chui anh loi cung tu do ma thang chui cung tu do the moina ran chu

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn