Xét Giải thưởng Nhà nước: Cụm tác phẩm của ông Vũ Ngọc Liễn cần được cân nhắc

Hoàng Minh (TN&MT) - Ông Vũ Ngọc Liễn chỉ có công sưu tầm, ông có vài ba bài phân tích với số lượng trang rất khiêm tốn. Quy chế Giải thưởng Nhà nước không dành cho người sưu tầm... Về mặt bản quyền, sự cóp nhặt của nhiều tác giả thành của mình rồi khai báo xin giải thưởng là không trung thực, lấy quyển đã in nhiều tác giả thành sách của mình là vừa vi phạm pháp luật, vừa vi phạm đạo đức người cầm bút....

*

Tôi đọc website của Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch, thấy có các quyển: Đào Tấn, thơ và từ; Đào Tấn, tuồng hát bội; Đào Tấn qua thư tịch là cụm công trình của ông Vũ Ngọc Liễn đã được Hội đồng cấp Bộ đề nghị Giải thưởng Nhà nước.

Về quyển Đào Tấn thơ và từ, NXB Sân khấu 2003 ghi "Vũ Ngọc Liễn biên khảo" là phiên bản của cuốn Thơ và từ Đào Tấn, NXB Văn học 1987, của nhóm biên soạn gồm 7 người: Vũ Ngọc Liễn (chủ biên) Nguyễn Thanh Hiện, Tống Phước Phổ, Mạc Như Tòng, Đỗ Văn Hỷ (hiệu đính), Xuân Diệu (giới thiệu), Hoàng Trung Thông (bạt). Về nội dung, quyển xuất bản 2003 ngoài lời bạt của Hoàng Trung Thông có thêm lời bạt của Thanh Thảo. Nhưng về tác giả bỏ bớt 6 người, chỉ ghi trang đầu Vũ Ngọc Liễn.

Vậy về mặt bản quyền, 2 quyển có vấn đề không minh bạch. Những người trong nhóm biên soạn là GS. Đỗ Văn Hỷ, nhà thơ Xuân Diệu, nhà thơ Hoàng Trung Thông, tác gia Tống Phước Phổ, ông Mạc Như Tòng đều đã mất từ trước 2003 nên không ai biết quyển NXB Sân khấu 2003 in tên một mình Vũ Ngọc Liễn.

Hơn nữa, đây là tuyển tập các tác phẩm của Đào Tấn, ông Vũ Ngọc Liễn chỉ có công sắp xếp lại. Nếu nói phần nghiên cứu thì là của Xuân Diệu, Đỗ Văn Hỷ, Hoàng Trung Thông - những người hiệu đính và viết tựa, bạt. Nếu nói dịch thuật thì của các nhà thơ Xuân Diệu, Hoàng Trung Thông, Yến Lan, Mịch Quang, Hoàng Châu Ký...

PGS. Trần Nghĩa ở Viện nghiên cứu Hán Nôm, trong một bài khảo cứu in báo đã viết: "Đào Tấn thơ và từ, ở phần Phụ lục, đã in lại nguyên văn chữ Hán toàn bộ các bài thơ hiện có trong Tiên nghiêm Mộng Mai thi thảo (do Tịnh Ba chép bằng bút sắt vào năm 1964) và Mộng Mai thi tồn (do Nguyễn Tòng chép bằng bút lông) cùng với 4 bài thơ đến từ các nguồn khác (cũng do Nguyễn Tòng chép bằng bút lông)". Vậy thì Thơ và từ Đào Tấn có được hôm nay là do bản chép của Nguyễn Tòng và Tịnh Ba.

Trên website Văn hóa Nghệ An, có bài của Phạm Văn Ánh "Sự thực về Mộng mai từ lục của Đào Tấn": "Cũng như sáng tác của hàng loạt tác gia Trung đại khác, sáng tác từ của Đào Tấn hiện không còn bản thảo gốc do đích thân tác giả chấp bút, các tác phẩm được chép rải rác trong nhiều sách khác nhau, bản đầy đủ hơn cả và được coi là "đáng tin cậy hơn hết" do hai con gái của tác giả là Trúc Tiên và Chi Tiên kí lục, Tịnh Ba (hay Tĩnh Ba) phụng sao vào thượng tuần tháng Chạp năm Giáp thìn (1964)(1). Nhờ sự nỗ lực của một số dịch giả, nhà nghiên cứu, 24 bài từ của Đào Tấn đã được dịch, giới thiệu lần đầu vào năm 1987, qua sách Thơ và từ Đào Tấn (Nhà xuất bản Văn học, H, 1987), và được giới thiệu toàn bộ (60 bài) vào năm 2003, qua sách Đào Tấn thơ và từ (Nhà xuất bản Sân khấu, H, 2003)".

Như vậy sự việc này, các nhà học thuật đã phân tích rõ. Con gái cụ Đào Tấn đã gửi bản chép tay của Nguyễn Tòng và Tịnh Ba cho các nhà nghiên cứu làm tài liệu nghiên cứu chứ không hề gửi cho ông Vũ Ngọc Liễn ! Một vấn đề khác là một số bài từ trong cuốn này cũng chưa ai khẳng định chắc chắn là của Đào Tấn.

Tương tự như thế là quyển Đào Tấn, tuồng hát bội, ông Vũ Ngọc Liễn sưu tầm lại từ con cháu Đào Tấn chứ đâu phải quyển nghiên cứu tuồng của Vũ Ngọc Liễn. Rồi quyển Đào Tấn qua thư tịch là tập hợp những bài nghiên cứu và tham luận Hội thảo về Đào Tấn của khoảng 30 tác giả khác gồm Cường Để, Phan Bội Châu, Tự Đức, Quách Tấn, Sơn Tùng, Mịch Quang, Mạc Như Tòng, Nguyễn Khắc Phê, Trần Văn Thận, Hồ Đắc Bích, Huỳnh Lý, Nguyễn Thanh Mừng, Hoàng Châu Ký, Lê Xuân Lít, Từ Lương, Phan Xuân Hoàng, Nguyễn Thị Nhung, Tất Thắng, Nguyễn Đức Lộc, Tống Phước Phổ, Lê Ngọc Cầu, Nguyễn Lai, Hoàng Chương, Nguyễn Văn Chương, Lưu Trọng Lư, Hồ Ngọc, Nguyễn Huệ Chi, Hà Xuân Trường... ông Vũ Ngọc Liễn sưu tầm, sắp xếp in thành sách và khai báo nhận thưởng.

Như vậy, các tác phẩm ông Vũ Ngọc Liễn đề nghị xét Giải thưởng Nhà nước là các tác phẩm của Đào Tấn và nhiều tác giả nghiên cứu, dịch thuật, hiệu đính tác phẩm Đào Tấn. Ông Vũ Ngọc Liễn chỉ có công sưu tầm, ông có vài ba bài phân tích với số lượng trang rất khiêm tốn. Quy chế Giải thưởng Nhà nước không dành cho người sưu tầm. Có chăng là ở lĩnh vực sưu tầm nghiên cứu văn nghệ dân gian, chứ không phải sưu tầm tác phẩm của đồng nghiệp.

Về mặt bản quyền, sự cóp nhặt của nhiều tác giả thành của mình rồi khai báo xin giải thưởng là không trung thực, lấy quyển đã in nhiều tác giả thành sách của mình là vừa vi phạm pháp luật, vừa vi phạm đạo đức người cầm bút.

Mặt khác, văn bản Thơ và từ Đào Tấn còn nhiều tồn nghi, lẫn lộn với các văn bản, cần có sự thẩm định về văn bản học.

Vì những lý do trên và cũng là để tránh những kiện cáo hậu giải thưởng đảm bảo uy tín cho Hội đồng cấp Nhà nước, việc xét Giải thưởng Nhà nước cho cụm tác phẩm của ông Vũ Ngọc Liễn cần được cân nhắc.



3 Nhận xét

  1. Một công đôi chuyện ai muốn có huy chương , giải thưởng cứ bán ráo .
    Bán đủ loại .
    Giải thưởng văn học , thơ .
    loại 1 >>>>10 cây vàng 9999.
    Loaị 2 >>>>20 cây vàng 9999.
    Loại 3 >>>>30 cây vàng 9999...cứ thế mà sáng tạo ra .
    Bằng phó Tiến Sĩ >>>>100 cây vàng .
    Bằng Tiến Sĩ >>>>200 cây vàng 9999.
    Bằng Giáo Sư >>>>300 cây vàng 9999.
    Bằng Bác Sĩ >>>>500 cây vàng 9999.
    Thuận mua vừa bán vui vẻ cả làng .
    Bán có vàng , mua có giải , có bằng về treo chơi cho thằng dân ngu khu đen nó sợ !.

    Trả lờiXóa
  2. 25 - Võ Viết Thân | nhuhadang@yahoo.com | 11.10.2011
    Tại sao NHÂN CÁCH VIỆT lại CHƯA BAO GIỜ thảm hại như bây giờ? Mệnh lệnh của thời đại là mệnh lệnh về nhân cách. Những cơ sở chăm lo cho nhân cách con người đều suy yếu, xuống cấp: trường học, sách báo, nhà hát, vườn trẻ, các hội đoàn… Nỗi lo đè lên mọi người. Bảo vệ dân tộc trước hết là bảo vệ con người Việt Nam trên biên giới của nhân cách và mất nhân cách. Ông Nguyễn Khoa Điềm đã lên tiếng mạnh mẽ như thế.Vũ Ngọc Liễn cũng nên suy ngẫm lời ông NKĐ và sám hối. Vì Liễn là một mớ rác đang lẫn vào dòng rác của nhân cách suy tàn.Tiếc thay, mớ rác "tác phẩm Vũ Ngọc Liễn" lại nương vào cơ chế nghiên cứu khoa học bao cấp lạc hậu để mua danh cầu lợi!
    Vũ Ngọc Liễn nên dằn vặt để tự cải tạo chính mình. Bởi vì những cái xấu mà Vũ Ngọc Liễn đã làm, không chỉ ở 3 quyển sách đạo văn mà dư luận đang sốt. Nếu VNL hung hăng chửi bậy, sẽ còn nhiều sự bóc mẽ nữa. Đó là quy luật.

    Trả lờiXóa
  3. Phương Lan
    1,
    Hai mươi năm trước, Vũ Ngọc Liễn khai với nhà báo Liễn từng làm Chủ tịch xã Nhơn Lý, bị các cụ cao niên ở xã viết đơn kiện, nói thằng Liễn hát bội, sắm vai đó hồi nào.Đơn bay ra tận Bộ Văn hóa, lãnh đạo Bộ tra tàng thư, Liễn cũng chỉ kép hát, mà kép phụ, chưa thấy chức vụ này. Bộ đá bóng về tỉnh, tỉnh đá bóng về báo Bình Định, tóm lại lá đơn xoay quần rồi im lặng luôn. Nay Liễn tiếp tục khai Chủ tịch cho nhà báo viết lên báo Tuổi Trẻ, vì các cụ kiện đã khuất núi hết rồi. Coi như Liễn hợp thức. Ôi giời, đọc bài báo đó thấy toàn lời của Liễn tự ca ngợi chính mình, ca ngợi từ hồi nhỏ đến già. Đúng là trò thủ dâm văn hóa.
    Bắc Hà hiểu Liễn chân tơ kẻ tóc Liễn ơi, từng gọi "LIỄN TRẮNG", tức câu liễn không có chữ.
    Sao Liễn ăn cơm Bắc Hà, lấy vợ Bắc Hà, rồi khi về Nam trở mặt chửi anh em Bắc Hà ghê thế. Mắng Liễn là đồ vong ân bội nghĩa thì phí lời quá.Thực ra trong học giới cũng không biết Vũ Ngọc Liễn là ai, nhờ xì căng đan đạo văn này, mà nhiều người nghe danh Liễn. Hãy cám ơn các chân sư Phạm Văn Ánh, Trần Nghĩa, Trần Văn Tích, Hoàng Minh...đã bỏ công chỉ dạy, VNL nhé.
    Nghe anh em 51 Trần Hưng Đạo uống rượu kháo nhau Liễn nhờ người này người kia chạy chọt giải thưởng Nhà nước dữ lắm.
    Phải biết xấu hổ mới là con người. Phải biết dằn vặt mới là người cầm bút.Tiếc thay, những điều này là các khái niệm quá xa xỉ đối với Liễn!
    3, MMTL hiện còn là một từ tập hết sức bác tạp, nhiều lần lẫn, trong đó ít nhất có đến 38 bài (trên tổng số 60, chiếm tỷ lệ 63,33%) chép y nguyên các tác phẩm từ của Trung Quốc từ thời Tống đến thời Thanh (Một số bài có sai khác, song sự sai khác đó chỉ là do chép thiếu, chép nhầm mà thôi. Về tác phẩm của các tác giả Trung Quốc này, có thể xem trong các bộ toàn tập, tổng tập về từ như: Toàn Tống từ, Minh từ tổng…). Các tác giả Trung Quốc có tác phẩm được chép nhiều nhất thuộc các từ gia thời Tống, gồm: Ngô Tiềm (4 bài), Lý Thạch (3 bài), Tô Thức (2 bài), Yến Cơ Đạo (2 bài), Chu Đôn Nho (2 bài) và Lưu Học Cơ (2 bài). Người chép lại tác phẩm từ của Đào Tấn sai lẫn, rồi được những người sau đó sao lục lại phỏng có thể tin được mấy phần? Nghiên cứu khác với nghề kép hát đoàn tuồng Bình Định của Liễn, đóng kép dở thì khán giả la ó đuổi xuống làm hậu đài quét rạp. Nhưng nghề nghiên cứu mà không có học, sẽ di hại nhiều đời. Vũ Ngọc Liễn laij cướp công sưu tầm biên khảo của các đồng nghiệp đã chết làm "tác phẩm" riêng mình. Ông này chắc bị điên rồi hay sao mà lại tự làm nhục mình đến mức không còn hành động nào hơn thế. Kẻ bao lần nhân danh kẻ sĩ ec ec ec như Vũ Ngọc Liễn uống nước cả cặn, he he!
    Cái cơ chế hào hùng này thật lắm điều tê tái! Hiện nay trong guồng máy quản lý xã hội của chúng ta có nhiều chỗ bất cập. Cán bộ đông mà công việc ứ, nhiều sai lầm chậm được sửa chữa...Số người có thực học trong giới gọi là trí thức bây giờ không nhiều đâu. Người ta làm mọi thứ, trừ học hành, để tiến thân. Phát hiện của Phạm Văn Ánh, Hoàng Minh và nhiều người đọc nghiêm túc đã giúp chúng ta nhận diện Vũ Ngọc Liễn - tên Lý Thông thời đại, ru rú xó nhà, nghe anh em ngoại đạo uống rượu nắm râu khen, loạn óc tưởng mình là thánh.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn