Tôi là Trần Văn Huỳnh. Hôm nay tôi xin được gửi đến Danlambao một trích đoạn từ quyển sách còn dang dỡ: Con đường Việt Nam do con tôi - Trần Huỳnh Duy Thức - viết, cùng với Lê Công Định và Lê Thăng Long. Chính quyển sách này đã bị qui kết là “một kế hoạch tổng thể hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” dẫn đến việc kết án 24,5 năm tù và 11 năm quản chế cho những người tham gia vào quyển sách này.
Tựa đoạn này do tôi đặt, được trích từ chương 3 (Cải cách pháp luật) của phần IV (Các sách lược tập trung). Nội dung của nó đề cập đến những vấn đề rất thiết thực đối với người dân và cũng rất sống còn đối với đất nước hiện nay.
Do vậy tôi rất mong Danlambao giúp phổ biến nội dung này.
Xin cảm ơn và kính chào.
Trần Văn Huỳnh
*
Trần Huỳnh Duy Thức - Vì sao việc cải cách tư pháp (CCTP) và cải cách hành chính (CCHC) được chú trọng bằng rất nhiều nghị quyết và chỉ thị trong hàng chục năm qua nhưng lại không đạt được những tiến bộ đáng kể, mà có chỗ còn đi thụt lùi? Do thiếu quyết tâm chính trị thực lòng hay thiếu động lực cho cải cách thực chất?
Không có động lực của con người thì sẽ không có sự thay đổi xã hội. Các cuộc cách mạng bạo lực có thể tạo ra động lực cưỡng bức nhưng không bền vững. Còn cải cách thì luôn cần phải có động lực tự nhiên - những cuộc cải cách thành công đều phải dựa trên những giải pháp hướng được những động lực này đến những mục tiêu lành mạnh. Tạo ra động lực lành mạnh là đòi hỏi thiết yếu của cải cách tốt đẹp. Không chú trọng đến việc này thì mọi cuộc cải cách sẽ rất vất vả và hầu hết là thất bại. Do vậy muốn CCTP và CCHC thành công thì việc đầu tiên phải phân tích hiện trạng của các động lực tự nhiên của con người Việt Nam đang hướng đến các đối tượng và mục tiêu nào trong các hoạt động tư pháp và hành pháp quốc gia.
Sẽ không quá khó, chỉ cần thẳng thắn và dũng cảm thừa nhận, để thấy rằng động lực của người dân hiện nay hầu hết không được tạo ra bởi niềm tin vào công lý để hướng đến một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Môi trường pháp lý và chính trị hiện nay đang làm cho các động lực này hướng tập trung đến các kết cục trái ngược hẳn với các chuẩn mực của một xã hội như vậy: tham nhũng, cường quyền và lạc hậu. Điều này đang diễn ra ngày càng trầm trọng, bất chấp các mong muốn khác đi theo chủ trương của nhà nước và lý tưởng của đảng Cộng sản Việt Nam đang cầm quyền. Nguyên nhân cốt lõi của vấn đề là:
(i) Tính cách luôn mưu cầu lợi ích là một động lực phổ quát và tự nhiên của con người. Dù không phải tất cả mọi người đều như thế nhưng xu thế chung áp đảo sẽ luôn là như vậy - như một thực tế khách quan và không phải là điều xấu. Thiếu loại động lực này thì xã hội loài người đã không thể hình thành và phát triển.
(ii) Những động lực này không cần biết đến các giá trị tốt đẹp trên danh nghĩa được quy định trong các văn bản luật, chỉ thị, nghị quyết hay lý tưởng mà nó chỉ chịu tác động và vận hành theo các giá trị đang tồn tại trong thực tế (theo đúng thực chất của hiện trạng) của các mặt kinh tế, chính trị, xã hội. Đây chính là sự vận động theo các quy luật tự nhiên khách quan: Kết quả được tạo ra dựa trên vấn đề thực chất và giá trị thực tế mà thôi.
(iii) Cuộc sống ở Việt Nam đang tạo ra một thứ niềm tin của người dân vào việc đưa hối lộ như là cách tốt nhất, thực tế nhất để mưu cầu lợi ích cho mình - từ những việc nhỏ nhặt như chứng giấy tờ đến những chuyện to tát như các loại giấy phép béo bở, từ những mục đích chính đáng như kiếm tiền sinh sống hoặc tự khẳng định mình đến những mong muốn làm giàu bất chính hoặc vươn lên bằng cách chà đạp người khác. Hầu hết đều phải dựa vào tham nhũng, tin nó và thậm chí còn bao che cho nó. Niềm tin đi ngược lại nó không chỉ bị xem là ngớ ngẩn, không thức thời mà còn đầy rủi ro. Tin vào công lý ngày càng trở nên phi thực tế và tốn kém mà lại không hiệu quả.
Thứ niềm tin như vậy đang tồn tại áp đảo trong thực tế làm cho động lực tự nhiên của người dân hướng đến phục vụ nhu cầu hoặc thỏa mãn yêu cầu của những kẻ xấu nắm quyền tại các bộ máy tư pháp và hành pháp ở mọi cấp, cả bộ máy của đảng cầm quyền. Môi trường pháp lý đã không thể ngăn chặn được những cái xấu mà đạo đức xã hội cũng không còn đủ sức để lên án chúng. Thậm chí có nhiều lúc, nhiều nơi đã hình thành nên các chuẩn mực đạo đức làm cho người tốt dám đấu tranh với cái xấu trở nên "lập dị" và trở thành "kẻ phá bĩnh". Không thể không xót xa khi phải chứng kiến các hiện tượng như vậy đang ngày càng phổ biến.
Nếu không có một cuộc cải cách xã hội, bao gồm cả CCTP và CCHC để thay đổi hiện trạng này, hướng các động lực tự nhiên của người dân đến các mục tiêu lành mạnh thì tình trạng suy thoái xã hội hiện nay sẽ mau chóng biến thành suy đồi chỉ trong vòng một vài năm nữa. Đến lúc đó mọi nỗ lực chỉnh đốn đều sẽ bất khả thi, và một sự sụp đổ xã hội dẫn đến suy thoái chính trị là không thể tránh khỏi. Điều này sẽ diễn ra trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế toàn diện từ 2010 đến 2011 như đã phân tích ở chương IV.1 nếu không có một cuộc cải cách toàn diện và hiệu quả ngay từ bây giờ. Hậu quả sẽ là những sự khốn khổ đến cùng cực của người dân. Nhưng chính quyền cũng sẽ không thể tránh khỏi những hậu quả tồi tệ. Đây là những nguy cơ mà Con đường Việt Nam, như đã nhiều lần từ đầu quyển sách, muốn cảnh báo cho cả người dân lẫn chính quyền, đồng thời đề ra những sách lược khắc phục. Chương này bàn về sách lược cải cách pháp luật, mà trọng tâm là CCTP và CCHC. Các vấn đề về hiến pháp cũng sẽ được đề cập ở khía cạnh cốt lõi.
NGUYÊN LÝ VÀ HIỆN TRẠNG
Nguyên lý vận hành của một hệ thống pháp luật trong một xã hội dân chủ dựa trên 3 yếu tố cốt lõi: Nhân quyền, Pháp quyền và Pháp chế như đã trình bày ở phần II. Chương này sẽ xem xét các yếu tố này trong thực tế của Việt Nam để nhìn thấy những vấn đề và giải pháp chiến lược.
Nhân Quyền tại Việt Nam
Tuyên ngôn độc lập 1945 đã thừa nhận rằng mọi người sinh ra đều có sẵn các quyền con người căn bản, đều bình đẳng và tự do. Năm 1977, Việt Nam gia nhập Liên Hiệp Quốc cũng có nghĩa là sự công nhận của nhà nước Việt Nam đối với các quyền bất di bất dịch này của con người được qui định và trịnh trọng tuyên bố tại Tuyên ngôn Toàn cầu về Nhân quyền của LHQ vào năm 1948. Đến 1982 thì Việt Nam đã chính thức gia nhập hai Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị; và về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa. Tại đây, nhà nước Việt Nam đã long trọng cam kết tôn trọng, bảo vệ các quyền này cho công dân Việt Nam, và đồng thời cũng thúc đẩy các quyền này trên toàn thế giới. Trên tinh thần đó, Hiến pháp hiện hành (1992) của Việt Nam cũng đã hiến định tất cả các quyền thiêng liêng này của con người Việt Nam. Với những văn bản pháp lý như vậy thì mọi công dân Việt Nam từ lúc sinh ra đời đều được hưởng bình đẳng tất cả các quyền con người như bất kỳ công dân nào khác trên thế giới mà không phân biệt quốc gia, màu da, chủng tộc, xuất thân, địa vị, quan điểm chính trị, trình độ phát triển, lịch sử hình thành, v.v..., và cũng không phải chờ sự cho phép của bất kỳ luật hoặc văn bản nào dưới hiến pháp.
Tuy nhiên, các giá trị tốt đẹp trên danh nghĩa này còn rất xa so với thực tế trong việc thực thi quyền con người trên đất nước ta. Đại đa số người dân lẫn quan chức hiện nay đều nghĩ rằng chỉ có những quyền nào có luật qui định thì công dân Việt Nam mới được sử dụng. Quan điểm vi hiến như vậy lại tồn tại phổ biến ngay tại Quốc hội trong việc lập pháp. Sự xâm phạm tự do và các quyền cơ bản của người dân lại xảy ra phổ biến tại các cơ quan hành pháp. Còn các cơ quan tư pháp thì lại trừng phạt không thương tiếc những công dân nào dám tự do sử dụng các quyền làm người căn bản của mình đã được hiến định. Cần hiểu rằng các hành động như vậy không chỉ vi hiến mà còn vi phạm luật pháp quốc tế và đi ngược lại với các chuẩn mực văn minh của thế giới.
Dân ta cần hiểu rằng theo luật pháp quốc tế mà Việt Nam cam kết tôn trọng thì các quyền con người là không thể phân chia, phụ thuộc lẫn nhau và liên quan với nhau. Năm 1993, Đại Hội đồng LHQ đã ra Tuyên bố Viên và Chương trình hành động tái khẳng định lại các tính chất này của các quyền con người bao gồm từ quyền được bú, được ngủ lúc mới sinh ra; được ăn, được học khi lớn lên; rồi quyền được có việc làm để sinh sống; quyền hôn nhân và nuôi dạy con cái; quyền đảm bảo sự riêng tư như chỗ ở, bí mật thư tín, điện thoại; quyền tự do ngôn luận, sáng tác, sáng chế, lập hội, biểu tình; quyền bình đẳng trước pháp luật, v.v... Nếu không hề cần có những luật để cho phép được bú được ăn được ngủ được học được làm thì cũng không cần phải có luật để cho phép được nói được bày tỏ quan điểm được sáng tác phê bình được biểu tình, v.v... Đó chính là tính nguyên vẹn không thể phân chia của các quyền con người mà nếu bị xâm phạm thì người sống sẽ không trở thành con người đầy đủ. Sự xâm phạm này nếu rất nghiêm trọng sẽ biến con người trở thành không khác gì con vật như trong các chế độ nô lệ. Chỉ khi nào người dân có thể tự do sử dụng đầy đủ các quyền con người thì mới thực sự làm người.
Những sự xâm phạm như vậy cũng là nguyên nhân của sự chậm tiến của Việt Nam trong một thời gian dài và của sự tăng trưởng bất ổn như hiện nay vì đã vi phạm hoặc không tôn trọng đầy đủ các quy luật tự nhiên khách quan như đã phân tích ở phần II
Pháp quyền tại Việt Nam
Như đã trình bày ở phần II, bản chất hay tính chất bất biến của pháp quyền là sự bảo vệ các quyền con người bằng pháp luật. Đây cũng là nguyên tắc qui định bởi Tuyên ngôn Toàn cầu về Nhân quyền: "Nếu không muốn con người buộc phải sử dụng sự nổi dậy như một biện pháp cuối cùng để chống cường quyền và áp bức thì việc bảo vệ các Quyền con người bằng nhà nước pháp quyền là thiết yếu". Do vậy, bản chất của một nhà nước pháp quyền là sự uỷ trị hợp pháp để đại diện cho mỗi công dân, không phân biệt bất kỳ yếu tố nào để bảo vệ mọi quyền con người của họ bằng pháp luật. Lưu ý rằng, sự ủy trị chỉ hợp pháp khi nó đại diện cho mọi công dân, từng người một mà không phân biệt thành phần, giai cấp cho dù người đó không bỏ phiếu cho những người được bầu chọn thực hiện sự ủy trị đó, cho dù quan điểm chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, ... của người đó có khác biệt với những người được bầu chọn đến thế nào đi nữa. Một nhà nước không đảm bảo được những tính chất này thì không thể là một nhà nước pháp quyền.
Nhà nước pháp quyền lần đầu tiên được Việt Nam hiến định vào năm 2001 khi sửa đổi bổ sung Hiến pháp 1992 tại điều 2: "Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân". Còn điều 50 thì ghi rõ: "Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân được quy định trong Hiến pháp và luật". Như vậy, theo đúng bản chất của nhà nước pháp quyền ở điều 2 và ý nghĩa rõ ràng của điều 50 này thì công dân Việt Nam không chỉ có đầy đủ các quyền con người đã được Hiến pháp hiện hành qui định theo đúng nguyên tắc của Tuyên ngôn Toàn cầu về Nhân Quyền và hai Công ước Quốc tế kèm theo mà còn có thể được hưởng thêm những quyền khác nếu có luật qui định. Giá trị trên danh nghĩa rõ ràng là như vậy.
Tuy nhiên, thực tế của việc thực thi các điều khoản này của Hiến pháp thì lại khác xa. Thuộc tính phụ "xã hội chủ nghĩa" trong "Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa" được tùy tiện vận dụng và áp đặt để diễn giải sai lệch bản chất bất biến của thuộc tính chính "pháp quyền". Điều này không những tạo ra rất nhiều các phạm trù mơ hồ được gắn với cụm từ "xã hội chủ nghĩa" mà còn dẫn đến sự tước đoạt các quyền con người bất khả xâm phạm của công dân bằng cách cho rằng chữ "luật" trong điều 50 của Hiến pháp có nghĩa là khi nào có luật qui định về những quyền nào (đã được ghi ở Hiến pháp) thì công dân mới được thực hiện những quyền đó. Cách hiểu này trao cho Quốc hội cái quyền ban phát các quyền con người cho người dân chứ không phải là nhận sự ủy nhiệm của nhân dân để bảo vệ cho họ thực hiện đầy đủ các quyền vốn có của họ mà Tạo hóa ban cho, theo đúng thuộc tính "của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân" của Nhà nước pháp quyền được ghi tại điều 2 của Hiến pháp.
Khi nào mà Quốc hội của nước ta chưa làm được bổn phận bảo vệ quyền con người như vậy cho công dân ta thì nó chưa có tính hợp pháp vì đã vi hiến, cho dù nó có được hình thành bằng các hình thức phổ thông đầu phiếu đi nữa. Đây là vấn đề thực chất mà bất kỳ một quốc hội nào trong một nhà nước pháp quyền cũng phải đảm bảo, cho dù đó là pháp quyền xã hội chủ nghĩa, pháp quyền cộng hòa đại nghị, pháp quyền quân chủ lập hiến, v.v... đi nữa. Đó là chưa kể người dân có quyền đòi hỏi thuộc tính bổ sung "xã hội chủ nghĩa" phải làm hay hơn, tốt hơn, ưu việt hơn cho tính chất "pháp quyền xã hội chủ nghĩa" như lý tưởng cao đẹp mà đảng Cộng sản Việt Nam luôn tuyên truyền và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam luôn khẳng định, chứ không phải là làm cho thực tế bảo vệ quyền con người tại Việt Nam ngày càng xấu đi như hiện nay. Thực tế này thuộc về trách nhiệm lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam mà Con đường Việt Nam đã đưa ra những đề nghị cần thay đổi trong Phần III về cách thức lãnh đạo của đảng cầm quyền hiện nay nếu không muốn một sự sụp đổ toàn diện, kéo theo những hậu quả nặng nề cho dân chúng.
Pháp chế tại Việt Nam
Do trách nhiệm tối thượng của một nhà nước pháp quyền là phải bảo đảm cho công dân thực hiện đầy đủ các quyền con người của từng người nên nó phải ngăn cản sự xâm phạm các quyền này từ bất kỳ ai, bất kỳ tổ chức nào. Cũng do tính chất pháp quyền của nó, nên nó phải thực hiện việc ngăn cản này bằng luật pháp. Đây chính là nguyên tắc pháp chế - tức là chế tài bằng pháp luật - của một nhà nước pháp quyền. Đây cũng là nguyên tắc được qui định tại Tuyên ngôn Toàn cầu về Nhân Quyền: "Khi thực hiện các quyền và tự do của mình mỗi người chỉ phải chịu những hạn chế nào được luật qui định nhằm một mục đích duy nhất là để đảm bảo sự thừa nhận và bảo vệ đúng đắn các quyền và tự do của người khác và đáp ứng các yêu cầu chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung trong một xã hội dân chủ".
Mọi phạm vi chế tài (bao gồm hạn chế và xử phạt) phải do luật qui định. Không có luật hạn chế điều gì thì làm điều đó là không phạm luật và không phải xin phép nơi nào hết. Hoàn toàn không cần phải có luật cho phép làm điều đó. Chỉ có quan chức mới chỉ được làm những gì mà luật cho phép để hạn chế sự lạm dụng quyền hành của họ mà thôi. Không ai hay tổ chức nào được quyền nhân danh vì bất kỳ lợi ích chung nào để áp đặt các hạn chế đối với các quyền con người của công dân mà không được thông qua bằng luật bởi một quy trình lập pháp hợp hiến. Lý do và mục đích của những sự hạn chế như vậy cũng phải được ghi rõ.
Điều 12 Hiến pháp 1992 ghi "Nhà nước quản lý xã hội bằng pháp luật, không ngừng tăng cường pháp chế xã hội chủ nghĩa". Điều này rõ ràng là tuân theo nguyên tắc pháp chế đúng đắn của một nhà nước pháp quyền như trên, phù hợp với chuẩn mực của luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, thực tế thì khác hẳn. Không hiểu dựa trên cơ sở nào mà rất nhiều vị đại biểu Quốc hội - những người được gọi là những nhà lập pháp đại diện của dân - lại hồn nhiên phát biểu trước công chúng đại ý là phải cố gắng nhanh chóng xây dựng luật để người dân có thể thực hiện các quyền của mình. Còn các cơ quan hành pháp thì ban hành đầy rẫy các nghị định, quyết định hạn chế, cấm đoán các quyền con người của công dân một cách vi hiến. Còn các cơ quan tư pháp thì chưa bao giờ ra bất kỳ phán quyết nào liên quan đến sự vi hiến, đơn giản vì chúng không có được quyền hạn đó trên danh nghĩa và cũng không có đủ quyền lực tư pháp độc lập trên thực tế.
Thuộc tính xã hội chủ nghĩa đúng ra phải thể hiện được sự ưu việt hơn cho nguyên tắc pháp chế của một nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, thì thực tế lại trở thành cái để lợi dụng nhằm tước đoạt rất nhiều quyền con người của công dân bằng cách đặt sự bảo vệ chế độ lên trên hết - vi phạm nguyên tắc "Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân" của Hiến pháp (điều 2). Thực tế này lại tiếp tục bị lợi dụng để bảo vệ đặc quyền cho các nhóm lợi ích nhỏ, tạo ra một thực tế càng tệ hại hơn nữa.
Trách nhiệm của công dân
Cách biệt giữa danh nghĩa và thực tế của môi trường pháp lý Việt Nam đang rất nghiêm trọng và ngày càng xấu đi nên gây ra bất ổn nặng nề. Trách nhiệm này đương nhiên là thuộc về chính quyền, nhưng nếu người dân không ý thức được các quyền con người và vai trò làm chủ đất nước của mình thì cách biệt này không bao giờ được thu hẹp theo hướng tốt đẹp. Dân ta cần hiểu cốt lõi bản chất của các khái niệm Nhân quyền, Pháp quyền, Pháp chế. Thực ra chúng rất đơn giản: Nhân quyền là các Quyền con người của mỗi người chúng ta vốn có từ lúc sinh ra mà không ai có quyền ban phát cả và chúng ta cần tự tin sử dụng ngay các quyền này mà không phải đợi ai cho phép. Pháp quyền là trách nhiệm trên hết của nhà nước phải bảo vệ cho công dân thực hiện đầy đủ các quyền bất khả xâm phạm này của mình, và Nhà nước Việt Nam hiện nay là một nhà nước pháp quyền được khẳng định tại Hiến pháp. Pháp chế nghĩa là chúng ta chỉ bị hạn chế làm những gì có luật qui định rõ, không có luật hạn chế tức là không có hạn chế, chứ không phải là chưa được phép. Mối liên hệ của bản chất và nguyên tắc của 3 khái niệm này tạo nên một nguyên lý cốt lõi của dân chủ: công dân có quyền làm bất cứ điều gì mà luật không hạn chế và không cần phải xin phép để làm điều đó.
Ở các nước dân chủ và thịnh vượng, thay vì làm ra nhiều luật để hạn chế thì nhà nước ở đó xây dựng rất nhiều luật khuyến khích và tạo động lực cho công dân của mình làm nhiều việc tốt để hướng xã hội phát triển theo những lý tưởng tốt đẹp. Chúng ta hoàn toàn đủ quyền và đủ lý do chính đáng để đòi hỏi có được một nhà nước pháp quyền với các nguyên tắc pháp chế như trên. Đó cũng là những tiêu chuẩn mà công việc CCTP và CCHC phải đạt đến. Không có những áp lực từ dưới lên thì sẽ khó có thể có được những thay đổi từ trên xuống. Đó là trách nhiệm của công dân đối với việc cải cách.
Trách nhiệm của chính quyền
Tuy nhiên, trách nhiệm trên hết vẫn thuộc về chính quyền. Nếu nhà nước và đảng Cộng sản Việt Nam không nhận rõ được hiện trạng như trên và nhanh chóng thực hiện các giải pháp cải cách thành công thì sự thất bại của chúng sẽ dẫn đến các cuộc cách mạng. Liên Xô sụp đổ sau khi đã tiến hành cải cách muộn màng và thất bại.
Với tinh thần như vậy, Con đường Việt Nam đã nghiên cứu để đề nghị với Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam các sách lược CCTP và CCHC được trình bày cụ thể dưới đây.
(Đang viết vào tháng 4/2009)
Tags:
Featured

Bài viết hay quá! Anh Thức,Dinh ,Long la những nhân tài của đất nước.Dảng csvn phải biết trọng dụng những hiền tài để đất nước được tự do dân chủ chúng tôi rất hãnh diện vì các anh .Chúc các anh thật khỏe và vững vàng.
Trả lờiXóaThế còn trách nhiệm của đảng trước nhân dân ? Chế tài naò cho sự lãnh đạo của đảng ? Ai cho đảng tự có quyền độc nhất lãnh đạo nhân dân ? Tại sao dân Việt nam không có quyền phế truất đan̉g ? taị sao nhân dân không tước bỏ caí thứ quyền mãi mãi được là lãnh đaọ hết năm này đến năm khác của đảng mà caǹg tham làm lãnh đạo thì càng làm cho xã hội thụt lùi về moị mặt ? taị sao " Đảng" không chịu từ chức ?????
Trả lờiXóaCứ hỏi tôn̉g Trọng xem tại sao
Trả lờiXóa"đan̉g " không chịu từ chức ??? Chẳng cần "Ný" luận nhiều chỉ cần "Đan̉g" chịu từ chức thì xã hội
việt nam sẽ tốt đẹp thôi
Tai sao "Đảng" không chịu từ chức khi lãnh đạo đất nước làm cho đời sống của nhân dân ngày càng lầm than, xã hội đầy dẫy bất công. Đúng ra "Đảng" đã phải xin dân được từ chức vì năng lực yếu kém của mình, nhưng vì cái mặt "mo" quá dày nên đảng vẫn lắm quyền lãnh đạo độc nhất, để vẫn còn được hút máu dân đen hả hê như những con quỷ "ma cà rồng". Đó là thành quả của chính sách ngu dân đã mê hoặc dân chúng Việt Nam, cho đến tận bây giờ đa phần người dân vẫn chỉ nghĩ được mọi cái đều do số phận, phải cam chịu mà không biết đứng lên tiêu diệt con quỷ hút máu kia. Thật quá buồn!!!
Xóa@ Người dân Việt
Trả lờiXóaBạn có nghĩ rằng chính vì dân Việt ta lâu nay cam chịu ko lên tiếng nên CS mới cầm được quyền bính lâu vậy ko? Mà nguyên nhân là vì dốt, ko hiểu biêt nên càng bị CS ngu dân.
Đây là những việc làm còn hơn cả ngàn cuộc biểu tình xuống đường. Khi dân Việt hiểu được quyền của mình và đòi hỏi nó một cách có hiểu biết như bài viết này thì CS ko thể ko run sợ được. Còn nếu ko đáp ứng thì tới lúc đó là "danh chính ngôn thuận", xuống đường sẽ rầm rộ thôi.
Ông Thức là người có lòng yêu thương dân tộc Việt nam của Nguyễn Ái Quốc khi trăn trở về xã hôi Việt nam thời Người dự Đại hội Tua,.. là người có cách nhìn về Cách mạng để phát triển xã hội Việt Nam ngày nay của Phan Bội Châu,,Phan Chu Chinh...bà con ạ...mong sao Việt nam ta có một Ủy viên bộ chính trị cỡ En xin của nươc Nga ngày xưa để lãnh đạo cách mạng lúc này ở Việt nam chúng ta... Ôi vận nước khi nào ...mới tới...Bác Hồ ơi! Phải vậy không bà con cô bác !
Trả lờiXóaDân làm báo thật là có công lớn khi đăng tải các tác phẩm đầu tay của những chí sỹ yêu nước đich thực như ông Trần Huỳnh Duy Thức...cám ơn DLB dã làm cái việc" Duy tân" cho bà con chúng ta... Cố lên.!
Trả lờiXóaNhững câu hỏi được đặt ra đều bị đi64m trúng huyệt đạo tim đen của những lảnh đạo đảng CSVN !
Trả lờiXóaLảnh đạo đảng CSVN từ Hồ Chí Minh cho đến đám hậu duệ sau nầy , đa số xuất thân từ bần cố nông , chăn trâu , thiến lợn ít được học ha2nh ! Lợi dụng thời cơ đất nước bị ngọai xâm , triều đình phong kiến yếu kém nên dễ phát động phong trào nổi dậy cướp chính quyền . Khi có được quyền lực trong tay , những thành phần cốt cán của đảng lúng túng không biết điều hành đất nước . Sự nghèo nàn và dốt nát từ gia phả nhiều đời nên sinh ra tham lam khi có quyền lực ! Bỡi vậy , cán bộ lảnh đạo CSVN chỉ biết lấy cướp bóc và bạo lực làm phương châm tới đâu hay tới đó !!!!!
Tại sao 90 triệu dân Việt lại bị đeo vaò cổ một rừng luật "rừng" cuả cái đảng cộng san̉ này, trong khi đó nhân dân lại quá dễ daĩ không hề bắt cái đảng ǹaỳ đeo một cái luật naò để đảm bảo quyền lợi cho mình ??? Công bằng ở đâu trong trường hợp này ??? Sao dân việt nam không trói cổ caí đan̉g này bằng luật nhỉ ??? Những "nhà "làm luật ở đâu ? Tinh hoa cuả dân tộc là Trí thức trốn đi đâu ? Sao không đòi hỏi cho nhân dân ???
Trả lờiXóaTôi vừa xem VTV1, nghe TBT Nguyễn PHú Trọng nói rất nhiều cái “rất thành công”, như bầu cử quốc hội rất thành công, đối ngoại rất thành công …. Có lẽ TBT chỉ cần nói việc cấp bách hiện nay là “đừng có mà Tiên Lãng” nữa là đủ rồi. Các bố phát biểu phụ họa nói nhiều, ngăn chặn suy thoái đạo đức lối sống chỉ cần ngắn gọn thôi: CÁN BỘ ĐẢNG VIÊN ĐỪNG CÓ MÀ TIÊN LÃNG. Được như thế thì dân cũng đủ ô-xy để thở rồi. cũng đang bén mảng đến gần mép nhà nước pháp quyền rồi Xin các quan bác, quan bố, quan anh nói ít thôi, làm đi, đừng có mà Tiên Lãng nữa.
Trả lờiXóaƠ cái bác này nói thế thì chưa ổn. Khi nhắc tới Tiên Lãng là nói đến mâu thuẫn đẩy lên đến đỉnh điểm giữa hai lực lượng: Người dân >< Chính quyền
XóaVậy thì phải nói Chính quyền đừng có mà TL nữa còn người dân cứ TL mà làm mới phải
cụ tổng phải nói thế để mị dân, chúng nó cho cụ lên cũng là để phát biểu cho nó lâng lâng thế chứ cụ thì làm được gì.
XóaAnh thức ơi anh đã làm Connect One, sao anh không làm tiếp Connect Two, Connect Three, ... mà anh lại tham gia trò chính trị vớ vẫn này. Anh hãy học đàn em NBC đi nhé. Đôi lời. Chúc anh khỏe.
Trả lờiXóaCS nòi là một thứ rác rưởi trong XH văn minh
XóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
XóaKính đề nghị bác Huỳnh phổ biến những bài viết của anh Thức lên mạng như thế này để nhiều người biết kiến thưc và tên tuổi của anh Thức .Kính mong bà con dân cư mạng và các trang ủng hộ bằng cách giới thiệu đến nhiều người ! Đấy cũng là thêm một tay để anh Thức và đồng đội sớm tự do !Cảm ơn DLB nếu tập hợp các bài của anh thành tit cho dễ theo dõi
Trả lờiXóaNếu không có việc bắt bớ giam cầm một trí thức, một người tài như Trần Huỳnh Duy Thức thì chưa chắc bác Huỳnh đã dũng cảm gạt qua sự sợ hãi để làm việc này
XóaCông việc của bác Huỳnh đang làm là để nhân dân hiểu được quyền của mình, sớm giác ngộ nhìn ra đâu là kẻ thù của cả dân tộc. Làm để tiếp bước con đường Chính Nghĩa mà người con đang đi dở
Xin đừng hiểu lầm một hành động cao đẹp, một tình yêu con đáng quý như vậy
I curse China for invading Vietnam. China doesn't threaten Vietnam because China has so many enemies. If China is aggressive, reckless and stupid, China will soon be wiped out like by NUKE like Japan before.
Trả lờiXóa"Đảng CSVN quang vinh muôn năm" thì làm sao mà từ chức
Trả lờiXóaCộng sản , cộng sản nòi là thứ cỏ dại mọc trên đất VỊT NAM này , cần phải nhổ bỏ phơi khô đốt cháy .
XóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaĐây là một nỗ lực nhằm "góp ý" với nhà nước và đảng đây mà. Chẳng hiểu sao sau khi nhà nước đọc xong, lại nổi xùng bắt hết các tác giả này bỏ tù?
Trả lờiXóaTất cả đều là những ý kiến tâm huyết, phân tích chi li, chứng tỏ tầm hiểu biết uyên bác của các tác giả. Có lẽ nhà nước không hiểu được cho nên đánh giá bậy bạ chứ gì?
Vì cộng sản quá ác độc cho nên dân sợ khi mình đứng lên mà không có hậu thuẩn chắc chắn thì cộng sản bọn ác ôn côn đồ theo dõi và gây nhiều tang tóc cho gia đình và người thân, nên ai cũng chưa sure để dấn thân.
Trả lờiXóaVì sao việc cải cách tư pháp (CCTP) và cải cách hành chính (CCHC) được chú trọng bằng rất nhiều nghị quyết và chỉ thị trong hàng chục năm qua nhưng lại không đạt được những tiến bộ đáng kể, mà có chỗ còn đi thụt lùi? Do thiếu quyết tâm chính trị thực lòng hay thiếu động lực cho cải cách thực chất?-Trần Huỳnh Duy Thức.
Trả lờiXóaĐảng cộng sản Việt Nam đang cầm quyền không khó khăn gì nhận ra điều bất bình thuờng đó, nhưng thực tâm của chúng không dám cải cách, chúng chỉ hô hào cải cách tư pháp và cải cách hành chính bằng những chiếc cái loa phèn như đoàn sơn đông mãi võ bán thuốc quảng cáo. Chúng ra nghị quyết, chỉ thị chỉ như thuốc cao đơn hoàn tán chữa bá bệnh để bịp thiên hạ, nhá mồi cho dân thấy quyết tâm của chúng để hy vọng đất nước sẽ thay đổi.....chúng biết rất rõ nếu thực sự cải cách tư pháp và cải cách hành chính, chúng sẽ dần mất đi quyền lực cai trị, đảng sẽ mất dần quyền lực lãnh đạo , người dân sẽ có nhiều cơ hội phản kháng những hành động bất công do bọn chúng gây nên, đòi hỏi các quyền cơ bản mình.
Nên chúng không dại gì cải cách, chúng muốn kéo dài sự mập mờ, đổ tội nền pháp chế chưa hoàn thiện nên xa hội có nhiều điều bất cập, chúng muốn tạo nên một xã hội bất ổn trong các lĩnh vực để duy trì ảnh huởng và quyền lợi của của đảng, khống chế kiểm soát và tung hỏa mù trong đời sống xã hội.
Hãy nghe anh Thức nói : "Cuộc sống ở Việt Nam tin vào công lý ngày càng trở nên phi thực tế và tốn kém mà lại không hiệu quả. Nếu không có một cuộc cải cách toàn diện và hiệu quả ngay từ bây giờ. Hậu quả sẽ là những sự khốn khổ đến cùng cực của người dân. Nhưng chính quyền cũng sẽ không thể tránh khỏi những hậu quả tồi tệ. "
Và mọi việc đang diễn ra.
Tại Việt Nam, bất cứ giấy tờ, công văn gì đều có những hàng chữ sau:
Trả lờiXóaCộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN) Việt Nam
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc
Nay thấy, các cán bộ, đảng viên cướp đất, tham ô, hối lộ một cách công khai và ở khắp mọi nơi, dân chúng nào khiếu kiện thì bị đành đập, bắt tù, trong khi đó bọn Tàu xâm lăng biển Đông, giết dân chài, tịch thu ghe thuyền thì chính quyền đảng không dám lên tiếng phản đối, nhiều vùng đất ở vùng biên giới bị bọn Tàu lấy mất như Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc,...chính quyền cũng lặng thinh, như vậy xin đổi hai hàng chữ ở trên thành :
Công Hòa Xã Hội Cướp Ngày (XHCN) Việt Nam
ĐỘC LẬP ĐỂU - HẠNH PHÚC ĐỂU - TỰ DO ĐỂU
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc #
XóaĐộc lập trừ Tự do trừ Hạnh phúc
Đọc bài này của Trần Huỳnh Duy Thức (THDT) tôi mới hiểu được nhiều điểm chưa rõ về nhân quyền, pháp quyền và pháp chế. Thật ngưỡng mộ và bái phục! VN có những người như THDT thì mới hy vọng VN ngẩng mặt để đối thoại với bạn bè trên thế giới... Tôi rất tâm đắc bài viết này vì tuy đề cập đến những vấn đề phức tạp bằng văn phong giản dị dễ hiểu nhưng vẫn không mất đi tính uyên thâm và bác học. Cám ơn THDT nhiều. Thật ngạc nhiên là bài viết đã 3 năm qua... Phải chi Nhà nước VN đừng bắt giữ THDT thì có thể cuốn sách này đã hoàn thành và sẽ có nhiều thay đổi tích cực từ ảnh hưởng của cuốn sách này. Nhưng điều mong muốn nhất lúc này là mong anh được sớm tự do và tiếp tục theo đuổi để hoàn tất ước nguyện của mình.
Trả lờiXóaChúc các nhà trí thức trẻ chân chính Thức, Định ,Long …có đủ sức khỏe. Đường trước mặt lắm chông gai .Nhưng thiên thời, địa lợi,nhân hoà là những yếu tố phụ trợ cho công cuộc giành lấy tự do dân chủ mà 85 triệu người dân khao khát từng giờ,từng khắc.Người tù Nelson Mandela bị kết án chung thân.Sau nầy thả ra được bầu làm Tổng thống Nam Phi.Cho nên hy vọng gíup nước vẫn vươn lên trong bàn tay các anh-những chiến sĩ tranh đấu cho tự do,cho sự sống còn của dân tộc khỏi họa diệt vong.-
Trả lờiXóaTôi thấy vài chổ cần tu chỉnh trong tiểu đề " Pháp quyền tại VN".
Trả lờiXóaCó thể sẽ cập nhật theo giòng thời gian và hoàn cảnh...
Những nhân tài như thế này mà đem trù dập cho bằng hết thì đúng là một bọn cầm quyền độc tài và man rợ.
Chế độ CSVN độc tài vô cùng nham hiểm đã dùng chiêu bài yêu nước lừa bịp tầng lớp trí thức Việt Nam.Trước khi gia nhập WTO rất cấn sự ủng hộ của Thiến sư Thích NHẤT HẠNH nên đã tổ chức đón tiếp rất trọng thị khi TS về VN.sau khi gia nhập WTO csvn đã nghe theo sự chỉ dạy của Tàu đã quậy phá LÀNG MAI BÁC NHÃ LÂM ĐỒNG bằng nhiếu hành động bỉ ổi.
Trả lờiXóaNhững điều mà các ANH THỨC viết trong CON ĐƯỜNG VIỆT NAM CSVN không bao giờ thực hiện vì lam như vậy chúng sẽ mất tất cả.
Là người VIỆT NAM tôi rất đau lòng khi biết CSVN đã gây ra cái chết của hai triệu thanh niên MB va giết chết 70.000 nông dân MB và hàng ngàn người dân vô tội ở HUẾ.
Một chế độ độ tài đã đến hồi kết.
TS cải cách Đảng Nguyễn Phú Trọng đâu rồi!.
Trả lờiXóaThay vì phải cúi gục đầu, cong lưng để làm cái chuyện mà " dân ai cũng chưởi" đó là : 16 Lạy 4 Bái với ngoại bang, bây giờ trong nước người ta đang cần người "xách dép" , khả năng ông Lú thấy rất xứng đáng!
Hoan nghênh DLB. Rất cần nhiều bài như thế này để khai sáng cho nhân dân. Lúc đó CS sẽ không thể tước đoạt tự do của dân dễ dàng nữa.
Trả lờiXóaXin nghiêng mình kính phục anh Thức, anh Định, anh Long. Các anh hy sinh đã không hề vô ích. Chưa ra tù mà các anh đã làm nên nghiệp lớn khai sáng cho dân rồi.
Kính Phục , Tự hào và tin vào tiền đồ của dân tộc.....
Trả lờiXóaBài viết sao mà hay quá,phải chi chính quyền VN có được TÂM và TẦM như THDT THÌ người dân không phải chịu cơ khổ như bây giờ
Trả lờiXóa