Truyện ngắn Thái Bá Tân - Hồi cải cách ruộng đất tôi còn nhỏ, nhưng cũng đủ lớn để chứng kiến khá nhiều chuyện xẩy ra trong làng. Mãi đến giờ tôi vẫn không sao quên nổi cái không khí điên khùng, kỳ cục những ngày ấy.
Chỉ đạo toàn bộ cuộc lên đồng tập thể kéo dài ấy là hai ông Đội, một từ Vinh, một từ tận trung ương về. Ông trung ương là người làng, có tên Hoạt, nghe nói ông tự xung phong, chứ cỡ ông không ai xuống cấp xã. Ông này trạc ba mươi lăm, bốn mươi tuổi, người vạm vỡ, ít nói và có thói quen chốc chốc lại ngúc ngắc đầu như đang cố xua một con ruồi vô hình.
Để nêu gương cách mạng, ông chọn ở nhà lão Thọt theo phương châm ba cùng, là cùng ăn, cùng ở và cùng làm việc, mặc dù ông chỉ về ngủ vào lúc đêm khuya, trên cái giường duy nhất trong nhà. Lão Thọt thì ngủ trong ổ rơm dưới bếp, thường có tôi ngủ cùng vì lão có cả một kho truyện ma để kể. Bù lại, ban ngày tôi nhổ tóc bạc và bắt rận cho lão. Không hiểu sao người ta gọi Thọt khi lão đi đứng bình thường như mọi người. Lão còn khỏe mạnh dù đã hơn sáu mươi, trước từng đi lính sang Dijon bên Pháp. Nhưng lão mù, mà cũng mới đây thôi, sau một lần đau mắt và được ông thầy lang làng bên chữa bằng cách đắp hai con nhái đã nướng chín lên mắt.
Mấy ngày sau khi Đội về, đêm nằm lão bảo tôi:
“Chúng nó bắt đầu ăn thịt nhau đấy, mày ạ?”
“Sao phải ăn thịt nhau?” tôi hỏi.
“Rồi mày xem. Bọn này chẳng hay ho gì đâu”.
“Bọn nào ạ?”
“Bọn Đội. Bọn chó chết. Nhất là thằng Lan”.
Lan là tên anh Đội thứ hai. Hắn còn trẻ nhưng rất hống hách, chuyên xúi người ta đấu nhau, và là thằng đầu têu đánh dã man những người bị qui oan. Đã thế hắn còn tham ăn và háu gái. Người ta thấy hắn bắt gà vịt và sờ mông, bóp vú đàn bà giữa ban ngày ban mặt mà chẳng ai dám nói gì. So với hắn, ông Hoạt còn tử tế hơn nhiều, mặ dù vì ông khối người phải khốn khổ.
Một tối nọ cô Bích, cháu đằng ngoại của lão Thọt, tấm tức chạy đến bảo lão cô bị hắn đè ra hiếp, dọa nếu không chịu, cả nhà cô sẽ bị qui địa chủ, tức là bị xử bắn. Lão Thọt nghe không nói một lời nào. Đêm ấy tôi nghe lão nghiến răng kèn kẹt mãi. Tối hôm sau, lúc ấy đã khuya, lão chui vào ổ rơm, ôm chặt tôi rồi thì thầm:
“Tao giết hắn rồi!”
“Giết ai?” tôi ngạc nhiên hỏi.
“Thằng chó chết ấy chứ còn ai nữa. Chém một phát đứt ngang cuống họng. Ngoài đíếm canh”.
“Nhưng bác mù…”
“Mù ít thôi. Tao giả vờ đấy. Cấm mà bép xép với ai nhé! Tao giết!”
Khỏi phải nói cả làng bị một phen điêu đứng thế nào. Người ta khám từng nhà, tra khảo từng người. Có hẳn một đoàn công an từ huyện về mà cuối cùng vẫn không tìm ra thủ phạm giết thằng Lan. Tất nhiên không ai nghi ngờ lão Thọt, vì lão mù.
Dần dần mọi chuyện cũng lắng xuống. Tiếp đến là sửa sai và làng lại đi vào nếp cũ. Ông Hoạt quay ra Hà Nội với công việc xưa nay của mình trong ngành an ninh. Ông thăng quan tiến chức nhanh chóng và chẳng bao lâu trở thành người danh giá nhất làng, đặc biệt khi ông về thăm quê bằng ô tô con, chiếc đài bé xíu đeo bên hông. Ở thủ đô, lần nào gặp mặt đồng hương xã nhân năm mới ông cũng có mặt, và đương nhiên ngồi ở chỗ nổi bật nhất, được trọng vọng nhất. Tôi cũng mấy lần bắt tay, nói chuyện với ông, kiểu xã giao thôi, do chênh lệch tuổi tác và nghề nghiệp. Tôi tặng ông một vài cuốn sách tôi viết, và ngạc nhiên khi biết ông đọc chúng, thậm chí đọc kỹ. Thỉnh thoảng ông còn gọi điện nhận xét. Hình như ông thích tôi, không biết vì sao, nhưng tôi có cảm giác như thế. Một lần vui miệng, ông nói ông đã cứu tôi khỏi bị công an bắt.
“Ngày mới về nước, cậu viết mấy bài thơ ủy mị, kêu khổ. Chúng nó đưa vào sổ đen, định bắt nhưng tớ đỡ cho, bảo người cùng làng và thằng ấy tốt nên mới thôi”.
Tôi cảm ơn ông và chẳng biết nói gì thêm. Tôi có biết mình bị theo dõi, nhưng bị bắt và đi tù như một số văn nghệ sỹ lúc ấy thì quả thật không ngờ tới. Mà rồi tôi chỉ mới tập tạnh vào nghề chứ đâu đã thành danh gì cho cam.
Một hôm, cách đây khoảng ba năm, ông gọi điện cho tôi và nói, giọng quan trọng:
“Cậu đến ngay nhà tớ, có việc muốn nhờ!”
Đến nơi, tôi ngạc nhiên thấy ông đang đứng chờ trước cổng nhà, mặc bộ quân phục đại lễ, huân huy chương đầy ngực. Ông vội chui vào xe và nói như ra lệnh:
“Lên Chèm! Khoan hẵng hỏi. Tớ sẽ chỉ đường.” Ông vẫn chưa quên cái giọng nói chuyện với cấp dưới khi ở cơ quan, dù đã về hưu hai chục năm nay.
Tôi lặng lẽ làm theo, tò mò muốn biết chuyện gì đang xẩy ra.
Cuối cùng, ông bảo tôi dừng xe bên sông Hồng, cách đền Ông Trọng không xa. Lúc ấy đã sáu giờ và mặt trời đang tắt dần ở phía Tây. Tôi theo ông đi xuống mép sông, vẫn hoàn toàn chưa biết ông định làm gì. Ở tuổi tám mươi, trông ông còn khỏe và cao lớn. Cái đầu vẫn thỉnh thoảng lắc lắc như xưa. Thế mà nghe nói như ông đang bệnh nặng.
Chỗ sông này nước xuáy, ăn lõm vào bờ khá sâu. Ông đứng lên tảng đá lớn sát bờ, ra hiệu tôi lại gần và nói, cũng bằng cái giọng ra lệnh lúc nãy:
“Hãy nhìn cho kỹ những gì tớ sắp làm…”
“Bác định làm gì?” tôi hỏi, không dấu nổi sự ngạc nhiên và sợ ông nhảy xuống sông tự tử.
“Cậu sẽ biết ngay đây. Tớ chỉ cần cậu như một người làm chứng”.
Rồi ông thong thả cởi từng chiếc huân, huy chương trên bộ quần áo đại lễ màu trắng, vứt mạnh xuống dòng nước chảy xiết. Khoảng dăm chiếc. Tôi không biết đó là huân, huy chương gì.
“Xong. Ta về! Coi như cậu trả ơn tớ không cho công an bắt ngày nào.”
“Vì sao bác làm thế?” tôi hỏi khi đã ngồi trên ô tô.
“Vì tớ sắp chết”. Biết tôi đang ngạc nhiên, ông nói tiếp: “Mà trước khi chết ai cũng muốn lòng mình thanh thản”.
“Vâng, nhưng chuyện này liên quan gì đến mấy chiếc huân chương?”
“Tại chỗ nước xuáy kia, sau khi cướp chính quyền năm bốn lăm, tớ đã giết một lãnh tụ đảng Việt Quốc. Bắt cóc giữa đường, cho vào bao tải rồi ném úm xuống đó. Ban đêm, tất nhiên, và cùng hai đồng chí khác của Nha cảnh sát cách mạng. Bắt cóc người ta, cho vào bao tải rồi ném xuống sông, cậu hiểu chứ? ”.
Tôi ngồi im.
“Và người ta tặng huân chương cho tớ về việc ấy”, ông hạ giọng, vẻ chua chát.
Im lặng một lúc, tôi nói, cốt để an ủi ông:
“Cái thời nó thế thì phải thế. Vả lại, đấy là nhiệm vụ cách mạng giao.”
“Ừ, xưa nay người ta nói vậy thì biết vậy. Nhưng thực chất tớ là một thằng giết người. Một tên ác ôn không hơn không kém. Ác ôn cách mạng, nếu cậu muốn. Trước trẻ ào ào thì một nhẽ, về già không việc gì làm cứ nghĩ mà sợ. Như cậu hóa ra sướng. Suốt đời chỉ thơ phú hoa lá cành, lương tâm nhẹ nhàng... Nếu là tớ, cậu có thể chết thảnh thơi được không?”
“Không”.
Khi xe về gần đến nhà, tôi hỏi:
“Sao bác không bảo con cháu làm cái việc bác nhờ tôi hôm nay?”
“Cái bọn hời hợt, hãnh tiến ấy, nhờ để chúng phá à? Chúng chỉ có một niềm tự hào duy nhất là con cháu cán bộ cách mạng lão thành. Con cháu của thằng bố giết người mà chúng còn vênh vang!”
Rồi ông vội vã đi vào nhà, quên cả chào từ biệt tôi.
29. 7. 2011
Thái Bá Tân
Tags:
Featured

Nhớ về giọt nước mắt.
Trả lờiXóa" Nước mắt con người ôi nước mắt con người
Các ngươi chảy sớm mai và chiều tối
Các ngươi chảy âm thầm không ai thấy
Chảy vô cùng vô tận, chảy vô biên"
( Chiutchev )
Em ơi buồn làm chi
Anh đưa em về sông Đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ...
Bao giờ về bên kia sông Đuống
Anh lại tìm em
Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
( Bên kia sông Đuống- Hoàng Cầm ,1948 )
“Cái bọn hời hợt, hãnh tiến ấy, nhờ để chúng phá à? Chúng chỉ có một niềm tự hào duy nhất là con cháu cán bộ cách mạng lão thành. Con cháu của thằng bố giết người mà chúng còn vênh vang!”
Trả lờiXóaThái Bá Tân viết bài nào cũng hay.Xin hoan nghênh bái phục.
Cải cách ruộng đất là một bằng chứng rõ ràng nhất , hùng hồn nhất đã phơi bày bộ mặt tàn độc vô tiền khoáng hậu của Hồ chí Minh và cái đảng thổ phỉ cộng sản của hắn trong suốt chiều dài lịch sử của nước ta .
XóaThế mà vẫn còn nhiều kẻ ngu đần vẫn tin rằng một tên giết người hằng loạt( serial killers ) như Hồ chí Minh là " cha già dân tộc " , là một vị thánh của Việt Nam nên hắn đã chết từ đời nào rồi mà vẫn chưa chôn , vẫn cho hắn nằm phơi lông ( râu ) ở Ba Đình
TSNV biết nhiều về Mậu Thân,cứ nghĩ TSNV là người Huế,Công Tằng Tôn Nữ...gì đó,nên muốn đùa với TSNV và hỏi TSNV có LỘN không?Một lần nữa xin lỗi vì đùa quá trớn.
XóaBác JU MONG lầm rồi . nhà cháu không hề giận bác vì cháu đã xem bác là một chiến hữu đứng chung một chiến tuyến và không ai đi giận chiến hữu của mình , ok ?
XóaBác chỉ nói đúng một nửa , nhà cháu chính gộc " sông Hương núi Ngự " nhưng không phả là một Tôn Nữ .
Mậu Thân 68 nhà cháu đúng 8 tuổi nhưng cũng đủ trí khôn để phân biệt ai là bọn thổ phỉ và những ai đang làm nhiệm vụ BẢO QUỐC AN DÂN .
Lúc đó thân phụ đang ở mặt trận nào thì nhà cháu không nhớ mà chỉ nhớ cả gia đình cháu lúc đó ở Huế đang nằm trong tay của quân thổ phỉ miền Bắc trong gần một tháng , sau đó được giải thoát bởi các chú các anh Thủy Quân Lục Chiến và đó là lý do nhà cháu suốt đời mang ơn những người lính VNCH .
Và đó cũng là lý do nhà cháu biết nhiều về Mậu Thân 68
Người Nam Đàn quê hương giáo chủ chúng tôi khi đọc xong bài này thật lạnh xương sống!
Trả lờiXóaChỉ một câu chuyện cụ thể. Thái Bá Tân đã lột tả được một thời khốn nạn đã, đang và sẽ diễn ra trên đất nước này mà chưa có hồi kết. Trong lịch sử phát triển của nhân loại có thể chế chính trị nào báng bổ thần linh, đập phá đền chùa, miếu mạo như đảng và nhà nước này đã làm trong quá khứ. Bọn vô thần rồi sẽ quả báo. Ngày đó chắc không còn xa đâu. Chế độ này khác gì Taliban khi phá sập hai bức tượng phật trên đất nước của Afghanistan.
Trả lờiXóaÔng Hoạt chắc sợ rằng khi ông ta xuống dưới âm phủ địa ngục, những oan hồn là nạn nhân cộng sản sẽ nhận ra thủ phạm gây ra cái chết của họ nhờ những chiếc huân chương của chính quyền cộng sản trao cho ông ta và những người đồng chí của ông.
Trả lờiXóaĐây là một trong trăm ngàn chuyện xảy ra dưới thời Việt Minh, bị lừa gạt chuyển thành Việt Cộng, tiến lên Cộng Sản rồi lùi thành Xuống Hố Cả Nước.
Trả lờiXóaCS chỉ điểm cho thực dân Pháp, cả hai làm thành gọng kềm bắt cóc sát hại người Quốc Gia. Những tổ chức QG lớn như thế mà bị tiêu diệt trong bóng tối theo phương pháp của Liên Xô mà Hồ Chí Minh là đệ tử số 1 của Liên Xô.
HCM không những giết người QG mà giết luôn những người CS của Đệ Tứ Quốc Tế.
Các bạn còn nhớ tên của vài con đường chung quanh chợ Bến Thành thời VNCH, còn mang tên của những người lảnh đạo của CS Đệ Tứ Quốc Tế như Tạ Thu Thâu bị HCM giết? Và hình như sau nầy các tên đường ấy đã bị CSVN dẹp bỏ hết? Tôi chưa bao giờ về VN nên không biết.
Một chút sự kiện đó để các bạn nhìn rõ mặt VNCH và CS Đệ Tam Quốc Tế của HCM, ai tự do dân chủ hơn ai?
Còn thiếu khoản 4.000.000 lời sám hối của 3 thế hệ cộng sản VN từ 1945 đến bây giờ,tuổi trẻ chúng hãy nhận định đúng đắng về Ý THỨC HỆ để không phải lạc đường như ông HOẠT.
Trả lờiXóaSo sánh với những nhà văn đi 2 hàng,như Nguyễn Thượng Long,Phạm Đình Trọng..., tôi càng mến phục Thái Bá Tân hơn.Cũng tò mò muốn biết TBT là ai,lá gan bằng gì,chắc là đang uống mật gấu?tôi đành hỏi ông Google và tình cờ tôi đọc được một comment gởi cho TBT.Nhận thấy comment này quá hay và hợp với lòng mình,nên chép lên đây,nếu ai thích thì cho xin ý kiến.
Trả lờiXóaTrò cũ của ThầyCollapse
Em chào thầy!
Thầy viết nhiều chuyện mà em rất thích! E đặc biệt chú ý về chuyện thầy viết về chiến tranh (Lại nói về chiến tranh), về cải cách ruộng đất (Cogito-ergo-sum), Người việt xấu xí ... Thầy đã làm được cái điều mà nhiều nhà văn hèn không làm được. Qua các tác phẩm này đã thể hiện được phần nào ý thức trách nhiệm của một nhà văn chân chính đối với sự thật, chân lý, tổ quốc và dân tộc.
Mỗi người có một cách nhìn, tùy. Với em, những tác phẩm này gợi mở cho em những tia sáng chiếu rọi vào trang sử cận đại đau thương và đen tối của dân tộc từ khi có Đảng.
...
ÔI ! Cha già dân tộc, những lãnh tụ "đáng kính" đã chết và đang sống hãy mở mắt mà trông một VN quần quại trong chiến tranh trong quá khứ và một VN sắp biến thành nô lệ của Tầu Cộng trong tương lai ! Vì đâu? Do ai?
Cách mạng ư... giải phóng dân tộc ư... thống nhất đất nước ư... ???
Không! Ngàn lần không! Các ngươi là những chỉ là những tên điếm cai thầu chiến tranh, kinh doanh xương máu những người con dân VN mà thôi. Nói cho ngắn gọn, chỉ có hai chữ dành cho các ngươi thôi: "Việt gian".
Vậy thì chúng ta phải ứng xử như thế nào với bọn việt gian, đơn giản lắm:
1. Nguyền rủa và phỉ nhổ
2. Tiêu diệt
Không có hòa giải hòa hợp ,không có khoang hồng,CSVN /ĐVSCSVN tội ác với dân tộc Việt Nam cao ngút trời xanh,phải biến mất trên đất nước Việt Nam.
XóaGiáo điều phạm lỗi tày đình
Trả lờiXóaGiết oan vạn vạn thình lình Bác hay
Bác hay Bác nhậu lăn quay
Mò lên mếu máo,"Bác hay trể rồi"
very good!
Trả lờiXóaVội sang giàu giết người lấy của.
Trả lờiXóaSự có chăng mặc nọ ai đòi
Việc làm thất chính tơi bời.
Minh ra bỗng lại thất thôi bấy giờ
Thấm thía vô cùng ! Thái Bá Tân đã cho tôi thấy được những sự hối hận trong thầm lặng của những người đã từng sai lầm vào lứa tuổi đầy nhiệt huyết.
Trả lờiXóaCó nhiều người âm thầm trừ gian như ông Thọt (dù chưa âm thầm tuyệt đối khi ông cho tác giả biết)để cho dân bớt khổ đau nhưng lại hiệu quả. Có nhiều người chưa làm được gì nhưng với nhiệt huyết họ (cũng)to tiếng lên án cái sai, cái ác, chỉ tiếc đôi khi họ không biết tha thứ cho những kẻ sai lầm như ông Hoạt, chỉ bỡi vì họ không phải là ông Hoạt.
Cuối năm 1949 Hồ Chí Minh đi Bắc Kinh, Mokva gặp Mao và Stalin .Theo thúc dục của Mao và Stalin, đầu năm 1951 Đại hội II của đảng Cộng sản hợp ở Tuyên Quang, ra công khai lại dưới tên mới"Đảng Lao động Việt Nam" và ra nghị quyết về cải cách ruộng đất để thực hiện nhiệm vụ chuyên chính vô sản; sau đó sửa sai để biến của tư thành của đảng.
Trả lờiXóaCuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việtnam đã thực hiện ở 3.563 xã với 10 triệu dân số, mà tỷ lệ địa chủ được quy định trước là 5,68%. Các đội và các đoàn CCRĐ đều ra sức truy bức đạt tỷ lệ địa chủ 5% như một quy định bắt buộc ;trong tổng số đó, theo tài liệu được công bố thì có đến 172.008 người bị giết chết; con số nạn nhân này không bao gồm những người tự tử sau khi bị quy là " địa chủ" hay " Quốc dân đảng phản động" ,mà số đó cũng không ít.
Đó là một cuộc diệt chủng , một tội ác đối với loài người.Không thể nói khác được.
Chưa hết, theo thống kê nội bộ đảng CS , trong tổ chức chỉnh đốn được tiến hành ở 2.876 Chi bộ đảng CS gồm có 15 vạn đảng viên,đã có đến 84.000 đảng viên bị xử trí( tù ,tra tấn, bị giết) chiếm 47%. Số đảng viên bị tra tấn còn tàn khốc hơn dân thường, vì bị coi là phần tử thù địch chui vào đảng để phá từ bên trong. Hầu hết là đảng viên trí thức, có trình độ học vấn khá.
Hãy tiêu diệt dân tộc của mầy đi và lựa chọn một bộ tộc khác. Hỡi loài ác quỷ !
Bộ phim đã phá chế độ CSVN lường gạt xương máu và đất đai của nhân dân thế nào(vào You tube xem)
XóaXem tượng trời đã giơ ra trước
XóaCòn hung hăng bạc ngược quá xưa
Theo tôi thấy chuyện gì qua hãy để cho nó qua , nhắc lại chỉ gây thêm thù hận.và người chết cũng không sống lại đâu có ai suốt đời không làm gì sai có sai là phải sửa,chuyện làm sai ruộng đất bác Hồ cũng đã khóc nhiều lắm khi bác Hồ chết cã nước đả khóc thuơng tiếc bác coi như đó là cũng chuộc lỏi lầm cho bác.xin đừng nhắc chuyện này nửa cám ơn củng sắp đến ngày kỉ niệm thống nhất dất nước rồi nên vui đừng nhấc chuyện buồn
Trả lờiXóaNước mắt cá sấu ,hể giết người rồi nói làm sai là xong à ,đàng nầy giết cả trăm ngàn mang tội diệt chủng đấy, ngàn đời sau vẩn bị nguyền rủa ,tội ác tày đình với dân tộc dân làm sao quên được .Còn các đảng viên khi đương quyền muốn giết ai thì giết ,khi về hưu sắp chết tỏ ra hối hận ,ăn năn thì không ai tha thứ đâu.Ngày thống nhất đất nước ư ,đó là ngày bắt đâu đưa dân tộc Việt Nam xuống hố bùn đấy .Đúng là không tẩy rửa được .ĐCSVN vô địch đánh cho Mỷ cút ,đánh cho ngụy nhào.ĐCSVN muôn năm trường tồn thiên thu vạn tuế .
XóaGiết người cướp của đã xong
Trả lờiXóaNgại gì câu nói đảng mong sửa dần
gửi:"Tôi thề tôi không phải là đảng viên"
Trả lờiXóađúng là chuyện gì đã qua thì để nó qua, nhưng đây là một sự kiện liên quan đến lịch sử,
được gọi là cuộc cải cách long trời lỡ đất,
và hồ đã khóc lóc xi ăn năn đó là chuyện rất giả dối, và sửa sai bằng cách là xử tử những cán bộ đã thi hành cải cách ruộng đất
bằng chứng là sau 75 bọn chúng lại tiếp tục đánh tư sản nhờ vậy làm cho đất nước nghèo thêm
những điều này ta học dưới mái trường XHCN thì không bao giờ được học hay được biết, còn những chuyện về đảng thì 1 biến thành 10,hồ chết người dân khóc thì không biết đó có là khóc thật không nữa, cảnh đó làm tôi thấy nhớ lại cảnh người dân bắc hàn khóc giả thằng lãnh tụ,
đảng cộng sản luôn làm những chuyện mờ ám
Nói với "Tôi thề tôi không phải là đảng viên",
Trả lờiXóaTâm tính hiền lành và chất phát cũa người VN
đã bị bọn phù thuỷ chính trị ác độc, dã man
lừa gạt mà hồchíminh là một trong bọn chúng,
xin đừng lầm tưởng nửa, hồchíminh đã biến thành
con quỹ dữ sau khi được huấn luyện bởi cộng sãn
liênxô và đưa về VN.
nói với: Toi the ko phai dang vien
Trả lờiXóanuoc Đuc năm nào trong ti vi cũng nhắc lại tội ác diệt chủng của Hitler để cảnh báo thế hệ mai sau ko được cho phép lặp lại những tội ác như vây mặc dù dân Đưc rât đau lòng.. Còn ở VN tội ác như vậy vẫn tiếp diễn ở miền Nam sau 1975 mà có ai được nhăc tới đâu? Oan khiên hệ lụy do chê độ CS tạo ra vẫn chất chồng trong hiện tai. Lich sử đen tối của 1 dân tộc phải được phải được nhăc nhở để là bài học cho thế hệ sau chứ ko phải chỉ là vân đề cảm tính "nhắc làm chi cho đau lòng".
Chuyện hay nhưng giống chuyên gia đào mộ hơn!
Trả lờiXóaTôi có nghe ông bà cha mẹ kể chuyên thời chống Pháp, Viet Minh (tức CS) giết người đảng phái khác thả trôi sông rất dã man, măc dù cùng lý tưởng chong Pháp nhưng khác đảng phái là bị giết như vậy thì còn gì là chính nghĩa ?? CS là tàn ác từ trong trứng nươc, mỗi thời sự tàn các có thay đổi để thích ứng với thời đại nhưng sự trước sau, đến thời điểm nay đảng CS vẫn dựa trên bạo lực dối trá.
Trả lờiXóaKon nój vớj Ba kon là Pác Hoạt này khj chết xuống thế nào kũng pị Pác Hồ bắt làm tờ tự khaj rồj bị cảj tạo cho chết. Ba kon lạj chửj kon mất dạy ngu đần....Ba nój là già Hồ dịch đâu kó được sjêu thoát đâu mà có bản mặt nơj chốn âm tj....Kon nghj là Ba kon bắt đầu phản động rồj đây.Ko bjt là kon đoán đúng kô. Nhờ các Chú Bác cho ý kiến.
Trả lờiXóaUhhhhh! Nếu vứt vài miếng kim loại cũ xuống sông mà có thể làm lòng thanh thản thì giết người cũng đâu có gì ghê gớm ahhhhhhhhh!
Trả lờiXóaChuyện tầm thường.
Mừng vì Ông (Thái Bá Tân ) ngày càng có nhiều bài viết và tham gia sâu hơn vào Dân Làm Báo . Tôi cũng nhận thấy ở Ông có nhiều kiến thức và là 1 chứng nhân lịch sử . Mong tiếp tục được đọc những bài viết mới khác của Ông !
Trả lờiXóa"Cải cách ruộng đất",là một chủ trường ngoại lai.Đã được hcm học mót từ bên Tàu,bên Nga,lão ta trịnh trọng mamg về VN,được xem như một "kim chỉ nam" !Nhằm khủng bố,giết hại dân lành và trí thức yêu nước tiến bộ."C.C.R.Đ" đã tàn phá thảm hại văn hóa truyền thống của dân tộc!đập vỡ thành lũy đại đoàn kết lâu đời của toàn dân tộc!
Trả lờiXóaNó thực sự chính là nguyên nhân của mọi tội ác xã hội!Con tố cha,trò phản thầy...với biết bao nhiêu đạo đức xã hội bị đảo lộn tàn khốc!Công bằng mà nói ,tội ác tày trời của hcm và đảng csVN
trong "C.C.R.Đ"ở VN lúc bấy giờ phải được sánh bằng tội ác dã man ,của bọn khủng bố Talibaan ở Apganixtank ngày nay !
Mỉa mai thay!"thành công rực rỡ" của "C.C.R.Đ"...!Là những giọt nước mắt cá sấu ghẻ lạnh của "chủ tịch"hcm!
Đến nay,đảng csVN,vẫn ương ngạnh ngoan cố,chẳng hề một lời tạ lỗi trước nhân dân VN ,về sự kiện đau xót trong quá khứ này!
Trích: Mỉa mai thay!"thành công rực rỡ" của "C.C.R.Đ"...!Là những giọt nước mắt cá sấu ghẻ lạnh của "chủ tịch"hcm!
Trả lờiXóaViệc làm thất chính tơi bời - Minh ra thôi cũng thất thôi bấy giờ
[Sấm Trạng]
đính chính:
XóaMinh ra bỗng lại thất thôi bấy giờ
chính hắn đã đạo diễn đau thương đẫm máu ở miền bắc thập niên 50, hắn đã biến người nông dân hiền hoà,lương thiện thành những con ác quỷ, đã làm đảo lộn luân thương đạo lý ,gây ra cảnh con tố CHA, VỢ tố CHồng ,anh em đấu tố lẫn nhau .....
Trả lờiXóatriệt tiêu tình người ,cổ vủ cái ác , tiêu diệt cái thiện ,..chính hắn. chính hắn. chính hắn.....
CHÍNH hắn đã đạo diễn tấn tuồng
Trả lờiXóaCHÍNH MI, CHÍNH MI đã đạo diễn tấn tuồng CCRĐ .Chính mi là Chí Minh
Xóa