GS. Hà Minh Đức sắp được hai giải thưởng Hồ Chí Minh về một công trình không phải khoa học, cũng không phải văn học

Trần Mạnh Hảo (danlambao) Trong danh sách các tác giả được giải thưởng văn học Hồ Chí Minh năm 2011 (HCM), do http://lethieunhon.com đưa, thấy giới thiệu về GS. Hà Minh Đức như sau: “Cụm tác phẩm thơ văn báo chí Hà Minh Đức, cụm tác phẩm văn hóa nghệ thuật”. Như vậy, G.S. Hà Minh Đức sẽ được giải thưởng văn học Hồ Chí Minh toàn bộ tác phẩm của mình.

Nếu thơ của GS. Hà Minh Đức được giải thưởng văn học HCM thì đấy là một cách tốt nhất để hạ bệ các nhà thơ từng được giải này như: Tố Hữu, Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Nguyễn Bính…Vả, nếu thơ của GS. Hà Minh Đức được giải văn học HCM, chắc chắn sẽ tạo tiền đề cho thơ của các ông Hồng Vinh, Trần Gia Thái giật giải văn học HCM đợt sau (vì thơ hai ông Vinh và Thái đều đã được ông Hữu Thỉnh bốc thơm). 

Trong bài viết này, chúng tôi xin phê bình cuốn giáo trình của GS. Hà Minh Đức: “Một nền văn hóa văn nghệ đậm đà bản sắc dân tộc với nhiều loại hình phong phú” để chứng minh nó không phải là tác phẩm văn học, cũng không phải là tác phẩm mang tính khoa học, sao lại được hai giải thưởng văn học HCM, khoa học công nghệ HCM ? 

Trước khi vào bài viết, xin quý bạn đọc tham khảo tin GS. Hà Minh Đức sẽ được hai giải thưởng HCM trong năm 2011 này: giải văn học và giải khoa học công nghệ cho cùng một công trình (cùng những cuốn sách). Đây là thông tin của báo Văn hóa online: 

Về thông tin: “Một tác giả được đề nghị xét tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh ở cả hai lĩnh vực VHNT và KHCN” (17/10/2011) 

VH- Sau khi Báo Văn Hoá số 2063 ra ngày 7.10.2011 đăng tin: “Một tác giả được đề nghị xét tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh ở cả hai lĩnh vực VHNT và KHCN”, nhiều bạn đọc đã gọi điện về toà soạn đề nghị cho biết rõ hơn về trường hợp của GS Hà Minh Đức như tin đã đưa. 

Đa số các câu hỏi xoay quanh vấn đề: “Cùng một tác giả có 3 công trình trùng nhau trong đề cử giải thưởng ở 2 lĩnh vực khác nhau như vậy có đúng với quy định hay không?...”. 

Để có cơ sở trả lời bạn đọc, phóng viên Văn Hoá đã liên lạc với đại diện Bộ KHCN - cơ quan thường trực của Hội đồng cấp Nhà nước xét tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà nước về Khoa học và Công nghệ năm 2010. Trả lời về vấn đề này, ngày 15.10.2011, đại diện Vụ Khoa học Xã hội và Tự nhiên- Bộ KHCN cho biết đã báo cáo về trường hợp của GS Hà Minh Đức lên Chủ tịch Hội đồng cấp Nhà nước xét tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà nước về Khoa học và Công nghệ năm 2010 là TS Nguyễn Quân- Bộ trưởng Bộ KHCN.

Ảnh - Những công trình của GS Hà Minh Đức được đề cử ở cả hai lĩnh vực 

Vị đại diện này cho biết, sau khi đối chiếu, so sánh danh mục các công trình được đề cử Giải thưởng Hồ Chí Minh ở 2 lĩnh vực công bố công khai theo quy định, đúng là có một số công trình của GS Hà Minh Đức được đề cử ở cả 2 lĩnh vực (đó là các công trình Sự nghiệp văn thơ Hồ Chí Minh; Báo chí Hồ Chí Minh, chuyên luận và tuyển chọn; Một nền văn hóa, văn nghệ đậm đà bản sắc dân tộc với nhiều loại hình nghệ thuật phong phú-P.V). 

Dự kiến, tuần này Hội đồng sẽ có cuộc họp xem xét về trường hợp này- vị đại diện này cho biết. 

P.V 



Cùng những cuốn sách (công trình), sao tác giả Hà Minh Đức lại xin xét giải thưởng ở hai nơi, ở hai hội đồng: khoa học công nghệ và văn học để xin được giải thưởng HCM ? 

Một tác phẩm mang tính khoa học công nghệ, hầu như không phải là tác phẩm văn học và ngược lại. Trừ những công trình, những cuốn sách có tính cắm mốc về giáo khoa văn học, về lý luận và phê bình văn học không chỉ thuần mang tính phổ biến kiến thức mà còn hấp dẫn với tính thẩm mỹ cao, đưa ra những phát hiện mới mẻ mang tính sáng tạo mới, khái quát cao có thể vừa là khoa học vừa là văn học. Những cuốn sách như vậy ở nước ta hơi bị hiếm, trừ một số công trình của GS. Dương Quảng Hàm, Hoài Thanh, Nguyễn Hiến Lê… 

Xin quý bạn đọc cùng chúng tôi khảo sát cuốn giáo trình “Một nền văn hóa văn nghệ đậm đà bản sắc dân tộc với nhiều loại hình nghệ thuật phong phú” (NXB Khoa học xã hội -2005) 

Tiêu đề cuốn sách này của GS. Hà Minh Đức là một mệnh đề của nghị quyết, được lặp đi lặp lại trong các nghị quyết của đảng cộng sản Việt Nam: “Xây dựng một nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc”: 

“16. NGHỊ QUYẾT HỘI NGHỊ LẦN THỨ NĂM BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG ĐẢNG (KHÓA VIII) VỀ XÂY DỰNG VÀ PHÁT TRIỂN NỀN VĂN HOÁ VIỆT NAM TIÊN TIẾN, ĐẬM ĐÀ BẢN SẮC DÂN TỘC - Số 03/NQ-TW ngày 16/7/1998” 

Cuốn sách 277 trang, gồm năm chương và một số bài báo lẻ của GS. Hà Minh Đức này nhằm triển khai tinh thần nghị quyết đảng trong văn hóa văn nghệ, chứng minh cho nghị quyết đảng về văn hóa là hết sức đúng đắn và sáng suốt vô cùng. Hầu như trong toàn bộ cuốn sách, GS. Hà Minh Đức chưa có một sự sáng tạo cá nhân, phát hiện những yếu tố mới mang tầm khái quát mới về văn hóa văn nghệ, mà toàn lặp lại những ý có sẵn trong nghị quyết, hoặc nhắc lại ý kiến những tác giả khác. Lối hành văn là lối viết giáo trình, khô khan, buồn tẻ, thậm chí nhạt nhẽo, viết ra cốt chỉ nhằm minh họa nghị quyết; ví dụ: 

“Điều quan trọng nhất đối với một nền văn hóa là hai yếu tố TIÊN TIẾN và ĐẬM DÀ BẢN SẮC DÂN TỘC (chữ in hoa là chữ của nghị quyết đảng-TMH nhấn mạnh).Tiên tiến nói lên trình độ cập nhật, tiêu biểu, định hướng đúng đắn về tương lai, chất lượng hoàn thiện và cao đẹp của một nền văn hóa, cái thế chiếm lĩnh, vươn tới của văn hóa. Đậm đà bản sắc dân tộc nói lên đặc điểm bản chất của một nền văn hóa dân tộc, cái tương đồng và khác biệt đối với một nền văn hóa khác, tinh hoa và sự quy tụ của văn hóa dân tộc, sự tồn tại bền vững những giá trị riêng, không thể pha trộn, hòa lẫn với các cộng đồng khác. Nền văn hóa Việt Nam được xem là nền văn hóa có bản sắc. Ở một tiểu vùng mà văn hóa của một vài nước lớn dễ chi phối, o ép ảnh hưởng, và có xu thế đồng hóa bộc lộ rõ các quan hệ giao lưu ở các thời kỳ lịch sử, nhưng văn hóa Việt Nam vẫn tồn tại bền vững và có bản sắc”…(trang 11)…” Từ sau cách mạng tháng tám, khi nhân dân đã có ý thức sâu sắc về quyền làm chủ vận mệnh của mình và từng năm tháng thoát dần khỏi cảnh đói nghèo, thì cái tâm , cái thiện, cái mỹ ngày càng nảy nở trong cuộc sống. Người tốt việc tốt trở thành quen thuộc, phổ biến. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhạy cảm và sớm chỉ ra hướng động viên và giáo dục mọi người bằng những tấm gương người tốt việc tốt là có cơ sở xã hội và có căn cứ thuyết phục về đạo lý” (trang 63)….” Đường lối văn nghệ của đảng đã chỉ rõ phương hướng khai thác và tiếp nhận di sản văn hóa văn nghệ. Từ sau cách mạng, chúng ta bước đầu luận bàn vấn đề này. Hòa bình lập lại, những hình thái khai thác , phục hồi, cải biên vốn cổ được tiến hành với tinh thần nghiêm túc, khoa học. Tuy nhiên, nhiều vấn đề vẫn đang còn ở phía trước. Khôi phục truyền thống, nhưng khôi phục xong rồi sẽ phát triển chúng theo hướng nào, phát huy những giá trị truyền thống với thời hiện đại như thế nào ? Không tránh khỏi nhiều giá trị văn hóa truyền thống như bị đóng băng không phát huy được vào việc nâng cao nhận thức và cảm hóa người đọc hôm nay” (trang 215)… 
(hết trích) 

Có thể nói, lối hành văn trong cuốn sách này của GS. Hà Minh Đức là lối hành văn báo chí, văn nghị quyết…không phải lối viết mỹ cảm đầy chất văn của một nhà lý luận phê bình văn học đúng nghĩa. 

Nếu “công trình” “Một nền văn hóa văn nghệ đậm đà bản sắc dân tộc với nhiều loại hình nghệ thuật phong phú” mà được giải HCM về văn học, thì tất cả các nghị quyết đảng đều xứng đáng nhận giải văn học HCM. 

Chúng ta thử tìm coi, nếu cuốn sách này của GS.Hà Minh Đức được giải HCM về khoa học công nghệ, liệu có xứng đáng không ? 

Xét về khía cạnh khoa học nghĩa là ta cần xem xét những kết luận của tác giả có đúng không, có logic không? 

Ở trang 17 và 18, tác giả viết: “Trên thế giới có những dân tộc hình thành từ nhiều ngàn năm lịch sử như Hi Lạp, La Mã, Ấn Độ, Trung Quốc, Việt Nam. Có dân tộc lịch sử chỉ mới hình thành vài trăm năm như Mỹ, Canada”

Kiến thức sơ đẳng của GS. Hà Minh Đức ở chỗ này không ổn, khi GS. cho dân tộc Mỹ và Canada mới có lịch sử vài trăm năm nay. Nước Mỹ lập quốc vào ngày 4-7-1776 và nước Canada tuy lập quốc vào ngày 01-7-1867 nhưng người châu Âu: Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Anh, Ý…đã di dân từ châu Âu qua châu Mỹ từ đầu thế kỷ thứ 17. Như vậy là văn hóa châu Âu đã theo những người dân châu Âu đổ bộ qua lục địa mới này tới ngót 400 năm. Nói “lịch sử dân tộc Mỹ, Canada mới có 200 năm” là sai; vì rằng hai nước này là hai nước di dân, đa sắc tộc, lịch sử, văn hóa của họ phải tính từ thời Hi Lạp, La Mã mới đúng. 

Trang 30, sách của GS. Hà Minh Đức nêu ra một mệnh đề theo chúng tôi là rất thiếu tính khoa học, khi ông viết: “Văn hóa phải có ích, phục vụ cho đất nước, cho nhân dân. Văn hóa văn nghệ không thể ở ngoài chính trị” 

Chính những quan niệm ấu trĩ này đã phần nào làm hỏng nền văn hóa văn nghệ Việt Nam đương đại. 

Về những quan niệm Mao-ít sai lầm: “Chính trị là thống soái”…”“Súng đẻ ra chính quyền”, “mâu thuẫn luận”, “Trí thức không bằng cục phân”…“Văn nghệ phục vụ chính trị” của Mao Trạch Đông thời “văn nghệ Diên An” đã từng du nhập vào nước ta sau chiến dịch biên giới thu đông 1949-1950 … đã dần dần làm tha hóa nền văn hóa văn nghệ nước nhà. 

Trước hết, theo quan điểm Mác-xít, quan niệm “văn nghệ phục vụ chính trị” của Mao Trạch Đông là một quan điểm phản động. Theo triết học Mác, văn hóa, văn nghệ, triết học, sử học, chính trị, khoa học, tôn giáo, đạo đức… đều là những hình thái ý thức xã hội, cùng nằm trên một mặt bằng có tên là thượng tầng kiến trúc. Những hình thái ý thức xã hội trên tuy có tương tác, tương hỗ với nhau, nhưng không phủ nhận nhau, không nuốt chửng hay bắt cóc nhau làm nô lệ. Bản thân văn học đã là một hình thái ý thức xã hội độc lập, sao lại bắt nó làm tôi đòi cho một hình thái ý thức xã hội khác là chính trị ? 

Việc một số nhà cầm quyền bắt cóc hình thái ý thức xã hội có tên văn học nghệ thuật về làm tôi tớ cho nền chính trị chuyên chế của mình là một hành vi phản phản Mác-xít. 

Cuốn sách này của GS. Hà Minh Đức in năm 2005, sau nền văn nghệ được ông tổng bí thứ Nguyễn Văn Linh cởi trói (1986) mười chín năm, mà sao giáo sư vẫn giữ quan niệm phi khoa học xưa cũ ? Thiết tưởng, chỉ cần quan điểm này làm tư tưởng chi phối cuốn sách của GS. Hà Minh Đức, thì việc người ta sắp trao cho giáo sư giải thưởng HCM về khoa học công nghệ sẽ càng chứng tỏ sự phản tác dụng của giải thưởng này. 

Chính ra nên trao giải thưởng khoa học công nghệ Mao Trạch Đông cho GS. Hà Minh Đức vì giáo sư đã có công tôn vinh những luận điểm rất phản Mác-xít của Mao là khẩu hiệu trong Mao tuyển: “Chính trị là thống soái”…Văn nghệ phục vụ chính trị”. Ngay cả ở Trung Quốc lục địa, người ta đã dùng thực tế bác bỏ các tư tưởng Mao như vừa nêu trên. Chỉ còn mình GS. Hà Minh Đức và một vài vị khác “bảo hoàng hơn vua” ở Việt Nam, ở Bắc Triều Tiên là vẫn còn tôn sùng tư tưởng Mao Trạch Đông mà thôi. 

Khi GS.Hà Minh Đức viết: “Văn hóa văn nghệ không thể ở ngoài chính trị”… là một mệnh đề phi khoa học, sao lại được trao giải thưởng HCM về khoa học công nghệ. Chúng tôi xin chứng minh. 

Văn hóa là toàn bộ giá trị vật chất và tinh thần của con người sáng tạo ra trong hành trình lịch sử. Chính trị hóa toàn bộ sản phẩm vật chất và tinh thần của nhân loại, của dân tộc là một sự phỉ báng văn hóa. Nếu chính trị thò bàn tay cơ hội vào tôn giáo ngay từ thời khai sinh ra mỗi tôn giáo, thì nó đã đưa vua La Mã lên thờ chứ không phải thờ một người thợ mộc nghèo khổ, ít học đòi giải phóng nô lệ bằng tình thương là Chúa Jesus như bây giờ ; thì nó đã đưa vua Ấn Độ lên thờ, chứ không phải đưa một người hành khất đi tìm chân lý là Đức Phật lên thờ như hôm nay; thì nó đã đưa vua nước Sở lên thờ chứ không phải đưa Lão tử cưỡi trâu ngao du thiên hạ lên thờ như Đạo giáo… bên Trung Hoa… 

Nếu triết học bị chính trị hóa từ thời cổ đại thì nhân loại không còn triết học nữa. 
Nếu nhân loại bị chính trị hóa đạo đức từ thời cổ đại thì không còn đạo đức nữa. 
Nếu sử học bị chính trị hóa thì không còn lịch sử nữa. 
Nếu tôn giáo bị chính trị hóa thì không còn tôn giáo nữa. 
Nếu các tập tục, thuần phong mỹ tục của dân tộc bị chính trị hóa thì không còn tập tục, không còn thuần phong mỹ tục nữa. 
Nếu nền giáo dục bị chính trị hóa thì không còn giáo dục nữa. 
Nếu pháp luật (hiến pháp) bị chính trị hóa thì không còn pháp luật (hiến pháp) nữa. 
Nếu tòa án bị chính trị hóa thì không còn tòa án nữa. 
Nếu nền báo chí bị chính trị hóa thì không còn nền báo chí chân chính nữa. 
Nếu luật sư bị chính trị hóa thì không còn luật sư nữa. 
Nếu đêm tân hôn bị chính trị hóa thì không còn đêm tân hôn nữa. 
Nếu đám ma bị chính trị hóa thì không còn đám ma nữa. 
Nếu đám giỗ bị chính trị hóa thì không còn đám giỗ nữa. 
Nếu thi ca bị chính trị hóa thì không còn thi ca nữa. 
Nếu đám cưới bị chính trị hóa thì không còn đám cưới nữa. 
Nếu tình yêu bị chính trị hóa thì không còn tình yêu nữa. 
Nếu một tâm hồn bị chính trị hóa thì không còn tâm hồn nữa. 
Nếu hành vi chăn gối bị chính trị hóa thì không còn chuyện chăn gối nữa… 

Nói tóm lại, theo mỹ học Mác-xít, nếu CÁI ĐẸP bị chính trị hóa thì đó là CÁI ĐẸP VONG THÂN, tức không còn CÁI ĐẸP nữa. 

Điều quan trọng nhất cho nước ta hiện nay là: 

NẾU CHÍNH TRỊ HÓA KINH TẾ THÌ KHÔNG CÒN KINH TẾ NỮA… 

Thưa GS. Hà Minh Đức, chính nền kinh tế bị chính trị hóa toàn phần thời bao cấp đã đưa nước ta, dân tộc ta vào thời kỳ sắp chết đói. Từ năm 1986, đảng cộng sản Việt Nam phần nào cởi trói cho kinh tế, xóa bỏ dần khái niệm chính trị hóa kinh tế để cho nhân dân tự do làm kinh tế theo mô hình kinh tế thị trường (kinh tế tư nhân, kinh tế tư bản) nên dân ta mới thoát chết đói mà có tí cơm ăn, tí áo mặc, tí ô tôi đi, tí du lịch nước ngoài, tí cao ốc, tí ngân hàng, tí chứng khoán… đó thưa giáo sư… 

Công cuộc giải phóng con người của chúng ta hôm nay chính là công cuộc giải phóng các giá trị tinh thần & vật chất thoát ra khỏi dây lòi tói chính trị mà học thuyết Mao-ít đã trói buộc bao năm. 

Khái niệm “Văn hóa… không thể ở ngoài chính trị” của giáo sư quả là đang chống lại con người đó thưa giáo sư. Chúng tôi chỉ xin dẫn ra một thí dụ: sinh hoạt đi tắm, đi toilet của con người vốn là một hành vi văn hóa. Thế thì thưa GS. Hà Minh Đức, xin giáo sư thử giải thích dùm thế nào là kiểu đi tắm, đi toilet chính trị và kiểu đi tắm, đi toilet phi chính trị ạ ? 

Chao ôi, viết đến đây, chúng tôi mới nhớ đến và thương cho nhà thơ Tế Hanh thời Nhân văn giai phẩm; ông chỉ nói rằng thưa các đồng chí kính mến, theo Tế Hanh tôi thì cái bông hoa đẹp kia, ánh trăng rằm đẹp kia nằm ngoài chính trị ạ; rằng ai ngắm hoa, ngắm trăng cũng thấy thoải mái và nhẹ cả mình vì được cái đẹp làm sảng khoái ạ. Lập tức nhà thơ Tế Hanh bị đấu tố trong chi bộ toàn những trí thức lớn, nhà văn lớn như Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Công Hoan, Chế Lan Viên, Xuân Diệu… Đấu tố rằng, đồng chí Tế Hanh phát ngôn như vậy mà phi chính trị, phi giai cấp. Chỉ có bọn nhà giàu, bọn tư sản địa chủ bóc lột, bọn rửng mỡ như đám giòi bọ nhân văn giai phẩm kiểu Phan Khôi, Trần Dần, Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Thụy An, Phùng Quán, Sĩ Ngọc, Trần Duy… mới thấy hoa kia đẹp, trăng kia đẹp. Còn bần cố nông, còn giai cấp vô sản đang đói khổ thì căm thù hoa, căm thù ánh trăng vì nó không thể ăn cho đỡ đói được. Các đồng chí phải lên án bọn duy mỹ, bọn Nhân tính chung chung (tính người chung chung)… đều là bọn phản động… 

Việc tuyệt đối hóa tính hữu ích của văn hóa văn nghệ như giáo sư đã viết: Văn hóa phải có ích…” là một nhận định chưa thể tất, nếu như giáo sư nghiên cứ kỹ mỹ học và mỹ học Mác-xít. Nói chung, trong phạm trù CÁI ĐẸP, thường hàm chứa cái có ích. Nhưng thái độ thực dụng quá mức trước cái đẹp là một thái độ làm tổn thương chính CÁI ĐẸP BẤT VỤ LỢI. Con người không phải khi nào thưởng thức cái đẹp cũng chỉ nhăm nhăm tìm cái có lợi. Người ta đọc một cuốn sách văn học không nhằm tìm một chân lý, tìm một nhận thức mới hay để được dạy bảo, được giáo dục mà cốt để giải trí. Một lối sống vu lợi, vị lợi là một lối sống khó tìm ra CÁI ĐẸP trong đời. 

Trang 70, sách của GS. Hà Minh Đức có đoạn viết: “Cái đẹp cũng phù hợp với lợi ích của dân tộc, lợi ích của cộng đồng và những người thân thuộc. Cái đẹp thoát ly, viển vông, mang tính chất nghệ thuật vị nghệ thuật cũng là xa lạ với tâm lý thưởng thức quen thuộc”

Thưa GS. Hà Minh Đức, khái niệm “nghệ thuật vị nghệ thuật” và khái niệm “nghệ thuật vị nhân sinh” là những khái niệm phi khoa học, xa lạ với mỹ học Mác-xít. Văn học nghệ thuật vốn là một hình thái ý thức xã hội do con người sáng tạo ra để phục vụ chính nó; nên nghệ thuật từ trong bản chất chẳng vị nghệ thuật, cũng chẳng vị nhân sinh. Việc dùng những nội hàm ảo tạo ra những khái niệm không có thật “nghệ thuật vị nghệ thuật”, “nghệ thuật vị nhân sinh” chính là phương cách hữu hiệu nhất đuổi nghệ thuật ra khỏi hiện tồn con người vậy. 

Trang 94, sách của GS. Hà Minh Đức, có đoạn viết: “Những tác giả văn xuôi tiêu biểu như Tô Hoài, Nguyên Hồng, Nguyễn Đình Thi vẫn tỏ ra sung sức, dồi dào bút lực khi trở về với mảng đề tài trước cách mạng tháng tám. Với cách suy nghĩ và nhận thức mới về cuộc sống của một thời kỳ lịch sử đã qua nhiều tiểu thuyết với kích cỡ lớn đã được xây dựng. Nguyên Hồng với bộ Cửa Biển, Nguyễn Đình Thi với Vỡ Bờ, Tô Hoài với Mười Năm đã đóng góp vào sự phát triển của tiểu thuyết những giá trị mới” 

Phải nghiêm túc mà nói với nhau rằng, ba cuốn sách của ba tác giả Nguyên Hồng, Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài được GS. Hà Minh Đức ca ngợi trên đều là những cuốn sách minh họa chính trị thô thiển, thiếu hẳn tính hấp dẫn tức tính nghệ thuật. Những sáng tác của ba nhà văn lớn kể trên ra đời trước và sau năm sáu mươi thế kỷ trước, tức sau vụ “đánh” nhân văn giai phẩm. Quan niệm văn nghệ chính thống lúc đó được ông Hà Huy Giáp, Hà Xuân Trường, Hồng Chương, Phan Cự Đệ, Hà Minh Đức… cổ xúy là quan niệm nền văn học ta phải tuyệt đối mang tính đảng, tính giai cấp, tính nhân dân nên VĂN NGHỆ TA PHẢI TUYỆT ĐỐI KHÔNG CÓ TÍNH BI KỊCH. 

Khi xóa sổ bi kịch, xóa sổ nỗi buồn niềm đau, những quan niệm văn nghệ tả khuynh, ấu trĩ thời đó đã giết chết chính văn học nghệ thuật. Cho nên, khi những tác phẩm có nội dung bi kịch tí ti, có tố chất văn học hồi đầu những năm sáu mươi như “Sắp cưới” của Vũ Bão, “Vào Đời” của Hà Minh Tuân, “Mùa hoa dẻ” của Văn Linh, “Cái gốc” của Nguyễn Thành Long, “Mái nhà ấm” & “Con nhện vàng” của Châu Diên, “Trăng Sáng” & “Đôi Bạn” của Nguyễn Ngọc Tấn (Nguyễn Thi)… bị phê bình là tàn dư của nhân văn giai phẩm, bị tịch thu không cho phát hành… chính là cách để goodbye văn học đi chơi chỗ khác. 

Việc GS. Hà Minh Đức đến thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn giữ nguyên xi quan niệm “văn nghệ phi bi kịch Mao-ít Hà Huy Giáp” để ca ngợi những cuốn sách thiếu tính nghệ thuật trên là một quan niệm vừa phi khoa học vừa phi văn học vậy. 

Nói tóm lại, cuốn sách “Một nền văn hóa văn nghệ đậm đà bản sắc dân tộc với nhiều loại hình nghệ thuật phong phú” của GS. Hà Minh Đức là một tác phẩm vừa thiếu tính khoa học vừa thiếu tính văn học. Trao giải thưởng văn học HCM, giải thường khoa học công nghệ HCM cho cuốn sách này thì giải thưởng danh giá kia sẽ không còn mang tính chính danh nữa.,. 

Sài Gòn ngày 20-10-2011 


54 Nhận xét

  1. http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/44569/quan-noi-day-tung-anh-gaddafi-nhuom-mau.html

    Không biết có ai đang run sợ không...????

    Trả lờiXóa
  2. Mèo khen mèo dài đuôi! Nịnh hót lần nhau.

    Trả lờiXóa
  3. Không cần bàn đến bất cứ giải thưởng và chức danh gì của cộng sản vì nó là danh ảo giống như cộng sản vậy.Chúng ta cần làm gì để từ bỏ ý thức hệ cộng sản mà thôi.Một khi còn chế độ độc tài toàn trị thì nó muốn xưng danh gì chẳng được.Điều đó nói lên chúng lì lợm trâng tráo trơ trẽn dến mức nào!

    Trả lờiXóa
  4. Thì nó nịnh ai tất giật giải đó. Theo tôi XH ta bây giờ lộn tùng phèo, cái tốt thành xấu, cái xấu lại thành tốt nên cái giải thưởng HCM cũng khó mà biết giá trị như thế nào. Chưa kể cái hội đồng chấm giải có giống như chấm mấy em chân dài (em nào chi, dâng thì đạt), hay giống mấy hội đống chấm thi "có tiền là có bằng, không cần học"...

    Cứ như trên mà xét thì giải đó nó thua xa cái giải thưởng của anh Bùi (Báo giấy vụn) rinh do quốc tế chấm ấy chứ

    Trả lờiXóa
  5. HCM tuyên bố: "nay ở trong thơ nên có thẹp". Công trình của GS.Đức xứng đáng được giải HCM đấy ông Hảo ạ!

    Trả lờiXóa
  6. Ngày 23/10 tại tượng đài Lý thái Tổ sẽ có band nhạc của cảnh sát Mỹ và Nhật trình diễn, nếu chúng ta đến tham dự với băn rôn thì quá tuyệt với!!!.

    Trả lờiXóa
  7. Chân tình cảm ơn Nhà Văn - Thi sĩ Trần Mạnh Hảo, lời thật chẳng những mất lòng ,đôi khi còn mang vạ với những kẻ háo danh nhưng bất tài. xã hội chúng ta hôm nay vàng thau lẫn lộn (thau nhiều hơn vàng)rất khó phân biệt đâu là thật đâu là giả nếu không có hoặc không còn những người như Trần Mạnh Hảo .

    Thi sĩ Chế Lan Viên cũng từng "góp ý với các đại văn hào" XHCN.

    Vốn có năm xu
    Họ tiêu tấm phiếu năm nghìn mua trời không trả giá
    Khoác lác các điều bao la sóng to gió cả
    Khốn nỗi nắng thì nghèo mà gió cũng hiu hiu
    Chữ nghĩa thơ anh như nước ốc lạt phèo
    Mong anh viết cho tôi vài chữ khờ khờ dại dại
    Cái gì tĩnh lặng chẳng điêu toa mà tồn tại
    Như ba chữ trong bức hoành trên một ải quan xa

    Cố Thi sĩ Chế Lan Viên .

    Trả lờiXóa
  8. Sao bác phải tốn công viết bài về gt HCM, nó chỉ có gía trị trong nội bộ đảng thôi. Đâu có gía trị gì ngoài quần chúng. Không phải đảng viên, chẳng ai đọc hay quan tâm đâu. Trao giải càng lố bịch, càng hạ thấp gía trị của giải thưởng thôi.

    Trả lờiXóa
  9. Hai cuốn sách nầy là hai bài thuốc NGỦ công hiệu nhất,tôi xin cam đoan với các bạn và nhửng ĐẢNG VIÊN ĐCSVN,chưa chắc ai đọc được 1/3 cuốn sách xuất bản xong 1 tháng sau đem bán giấy vụn,vì sách viết hay wá.

    Trả lờiXóa
  10. Ông Hảo ơi! Hãy coi đó là những thứ rác rưởi đi. Cái xã hội mà thế lực tha hoá cầm quyền thì sao tránh khỏi những tâng bốc. Những thứ rác rưởi ở xã hội này rồi cũng đều có giải thưởng cả thôi vì có những thứ rác rưởi ấy thì Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du hay Thơ của Hàn Mặc Tử mới có cái để mà so sánh.

    Trả lờiXóa
  11. Cái đẹp là cái có ích. Trời đất, cái sọt đựng phân nó có ích, cho nên nó đẹp. Chắc cái thưởng trên cũng có ích, anh Hảo nhẩy ????????

    Trả lờiXóa
  12. Dân ca Quan họ bắc Ninh, hát ví dặm Nghệ - Tĩnh tồn tại từ lâu rồi, trước cả khi có Đảng CSVN. Không biết người dân các xứ ấy có đứng trong chính trị không nhỉ??? Cảm ơn Ông Hảo chỉ có nói đúng!

    Trả lờiXóa
  13. Nhung dieu oong Hao viet deu dung nhung qua dai. Mot nguoi phe binh van hoc nhu o Ha Minh Duc, ninh hot che do, tan duong to diem cho thu van hoa van nghe bi chinh trij hoa, dang hoa thi con j dang de noi nua dau ? Anh em se hieu het ca. Noi that, toi la mot hoc sinh cua ong ay cach day 16 nam nhung toi chang tin ve nhung dieu ong ay day ca. Con te hon the, toi da tan mat, tan tai nghe nhung chuyen ve nhung hanh vi rat bay ba cua oong Duc. La chu nhiem khoa bao chi Dai hoc Tong hop ngay xua nhung ong nay dam bon, bay ba vo cung. Cu thay cac hoc sinh nu la tan tinh, mat truoc mat sau cam tay, can chan, keo vao phong rieng. Loai nguoi nhu vay ma doat giai thuong do thi giai thuong ay cung chang ra gi. Ma giai thuong HCM thi co j ghe ghom chu ? Oong Ho Chi Minh thi la ai kia chu ?

    Trả lờiXóa
  14. Kim tởm cái gì cũng chính trị hóa.22:26 20 tháng 10, 2011

    Đảng sẽ đề cử cho những ai có khả năng bẻ, nặn, nắn lý tưởng phục vụ nhân dân thành lý tưởng phục vụ cho lợi ích và sự tồn vong của đảng CSVN. Ông Hà Minh Đức chỉ là một trong số đó. Kinh tởm.

    Trả lờiXóa
  15. Rất cảm phục bản lĩnh và cái tâm của ông . ông thừa biết rằng giải thưởng HCM chẳng còn giá trị gì trong lòng dân chúng cả nước nhưng với sự bền bỉ và dũng cảm của một người cầm bút chân chính ông không thể làm ngơ trước những trò hề rẻ tiền của lãnh đạo văn nghệ VN. Tiếng nói của ông nhằm thức tỉnh dân chúng, những ai còn u mê tin vào những điều mà cả thế giới người ta phỉ nhổ vào, những cái phao cứu sinh mà nhà cầm quyền VN đang bấu víu vào để sống mà kì lạ thay không những nó vẫn sống mà còn sống khỏe.
    Cảm ơn nhà thơ Trần Mạnh Hảo. Chúc ông có nhiều sức khỏe.

    Trả lờiXóa
  16. Các bạn ơi! Anh Hảo ơi!
    Hãy bàn về mít tinh ủng hộ đoàn kết Việt-Ấn, mừng chuyến đi của Chủ tịch Trương tấn Sang thành công tốt đẹp vào ngày Chủ nhật tới đi

    Trả lờiXóa
  17. Sao DLB lại đưa cái thủ lợn lên hình đầu bài vậy? Trông phản cảm quá. Mà sao bây giờ nhiều cái thủ lợn thế không biết. Khiếp!

    Trả lờiXóa
  18. Thật ước ao có được một chút thôi, kiến thức uyên bác của TMH.

    Trả lờiXóa
  19. Việt-Ấn muôn năm.22:46 20 tháng 10, 2011

    Ủng hộ Nặc danh says:
    22:39 Ngày 20 tháng 10 năm 2011

    Cần có một cuộc mít tinh về mối quan hệ hữu nghị Việt-Ấn trên đường phố HN và SG.

    Như thế CA có cấm đoán không, ta làm xem sao.

    Trả lờiXóa
  20. Không biết là phúc hay hoạ khi nhận cái giải vớ vẩn đó àh. Hôm nay là phúc mai kia là hoạ ai mà biết được phải không các bạn

    Trả lờiXóa
  21. Ối dào CA cấm sao được khi nhân dân chúc mừng đ/c Chủ tịch có chuyến đi thành công tốt đẹp
    Ủng hộ tình hữu nghị Việt-Ấn, ủng hộ Ấn độ vào khai thách dầu chung với VN ở biển Đông. Tốt quá đi chớ

    Trả lờiXóa
  22. Cái ông giáo sư rởm này tham thế! Một việc làm vớ vẩn như vậy mà gọi là văn thơ là khoa học để rồi đi xin giải cả hai nơi. Thật là đê tiện bẩn thỉu ngu dốt. Thời các ông sắp hết rồi ông Đ...ơi.

    Trả lờiXóa
  23. Cám ơn nhà thơ Trần Mạnh Hảo.Ông viết rất đúng.Lý lẽ sắc bén,dẫn chứng thuyết phục.Cũng nhờ ông đọc dùm 2 "tác phẩm" của GS Hà minh Đức,chứ những người dân lao động chúng tôi cũng thích thơ ca,văn học.Nhưng nếu phải đọc những "phát minh,phát hiện độc đáo" đó của ông HMĐ chắc cũng "ngốn"được...vài trang là cùng.

    Vì những phát minh và phát hiện của GS HMĐ cũng chỉ là sào lại những nghị quyết,những khẩu hiệu của Đảng và thuyết của Mao sếnh sáng mà thôi.Cái quan niệm cũ rích từ đời "đấu tố văn hóa,văn nghệ " thời tiền sử (xin lỗi) thời Nhân văn giai phẩm và thời CM văn hóa xưa rồi mà bây vẫn còn được viết nhai lại và nhận giải HCM.Vô tình làm ô danh cái giải được cho là "danh giá " đó.

    Những kẻ chông đối ông Hảo,chống đối nhân dân sẽ lồng lộn lên vì bài viết này.Mong ông Bảo trọng và luôn giữ được khí khái của ngòi viết chân chính,"đâm mấy thằng gian bút chẳng tà".Cám ơn ông nhiều vì bài viết hay.

    Trả lờiXóa
  24. Thơ văn Thẩn23:23 20 tháng 10, 2011

    Hà Minh Đức chuyên ca thơ của tên Tố hửu bợ đít và Hồ chí Minh bán nước, thì hắn cùng bọn với lủ nầy,hắn rất đáng giật giải có tên bịp bợm,Việt gian bán nước nầy,mặc xác chúng nó đâm chém,giành giật nhau đi, bác Hảo viết làm gì cho bẩn ngòi bút .

    Trả lờiXóa
  25. Tưởng là giải thưởng em bé đẹp hay giải hoa hậu chân dài còn có cái để mà bình phẩm, bàn tán chứ giải thưởng Hồ Chí Minh thì cũng như cục phân liệng cho con chó chứ có gì đáng cho ông nhà văn quan tâm quá vậy cà. Cả một chế độ ruổng nát từ hạ tầng cơ sở cho tới thượng tầng kiến trúc thì một giải thưởng vô giá trị như vậy có gì mà phải bàn tán, thảo luận. Không khéo người ta lại bảo ông Hảo là trâu buộc thì ghét trâu ăn có phải buồn không.

    Trả lờiXóa
  26. Theo như ngu ý của kẻ tiện dân này thì: Bất cứ một nền văn học nào nếu chịu sự chi phối của chính trị sẽ là một nền văn học quái thai.
    Đảng bảo ngồi thì ngồi mà đảng bảo đứng thì đừng. Cũng chỉ giống thân phận con sen thằng mõ.
    Văn học là đứa con của tinh thần, nhưng cái tinh thần ấy lại đang bệnh tật thì ắt hẳn đứa con ấy không thể lành lặn được.
    Thế nên ở cái quốc gia này, báo chí cũng như văn chương có lề phải lề trái. Cái gì bị cấm đoán thì thành ra hiếm, mà hiếm lại thành ra quý. Quý ở đây hiểu cả về nghĩa đen và nghĩa bóng. Thế nên mới có chuyện người ta lên báo lề phải đọc tin về hiếp dâm, giết người, cướp của. Còn lén lút vào báo lề trái để đọc về chính trị, về sự an nguy của quốc gia dân tộc. Ngẫm về mấy ông thợ văn, thợ thơ thì cái giải thưởng văn học cũng chỉ giống như cái chứng chỉ bậc tay nghề lao động. Thôi thì cứ để mặc cho họ nhận, mình mà có tiền thì cũng nhân cái vui của người ta mà gửi tới mấy lọ sữa rửa mặt. Cũng gọi là chúc mừng và tha thiết họ dùng quà của mình thường xuyên cho cái da mặt bớt dày.
    Ngày xưa cái chữ nó hiếm, người biết chữ được nể trọng. Ngày nay nhờ ơn đảng xóa nạn mù chữ rồi. Ai cũng biết đọc, biết viết thì cái sự nể trọng lại đặt ở chỗ mục đích người ta sử dụng cái chữ. Người viết văn thì nhiều mà người làm thơ thì không kể xiết, nhưng những người đáng được gọi là văn nhân, thi nhân thì có chăng lại là những người mà có mấy khi tác phẩm của họ được bầy bán công khai trong các nhà sách.
    Thiết nghĩ ở đời kẻ đọc sách, báo thì có bao nhiêu loại cũng không quan trọng, nhưng kẻ viết sách, báo thì chỉ nên có một. Hãy viết theo chỉ đạo của lương tâm chứ đừng viết theo chỉ đạo của đảng.

    Trả lờiXóa
  27. Rất đơn giản cho giải thưởng là bất cứ nhà văn nào chịu viết bài nịnh hót nhân vật Hồ Chí Minh thì sẽ được lãnh thưởng.Những nhà văn có lương tâm thì sẽ không bao giờ được lãnh thưởng.

    Giải thưởng HCM chỉ dành cho những kẻ nịnh hót và ai cũng biết nó chẳng có gía trị gì ngoài việc quảng cáo cho sự nghiệp của đảng.

    Trả lờiXóa
  28. lừa lần thứ nhất==> khờ, lần thứ hai==> ngu, lần thứ 3=> không còn gì để nói khác hơn từ bị khùng!

    Trả lờiXóa
  29. Tôi trước hết xin thưa với bà con là tôi không phải là nhà văn, nhà thơ hay nghệ sĩ gì cả.
    Tôi chỉ là 1 người thích đọc văn chương, thi ca và đương nhiên cả blog nữa.

    Hôm rồi đọc 1 loạt bài của nhà thơ, nhà phê bình Trần Mạnh Hảo và những bài phản hồi của Nguyễn Sỹ Đại cùng đồng bọn, thì tôi liền liên tưởng đến những gì tôi đã trải nghiệm và tôi hoàn toàn đồng ý với anh Trần Mạnh Hảo rằng: Trong xóm ( xin lỗi tôi không dám nói là nền) văn học nước ta có 1 thực tế là cái V/v bốc thơm cho nhau chẳng phải hiếm, nếu tính cả mấy ông văn sĩ, thơ sĩ, nghệ sĩ cào cào thì rất là nhiều.

    Bọn thơ sĩ, văn sĩ, nghệ sĩ cào cào đó thì đương nhiên là phải tự bốc nhau lên ( chứ văn nghệ sĩ thứ thiệt sao dám bốc tầm bậy). Họ bốc trong bất kỳ cơ hội nào, dịp nào miễn là có tí tí tính chất truyền thông như đài phường, đài TX, đài TP, qua blog hay cùng quẫn lắm thì họ chơi kiểu xưa là truyền khẩu.

    Mà ở đời hễ có qua là có lại. VD như:

    Một Ông học vụ bình dân hôm trước làm vài câu thơ như:

    Đêm qua tui không ngủ
    Hôm nay tui ngủ bù
    Đêm mai tui không ngủ
    Để mốt tui ngủ bù

    Đến tai 1 ông nhạc sĩ cũng bình dân học vụ mới xong khóa phổ cập nốt nhạc. Thế là ông ta phổ nhạc ngay.
    Xong rồi ông ta đi khắp xóm làng mà hỏi rằng : Có ai biết chàng thi sĩ nào làm ra bài thơ rất hay mà tôi đã phổ nhạc hay không?

    Rồi cũng có người chỉ cho Nhạc sĩ đến nhà của nhà thơ nọ.

    Hai người tay bắt mặt mừng. Ông nhạc sĩ nói:
    Thật không ngờ là bác già thế này mà còn sản xuất được mấy câu thơ trữ tình hay đến độ em vừa nghe mấy con mẹ đi ngoài chợ đọc là em về phổ nhạc ngay

    Ông bình dân học vụ mũi nở phình phình mà thưa:
    Bác nói sao ấy chứ, mấy câu đấy em chỉ ngẫu hứng đọc trong lúc uống trà ngắm bình minh thôi chứ thơ phú gì. Bác cứ khen em quá làm em phát ngại.

    Mà hên làm sao cho 2 lão ấy, trong lúc trò chuyện thì có 1 chàng nhà báo mới ra trường đang làm CTV cho 1 tờ báo văn nghệ tỉnh nghe lỏm được.

    Thứ 4 tuần sau trên tuần báo Văn Nghệ trang nhất có tựa bài: Tìm Hiểu Về Tác Phẩm : Đêm Qua Tui Không Ngủ của nhà thơ X, nhạc sĩ Y
    hehe
    Cái chuyện tôi vừa nêu trên nó nhan nhản khắp các địa phương trên cả nước. Nhưng vừa rồi ngay tại thủ đô hòa bình mà có 1 đám người Bốc thấy sợ luôn, có cả 1 ông TS cũng nhào vào bốc nữa mới kinh chứ, rồi lại có em nào đó thế hệ 8x cũng nhảy vào

    Không biết chất… của ông TGT là thơm hay thúi mà bác Hảo lại gọi chúng là bọn bốc thơm ? Hay ý Bác là ai ngửi thấy thơm người ta mới dám bốc ?

    Tôi chỉ sợ rằng mỗi thằng bất tài bốc nhau lên 1 tí, bốc qua bốc lại riết rồi cái mảng thi ca nước ta bốc mùi luôn.

    Trả lờiXóa
  30. Được xét giải này cũng là một kiểu "ăn mày dĩ vãng". Giống như bọn giòi bọ sống nhờ trên xác thối. Tuy hôi thối, tởm lợm nhưng thiếu xác thối chúng sẽ chết. Sẽ còn nhiều công trình nghiên cứu về HCM, về "đảng là đạo đức, là văn minh" được xét giải thưởng trong những năm tới. Mà những năm tới chắc gì còn giải thưởng HCM nữa, mà chuyển thành giải Khổng Tử rồi.

    Trả lờiXóa
  31. Vừa nói chuyện với thằng bạn Bắc kỳ mới biết cái nhà ông Hảo Bắc kỳ thâm thật. Thằng Hà Minh Đức nó nâng bi, ông Hảo thừa biết. Thơ văn của lãnh đạo và văn nô tầm thường, ông ấy cũng thừa biết. Giải thưởng kia có giá trị âm, một người đàng hoàng chị cần bị ghi tên vô danh sách đề nghị được nhận cái giải ấy có khi còn đem hội đồng chấm giải ra toà án quốc tế (vì toà án Việt nam không xài được) xin bồi thường vì bị mạ lị, ông Hảo cũng biết. Cả ba cái tên của người làm công tác bốc thơm và người được bốc thơm đã bị nhân dân Việt nam ghét đến đến mức không thể nào ghét hơn được nữa, ông Hảo cũng biết. Vậy mà ông Hảo vẫn đem ra bàn thảo trong thôn. Không nhờ thằng bạn Bắc kỳ dạy khôn tôi chả tài nào biết được dụng ý của tác giả. Nói về mặt giải trí, chửi một mình cũng buồn, ông Hảo đem lên DLB cho bà con góp lời. Về mặt văn hoá, phải công nhận bài phê bình của ông Hảo có giá trị văn hoá cao hơn tác phẩm được phê bình. Phân tích sâu xa, đánh giá trung thực với văn phong không màu mè làm dáng. Âu cũng là cơ hội cho dân làm báo mở mang kiến thức và rộng đường học hỏi trên phương diện giáo dục. Xin lỗi đã phê phán tác giả trước khi hiểu được dụng ý của ông. Ông Hảo rộng lòng bỏ qua cho thằng Trung kỳ khờ khạo đụng đâu phang đó.

    Trả lờiXóa
  32. Chính trị là tư lệnh, là thống soái, bác mao đã bẩu thế rồi, là chân lý bất di bất địch rồi. Cậu hảo còn bàn lên luận xuống. Dở hơi.

    Trả lờiXóa
  33. Nghe đâu ông Hà Minh Đức đang tự đề cử hai công trình tiên tiến và đậm đà bản sắc dân tộc lên hội đồng thẩm định 'phi văn hóa' do đảng mới thành lập để xin thêm vài cái giải thưởng nữa cho đủ bộ sưu tập 'giải thưởng bợ đít'. Nói mãi, chẳng thay đổi được gì. Càng nói càng thấy văn chương rặt một thứ văn chương bợ đít.

    Trả lờiXóa
  34. Bài viết của bác Hảo rất hay, rất đúng. GS.Hà Minh Đức dạy văn đại học đã 50 năm. Dạy văn kiểu này khác nào giết văn. Thảo nào nghe đến môn văn, học sinh , sinh viên sợ té đái.Chính trị hóa con cu thì con cu thành sợi bún, ông HMĐ ui.Cười bể mẹ nó cổ họng rồi bác Hảo à. Viết phê bình mà chọc cười hay hơn danh hài Hoài Linh là bác Hảo của DÂN LÀM BÁO đó

    Trả lờiXóa
  35. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  36. Cảm ơn bác Hảo, chúc bác mạnh khỏe.

    Trả lờiXóa
  37. Một bà đảng viên bị ế chồng và bà ta lẹo tẹo có một đứa con. Câu chuyện đổ bể và đưa ra chi bộ họp kiểm điểm tơi bời về lối sống thiếu lập trường văn hóa chính trị của đảng. Ức quá, bà ta nói toạc móng heo "Cái l... của tôi tôi muốn đ... hay không là chuyện của tôi chứ nó có phải của chi bộ đâu mà chi bộ kiểm điểm".
    Chuyện chăn gối vợ chồng (dân gian gọi là đ...)cũng là hành vi văn hóa, nếu mà chính trị hóa cái đ... đó thì nó ra cái đ... gì hả ông hà minh đức cống ơi.

    Trả lờiXóa
  38. giải thưởng mà Ông Hà Minh Đức sắp nhận lãnh là
    giải thưởng HCM.
    HCM => Hửi Cái Mồng. Ọe, ói mữa trong mọi thời đại.

    Trả lờiXóa
  39. Loại bồi bút vớ vẩn. Thử hỏi ai đọc những tác phẩm ấy vào thời buổi này!

    Trả lờiXóa
  40. Gadhafi bị giết12:09 21 tháng 10, 2011

    Đài truyền hình al-Jazeera loan tải đoạn video cho thấy thi thể nhà độc tài Gadhafi bị kéo qua các con phố sau khi bị bắn chết.

    Trả lờiXóa
  41. Phê Phán cái gì nữa ở đây hở các Pác nhà Dzăn ? Giặc tràn đến tới "đít" rồi, ai có thun cầm thun - ai có ná cầm ná, mà nhắm ngay CON MẮT của giặc mà bắn. Đợi sau khi đất nước có TỰ DO rồi, thì ai có thù VẶT mang ra thách nhau thi đấu Dzăn Chương cũng chưa muộn ! Em nói huỵt toẹt các pác đừng giận "người nam kỳ" này nha !!!!!!!!!!!!!!!

    Túm lại: Ai đọc nhiều thì biết nhiều - Ai đọc ít thì biết ít ! Trời sinh ra mỗi người có một vân tay khác nhau, một sự hiểu biết và cảm nhận khác nhau ! Vì thế "Phải có lòng độ lượng" - không nên tự ti cũng không quá tự cao tự đại - Thiện Tâm là điều cần thiết trong mỗi con người chúng ta và Đức Tha Thứ chỉ có trong Tâm người thánh thiện.

    Trả lờiXóa
  42. Cám ơn bác TMH đã có những nhận xét ,bình phẩm rất sâu sắc về tác phẩm của
    ông HMĐ,cũng vì nhận thức sai lầm:"văn hóa văn nghệ không thể ở ngoài chính trị" nên thời buổi này muốn tìm một tác phẩm hay,giá trị nghệ thuật khác nào mò kim đáy bể,lên trời hái sao...

    Trả lờiXóa
  43. Đề nghị mọi người miễn bàn về mục này. Bởi giải thưởng này nó có "gía trị" gì đâu. HCM chỉ giỏi copy, lấy tac phẩm của người làm của mình và nhờ đàn em viết dùm rồi ký tên. Bởi vậy giải thưởng này nó đâu có gía trị, nên có cấp cho mấy tên "bồi bút gia nô" thì cũng tương xứng thôi. Cón nhiều việc cần thời giờ đề thực hiện hơn nhiều. Như chuyện biểu tình ủng hộ giao thương Việt-Ấn sắp tới hay chống bá quyền TQ, bảo vệ HS-TS.

    Trả lờiXóa
  44. Cám ơn dân làm báo đã in một bài rất hay, rất đúng để phê bình những công trình dỏm của GS. Hà Minh Đức. Mấy bạn comment trên bảo : hơi đâu nói chuyện vớ vẩn về thứ ngụy văn học với bọn bồi bút. Nhưng thưa các bác, nếu các bác có ở hải ngoại thì cũng phải đoái thương hàng triệu con em của đồng bào ta trong nước đang bị học,bị dạy thứ văn chương bồi bút bậy bạ này. Sao các bác bỏ mặc những bộ óc ngây thơ,những tâm hồn trong trắng đang bị những thầy dạy đại học như Hà Minh Đức tự do,toàn quyền tha hóa tâm hồn con em chúng ta trong nước?
    Tôi ngã nón kính phục bác Hảo; hơn 20 năm nay kiên trì vạch ra cái sai, cái láo, cái bậy của văn học cộng sản trong nước để phần nào giúp con em ta nhận chân ra sự thật.
    Thiết tưởng trên mặt trận giáo dục,giành lại tư tưởng tâm hồn con em chúng ta quan trọng lắm chứ...
    Sao các bác không chịu nghĩ sâu một chút ?
    Tôi đã đọc hàng trăm bài phê bình của bác Hảo,thấy bác viết rất khoa học, từ tốn chứ đâu có dao to búa lớn như bọn bồi bút vu cáo.Cám ơn bác Hảo và DÂN LÀM BÁO nhiều. Cần phải có nhiều Trần Mạnh Hảo thì VN ta mới khá lên được.

    Trả lờiXóa
  45. mỗi lần tui đi toalet tui đều kêu tên mấy thằng bán nước. rặn được 1 cục nào là kêu lên sung sướng: "cái này cho trọng lú nè", hoặc "tặng mày nè 3 dung". "há miệng ra đi huynh" ...
    không biết cái đó có được gọi là đi toalet kiểu chính trị không hả ông HMĐ?
    phudong

    Trả lờiXóa
  46. GIẢI THƯỞNG HỒ CHÍ MINH LÀ GIẢI CHO NHỮNG THẰNG LỪA ĐẢO GIỎI.
    TRƯƠNG DUY NHẤT ĐÃ NÓI GIẢI THƯỞNG HỒ CHÍ MINH BỐC MÙI DỮ QUÁ.

    Trả lờiXóa
  47. Không thể đồng tình với tác giả,bởi:
    1- nói như tác giả là chính tác giả đang ca ngợi tính chính đáng,minh bạch và chính nghĩa của "giải thưởng HCM".
    2 - HCM là ai mà tác giả phải đề cao giá trị giải thưởng mang tên HCM???

    Trả lờiXóa
  48. Văn hóa văn nghệ bị chính trị hiếp dâm nên mới đẻ ra quái thai thơ,thơ gì mà khóc ông xì ta lin ấy các bác nhể ?????.
    ĐM toàn quái thai chế độ !

    Trả lờiXóa
  49. Dân làm báo nên trao tặng giải i.g.Hồ chí Minh cho một số tác giả, tác phẩm

    Trả lờiXóa
  50. Hà Minh Đức mà sống không tách rời chính trị đã biến thành Hà...THẤT ĐỨC

    Trả lờiXóa
  51. Thế nên mới có chuyện người ta lên báo lề phải đọc tin về hiếp dâm, giết người, cướp của. Còn lén lút vào báo lề trái để đọc về chính trị, về sự an nguy của quốc gia dân tộc.
    Hay quá. Giống như Nhà xuất bản sự thật mà không được tin cậy - vì sao?

    Trả lờiXóa
  52. Ông tôi học với thăng Hà MĐ này ở ĐH văn khoa bít rõ thằng này tài năng thì chẳng có tí dề nhưng rất thích có danh. Mà thôi bác Hảo thông cảm cháu nó háo Danh thì phải bít lam sao? Đành làm phận bưng bô, a rua với thời thế được chút Danh nào thì đến đâu hay đến đó.
    HMĐ nó còn chụp mũ cả thầy nó với bạn nó là nhân văn giai phẩm, đẩy họ vào con đường lao cải thì con việc gì nó chả dám nữa!
    Gia măt cháu nó bố mẹ sanh ra nó dày sẵn rồi các bác thông cảm...

    Trả lờiXóa
  53. Bác Hảo đọc được hết Hà Minh Đức thật cúi lạy bác!

    Trả lờiXóa
  54. CÁC BÁC KHÔNG BIẾT ĐÓ THÔI! VÌ HÀ MINH ĐỨC CÓ TÀI BỢ ĐÍT CHỨ!

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn