Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam

Phú Hòa (Huỳnh Ngọc Chênh blog) - Tôi phải thừa nhận một điều là khi đọc bài “Không thể chậm trễ” được đăng trên báo Thanh Niên ngày hôm nay thì dù có uất lắm nhưng tôi không hề ngạc nhiên. Ở trường hợp này, nếu không phải là cháu học sinh mà là một nhân viên ngoại giao Việt Nam nào đó đương đầu với nữ học sinh Trung Quốc kia thì chắc cũng chỉ có phản ứng bằng cách bỏ bữa cơm chứ không đủ lý luận để tranh cãi (nếu không nói là không dám).

Việc này làm tôi nhớ lại những năm ngồi ghế nhà trường. Hồi đó, khi học môn địa lý, lịch sử thì chưa bao giờ chúng tôi được nghe đến mấy từ Hoàng Sa, Trường Sa cũng như nguồn gốc của chúng. Chúng tôi được nghe các thầy cô kể về Bạch Long Vĩ, Cô Tô, Cát Bà, Cù Lao Chàm, Phú Quốc, Côn Đảo và trong các sách giáo khoa cũng chỉ đề cập đến mấy hòn đảo đó. Khi Mỹ ném bom Miền Bắc thì qua đài, báo chúng tôi được biết thêm Hòn Mê, đảo Cồn Cỏ, là những nơi có những cuộc chiến ác liệt và đã xuất hiện nhiều anh hùng. Hồi đó đó với lũ học sinh chúng tôi thì hai tiếng Cồn Cỏ thiêng liêng lắm và với chúng tôi thì mọi người dân, người lính trên hòn đảo này đều là những anh hùng. Những tháng đầu năm 1965, các trường phổ thông ở Hà Nội (và có lẽ cả các tỉnh khác trên Miền Bắc) có phong trào viết thư cho các chú bộ đội Cồn Cỏ. Hồi đó, 1965, tôi đang học lớp 6. Lớp tôi được Ban Giám Hiệu nhà trường chọn viết lá thư này và cô chủ nhiệm lớp lại chọn tôi và 2 đứa nữa, vẫn được coi là khá văn nhất lớp để làm việc này. Hì hục mất một ngày thì ba đứa chúng tôi cũng soạn thảo xong bức thư để đưa ra toàn lớp duyệt. Đứa yêu cầu thêm câu này, đứa lại yêu cầu sửa câu kia nhưng cuối cùng bức thư cũng được hoàn thành với chữ ký của cả lớp. Đến lúc cho thư vào phong bì thì cả lớp mới chưng hửng là không biết ghi địa chỉ người nhận như thế nào. Cuối cùng cô chủ nhiệm có sáng kiến ghi địa chỉ người nhận là “Các chú bộ đội đang chiến đấu ở Đảo Cồn Cỏ” và cô khẳng định rằng dứt khoát thư sẽ được chuyển đến tận tay các chú bộ đội ở ngoài đó bởi vì cả Miền Bắc biết Cồn Cỏ ở đâu. Cho đến giờ, dù đã 60 nhưng tôi vẫn tin rằng lá thư với những dòng chữ nắn nót, đầy tình cảm và hoài bão của chúng tôi đã được chuyển đến hòn đảo nhỏ bé nhưng anh hùng đó. Những sự kiện về Cồn Cỏ, những hình ảnh về những mâm pháo 37 mm giương nòng xả đạn vào máy bay Mỹ vẫn còn đọng lại trong trí ức của tôi cho đến giờ và tôi luôn tự hào rằng quê hương Việt Nam của mình đã có một Cồn Cỏ như vậy.

Viết ra điều này để mọi người thấy rằng công tác thông tin, tuyên truyền có một sức mạnh ghê gớm như thế nào vì trước đó bọn nhóc chúng tôi đâu có biết gì về Đảo Cồn Cỏ.

Sau khi gửi lá thư đó đi thì ngày nào bọn tôi cũng mò vào phòng cô hiệu trưởng để dò trên bản đồ đoán xem lá thư đó đã đi đến đâu rồi và hồi hộp chờ thư trả lời của các chú bộ đội Cồn Cỏ. Cái Hoa, đứa viết chữ đẹp nhất lớp được trao”trọng trách” thay mặt lớp viết lá thư này và nó đã rất nắn nót viết địa chỉ người gửi là “các cháu học sinh lớp 6A trường phổ thông cấp hai Trung Liệt – Khu Đống Đa – Hà Nội”. Chúng tôi cứ chờ nhưng mãi không nhận được thư trả lời và cuối cùng cũng yên lòng với câu giải thích của cô chủ nhiệm là “các chú bộ đội bận nhiều việc lắm nên không thể viết thư trả lời cho tất cả các trường được.” Tuy buồn nhưng chúng tôi vẫn tự an ủi nhau là các chú đã đọc được thư của mình.

Thế hệ của chúng tôi còn biết đến ngày 17.2.1979, 14.3.1988 nhưng những thế hệ sau này làm sao có thể biết được những ngày đó là những ngày gì. Báo chí không tuyền truyền, thầy cô giáo cũng như sách giáo khoa không đề cập tới thì làm sao các cháu biết được. Tôi dám đảm bảo rằng nhiều học sinh không biết lịch sử của hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và càng không biết hai quần đảo này thuộc vào những tỉnh nào ở Việt Nam. Vì lý do gì mà việc tuyên truyền Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam lại bị hạn chế đến mức tối đa như vậy? Tại sao chỉ có một vài người nhất định được phép nói Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam nhưng ngược lại bất kỳ ai khác mở miệng nói ra câu này đều bị cản trở, thậm chí phải vào vòng lao lý? Thế hệ trẻ biết gì về vụ thảm sát dã man của những tên lính xâm lược Trung Quốc ngày 14.3.1988 đối với 64 người lính Việt Nam trên vùng biển Việt Nam? Tôi gọi đó là thảm sát vì 64 người con của dân tộc Việt Nam đã tay không bảo vệ đảo đến hơi thở cuối cùng. Thế hệ trẻ biết gì về vụ cướp quần đảo Hoàng Sa hồi tháng 1.1974 với 74 người lính VNCH bị giết hại?

Lịch Sử của đất nước Việt Nam là lịch sử được viết bằng máu. Mỗi tấc đất Việt Nam đều thẫm máu của những người con anh hùng, dám hy sinh thân mình để bảo vệ mảnh đất của Ông, Cha để lại. Ai cướp đất Việt Nam, ai giết hại nhân dân Việt Nam đều là kẻ thù của cả dân tộc Việt Nam. Bạn bè không thể giết nhau một cách man rợ như vậy được.

Tại sao và vì mục đích gì mà phải che bịt sự thật. Một sự thật mà nhẽ ra cả dân tộc phải biết để cảnh giác trước mọi mưu đồ xâm lược của kẻ thù. Khôn ngoan, nhân nhượng không có nghĩa là hèn nhát. Nhật Bản là bạn đồng minh với Mỹ, chấp nhận căn cứ quân sự của Mỹ trên đất nước mình nhưng hàng năm chính phủ Nhật Bản vẫn không quên tổ chức cầu siêu cho những người dân mình bị thảm sát trong hai trận ném bom nguyên tử của Mỹ hồi năm 1945. Những ai nắm sinh mệnh của đất nước hãy lấy đấy làm gương, đừng để những người thân của các liệt sĩ phải âm thầm lau những giọt nước mắt của mình trong bóng tối. Hoàng Sa – Trường Sa không phải của riêng ai. Hãy để cả dân tộc Việt Nam được công khai nói lên một câu: HOÀNG SA – TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM. 


4 Nhận xét

  1. @ bài chủ: "Hãy để cả dân tộc Việt Nam được công khai nói lên một câu: HOÀNG SA – TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM"
    Thứ 1: tại sao "Hảy để"? đảo của Việt Nam, mình là dân Việt thì đương nhiên phải nói: HOÀNG SA TRƯƠNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM, không có xin xỏ thằng nào cả. Đứa nào ngăn cản đấm vào mặt nó, lật đổ nó đi vì nó là thằng bán nước.
    Thứ 2: Xin đảng để được nói: HOÀNG SA – TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM thi sẽ không bao giờ được, bởi vì:

    ý đảng
    Ta, Trọng đi Trung mới trở về
    Cớ sao ngư phủ vẩn u mê
    Biển đông từ nay là của họ
    Hai đảng anh em đã hứa thề

    Đại cuộc ban giao trên tất cả
    Ngư dân phải nhớ lấy lời ta
    Nếu còn ngoan cố xông ra biển
    Chìm tàu mất mạng chớ có la

    Ta đây có đến 84 triệu dân
    Chết đi vài đứa quá ngu đần
    Ví như đôi chiếc lông chân rụng
    Chẳng ảnh hưởng gì quan hệ Việt - Trung

    Ta với bác Đào thỏa thuận chung
    Hai bên đã nhất trí cuối cùng
    Biển đông là cái ao Trung Quốc
    Toàn đảng toàn dân phải phục tùng.

    Trả lờiXóa
  2. Biểu tình chống đường lưỡi bò, khẳng định chủ quyền biển đảo... chúng dập tắt bằng cách cho người lén lút theo dõi, đàn áp, bắt bớ, đạp mặt, đưa vào trại phục hồi nhân phẩm. Đây là câu trả lời gián tiếp đến bọn bành trướng Bắc Kinh là đám lãnh đạo Việt Nam đã một lòng thuần phục, tích cực giáo dục nhân dân không được làm phật ý thiên triều, đứa nào khó bảo chúng tôi đã điều trị xong. Vậy mong chờ gì chúng giáo dục cho nhân dân về chủ quyền biển đảo nữa mà chẳng thua Trung Quốc. Không thua mới là lạ, bởi chúng đã quyết tâm bịt tai bịt mắt nhân dân rồi.
    Ngư dân đừng có lảng vảng ra đó nữa mà mất mạng, không thằng nào có trách nhiệm bảo vệ bà con đâu.

    Trả lờiXóa
  3. Tổ tiên khai phá đất đai bờ cõi và cùng chống giặc ngoại xâm, còn bác cháu ta chỉ có nhiệm vụ giữ đất. Bác cháu ông giữ hay quá hen, giữ kiểu gì mà mới đó mà mất quần đảo HS, 1 phần TS....rồi mất gì nữa đây? Khẩu hiệu "MẤT ĐẤT MẤT ĐẢNG" sao không thấy bộ chín trị vẽ khẳu hiệu cho nhân dân coi chơi dỡ buồn và đảng cảm thấy an tâm chút nhẩy!?

    Trả lờiXóa
  4. HÃY TRẢ LẠI

    Đảng bắt Phạm Thanh Nghiên
    Bởi vì em yêu nước!
    Hỡi tập đoàn khiếp nhược
    Lũ tay sai ngoại bang
    Giặc chưa đánh đã hàng
    Chưa hù đã qụy lụy
    Hỡi tập đoàn thống trị
    Hãy trả tự do ngay
    Cho Blogger Điếu Cày
    Bởi vì anh vô tội
    Anh biểu tình phản đối
    Đòi Hoàng Sa, Trường Sa
    Thuộc chủ quyền quốc gia
    Sao quân tàu xâm lược
    Hỡi tập đoàn bán nước
    Ôm chân giặc Tàu phù
    Hãy mở cửa nhà tù
    Chấm dứt trò cáo buộc
    Trả các nhà ái quốc
    Về cuộc sống tự do
    Trả cuộc sống ấm no
    Về cho toàn dân tộc
    Dứt độc tài ngu ngốc
    Về cuộc sống văn minh
    Trả công lý hòa bình
    Trả tự do tôn giáo
    Cho con chiên xóm đạo
    Trả nhà cửa đất đai
    Trả hạnh phúc tương lai
    Cho dân oan toàn quốc…
    4/3/2012
    Hồ Công Tâm

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn