Nguyễn Dư (danlambao) - Thời nào cũng có, xã hội nào cũng có, mỗi con người trong chúng ta ít nhiều đều có những lần không nhận trách nhiệm và đổ lỗi cho người khác. Hình như đó là lẽ thường của luật tạo hóa; là bản chất tự nhiên của con người thường muốn được yên thân để tồn tại. Không thể có thống kê vì nó thuộc về tinh thần. Nhưng người ta có thể cảm nhận những thói vô trách nhiệm từ chuyện nhỏ cho đến chuyện đại sự quốc gia ở Việt Nam hiện tại thật là kinh khủng.
Vô trách nhiệm thì không đẹp mặt chút nào, nhưng cộng thêm cái vô lương tâm vào nữa thì lại càng đáng sợ hơn.
Câu chuyện vừa qua của một nạn nhân bị cướp, tiền rơi vãi ngoài đường, những người có mặt lúc đó xúm vào tranh giành, xem như là của trời cho. Đó là cái thói vô trách nhiệm đối với xã hội và vô lương tâm với nạn nhân. Thật là đáng sợ!
Hình ảnh một người đàn bà bị gia đình trói nằm giữa đường, đứa con nhỏ đến mở trói cho mẹ trong khi những người hàng xóm bàng quan coi như không phải là chuyện của mình! Nhưng nếu ai trong số đó lên tiếng chắc thể nào cũng không yên với kẻ chủ mưu: Chuyện của người khác sao lại đi xía vào? Hoặc, không được xen vào chuyện nội bộ người khác. Những cách ăn nói hồ đồ tương tự cũng đã thường xảy ra từ các cấp lãnh đạo quốc gia đối với thế giới. Họ không nghĩ những việc làm đó là vi phạm nhân quyền, dã man, mất tính người. Họ luôn nhân danh gia đình, tổ chức, quốc gia; thuộc về chuyện nội bộ của họ để bào chữa cho việc làm vô đạo.
Giữa lòng thành phố, rác thải chất hàng đống từ năm này qua năm nọ; đường xá ổ gà, lỗ cống không nắp đậy “nuốt” xe mặc kệ, không ai thèm đếm xỉa tới là do đâu ra vậy? Có phải chăng là từ cái thói vô trách nhiệm của tất cả mọi người, trong đó chính quyền địa phương phải gánh chịu trách nhiệm nặng nề nhất.
Nói thêm về chuyện quan trọng hơn, ảnh hưởng lớn hơn với cộng đồng xã hội là công an đánh người và vấn đề tham nhũng.
Ai chịu trách nhiệm trong việc công an đánh người? Chỉ mới thấy những trường hợp đã xảy ra: nặng thì bị tù; nhẹ thì kỷ luật, giáng cấp, chuyển công tác, kiểm điểm. Tức là chỉ mới trừng trị những người làm sai, còn cơ quan chủ quản trực tiếp với thuộc cấp đã phạm pháp thì sao? Chẳng lẽ vô can?
Tham nhũng thì đã quá nhiều, không thể kể hết! Thử đem ra chuyện lớn nhất, ảnh hưởng tới cả một nền kinh tế quốc gia của tập đoàn đóng tàu thì sẽ thấy. Chỉ đem những người phạm tội trực tiếp bỏ tù, điều tra. Đáng lý ra trong trường hợp này cần phải làm rõ để có biện pháp thích nghi với những người có trách nhiệm. Không có người chi tiền vô tội vạ, hời hợt, kiểm kê qua loa, không rà soát thì làm sao kẻ trực tiếp có cơ hội cố ý làm sai để trục lợi. Không làm cho ra lẽ chuyện này thì người quyết định cao nhất trong tập đoàn, mặc dầu không phạm tội nhưng họ chính là kẻ gián tiếp nuôi dưỡng tội phạm. Người ta có thể nghi ngờ là đồng lõa cũng nên.
Từ ngày thành lập đảng cộng sản Vn đến nay thì đã quá nhiều vụ sai lầm lớn, nổi cộm như: cải cách ruộng đất, vụ án Nhân Văn Giai Phẩm, kinh tế tập trung, tù cải tạo, kinh tế mới, thuyền nhân... đều không ai nhận trách nhiệm cả. Tất cả những việc đã xảy ra đó đều phải chịu trách nhiệm chung dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Vn? Không thể chối cãi, lấp liếm, cười trừ mặc dù đặc tính chung của người Việt là sẵn sàng bỏ qua, dễ tha thứ. Những sự việc rành rành như thế mà các ông đứng đầu trong đảng không lẽ không ai nhận ra? Đây thuộc về trách nhiệm và liêm sĩ.
Gần đây, trong việc vi phạm chủ quyền quốc gia của Trung Quốc đối với Vn, từ ông chủ tịch đảng, ông chủ tịch nước cho tới ông thủ tướng miệng câm như hến; trong khi người dân Bắc-Nam phản ứng rầm rộ; không ông nào lên tiếng trấn an người dân dù chỉ một lời. Thấy ông thủ tướng, ông chủ tịch nước chỉ mới tuyên bố không để mất biển đảo. Nói chung chung như thế chưa đủ. Còn trách nhiệm đối với quốc gia của các ông đâu? Ai? Các ông chỉ cần đứng ra giải thích với sinh viên học sinh và nhận trách nhiệm, đảng của các ông sẽ bảo vệ tổ quốc đến cùng. Tôi tin chắc rằng mọi người cũng an tâm phần nào vì có người đứng ra lãnh trách nhiệm; người ta cũng tin tưởng hơn, người đứng đầu của quốc gia luôn ở bên cạnh mình.
Các ông không một lời, trong khi đó sai các cấp thừa hành trấn an, trấn áp mọi người, bảo rằng tất cả để cho nhà nước lo. Nhưng mà ai là người đại diện đứng đầu, hứa phải chịu trách nhiệm? Đó mới là điều quan trọng.
Từ kinh nghiệm trong quá khứ, người ta đã nhìn thấy rằng đảng cộng sản Vn vô trách nhiệm đối với quốc gia, dân tộc. Những cuộc biểu tình vừa qua để chứng tỏ cho QT thấy sự đoàn kết của người Việt và cũng là để nhắc nhở, đòi hỏi tinh thần chịu trách nhiệm của các ông đấy. Lên tiếng đi!
Tiếp đón, chiêu đãi, ôm hôn, ca ngợi tình hữu nghị với TQ thì có cả khối ông tham gia; đến khi người ta lật lọng thì mấy ông trốn biệt. Thế thì rõ ràng là các ông hèn với giặc, vô trách nhiệm đối với đất nước, vô lương tâm với những người dân bị tàu TQ cướp trên biển. Trong trường hợp này, vô trách nhiệm và vô lương tâm thật là một điều đáng sợ!
Đất nước bị gậm nhấm từng phần, từ kinh tế, lãnh thổ cho đến lãnh hải; đời sống người dân thất nghiệp, nghèo khổ càng ngày càng bị thu hẹp dần. Đến một ngày hoàn toàn bị lệ thuộc ngoại bang, bị đè đầu cưỡi cổ thì lúc đó trách nhiệm thuộc về ai? Trả lời sao với dân tộc? Hay là đảng các ông trốn biệt luôn? Không thì, khi người dân nổi lên, các ông lại trở thành Lê Chiêu Thống thời nay? Lúc đó thì đã muộn! Không ai mong lịch sử đen tối đó sẽ lập lại.
Nguyễn Dư (danlambao)


Toi van tin vao da so tham lang. Ho khong chuong mat tren bao, dai, khong on ao ma am tham song va giu lay le cua mot cuoc song thanh cao va thanh ban. Ho biet dung xe va chua loi queo phai tai den giao thong; ho nuoi day con chau ngoan, hieu, biet vuon len bang noi luc ban than. Cach song bang hoai cua xa hoi hien nay la nhung don roi quat manh vao nhung gia dinh thanh cao ay. Ho song am tham nhung khong vo cam. Co le ho dau kho trien mien vi hang ngay phai doi mat nhung thoi ngong ngenh, kech com nhung, khong sao, den toi, ho se doan tu duoi mai nha cung han gan nhung vet thuong va tiep nhung lieu thuoc bo. Ai do duoc nhung dong chay nhu the nay da lam bao khoe mat bot nhan nheo au sau mang lai ve hong hao lac quan tren bao khuon mat nhung con nguoi thuc thu ? Xin hay dung tiec du chi mot dong chu ve dieu tot dep va hy vong vi chac chan se co nhung bo moi no nu cuoi.
Trả lờiXóaDa so tham lang van la nhung nguoi tot. Ho van biet tu than, day do con chau hoc lam Nguoi. Cach song bang hoai hien nay cua xa hoi vui dap ho sang chieu moi ngay. Nhung, buoi toi, duoi mai am gia dinh ho "bang bo", " thuoc thang" bang nhieu loai duoc lieu quy tu Internet, tu nhung guong hy sinh quen minh.
Trả lờiXóaHo am tham song tu buon chai va co vuon vai ma dung. Xin hay dung bi quan. Cung xin "tiep te" cho ho bang nhung hinh anh, tin tuc hao hung de ho thay khong co doc. Moi sang dat xe ra lai la mot lan dau don voi thoi ngong ngenh, kech com va bat cong tu to bao den nga tu duong va cong so. Chi mong ve den nha mo may vi tinh len hay yen than trong mot quan cafe wifi duoc gap nhung nguoi trung thuc.
Hôm qua tôi kể cho đồng nghiệp nghe ở Việt Nam dân nghèo vô bệnh viện phải nằm chung giường với bệnh nhân khác, họ trợn tròn mắt như không tin tai mình. Có người hỏi vậy lỡ bị nằm chung với bệnh nhân đang mang bệnh truyền nhiễm thì sao? Tôi cười buồn, "họ đâu có lựa chọn nào khác vì ... nghèo quá!" 1 người khác nói, "ở đây dân không nhà không bảo hiểm sức khỏe, nhiều khi túng quá thì họ đi thẳng vô phòng cấp cứu bệnh viện, bác sĩ trong đó vẫn chữa cho họ không phân biệt".
Trả lờiXóaVề nước đi mấy anh chị ơi , tôi cũng mới ở Mỹ về một tháng thôi
Trả lờiXóaTôi có một ý kiến như sau , mỗi người chúng ta .Hãy mua một SIM mới và gửi địa chỉ trang DANLAMBAO cho tất cả các số điện thoại trong máy của mình và kèm theo lời kêu gọi bảo vệ đất nước .a ngay bây giờ ngay hôm nay . Vì như thế là hiệu quả nhất , khi họ tiếp cận với sự thật phơi bày họ xẽ tỉnh ngộ
Trả lờiXóaCách Mạng và những Chiến Sĩ Anh Hùng của Bác:
Trả lờiXóaTừ Ngày Các Bác Vô Đây
(Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ.)
Lúc mà các bác chưa có vô đây
Cháu chưa có mặt trên đất nước này
Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.
Kể từ sau ngày các bác vô đây
Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.
Hai năm sau ngày các bác vô đây
Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.
Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
Má về ốm o, thân xác hao gầy
Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
- Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!
Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
Dù không biết rằng Ba cháu là ai!
Mười tám năm sau ngày bác vô đây
Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?
Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!
(Nguyễn Thành Bửu)
Ever Since You Came
Before you guys arrived in here
I was not even born yet
Mom walked to school each morning
Rosy cheeks, a sweet sixteen
After you came, suddenly one day
Grandpa was persecuted and imprisoned
Every night Grandma shed mournful tears
Mom felt sullen -- her innocence was lost
Two years passed from the day you came
On a wintry morning which shrouded in mist
Armed with guns, you came knocking at our door
And whisked Mom away to a labor camp
After one month, Mom returned home
Nothing but skin and bones
Embracing Grandma, she wept:
- They raped me, Ma, gang-raped and all!
And so I was born, a fatherless child
Grandma passed away, leaving Mom penniless
Mom scraped a living to support me
Dad was all the while anybody's guess!
Eighteen years after you came
We went totally broke
Mom died of a terminal illness
Now then, what's left but my own body to trade?
Almost twenty years after you came
At sixteen, my body withered -- hardly a dish
I toiled from dawn to dusk
In return just for a loaf of bread!
(Translated by Anne)
Thâm tâm mỗi người Việt chúng ta đều không mong lịch sử lặp lại . Nhưng qui luật nhân quả thì quả rõ ràng rồi kẻ có tội với dân tộc rồi đay phải đứng trước vành móng ngựa của nhan dân ta và quốc tế . Có công thì nd biết ơn , có tội thì phải trả . kể cả những con chó săn trung thành nhất của chế độ hôm nay
Trả lờiXóa