Ngô Nhân Dụng - Ðoàn Văn Vươn là một biến cố, vì nó đã gây chấn động tới những lãnh tụ to đầu nhất của đảng cầm quyền. Có hai tay “cố vấn tối cao” vẫn còn ngồi phía sau sân khấu điều khiển đám lãnh tụ đương quyền, là Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh. Bình thường các ông già đang chuẩn bị ngày tang lễ này không bao giờ bàn đến công việc trị dân của đám đàn em. Nhưng tuần này một người đã phá lệ; chứng tỏ tầm quan trọng của biến cố Ðoàn Văn Vươn. Lê Ðức Anh, từng đóng vai chủ tịch nước từ năm 1992 đến 1997, đã phải mượn bài phỏng vấn của một tờ báo đảng để “chạy tội.” ...
*
Phải gọi đó là một biến cố. Biến cố này đánh dấu một khúc quanh. Chúng ta chưa thể tiên đoán cuối cùng sẽ ra sao, nhưng sẽ còn biến chuyển, và có thể đưa tới các biến cố khác. Tên anh Ðoàn Văn Vươn sẽ đi vào lịch sử Việt Nam, như tên anh Mohamed Bouazizi trong lịch sử nước Tunisie. Trong bài báo cuối tuần qua, Lê Phan đã nhìn thấy những điểm tương đồng trong hoàn cảnh hai người. Họ đều là những người dân bình thường cố gắng vươn lên trong xã hội.
Họ đều dùng sức lao động của mình, làm việc cực nhọc và có sáng kiến. Hẳn không ai muốn “sinh sự,” không ai muốn chống đối chế độ, vì họ không mong gì hơn là lo cho gia đình. Bouazizi, một sinh viên tốt nghiệp, sống ở thành phố thì xoay sở bằng nghề bán trái cây dạo. Ðoàn Văn Vươn là nông dân, người nông dân Việt Nam tiêu biểu, đổ mồ hôi trên đất bùn phèn mặn để biến thành ruộng, vườn, ao cá. Cả hai người cùng bị chế độ độc tài tham nhũng ở xứ họ đẩy tới “bước đường cùng.” Quả là bước đường cùng, không tìm đâu ra lối thoát. Anh Bouazizi, 26 tuổi, đã tự thiêu. Cái chết của anh khiến giới thanh niên phẫn nộ nổi lên lật đổ chế độ; châm ngòi cho Mùa Xuân Á Rập năm 2011.
Anh Ðoàn Văn Vươn may mắn còn sống sót. Với tuổi 49, anh đủ đức tin và can đảm để không tự hủy mình; anh đủ kiên nhẫn để đi khiếu nại hết bàn giấy này tới bàn giấy khác xin người ta đừng cướp công lao khó nhọc của gia đình mình. Nhưng anh và gia đình anh cũng bị đẩy tới “bước đường cùng” không khác gì Bouazizi; và họ đã phản kháng bằng chất nổ. Vụ Ðoàn Văn Vươn có thể châm ngòi cho một cuộc nổi dậy của nông dân Việt Nam hay không? Dù chưa ai nghĩ sẽ có một cuộc nổi dậy, nhưng biến cố mà anh gây ra cho thấy lịch sử Việt Nam có thể bước vào một ngả rẽ. Lâu nay, những vụ nông dân biểu tình đòi đất, xô xát với đám khuyển mã của chế độ cướp đất, đều là những hành động tập thể. Nhiều người cùng kêu oan, tiếng kêu la lớn hơn. Ði trong đám đông, người nọ dựa người kia, nếu có xô xát thì trách nhiệm cũng được san sẻ cho nhiều người.
Ðoàn Văn Vươn là một biến cố đặc biệt. Vì đây là lần đầu tiên một nông dân thấp cổ bé miệng, một thân một mình, đứng dậy khiếu oan; khi kêu oan mãi không được thì quyết tâm kháng cự lúc quân cướp kéo tới chiếm đất chiếm nhà mình. Kế hoạch cướp đất của huyện Tiên Lãng chỉ nhắm vào sản nghiệp của một gia đình Ðoàn Văn Vươn chứ không liên quan đến người khác. Ðoàn Văn Vươn không thể cầu cứu hàng xóm láng giềng, cũng không thể nào nhờ những phương tiện của giới truyền thông hay các đại biểu của cái Quốc Hội bù nhìn giúp. Anh hoàn toàn “đơn thương độc mã” như Triệu Tử Long đứng trước mặt trận quân Tào! Quân Tào đây là cả một đảng Cộng Sản với hai đại biểu là Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm. Hai anh em ruột làm chủ tịch huyện Tiên Lãng và chủ tịch xã Quang Vinh, đã bầy mưu lập kế, quyết tâm cướp cho bằng được mảnh đất mà anh Vươn khai phá, từ năm sáu năm nay. Họ đã bài binh bố trận, sử dụng hàng trăm công an, lôi theo cả bộ đội và lính biên phòng, một lực lượng vũ trang hùng hậu của chế độ độc tài đảng trị, kéo nhau đi cướp đất của một nông dân. Trong thế cô đơn như thế, gia đình anh phải dùng bạo lực đối phó lại guồng máy bạo lực. Ðúng là con giun bị xéo mãi phải quằn lên.
Ðoàn Văn Vươn là một biến cố, vì nó đã gây chấn động tới những lãnh tụ to đầu nhất của đảng cầm quyền. Có hai tay “cố vấn tối cao” vẫn còn ngồi phía sau sân khấu điều khiển đám lãnh tụ đương quyền, là Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh. Bình thường các ông già đang chuẩn bị ngày tang lễ này không bao giờ bàn đến công việc trị dân của đám đàn em. Nhưng tuần này một người đã phá lệ; chứng tỏ tầm quan trọng của biến cố Ðoàn Văn Vươn. Lê Ðức Anh, từng đóng vai chủ tịch nước từ năm 1992 đến 1997, đã phải mượn bài phỏng vấn của một tờ báo đảng để “chạy tội.”
Tại sao nói là Lê Ðức Anh muốn chạy tội? Thứ nhất, muốn gỡ tội cho cả đảng Cộng Sản; Lê Ðức Anh nói, “Có thể khẳng định chính quyền sai từ xã đến huyện!” Nói vậy tức là trút hết trách nhiệm lên cấp dưới, các chính quyền huyện và xã, và giới hạn trách nhiệm trong phạm vi nhỏ đó mà thôi.
Nhưng sự thật đâu là nguyên ủy gây ra vụ cướp đất dã man này? Nếu không có cái chế độ độc tài toàn trị của đảng Cộng Sản Việt Nam thì làm sao sinh ra hai anh em Lê Văn Hiền và Lê Văn Liêm bao che nhau, đưa nhau lên làm chủ tịch, trên dưới một bè? Nếu hai anh em này sống trong một chế độ khác, có nền tư pháp độc lập, có đảng chính trị đối lập trong Quốc Hội, có báo chí tự do, thì làm sao họ dám bầy mưu lập kế suốt năm năm để cướp đất đai do công khai phá mấy chục năm trời của gia đình Ðoàn Văn Vươn? Ông Lê Ðức Anh phê bình các cấp thừa hành đã “để sự việc kéo dài quá nhiều năm.” Ông Vươn đã khiếu oan, kêu cứu bao năm trời nhưng phủ bênh phủ, huyện bênh huyện. Họ đã có kế hoạch làm sân bay quốc tế mới trong vùng huyện Tiên Lãng. Khu đất bùn mà anh Ðoàn Văn Vươn biến thành đất thịt sẽ có giá ngàn vàng. Cán bộ nắm quyền cho đất hay lấy lại đất, họ còn sợ ai nữa? Cả chế độ là một guồng máy đồng lõa với nhau trong kế hoạch ăn cướp, miếng ngon như vậy bỏ sao được?
Nếu không có đảng Cộng Sản Việt Nam thì ai ngăn cấm đoán quyền sở hữu đất đai, ai giành độc quyền làm chủ ruộng đất cho guồng máy nhà nước; bắt người nông dân chỉ được hưởng quyền sử dụng trong 20 năm, rồi nhà nước có thể đòi lại! Nhà nước là đứa nào khi đưa ra những quyết định cho phép sử dụng hoặc đòi lại quyền sử dụng? Người dân nhìn lên chỉ thấy các quan chức cán bộ cộng sản toàn quyền quyết định. Không có báo chí tự do, không có hội đoàn, không đảng phái độc lập, người dân không có một cửa ngõ nào để lên tiếng phản đối những bất công áp bức. Một chế độ như vậy chắc chắn khuyến khích cán bộ lộng quyền làm bậy. Phải nói, một chế độ như thế đã tạo cơ hội mời gọi các cán bộ làm bậy; không ai có thể cưỡng mà không tham nhũng.
Như thế mà ông Lê Ðức Anh lại muốn đổ hết tội lỗi lên đầu cá nhân các cán bộ cấp huyện và xã. Ðúng là ông chỉ muốn gỡ tội cho đảng Cộng Sản. Nói rõ hơn: Gỡ tội những kẻ điều khiển đảng; những kẻ đã lập ra đảng Cộng Sản; những kẻ đã dùng đảng Cộng Sản cướp chính quyền; những kẻ từ năm 1945 có dã tâm chiếm độc quyền chính trị nên tàn sát bao nhiêu người yêu nước không cùng chính kiến; những kẻ lợi dụng lòng yêu nước của dân Việt Nam để củng cố độc quyền chính trị, độc quyền kinh tế cho một nhóm người. Bài phỏng vấn Lê Ðức Anh là một chỉ thị cho Ban Tuyên Huấn, đưa xuống cho các báo các đài thi hành: Ðược phép tha hồ phê bình hai anh em nhà Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm; nhưng giới hạn tới đó thôi. Tuyệt đối không đụng tới cấp cao hơn! Ðó cũng trở thành chỉ thị cho Nguyễn Tấn Dũng, phải mở cuộc điều tra, kết tội hai anh em nhà đó, nhưng không đi xa hơn một bước! Tất cả đồng lòng chối bỏ tội lỗi của đảng!
Nhưng, trong thực tế ông Lê Ðức Anh còn muốn gỡ tội cho chính ông ta nữa. Các lãnh tụ cộng sản về hưu thường chỉ lên tiếng nói khi muốn chạy tội. Còn khi đang cầm quyền thì họ chỉ ngậm miệng mà ăn thôi! Nếu đảng Cộng Sản sụp đổ thì ai chịu trách nhiệm? Sau biến cố Ðoàn Văn Vươn mọi người đã nhìn thấy cơn phẫn nộ bùng lên khắp nước. Hỏi nhau: Chuyện gì sẽ xẩy ra? Không ai biết trước được. Mùa Xuân Á Rập đã tỏa hương sang tới bên Miến Ðiện. Cảnh tượng Miến Ðiện dân chủ hóa có thể thúc đẩy những nhà trí thức và thanh niên Việt Nam muốn nhìn xa hơn, và can đảm hơn. Ai biết được chuyện gì sẽ xẩy ra? Ông Lê Ðức Anh chắc phải được công an báo cáo tình hình nghiêm trọng như thế nào, cho nên ông mới phải xuất hiện công khai một lần nữa. Nhân khi đổ tội cho cấp xã, cấp huyện, ông nói thêm, “Nếu thành phố Hải Phòng và trung ương không xử lý nghiêm việc này thì rất nguy hại.” Nói như vậy là để báo động cả guồng máy đảng trước nguy cơ sụp đổ. Nhưng cũng cốt ý nói rằng nếu chế độ sụp đổ vì một biến cố này thì “Tôi đã bảo mà! Tôi không có trách nhiệm nữa nhé!”
Việc xuất hiện của Lê Ðức Anh để báo đảng phỏng vấn cho thấy họ đang run thật. Biến cố Ðoàn Văn Vươn nếu chưa gây ra một cuộc nổi dậy của nông dân Việt Nam như cảnh tượng bên Tunisie sau vụ anh Mohamed Bouazizi tự sát; thì cũng đánh dấu một khúc quanh. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang run sợ. Vì run sợ, ít nhất họ sẽ lo tìm hiểu, học tập kế thoát thân tập thể của bọn quân phiệt Miến Ðiện; thay vì chỉ lo một mình ôm tiền chạy, hoặc từng anh lo riêng “hạ cánh an toàn.” Nếu vậy thì biến cố Ðoàn Văn Vươn cũng vẫn là một khúc quanh quan trọng.

Bài viết hay.
Trả lờiXóaKính bác trưởng thôn vì lý do chính đáng gì mà không cho dùng nick nam năc danh nữa , kính mong bác trưởn thôn vui lòng giải thích cho tất cả dân làm baó nặc danh được biết cụ thể lý do chính đáng minh bạch để tránh những hiểu lầm đáng tiếc xảy ra . chúng tôi vôcùng cảm kích
XóaBọn chúng phải run sợ thôi. Lãnh đạo hay cựu lãnh đạo cộng sản định đổ tội cho huyện, xã thì cũng là bọn cộng sản chúng nó thôi. Bản chất thật của cộng sản ngày càng bộc lộ rõ nét. Đó là bản chất tham lam, bẩn thỉu, tàn ác, thú tính. Rất nhiều ngiều người thấy được điều này nhưng trước sự bẩn thỉu tàn ác của chúng đã không hoặc chưa dám nói ra, hay mức cao hơn là phản kháng. Chỉ có một số ít đang đứng mũi chịu sào để nói lên sự thật và phản kháng. Biến cố Đoàn văn Vươn vì vậy có thể là bước ngoặc thật sự đẩy cộng sản đến "bờ đê" Vinh Quang - Tiên Lãng của sự tận vong
Trả lờiXóatôi nhìn qua một khía cạnh khác .đảng cộng sản đang tính chuyện làm sao có thể tiếp tục trốn trong dân .khi dân đang xa lánh họ .mọi tầng lớp đã khảng khái hét lớn [việt cộng bán nước ,hèn với giặc ác với dân ]
Trả lờiXóa''.... trong tim dân khối căm hờn đang chờ vỡ
trong óc dân đang soạn một giấc mơ
họ dấu quá sâu tận chốn tâm hồn
uốn như đốt tre ngã theo chiều gió
cứng như góc tre bền vững quanh làng
hơn tám mươi triệu đôi mắt bốn ngàn năm gian nan tích luỹ
vô hình vô sắc như gió miên man
biếc như biển xanh qua chân trời xa lắc
đưa qua như dao sắc
như sét đánh ngang trời
như tiếng nổ kinh hoàng núi phun tóc lữa
như đất quằn đau ôm giòng lữa chảy
cũng dịu hiền như cánh lúa thật xanh
nên bao lần xôn xao trang sử
tóc -da-óc-tim người nham hiểm
miệng thốt mưu sâu mở đường chiếm đoạt
cũng đã tan trong di sản Việt Nam .....''
Bài viết thật hay, người dân VN bị áp bức một cách vô lương tâm, bị dồn đến chân tường không còn cách nào để SỐNG, nên Anh Vươn đã liều mạng vì đã phẫn uất đến tận cùng. Nhiều người đã chiến đấu để bảo vệ miếng cơm manh áo cho gia đình trong cô đơn vì chung quanh họ những sợ hãi đến nhát hèn. Sự hèn nhát từ báo chí đảng chỉ dám nói, chỉ dám viết khi được lệnh đảng, chỉ viết những điều có lợi cho túi tiền của họ,những người làm báo đã mất hết lương tri con người, sự hèn nhát của những người dân dù quyền lợi bị xâm chiếm cũng đành im tiếng.
XóaNhưng đặc biệt việc đáng phải nguyền rủa là sự ĐỘC ÁC CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM đã tới thời kỳ dã man cực độ!!!!
Mùa Xuân Việt Nam sao vãn chưa về ?????
Cám ơn bác Ngô Nhân Dụng nói lên ý nghiã của việc tên tướng cướp cộng sản Lê Đức Anh lên tiếng để đổ tội cho cấp dươí và chạy tội cho đảng cướp cộng sản vơí những tội ác tày trời đối vơí đất nước và dân tộc Việt Nam từ ngày chúng ra đời . Những ai coǹ mơ hồ , coǹ dính dấp tơí quyền lơị cuả đảng cộng sản ban phát , mang nặng chủ nghiả công thần , không biết dứt khoát giữa bóng tối và ánh sáng ; thiện và ác ; đaọ đức và gian tà ; bán nước và giữ nước cứ ca tụng , nhao nhao lên những tên tướng cướp cộng sản mỗi khi chúng lên tiếng đổ tội cho cấp dưới mà thực chất là bênh vực và baỏ vệ caí đảng cướp cộng sản kia .
Trả lờiXóaChúng Ta cùng nhau học tập Anh Đoàn Văn Vươn. Sẽ có 1 mùa xuân Hoa Cải trên khắp Việt Nam.
Trả lờiXóaĐoàn Văn Vươn . Đoàn Văn Quý muôn năm....
Đảng đẻ ra cái chính quyền XHCN . Giờ đây Đảng sẽ nói " Con hư không tại mẹ " . Tiếc thay một trăm đứa con đều hư hết một trăm phần trăm !!!
Trả lờiXóaNhững đứa con của Đảng hư là điều tất nhiên . Bởi vì đường lối dạy dổ của Đảng quá ư là ưu Việt , bao che , lại mang sẵn giòng máu độc Tài Đảng trị ; Thì thử hỏi xã hội VN ngày hôm nay làm sao có thể thoát được cảnh " Cướp đêm là giặc , cướp ngày là quan "
Đảng không dạy hư đứa con XHCN . Nó hư bởi mang giòng máu ĐCSVN và sự bao che tận tình của Đảng , nó đã xem nhân dân rẻ mạt , xem trời bằng vung , rồi chính nó phá thối xã hội VN hôm nay .
Tôi xin cảm ơn những chia xẻ của bạn. Thực lòng, tôi cũng rất đau xót, thương cho số phận những người nông dân nói chung, gia đình anh Đoàn Văn Vương nói riêng và nó cũng như số phận của thế hệ ông cha chúng ta. Nói thế chắc bạn cũng hiểu được phần nào - chẳng dấu bạn - gia đình tôi xưa kia đã từng "mang tiếng" địa chủ, các "ông bà" nông dân đã xâu xé hết gần chục mẫu ruộng mà cha ông tôi, thậm chí còn tích cóp từ đời cụ tôi... Sau vài năm họ còn nghĩ ra "vào hợp tác xã đời đời ấm no" và bỗng chốc ruộng đất thành của công. Rồi cũng lại như một giấc ngủ ngày : 180.000 đ/m2 - ruộng đất ấy lại vào tay ông chủ tịch, ông bí thư, ông hội đồng... tệ hai hơn là anh em chúng tôi xin được mau lại cái của mình mà không được.
XóaAnh Đoàn Văn Vương là một tấm gương cho các bạn noi theo ! Tôi thành thực khuyên các bạn, nếu bị ức hiếp đừng đi kiện cáo làm gì cho mất công, hãy noi gương anh Đoàn Văn Vương - điều mà nửa thế kỷ trước cha ông tôi đã không giám làm.
Lê Ðức Anh, Thủ Dũng nói chắc gì tụi địa phương nghe. Giờ theo kiểu sứ quân? Rừng nào cọp nấy?
Trả lờiXóahttp://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/01/pho-chu-tich-hai-phong-dan-bat-binh-nen-pha-nha-ong-vuon/
Phó chủ tịch Hải Phòng: 'Dân bất bình nên phá nhà ông Vươn'
vnexpress giờ cũng cho đăng ý kiến bạn đọc. Kiểu này không biết rồi sẽ đi tới đâu. Trích lại vài ý kiến b/đ của vnexpress:
- Ai là kẻ phá nhà ?
Tôi chắc chắn tin tưởng rằng không có người dân nào phá nhà ông Vươn vì: - Người dân không rảnh để dính vào vụ việc cưỡng chế và khi nhà ông Vươn bị cưỡng chế thì người dân cũng rất hoang mang về việc này. - Người dân chỉ có bàn tán thôi và suy diễn theo cách nghĩ của họ, họ còn phải lo cho bản thân họ sẽ bị cưỡng chế ngày giờ nào vì ông Vươn cũng thuộc là một người làm ăn chân chính có tầm cỡ tại đây mà còn bị vậy thì họ chắc còn tệ hơn. - Sau khi việc cưỡng chế kết thúc, người dân nếu có vào chỉ là hôi của mà thôi còn việc san bằng 1 ngôi nhà đâu phải dễ dàng như vậy? Và khi đó, chính quyền địa phương ở đâu mà để tình hình san bằng như vậy? Cả nhà ông Vươn có hiện tượng kháng cự như vậy thì cũng nên xem xét lại thái độ của chính quyền nơi đây đã ăn ở ra sao nên họ mới làm vậy.
nguyễn thanh hùng
- Phức tạp rồi !!!
Vậy thì phải khởi tố những "người dân bất bình" đã tham gia san phẳng nhà ông Vươn nữa - tội " cố ý hủy hoại tài sản của công dân ". Vụ án đã đến hồi phức tạp đây! Ông Thoại nói vui nhỉ !!!!
Bảo Quyên
- Vô lý
Người dân Vinh Quang, Tiên Lãng cảm ơn ông Vươn còn chưa xong nói gì đến bức xúc mà phá nhà.
Nguyễn văn Nhân
Thêm một bài hay.
Trả lờiXóaLỗi hệ thống và lỗi con người, tuy 2 mà 1. Muốn hết 2 lỗi to tày đình này phải thay máu hệ thống bằng tổng tuyển cử tự do, bình đẳng, công khai.
Thưa qúi đồng hương,
Trả lờiXóaTheo tôi chúng ta hãy nhìn sự việc (fact) này sâu rộng hơn nữa. Đó là:
1/
TỨC NƯỚC VỠ BỜ ! aka DÂN SỰ BẤT PHỤC TÙNG CHÍNH PHỦ (Civil Disobediance)
Những vụ oan khiên do chính quyền đàn áp dân đen và người bất đồng chính kiến là cảnh vẫn gặp dài dài trong các chế độ thiếu vắng hay không có dân chủ tự do. Và như một giọt nước làm tràn ly nước đầy, nên nổ ra những phản kháng dưới nhiều hình thức từ phía dân hay đối lập chính quyền.
Người ta gọi chung đó bằng cụm từ DÂN SỰ BẤT PHỤC TÙNG CHÍNH PHỦ (Civil Disobediance).
Thật ra ngay ở các nước tiên tiến phương Tây ta cũng thấy hiện tượng dân không bằng lòng nhà nước và tỏ dấu bất phục, như vừa qua chiến dịch CHIẾM ĐÓNG PHỐ TƯỜNG (Wall Street Occupy).
Sự khác biệt lớn là ở nước người chính quyền dành cho người dân rộng rãi quyền phản ứng lại để giải toả những bất mãn, ấm ức trong lòng. Ngược lại ở các nước độc tài thì đàn áp thẳng tay, rất bất nhân, để xử chìm xuống. Tuy thế không phải lúc nào cũng thành công, như vụ việc Đoàn Văn Vươn hiện nay.
Đến bao giờ quyền biểu tình mới được công nhận ở ta ???
2/
Cái gốc gây ra BẤT ỔN và BẤT MÃN XÃ HỘI (social conflict) ở đây nằm ở điểm chiến lược là chính sách SỠ HỮU ĐẤT ĐAI TOÀN DÂN + NHÀ NƯỚC QUẢN LÝ thay cho dân, hay nói trắng ra ông nhà nước mới thực sự là chủ chính thức.
Vấn đề đặt ra, đến bao giờ dân mới thật sự được làm chủ đất đai, để tránh được những bất công gây ra từ guồng máy đảng và nhà nước hiện nay.
Amsterdam, 18 tháng 01 năm 2012
Lại Mạnh Cường
Xin trả lời bạn :
Xóa1.Đến tết công-gô thì quyền biểu tình sẽ được công nhận. Đừng mơ !
2.Sẽ đến lúc quyền tư hữu dất được công nhận (không lâu đâu!), nhưng lúc ấy, đất đai đã lọt vào tay những thằng địa chủ đỏ và tư bản đỏ hết cả rồi.
Cái ưu việt xhcn là đây bạn ơi !
Vào lâm hà - lâm đồng mà cưỡng chế vì có một thằng Chu Đình Quỷ cựu chủ tịch huyện ngang nhiên tự tay ký giấy cấp cho mình 99 ha đất đẹp trước khj hạ cánh an toàn và còn nhiều thằng đang đương chức nữa, đất đai chúng đầy rẫy mà chẳng phải thuê hay giao mẹ gì cả,chỉ có những thằng dân và công chức quèn mới không có một tấc đất cắm dùi thôi mặc dù cung cúc phục vụ cái chế độ thối nát này.Họ cần lắm một mồi lửa để dân chủ thực sự nở hoa trên quê hương Việt Nam điêu tàn vì cộng sản này, mong lắm thay
Trả lờiXóaXui cho anh Vươn là vụ việc xảy ra gần Tết quá. Tôi e rằng chính quyền HP và cả TW lợi dụng thời điểm này khi mà mọi họat động của người dân gần như là hướng về Tết để dìm xuồng vụ việc. Qua Tết rồi "mèo lại hòan mèo"!
Trả lờiXóaMong rằng phản ánh xác đáng của dư luận không bị bẻ cong bởi lũ chó CS.
Bà con nào sắp bị cưỡng chế giải tỏa hãy gom tiền đi mua B 40, B 41, AK, mìn DH 8, bom phế liệu..vv...Đối với cộng sản không thể đối thoại bằng lời !!!
Trả lờiXóaCùng VƯƠN qua sự sợ hãi
Trả lờiXóaThôi đừng manh động vội. Hãy âm thầm mua súng (nếu có điều kiện), cất giấu trong nhà để phòng thân. Nếu chúng đến gây hấn, hãy khéo léo tẩu tán tài sản, nhưng đừng bắn vội. Hãy đợi một ngày, một biến cố, chúng ta sẽ cùng mang súng quyết một trận.
XóaTẾT MUỐN CHẾT
Trả lờiXóa*
Ta không mong ăn tết
Nhưng có những người đang muốn chết vì tết
Đêm ba mươi không mệt
Nhiều gia đình chờ tha thiết cứu sinh
Chì vì một bãi sình
Hà cớ đâu nên nỗi
*
ĐOÀN VĂN VƯƠN trọng tội
Dám chống đối tà quyền
Đất nước đã mất duyên
Từ khi làm anh hùng lấn biển
Nhà cầm quyền tấn chiếm
Hay bọn sâu bọ kiếm của chùa
Đầm tôm dậy cay chua
Trong mùa vua thổ phỉ
*
Chúng còn thua con đĩ
Dù bán trôn nuôi miệng
Cũng nhờ vào vốn liếng trời cho
Bọn linh khuyển công an
Lấy cái gì phá xóm thôn làng
Hay toàn nhờ đồng thuế
Thu hoạch của dân oan
*
TÂM THANH
Rất là logic. Anh em Liêm Hiền chuẩn bị để tế cờ. Đảng CS thừa cơ này lấy chút uy tín và lòng dân. Nhưng trong thực tế, CS vẩn là CS, cả một guồng máy tội ác. Cám ơn tác giả.
Trả lờiXóacọng sản chạy đâu cho hết nắng!
Trả lờiXóaĐồng chí VƯƠN hoàn toàn xứng đáng với chức vị BỘ TRƯỞNG BỘ NÔNG NGHIỆP VÀ PHÁT TRIỂN NÔNG THÔN, hy vọng sau nước cờ " thí chốt " này, kết thúc ván cờ thì sẽ bầu đồng chí vươn nhậm chức BỘ TRƯỞNG
Trả lờiXóaĐỨNG TIN NHỮNG GÌ CS NÓI.
Trả lờiXóaHÃY NHÌN KỶ NHỮNG GÌ CS LÀM.
Tui nhớ tổng thống NGUYỄN-VĂN-THIỆU quá.