Hồ Bất Khuất (Tuanvietnam) - Muốn cải thiện tình hình giao thông ở Việt Nam, phải hành động khẩn trương, nhưng lại phải bình tĩnh, tỉnh táo. Phải xây dựng những công trình hạ tầng lớn, nhưng cũng phải tỷ mẩn và kiên trì làm những cái nhỏ và cụ thể. Điều quan trọng nhất là phải làm vì lợi ích của số đông.
Thời gian gần đây, hầu như tất cả các phương tiện thông tin đại chúng đều nói về giao thông. Đây là điều đáng mừng nhưng chỉ nói không thôi thì chẳng giải quyết được vấn đề. Còn nếu hăng hái làm nhưng lại làm sai thì tình hình còn tồi tệ hơn. Vấn đề là phải tìm ra việc cần thiết để làm và làm thật kiên quyết, triệt để.
Hai thảm họa, một nguy cơ
Nói thật là bất cứ ai cũng có một tâm lý này, mỗi khi có người thân tham gia giao thông là những người ở nhà cứ nơm nớp sợ. Vì mỗi ngày trung bình có tới 70 - 75 người gặp nạn (cả chết và bị thương). Tai nạn có thể xẩy ra với bất kỳ ai, kể cả những người cẩn thận nhất. Bao nhiều vụ "xe điên" tàn sát những người chờ đèn đỏ, ngồi trên vỉa hè, đi chậm, đúng đường... là minh chứng cho điều đó.
Tai nạn giao thông ở nước ta thực sự là một thảm họa vì nó không những làm chết nhiều người, phá hủy nhiều tài sản mà nó còn gây nỗi sợ hãi, sự bất an cho tất cả mọi người.
Thảm họa thứ hai là việc ùn tắc tại các thành phố lớn. Tổn thất về kinh tế là vô cùng nghiêm trọng. Mỗi ngày có hàng chục ngàn người không đến được nơi làm việc đúng giờ. Điều này còn ảnh hưởng đến hàng chục người khác vì họ phải chờ đợi đối tác của mình, bạn hàng của mình, đồng nghiệp của mình.
Rồi những người không đến được những cuộc họp quan trọng, không đón được con nhỏ... đều có thể gây nên những hậu quả khôn lường. Có thể nói cả "guồng máy xã hội" phần nào bị đình trệ vì chuyện tắc đường.
Cùng với hai thảm họa đó là sẽ đến lúc con người không đi lại được ở các thành phố lớn. Với tốc độ người và phương tiện tham gia giao thông tăng nhanh như hiện nay thì nguy cơ đó sẽ trở thành hiện thực nếu chúng ta không có những biện pháp hữu hiệu và thái độ kiên quyết.
Nhiệm vụ của ngành giao thông hiện nay là loại trừ hai thảm họa và một nguy cơ. Đây là nhiệm vụ vô cùng khó khăn nhưng không thể không làm vì nó liên quan đến đời sống của tất cả mọi người.
Số vụ tai nạn giao thông và thiệt hại trong năm 2010
Khuyến khích, dung túng, làm ngơ trước hành vi vi phạm?
Những thảm họa và nguy cơ trong giao thông hiện nay là cái giá phải trả cho việc thiếu tầm nhìn trong lãnh đạo, quản lý, điều hành giao thông và quy hoạch đô thị quá nhiều năm nay tích tụ lại. Bốn yếu tố cơ bản của giao thông là: Cơ sở hạ tầng, phương tiện, cách tổ chức, quản lý, điều hành và ý thức của người tham gia giao thông đều yếu kém. Muốn cải thiện tình hình giao thông, phải nâng cao chất lượng của cả bốn yếu tố.
Tuy nhiên, hạ tầng cơ sở và phương tiện không thể cải thiện một sớm, một chiều. Ví dụ, tuyến đường sắt trên cao dài 13 km ở Hà Nội từ Cát Linh đi Hà Đông mãi tới năm 2015 mới hoàn thành. Cũng như việc ngay bây giờ không thể bỏ đi hàng chục triệu chiếc xe máy, thay vào đó là hàng chục ngàn chiếc xe buýt.
Vậy chỉ có thể tìm cách cải thiện tình hình giao thông qua việc tổ chức, quản lý điều hành tốt và nâng cao ý thức của người tham gia giao thông. Hai yếu tố này liên quan mật thiết với nhau. Nếu quản lý giao thông tốt, ý thức của người tham gia sẽ được nâng cao. Kinh nghiệm thế giới cho hay: Ý thức của người tham gia giao thông kém có vai trò quan trọng nhất. Một câu chuyện ấn tượng của Mỹ về ý thức của người dân:
"12 giờ đêm, đường phố vắng tanh, một người đàn ông lái xe vượt đèn đỏ. Một người đàn bà luống tuổi nhìn thấy, nhớ số xe và báo cho cảnh sát. Cảnh sát không khó khăn gì để tìm ra thủ phạm. Khi xác định được thủ phạm, họ thông báo điều này trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Hai hôm sau, đứa con ở trường về, vừa khóc vừa nói với bố: "Con xấu hổ đến chết đi được khi các bạn cùng lớp chế diễu vì có người bố vi phạm luật giao thông". Chị vợ đi làm về, buồn bã thông báo: "Sếp của em đang tìm cách cho em nghỉ việc vì không muốn có một nhân viên có chồng coi thường luật giao thông".
Hôm sau nữa các hãng bảo hiểm thông báo cho gia đình: Họ không muốn ký hợp đồng bảo hiểm với một gia đình có người chủ ý vi phạm luật giao thông. Chỉ vì một lần vượt đèn đỏ giữa đêm của người cha, gia đình đó đã gặp rất nhiều điều rắc rối đến nỗi họ phải chuyển đến nơi khác sinh sống."
Trong khi đó ở Việt Nam, nếu người vi phạm luật giao thông mà không bị bắt giữ, xử phạt thì được người thân, bạn bè coi như đã lập một chiến công. Vượt đèn đỏ trước mũi công an, giỏi! Vi phạm luật gia thông bị bắt, xin được, tài! Nghễu nghện đi ngược đường, mặc kệ!...
Nếu chúng ta còn khuyến khích, dung túng, làm ngơ trước hành vi vi phạm luật giao thông thì đừng mong giao thông tốt lên. Thái độ lên án của những người xung quanh đối với người vi phạm luật giao thông là yếu tố cơ bản nâng cao ý thức giao thông. Người Việt Nam chúng ta hình như chưa làm điều này.
Khẩn trương, tỉ mẩn và kiên trì
Bộ trưởng Giao thông Đinh La Thăng muốn cải thiện tình hình giao thông nước nhà. Chúng ta phải ủng hộ ông ấy. Tuy nhiên, chúng ta chỉ ủng hộ những việc làm đúng, mang lại hiệu quả thiết thực.
Hiệu quả nhất, kết quả rõ ràng nhất là mở rộng đường. Tuy nhiên, tiền đền bù và khó khăn trong việc giải phóng mặt bằng đã làm nhiều người chùn tay. Nhưng nếu thấy những con đường nào đó nhất thiết phải mở rộng thì phải làm ngay vì càng kéo dài thời gian, tiền đền bù càng nhiều.
Điều này đã được thực tế chứng minh. Nhưng cũng có những con đường có thể mở rộng mà không cần phải đền bù nhiều, chỉ cần nhận thức đúng.
Ví dụ, ở Hà Nội có một con đường rất dài và rất thẳng nhưng vô cùng chật hẹp. Đó là đường Lê Trọng Tấn ở quận Hoàng Mai. Đây là con đường điển hình cho tầm nhìn kém cỏi của việc quy hoạch. Trước đây một bên là sân bay Bạch Mai và một bên là cánh đồng, muốn con đường rộng bao nhiêu cũng được nhưng người ta chỉ cho nó rộng có hơn chục mét.
Bây giờ muốn mở rộng chỉ có thể làm về phía sân bay (bỏ hoang) Bạch Mai hiện do quân đội quản lý. Chạm vào đất quốc phòng là chạm vào an ninh quốc gia nên ít ai dám đề nghị. Nhưng nên căn cứ vào tình hình thực tế để đưa ra quyết định có lợi cho nhân dân.
Trước đây Bộ Quốc phòng "trấn giữ" đường Nguyễn Tri Phương - nối từ đường Điện Biên Phủ sang Phan Đình Phùng, đi qua "trung tâm đầu não" của Bộ Quốc Phòng. Nay con đường đó đã được "giải phóng". Nhân dân thủ đô và khách thập phương rất hoan nghênh điều này.
Việc tổ chức phân làn, phân luồng hợp lý cũng góp phần cải thiện giao thông đô thị. Hà Nội đang đẩy mạnh làm điều này nhưng kết quả còn rất hạn chế. Ở nước ngoài giải phân cách thường làm bằng vật liệu mềm (thường là nhựa) để giảm nhẹ thương tích nếu va quệt phải.
Hà Nội đang đẩy mạnh phân làn nhưng kết quả còn rất hạn chế
Sao chúng ta cứ làm vật liệu cứng (bê tông và sắt thép) để mọi người vỡ đầu, gãy chân khi đâm vào? Đừng nói là ở Việt Nam không có vật liệu như vậy vì mấy hôm nay, để thu hẹp đường Liễu Giai (phục vụ cho việc đổ móng tòa nhà 65 tầng ở ngã ba Liễu Giai - Đào Tấn) người ta đã sử dụng tấm ngăn bằng nhựa mềm, nhẹ và đẹp.
Việc sắp xếp lại giờ làm việc của các cơ quan nhằm giảm số người tham gia giao thông vào giờ cao điểm là việc không quá khó và có hiệu quả, sao ta không làm? Có thể đưa ra phương án thế này: Trường học, nhà máy, xí nghiệp giữ nguyên giờ giấc như hiện nay. Giờ làm việc của các cơ quan hành chính địa phương lùi lại 30 phút so với thời gian hiện hành. Cấp trung ương chậm 30 phút so với cấp địa phương.
Muốn cải thiện tình hình giao thông ở Việt Nam, phải hành động khẩn trương, nhưng lại phải bình tĩnh, tỉnh táo. Phải xây dựng những công trình hạ tầng lớn, nhưng cũng phải tỷ mẩn và kiên trì làm những cái nhỏ và cụ thể. Điều quan trọng nhất là phải làm vì lợi ích của số đông.

Cảm ơn bác Hồ Bất Khuất đã có những ý kiến,và tấm lòng tâm huyết với nhân dân. Nhưng nếu không có dân chủ thì những ý kiến đóng góp của bác và của nhân dân, những người trực tiếp tham gia giao thông hằng ngày sẽ ko có ai nghe đâu. Không xóa bỏ được nạn tham nhũng thì có đến 10 ông bộ trưởng như ông Đinh La Thăng, hay Vương Đình Huệ thì cũng bó tay thôi. Tất cả đều chỉ có trên giấy thôi.Càng làm càng hỏng.Càng làm càng tụt hậu. càng làm càng thất thoát.càng làm càng có thêm nhiều người tốt bị oan. Dân oan cũng càng nhiều...!!!!
Trả lờiXóaThượng bất chính hạ tắc loạn.Luật pháp có công minh ,xã hội có công bằng thì người dân ắt sẽ tuân thủ luật pháp.Nhìn thấy mấy thằng CSGT ăn hối lộ hàng ngày,ai còn tôn trọng được bọn chúng và cả cái luât mà bọn chúng thi hành nữa.Ở VN người ta phải chấp hành luật giao thông vi muốn bảo bảo vệ tính mạng của mình và của những người tham gia giao thông xung quanh mình thôi chứ không phải xuất phát từ ý thức tôn trọng luật và những người thi hành luật như ở các nước khác.
Trả lờiXóaTiền mở đường, phân làn của ai mà cáo muốn xài lung tung thế? Trên tấm hình cũng đã thấy rồi, làn xe oto mà xe gắn máy nó cứ chui vào. Sao không phạt cho nó chết đi, bôi xấu/chế giễu/miệt thị hành động vi phạm đó đi, thu tiền phạt cho ngân sách đi? Hạ tầng lớn, hoành tráng cao tốc, vượt, hầm chui...để làm gì trong khi tủ hết tiền, lu hết gạo (ngân sách)? Nay cứng, mai mềm, mềm mềm cứng cứng, 15 phút có một giải pháp giao thông... Nói tới nói lui lại lòi chín cái đuôi ra. Cáo đừng dẻo lưỡi ủng hộ chi tiền bậy bạ để rồi dân chúng làm hành khất ngay trên quê hương mình nhé. Bất khuất nếu là dân thì cũng cạp đất mà ăn đấy.
Trả lờiXóaMuốn giải quyết tắc đường ở nội đô tôi nghĩ chỉ cần hai tuần và không phải trả tiền cho việc làm này. Để người tham gia GT có ý thức như Tây không quá khó hay tốn kém gì. Hãy nhớ rằng có một vị quan chức Công An đã phải chọn câu nói vòng vèo “không hiểu ngoài đường có cái gì mà ai cũng xung phong ra đứng đường”. Vậy, việc tồn tại tình trạng GT hiện nay là do chính cái đó nó đã nuôi dưỡng bộ máy đứng đường. Cái gì nuôi nó thì nó bảo vệ giữ gìn dù đó là việc ùn tắc GT. Ai chống lại nguồn lợi nuôi dưỡng nó thì nó không ủng hộ đâu. Đây là lý do mọi điều xấu xa lạc hậu ngu rốt luôn tồn tại trong xã hội
Trả lờiXóaMột góp ý nhỏ:
Trả lờiXóaGiải quyết nạn tắc đường trong đô thị về lâu dài đó là:
- Có biện pháp giảm sự gia tăng người từ nông thôn về thành phố mà nguyên nhân là dân bị mất đất, đời sống miền quê khó khăn. Đó là chỉ vì phong bì mà người ta sẵn sàng phá bỏ qui hoạch đô thị
- Cải tạo nâng cấp cơ sở hạ tầng trong đô thị, theo kịp đà phát triển nóng của Đô thị trong thời gian qua
Tất cả những biện pháp trên ai cũng thấy và không thể làm ngay cùng một lúc mà cần có một lộ trình cụ thể. Vậy biện pháp cấp bách khả thi mà chưa có ai áp dụng mà VN nên làm thí điểm là gì? Xin Bộ trưởng Giao thông vận tải nghiên cứu đề xuất áp dụng. Đó không phải là không ngăn được thì cấm, hay dùng ống điếu thuốc lào vụt người không tôn trọng luật giao thông
Ai cũng biết ách tắc giao thông đô thị hiện nay tập trung vào giờ cao điểm và sảy ra nhiều nhất trên các trục giao thông hướng tâm. Một đặc điểm khác là vào buổi sáng thì dòng phương tiện tham gia giao thông đổ dồn vào trung tâm TP, trong khi buổi chiều giờ tan tầm thì ngược lại
Vậy trong khi chờ bài toán cơ bản phải có thời gian để giải quyết, có nên không việc linh hoạt biến những trục giao thông hướng tâm hiện nay thành đường một chiều cơ động trong từng thời điểm một. Tăng thêm đường một chiều hướng vào tâm TP những giờ buổi sáng (từ 5h đến 9h) và cũng con đường đó sẽ là một chiều hướng ra vào buổi chiều (từ 16h đến 20h). Có thể một số ít người sẽ phải đi xa hơn nhưng chắc chắn tắc giao thông trong giờ cao điểm sẽ giảm đáng kể