Cơn bão trong tách trà - Sự tinh khiết (Sei)

Đặng Thanh Chi (danlambao) - Người bạn tìm thấy Nasruddin đang bò dưới chân cột đèn đường. “Anh tìm gì thế?” người bạn hỏi.  Nasuddin bảo: “chìa khóa của tôi”. Người bạn vội quỳ xuống tìm giúp Nasruddin.  Mãi không tìm được, người bạn hỏi: “Nasruddin, anh có chắc đánh mất nó ở đây?”. Nasruddin trả lời: “không, mất ở nhà”. “Trời ơi, thế sao anh lại tìm ở ngoài này?”. Nasruddin: “Vì ở đây có đèn sáng hơn !”. Khi ta đánh mất chính mình, ta tìm ta ở đâu ?...

Trong trà đạo, một yếu tố khác không kém cần thiết là sự tinh khiết, trong sạch. Trà thất lúc nào cũng được lau chùi sạch sẽ trước khi dùng.  Nhang thơm được đốt lên để tẩy sạch không khí khi khách bắt đầu đến.  Lối roji dẫn vào vườn cũng được rẩy nước để rửa sạch bụi trước khi khách đến.  Những nghi thức này nói lên sự “gột rửa” của tâm và trí, một yêu cầu cần thiết trước khi bước vào thế giới tinh khiết của trà đạo.

Mỗi trà thất đều có một mảnh vườn nhỏ bao quanh và lối dẫn vào trà thất đều có một ao nước với lối đi lót đá; hoặc có cầu tre nhỏ bắc ngang.  Tiếng róc rách và hình ảnh êm đềm của nước chảy, tạo nên không khí tinh khiết và cảm giác mát mẻ, trong lành.  Đôi lần trong đời sống, ai trong chúng ta cũng cần một lần bước trên lối nhỏ roji dẫn vào trà viên, dừng chân bên bể nước, chú tâm tẩy sạch chính  mình, để lại sau lưng những hạt bụi lấm, tích tụ mỗi một ngày trôi trong giòng sống bận rộn, xô bồ.

Một người bạn tìm thấy Nasruddin đang bò dưới chân cột đèn đường. “Anh tìm gì thế?” người bạn hỏi.  Nasuddin bảo: “chìa khóa của tôi”.  Người bạn vội quỳ xuống tìm giúp Nasruddin.  Mãi không tìm được, người bạn hỏi: “Nasruddin, anh có chắc đánh mất nó ở đây?”.  Nasruddin trả lời: “không, mất ở nhà”.  “Trời ơi, thế sao anh lại tìm ở ngoài này?”.  Nasruddin: “Vì ở đây có đèn sáng hơn !”.  Khi ta đánh mất chính mình, ta tìm ta ở đâu ? Nhìn vào bên trong, hay lao đầu tìm kiếm ở bên ngoài ? Ta không vừa lòng với đời sống của mình, ta trách cứ hoàn cảnh ngoại tại ? Ta buồn phiền, ta nguyền rủa kẻ đã gây đau khổ cho mình ? hay ta quay vào nội tâm và tìm diệt căn nguyên của mầm mống phiền não trong chính ta? Ta tìm ta nơi cần tìm hay tìm nơi dễ tìm ?  Là người, ai trong chúng ta lại không muốn chọn làm điều dễ, tránh điều khó ?  Trách người, đổ lỗi, biện giải, quy chụp một chiều ... phải chăng là sự hướng ra bên ngoài dễ nhất ? Một nửa sự thật rơi vãi nơi sáng đèn để người bàng quan dễ nhặt.  Cho đến lúc ta “tẩy sạch”, “tinh khiết”, soi rọi được chính tâm mình, để thành thật với lương tri, đối diện với tất cả những sai lầm, khiếm khuyết, nhược điểm của chính ta, lúc ấy, ta sẽ không còn đi tìm sự sai sót, đáng chê, đáng trách ở người và hoàn cảnh ngoại tại.

Ít ra trong thế giới hôm nay, khi sự giả trá, phản bội vẫn hiện hữu trong cái gọi là “tình người”, vẫn còn sót lại trà thất này giữa muôn vàn mất mát... Trà đạo - Chanoyu cho phép tôi tự gầy dựng cho mình một nơi chốn của sự tĩnh mịch tâm hồn; một thời khoảng và hoàn cảnh để nhận thức những gì là quan trọng nhất trong cuộc sống, để biết nhìn lại đời mình đang qua...  Và để nhận chân giá trị của mỗi kinh nghiệm chua cay từng trải, những sai lầm đã qua, và những khó khăn còn trước mặt.

danlambaovn.blogspot.com

*

Phần trước:
Phần tiếp:    
Cơn bão trong tách trà - Sự tĩnh lặng (Jaku)

11 Nhận xét

  1. Chúng ta cần quên đi những mất mát đã qua và hướng đến 1 tương lai phía trước
    Trong công cuộc đ/tr cho nền dân chủ nước nhà phải tự quên mình nhưng đừng bao giờ quên tội ác của cọng sản VN gây ra
    CSVN làm cho người VN trở nên hèn hạ và ích kỷ, 1 dân tộc không có đạo đức là dân tộc đang trên đường suy vong
    Cám ơn anh/chị Thanh Chi vì bài viết này

    Nam Quang

    Trả lờiXóa
  2. Chúng ta cần quên đi những mất mát đã qua và hướng đến 1 tương lai phía trước
    Trong công cuộc đ/tr cho nền dân chủ nước nhà phải tự quên mình nhưng đừng bao giờ quên tội ác của cọng sản VN gây ra
    CSVN làm cho người VN trở nên hèn hạ và ích kỷ, 1 dân tộc không có đạo đức là dân tộc đang trên đường suy vong
    Cám ơn anh/chị Thanh Chi vì bài viết này

    Nam Quang

    Trả lờiXóa
  3. Người Nam-Địnhlúc 05:36 30 tháng 6, 2011

    Trả lời Bạn nào trước đây hỏi về cách Post Links Nhạc Của Tui lên.Hôm đó tôi ko chỉ được.Hôm nay hy vọng được.Tôi phải làm nhiều lần nhé !

    1/-Bạn phải đánh chữ <a href=

    Trả lờiXóa
  4. Người Nam-Địnhlúc 05:39 30 tháng 6, 2011

    Xong rồi "paste link vào đây">paste lần nữa

    Trả lờiXóa
  5. Chỉ có mỗi người chúng ta mới có thể thay đổi được những bất hạnh quanh ta. Bắt đầu bằng chính mình và tìm lại chính mình. Bao nhiêu năm ta đã để đảng dắt ta xuống hố "ánh sáng" để tìm chìa khóa vốn đang nằm ở nhà chúng ta.

    Trả lờiXóa
  6. dan toc viet nam bi chu nghia cong sannhoi so .lai dot ,chinh caclanh dao ma con dot dung noi toi dan,viet bai noi de hieuthoi noi cao qua ho dau hieuthanh ra don khay tai trauphi thoi giang .dantoc viet nam la mot tinh hoa .hao dang no ro ,mui thom ngao ngat .tu sang hua bat sau .hai triet ,ba dung .tuyen bo cung nhan dan bao ve dat nuoc .trongtbt,thanhbqp,vinh,thilam tay sai cho tau.de do ho nuoc ta.da qua ro.viet chong tau dat nuoc mot ngay khong the khong co chu.tu sang noi mot bay sau ,thi con lai la nhong .nhong rat nhieu ,chi mot con nhong dau dang lot sat thanh buom .tat ca thanh buom khong co gi la ca.cacvi oi lot sat thanh buom dide bay khap cung ma huong tinh hoa cua dan toc.hoa da no ro ,cho cac vi do thanh buom ma thuong thuc .

    Trả lờiXóa
  7. Người Nam-Địnhlúc 05:43 30 tháng 6, 2011

    Xong rồi đánh < rồi đánh dấu / rồi đánh chữ a rồi đánh dấu >

    Copy và Paste hết lên.Nó sẽ ra.Chúc bạn làm được.

    Trả lờiXóa
  8. Tôi có một ý kiến như sau , mỗi người chúng tmới và gửi địa chỉ trang DANLAMBAO cho tất cả các số điện thoại trong máy của mình và kèm theo lời kêu gọi bảo vệ đất nước .a ngay bây giờ ngay hôm nay .Hãy mua một SIM 

    Trả lờiXóa
  9. Tôi có một ý kiến như sau , mỗi người chúng ta .Hãy mua một SIM 
    mới và gửi địa chỉ trang DANLAMBAO cho tất cả các số điện thoại trong máy của mình và kèm theo lời kêu gọi bảo vệ đất nước .a ngay bây giờ ngay hôm nay . 

    Trả lờiXóa
  10. Cách Mạng và những Chiến Sĩ Anh Hùng của Bác:



    Từ Ngày Các Bác Vô Đây


    (Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ.)


    Lúc mà các bác chưa có vô đây
    Cháu chưa có mặt trên đất nước này
    Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
    Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.

    Kể từ sau ngày các bác vô đây
    Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
    Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
    Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.

    Hai năm sau ngày các bác vô đây
    Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
    Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
    Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.
               
    Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
    Má về ốm o, thân xác hao gầy
    Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
    - Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!

    Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
    Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
    Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
    Dù không biết rằng Ba cháu là ai!

    Mười tám năm sau ngày bác vô đây
    Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
    Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
    Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?

    Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
    Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
    Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
    Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!

    (Nguyễn Thành Bửu)




    Ever Since You Came

    Before you guys arrived in here
    I was not even born yet
    Mom walked to school each morning
    Rosy cheeks, a sweet sixteen 

    After you came, suddenly one day
    Grandpa was persecuted and imprisoned
    Every night Grandma shed mournful tears
    Mom felt sullen -- her innocence was lost

    Two years passed from the day you came
    On a wintry morning which shrouded in mist
    Armed with guns, you came knocking at our door
    And whisked Mom away to a labor camp

    After one month, Mom returned home
    Nothing but skin and bones
    Embracing Grandma, she wept:
    - They raped me, Ma, gang-raped and all!

    And so I was born, a fatherless child
    Grandma passed away, leaving Mom penniless
    Mom scraped a living to support me
    Dad was all the while anybody's guess!

    Eighteen years after you came
    We went totally broke
    Mom died of a terminal illness
    Now then, what's left but my own body to trade?

    Almost twenty years after you came
    At sixteen, my body withered -- hardly a dish
    I toiled from dawn to dusk
    In return just for a loaf of bread!

    (Translated by Anne)

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn