Những kỷ niệm đặc biệt thời Kháng chiến chống Pháp (Phần 2)

Vài kỷ niệm về trường Thiếu sinh quân LK 4 

Trương Đăng Đệ (Danlambao) - Nhiều bạn đã nghe nói tới trường Thiếu sinh quân LK4, nhưng chắc ít bạn biết rằng trường TSQ LK4 đã đào tạo nhiều cán bộ cao cấp của csvn cũng như nhiều nhân tài của đất nước như nhà văn Phùng Quán, nhà sử học Trần Quốc Vượng, cố vấn Nguyễn Văn Ngân của Tổng thống Thiệu. Bài này trích trong "Những kỷ niệm thời Kháng chiến chống Pháp" của tác giả, ghi lại những bước đầu khi trường TSQ LK4 được thành lập.

2 - Trường Thiếu sinh quân LK IV 
3 - Một khóa chỉnh huấn chính trị 
4 - Tôi bỏ Đảng 

…Vào khoảng đầu năm 1948, một buổi tối, tôi được tướng Nguyễn Sơn, Tư lệnh LK 4, triệu tập tới gặp ông tại Bộ Tư lệnh lúc đó, nếu tôi không nhớ sai, đóng ở xã Thanh Thủy, sát huyện lỵ Nam Đàn; cùng với tôi là hai người khác, anh Lê Thuyết và anh Cao Qùy. Ông cho biết là ông sẽ mở cho các liên lạc viên trẻ, các con em quân nhân, cán bộ Liên Khu một trường mà ông đặt tên là trường Thiếu sinh quân LK 4, và ông bổ nhiệm Ban Giám Đốc gồm 3 người chúng tôi: anh Lê Thuyết, người địa phương, hơn tôi chạc 10 tuổi, làm Giám đốc, phụ trách chung, đặc biệt về Hành chánh, anh Cao Qùy cùng khóa Võ bị 1 với tôi, hơn tôi 5,6 tuổi, trình độ Tú tài Triết, làm Phó Giám Đốc, coi về học vụ, và tôi trình độ tú tài 1 thì làm Tổng đội trưởng, coi về quân sự và sinh hoạt chung của trường. Về mặt đảng, anh Lê Thuyết làm bí thư chi bộ, anh Cao Quỳ và tôi làm chi ủy viên. 

Với cương vị Tổng đội trưởng, tôi phụ trách việc huấn luyện về quân sự, sinh hoạt của các thiếu sinh quân, và như vậy trong ban Giám đốc, tôi là người gần gũi các em nhất. Hàng ngày, ngoài việc tập họp, điểm danh, chỉ huy chào cờ, phân phối đi các lớp học, huấn luyện về quân sự, tôi kiểm soát việc ăn uống, sức khỏe của các em, và phụ trách việc thi đua giữa các trung đội. 

Lúc đầu trường có độ hơn 300 em tuổi từ 13 đến 15,16, chia ra thành 6 trung đội tùy theo trình độ lớp 6, 7, 8, 9; trong đó có hai lớp 6, hai lớp 7, mỗi trung đội có 1 cán bộ trung đội trưởng chỉ huy. Giáo sư thì ngoài ban giám đốc mỗi người dạy vài giờ, còn thì tuyển thêm giáo sư dân sự vào dạy, tôi còn nhớ 2 anh là anh Bình, anh Cát; ngoài dạy văn hóa, anh Bình còn dạy các em hát nhiều bài ca kháng chiến rất hay. Nói về các bài hát, tôi nhớ lại nhạc sĩ Phạm Duy có làm cho trường một bài hát tên là "Thiếu sinh quân" mà tôi chỉ còn nhớ câu đầu: 

Đoàn Thiếu sinh quân vượt đường chông gai và (theo chí lớn?) 
Khắp trời Việt… 

Mỗi khi tới một địa điểm mới, tôi thường đi quan sát địa hình địa vật ở xung quanh; nhà trường được cấp một con ngựa để chở sách vở, dụng cụ khi di chuyển, nhờ vậy mà tôi tự tập cưỡi ngựa, lúc đầu cũng lúng túng, sợ ngã, nhưng dần dà cũng quen. Lúc ngựa đã quen với mình rồi thì rất dễ bảo. Đi ngựa chỉ khi nước kiệu là hơi mệt, tựa như đi xe hơi trên một bãi đầy gò đống, còn chạy nước đại thì rất êm. 

Một hôm có một cuộc họp ở Bộ Tư lệnh vào buổi tối, cơm chiều xong tôi ra đi. Họp xong đã khuya, trời tối om. Khi đi ở đường làng hẹp hai bên có những nhánh tre chĩa vào giữa lối đi, tôi phải để cánh tay trước mặt để gạt ra; sau buồn ngủ quá, tôi nằm sấp trên lưng ngựa, mặc nó đưa đi. Qua bao nhiêu đường làng, cánh đồng tôi không nhớ, khi tỉnh dậy thì đã tới gần nơi đóng; thì ra ngựa rất nhớ đường. 

Dạy quân sự cho các em rất thú vị vì các em thông minh, thâu nhận nhanh chóng. Tôi còn nhớ mãi hình ảnh rất đẹp một hôm khi các em đi đều trên đê Nông Giang gần Neo (nơi này có bánh gai rất ngon), Quần Tín, Thanh Hóa. Các em đi trên một bờ, tôi đi ngựa ở bờ bên kia nhìn một đoàn dài hơn 300 các em nhỏ mặc quân phục như bộ đội trông thật dễ thương, bước đều đặn, bóng rọi xuống mặt nước trông quả là đẹp mắt.

Một hôm, có anh phụ trách về tiếp tế đến nói với tôi là trường nhận được 6 cái màn tulle, tôi ở ban giám đốc có quyền lấy 1 cái; nếu tôi muốn anh sẽ mang lại cho tôi. Thực sự ra tôi rất cần màn vì tôi đã có lần bị sốt rét hành, sốt đến 41 0 chạy tứ tung ra cả bụi cây, may nhờ chích mấy mũi thuốc giảm nhiệt nên mới đỡ. Nhưng nhớ lại mình là đảng viên phải hưởng thụ sau quần chúng nên tôi từ chối và nói anh nhân viên đem màn của tôi cho bệnh xá để các em bị bệnh dùng; tôi lúc đó đã có một cái màn che đầu hình trụ có lò xo (khi không dùng ép lại dẹp như cái bánh đa) cũng tạm đủ rồi, phần dưới thì đắp chăn che. Cuối năm 1948, tôi được nghỉ phép 15 ngày về thăm nhà ở Thái Bình; được nhà tiếp tế ít vàng, tôi mới có tiền mua một cái màn bằng vải màn ta, tôi nhuộm nâu cho (trông) đỡ bẩn. 

Trường có một bệnh xá do cô y tá Lê Thị Tâm phụ trách. Cô người Huế, kém tôi đúng một tuổi, hiền lành dễ thương. Buổi tối tôi thường thăm các em bị bệnh và thỉnh thoảng có nói chuyện với cô. Tôi nghĩ cô rất có cảm tình với tôi; trước kia, trong một hôm đi hành quân, khát nước quá thấy một cái suối nước trong vắt, tôi uống luôn nửa bidon và từ đó tôi bị kiết lỵ kinh niên; một lần ở Cổ định, Thanh Hóa bị bệnh, tôi nhờ cô chích émétine cho tôi; để trêu chọc tôi, cô cầm que bông sức thuốc sát trùng vẽ lung tung trên mông tôi; nhưng lúc đó tôi đâu nghĩ đến chuyện vợ con nên chẳng có ý nghĩ gì về tình cảm. Sau nhớ lại, trong suốt 9 năm kháng chiến, nếu có lập gia đình thì có lẽ cô là người duy nhất tôi có thể lấy được; rất nhiều cô thôn nữ trẻ đẹp tấn công tôi, và có khi cả với sự khuyến khích của các bà mẹ, như có lần khi tôi làm trại trưởng Hậu bị quân (tân binh), mùa đông rét căm căm, bà mẹ chủ nhà tôi ở thấy tôi nằm nhà ngoài một mình sợ bị rét vì chăn mỏng không đủ ấm nên bảo tôi vào nằm chung với mẹ con bà, mà tôi biết cô gái út con bà tên là Bông nằm ngoài cùng, o này rất đẹp và chừng 15, 16 tuổi nhưng tôi không dám vì sợ lửa gần rơm rồi kẹt luôn; ở hai nơi khác, có o còn mạnh dạn chui vào mùng tôi nằm, tôi sợ quá cứ phải nằm yên giả đò ngủ, không dám cử động. Nói chung, vì nghĩ không thể lấy được do nhiều lý do như không hợp về trình độ hiểu biết, nếp sống, hơn nữa tôi chưa có ý lấy vợ nên tôi đều lảng tránh, và tôi không bao giờ hứa hão để có ý nghĩ làm hại các cô; có một lần tôi hỏi đùa o Bông nói trên là có muốn lấy chồng bộ đội không, o trả lời là không lấy bộ đội thì lấy ai; sau tôi cứ hối hận mãi vì câu hỏi đùa đó mà có thể làm o hy vọng rồi thất vọng; hơn nữa, tôi không muốn làm hại các cô vì tôi còn phong kiến về vấn đề tiết trinh, và vì đạo đức của người đảng viên cs. Bây giờ nhớ lại, thành thực mà nói, lắm lúc tôi cũng có khi tiếc nhưng lương tâm thanh thản. 

Tôi đã dự tính làm một chương trình dạy các em về quân sự để sau 4 năm, các em có trình độ một trung đội trưởng: cơ bản thao diễn, tác chiến cá nhân, tiểu dội, trung đội, đại đội, vũ khi gồm súng trường, súng ngắn, tiểu liên, trung liên, đại liên, sung cối, tác xạ, địa hình địa vật. Tất nhiên một mình tôi không làm nổi nên tôi đã nghĩ tới việc nhờ anh Thanh Đồng, giám đốc trường Quân chính LK cho cán bộ tới giúp, và về vũ khí thì mượn ở Đại đội Đại - Trọng liên, trung đoàn 57, đại đội trưởng là anh Hà Thúc Tế, cũng là học viên Võ bị khóa 1. (Cũng nên nhắc là Khu bộ di chuyển luôn vì sợ máy bay địch ném bom; mỗi khi di chuyển đều có trường Quân chính kèm theo, và trường Quân chính bao giờ cũng đi cùng trường TSQ để giúp đỡ các em nhỏ khi cần, như đi qua phà chẳng hạn). Dự tính của tôi chưa kịp hoàn tất thì tôi được lệnh đi làm cán bộ huấn luyện lớp bổ túc quân sự cho cán bộ trung, đại đội của Trung đoàn 57. 

Vào ngày Tết và ngày sinh nhật chủ tịch HCM, khẩu phần thức ăn quân đội nói chung được gấp đôi (double ration). Nhưng năm đó (1948) trường TSQ vì chưa nhận được tiền nên thức ăn như thường lệ. Sau này khi nhận được tiền thì tên giám đốc ỉm luôn. Tôi có ý định đưa ra chất vấn và có nói với 1, 2 trung đội trưởng. Có lẽ đến tai tên giám đốc nên từ đấy hắn có vẻ hằn học với tôi. Tiếp sau đó không lâu thì tôi nhận được sự vụ lệnh chuyển đi công tác khác như đã nói trên.

Sau này, khi tôi có dịp đóng gần trường, tôi nghe nói cô y tá Lê Thị Tâm đã là vợ bé của hắn (hắn đã có vợ ở quê hắn tạị huyện Yên Thành), và đã có con với hắn. Thì ra tác phong tham nhũng, hủ hóa đã có ngay từ thời đó, nhưng ít nghe nói tới. Có thể phần lớn các cán bộ, đảng viên thuở ban đầu còn có lý tưởng, có đạo đức chứ không như sau này, khi đcs đã lấy được miền Nam và nhất là bây giờ, tham nhũng và hủ hóa có thể nói là thuộc tính của hầu hết đảng viên csvn. Và tôi mới rõ ý nghĩa của 2 câu sau trong Quốc Tế ca nói lên mục đích chính, thật cao cả (!) của đcs: 

…Nay mai cuộc đời của của toàn dân sẽ khác xưa 
Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình … 

Quả thật đúng là cuộc đời của nhân dân dưới chế độ thực dân bản xứ khác xưa nhiều, bị bóc lột nhiều hơn, mất tự do hơn dưới chế độ thực dân Pháp, và bao nhiêu quyền lợi đều nằm trong tay các đảng viên cs. 

Trường TSQ đã có nhiều kỷ niệm đáng ghi nhớ với tôi, một phần vì tôi mến các em nhỏ, một phần vì tôi ưa nghề dạy học vì từ khi đi học tôi rất quý trọng các thầy; chẳng thế mà sau này vào Nam, hầu hết thời gian của tôi là làm nghề dạy học. 

Gần đây, nhân đọc cuốn sách "Nguyễn Sơn, vị tướng huyền thoại" tác giả là Minh Quang, của nhà xuất bản Trẻ tháng 10 / 2000, tôi được biết sau này trường nhận tới 1000 TSQ, và giải thể vào năm 1952. Và theo báo cáo nhân kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường (1948-1998), các ban liên lạc đã lập được danh sách 700 người, trong đó có 163 cán bộ cao cấp, 2 ủy viên TƯ đảng, 1 ủy viên Bộ Chính trị, 8 bộ trưởng, thứ trưởng và tương đương, 2 thiếu tướng, 35 đại tá, 45 cấp Cục, Vụ, Viện và Tổng Giám đốc doanh nghiệ, 60 cử nhân tiến sĩ, giáo sư, 27 nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ. Trong 300 người không có trong danh sách, tôi nghĩ một số đã hy sinh hay mất vì bệnh, một số đã vào Nam, và tôi cũng chắc rằng nhiều người đã thành đạt, chẳng hạn như anh Nguyễn Văn Ngân, cố vấn cho ông Thiệu, mà tôi đã đọc đâu đó nói rằng trước kia anh là một TSQ ở LK 4. 

Tôi nhắc lại một số cán bộ cao cấp xuất thân từ trường TSQ LK4 ra để nói lên sự thành công của trường, do sáng kiến của tướng Nguyễn Sơn, đã đào tạo được chỉ trong vòng 4,5 năm, khá nhiều cán bộ giỏi; riêng tôi thì rất mừng khi biết có một số bạn trẻ đã làm lớn, nhưng niềm vui của tôi không trọn vẹn vì không hiểu những bạn đó có trung với nước hiếu với dân không, hay đã trung với đảng, hiếu với ông Hồ, một đảng và một lãnh tụ đã đem bao tai họa cho đất nước, cho dân tộc mãi đến ngày nay. 

Tuy nhiên đặc biệt có một người mà tôi rất ngưỡng mộ, đó là nhà văn Phùng Quán: gần đây đọc tiểu sử của anh tôi mới biết trước anh là một TSQ ở LK4 và sau học ở trường Quân Chính LK. Anh là tác giả của nhiều bài thơ hay, trong có một bài tên là "Lời mẹ dặn" mà có người cho là một trong những bài thơ hay nhất thế kỷ 20. Tôi mong rằng có nhiều bạn TSQ khác cũng thành danh như anh, ở nhiều lãnh vực khác nhau mà tôi không biết. Bài thơ đó như sau: 


Lời mẹ dặn 

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi 
Mẹ tôi thương con không lấy chồng 
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải 
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn. 
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ 
Ngày ấy tôi mới lên năm 
Có lần tôi nói dối mẹ 
Hôm sau tưởng phải ăn đòn. 
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn 
Ôm tôi hôn lên mái tóc: 

- Con ơi! trước khi nhắm mắt 
Cha con dặn con suốt đời 
Phải làm một người chân thật. 

- Mẹ ơi, chân thật là gì? 
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt: 

Con ơi một người chân thật 
Thấy vui muốn cười cứ cười 
Thấy buồn muốn khóc là khóc. 
Yêu ai cứ bảo là yêu 
Ghét ai cứ bảo là ghét 
Dù ai ngon ngọt nuông chìu 
Cũng không nói yêu thành ghét. 
Dù ai cầm dao dọa giết 
Cũng không nói ghét thành yêu
Từ đấy người lớn hỏi tôi: 

- Bé ơi, Bé yêu ai nhất? 

Nhớ lời mẹ tôi trả lời: 

- Bé yêu những người chân thật 
Người lớn nhìn tôi không tin 
Cho tôi là con vẹt nhỏ 
Nhưng không! những lời dặn đó 
In vào trí óc của tôi 
Như trang giấy trắng tuyệt vời 
In lên vết son đỏ chói! 

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi 
Đứa bé mồ côi thành nhà văn 
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm 
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ. 

Người làm xiếc đi dây rất khó 
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn 
Đi trọn đời trên con đường chân thật 
Yêu ai cứ bảo là yêu 
Ghét ai cứ bảo là ghét 
Dù ai ngon ngọt nuông chìu 
Cũng không nói yêu thành ghét 
Dù ai cầm dao dọa giết 
Cũng không nói ghét thành yêu 
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời 
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi 
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã 
Bút giấy tôi ai cướp giật đi 
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá. 
(1957) 

Một bài thơ khác của Phùng Quán tưởng cũng nên nhắc để các ‘đầy tớ nhân dân’ đọc và suy ngẫm. Bài này được viết để trả lời người yêu trách thi sĩ là lúc nào chỉ có bộ quần áo vải chàm đã bạc màu, sờn rách: 

Tôi có quyền gì được no hơn nhân dân tôi một miếng ăn? 
Tôi có quyền gì được lành hơn nhân dân tôi một manh áo? 
Tôi có quyền gì được rộng hơn nhân dân tôi một tấc vuông nhà ở? 
Tôi có quyền gì lên xe xuống ngựa 
Khi gót chân nhân dân tôi nứt nẻ bụi đường? 
Dù tôi là thiên tài 
Dù tôi là thi nhân 
Dù tôi chót vót tận đỉnh cao quyền lực 
Tôi có quyền gì? 
Tôi có quyền gi? 
Tôi có quyền gì?

(còn tiếp)


___________________________________

Đã đăng:

18 Nhận xét

  1. Nhưng niềm vui của tôi không trọn vẹn vì không hiểu những bạn đó có trung với nước hiếu với dân không, hay đã trung với đảng, hiếu với ông Hồ, một đảng và một lãnh tụ đã đem bao tai họa cho đất nước, cho dân tộc mãi đến ngày nay.
    Đó là cái khác nhau của Thiếu sinh quân Việt Cộng và Thiếu Sinh Quân VNCH.
    Việt cộng thì Vì Đảng chiến đấu vì lão Hồ Bán nước mà hy sinh.
    Còn TSQ.Việt Nam Cộng Hòa như C.TSQ HỒ NGỌC CẨN chỉ " VÌ DÂN CHIẾN ĐẤU- VÌ DÂN HY SINH".
    Rất tiếc là hầu hết TSQ Việt cộng đều tiếp tay bán nước. tuổi nhục thay cho thế hệ Việt gian đưa đất nước vào vòng Nô Lệ giặc tàu.
    Ngàn đời sau vết nhơ này còn theo mãi cho con cháu họ như Lê chiêu Thống. Trần Ich Tắc...

    Trả lờiXóa
  2. Chừng vài đảng viên cao cấp như chú Trương Đăng Đệ viết hồi ký thì số người bỏ đảng sẽ tăng cao, nhạc sĩ hết hèn Tô Hải là một trong số nầy, trí thức không bao giờ chấp nhận cộng sản.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đảng viên CS trí thức hay bình dân, bỏ đảng bây giờ tuy đã muộn vì đã góp phần quá nhiều giúp CSVN chiếm miền Nam và đưa cả dân tộc vào tình trạng xuống cấp toàn diện và lệ thuộc Tàu cộng, đi dần đến họa mất nước. Muộn, nhưng vẩn còn đúng lúc để quật khởi.
      Chỉ có đảng viên CS phản tỉnh thật lòng, đứng lên làm lại lịch sử, sẽ được toàn dân yểm trợ, là một lực lượng chống đảng CS mà CS không còn cách gì hơn là sập đổ.
      Nếu quí anh làm sớm, cựu lính già VNCH chúng tôi còn đủ sức bấm cò, sẽ cùng quí anh chống giặc Tàu Cộng. Chúng tôi thề sẽ cùng quí anh đánh Tàu một trận thật "Đẹp Mắt". Mình từng đụng độ nhau khắp chiến trường, nhất là mậu thân 68 khi các anh đưa đại quân vào chiếm các thành phố, 50% lính VNCH đã về quê ăn Tết với gia-đình, nên mình đã biết nhau khá nhiều. Đó là mình đánh dân mình, còn đánh với Tàu cộng thì các anh có thể tin tưởng nhau lắm.

      Xóa
    2. còm như lính già VNCH ( viết hoa ) có phải hay không , chứ ai như những kẻ chỉ suốt ngày nhao vào chửi bới cựu cộng , những kẻ đó tư duy cụt như thế không làm được cái gì hết tôi rất tiếc đấy .
      rất mong những người đó tư duy thay đổi để biết suy nghĩ đúng đắn nếu không tham gia được công cuộc lật đổ này thì chí ít truyền bá cho con cháu hiểu rõ ai là giặc ai là thù chứ không phải muốn vơ cả nắm rồi hô hoán Never Forget ! như thế là rất DỐT và sẽ lại đi vào lối mòn huynh đệ tương tàn nồi da xáo thịt kiểu con cua ! cứ suy nghĩ đi tôi nói rất đúng đấy !

      Xóa
  3. tôi xuất thân từ trường TSQ VŨNG TÀU ,đọc bài nầy buồn quá ,chúng tôi được trường như mẹ nuôi lớn ,ăn cơm mặc áo dân cho ,ra trường đi vào chiến tranh không biết nề hà ,chúng tôi ra trận ,chết cũng nhiều ,bây giờ trên thế giới những bước chân AETcũng theo vận nước ra đi ,trường chúng tôi có từ thời pháp nên có tên là tiếng pháp ,sau nầy đổi thành TSQ .
    buồn quá không viết nổi ,tuy nhiên có một câu hỏ muốn hỏi.
    -làm sao để tsq hai miền bắt tay nhau trả nợ nước đền ơn dân?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tháng 5 này hội ngộ AnhEmTa VNCH tòan thế giới
      Muốn tsq 2 miền bắt tay chỉ khi TSQ Việt Cộng đứng lên đánh bọn tay sai bán nước và chống đuổi giặc Tàu.
      Khi đó tự nhiên Cựu TSQ Việt Nam sẽ bắt tay.

      Xóa
    2. Sau này AET còn được dịch ra là Anh Em Ta.Sau này có dịp gặp nhau chỉ cần hỏi AET là hiểu cùng đồng môn

      Xóa
  4. Quê Hương Ngạo Nghễlúc 06:30 29 tháng 3, 2012

    Là người Việt Nam ai cũng tuỉ nhục khi đất nước nằm dươí sự cai trị của thực dân Pháp.
    Nhưng nếu giờ này Vịêt Nam vẫn coǹ nằm dưới sự cai trị của người Phaṕ thì đã không có cả triệu triệu người Việt chết để baỏ vệ biên giới phía Nam cho Tàu , đã không có cả triệu triệu người Việt chết để làm suy yếu Mỹ để phục vụ cho quyền lợi của Liên Xô , 172 ngàn nạn nhân của CCRĐ đã không chết , đã không có sự nghi kỵ dè dặt thù hận giữa những đồng bào ruột thịt , đaọ lý luân thường của Việt Nam không bi băng hoại , con gaí Việt Nam đâu phaỉ bán thân khắp các vùng Đông Nam Á , thanh niên Việt Nam đâu phaỉ đi bán sức lao động làm những việc mà dân bản xứ không thèm làm , Việt Nam đã không bị mất đất , mất biển và ngày nay đang bị Tàu nô lệ hoá .....
    Đi kháng chiến chống Pháp làm gì huh ô TĐ Đệ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người Gia Địnhlúc 13:02 29 tháng 3, 2012

      QHNN viết: "Đi kháng chiến chống Pháp làm gì huh ô TĐ Đệ?"

      Hồi đó, thấy hăng máu là đi thôi, có biết đâu là bị HCM lợi dụng. Người ta lúc đó cũng chẳng hiểu CS nhiều lắm, ngay cả những nhà trí thức hạg gộc cũng vậy, cứ tưởng nó tốt.

      Xóa
  5. Đoàn Thiếu Sinh Quân
    Vượt đường chông gai và theo chí lớn
    Khắp trời Việt, muôn dân đang cùng nhau reo hò
    Quyết đi lên, nhịp nhàng theo chân toàn dân kháng chiến
    Vang tiếng hò: Thiếu Niên, ta đi lên !
    Đoàn chúng em đi
    Đồng lòng em đi và em quyết thắng
    Không phân biệt em Kinh hay là em Mán, Mường
    Thái hay Đê, em là Việt Nam vùng lên chiến đấu
    Khi căm thù dâng lên.
    Thiếu sinh quân
    Phạm Duy
    Đoàn ta vui tươi đi trong nắng vàng
    Hồn ta vươn lên như ánh chiêu dương
    Thiếu Sinh Quân ! Thiếu Sinh Quân !
    Như hoa mùa Xuân đang tắm nắng vàng
    Thiếu Sinh Quân ! Thiếu Sinh Quân !
    Đây măng mọc lên trong vườn hận thù
    Còn vang dư âm oán thù bao lũ giặc
    Giục ta đi lên thiếu sinh Việt Nam

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài hát đoàn tsq này sao toàn là oán thù, căm thù , vì vậy nên đất nước chỉ có trả thù, hận thù, giết giết như Mậu thân, nên mãi đến nay vẫn còn nô lệ Tàu và khó lòng đoàn kết dân tộc.
      Trong khi đó bài hát của TSQ VNCH thì "mang tài năng ra giúp nước, kiến thiết non sông nhà,học hành để đắp xây cho ngày mai..." nên đã tạo nên một thế hệ đầy chính nghĩa cho Việt Nam trong tinh thần NHÂN TRÍ DŨNG.
      TSQ là những thiếu niên, tâm hồn còn trong trắng. nếu nhuộm màu thù hận thì sẽ là những ác quỷ giết người không gớm tay như Mậu thân,còn nếu dạy cho các em lòng "nhân" thì sẽ là những tấm gương nhân ái như trường hợp một tsq Cao nguyên đã chia sớt phần lương khô của minh cho các em nhỏ hơn trên đương di tản từ Pleiku về Nha trang mà nhiều người còn nhắc nhở.
      Một chút chia sẽ để thấy bản chất chế độ và tính Nhân bản đã thể hiện rõ từ đó..

      Xóa
  6. Mến Gởi Lính Già VNCH,

    Trước 75, tôi và bạn bè, mỗi khi đề cập tới cộng quân, chúng tôi hay dùng chữ "Người anh em phía bên kia" để hàm chỉ họ. Sau 75, quan sát thái độ và nhân cách của họ, tôi rút lại chữ "Người anh em" mà chỉ còn "Phía bên kia". Sau đó, thấy thái độ ngậm miệng ăn tiền của họ, tôi bèn gọi là "lủ lâu la thổ phỉ". Bây giờ, nếu bóp cò được thì chì còn anh với tôi và những thế hệ trẽ sau này. Không chừng, chúng ta buộc lòng phài nhắm vào họ cũng không chửng.

    Trả lờiXóa
  7. Nhờ giặc Cờ Đen đuổi Pháp mất đất biên giới theo Hoà ước Pháp Thanh, nhờ đảng cộng sản đuổi Mỹ mất thêm đất với nguy cơ mất nước theo Hiệp ước Thành Đô!

    Trả lờiXóa
  8. Hình như thằng 3 dũng thủ tướng cũng nghe lời mẹ dặn nên hắn từng tuyên bố:"Rất ghét sự giả dối" nhưng thực lòng là "YÊU GIẢ DỐI" thay vì "Yêu Chân Thật"
    Một lũ cs xạo!

    Trả lờiXóa
  9. Khiếp! DLB lúc này sao lắm rác thế hết
    hình cậu khủng bố Bảy Lốp ăn kẹo đồng lăn quay
    xuống đất, con bé trần truồng hoảng chạy la khóc
    vì bom Mỷ giờ tương hình các cô cậu cướp nước
    và bán nước,thế là đả lộ rõ lập trường rác rưởi
    Độc lập Tự do, Hạnh phúc của các anh, hảy lật lá
    bài tẩy t(nhóm quản trị) để hai bên cùng tư do tranh
    luận đừng nhập nhằng rồi xóa bỏ không nêu lý do
    những ý kiến bất lợi cho phe nhóm.

    Trả lờiXóa
  10. @ Que Huong Ngao Nghelúc 13:14 30 tháng 3, 2012

    Thưa ông, khi đọc qua comment của ông nhận xét về bài viết của ông cụ cách mạng lão thành Trương Đăng Đệ. Tôi có 1 vài lời muốn nói với ông, trước hết tôi cảm nhận được nhận xét của ông đầy vẻ châm chọc và oán trách quyết định gia nhập hàng ngũ cách mạng chống lại công cuộc tái lập sự đô hộ của thực dân Pháp lên VN cách đây 70 năm cua cụ Đệ. Nếu tôi không lầm thì ông cùng với rất, rất nhiều người không chỉ trong forum này mà còn ở khắp nơi trên thế giới đã đồng cảm với nhạc sĩ Việt Khang khi anh hát lên câu hát nói lên nỗi đau của dân tộc VN bị dày xéo bởi ngoại bang " mà giặc Tàu hoang tàn trên quê hương ta", vậy thì cớ gì ông lại không thể có thái độ đồng cảm và trân trọng trước quyết định gia nhập kháng chiến quân của cụ Đệ trước nguy cơ bị ngoại bang xâm lăng 1 lần nữa?. Ông dùng thời điểm khi mà bộ mặt xấu xa bỉ ổi của cộng sản đã hoàn toàn bị lộ rõ để chỉ trích cụ Đệ liệu có công bằng với cụ hay không?. Tôi thiết nghĩ, nếu đã là 1 người con của mẹ VN, tất cả chúng ta đều nên Trân Trọng tấm lòng xả thân vì đất nước của những người yêu nước chân thành,dù ở bất kỳ thế hệ nào. Chúng ta có thể không tôn thờ hay ngưỡng mộ những sự hy sinh của những người bị lừa gạt mà bị đảng cs lợi dụng này, nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta nên châm biếm, chỉ trích họ. Kẻ đáng bị nguyền rủa, đáng trách chính là đảng cộng sản VN lưu manh gian tà chứ không phải là những nạn nhân bị lợi dụng, lường gạt thua ông. Riêng tôi, tôi vẫn luôn cảm thấy kính trọng vô cùng lòng yêu nước, yêu thương nòi giống của cụ Đệ, chính vì tấm lòng của ông đối với đất nước mà ông đã từ chối những lợi ích của đảng cs đem lại cho cá nhân ông qua hành động vứt bỏ thẻ đảng. Trước bả vinh hoa phú quí, không phải ai cũng có khí phách để từ chối nó như cụ Đệ đâu thưa ông. Chính vì vậy dù cụ Đệ vì lòng yêu nước của mình mà bị lừa gạt tham gia vào đảng cs, vô tình góp phần đẩy đất nước vào đói khổ, điêu linh nhưng tôi vẫn luôn trân trọng tấm lòng của ông đối với quê hương,đất nước.
    chris ng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi không có nhận xét gì về bài viết hết, ý tôi muốn
      nói DLB không còn giữ đúng chủ trương không nghiêng
      ngã. Đã cho đăng những tấm hình nhằm bêu rếu quân
      lực miền Nam đồng thời đăng hình ảnh nhắc lại kỷ niệm
      những ngày đầu họckhủng bố giết dân.Nay họ đã thành
      công và đang bán nước cho Tàu.Đất nước điêu linh đói
      khổ do chính bọn này tạo ra còn đâu Quê hương ngạo
      nghể hở ông? Đừng lôi VK vào chuyện rác rưởi này anh
      anh trân trọng ai tùy anh nhưng đừng mong người
      khác làm theo mình.

      Xóa
  11. Cam on Cối xay gió đã nhắc lại toàn bài Thiếu sinh quân . Hẳn bạn la TSQ thời đó, và trí nhớ bạn tốt hơn tôi nhiều lắm , dù bạn bây giờ cũng trên dưới 80́ r̀ồi . Trương đăng Đệ

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn