Miếng ăn chốn thiên đường

(tặng những bạn tù Thanh Cẩm) 

“Miếng ăn là miếng tồi tàn 
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu” 
Câu thơ cũ cứ vọng vang đâu đó 
Nhưng mấy người hiểu được ý thâm sâu 
Chỉ những ai có dịp bước qua cầu 
Mới thấu được đoạn trường là mấy đoạn 
Mới thấm thía miếng ăn trong thiên đường cộng sản 
Được sử dụng thành công để khống chế lòng người 
Là lưỡi gươm thần của một đám đười ươi 
Siết bao tử bắt người đi theo định hướng 
Vuốt bao tử để vận hành một đám ma cô dưới trướng 
Giết như chơi đâu cần dụng gươm đao 
Thương phận người bước qua cửa nhà lao 
Mới hiểu hết miếng ăn là vinh nhục 

Nhớ lại: ngày hai bữa 
Khoai mì luộc mỗi phần hai ba cục 
Chia sao đều phải nghĩ đến cân đo 
Khoai sắn qua rồi đến lượt bo bo 
Nuôi trâu ngựa mà người ăn chia chát 
Một người chia năm bảy người quan sát 
Chưa bằng lòng thôi đành lại bốc thăm 
Thời gian trãi dài tính tháng tính năm 
Biết bao kẻ đã ngã gục dưới đòn thù bỉ ổi 
Người chưa gục cũng sống đời hấp hối 
Những bộ xương biết đi chỉ rõ dấu thiên đường 
Của một thời đểu cáng đã lên hương 
Của dân chủ gấp ngàn lần dân chủ 

Còn nhớ rõ một chiều đông năm cũ 
Lao động về trước cổng trại điểm danh 
Thiếu một người cán bộ kiếm lanh quanh 
Em Ngô Tỵ ngoi lên từ đống rác 
Hỏi mới biết đói lòng như muối xác 
Nên đánh liều xuống đó kiếm gặm xương 
Tình cảnh nầy: 
Đến con trâu cụt của trại Thanh Cẩm cũng động lòng thương 
Đừng nói đến con người biết mặc quần mặc áo 
Ấy vậy mà một tên cai tù quản giáo 
Lôi em lên vụt tiếp mấy roi liền 
Nước mắt nào như chảy ngược vào tim 
Nước mắt nào rớt cho phận người mang kiếp vật 
Mẩu chuyện nhỏ trong muôn vàn sự thật 
Thắp tim lên cho rõ mặt thiên đường 
Thắp nén nhang những người bạn thân thương 
Đã vĩnh viễn đi vào lòng đất mẹ. 


9 Nhận xét

  1. Bài thơ thật hay và quá bi thương. Chẳng phải những người bị tù tội mới phải khổ như thế, ĐCSVN trước đây quản lý dân bằng cách xiết chặt bao tử, dân lúc nào cũng đói nên chẳng dám ho he. Bây giờ không còn chế độ bao cấp nữa thì ĐCSVN sợ dân biểu tình chống lại đảng và chúng rất sợ đa nguyên, đa đảng. Chết là cái chắc.

    Trả lờiXóa
  2. "Thắp nén nhang những người bạn thân thương
    Đã vĩnh viễn đi vào lòng đất mẹ."

    That la hay!! Cam on ban!

    Trả lờiXóa
  3. Bài thơ thật là xúc động phản ánh đúng một thời thắt lưng buộc bụng để xây dựng chủ nghĩa xã hội của VN. Thiên đường đâu không thấy chỉ thấy con người còn thua con vật. Những ai tầm tuổi trên năm mươi bây giờ đều chứng kiến cảnh này. Hãy kể lại cho con cháu để chúng không còn nghe lời bịp bợm nữa. Dân tộc VN ơi hãy cảnh giác với cái thiên đường xã nghĩa.

    Trả lờiXóa
  4. Tuy tui là dan xhcn gốc, nhưng cũng cảm nhận được tàn án và du côn của chế độ xhcn thối nát này. Thời mang thai tui, mẹ tui vì kiếm sống bị mấy thằng du kích nó cướp bóc lúa gạo của mình, chúng cướp miếng ăn của tui. Lúc nhỏ không có sữa để uống, giờ lớn lên tui càng thấy bộ mặt thật tàn ác của bọn chúng. Chúng câu kết nhau chiếm ruông đất của dân và bán làm sân Golf và chia nhau tiền. Chúng sống trên mồ hôi và máu của đồng loại mình, chúng khoát lên vai cái áo đảng để dễ bề cai trị dân và hà hiếp dân.

    Trả lờiXóa
  5. Sếp H.H.Phước đã xài số đt mới (0903 816926)

    Trả lờiXóa
  6. Tôi đã từng ăn khoai mì sống, từng đổi chữ lấy gạo và thuốc lá trong trại cải tạo, từng ngửa tay xin một chút muối để nuốt trôi lưng chén cơm độn khoai mì, khoai lang... và cho đến tận bây giờ khi nghĩ đến trại tù cs vẫn còn rùng mình kinh hãi. Đúng như tác giả đã viết, cs dùng miếng ăn để khống chế con người.

    Trả lờiXóa
  7. Sốt Rét Trị An

    Sáu năm nhà tù nhỏ,
    bụng teo tóp diều gà ,
    tưởng địa ngục đã qua ,
    ai dè sang tầng khác .
    Tờ giấy ra trại ghi :
    mười hai tháng quản chế ,
    cấm trở về thành phố ,
    phải sống ở thôn quê !
    năm năm còn quản chế ,
    chuyên vét giếng đào mồ ,
    cơm nhà vác ngà voi .
    Nhờ ơn đảng , Thủ Đồng ,
    ký sắc lệnh Trị An ,
    mỗi năm chịu một tháng ,
    cơm gạo nhà anh mang ,
    Mười hai tù quản chế ,
    mũi xung kích phá rừng ,
    cùng ban bệ các xã ,
    huyện Long Thành ra đi .
    Tháng tám trời nắng ráo ,
    xe qua đồi âm u ,
    ớn lạnh nổi gai ốc .
    Gần trăm người đóng trại ,
    người , bò , trâu chung nhau ,
    hố bom nước đen ngòm .
    nhìn chúng trông phờ phạc ,
    mới sáng chúng nhao nhao ,
    bí thư huyện Long Thành ,
    bí thư xã An Viễn,
    bí thư xã Long Phước ,
    Tòan bí thư chạy trước ,
    rồi lại tới đảng viên ,
    có trung kiên cách mấy ,
    gặp ông thần sốt rét ,
    cũng đều kêu " Thày chạy "
    mới được có mười ngày ,
    trăm người chỉ còn ba ,
    là người còn tỉnh táo .
    Công tác chưa hoàn thành,
    vì sốt rét ngã nước ,
    mười mấy mạng ra đi,
    không ai có viên thuốc ,
    cơn cấp tính não nề ,
    chỉ trừ ba thanh niên
    họ bắt buộc trở về ,
    nhưng hai bị vật nặng ,
    một chết tại bệnh viện .
    Cám ơn Cloroquin,
    tôi chỉ uống hai viên ,
    người duy nhất chúa thương ,
    nhờ đọc kinh sáng tối .

    Trả lờiXóa
  8. Hihi! Buồn cho mấy anh mất quyền công dân.Có tội mới vào tù ,vào tù là mất quyền công dân,tam đoạn luận ấy mà sao còn thắc mắc.Vấn đề là có phải bị oan sai không?Có kẻ vào tù còn chờ ngày đi xử tử mà.Lấy cái ác trị cái ác là một việc làm thánh thiện đấy.Còn nhớ ngày cải cách ruộng đất mấy thằng địa chủ bị các cố nông đập chết bằng gậy chưa?
    Đừng hằn học như vậy vì mình có tội đáng bị trừng phạt như vậy chứ.Có vị thần Hy lạp còn bị hình phạt cho chim rỉa thịt hàng ngày mà.Thậm chí Tôn Ngộ Không còn bị "ăn cơm sắt uống nước đồng" 500 năm mà có ai nói thế là Phật ác đâu.

    Trả lờiXóa
  9. ND :21:34.
    " Hihi! Buồn cho mấy anh mất quyền công dân.Có tội mới vào tù ,vào tù là mất quyền công dân,tam đoạn luận ấy mà sao còn thắc mắc "
    Tam đoạn luận kiểu CS đó hả vẹm ?

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn