
Nguyễn Bá Chổi (danlambao) - Không được. Không thể ngồi yên cho cướp xông vào nhà tự do tung hoành như thế được. Chúng cháu phải xuống đường biểu tình chống bọn Trung Quốc xâm lược. Bọn phản động mãi quốc cầu vinh cấm tụ tập công viên ông Nin, chúng cháu sẽ vin Ba Đình nơi có lăng của Bác.
*
Chào Bác,
Chúng cháu thật có lỗi lớn: lâu nay không ghé viếng Bác. Chúng cháu xin Bác lượng tình tha thứ cho sự lơ là này. Lý do cũng tại vì nghe thiên hạ kháo nhau ầm ỉ rằng, ổ bánh mi thịt được cấp như món quà “tổ quốc ghi công” mỗi lần viếng Lăng Bác dạo sau này ăn vào không được ổn cái dạ dày, do trứng và thịt ở trong bánh nhập cảng từ Trung Quốc. Có ông bác sĩ ở Hà Nội, sau khi ăn quà lăng Bác cả nhà lăn đùng ói mửa ra mật xanh mật vàng, đã đem bánh mì đi thử nghiệm thì thấy trứng gà là trứng gà giả làm bằng hóa chất, thịt thì ướp đầy formaldehyde tức thuốc ướp xác chết, nên chúng cháu rất ngại đến với Bác.
Từ dạo sợ ăn phải quà “tổ quốc ghi công”, chúng cháu tìm đến công viên ông (Lê) Nin . Ở đó không được ăn gì nhưng bù lại được hít no không khí trong lành. Công viên dành cho ông nội có khác. Cây xanh bóng mát quanh năm, đất đai rộng rãi nhưng không khi nào có lấy một cọng rác, nhờ được chăm sóc chu đáo; chứ không chật hẹp bẩn thỉu như xóm nhà lá của bọn cháu dưới chân cầu Long Biên...
Ông bà xưa nay dạy “cha chết bám chân chú, mẹ chết bú vú dì”. Sau khi ngưng viếng lăng Bác, bọn chúng cháu bám công viên ông nội (ở) Hà Nội.. Nhưng nay các chú ấy ra lệnh cấm hẳn; không ai được bén mảng đến đó trong ngày Chủ Nhật, bất cứ với lý do gì, ngoại trừ lực lượng công an và quần chúng tự phát kể cả côn đồ móc túi được phát giấy phép; ai cũng có xeo-phôn trên tay, con mắt láo liên, có mục đích rõ ràng là canh chừng những kẻ cả gan hô “Hoàng Sa Trường Sa Việt Nam” là túm cổ, ẳm lên xe về đồn xử lý tức thì.
Bác đã có lăng nằm nguy nga; ông nội đã có công viên đứng lừng lựng. Chẳng lẽ bọn cháu không có đất cắm dùi. Mặc dầu chỉ cắm trong một vài tiếng đồng hồ để hô “Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam”, hô “Đả đảo Trung Quốc xâm lược” rồi ai lại về nhà nấy để lo đi kiếm “gạo quế củi châu” mà không ít đứa trong bọn cháu phải quì đánh giày cho các đầy tớ nhân dân ngồi ăn phở 35 đô một tô trong nhà hàng sang trọng.
“Mất nước là mất tất cả”, ông Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu nghe nói là ngụy mà thật chí tình chí lý. Nếu để đất nước mất vào tay bọn Tàu Khựa... Ừ, mà cứ cái đà này như các chú ấy làm hiện nay, bất chấp lời cản ngăn của các “bác lão thành cách mạng”, như cho Tàu khựa thuê rừng dài hạn; cho Tàu khựa vào đào quặng bô xít mà ai cũng nói là chả khác chi rước phường ăn cướp lên ngồi chò hỏ trên nóc nhà Tây Nguyên; như cho Tàu khựa trúng thầu đến 99% các công trình xây dựng; như cho Tàu khựa vào ra nước ta không cần chiếu khán nhập cảnh, (trong khi “khúc ruột xa ngàn dặm không thể tách rời, máu của máu Việt Nam...” về thăm quê hương lại phải có visa; lại có khi cầm visa về đến phi trường lại không đuợc vào nhìn chùm khế ngọt) rồi các chú ấy lại im ỉm di dời cột mốc biên giới thụt lùi v.v... Mới khơi khơi như vậy mà tiều phu đã mất nghề rừng; ngư dân đang mất dần nghề cá; bà con lao động chân tay thì mất công việc vì Tàu khựa đưa người của họ vào làm những công việc mà công nhân ta thừa khả năng.
Bọn Tàu khựa đang thè cái lưỡi bò ra đã liếm xong Hoàng Sa, đang liếmTrường Sa và lăm le liếm gần như toàn bộ vùng lãnh hải VN, trước khi liếm luôn đất liền.
Không được. Không thể ngồi yên cho cướp xông vào nhà tự do tung hoành như thế được. Chúng cháu phải xuống đường biểu tình chống bọn Trung Quốc xâm lược.
Bọn phản động mãi quốc cầu vinh cấm tụ tập công viên ông Nin, chúng cháu sẽ vin Ba Đình nơi có lăng của Bác.
Bác hồ hởi lên. Xi du on Xân Đê !
Cháu Cu Tèo

this is amazing
Trả lờiXóaThời của các ông LHĐ, HTM, v.v. . . có sáng kiến riêng của họ trong việc đấu tranh. Chẳng lẽ thế hệ chúng ta không có khả năng sáng tạo hơn hay sao. Họ còn cả một hậu phương miền bắc yểm trợ và tha hồ sử dụng bạo lực. Còn chúng ta chỉ có hai bàn tay trắng lại không muốn sử dụng bạo lực giữa người VN với người VN, vậy thì chỉ còn dùng khối óc để sáng tạo trăm ngàn chiến lược và chiến thuật mới. Chúng ta cứ tiếp tục động não tìm thêm những sáng kiến cho công cuộc chống TQ này nhé.
Trả lờiXóaBạn có sáng kiến gì trong việc phổ biến ý tưởng làm bàn thờ này không? Truyền đơn, truyền miệng,. . .? Mình không biết làm sao để phổ biến.
Trả lờiXóaTôi có một ý kiến như sau , mỗi người chúng ta .Hãy mua một SIM mới và gửi địa chỉ trang DANLAMBAO cho tất cả các số điện thoại trong máy của mình và kèm theo lời kêu gọi bảo vệ đất nước .a ngay bây giờ ngay hôm nay . Vì như thế là hiệu quả nhất , khi họ tiếp cận với sự thật phơi bày họ xẽ tỉnh ngộ
Trả lờiXóaCách Mạng và những Chiến Sĩ Anh Hùng của Bác:
Trả lờiXóaTừ Ngày Các Bác Vô Đây
(Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ.)
Lúc mà các bác chưa có vô đây
Cháu chưa có mặt trên đất nước này
Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.
Kể từ sau ngày các bác vô đây
Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.
Hai năm sau ngày các bác vô đây
Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.
Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
Má về ốm o, thân xác hao gầy
Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
- Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!
Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
Dù không biết rằng Ba cháu là ai!
Mười tám năm sau ngày bác vô đây
Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?
Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!
(Nguyễn Thành Bửu)
Ever Since You Came
Before you guys arrived in here
I was not even born yet
Mom walked to school each morning
Rosy cheeks, a sweet sixteen
After you came, suddenly one day
Grandpa was persecuted and imprisoned
Every night Grandma shed mournful tears
Mom felt sullen -- her innocence was lost
Two years passed from the day you came
On a wintry morning which shrouded in mist
Armed with guns, you came knocking at our door
And whisked Mom away to a labor camp
After one month, Mom returned home
Nothing but skin and bones
Embracing Grandma, she wept:
- They raped me, Ma, gang-raped and all!
And so I was born, a fatherless child
Grandma passed away, leaving Mom penniless
Mom scraped a living to support me
Dad was all the while anybody's guess!
Eighteen years after you came
We went totally broke
Mom died of a terminal illness
Now then, what's left but my own body to trade?
Almost twenty years after you came
At sixteen, my body withered -- hardly a dish
I toiled from dawn to dusk
In return just for a loaf of bread!
(Translated by Anne)
ngay mai 3/7 cung vung len hoi cac ban oi.van nuoc da den roi.dap tan gong xieng cua bon tay sai ban nuoc.nho dung mang theo co do bua liem lam gi khong lam cho bon cong san ne fuc ma buong tha dau chi mang theo khau hieu chong bon xam lang thoi.hen ngay mai ngay dep troi cho dan toc viet nam
Trả lờiXóa