Việt Nam: Đàn áp Nhân quyền thành hệ thống

Những nhà vận động và bảo vệ nhân quyền không chốn dung thân

(New York) ­– Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền công bố Phúc trình Toàn cầu 2012, trong đó nêu rõ chính quyền Việt Nam đã gia tăng đàn áp các nhà vận động và bất đồng chính kiến trong năm 2011, xiết chặt các quyền tự do ngôn luận, lập hội và nhóm họp. Các blogger, nhà văn, nhà bảo vệ nhân quyền, bảo vệ quyền lợi đất đai, vận động chống tham nhũng, ủng hộ dân chủ và tự do tôn giáo bị sách nhiễu, đe dọa, bắt bớ, tra tấn và bỏ tù.

Trong năm 2011, chính quyền truy tố ít nhất 33 nhà vận động ôn hòa và xử họ với mức án gộp chung lên tới 185 năm tù, cộng thêm thời gian quản chế tổng cộng là 75 năm. Trong số những người bị kết án vì vận động ôn hòa có thể kể đến Ts. Cù Huy Hà Vũ, một nhà hoạt động pháp lý nổi tiếng; Phùng Lâm, Vi Đức Hồi, Nguyễn Bá Đăng, Phạm Minh Hoàng, Lư Văn Bảy, và Hồ Thị Bích Khương, tất cả đều là những người ủng hộ dân chủ và viết blog về nhân quyền được nhiều người biết đến. Chính quyền cũng bắt giữ ít nhất 27 nhà vận động nhân quyền khác, hiện vẫn chưa kết thúc quá trình điều tra/xét xử. Có ít nhất hai người viết blog – Nguyễn Văn Hải (bút danh Điếu Cày) và Phan Thanh Hải (bút danh Anhbasg) –bị giam giữ không xét xử từ năm 2010.

“Tình hình nhân quyền ở Việt Nam rất tồi và đang tiếp tục xấu đi, với một chuỗi liên tục các vụ bắt bớ những người chẳng làm gì ngoài việc thực thi các quyền của mình,” ông Phil Robertson, phó Giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Các nhà tài trợ phát triển cho Việt Nam cần công khai bày tỏ sự ủng hộ hết lòng đối với những nhà vận động dũng cảm của Việt Nam và yêu cầu thả ngay lập tức những người đã bị tùy tiện bắt giữ và bỏ tù.”

Trong Phúc trình Toàn cầu 2012, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đánh giá tiến bộ về nhân quyền trong năm qua ở hơn 90 quốc gia, bao gồm cả phong trào nổi dậy của dân chúng thế giới Ả-rập mà trước đó ít người hình dung được. Xét mức độ bạo lực đã được huy động để đối phó với “Mùa xuân Ả-rập,” cộng đồng quốc tế có vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ hình thành những nền dân chủ biết tôn trọng quyền của người dân tại khu vực này, theo nhận định của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nêu ra trong phúc trình.

Ở Việt Nam, hầu hết người bị tạm giam và tù nhân chính trị đều bị cáo buộc với các điều luật có nội dung mơ hồ trong bộ luật hình sự Việt Nam, có hiệu lực hình sự hóa những hành vi bất đồng chính kiến ôn hòa. Những tội danh được vận dụng gồm có “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” (điều 79); “phá hoại chính sách đoàn kết” (điều 87); “tuyên truyền chống nhà nước” (điều 88); và “lợi dụng tự do dân chủ” nhằm “xâm phạm lợi ích của Nhà nước” (điều 258).

“Chính quyền Việt Nam không thừa nhận việc đã bỏ tù người dân chỉ vì họ thể hiện quan điểm chính trị khác biệt, nhưng lại không ngần ngại vận dụng các điều luật hà khắc để vùi dập những người bất đồng quan điểm chính trị,” ông Robertson nói. “Nếu chính quyền Việt Nam muốn thể hiện sự tôn trọng pháp trị, họ cần thực hiện đúng những cam kết nhân quyền quốc tế, bằng cách hủy bỏ những điều luật đó và chấm dứt đối xử với những nhà vận động ôn hòa như tội phạm hình sự.”

Tình hình tự do tôn giáo cũng không khá hơn mấy, khi thành viên của các tổ chức tôn giáo độc lập vẫn bị công an sách nhiễu, đe dọa và bắt bớ. Các chi phái không được công nhận của đạo Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, các nhà thờ tại gia đạo Tin Lành và dòng Mennonite, và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) bị chính quyền đặt trong vòng ngắm. Công an ngăn cản việc tổ chức tập thể các sự kiện tôn giáo, đe dọa và bắt giữ những người đến dự, và quản chế những người lãnh đạo các tổ chức tôn giáo nói trên tại gia. Ngay cả những tổ chức tôn giáo đã đăng ký, như các nhà thờ dòng Chúa Cứu thế ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh vẫn liên tục bị sách nhiễu, trong đó có một lần Nhà thờ Thái Hà tại Hà Nội bị côn đồ tấn công.

Trong tháng Tư, tám nhà vận động đạo Tin Lành người Thượng bị xét xử với các bản án từ 8 đến 12 năm tù, vì bị cho là đã phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc. Vào tháng Bảy, một linh mục Công giáo bị ốm nặng, Nguyễn Văn Lý, bị buộc trở lại nhà giam sau 16 tháng quản chế tại ngoại để chữa bệnh, giữa tiếng phản đối của giới ngoại giao và các nhà vận động.

Trong tháng Mười Một, hai nhà vận động Pháp Luân Công Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành bị xét xử với mức án lần lượt là ba năm và hai năm tù giam vì đã phát thanh các tin tức về Pháp Luân Công sang Trung Quốc. Vào tháng Chạp, Tòa án Nhân dân tỉnh An Giang xử hai nhà hoạt động tôn giáo Nguyễn Văn Lía và Trần Hoài Ân với mức án lần lượt là năm năm và ba năm tù giam chỉ vì họ đã vận động ôn hòa cho Phật giáo Hòa Hảo. Cũng trong tháng Chạp, mục sư Tin lành Nguyễn Trung Tôn bị kết án hai năm tù giam vì đã viết về các hành động đàn án tôn giáo của chính quyền. Trong năm 2011, công an cũng bắt thêm ít nhất mười chín nhà vận động Công giáo và hai nhà vận động Tin Lành khác.

“Chính quyền Việt Nam muốn tách biệt tín ngưỡng khỏi mọi hoạt động vận động xã hội, nhưng tự do tôn giáo cũng bao gồm tự do nói, viết và biểu tình về các vấn đề liên quan tới niềm tin, đạo đức và quyền tín ngưỡng,” ông Robertson nói. “Trước những vi phạm tự do tôn giáo liên tiếp như vậy, Hoa Kỳ cần tái xác định Việt Nam là một ‘quốc gia cần quan tâm đặc biệt’ (CPC), và vận động các quốc gia khác gây sức ép về vấn đề này với giới lãnh đạo Hà Nội.”

Pháp luật Việt Nam cho phép tùy tiện “quản chế hành chính” không cần xét xử. Theo Pháp lệnh 44 (năm 2002) và Nghị định 76 (năm 2003), những người bất đồng chính kiến ôn hòa và mọi người khác, nếu bị coi là có nguy cơ gây hại tới trật tự công cộng hoặc an ninh quốc gia, có thể bị cưỡng chế đưa và các cơ sở chữa bệnh tâm thần, quản chế tại gia, hoặc quản chế tập trung trong các trung tâm “giáo dục” và “cải tạo” của nhà nước. Những người sử dụng ma túy có thể bị quản chế tới bốn năm trong các trung tâm cai nghiện do chính phủ quản lý, nơi họ được điều trị rất ít nhưng lại là đối tượng bị đánh đập, tra tấn, cưỡng ép lao động (dưới vỏ bọc “lao động trị liệu”), và biệt giam.

Những cựu trại viên từng qua các trung tâm cai nghiện cho biết họ từng bị ép buộc làm việc trong dây chuyền chế biến hạt điều và các việc nông nghiệp khác, rồi các công việc may mặc và các ngành nghề sản xuất khác như gia công mây tre đan.Theo luật Việt Nam, các công ty khai thác sản phẩm từ các trung tâm này được miễn thuế. Một số sản phẩm là kết quả của quá trình lao động cưỡng ép nói trên đã tìm được đường vào dây chuyền cung tiêu của các công ty xuất khẩu cung cấp hàng ra các thị trường ngoài nước, trong đó có Hoa Kỳ và châu Âu.

Theo một bản đánh giá vào đầu năm 2011, trên toàn quốc có 123 trung tâm cai nghiện đang quản chế 40,000 người trong đó có cả trẻ em mới 12 tuổi. Trong tháng Mười Một, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội ra quyết định cho công an đưa một nhà vận động quyền lợi đất đai, Bùi Thị Minh Hằng, vào một cơ sở giáo dục để quản chế trong 24 tháng.

“Không một người nào đáng bị cưỡng ép lao động và nhục mạ trong bất kỳ tình huống nào, chưa nói đến dưới danh nghĩa ‘điều trị’ hay ‘giáo dục’”, ông Robertson nói. “Việt Nam cần ngay lập tức phóng thích những người bị quản chế, đóng cửa các trung tâm đày đọa này, và hủy bỏ các pháp lệnh và nghị định cho phép quản chế hành chính.” 

HRW gửi danlambao


Để đọc chương riêng về Việt Nam trong bản Báo cáo Toàn cầu 2012 của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, xin truy cập: http://www.hrw.org/node/104318

Để xem các báo cáo khác của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền về Việt Nam, xin truy cập:
http://www.hrw.org/asia/vietnam

Muốn có thêm thông tin, xin liên lạc: 

Ở Bangkok, Phil Robertson (tiếng Anh, tiếng Thái): +66-85-060-8406; hay robertp@hrw.org
Ở London, Brad Adams (tiếng Anh): +44-7908-728-333 (di động); hay adamsb@hrw.org
Ở Washington, DC, John Sifton (tiếng Anh): +1-646-479-2499 (di động); hay siftonj@hrw.org

8 Nhận xét

  1. HIỆP SĨ BẢO AN
    *
    Trị những tên cướp vặt
    Hiên ngang hiệp sĩ bắt
    Lật nhiều tên che mặt
    Không phải giả công an
    *
    Hiệp sĩ đứng đầu làng
    Kiêm giữ chức bảo an
    Có những anh chơi sang
    Công an không dám bắt
    *
    Khi “quần chúng tự phát”
    Hiệp sĩ đành bịt mắt
    Lúc thấy dáng công an
    Vị nể kẻ to hàm
    *
    Ông quan tham lớn chức
    Hiệp sĩ tự đứt đuôi
    Có một cái dùi cui
    Công an thầm căm tức
    *
    Quan tham làm công an
    Hiệp sĩ kết bạn vàng
    Đầy tớ dân huênh hoang
    Công an can hiệp sĩ
    *
    Công an đi đánh đĩ
    Hiệp sĩ ngồi ngoài hàng
    Quan tham mò vào hang
    Dễ gì ban hiệp sĩ
    *
    Hiệp sĩ như bầy khỉ
    Hổ cho kị lên lưng
    Xã hội đen bỗng dừng
    Mừng hơn vào động đĩ
    *
    Làm bạn với công an
    Hiệp sĩ không sa hố
    Sống cuộc đời khốn khổ
    Khủng bố chính nạn nhân
    *
    Mỗi khi dân oan cần
    Hiệp sĩ đành thoái thác
    Bọn sâu bọ nhà đất
    Toàn những anh công an
    *
    Ngồi mát ăn bát vàng
    Đầy quan tập làm sang
    Dân làng gặp nỗi oan
    Công an hay hiệp sĩ
    *
    TÂM THANH

    Trả lờiXóa
  2. Cáo thị đầu xuân

    Việt Nam không có chính quyền
    Chỉ có ĐẢNG CƯỚP lộng quyền lâu nay
    Nhà tù súng ống trong tay
    Ép dân phải nhận chúng thay chính quyền
    Đảng này ba triệu đảng viên
    Tên là cọng sản từ Liên Sô về
    Mục đích tôn chỉ lời thề
    Cướp sạch tài sản thuộc về nhân dân
    Làm giàu cho chính bản thân
    Cai trị đất nước chẳng cần chính danh
    Tội chúng nay đã rành rành
    Toàn dân nước Việt ĐỒNG THANH CÁO rằng:
    NƯỚC TÔI KHÔNG CÓ CHÍNH QUYỀN
    CHỈ CÓ ĐẢNG CƯỚP NẮM QUYỀN TRỊ DÂN
    Bà con cô bác xa gần
    Năm châu bốn biển nhân dân tỏ tường.

    Trả lờiXóa
  3. “Không một người nào đáng bị cưỡng ép lao động và nhục mạ trong bất kỳ tình huống nào, chưa nói đến dưới danh nghĩa ‘điều trị’ hay ‘giáo dục’”, ông Robertson nói. “Việt Nam cần ngay lập tức phóng thích những người bị quản chế, đóng cửa các trung tâm đày đọa này, và hủy bỏ các pháp lệnh và nghị định cho phép quản chế hành chính.”
    Ông Mỹ này tếu thiệt. Ở Mỹ mật độ nhà tù còn dày hơn, số tù nhân còn đông hơn, sao ông ta không đề nghị chính phủ nước Mỹ "lập tức phóng thích" mà lại chỏ cái lỗ mũi vô chổ khác. Ông giả điếc giả đui nên không biết Mỹ cũng nhốt thiên hạ mà không cần kêu án.
    Thật ra cũng rõ thôi, lãnh lương Mỹ mà hó hé nó cúp lương thì thành homeless, tự do ngủ dĩa hè.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính Sách"ĐA PHƯƠNG"Không Phải Là Thủ Thuật "ĐU DÂY". ĐCSVN Đi Bên Cạnh ĐCSTQ Không Khác Nào Đi Bên Con SÓI. Quan Hệ Việt-Trung Là Thứ Quan Hệ của Tư Tưởng NÔ LỆ. Phản"Dân chủ-Đa Nguyên Đa Đảng"là ĐI NGƯỢC lại LỢI ÍCH của DTVN:

      Quan hệ Đa Phương đặt trên lợi ích quốc gia sẽ giúp VN hòa nhập với thế giới trong xu thế toàn cầu hóa. Nó sẽ là cơ hội để canh tân đất nước và thoát khỏi bóng đen của lịch sử. Chớ lầm lẫn với thủ thuật"Đu Dây", vì nó sẽ mất khả tính và vì lợi ích kinh tế- không quốc gia nào kiên nhẫn để chờ đợi chế độ CSVN. Nếu ĐCSVN cứ mơ hồ ôm chân CSTQ bằng quan hệ"Song phương"hay vói"16 chữ vàng :láng giềng Hữu Nghị..."+"4 tốt"thì bị TQ "bắt nạt,chèn ép,hù doạ,bành chướng lấn chiếm, bao vây...mà hậu quả là TC thâu tóm VN. DTVN chỉ sống bình yên khi"Khổng lồ"TQ là một quốc gia Dân Chủ đa nguyên đa Đảng hoặc tan rã thàng 5-7 QG độc lập. Hoặc ĐCSVN phải tự động tuyên bố"Phá Sản"(theo TBTĐCSVN Nguyễn Phú Trong đã nói:"Chỉnh đốn Đảng hay là sụp đổ")thì đã"chỉnh"với trả"đốn"được chưa?hay vẫn"dậm chân tại chỗ"-thôi thì"chỉnh"hết nổi thì tự"đốn"Đảng CS đi cho DTVN nhờ. Sự"im lặng"của ĐCSVN trong lúc hết sức"nhạy cảm"này chính là sự"đồng ý"hay"chấp nhận cho CM "Nhung"(Châu Âu),"Mùa Xuân"(Ả-Rập),CM"Hoa Lài"(ở Bắc Phi)vào VN???-Để rồi ĐCSTQ"núp bóng"và biến VN thành"Nội chiến"nhằm"trục lợi"như thời kháng Pháp-Mỹ trước đây và ĐCSVN lại tiếp tục đi"dép Râu-đội Nón Cối-vào hang Bắc bó với cháo bẹ rau măng..."nữa sao??? Vậy con đường ngắn nhất và bình yên nhất là DTVN phải chuẩn bị cho"CM Nhung"như Miến-điện đang thự hiện mà thôi!!!

      Xóa
    2. Ông Mỹ này tếu thiệt. Ở Mỹ mật độ nhà tù còn dày hơn, số tù nhân còn đông hơn, sao ông ta không đề nghị chính phủ nước Mỹ "lập tức phóng thích" mà lại chỏ cái lỗ mũi vô chổ khác. Ông giả điếc giả đui nên không biết Mỹ cũng nhốt thiên hạ mà không cần kêu án.
      Có lẽ chưa có cái gì là hoàn thiện tuyệt hảo ở trên đời này.
      Nước Mỹ hay phương Tây cũng chưa phải là tận cùng của đích đến của loài người.
      Nhưng chúng ta đi sau họ hàng trăm năm. Bằng chứng là chỉ có dân ta tìm mọi cách lẻn vào xã hội của họ,chiều ngược lại thì đến khoa học giả tưởng cũng chưa viết ra được.
      Đương nhiên người cai trị thì muốn chúng ta ngu si không nhìn thấy sự khác biệt trong ngoài để họ còn thủ lợi. Tự ta phải mở mắt ra thôi. Và nếu ta không mang gen kẻ cướp thì cũng đừng lừa mị đồng bào.
      Chỉ có thằng chột muốn làm vua thì mới phải dùng thủ đoạn chọc mù dân cả xứ thôi.
      Mà chột có làm vua xứ mù khi gặp vua xứ khác vẫn phải khúm núm bắt cả 2 tay,sao nguyên y phục, hứa này hứa nọ...
      Có sướng được không?

      Xóa
    3. Tương lai của Miến Điện, với tiến trình dân chủ hóa, có nhiều điểm nên lạc quan hơn là bi quan?-là vì Miến vẫn còn giữ gần như nguyên vẹn tài nguyên, khoáng sản hay nếp sống văn hoá của Dân tộc...cũng là nhờ Miến nằm ở vị trí có núi sông hiểm trở và đặc biệt không ở vi trí"Địa Chính tri chiến lược"để cho TQ làm"bàn đạp"nống ra các nơi khác trong khu vực hay không có đường biển xuyên suốt để TQ vươn ra Thế giới như ở VN.
      Miến Điện là một nước tôn sùng đạo Phật. Đây là một ngăn cản cho phát triển kinh tế hay không?-Vì Đạo Phật là hiền lành,chất phát và thường ăn chay tu tâm-tĩnh tâm nên bản chất tiết kiệm và cần cù lao động-Tuy nhiên việc "sùng đạo Phật"nhiều sẽ hạn chế trau dồi,tìm hiểu và phát triển kiến thức văn hoá khoa học KT...nên việc phát triển Kinh tế sẽ không có mức"nhảy vọt"
      Miến Điện là một nước giầu có về tài nguyên, gồm những mỏ đá quí, dầu hỏa và khí đốt. Chí vì sự giàu tài nguyên-khoáng sản của Miến mà lâu nay TQ rất thèm muốn đầu tư đường"tàu cao tốc"hay xa lộ...thông Biên giới Trung-Miến với âm mưu từ xa nhưng có lẽ vì hiểm trở,dân số đông(nên khó diệt chủng như ở CPC hay VN)và vì CQ Quân nhân vơ vét tài sản QG(nên Dân nghèo và trình độ Dân trí thấp)...là những cản trở TQ xâm lược,Hán hoá hay vơ vét TN-KS...Nhưng nếu Miên trở thành nhà cung cấp TN-KS cho khối Asian với Dân chủ hoá thì DT Miến mới được nhờ.
      Khả thế csTQ làm một cuộc đảo chính ở Miến Điện rất khó, vì những cường quốc cộng sản không giỏi về kỹ thuật này?-Điều này không hẳn như vậy,vì Miến chỉ là"sân sau"của TQ(mà VN là "sân trước"lại có Hàng Hải quan trong dễ dàng giao lưu BB QT hay vì tiếc của trong 2 cuộc KC chống Pháp-Mỹ được CSVN trả bằng đất, rừng,biển,đảo...)và vì cơ nghiêp của TQ là"dựa vào hàng xuất khẩu với cơ xưởng KL của TG"chuyên gia công"búa xua"các mặt hàng bằng mọi giá vì cạnh tranh và trục lợi...nên lâu nay TQ cứ quanh quẩn như "Ma làm"ở VN nên Miến chỉ là thứ yếu và CMDC ở Miến chỉ làm"cò mồi"cho k/vực mà thôi...
      Thế giới phân chia làm 2 loại Độc tài: 1-Đ/tài Hữu gốm gia đình hay cá nhân tự phát và được nhiều người dân trong nước hâm nộ (mà thời xưa họ chính là CĐ Vua Chúa Phong kiến)...2-Đ/tài Tả gồm tâp thể,cá nhân hay gia đình nhưng có cùng chung một mục đích trí hướng,chủ truong chính sách...và bao gồm nhiều nước liên kết như CS ĐôngÂu và Liênxô theo CN Mác-Lê còn TQ,VN,Lào,CPC,BắcTT là CN Mao lai Mác-Lê. Tuy nhiên,tiến trình Dân chủ hoá nhanh nhất vẫn là Đ/tài Tả theo Mác-Lê(vì thể hiện GC Công nhân)là CM Nhung ở Đ/Âu và L/xô.Ngược lai theo Mao thì chậm hơn(vì ảnh hưởng GC nông dân nửa địa chủ P/kiến lại gặp nhiều may hơn rủi như HK"đi đêm 1973 rồi HK xa lầy chống K/bố ở T/đông...)và CSTQ còn tôn tại cũng là nhờ cước bóc-lường gạt nhanh nhiều hơn và phục vụ Dân Hoa Lục+vói chế độ trợ giá...nên ít bị oán trách lại tăng trưởng nhanh và đủ s/mạnh kéo theo vây cánh VN,Láo,CPC và BăcTT tồn tại tới giờ. Còn Miến sở dĩ CM Dân chủ dễ dàng là kể từ khi trận bão Lịch sử Nagis 1988 đã tàn phá giữ dội làm 100 ngàn người chết và mất tích khiến CQQN và Dân xích lại gần hay cởi mở DC hơn.

      Xóa
  4. Những người Việt ở ngoài thiết thực nhứt là gây sức ép với Chính phủ nơi mình cư trú hoặc tổ chức Quốc tế đòi Chính phủ VN thực thi những gì mình đã cam kết. Nếu Chính phủ VN tiếp tục vi phạm sẽ cấm vận chẳng hạn. Làm thế CP VN mới ngán chớ chưởi đổng họ đâu ngán. Ở ngoài chưởi cho đã nư có khi gây khó cho phong trào trong nước đấu tranh với Đảng CS ?.

    Trả lờiXóa
  5. Công Tạo / Sài gònlúc 17:03 24 tháng 1, 2012

    Bạn Thế Vinh nói đúng: Cấm vận tuy gây khó nhứt thời cho nhân dân VN, nhưng cái khó đó nhân dân VN sẽ đổ lên đầu Đảng CS VN, do chính họ làm bậy mới gây ra cớ sự

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn