Cogito, ergo sum?

Thái Bá Tân (Danlambao) - Vào năm 1955, cùng một lúc làng Vĩnh Lộc được đón hai nhân vật nổi bật. Nói nổi bật là có ý so với mặt bằng rất thấp của cái làng miền trung nghèo đói và lạc hậu này, chứ thực ra họ cũng bình thường, lại là dân gốc của làng, tức là cũng có thời từng làm thằng con nít tồng ngồng chạy ra Bến Kiềng mò hến hoặc sau mỗi trận mưa ra Đồng Chùa mót khoai sót, những mẩu khoai sùng, khoai non bé chỉ bằng ngón tay cái. Sau này lớn lên mỗi người một ngả theo sự dun dủi của số phận.

Ông thứ nhất học giỏi, nghe nói giỏi nhất trong cả ba tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An và Hà Tĩnh, được quan Toàn Quyền Pháp đích thân trao học bổng sang Paris học khoa luật ở Sorbonne, năm 1946 trở về Việt Nam cùng một nhóm trí thức yêu nước theo lời kêu gọi của chính phủ cách mạng. Suốt thời gian kháng chiến ông ở Việt Bắc, rồi sau về Hà Nội hai năm, làm gì, giữ chức vụ nào không ai biết, chỉ thấy một hôm ông trở về làng, những tưởng chỉ ở chỉ ít ngày, nhưng rồi ông sửa sang nhà cửa, lại đưa cô Ba Héo cháu ông về ở cùng, vừa giúp vặt trong nhà, vừa để ông dạy chữ cho cô. Vậy là người ta đoán ông về hẳn, chắc do bị kỷ luật. Tuy nhiên không vì thế mà dân làng dám coi thường, vì ông có tiền, do vợ con bên Pháp đều đặn gửi về ba tháng một lần, vì ông từng là giáo sư một trường đại học danh tiếng bên ấy, và vì cả việc ông mở lớp học chữ không mất tiền cho trẻ con trong làng. Cô cháu ông đã hăm lăm mà chưa chồng, tức là sẽ không bao giờ hy vọng có chồng sau cái tuổi ấy. Cô xấu xí, người gầy đét nên mới có cái tên Héo đi kèm. Héo hon. Nhưng bù lại, cô có giọng nói sang sảng và khá chua ngoa. Người ta gọi ông bác cô là Ông Đeo Kính, vì ông này cận thị nặng và luôn đeo cặp kính trắng mắt tròn, gọng kim loại màu đen. Trong làng ông duy nhất là người đeo kính, khiến mọi người thấy vừa ngồ ngộ, vừa kính nể. 

Người thứ hai là Ông Mao Chủ Tịch Dạy, do tại ông hay nói câu này, cả khi phát biểu long trọng ở hội nghị lẫn khi giao tiếp hàng ngày. Ông đi bộ đội từ hồi cách mạng, lên đến chức trung đoàn trưởng thì chuyển sang ngành dân chính và vừa mới tham dự một khóa tập huấn cải cách ruộng đất ở Hồ Nam, Trung Quốc. Vậy ông phải là nhân vật quan trọng, một quan to. Ông về cái làng này, tất nhiên chỉ một thời gian ngắn theo nguyện vọng, là cốt để biến nó thành điển hình tốt cho cả tỉnh, nếu không muốn nói cả nước, trong cuộc vận động, như Mao Chủ Tịch dạy, long trời lở đất này. Cuộc cải cách ruộng đất mà chỉ cách mạng mới có thể mang lại, làm cho người cày có ruộng, xóa bỏ tận gốc sự bóc lột và đói nghèo. Dân làng ắt phải lấy làm vinh dự và biết ơn ông lắm. Lúc nào ông cũng mặc bộ đại cán dày cộp, phẳng phiu màu lông chuột, nên đi dứng có vẻ hơi cứng nhắc, khệnh khạng. Cũng có thể ông chủ ý làm ra thế. Hồi rời làng ông không biết chữ, bây giờ thì đọc thông viết thạo, nói năng lưu loát, bàn tay phải luôn vung lên đập xuống khi muốn nhấn mạnh điều gì. Ông về làng sau Ông Đeo Kính sáu tháng, bằng ô tô riêng của tỉnh ủy Nghệ An, nhưng xe phải dừng ở chợ Hôm vì đường nhỏ, khiến ông đi bộ những ba cây số, là điều lãnh đạo xã rất lấy làm ái náy. Để tỏ ra mình quần chúng, ông từ chối không ở căn nhà riêng do xã bố trí, có người phục vụ, mà về ở với ông bố đã bảy mươi tuổi hiện đang sống một mình. Khác với ông con cách mạng triệt để, ông bố nổi tiếng hay ăn nói lung tung và "rất yếu về lập trường giai cấp". Nể tình có con làm to, chứ không thì đã mọt gông từ lâu. 

Ông Mao Chủ Tịch Dạy cho mời cán bộ cốt cán trong làng đến nhà mình. Sau một hồi dài dòng thuyết về mục đích, ý nghĩa cuộc cải cách ruộng đất, là điều ai cũng biết vì được học tập rất nhiều trước đó, ông giao cho họ phải tìm bằng được mười gia đình địa chủ cường hào gian ác trong tổng số 200 hộ ở làng Vĩnh Lộc này "Mao Chủ Tịch dạy cái bọn người thối tha ấy ít nhất phải chiếm năm phần trăm dân số mỗi địa phưng. Chúng vô cùng xảo quyệt trong việc che giấu của cải và bộ mặt thật của mình. Nhiệm vụ của các đồng chí là phải tìm ra chúng. Tìm bằng hết, bằng mọi giá!" 

Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Làng Vĩnh Lộc xưa nay thuần nông mà ruộng thì vẻn vẹn một dải đất trũng dọc theo Kênh Nhà Lê. Phần lớn dân làng phải làm thuê, cấy tô cho thiên hạ, cả làng giỏi lắm chỉ chục nhà có được dăm sào ruộng, tức là nếu không mất mùa thì vừa đủ ăn. Tìm đâu ra mười gia đình địa chủ bây giờ? Lại phải cường hào gian ác! Một vài người tỏ ý băn khuăn, liền bị Ông Mao Chủ Tịch Dạy đè dập ngay bằng cách nói, bàn tay phải vẫn luôn chém vào không khí, rằng dân Trung Quốc cũng nghèo như ta, nhưng do lập trường vững và giác ngộ cao, nên họ vẫn tìm đủ con số năm phần trăm ấy, nhiều nơi còn vượt kế hoạch. Hay lập trường giai cấp các đồng chí thấp? Không, tất nhiên, không, mọi người hùng hổ đáp. Có anh còn lấy làm ngạc nhiên rằng làng mình nhiều địa chủ thế mà xưa nay không biết. Thế là người ta ra nghị quyết nhất định phải đạt hoặc vượt chỉ tiêu được giao. 

Khi giải tán, Ông Mao Chủ Tịch Dạy bảo cô Ba (Ba Héo) ở lại. Cô này đang là đối tượng kết nạp Đảng nên hăng lắm, suốt ngày lăng xăng bên mấy ông bà cán bộ xã, bỏ cả việc học chữ và cơm nước cho ông bác đeo kính. 

"Đồng chí Ba, ông bác của đồng chí thế nào?" 

Cô Ba Héo chúm miệng vắt nước trầu, quệt vào vạt áo: 

"Báo cáo, vẫn như mọi ngày. Chỉ đọc sách rồi ngồi thừ người ra". 

"Ngồi thừ người ra nghĩa là thế nào? Mà đọc sách gì?" 

"Toàn sách Tây, tôi không biết. Đọc rồi ngồi thừ ra suy nghĩ. Thỉnh thoảng chép miệng". 

"Toàn những dấu hiệu đáng ngờ. Cô phải luôn để mắt theo dõi. Ông ấy theo cách mạng cả chục năm nay mà vẫn không bỏ được thói xấu đọc sách và suy nghĩ. Chẳng trách bị tống về quê. Mao Chủ Tịch dạy ta không được một phút lơ là. Kẻ thù có thể ẩn nấp dưới những vỏ bọc vô hại nhất, có thể chính là người thân của chúng ta. Tuyệt đối không để tình cảm riêng tư làm sói mòn giác ngộ giai cấp. Đồng chí nhớ thấy gì báo tôi ngay". 

Ông nhìn bà cách mạng trẻ đang nhổ toẹt bãi nước trầu xuống nền nhà, khó chịu nói tiếp: 

"Theo tôi đồng chí nên giảm bớt, bỏ được càng tốt, cái thói quen ăn trầu luôn miệng ấy đi. Đó là tàn dư của nông thôn lạc hậu. Mà rồi cũng không nên phô vú ra như thế. Đó là một biểu hiện xấu của bọn tư sản đồi trụy. Bên Trung Quốc người ta nịt chặt, phẳng lì như đàn ông”. 

Từ đó cô Ba Héo có ngực phẳng lì như ngực đàn ông, là điều khiến cô càng gầy và xấu hơn. Nhưng thói ăn trầu và nhổ bậy thì cô không bỏ được, một phần vì cách mạng cũng không quá khe khắt về việc này. 

“Thằng Nhất vào đây tao bảo!” có giọng nói ồm ồm từ phòng trong vọng ra, khi cô Ba Héo đã ra về và Ông Mao Chủ Tịch Dạy đang mở xắc-cột lấy tập giấy gì đó định đọc. 

Đó là ông cụ bố ông. Ông cụ vẫn ăn nói kiểu ấy với con trai, bất chấp tuổi tác và chức vị của ông ta. Ông ta khó chịu lắm nhưng không làm được gì, chỉ còn biết yêu cầu bố nói nhỏ để người ngoài không nghe thấy. 

“Tôi hỏi anh. Anh khoe đi Trung Quốc mấy tháng học hành cái gì bên đó, để bây giờ về làng làm thế à?” Ông cụ cao giọng, lúc ấy đang ngồi uống nước chè xanh trên chiếc chõng tre. 

“Bố nói gì con không hiểu. Làm thế là làm gì?” 

“Là bắt phải moi ra những mười gia đình địa chủ ở cái làng nghèo rớt mồng tơi này. Ở đây không có ai địa chủ cả. Chuyện khôn không học, lại học điều quái đản gây thù hằn, chém giết lẫn nhau. Mà giả sử tìm được địa chủ, chúng mày định làm gì họ? Bắn hết à?” 

“Chuyện ấy để còn xem. Cách mạng sẽ phán xử theo đúng tội từng đứa. Đây là việc của con, chuyện lớn, chuyện chính trị, bố biết gì mà nói”. Ông con cũng cao giọng. 

“Chuyện của mày nhưng làng của tao. Mày đi Trung Quốc, còn tao thì suốt đời ở đây. Ai thế nào, làm gì, tao không biết hơn mày chắc? Nếu mày bảo đó là cách mạng thì tao không cần cái cách mạng ấy. Nghe chưa? Đất nước được tự do, độc lập là tốt rồi. Bây giờ chúng tao muốn được yên ổn làm ăn. Tao không muốn cảnh đấu tố, bắn giết loạn xạ như ở Đô Lương, Yên Thành. Lại càng không muốn mày, thằng con tao, làm điều đó, ở đây, trên mảnh đất đã đẻ ra mày!” 

“Bố im đi. Phản động hay sao mà dám ăn nói thế!” Ông con quát, giận sùi cả bọt mép. 

“Nếu thế là phản động thì tao là phản động đấy. Bắt tao đi! Bắn tao đi!” 

“Không phải thách. Mao Chủ tịch dạy...” 

“Cút mẹ mày đi với Mao Chủ tịch! Nó dạy mày ăn cứt mày cũng ăn à? Nó dạy mày bắn bố mày, dân làng mày, mày cũng bắn à?” 

Ông cụ lóng ngóng đứng dậy, tay cầm chặt chiếc điếu cày, nhưng ông kia đã vội bỏ đi, sang ở hẳn bên căn nhà người ta đã chuẩn bị sẵn cho ông.


Mọi việc diễn ra nhanh chóng, dồn dập, cứ như bị ma đuổi. Có thể vì Ông Mao Chủ Tịch Dạy muốn giải quyết nhanh chóng ở đây để còn đi chỉ đạo nơi khác vì ông là nhân vật quan trọng. Tối nào dân làng Vĩnh Lộc cũng họp từ bảy đến mười một giờ. Sau đó thì cán bộ làng họp với cốt cán xã và một ông nhà thơ kháng chiến được bổ sung từ Vinh về chỉ đạo cải cách ruộng đất. Họp ở ngôi nhà dành cho Ông Mao Chủ Tịch Dạy, tới hai, ba giờ sáng, có hôm thâu đêm. Cô Ba Héo ngoài việc đóng góp những câu tranh luận hùng hồn còn biết lo món cháo gà và rượu Thọ để mọi người họp xong ăn. Dạo này cô hầu như ít khi ở nhà, có hôm không về ngủ. 

Không khí trong làng hừng hực, không ai chạy trên đường mà cứ rầm rập, rầm rập. Các cuộc đấu tố diễn ra triền miên, thường vào buổi sáng khi nạn nhân mới bị bắt, kéo dài đến trưa để sau đó giải đi nơi khác xử án, kết án và thi hành án. Phần sau ít ầm ĩ, không kèn trống và cũng đơn giản, chóng vánh hơn. Các làng bên cũng nhộn nhịp không kém. Cứ như hội, như cơn lên đồng tập thể sặc mùi chết chóc. Anh em, cha con, hàng xóm tố nhau loạn xạ, toàn những điều nhảm nhí ai cũng biết nhưng ai cũng tin hoặc vừ tin. Mặt người nào người ấy đỏ phừng, trừ Ông Mao Chủ Tịch Dạy còn giữ được bình tĩnh. Trẻ con cũng được lôi vào cuộc, và như người lớn, chúng làu làu đọc những lời tố được cán bộ mớm từ trước. Chúng thích lắm, vì không phải đi chăn trâu, vì đôi đứa được gọi bằng đồng chí, được mời tham gia một vở kịch người thật việc thật của người lớn. Lúc ấy tôi mới bảy tuổi, do quá nhỏ và cũng do cả việc bố mẹ, ông bà thuộc thành phần “ưu tú” nhất, tức là nghèo nhất, nên tôi chỉ được diễn vai phụ của đám đông hò hét. May không bị bắt đấu tố ai, nhất là người thân trong gia đình, họ hàng. Đến nay, dẫu đã năm mươi năm trôi qua, nhiều đêm tôi vẫn mơ thấy những cảnh rùng rợn ấy. Và tôi luôn tự hỏi vì sao, để làm gì và bằng cách nào người ta có thể bắt được người dân làng tôi làm được cái điều trái đạo lý ấy. 

Ông Đeo Kính bị bắt lúc sáu giờ sáng, khi đang ngồi uống nước, đọc sách và “thừ người ra” như mọi ngày. Ông quen dậy sớm, luôn ngồi ở nhà không đi đâu, nhiều hôm đóng kín cửa để khỏi nghe, khỏi thấy những gì đang diễn ra bên ngoài. 

Chính thức ông bị buộc tội là địa chủ (không có từ cường hào gian ác), và làm gián điệp cho nước ngoài. Bằng chứng không thể chối cãi là trong nhà ông có mấy cuốn sách chữ Tây (sách triết học phương Tây trong đó có cuốn Tư bản luận đại cương của Cac Mac và ít sách văn học), mấy tờ giấy ông ghi những câu tâm đắc khi đọc, và khoảng mươi bức thư vợ con ông gửi. Tất cả bằng chữ Tây, và vì không ai biết đọc thứ tiếng ấy nên mặc nhiên chúng là tài liệu gián điệp. Ngoài ra ông còn bị buộc thêm một tội nữa, tội này còn lớn hơn mặc dù không được đọc to, không có trong giấy tờ - ông là người có học. 

Đêm trước khi quyết định bắt, Ông Mao Chủ Tịch Dạy nói với mấy ông bà cốt cán: 

“Mao Chủ Tịch dạy: Trí thức chỉ là cục cứt. Mà cứt thì thối, phải hót đi. Còn cương lĩnh Đảng ta thì Trí Phú Địa Hào đào tận gốc trốc tận rễ, quên rồi à? Thằng này đáng ngờ lắm. Thử hỏi hắn đọc sách làm gì? Đọc rồi ngồi thừ suy nghĩ. Sao phải suy nghĩ? Suy nghĩ gì nếu không phải tìm cách phá hoại, tìm cách chống Đảng, chống cách mạng?” 

Ông hùng hồn chém tay vào không khí rồi quay sang cô Ba Héo: 

“Theo tôi, đồng chí Ba đã mất cảnh giác khi đồng ý để hắn dạy chữ. Bọn trí thức là thâm lắm. Chúng muốn đồng chí biết chữ rồi đọc sách, rồi suy nghĩ, và cuối cùng là mất lập trường giai cấp. Mất lúc nào không biết. À mà đồng chí nhớ cách tôi dạy đồng chí đấu tranh với hắn thế nào rồi chứ? (Cô Ba Héo ngừng nhai trầu đáp ‘Thưa thủ trưởng nhớ ạ”. Dao này tự nhiên cô thích dùng cách xưng hô ấy, như thể cô đã là người của cơ quan nhà nước). Sáng mai cô cứ thế mà làm. Tuyệt đối không được để tình cảm riêng tư chi phối. Mao Chủ tịch dạy vì sự nghiệp của giai cấp, người cách mạng phải biết tàn nhẫn, thậm chí cả với cha mẹ mình chứ chưa nói chú bác”. 

Hôm sau Ông Đeo Kính bị cô cháu tố là đã hiếp cô ta đúng 124 lần trong vòng ba tháng kể từ ngày ông dụ dỗ cô về ở chung. Chính xác chừng ấy lần vì cô ghi đầy đủ (cô quên rằng cô không biết chữ và trong khoảng thời gian ấy chẳng mấy hôm ở nhà). Vâng, hắn hiếp dã man như một tên trí thức đồi trụy. 

Ông Đeo Kính bị trói quặt hai tay về phía sau, vào chiếc cột chôn ở sân đình. Chiếc kính của ông bị một anh dân quân lột khỏi mắt rồi dẫm nát dưới đôi chân trần to bè của mình. Suốt buổi đấu tố, từ chín giờ sáng đến hơn mười một giờ, ông im lặng không nói gì. Mái tóc bắt đầu đốm bạc dính bết trên trán, vì mồ hôi và vì cả những bãi nước bọt người ta nhổ vào ông. Đôi mắt ông thật buồn, ngơ ngác nhìn đám người rách rưới điên khùng đang la ó xung quanh. Tôi cũng có mặt hôm ấy, và mặc dù không hiểu gì, mặc dù nghĩ ông là một tên phản động, tôi vẫn cứ thấy thương thương thế nào. 

Đứng chạng chân trước mặt bác mình, bộ ngực bằng phẳng kiểu Trung Quốc ưỡn về phía trước, cô Ba Héo chuyển sang phần tố ông làm gián điệp. 

“Ngày nào, đêm nào tao cũng rình mày, thấy mày viết báo cáo cho bọn gián điệp nước ngoài, rồi nhận chỉ thị của chúng. Rồi mày bật điện đài bấm tích tích tè tè liên lạc với chúng. Có đúng thế không?” 

Người bị tố gật đầu. 

“Rồi mày nhận tiền công của chúng. Hàng tập dày tiền đô-la. Phải dày thế này... - cô ta gang tay cho mọi người xem. - Có đúng thế không?” 

Gật đầu. 

“Thế mày giấu tiền ở đâu? (Im lặng). Mày chôn dưới gầm giường phải không? Và cả ngoài vườn nữa?” 

Gật đầu. 

Thế là rõ. Một tên phản quốc nguy hiểm đã bị vạch mặt. Bây giờ người ta tố hắn về tội địa chủ. Cô Ba Héo mệt nên người khác làm chuyện này. Nhiều người sẵn sàng tố. Bằng chứng là trong khi cả làng đói ăn thì hắn vẫn có gạo, rau, nhiều khi còn cá thịt. Vậy thì hắn phải là địa chủ, phải nhờ bóc lột mà có. Sau đến lượt trẻ con thi nhau tố ông khi dạy chữ đã đánh đập chúng chết ngất bằng đòn gánh và cán cuốc. Một đứa bé gái nói ngày nào ông cũng sờ bướm nó. Nói chung chúng tố hăng lắm, có điều đôi đứa do quên hoặc do lập trường giai cấp chưa vững nên đã lễ phép thưa ‘Con chào thầy ạ’ trước khi tố. 

Như nhiều người khác trước đó, ngay chiều hôm ấy ông bị đem đi bắn ở Đồng Chùa. Khi vực xác ông dậy để đem chôn, người ta thấy một cuốn sách nhỏ từ trong ngực ông rơi ra. Đó là cuốn “Discourse en Method” của René Descartes. Đó là cuốn sách khổ nhỏ, giấy vàng úa và nhàu nát. Chẳng biết ông giấu nó trong ngực để làm gì. Một viên đạn bắn xuyên qua nó trước khi vào tim ông. Một anh nông dân nhặt nó lên, lật giở đúng trang có câu “Cogito, ergo sum” bằng tiếng La-tinh và câu “Je pense, donc je suis” tiếng Pháp. Cả hai đều có nghĩa “Tôi tư duy, nghĩa là tôi tồn tại”, đều được ông gạch chân tô đậm và đánh một dấu hỏi lớn bên cạnh. Anh nông dân mù chữ không biết tiếng Pháp, lại càng không hiểu ý nghĩa luận đề nổi tiếng này của nhà tư tưởng Pháp vĩ đại. Còn dấu chấm hỏi lớn của tên phản động thì đơn giản anh ta không thèm để ý. Trước khi xử bắn, người ta đã lục túi và tìm thấy một cuốn sách, cuốn “L’esprit du lois” của Montesqieu. Nó cũng bị vứt cho trẻ con chia nhau làm giấy dán diều. 

Ông Đeo Kính không có được cái may như anh Bính nửa tháng sau đó. Anh này là đảng viên cốt cán, không hiểu thế nào bị tố oan thành địa chủ, kẻ thù của cách mạng, và cũng bị xử bắn tại Đồng Chùa. Đúng khi dân quân dương súng lên cò thì có người từ huyện về thông báo quyết định sửa sai. Giữa đường xe đạp người này hỏng, may sửa nhanh nên mới kịp. 

Đôi điều nói thêm về các nhân vật trong câu chuyện này. 

Ông Mao Chủ Tịch Dạy rất hậm hực về việc dù được ông đích thân chỉ đạo, làng vĩnh Lộc vẫn không đạt chỉ tiêu tìm ra mười tên địa chủ và phản động. Tuy nhiên, khi có chủ trương sửa sai, ông lại khoe rằng chính nhờ ông tỉnh táo, linh hoạt nên dân làng mới chết ít thế. Ông được khen, được đề bạt, sau này làm to lắm, đến mức suýt được chôn ở nghĩa trang Mai Dịch, Hà Nội, vốn chỉ dành cho lãnh tụ, nếu ông không dính vào một vụ tham nhũng tai tiếng. Người ta định đưa ông về mai táng trong nghĩa trang dòng họ mình ở Rú Thần nhưng ông trưởng họ, vốn có người thân bị ông hãm hại, nhất định không chịu. Thành ra bây giờ xác ông vẫn nằm đâu đó ở xứ người. 

Cô Ba Héo được kết nạp Đảng, không mảy may ân hận về việc làm của mình với ông bác, và mặc dù bị hiếp dã man tới chính xác 124 lần, cô vẫn lấy được chồng, lấy ông nhà thơ cán bộ đội cải cách được điều từ Vinh về. Ông này luôn mặc cảm với cái danh nhà thơ của mình (cũng một dạng trí thức), nên quyết định lấy bà nông dân để tăng sức nặng cho lý lịch. Họ mới chết cách đây không lâu, chết già, trong tiếng khóc thương tiếc của cháu con và lời chia buồn chân thành của cơ quan, đồng nghiệp. Báo tỉnh in cáo phó cả hai người như hai cán bộ cách mạng lão thành đáng cho lớp trẻ noi gương phấn đấu, vì trước khi về hưu, bà là phó chủ tịch hội phụ nữ tỉnh, còn ông, nhờ một bài thơ ca ngợi lãnh tụ, được làm phó chủ tịch hội văn nghệ. 

Anh Bính may mắn thoát chết trong gang tấc, nhưng đời anh sau này cũng lắm nỗi long đong. Số là sau sửa sai, người ta cho khôi phục đảng tịch nhưng anh không nhận. Từ đó bị coi là kẻ bất mãn. Rồi bị tù ba năm vì tội dùng dao thái thịt rạch miệng một đứa từng tố gian anh. Rạch đúng mỗi bên năm phân như biên bản vụ án ghi rõ. Ra tù, anh trốn vào Nam, có người nói bỏ xác ngoài biển, cũng có người nói anh đang ở Mỹ hay Canađa gì đó. 

Ông Đeo Kính được minh oan như nhiều người lúc đó. Có một điều lạ là khoảng chục năm sau, bà vợ người Pháp của ông về làng, thuê người bốc mộ ông rồi đem đốt hài cốt cho vào lọ mang về Pháp mà không xây cho ông một ngôi mộ nào, dù tượng trưng, trong nghĩa trang liệt sĩ của xã. Mọi người ngạc nhiên hỏi vì sao, bà chỉ đáp: “Ông ấy muốn thế”.


88 Nhận xét

  1. Cách Mạng đẻ ra nhiều thứ hãi hùng quá ! mà sao ông đeo kính hiếp cô cháu 124 lần dữ dội trong một thời gian rất ngắn mà cô cháu không có bầu nhể , cô dùng thuốc ngưà thai hay ông đeo kính dùng bao cao su ?Còn nữa ngực làm cách nào mà phẳng như những cô gái Trung Quốc , em nghĩ nếu ép chặt nó đau lắm .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có thằng CS nào mà không gian Xão , tàn ác đâu? Nghèo đói muốn giàu nhanh thì chỉ có cách là đi cướp của giêt người thôi. Cho nên phải đổi chữ lão thành cách mạng là Xão Thành Cắt Mạng mới đúng.

      Xóa
  2. " Je pense que je suis "
    Đúng lắm , nhưng suy nghĩ để việc mỗi công việc , mỗi hành động của mỉnh luôn hướng về điều THIỆN thì mới nên tồn tai , còn nếu suy nghỉ để làm điều ÁC thì coi như không Tồn tại thì hơn .

    Trả lờiXóa
  3. Câu "Cogito, ergo sum", tiếng Anh là "I think, therefore I am" dịch kiểu VC (mà tác giả TBT chép lại) sang tiếng Việt “Tôi tư duy, nghĩa là tôi tồn tại” nghe hơi lùng bùng lỗ tai. Có "tư duy", vậy ắt có "công duy" để đối nghịch chăng? Dịch chữ ergo (I am) là "tôi tồn tại" cũng không chính xác lắm. Chữ "tồn tại" có nghĩa một vật nào đó hiện hữu, có mặt trên đời trong một khoảng thời gian nào đó, nó không diễn tả chính sự góp mặt với đời, sự đang có mặt trong đời của vật đó. Đơn giản, câu [i]Cogito, ergo sum[/i] chỉ có nghĩa "Tôi suy nghĩ, vậy là tôi hiện hữu" hoặc đơn giản hơn "tôi nghĩ, vậy là tôi có thật"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Theo mình : "Tôi còn Tư duy, là tôi còn hiện hữu" nghe thoát ý và phù hợp ngữ cảnh phải không ông bạn ? cảm ơn t/g bài viết lột tả được bức màn thê lương của những ngày cải cách ruộng đất long trời lở đất.

      Xóa
    2. Cả hai câu dịch của bác Sự Thật đều chính xác và hay hơn câu dịch "Tôi tư duy, vậy tôi tồn tại"; mặc dù tôi không nhất trí với bác ở cái đoạn "tư duy" vs. "công duy". Cũng vì bác dịch hay quá nên mới làm tôi tò mò đi tra trên Wikipedia. Câu này gốc tiếng Pháp là "Je pense, donc je suis", sau này vì quá nổi tiếng nên mới được dịch ra tiếng Latin thành "cogito ergo sum". Vài dòng chia sẻ với bác.

      Xóa
    3. Đồng ý chữ "hiện hữu" chính xác hơn "tồn tại." Chữ tư duy là chữ miền bắc quen dùng tương đương với chữ "suy nghĩ." Cũng vậy thôi. Ông Sự Thật đã sai khi phản bác chữ "tư duy" và diễu là đối nghịch có chữ "công duy." Thật ra chữ tư trong "tư duy" thuộc bộ "tâm" nghĩa là suy nghĩ như trong câu "tư vô tà" của Khổng Tử. Còn chữ tư nghĩa là riêng không phải của chung thuộc bộ "nhữu." Chỉ cần tra tự điển Hán Việt, chẳng hạn Thiều Chữu là rõ.

      Xóa
    4. 思 trong chữ "tư duy". 私 trong chữ "riêng tư" (đối nghĩa với chữ chung, công).

      Xóa
    5. Các Bác thông thái quá sẳn đây được hỏi Cac Bác chỉ dùm.
      những từ như " Xưởng Đẻ , Máy Đẻ , Nhà Xí ,(Nhà Xí nghe mấy ông nhà nước cho là từ " Háng "Việt )Cái Nồi Ngồi Trên cái Cốc .thật tình nhà tôi không tài nào hiểu nổi.
      thiển nghỉ " Nhà Xí = Cái nhà + xí dược Khi ma Ăn cướp dược Miền Nam , Nhà nào cũng chiếm cũng cướp hết , cái Cầu tiêu , nhà vệ sinh cũng cướp cũng xí được thì cho chúng ăn hết di , nếu ăn không hết cho đầu chúng xuống a9n cho hết

      Xóa
  4. Phải có những bài viết như thế này,để cho lớp trẻ Miền Bắc nhận định đúng sai về Cộng Sản.Thật không thể nào tưởng tượng nỗi.Tình hình Miền Bắc dạo đó,có đúng như tác giã Thái Bá Tân kể không bác Tô Hải?( Định hỏi thêm Cụ Bà Liêm Khiết,nhưng nghĩ lại không hỏi thì hay hơn.)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ju Mong tìm đọc cuốn "Ly Thân" của Trần Mạnh Hảo, xuất bản cách đây khoảng 20 năm. Trong đó có phần đề cập đến CCRĐ, chương 6,7,8 . Đọc ở đây:
      http://thuvien.maivoo.com/Truyen-dai-c2/Ly-Than-Chuong-1-d442

      Xóa
    2. Và Ju Mong xem thêm về phim CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG của đạo diễn Lê Huỳnh trên youtube

      Xóa
    3. Có lẽ đúng như vậy . Tôi ở Hải dương ,mẹ và bố tôi năm nay trên 90 tuổi kể lại cũng có tố như thế .Bà bác dâu thứ cũng tố ông bác cả hiếp ba lần ông còn nói "bà nhớ nhầm chính ra là năm lần kia " .Ông bác thứ khổ tâm nhưng bất lực vì bà là thành phần gia đình bần cố nông .Hậu quả để lại là trong gia đình ,họ mạc bất hòa tới ngày nay rất khó hàn gắn .còn ông cháu gọi bác cả tôi bằng cậu mẹ chết sớm được ông đem về nuôi dựng vợ gả chồng cũng tố là bóc lột ,ông này về sau khi bác tôi đi tù về đến thăm , bác tôi lễ sống bảo "ông đừng thăm nữa kẻo tôi tổn thọ " .Bác tôi thoát chết như ông Bính vì có con là Liệt sĩ chứ cũng dựa cột và lên đạn rồi .Tất cả anh em con nhà bác đều phải đi ăn mày ở chợ Trại .Mẹ tôi cũng đi mò cua mót thóc ăn qua ngày ,bố tôi đi tù mười năm về mới đẻ tôi ,ông anh trên tôi chết vì ốm không có thuốc mà vẫn phải đi bắt cua .Chị tôi tốt nghiệp sư phạm nhưng không được đi dậy hoc vì Gia đình địa chủ .Mẹ tôi ,chị tôi vẫn còn sống và vẫn kể rõ ràng từng người ,từng việc ngày ấy

      Xóa
  5. Qúa đúng! Các tên cán bộ lão thành lớp thì đã chết và còn sống đều ít nhiều cũng đã hành động như tên cán bộ ccrđ ấy, chúng mù quáng tin theo những lời tuyên truyền dối trá của Mao để giết hại đồng bào, cha mẹ anh em của mình cho đủ chỉ tiêu .Càng giết nhiều càng làm cán bộ cấp cao, điển hình như Đặng xuân Khu (Trường Trinh) đã mang cả cha đẻ ra đấu tố làm gương để rồi sau này trở thành TBT .

    Trả lờiXóa
  6. Quê Hương Ngạo Nghễlúc 08:02 3 tháng 3, 2012

    Đọc ớn chè đậu .... Khiếp quá !!!!!

    Trả lờiXóa
  7. Bác Mao dạy dân thành đồng chí
    Ăn thịt người , không còn bỏ phí
    Bác Hồ dạy dân thành chiến sĩ
    Gái trai phẳng lì như khỉ leo cây .

    Trả lờiXóa
  8. Hậu duệ Nhân Văn Giai Phẩn.lúc 08:34 3 tháng 3, 2012

    Chuyện tàn ác này xảy ra trên tất cả làng xóm, thành thị miền bắc VN trong những năm cải cách ruộng đất. Nhưng cảnh giết người này còn có "đấu tố", có "tòa án" và sau có sửa sai.
    Còn bây giờ cs giết người không cần đấu tố; Bịa ra tội để bắt tù; Bị tù mà không cần xét xử: Mãn hạn tù mà không được tha, người thân không được gặp, không biết sống chết thế nào; Không bao giờ có sửa sai, nhận lỗi. Ví dụ: Vài chục dân lành chết dưới bàn tay công an nhân dân VN trong vòng 2 năn qua (ông Trịnh Xuân Tùng, anh Bùi Công Nhựt...); Vụ án Cù Huy Hà Vũ; Vụ ghép tộ trốn thuế của anh Điếu Cầy; Vụ bắt tù người yêu nước Bùi Thị Minh Hằng không cần xét xử...
    Qua đó, khẳng định rằng cộng sản VN càng ngày càng tàn ác, khát máu với người dân hơn.

    Trả lờiXóa
  9. Chuyện CCRĐ tôi đã đọc nhiều nhưng mỗi lần đọc là 1 lần tự hỏi tại sao 1 chế độ với những con người như thế mà vẫn có biết bao nhiêu người nào là lão thành cách mạng, trí thức xã hội chủ nghĩa vẫn bám nó 1 cách trung thành cho đến ngày hôm nay!?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. quyền lợi mà họ và con cháu họ được hưởng rất rất nhiều. Đó là lý do tại sao, cho tới ngày hôm nay, cả thế giới ghê tởm cncs, nhưng nhiều người vẫn bám theo

      Xóa
  10. Anh JU MONG chắc chưa đọc"Ba người khác" của Cụ Tô Hoài,mới cách nay mấy năm,đã phát hành,bỗng dưng nửa chừng nó "biến mất-Chắc Anh biết Cụ Tô Hoài chứ?-Khỏi hỏi ai cho mất công.Cảnh của bài này nó tái hiện trong đó còn "mê" hơn- Anh Cán "Đội" (đội cải cách ruộng đất) còn đè cả "chuỗi" ra nền đất "một hai ba" kìa.Nên đọc,cố tìm nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh tôi sẽ tìm đọc những tác phẩm mà anh giới thiệu.Về CCRĐ tôi đọc trên mạng cũng khá nhiều,tôi cũng đã biết sự gian ác cực kì của CS.Câu hỏi của tôi với cụ Tô Hải,ý của tôi là muốn cụ Tô Hải viết lên đây một bài viết như tác giã Thái Bá Tân,và phải có nhiều bài viết như vậy mới cảnh tỉnh được giới trẻ Miền Bắc.( Có một điều tôi thắc mắc,trong CCRĐ,CS chôn cả người đang còn sống như là HCM trồng người,chỉ chừa cái đầu là không chôn,để dân chúng đấu tố và cho trâu bò kéo bừa qua lại.Tại sao những cảnh này không có hình ảnh thật lưu truyền?Nếu cụ Tô Hải và nhiều người như cụ Tô Hải xác nhận có thật như vậy thì hay biết mấy.)

      Xóa
    2. ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ.
      THÀ 10 NGƯỜI CHẾT OAN CÒN HƠN BỎ SÓT 1 THẰNG ĐỊCH.

      Trích:
      Mức độ sắt máu của Cải Cách Ruộng Đất đã được chính những tên thợ thơ nô dịch của Việt cộng cổ võ để nịnh Đảng và nạt dân. Tố Hữu, một cán bộ lảnh đạo văn hóa của Việt cộng miền Bắc viết bằng một giọng khát máu:

      "Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
      Cho ruộng đồng lúa tốt,thuế mau xong,
      Cho Đảng bền lâu,cùng rập bước chung lòng
      Thờ Mao chủ tịch,thờ Sít ta lin...bất diệt."

      Còn Xuân Diệu cũng cuồng say với cuộc đấu tố bằng những vần thơ như sau:

      Địa hào đối lập ra tro
      Lưng chừng phản động đến giờ tan xương
      Thắp đuốc cho sáng khắp đường,
      Thắp đưốc cho sáng đình làng đêm nay.Lôi cổ bọn nó ra đây
      Bắt quỳ gục xuống,đọa đày chết thôi.

      (Trích Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc,trang 22 và 23)

      Xóa
    3. Ju Mong: "Tại sao những cảnh này không có hình ảnh thật lưu truyền?"

      Ai dám chụp hình? "Nhất đội, nhì Trời"; đội CCRĐ có cho chụp hình không? Hãy đọc về CCRĐ và hãy cố hình dung ra cái không khí hãi hùng của làng quê Miền Bắc những ngày ấy thì sẽ hiểu rõ hơn. Không có giấy tờ, không sách vở, không bút mực, không kiếng trắng, không tất tần tật những gì liên quan đến trí thức. "Trí, phú, địa, hào; đào tận gốc, trốc tận rễ". Vác máy chụp hình ra mà chết à?

      Dù có muốn chụp lại, cũng không có máy. Nên nhớ lúc đó là thập niên 1950 ở Miền Bắc. Máy chụp hình là thứ xa xỉ phẩm của thực dân, vô tay đảng CS thì chỉ dành cho mục đích tuyên truyền của đảng. Hơn nữa, CCRĐ xảy ra ở miền quê, nơi không có máy chụp hình.

      Gần đây hơn, CS sau khi chiếm được Miền Nam phát động phong trào "Bài trừ văn hóa phẩm đồi trụy". Bao nhiêu sách, báo, phim, ảnh, nhạc, họa của Miền Nam bị tịch thu, đem đi đốt. Hỏi có ai dám vác máy ra chụp những màn đốt sách báo đó, mặc dù máy chụp hình có đầy trong dân chúng?. Những hình ảnh đốt sách báo trong đợt phát động này còn lưu lại là do chính phóng viên báo chí đảng CS chụp để tuyên truyền.

      Tìm hiểu về CS ở thời nào, phải để ý đến địa điểm, thời gian, và bối cảnh xảy ra ở lúc đó mới hình dung ra được. Không thể dùng các bằng chứng của phương tiện hiện nay như Internet, iPhone, máy chụp hình v.v... để đòi hỏi và quy chiếu cho một thời điểm quá khứ, nhất là quá khứ CS. Cách tốt hơn hết là đọc những gì người khác thuật lại. Những hình ảnh trong "Chúng Tôi Muốn Sống" là sự ghi lại, sự tái tạo những lời tường thuật đó.

      Xóa
    4. @Sự Thật.Tôi hoàn toàn đồng ý với giãi thích của bạn,tôi cũng mong bạn đừng hiểu lầm thắc mắc của tôi.Sỡ dĩ tôi nêu lên thắc mắc,là tôi mong muốn những nhân chứng sống nói lên sự thật về CCRĐ.Những người đang sống ở nước ngoài,như BT,VTH..,tôi cho rằng tiếng nói của họ,tuổi trẻ Miền Bắc không tin tưởng bằng tiếng nói của những người đang sống trong nước.Bạn hãy tưởng tượng,nếu như Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh,người đã từng giữ chức vụ cao trong chế độ CS,chịu nói lên sự thật này thì kết quả vô cùng lớn.

      Xóa
    5. Mến gởi JU MONG và các bạn trẻ:


      1) Chuyện ba người khác – (Tô Hoài)

      http://phamdinhtan.wordpress.com/to-hoai-ba-ng%c6%b0%e1%bb%9di-khac/

      http://www.talachu.org/truyen.php?bai=106#story

      Xóa
    6. Cám ơn Dân Nam ever so much.

      Xóa
    7. coi film '' Sự thật Soviet'', cha đẻ của cải cách ruộng đất, đấu tố, và ra chỉ tiêu giết người chính là tên đồ tể Lenin.

      Xóa
    8. JU MONG, no problem.

      Kèm thêm mấy cái links về Nguyễn Hữu Đang (Nhân văn Giai Phẩm)

      http://www.angelfire.com/zine2/risingsun/Literature/phungquan_NguoiDungLeDai.html

      http://www.vietvungvinh.com/2011/index.php?option=com_content&view=article&id=558:2-thang-9-ngay-quoc-nan-quoc-no-quoc-nhuc&catid=49:chinh-tri-xa-hoi&Itemid=82

      http://vietbao.vn/Phong-su/Nhung-ngay-cuoi-nam-tim-tham-nguoi-dung-Le-dai-Tuyen-ngon-Doc-lap/40188683/263/

      Xóa
    9. Nếu tôi nhớ không nhầm thì Bác Tô Hải có viết một bài về ông Bác của cụ Tô Hải trong CCRĐ và chính cụ Tô Hải là người đem thức ăn cho ông Bác và bị tụi thổ phỉ nầy dùng cây quậy phân để quậy tìm xem có thư tư gì trong tô thức ăn và cụ Tô Hải phải khóc.
      Mong Ju Mông tìm đọc trong blog của cụ Tô Hải.
      Thân ái.

      Xóa
  11. Người Nam-Địnhlúc 09:13 3 tháng 3, 2012

    Là thế hệ đi sau,chúng tôi rất cần những chuyện nầy.Biết chuyện cũ để suy chuyện mới.Xin ai biết kể thêm nữa đi.

    Trả lờiXóa
  12. CCRĐ là tội ác mà vc để lại cho nhân dân mình. hơn nữa thập kỷ trôi qua rồi, vậy mà vẫn chưa có một lời xin lỗi dân. Đảng mà tàn ác như vậy là tà hay chánh, các lớp trẻ hãy lắng nghe con tim của mình và sống đúng bản chất con người của mình đi. Đừng có ngủ trong giấc mộng nữa, hãy đứng lên tranh đấu và trả lại sự yên bình cho quê hương.

    Trả lờiXóa
  13. người dân đenlúc 09:38 3 tháng 3, 2012

    cọng sản là sự xấu xa nhất trong tất cả mọi điều xấu

    Trả lờiXóa
  14. Thế mới biết CS là một thứ quái thai, đời đời đáng kinh tởm...

    Trả lờiXóa
  15. Chỉ có các chế độ cộng sản mới tàn sát chính người dân của mình, (ai chưa biết thì Gú gồ nhé), thiệt chúng còn tàn ác, dã man hơn bọn phát xít nhiều

    Trả lờiXóa
  16. Có 3 cảm xúc khi đọc bài này. Hỷ, nộ, ố. Vì bác Thái Bá kể chuyện gấp quá nên mất hay nhiều lắm. Cảm ơn bác Thái Bá!

    Trả lờiXóa
  17. Quần gian đạo danh tự
    Bách tính khổ tai ương
    Can qua tranh đấu khởi
    Phạm địch tánh hung hoang

    Nghĩa là

    đảng cướp danh nhân dân
    trăm họ khổ tai ương
    giai cấp đấu tranh khỏi
    nghịch trời tánh hung hoang

    Trả lờiXóa
  18. Vừa đọc vừa sởn gai ốc, vừa lạnh xương sống.
    Cụ bà Hiền Đức có thể là chứng nhân sống trung thực.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn đòi hỏi bà Lê Hiền Đức một sự trung thực? Bạn định mò trăng đáy biển chắc? Những người có chút quan hệ với chính quyền công sản chỉ cần để ý một chút là thấy đầy rẫy bất công, tàn ác, dối trá. Chỉ những người mê muội hoặc đồng loã với cộng sản mới không thấy hoặc không nói ra thôi. Nghe giọng nói bà Lê Hiền Đức không khác cách nói của cán bộ đội cải cách hồi 1956 bao nhiêu, không thể mong bà ấy làm chứng nhân trung thực bạn CCRĐ hoang dại tột cùng ạ. Bạn tìm đọc " Đêm giữa ban ngày " của Vũ Thư Hiên còn biết thêm về nỗi oan khuất và cái chết vô cùng thương tâm của bà Nông Thị Xuân nữa...

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  19. Bọn chúng còn bám vào cs vì chúng không còn con đường nào để đi...Chúng thừa biết cs đểu

    Trả lờiXóa
  20. Chứng tích chôn người chỉ hở cái đầu trong việc đấu tố thời cải cách ruộng đất 1953 - 1956 được nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng Màu tím hoa sim, chứng thực trong một bài viết hồi ký của ông. Xin đăng lại nguyên văn ở đây để các bạn đọc trẻ cùng nghiên cứu tìm hiểu:

    Màu Tím Hoa Sim & Lời Tự Thuật Của Hữu Loan




    Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung, tôi cũng học tại Thanh Hoá, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938, lúc đó cũng đã 22 tuổi, tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khoá ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi, Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn, Đỗ Thiện và ... Tôi - Nguyễn Hữu Loan.

    Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hoá để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái thị Ngọc Chất, bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ, tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khoá đầu tiên. Ở Thanh Hoá, Bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới.

    Bà tham Kỳ là một người hiền lành, tốt bụng, đối xử với tôi rất tốt, coi tôi chẳng khác như người nhà. Nhớ ngày đầu tiên tôi khoác áo gia sư, bà gọi mãi đứa con gái - lúc đó mới 8 tuổi- mới chịu lỏn lẻn bước ra khoanh tay, miệng lí nhí : ' Em chào thầy ạ'hào xong, cô bé bất ngờ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã hằng sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là tôi dạy em đọc, dạy viết. Tên em là Lê Đỗ Thị Ninh, cha làm thanh tra nông lâm ở Sài Gòn nên sinh em trong ấy, quen gọi mẹ bằng má. Em thật thông minh, dạy đâu hiểu ấy nhưng ít nói và mỗi khi mở miệng thì cứ y như một 'bà cụ non'. Đặc biệt em chăm sóc tôi hằng ngày một cách kín đáo : em đặt vào góc mâm cơm chỗ tôi ngồi ăn cơm lúc thì vài quả ớt đỏ au, lúc thì quả chanh mọng nước em vừa hái ở vườn ; những buổi trưa hè, nhằm lúc tôi ngủ trưa, em lén lấy áo sơ mi trắng tôi treo ở góc nhà mang ra giếng giặt ...

    Có lần tôi kể chuyện « bà cụ non » ít nói cho 2 người anh của em Ninh nghe, không ngờ chuyện đến tai em, thế là em giận ! Suốt một tuần liền em nằm lì trong buồn trong, không chịu học hành ... Một hôm, bà tham Kỳ dẫn tôi vào phòng nơi em đang nằm thiếp đi. Hôm ấy tôi đã nói gì, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là tôi đã nói rất nhiều, đã kể chuyện em nghe, rồi tôi đọc thơ ... Trưa hôm ấy, em ngồi dậy ăn một bát to cháo gà và bước ra khỏi căn buồng. Chiều hôm sau, em nằng nặc đòi tôi đưa lên khu rừng thông. Cả nhà không ai đồng ý : « mới ốm dậy còn yếu lắm, không đi được đâu » Em không chịu nhất định đòi đi cho bằng được. Sợ em lại dỗi nên tôi đánh bạo xin phép ông bà tham Kỳ đưa em lên núi chơi ...

    Xe kéo chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc, tôi đuổi theo muốn đứt hơi. Lên đến đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên em.Chúng tôi ngồi thế một hồi lâu, chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tận chân trời, không biết lúc đó em nghĩ gì. bất chợt em hỏi tôi :
    - Thầy có thích ăn sim không ?

    Tôi nhìn xuống sườn đồi : tím ngắt một màu sim. Em đứng lên đi xuốn sườn đồi, còn tôi vì mệt quá nên nằm thiếp đi trên thảm cỏ ... Khi tôi tỉnh dậy, em đã ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen láy chín mọng.
    - Thầy ăn đi.

    Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng trầm trồ : « Ngọt quá ».

    (còn tiếp)

    Trả lờiXóa
  21. Nhắn dùm bạn trẻlúc 14:11 3 tháng 3, 2012

    các bạn trẻ nên tim cuốn tự truyện " Ba người khác của nhà vă Tô Hoài " tác giả của tác phẩm thiếu niên bất hủ " Dế mèn phiêu lưu kí" và tác phẩm " Tây bắc " đấy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ba người khác của Tô Hoài : các bạn trẻ muốn tìm đọc trên mạng: Google các chữ: Ba người khác Tô Hoài hoặc vào các link của Talawas: www.talachu.org/truyen.php?bai=106 , hoặc của Tài liệu VN: http://tailieu.vn/xem-tai-lieu/ba-nguoi-khac-to-hoai.144941.html.

      Xóa
  22. Như đã nói, tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, quả sim đối với chẳng lạ lẫm gì, nhưng thú thật tôi chưa bao giờ ăn những quả sim ngọt đến thế !

    Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này đến quả khác.Tôi nhìn em, em cười. hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi em cũng đỏ tím, hai bên má thì ... tím đỏ một màu sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười theo !

    Cuối mùa đông năm ấy, bất chấp những lời can ngăn, hứa hẹn can thiệp của ông bà tham Kỳ, tôi lên đường theo kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em theo mãi ra tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi lên tới bờ đê, nhìn xuống đầu làng,em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim ra vẫy tôi. Tôi vẫy trả và lầm lũi đi ... Tôi quay đầu nhìn lại ... em vẫn đứng yên đó ... Tôi lại đi và nhìn lại đến khi không còn nhìn thấy em nữa ...

    Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi vẫn được tin tức từ quê lên, cho biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Sau này, nghe bạn bè kể lại, khi em mới 15 tuổi đã có nhiều chàng trai đên ngỏ lời cầu hôn nhưng em cứ trốn trong buồng, không chịu ra tiếp ai bao giờ ...

    Chín năm sau, tôi trở lại nhà, về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều, nhưng em không nói gì, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn là cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã gần 17 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp ...

    Yêu nhau lắm nhưng tôi vẫn lo sơ,ï vì hai gia đình không môn đăng hộ đối một chút nào. Mãi sau này mới biết việc hợp hôn của chúng tôi thành công là do bố mẹ em ngấm ngầm « soạn kịch bản ».

    Một tuần sau đó, chúng tôi kết hôn. Tôi bàn việc may áo cưới thì em gạt đi, không đòi may áo cưới trong ngày hợp hôn, bảo rằng là :'yêu nhau, thương nhau cốt là cái tâm và cái tình bền chặt là hơn cả'. Tôi cao ráo, học giỏi, Làm thơ hay ... lại đẹp trai nên em thường gọi đùa là anh chồng độc đáo. Đám cưới được tổ chức ở ấp Thị Long,huyện Nông Công, tỉnh Thanh Hoá của gia đình em, nơi ông Lê Đỗ Kỳ có hàng trăm mẫu ruộng. Đám cưới rất đơn sơ, nhưng khỏi nói, hai chúng tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết !

    Hai tuần phép của tôi trôi qua thật nhanh, tôi phải tức tốc lên đường hành quân, theo sư đoàn 304, làm chủ bút tờ Chiến Sĩ. Hôm tiễn tôi lên đường, Em vẫn đứng ở đầu làng, nơi chín năm trước em đã đứng. Chỉ giờ em không còn cô bé Ninh nữa, mà là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi bước đi, rồi quay đầu nhìn lại ... Nếu như 9 năm về trước, nhìn lại chỉ thấy một nỗi buồn man mát thì lần này, tôi thật sự đau buồn. Đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống.(còn tiếp)

    Trả lờiXóa
  23. Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ : vợ tôi qua đời ! Em chết thật thảm thương : Hôm đó là ngày 25/05 âm lịch năm 1948, em đưa quần áo ra giặt ngoài sông Chuồn (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống), vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi đi nên trượt chân chết đuối ! Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn lòng tri kỷ, để lại tôi nỗi đau không gì bù đắp nổi. Nỗi đau ấy, gần 60 năm qua, vẫn nằm sau thẳm trong trái tim tôi …

    Tôi phải giấu kính nỗi đau trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Tôi như một cái xác không hồn ... Dường như càng kèm nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. May sao, sau đó có đợt chỉnh huấn, cấp trên bảo ai có tâm sự gì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong lòng tôi được bung ra. Khi ấy chúng tôi đang đóng quân ở Nghệ An, Tôi ngồi lặng đi ở đầu làng, hai mắt tôi đẫm nước, tôi lấy bút ra ghi chép. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra :

    Nhà nàng có ba người anh đi bộ đội
    Những em nàng có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng đang xanh ...
    ... Tôi về không gặp nàng ...

    Về viếng mộ nàng, tôi dùng chiếc bình hoa ngày cưới làm bình hương, viết lại bài thơ vào chiếc quạt giấy để lại cho người bạn ở Thanh Hoá ... Anh bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh. Đó là bài thơ Màu Tím Hoa Sim.

    Đến đây, chắc bạn biết tôi là Hữu Loan, Nguyễn Hữu Loan, sinh ngày 02/04/1916 hiện tại đang « ở nhà trông vườn » ở làng Nguyên Hoàn - nơi tôi gọi là chỗ « quê đẻ của tôi đấy » thuộc xã Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hoá.

    Em Ninh rất ưa mặc áo màu tím hoa sim. Lạ thay, nơi em bị nước cuốn trôi dưới chân núi Nưa cũng thường nở đầy những bông hoa sim tím. Cho nên tôi viết mới nổi những câu :

    Chiều hành quân, qua những đồi sim
    Những đồi sim, những đồi hoa sim
    Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
    Màu tím hoa sim, tím cả chiều hoang biền biệt
    Và chiều hoang tím có chiều hoang biếc
    Chiều hoang tim tím thêm màu da diết.

    Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi' hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi'. Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi quá ! với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ quá rồi !
    Đó là thời năm 1955-1956, khi phong trào văn nghệ sĩ bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những kẻ bồi bút cam tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ để kiếm chút cơm thừa canh cặn. Làm thơ phải có cái tâm thật thiêng liêng thì thơ mới hay. Thơ hay thì sống mãi. Làm thơ mà không có tình, có tâm thì chả ra gì ! Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó tôi lại đề cao tình yêu, tôi khóc người vợ tử tế của mình, người bạn đời hiếm có của mình. Lúc đó tôi khóc như vậy họ cho là khóc cái tình cảm riêng ... Y như trong thơ nói ấy, tôi lấy vợ rồi ra mặt trận, mới lấy nhau chưa được hơn 1 tháng, ở nhà vợ tôi đi giặt rồi chết đuối ở sông ... Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động.. Tôi phản động ở chỗ nào ? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc ?(còn tiếp)

    Trả lờiXóa
  24. Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được ! Tôi bỏ tôi về, tôi phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có 2 cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại tôi ... Nhưng lúc nào cũng có người cứu tôi ! Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi ! Lần đó tên công an mật nói thật với tôi là nó được giao lệnh giết tôi, nhưng nó sinh ở Yên Mô, thường đem bài Yên Mô của tôi nói về tỉnh Yên Bình quê nó ra đọc cho đỡ nhớ, vì vậy nó không nỡ giết tôi.

    Ngoài Yên Mô, tôi cũng có một vài bài thơ khác được mết chuộng. sau năm 1956, khi tôi về rồi thấy cán bộ khổ quá, tôi đã làm bài Chiếc Chiếu, kể chuyện cán bộ khổ đến độ không có chiếc chiếu để nằm !

    Định mệnh đưa đẩy, dắt tôi đến với một phụ nữ khác, sống cùng tôi cho đến tận bây giờ. Cô tên Phạm Thị Nhu, cũng là phụ nữ có tâm hồn sâu sắc. Cô vốn là một nạn nhân của chiến dịch cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ năm 1954-1955.

    Lúc đó còn là chính trị viên của tiểu đoàn, tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học, lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản quá, không còn hăng hái nữa. Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng. Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần 500 mẫu tư điền.
    Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông. Thế rồi, một hôm, Tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố . Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại 2 cái đầu đó, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng.

    Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ, nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn.

    Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi ; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói.

    Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.
    (còn tiếp)

    Trả lờiXóa
  25. Sự quyết định của tôi không lầm. Quê tôi nghèo, lúc đó tôi còn ở trong bộ đội nên không có tiền, nhưng cô chịu thương chịu khó, bữa đói bữa no ... Cho đến bây giờ cô đã cho tôi 10 người con - 6 trai, 4 gái - và cháu nội ngoại hơn 30 đứa !

    Trong mấy chục năm dài, tôi về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, ngày ngày đào đá núi đem đi bán, túi dắt theo vài cuốn sách cũ tiếng Pháp, tiếng Việt đọc cho giải sầu, lâu lâu nổi hứng thì làm thơ. Thế mà chúng vẫn trù dập, không chịu để tôi yên. Tới hồi mới mở cửa, tôi được ve vãn, mời gia nhập Hội Nhà Văn, tôi chẳng thèm ra nhập làm gì.

    Năm 1988, tôi « tái xuất giang hồ » sau 30 năm tự chôn và bị chôn mình ở chốn quê nghèo đèo heo hút gío. Tôi lang bạt gần 1 năm trời theo chuyến đi xuyên Việt do hội văn nghệ Lâm Đồng và tạp chí Langbian tổ chức để đòi tự do sáng tác, tự do báo chí - xuất bản và đổi mới thực sự.

    Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty Viek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyền bài Màu Tím Hoa Sim của tôi với gía 100 triệu đồng. Họ bảo, đó là một hình thức bảo tồn tài sản văn hoá. Thì cũng được đi. . Khoản tiền 100 triệu trừ thuế đi còn 90 triệu, chia « lộc » cho 10 đứa con hết 60 triệu đồng, tôi giữ lại 30 triệu đồng, phòng đau ốm lúc tuổi gìa, sau khi trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan.

    Sau vụ này cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác nhưng tôi từ chối, thơ tôi làm ra không phải để bán ./.

    Hữu Loan.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết Thẳng - Viết Thậtlúc 16:02 3 tháng 3, 2012

      Ở trang mạng sau đây có hai bản hơi khác nhau về Màu Tím Hoa Sim và Hồi Ký của Hữu Loan. Không biết bản nào do chính Hữu Loan viết ra. Tôi ghét nhất la chuyện không đăng nguyên bản bài viết của người khác, nhưng sửa chữa lại cho phù hợp với ý thích của người đăng. Nó làm cho người nghiên cứu văn học mất thì giờ thẩm định lại, tìm xem đâu là nguyên bản. Trong hai bản này, hoặc là một bản đã được ai đó thêm mắm dặm muối viết dài thêm, hoặc là bản kia đã bị cắt xén nhiều chỗ, nhất là những chỗ công kích chú Hồ và đảng ra mặt. Thêm bớt hoặc cắt xén nguyên bản đều là thủ đoạn gian manh của quân khốn nạn.

      http://nhabaovietthuong.blogspot.com/2009/07/loi-tu-thuat-cua-huu-loan.html

      Xóa
    2. Cám ơn bạn Viết Thẳng - Viết Thật cho biết thêm một bản dài hơn. Tôi cũng như bạn không biết bản nào của chính nhà thơ Hữu Loan viết. Mục đích là để cho các bạn trẻ biết rõ hơn về chính sách CCRĐ của miền Bắc thờì đó, mà tôi trước đây chỉ biết một bản. Tuy vậy xin có câu hỏi bạn: các bài trích từ trang của Việt Thường có đáng tin cậy không? Vì ông này nổi tiếng chửi vung vít từ CSVN đến cả các người đấu tranh bất đồng chính kiến trong nước?

      Xóa
    3. Viết Thẳng - Viết Thậtlúc 18:50 3 tháng 3, 2012

      Tôi tìm trên Internet, căn cứ theo thời gian đăng bài, thì dường như Việt Thường cũng chỉ đem hai bài đó về từ nơi khác. Qua tìm tòi, tôi thấy không chỉ có hai bài đó, mà còn nhiều phiên bản giống vậy với độ dài ngắn khác nhau. Có những người đăng chơi trò cắt bớt bản này chắp thêm bản kia. Có người dựa trên bài của Hữu Loan rồi tán hươu tán vượn thêm ra. Cũng được đi, nếu họ trích phần nào từ bài của Hữu Loan thì phải bỏ vô trong ngoặc kép, nhưng họ lại không làm như vậy. Tôi cho rằng những người này hoặc là non kém trong cách viết, hoặc có máu đạo văn. Nếu muốn tìm bài nguyên bản, phải trở về với bài nào được đăng trước nhất, dường như đó là một bài báo của Lê Thọ Bình công bố trên báo Pháp luật, số Xuân năm Giáp Thân (2004). Cũng có thể chính LTB viết một bài khác kèm theo (hoặc viết sau) bài của Hữu Loan với những chi tiết khác biệt mà người nào đó đăng lại không biết, nên nhập chung làm một, và thiên hạ cứ vậy mà sao y bản dỏm.

      Tôi cũng nghi ngờ thằng cha Việt Thường này. Thường thì tụi nằm vùng văn nghệ hò hét chống cộng cho dữ, rồi lòn vô chiêu chụp mũ VC cho người Việt chống cộng. Không biết VT có nằm trong số này không?

      Xóa
    4. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  26. 1) Chuyện ba người khác – (Tô Hoài)

    http://phamdinhtan.wordpress.com/to-hoai-ba-ng%c6%b0%e1%bb%9di-khac/
    http://www.talachu.org/truyen.php?bai=106#story


    2) CCRĐ

    http://www.daivietquocdandang.com/ccrd.htm

    http://vietnamsaigon.multiply.com/video/item/100

    http://www.youtube.com/watch?v=vYH99ucagl0

    http://www.rfa.org/vietnamese/SpecialTopic/copy_of_LandReform/LandReform50YearsAgo_NAn-20060515.html
    http://www.google.com.au/search?hl=en&source=hp&q=cai+cach+ru%C3%B4ng+%C4%91%C3%A1t&aq=2j&aqi=g2g-j5&aql=&oq=cai+cach&oi=image_result_group&sa&biw=664&bih=456&sei=hsVRT-2AH-adiAfqzsTdCw&tbm=isch#q=cai+cach+ru%C3%B4ng+%C4%91%C3%A1t&hl=en&tbm=isch&bav=on.2,or.r_gc.r_pw.r_qf.,cf.osb&fp=91007f9b2d212051&biw=1152&bih=728

    Miền Nam thời Ông Diệm có chánh sách “Cải cách Điền địa” và thời ông Thiệu có chánh sách “Người cày có ruộng” . Cả hai chánh sách đều lấy đất công thổ và mua thêm đất đai của điền chủ rồi cấp phát miễn phí cho nông dân nghèo. Điền chủ có thêm tiền xây nhà cửa mới, có vốn kinh doanh, nông dân nghèo có thêm ruộng đất canh tác. Có lợi đôi bên. Nhờ đó Dân Miền Nam được ấm no hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
  27. Chủ nghĩa phát xít và thực dân là dân tộc này giết dân tộc kia, nhưng chủ nghĩa cs lại dạy mày phải giết đồng loại của mày thật là còn khốn nạn tàn ác hơn hai cái chủ nghĩa kia nhiều. Đó là lý do tại sao dân tộc mình không sợ chủ nghĩa thực dân và phát xít nhưng lại nhu nhược hèn nhác trước chủ nghĩa cs. Chúng ta không thể để cho cs tiếp tục tàn ác nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ÁO ANH SỨT CHỈ ĐƯỜNG TÀ ( thơ HỮU LOAN - nhạc PHẠM DUY )lúc 16:02 3 tháng 3, 2012

      cảm ơn bạn Vĩnh nguyên . Bài thơ tình MTHS của Hữu Loan đc bình chọn là 1 trong 100 bài thơ hay nhất của thế kỷ 20 ,chế độ thực dân Pháp đào tạo ra rất nhiều người tài - tinh hoa cho dân tộc VN .
      - Hữu Thỉnh chủ tịch hội nhà văn VN , là kẻ có tập thơ THÚI nhất VN ,vừa rùi đc nhận giải thưởng hcm .
      - nhà thơ Hữu Loan sinh 1916 - 2011 . chúng cháu xin cúi mình kính cẩn trước anh linh cụ .

      Xóa
    2. Nhà thơ Hữu Loan và nhạc sỹ Phạm Duy đã có thời theo Việt minh kháng chiến nên hiểu rất rõ về bản chất cs, họ đã "dinh tê" về thành không theo cs nữa. Theo nhà báo Đinh Quang Anh Thái thì khi chính quyền cs đề nghị xây nhà cho nhà thơ thì ông có nói" Hiện nay tôi không có thời gian làm nhà vì tôi bận làm người" và còn " đời tôi là một khúc gỗ vuông, tôi không muốn cho người khác đẽo tròn và muốn lăn đâu cũng được" Ôi, nếu quả thật vậy thì tôi nghĩ ông thợ làm toán NBC chỉ đáng bằng gót chân nhà thơ HỮU LOAN mà thôi

      Xóa
  28. TBT CSVN Nguyễn Phú Trọng.lúc 15:06 3 tháng 3, 2012

    Tôi là người đang sống ở trong nước,tôi nghĩ ông Ju Mong và mọi người sẽ tin tôi.Tôi xác nhận là chuyện đấu tố để CCRĐ là có thật 100%.Nhớ lại hồi đó mỗi lần đi đấu tố bọn nhà giàu là ba tôi dắt tôi theo,ba tôi là cán bộ cấp cao,chủ xị trong đoàn đấu tố,mỗi lần ba tôi hỏi đồng bào,thằng này nên xử như thế nào vậy bà con,tấc cả đồng bào chúng tôi đều đã được dặn trước nên tay giơ cao nói giết,giết giết..,ba tôi lại hỏi giết như thế nào vậy bà con,chúng tôi cũng nói y chang như như ba tôi dặn,chôn sống nó,phun nước miếng vào mặt nó,ném đá vào đầu nó,sau đó chúng tôi cứ vậy mà làm,vui ơi là vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tiên sư bố nhà nólúc 11:23 4 tháng 3, 2012

      "vui ơi là vui" mày có phải là loài cầm thú không?

      Xóa
  29. Các bác nào muốn thấy thêm phim ảnh về đấu tố cứ vô youtube tìm bộ phim Sự Thật Về Hồ Chí Minh 2009 hoặc vô wikipedia tìm CCRĐ mà đọc thêm. Trường Chinh là người trực tiếp chỉ huy cái trò ác ôn này.

    Trả lờiXóa
  30. Việc đấu tố địa chủ trong cải cách ruộng đất rất được " nhân dân đồng tình ủng hộ ,còn việc phá nhà tịch thu tài sản của họ là do nhân dân bức xúc bất bình phá , chứ tuyệt nhiên chính quyền không phá "

    Trả lờiXóa
  31. Không Cộng Sảnlúc 17:28 3 tháng 3, 2012

    Thực ra,thành phần Địa Chủ cũng như thành phần Tư Sản là những thành phần ưu tú,có đầu óc làm ăn lớn .Do đó tạo ra nhiều của cải cho xã hội,làm giầu cho đất nước.Nhà nước,nếu khôn khéo thì điều chỉnh họ bằng chính sách thuế(Người càng giầu ,càng nhiều đất thì đóng thuế càng nhiều)để đảm bảo công bằng XH,lầy số tiền đó để lo cho người nghèo.Đằng này Đảng cướp hết số đất đai,tài sản hợp pháp của họ,phá bỏ hết mầm mống của việc làm ăn lớn(Mà bây giờ Đảng đang muốn xây dựng lại từ đầu).Giết chết hoặc bỏ tù cho đến chết những thành phân ưu tú của XH,sau năm 1975,do những chính sách sai lầm của ĐCSVN ,hàng triệu con người đã phải bỏ nước ra đi,trong đó có rất nhiều người có trình độ cao,tạo nên một làn sóng chảy máu chất xám vô cùng lãng phí cho dân tộc....Vì có những chính sách sai lầm tiếp sai lầm cho nên đến bây giờ,VN vẫn là một trong những Quốc Gia nghèo nhất trên thế giới!.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính vì diệt hết thành phần ưu tú của xã hội, nên đám CS tơ lơ mơ về quản trị, kinh tế, hành chính, v.v... cứ vậy mà làm đâu sai đó, sai đâu sửa đó, sửa đâu lại sai đó.

      Xóa
    2. trời ạ, '' trí, phú, địa, hào đào tận gốc - trốc tận rễ'' cái gì mà cs sợ chảy máu chất xám.??? bần cố nông mới là thành phần ưu tú mà.

      Xóa
  32. DÂN VIỆT NGHÈO YÊU NƯỚClúc 19:15 3 tháng 3, 2012

    NHÂN TÍNH VÀ NHÂN CÁCH bọn chó săn (cs) KO CÓ cộng với sự dốt nát nên cơ sự mới như vậy .và hậu quả hôm nay xã hội Việt Nam suy đồi về mọi mặt ko có cách chữa ,phải thay đỗi hoàn toàn thôi bà con ơi .

    Trả lờiXóa
  33. Trong trận CCRĐ, phát súng đầu tiên nổ vào đầu bà Nguyễn thị Năm (Cát Hanh Long) người có công lớn với HCM và cấp lãnh đạo Hà nội.

    Ông Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó chủ tịch Hà Nội, thố lộ nỗi ưu tư về việc: “những người lãnh đạo cộng sản trong Bộ Chính trị và đứng đầu chính phủ đã từng được bà Nguyễn thị Năm che giấu, nuôi ăn, tặng vàng, nay đang làm Chủ tịch nước, Tổng Bí thư, Ủy viên ban chấp hành, Thủ tướng, Phó Thủ tướng đã lạnh lùng chuẩn y một bản án tử hình như vậy ! Phát súng đầu tiên của CCRĐ nổ vào đầu của một người phụ nữ yêu nước đã từng giúp đỡ cho những người cộng sản ! Phát súng đó tự nó đã nói lên nhiều điều về các lãnh tụ cộng sản ! Nó báo trước những tai hoạ khôn lường cho toàn dân tộc !”.

    Sau đây là bài viết sẳn “Địa chủ ác ghê” chuẩn bị đấu tố và giết bà Năm. Bài viết này đã được đăng trên báo Nhân Dân ngày 21/07/1953

    "Mụ địa chủ Cát Hanh Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã :
    • Giết chết 14 nông dân.
    • Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.
    • Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người – năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.
    • Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.
    • Năm 1944-1945, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.

    Thế là ba mẹ con địa chủ Cát Hanh Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (tt) Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ :

      • Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.
      • Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.
      • Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra.
      • Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.
      • Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.
      • Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.

      Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát Hanh Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là :

      Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng,
      Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể !
      (21/07/1953)

      Xóa
    2. Qua đoạn cs dựng chuyện trên để kết tội và giết bà Năm, cho thấy tâm địa quá độc ác, dã man của HCM và csVN. Vì thế, các bạn trẻ ơi, hãy tiếp nhau dẹp 4 biểu tượng ác ôn: Hồ, cờ máu, đảng và nhà nước cộng sản càng sớm càng tốt.

      Xóa
    3. Cái ông Dân Nam này đúng là ép người quá đáng chỉ biết vạch lá tìm sâu.Chuyện CCRĐ xảy ra cũng gần 60 năm rồi,nhắc lại làm gì trong khi nước nhà đang độc lập tự do hạnh phúc.Đồng ý là CCRĐ đảng ta cũng có sai,nhưng sai đâu có lớn lắm,số người bị chôn sống đập đầu chỉ có 172.000 người và Bác Hồ Kính Yêu cũng đã khóc và xin lỗi dân rồi.Từ đó đến nay đâu có còn CCRĐ,khi cần đất đảng ta và chính quyền cũng đã đền bù xòng phẳng cho dân,nhất quyết không lấy không của dân cho dù một cây kim sợi chỉ.

      Xóa
    4. Dân LÀM BÁO nói hay đó! Nhưng sai ở chỗ sâu không còn trốn trong lá nên khỏi cần vạch. Bầy sâu đã và đang tràn vào nồi canh của Trương tấn Sang, làm hắn phải la làng. Bạn Dân LÀM BÁO hãy tiếp Sang đập chết (mẹ) bầy sâu đó đi, càng sớm càng tốt.

      Vụ “bác” Hồ làm kịch sĩ nhỏ nước mắt giúp dân Miền Bắc khoái chí, lên gân, nên ngay sau đó theo “bác” đóng kịch, hàng triệu “kịch sĩ” Bắc Hà lăn thân nướng vào lửa dạn trường sơn chơi cho “bác” vui. Cây kim sợi chỉ lấy chi cho mang tiếng, lấy thứ lớn sướng hơn. Đảng chờ Đoàn văn Vươn đưa lưng đổ mồ hôi, sôi nước mắt biến khu đầm thành cơ ngơi tốt rồi đảng tới tiếp thu, ủi sập nhà Vươn cho gọn, khoẻ re.

      Từ ngày có “bác” và đảng “ta”, dân Việt ta “được” chết và thương tật sơ sơ độ 10 triệu thôi. Nhưng nhằm nhò gì mấy cái lẻ tẻ đó. Nước mắt “bác” thiệt khéo, bà con Bắc Hà còn “khéo” hơn “bác” nên đến nay vẫn quyết chí ôm “bác” chớ chưa chịu buông. Nhờ vậy, VN “ta” được đứng hạng nhứt thế giới tính từ dưới lên!

      Xóa
    5. .Tui là Dân BÁN BÁO nè.Chứ không phải Dân LÀM BÁO.
      ( Không đồng hương đồng khói gì với DLB,chỉ có chút chút là đồng cảnh ngộ thích chửi CS.Cho nên hãy lưu ý,nếu ghét DBB mà ăn nói "phạm húy" coi chừng bị xóa.)

      Xóa
    6. Cám ơn nhắc vụ Dân BÁN BÁO khác với Dân LÀM BÁO. Vội vã gõ máy cho kịp gởi đi, quên kiểm soát lại, nhưng DLB rất thông minh, đọc là biết ngay bài trên gởi Dân BÁN BÁO, như vậy rất tốt. Dân Nam cám ơn cả hai bên LÀM BÁO & BÁN BÁO.

      À, Dân BÁN BÁO này, chửi cs thì ok, nhưng sao lại nhắm bắn trật qua hướng Dân Nam chi vậy? Không đi hai hàng/hàng hai chứ?

      Xóa
    7. Người ta thương muốn chết bắn đâu mà bắn.Xem lại bài"Chấp nhận mất để xã hội được",tác giã Hoàng Thanh Trúc.Thằng Ju Mong mới đi hai hàng,ba hồi làm Sát Thủ,ba hồi làm Phản Biện Trung Thành,tin nó có ngày bán lúa giống vì nó.

      " Hai bạn “dân LÀM BÁO và JU MONG” đã nói thay cho Dân Nam rồi, tôi không cần giả thích thêm..."

      Xóa
    8. Vậy hả, hỏng bắn là tốt. Thôi thì huề. Chúng ta lại tiếp tục “oánh” vc vậy.

      Xóa
  34. người phú lộclúc 20:06 3 tháng 3, 2012

    "đảng ta nhân tố quyết định mọi thắng lợi của cach mạng việt nam"vi du như:CCRĐ,văn nhân giai phẩm,mậu thân ở huế,đánh tư sản mại bản,cải cách xả hội ở miền nam,sau này là các vụ bê bối ở các tổng cty nhá nước,nhìn các thành tích đó của đảng làm cho tôi máu sôi lên.và tôi đả xé thẻ đảng vứt vào sot rác thang 10-1991.riêng CCRD cha tôi vào đảng 1955 sau này ông kể lại "hồi đó con đấu tố cha,vợ lẻ đấu chông .em đấu anh.người trong gia tộc đấu nhau.vì không đầu họ cho là cung duộc,khi đó nhiều người biết sai mà không giám nói, nếu nói ra họ chup mũ là phản đọng mà phản đọng thì rục xương trong tù"-.quê tôi ở xả phú lộc -can lộc -hà tĩnh một xã nghèo miền bán sơn địa,thế mà cũng có hai người bị bắn một ông kinh tế cũng thường thôi thuộc thành phần phủ nông tên là Nguyễn văn Thành ông này có con là cán bộ quan đôi khi về hưu với quân hàm đại tá 3 sao,một ông còn lại,là trung nông ban ngày ông làm việ cho chính quyền phong kiến ban đêm ông nuôi cộng sản của tổng lai thạch trong nhà, số gạo ông nuôi cán bộ 1930-1931cơ man nào mà kể,thế mà bọn họ vẫn nhắm bắn vào ông.năm 1983 tôi chất vấn cha tôi,họ làm vậy họ có thấy vậy là quá đáng không cha tôi trả lời lúc bấy giờ chỉ thi từ trên xuống 1 xã phải chọn bắn cho được vài ba người đẻ làm gương.thạt là man rợ phải không quý vị.ngày đó nhà tôi cũng nghèo nhưng từ chối nhận của thực bà nội tôi và cha tôi từ chối khéo nhà khác khó khăn hơn "bầy tui xin nhường cho họ"bà nội tôi và cha tôi không đấu tố một ai cho nên trước khi lâm chung ông ra đi rất thanh thản






    ;

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chào anh bạn phú lộc .
      tui cũng là hàng xóm gần quê anh , cách xã anh có vài cây số .cũng là vùng bán sơn địa , ông nội tui ngày xưa suýt nữa bị bắn vì bị qui cho là địa chủ may mà có người con làm CM , nên bị giảm xuôngs thành phần là phú nông , ruộng vườn tài sản nông cụ thị xung vào HTX ,nghe kể lại chuyện CCRĐ ngày xưa đến bây giờ vẫn còn sợ vãi đái với thế hệ con cháu sau này .
      hồ chí minh sau khi thấy CCRĐ là sai lầm , lên diễn đàn mếu máo sụt sùi vài câu thế là .... hào cả làng , trông khi hàng vạn địa chủ như bây giờ gọi là doanh nhân bị sử bắn chết oan ức một cách tức tưởi . cầu mong cho linh hồn họ siêu thoát .

      Xóa
  35. người phú lộc viết "một ông còn lại,là trung nông ban ngày ông làm việ cho chính quyền phong kiến ban đêm ông nuôi cộng sản của tổng lai thạch trong nhà, số gạo ông nuôi cán bộ 1930-1931cơ man nào mà kể,thế mà bọn họ vẫn nhắm bắn vào ông."

    Những người làm ơn cho CS, bị CS lấy oán trả ơn bằng cách giết chết rất nhiều. Nhưng bọn "theo đóm ăn tàn" đời sau của Miền Nam không học cái gương này nên lãnh quả báo: các loại "gia đình cách mạng", các loại "xuống đường", các loại "nằm vùng", v.v... Các loại đó lãnh quả báo thì cũng là luật nhân quả, nhưng chúng còn gây quả ác cho những ngườ vô tội khác là nạn nhân của CS và đưa đất nước vào kiếp nạn triền miên, bây giờ còn đang đứng bên bờ vực mất nước. Tội lỗi của bọn HCM và ĐCS ngút trời thì tội lỗi những người giúp chúng cũng có một phần.

    Trả lờiXóa
  36. nữ sinh TRẦN THÀNH NGỌ KIẾN AN HẢI PHÒNGlúc 23:30 3 tháng 3, 2012

    Tất cả chúng ta hãy cùng nhau chửi bọn chó nào đã du nhập chế độ CỘNG SẢN vào VN,chúng là loài QUỶ khát máu,ghê tởm nhất là màn đấu tố CCRĐ,Đến bây giờ thì cướp đất và bán nước.

    Trả lờiXóa
  37. Tôi có một người hàng xóm,mỗi lần có ai nhắc lại vụ CCRĐ là bà lại khóc và bỏ ăn. Bởi lúc bảy tuổi,bà đã bị chứng kiến cảnh cs giết mẹ mình như thế nào.Cs vào nhà mẹ bà,chúng cướp tiền vàng,mẹ bà vì tiếc đã dấu cái mặt vàng ,mặt vàng này là gia phả mấy đời gia đình chuyền lại,không biết tại sao chúng biết,chúng bảo bà đưa ra sau khi đã cướp hết những nữ trang cùng tiền, mẹ bà nói không có,cs chúng lôi mẹ bà ra sau nhà,đè xuống...dùng cây lứa đâm từ hậu môn đâm lên,bà hàng xóm kể tới đây lúc nào cũng khóc ngất.

    Trả lờiXóa
  38. Không Cộng Sảnlúc 01:49 4 tháng 3, 2012

    Mọi người hãy khắc ghi tội ác "Trời không dung,đất không tha" của Tập Đoàn CSVN,nhất là những nạn nhân khốn khổ và trực tiếp của bọn chúng.Một ngày không xa nữa,chúng sẽ phải trả lời và đền tội trước tòa án của Dân Tộc do những tội ác của chúng đã gây ra!.

    Trả lờiXóa
  39. Trên đời này dù ở đâu cũng không bao giờ thiếu kẻ tiểu nhân được,Trong hàng ngũ của Đảng cũng thế,Thậm chí còn rất nhiều vì người ta có câu :"Cần cù+ Ngu dốt"thành phá hoại mà! Đất nước càng lắm kẻ thế thì càng ngày cang bị hoại vong

    Trả lờiXóa
  40. Người Trà Vinhlúc 03:54 4 tháng 3, 2012

    Bài viết rất hay, cần phổ biến những bài viết như thế này trên các blog để lớp trẻ sau này không bị cộng sản bịp nữa.

    Trả lờiXóa
  41. Xin chư vị xem thêm lời kể của ông Nguyễn Minh Cần, nguyên phó chủ tịch ủy ban hành chính Hà Nội:
    "Một ông bạn làm việc ở Viện Khoa Học Việt Nam đã đi làm CCRĐ kể lại chuyện thương tâm này. Đội mà ông bạn có chân về một làng nghèo ở Thái Bình, không thể nào tìm đâu ra đủ số địa chủ, và cũng không thể nào tìm ra địa chủ ác bá để bắn. Họ lo lắm. Thế là họ đưa một ông chăn vịt vào danh sách bị bắn ! Làng nào cũng thế thôi, mấy ông "gột vịt" (ấp trứng nuôi vịt con) chẳng bao giờ được dân làng ưa cả, vì lùa vịt con xơi thóc lúa của dân, thế mà lại hay to mồm cãi lại, gây gổ. Thế là "đủ yếu tố cấu thành tội", trong đó có tội "bị dân làng ghét cay ghét đắng". Địa chủ bóc lột thóc của nông dân, vịt cũng ăn cướp thóc của nông dân, vịt không thể bắn được thì chủ nó phải chịu thay ! Ai cũng vui vẻ cả. Ông bạn biết là sai nhưng không dám mở miệng khi "cổ máy nghiền thịt" của Đảng đã khởi động rồi !"

    Nguyên văn lời kể và một số hình ảnh về CCRĐ do nhiếp ảnh gia liên xô Dmitri Baltermants chụp năm 1955 tại địa chỉ: http://motgoctroi.com/StLichsu/CCRDat/Nstctin_CCRD.htm

    Trả lờiXóa
  42. HỒi trước khi tôi còn nhỏ cỡ khoảng 3hay 4tuooir gì đó,cha tôi thỉnh
    thoảng lại đem chuyện đấu tố hồi CCRĐ kể cho chúng tôi nghe .Con đấu
    CHA,MẸ ,vợ đấu chồng,anh,em ruột thịt ,láng giềng thân thuôc đấu nhau
    để rồi người bị đấu phải chết oan khốc dưới tay của đội CC.
    CHA tôi kể chuyện ông VÕ CỘNG HÒA bị chính cháu ruột của mình.đấu đến hôc cả máu .Bà cháu gái đứng dạng chân trước mặt ông chú ruột của mình ,chỉ
    tay vào mặt quát Mi biết tau là ai không? thằng chó chết kia rồi bà ta khóc
    lóc kể lể chuyện xấu xa của ông chú ruôt mình ,người đã nuôi nấng bà ta từ nhỏ vì trước đó cha mẹ của bà ta đã chết ,còn những chuyện bà ta nói ông chú toàn là chuyến dựng đứng.Thực ra ông võ cộng HÒA hồi ấy chỉ là một thương gia người Hoa sống ơ thị xã quê tôi đã máy đời SAU lần ấy ông hòa bị đội CC tử hình còn cô cháu gái thì được kết nạp vào đảng rồi thoát ly đi làm CM .

    Trả lờiXóa
  43. hiếp 124 lần trong 3 tháng tính ra trung bình 1 ngày hiếp hơn 1 lần. quả là khủng khiếp đối với trai tráng chứ đừng nói là ông già đầu đã bạc.

    Trả lờiXóa
  44. NGƯỜI GÁC MỘlúc 09:31 5 tháng 3, 2012

    Ông Thái Bá Tân có kiến thức lịch sử khá uyên thâm . Gần đây tham gia viết bài cho DLB là rất tốt . Mong tiếp tục được đọc thệm những bài viết khác của Ông trong thời gian tới

    Trả lờiXóa
  45. Đấu tố: http://www.google.com.vn/search?hl=vi&gs_nf=1&cp=6&gs_id=4r&xhr=t&q=%C4%91%E1%BA%A5u+t%E1%BB%91&bav=on.2,or.r_gc.r_pw.r_qf.,cf.osb&biw=1366&bih=629&um=1&ie=UTF-8&tbm=isch&source=og&sa=N&tab=wi&ei=X21VT6eiLsiZiQfqxqTBCw#um=1&hl=vi&tbm=isch&sa=1&q=%22%C4%91%E1%BA%A5u+t%E1%BB%91%22&pbx=1&oq=%22%C4%91%E1%BA%A5u+t%E1%BB%91%22&aq=f&aqi=&aql=&gs_sm=3&gs_upl=0l0l1l7432l0l0l0l0l0l0l0l0ll0l0&gs_l=img.3...0l0l1l7432l0l0l0l0l0l0l0l0ll0l0&bav=on.2,or.r_gc.r_pw.r_qf.,cf.osb&fp=8e174e0d879b35&biw=1366&bih=629

    Trả lờiXóa
  46. Việt cọng Cà maulúc 10:41 8 tháng 3, 2012

    Ông Mao chủ tịch dạy trí thức là cục phân như vậy trong nhà thằng Nguyển tấn Dũng có 3 đứa con tốt nghiệp đại học cũng như một số cán bộ cao cấp khác thì té ra trong nhà bọn chúng chứa toàn phân thúi hoắc sao chịu nổi trời.

    Trả lờiXóa
  47. goi ju mong nguoi dem com cho ông nội va bac bị mấy thang cc chọt cây quậy phân là trần anh kim truoc dây là trung tá cs dang bị bọn chúng bỏ tù 5 nam

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn