Trịnh Kim Tiến - Tôi là một công dân Việt Nam. Và tôi luôn tự hào về điều đó. Hai chữ Việt Nam luôn thiêng liêng trong lòng những người con đất Việt cho dù có ở đâu trên trái đất này. Khái niệm về dân tộc và đất nước với tôi là một khái niệm độc lập với tất cả những điều khác. Ai cũng có nguồn cội và không ai có thể chối bỏ cũng như không kiêu hãnh về nguồn gốc dân tộc mình. Người ta thường đánh giá đất nước theo cung bậc của nền văn minh. Cho dù thước đo của đất nước dài ngắn ra sao tôi vẫn cảm thấy hãnh diện vì là người con Việt Nam.
Chắc chắn rằng không chỉ mình tôi mà tất cả mọi người, ai cũng đều mong mỏi đất nước của mình một ngày nào đó “sánh vai cường quốc năm châu”, vươn đôi vai ngang tầm thế giới.
Nhưng một điều thật đáng buồn, những vấn nạn xã hội, kinh tế, văn hóa đã khiến hình ảnh của đất nước, dân tộc Việt Nam xấu đi quá nhiều trong mắt bạn bè Quốc tế. Khi người Việt cầm visa, hay hộ chiếu của mình qua các nước du lịch, đi học cũng như định cư, họ thường bắt gặp những ánh mắt kì lạ nhìn về phía họ.
Phải chăng do nhiều yếu tố khiến chúng ta thua kém bạn bè. Người Việt ta vốn dòng máu Lạc Hồng, truyền thống ngàn năm văn hiến, tôi tin rằng chúng ta không bao giờ bằng lòng và chấp nhận điều đó.
Từ những thứ nhỏ bé nhất như gánh hàng rong ở Việt Nam cho đến những hãng hàng không cũng có những chênh lệch với nước bạn.
Đặt vé máy bay của hãng Jetstar Pacific và tôi trên đường vào Sài Gòn chuẩn bị bắt đầu cho hành trình tương lai và cuộc sống của bản thân sau hơn một năm nghỉ làm thêm. Bắt đầu trải nghiệm công việc mới ở một thành phố xa xôi là cả một sự quyết tâm lớn đối với tôi. Tôi muốn học cho mình đức tính tự lập và thử đi làm, bắt đầu kinh doanh. Tôi có thể học tiếp để lây thêm chiếc bằng, nhưng bằng cấp bây giờ ở Việt Nam khó kiếm được công việc quá nên tôi đã lựa chọn cho mình một hướng đi khác.
Tôi dậy từ rất sớm và bắt xe ra sân bay trước giờ bay một tiếng. Đó là thủ tục yêu cầu cho mỗi chuyên chuyến bay. Ai cũng đi rất sớm, mọi người đều tôn trọng nội quy của hãng hàng không.
Mọi người chờ đợi đã lâu để được bước vào cửa máy bay nhưng đến giờ lên máy bay mà vẫn không thấy nhân viên sân bay cho vào trong. Máy bay sẽ cất cánh khởi hành lúc 10h 5 phút mà nhưng 10h kém 5, hành khách vẫn ngồi đợi bên ngoài. Sau đó nghe có thông báo của hãng, vì nguyên nhân gì đó mà những người ngoài nghề, bình thường như chúng tôi không hiểu rõ nên may bay cất cánh chậm mất 30 phút.
Tôi thì không sao, chỉ hơi khó chịu một chút vì phải chờ đợi thêm, nhưng với một số hành khách khác thì việc chậm trễ này có lẽ ảnh hưởng nhiều đến họ. Cũng không biết các hãng bay Quốc tế thì sao nhưng hãng bay nội địa hay hoãn và chậm chuyến quá. Bác gái ngồi kế bên tôi, giọng nói không giấu nổi sự bực tức “Chẳng hiểu chúng nó ra làm sao nữa, đi lần nào cũng bị hoãn thế này, mất thời gian quá đi mất, hẹn khách hàng lần đầu mà đến chậm thì không biết nói với người ta thế nào? Đợt trước đi vào chơi cũng bị vậy, chờ mất cả tiếng đồng hồ bao giờ không!”.
Ngồi đối diện tôi là một anh chừng 30 tuổi, trông dáng vẻ lam lũ, gương mặt hiện hữu sự lo lắng, buồn phiền, đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Tại ngồi chờ buồn quá nên tôi không bỏ được tật xấu hóng hớt chuyện người ta. Nghe được loáng thoáng anh than vãn qua điện thoại “Máy bay bị chậm, em bảo má cố đợi anh về với, má đừng bỏ đi trước mà tội cho anh. Anh mà không kịp gặp má lần cuối thì ân hận cả đời”, tôi đoán rằng chắc mẹ anh đang hấp hối chờ con về. Vậy mà giờ anh còn phải chờ đợi chuyến bay. Ở sân bay cũng có rất nhiều hành khách nước ngoài ngồi đợi, tôi kém tiếng Anh vì vậy không có hiểu rõ họ nói gì, chỉ thấy họ lắc đầu và nhìn về phía các nhân viên sân bay.
Nếu vì thời tiết xấu hay do một số nguyên nhân hy hữu nào đó mà chuyến bay bị hoãn thì các hành khách cũng phải thông cảm cho hãng hàng không. Nhưng có vẻ như sự việc này diễn ra khá thường xuyên và như một chuyện bình thường của hãng bay nội địa. Hai người ngồi cùng chuyến bay của tôi trò chuyện trên máy bay, công việc của họ đòi hỏi họ đi lại bằng máy bay nhiều nên họ khá rành. Họ nói chuyện chậm chuyến, hoãn bay như cơm bữa, các chuyến bay trong nước không hiểu vì nguyên nhân nào mà thường xuyên chậm trễ, hành khách ngoài việc chờ đợi ra thì còn có thể làm gì nữa.
Đúng là như vậy, cách đây không lâu, hàng trăm hành khách VietNam-airlines bức xúc vì bị trễ chuyến, bỏ đói. Chuyện cũ của năm trước vẫn còn dư âm bức xúc cho hành khách khách bức xúc vì máy bay Jestar vòng vèo, cánh có khói. Hay gần đây nhất, vụ máy bay VietNam-airlines bay tại chỗ 55 phút, cạn nhiên liệu, hạ cánh giữa đường. Dừng ngay tại Trung Quốc, không rõ là lý do gì?
Tôi nhớ đến lần đi Thailand cách đây mấy tháng để tìm hiểu thị trường, tôi đi máy bay của hãng Qantas Airways Boeing 777, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy thích. Máy bay to khiến cho không gian trên máy bay thoải mái và thoáng đãng hơn rất nhiều so với các hãng nội địa. Bạn bè tôi nghe đến việc tôi đi nước ngoài ai cũng xuýt xoa trong sự thòm thèm. Đó cũng là cảm giác của tôi trước đây khi nhìn ai đó được đi nước ngoài chơi, vì trong tư tưởng của người Việt, đi ra nước ngòai sẽ tốn kém lắm. Nhưng sự thật thì ngược lại hoàn toàn, cả chuyến đi Thailand của tôi chỉ tốn hơn giá tiền của một vé máy bay Vietnam irlines đi Hà Nội- Sài Gòn một chút. Vé máy bay rẻ đến choáng váng, cả chiều đi lẫn về, giá chỉ có 938 ngàn đồng, vậy mà chất lượng dịch vụ của họ thì thật sự không thể chê được điểm nào. Cái cách mà các tiếp viên hàng không tiếp đón hành khách của họ rất nhã nhặn và lễ độ. Nó hoàn toàn khác với thái độ của các tiếp viên Jetstar trong một chuyến bay từ lâu rồi của tôi vào Sài Gòn cư xử với hành khách trên chuyến bay. Khi máy bay đã đáp xuống sân bay và chuẩn bị dừng lại, một hành khách bắt đầu mở nguồn điện thoại, thay bằng lời lịch sự nhắc nhở đến các “thượng đế” thì một nữ tiếp viên buông lời quát nạt “ai mở điện thoại đấy, có muốn lập biên bản không?”.
Đồ ăn, vật dụng ở Thái cũng không hề đắt đỏ như người ta nghĩ. Giấc mơ Việt nhìn từ Thái, một quốc gia phát triển sau Việt Nam nhiều năm nhưng cơ sở hạ tầng, hệ thống giao thông, đời sống của người dân Thái hiện nay đã vượt xa Việt Nam. Điều đó được thể hiện rõ ràng qua nét mặt thanh thản tươi vui, nụ cười đầy thiện cảm của những con người dân bán hàng rong Thái.
Ở Thái họ có một chính sách rất hay, họ khuyến khích người dân của họ buôn bán trên vỉa hè. Công an Thái làm nhiệm vụ lưu thông đường phố để công việc buôn bán của người dân được thuận lợi nhất. Hoàn toàn trái ngược với những hình ảnh xua đuổi, bắt giữ đồ đối với những người dân nghèo tần tảo buôn gánh bán rong ở Việt Nam.
Hình ảnh những con người khuôn mặt khắc khổ rong ruổi ì ạch với những gánh hàng trên vai in khắc trên từng con phố, từng ngõ chợ. Dù nắng chay da cháy thịt, hay mưa gió bão bùng, hay những ngày đông lạnh thấu da thịt họ vẫn gánh hàng đó bươn trải, tầo tảo vì cuộc sống gia đinh. Đa số những người dân nghèo lao động, họ kiếm ăn sinh sống trên lề đường, trong những chợ cóc. Không bị cấm thì hoàn cảnh của họ cũng đã vất vả, điêu đứng lắm rồi vậy mà họ còn bị xua đuổi, thu dẹp. Chỉ vài phút tạm gác quang gánh bán hàng là họ có thể đi luôn, đâu có mất diện tích đâu có xấu đi hình ảnh của đất nước, trái lại còn rất thuận tiện và phù hợp với lối sống dân giã của con người Việt từ xưa.
Dân Việt vốn có truyền thống lao động cần cù, chân chất, xây dựng xã hội mà tại sao phải cấm đoán, dồn nén những cảnh đời bấp bênh? Một câu hỏi lớn không dễ trả lời. “Cơn mưa trái mùa khá nặng hạt, bên hông chợ Tân Định, một chị phụ nữ vừa khóc vừa than: “Có ba ký táo, mà cũng bị tịch thu thì biết sống sao đây!”. Chị kêu trời nhưng trời cứ đổ mưa, còn mấy anh trật tự đô thị phường Tân Định thì đã thu rổ táo của chị về trụ sở mất rồi”.” Lau nước mắt, chị nói với tôi: “Tôi tên là Lê Quang Mỹ Uyên. Vẫn biết buôn bán ở lòng lề đường là sai, nhưng tôi đã đứng nép sát vào bãi giữ xe rồi, nào có lấn chiếm tí nào đâu. Vậy mà mấy ảnh canh, bắt cho bằng được thì người nghèo chúng em biết làm sao!” (phận nghèo quang gánh hàngrong.)
Không chỉ đọc, mà thực sự tôi còn chứng kiến nhiều lần những cảnh tượng nhức nhối xót thương. Mỗi buổi chiều tôi thường cùng mẹ sang bên ngõ chợ mua đồ ăn, nhìn thấy hình ảnh những người phụ nữ gày gò, đen xạm , ôm chặt quang gánh chạy thật nhanh mỗi khi thấy chiếc xe đồn của phường đi đến dẹp chợ, đến mức rơi cả một chiêc dép bên chân lại. Cứ như thể họ đang đi chạy nạn, tránh bom đạn hay đang bị cướp giật. Những dân phòng, công an phường tay cầm dùi cui, vẻ mặt dữ dằn nhìn những người phụ nữ đang thi nhau chạy hàng. Có đôi khi có những sự giằng co, van xin kịch liệt diễn ra giữa đôi bên nếu những người phụ nữ đó không kịp chạy. Những giọt nước mắt tức tưởi, cay đắng, ngậm ngùi đôi gánh hàng rong nuôi lớn con từng ngày.
Không biết đến bao giờ đất nước tôi có thể vươn lên tầm cỡ thế giới, nhưng tôi thực sự mong có một ngày, một ngày như thế. Một ngày trên khuôn mặt của những người dân tôi không phải là những nét măt u sầu, ủ rũ mà là những nụ cười hạnh phúc, yên vui. Con người được tôn trọng cùng với nghề nghiệp mà họ đã bỏ sức ra lao động chính đáng kiếm tiền lương thiện.
Hãy cho tôi, thế hệ của tôi còn được sống trong niềm hãnh diện về dân tộc và đất nước thân yêu của chúng tôi.


hay qua trinh kim tien , viet them nhe
Trả lờiXóatieng anh nua
Thất bại lớn nhất của cộng sản là đẩy em về lề phải và phía sự thật, viết nữa đi em, đồng bào khắp thế giới dõi theo bước chân của em và ngày càng yêu mến cũng như hãnh diện vì em , vì suy nghĩ của em, không ai có thể xóa, cấm hay làm mất đi những ước mơ, những chiêm nghiệm của mình, không ai và không bao giờ có thể làm điều ấy !
Trả lờiXóaCũng là phụ nữ, ngược với Kim Tiến xinh đẹp, thông minh, dịu dàng, khiêm tốn, yêu đồng bào, yêu nước...là một "con lợn nái" tự nhận mình là "Beo"- Hồ Thu Hồng hiện là TBT một tờ báo lề phải của đảng, hễ khi mở mồm là cô ta dùng toàn từ ngữ vô văn hóa, đéo lắt, tục tĩu. Cô ta nghĩ rằng blog là ý kiến, suy nghĩ cá nhân nên không cần gì phải "giữ vệ sinh cho cái mồm" của thị. Đôi lúc Hồng Beo lại tỏ ra người lịch lãm yêu thích văn chương chữ nghĩa, một người sống trong một gia đình toàn những giai xinh gái đẹp...nhưng Hồng Beo có biết đâu khi cô ta tục tĩu ác độc với đồng bào mình cô ta vô hình chung đã biến mình thành "cái ống nhổ của ủy ban" để mọi người nhổ nước dãi dư thừa vào mặt và thành "cái điếu của ủy ban" để cho những gã đàn ông dâm dục tò mò tìm xem mặt (ảnh của thị có đôi mắt híp của một người ham mê tình dục vô độ, tráo trở bạc nghĩa bạc tình) rồi sau đó họ chỉ muốn "ngả bàn đèn của thị" ra và....hút.
XóaHãy xem một đoạn tự nhận xét về chính mình trên blog của thị:
*** Vớ được cuốn The Zodiac bỏ túi của nhà Sterling cũng trong đống sôn. Chưa thấy cuốn sách bói toán nào viết hay đến thế khi bảo những ai tuổi xử nữ thì rất xinh đẹp, thông minh, hiền hậu, yếu đuối, hài hước, thích chuyển dịch và luôn đi tiên phong trong chuyện…sex. Âm ỉ tưng bừng sướng vì không hiểu làm sao ngần ấy đức tính trái ngược nhau trăm phần trăm thế có thể tồn trong con người cụ thể là mình được.
Thật là kinh tởm cho một con đảng viên đàn bà lăng loàn làm cái gọi là lãnh đạo một tờ báo văn hóa của đảng!
Đọc TK Tiến thâý tâm tình của những người trẻ tuổi thức tỉnh thâý Việt Nam nghèo , lạc hậu , bất công , .....
Trả lờiXóaThật là khác với hệ bị bác và đảng dụ khị vào Nam " chống Mỹ " mà thực chất là đánh thuê cho Tàu , chết cho Taù ..để Việt Nam càng suy yếu , chia rẽ , thù hận , suy đồi .. mau chóng trở thành món môì ngon cho chủ nghiã đại Hán . Nhưng đáng buồn là vẫn thù hằn , vẫn tự mãn là người chiến thắng dù là đã giết vô số người Việt , vẩn tôn thờ bác , đảng ......
Tôi chỉ muốn chia xẻ với tác giả câu cuối của bài viết .
TK Tiến : " Hãy cho tôi, thế hệ của tôi còn được sống trong niềm hãnh diện về dân tộc và đất nước thân yêu của chúng tôi. "
Xin thưa : Đảng cộng sản bản chất là một đảng cướp nên chúng chỉ biết CƯƠṔ . Chúng không bao giờ hiểu được chữ CHO .
NGƯỜI VIỆT BỊ KỲ THỊ?
Trả lờiXóa- Trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít "Yes, sir" và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện!
- Trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là "người Việt Nam", thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô... bán hoa mà cũng... đối với người Việt Nam như vậy!
- Kể lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ!
Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.
Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói "xí bô xí ba" gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình! Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu "Việt kiều" 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người "gốc Việt" nên không có... giá cao!
Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít "Yes, sir" và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!
Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam?
Trả lờiXóaMột người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa "nhậu", ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá. Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ "hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình" giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng "Sir", tức là "ngài". Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy!
Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và... không nói gì cả!
Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện:Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại tham quan và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn!
Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga, ... anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là "anh em XHCN" của Việt Nam mấy năm trước đây!
Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là "người Việt Nam", thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô... bán hoa mà cũng... đối với người Việt Nam như vậy!
Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội "theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc" thì mệt lắm!
"Hãy cho tôi, thế hệ của tôi còn được sống trong niềm hãnh diện
Trả lờiXóavề dân tộc và đất nước thân yêu của chúng tôi."
Khó lắm đấy cô ơi.
Hãy nhớ rằng cô đang sống trong xứ của người Việt... cộng!
Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào?
Trả lờiXóaVợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là "trí thức", thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ "da trắng' và xin được giải thích thêm. Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người "da trắng". Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện "đẳng cấp" của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập!
Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại "đẳng cấp" man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường "quốc tế" như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người "da trắng" của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ "quí tộc" Việt vô cùng... quái đản!
Kề lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ! Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ "tha hương" – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!
K. H.
Hải quan với an ninh ta toàn con ông cháu cha cả có học mô, 1 câu tiếng anh bẻ hai cũng nhăn răng cười trừ.... kiếm mô ra mà đẹp người đẹp nếp
Trả lờiXóaMà có thằng an ninh ở nội bài cứ nhìn chòng chọc và hỏi ngu học vãi. Tại sao quê chị ở hà nội lai thường trú tại hà giang. Mình bực quá hỏi lại: Chú hỏi thế khác nào hỏi người Việt nam tại sao lại đi Boeing của mỹ ấy nhỉ.
Có lần tôi dẫn phái đoàn là Ban giám đốc công ty đi tham quan & dự hội chợ ở Úc, khi đến sân bay Úc, lúc chờ làm thủ tục hải quan, trong khi mọi người xếp hàng thì họ giao hết giấy tờ cho tôi rồi xúm lại nói chuyện ầm ĩ, thế là police mời họ xuống dưới cùng xếp hàng, mấy ông trời con tức tối chửi um xùm khiến mọi người đều quay lại nhìn thật khó chịu
Trả lờiXóaGửi TKT chủ bài viết !
Trả lờiXóaTôi không tán thành bài viết này !
để tôi nói cho các bạn nghe vì sao:
trong bài bạn chê hàng không nội địa và cứ khen nước ngoài là điều không đúng đắn !
Là một người thường đi nước ngoài,Mỹ,Úc tôi chia sẽ một ít với bạn
cách đây 4 năm,khi tôi đi Úc bằng hãng hàng không quốc gia của họ,giờ bay là 10g nhưng 12g đêm mới được lên máy bay vì trục trặc kỹ thuật,sau khi vừa ngồi xuống lại có lệnh rời khỏi máy bay vì chưa thể bay,ra nằm vạ nằm vật đến khoảng 2 g sáng máy bay mới cất cánh !
lúc đó tôi cũng như bạn,bực bội,chửi trong bụng muốn bỏ về không đi nữa,tuy nhiên khi quan sát sự bình thản lịch sự của người dân Úc tôi rất ngạc nhiên,vì họ thản nhiên và không có một lời trách móc,vì họ đã được giáo dục từ nhỏ là luôn lịch sự và tôn trọng,còn tại VN cái Tôi ai cũng lớn cho nên bạn thấy 1 ông HLV lên máy bay chửi phi hành đoàn,một bà giám đốc bảo hiểm quát nạt tiếp viên khi không vừa ý ! tại sao bà bảnh như vậy không mua chiếc máy bay riêng mà đi chứ ? đi máy bay sự an toàn luôn tối ưu,bạn biết khi bay không an toàn tính mạng sẽ thế nào chứ ?
về sắp hàng cũng vậy,người dân ta quen chen lấn,còn tại nước ngoài thì không,họ xem chúng ta như bộ tộc man di mọi rợ mới hành xử như vậy !
năm ngoài tôi đi Mỹ bằng hãng hàng không của Mỹ United bạn nói ngon sao,họ cũng kỳ thị màu da vàng chúng ta,còn khi về đến Nhật thì delay gần 3 tiếng đồng hồ không thông báo trước,khách hàng tự kiếm đồ ăn nước uống,chỉ đến khi lên VN airline cô tiếp viên áo dài xanh ra kêu tôi thức dậy ăn bữa ăn trong đêm tối mịt mùng,tôi thấy cách phán xét của bạn hoàn toàn không đúng !
Tôi thành thật xin lỗi bạn và mọi người nếu không tán thành,nhưng đó là sự thật đó bạn à !
Hay!
XóaTrâu ta gặm cỏ đồng ta
Chớ đừng gặm cỏ đồng xa nhà người
Của người nhìn có tốt tươi
Nhưng mà nó nhạt gấp mười đồng ta .
Láo ai tin mới ghê. Tại mình nghe tiếng Anh giỏi quá nên nó có thông báo mà không hiểu.
Xóacái nick của bạn cũng đủ hiểu trình độ bạn thế nào,tôi không giỏi tiếng anh,vâng đều đó đúng,nhưng tôi có thể giao tiếp một vấn đề với người Mỹ không cần thông dịch,nhưng chuyện đó khoe khoang làm gì ở đây !
Xóatôi chỉ nói rằng,trang DLB tôi rất thích xem,tuy nhiên tôi không thích thái độ không ưa là chửi vô tội vạ !
vì sao ư,vì chúng ta có lương tri chứ không phải những con vẹt ! các bạn nên tập cái nào đúng theo nhận thức bạn thì nói đúng,sai thì nói sai,đừng nói theo vì cảm tính như vậy không hay.
trước đây tôi có chơi trên paltalk và nghe 1 người nữ VK mỹ nói nguyên văn sau đây:
-tôi không bao giờ mua cá basa VN ăn,vì VN làm ăn dơ dáy,cho cá ăn C.... ăn vô mắc công bệnh !
bạn nghĩ sao về phát ngôn này ?
tôi đã trả lời như sau:
về nhận thức bạn tẩy chay hàng VN khi bạn từ VN chào đời là sai lầm,thứ nhất không ai nuôi cá basa bằng phân như bạn nói !
thứ hai bạn tẩy chay ư? ai chết,những người lãnh đạo cty ấy không chết đâu,mà người công nhân nhà máy đó là người chết trước,trong đó có người thân,gia đình và bạn bè bạn tại VN !
các bạn ngồi tại VN mơ màng 1 sự huy hoàng như nước Mỹ,tôi đồng ý với điều đó,các bạn viết bài chê VN này nọ vậy sao các bạn không viết bài về nước Mỹ khi ra đường lái xe lạng quạng là bị còng ngay,bạn dám chống không ? sao bạn không viết về thất nghiệp tại Mỹ,bài về những người Việt bị bắn chết tại Mỹ vì cảnh sát tưởng họ tấn công trong khi không có vũ khí ?
xã hội nào cũng có cái hay và cái dở,nhưng cái dở ơ VN nhiều quá cho nên chúng ta mới vào đây để xem,nhưng tôi thấy nhiều người vỹ cuồng quá !
còn trên cái mạng ảo này ai chả nói hay được,cứ thử bước qua Mỹ coi có phải thiên đường hay là không ! tuy nhiên tôi e là không thể vì lãnh sự họ không thích những kẻ vô công rỗi nghề !
Cái bệnh chung của nhân viên Việt Nam là không biết cười , lúc nào cũng làm như quan trọng lắm ý ,tôi cũng đi nhiều hãng hàng không rồi , Úc khùng cười như điên , Hồng Kông và Singapore lịch sự , Thái ân cần và tươi , chỉ có Trung Cộng và Việt Nam , cứ như sắp vào trận đánh , nghĩ mà hãi . Ngồi trên máy bay còn sợ bị công an bắt .
XóaĐã thế , đồ ăn của Viêtnam Airline là dở nhất , giá vẻ chẳng rẻ hơn chút nào .
Riêng muộn giờ thì ở đâu cũng gặp .
@Anh5SG:
XóaNếu bạn đọc kỹ bài lại thì sẽ có suy nghĩ khác khi bạn comment. TKT nói lên sự đình trệ của máy bay nội địa là "thường xuyên như cơm bữa." Đây cũng là một loại tệ nạn trong phong cách phục vụ. Riêng ở nước ngoài, vẫn có tình trạng đình chuyến bay, nhưng không như "cơm bữa" bạn nhé.
Bạn có nêu ra một ví dụ ở Mỹ ra đường chạy xe lạng wạng bị còng, và ai dám chống? Tôi không hiểu bạn đang khen hay đang chê? Theo cái tông của bạn thì tôi nghĩ bạn đang chê cái lối làm việc này. Và nếu vậy thì bạn "non" lắm khi bạn khoe đã đi đây đi đó mà không học được khôn. Này nhé, khi bạn chạy xe lạng quạng, thì bạn đã phạm luật an toàn khi tham gia giao thông. Cảnh sát có quyền chận bạn lại. Nếu bạn không say xỉn, say thuốc.....vv.......thì hình phạt có thể là cảnh cáo hay hầu tòa....và ngược lại thì bạn bị còng và cẩu xe. Đây là luật để bảo toàn tánh mạng trước hết là cho bạn và sau là cho người khác. Bạn hiểu không? Do you understand?
Nói về thất nghiệp thì xã hội nào cũng có, thời đại nào cũng có. Cái bạn nên hiểu là khi xảy ra thất nghiệp, chánh phủ đã làm gì giúp dân có công ăn việc làm? Chánh phủ Mỹ đã làm gì khi tình trạng này xảy ra bạn biết không? Không biết thì tự tìm hiểu thêm, đừng đưa ra những ví dụ mà chính bản thân bạn không biết mình nói gì. Again, do you understand the words that I am typing (talking) to you?
@Anh5SG: Việc máy bay cất cánh chậm hơn so với dự kiến thì không hiếm vì những lý do kỹ thuật, thời tiết, ... nhưng cái khác cơ bản là ở các sân bay nước ngoài việc chậm trễ này được thông báo sớm chứ không như ở VN, sát đến giờ bay mới thông báo. Bạn bè tôi về VN công tác hoặc du lịch đều có chung một nhận xét là các tiếp viên hàng không VN không biết cười và cung cách phục vụ rất miễn cưỡng chứ không như các tiếp viên của các hãng hàng không Châu Á khác. Hành khách Việt Nam và Trung Quốc là những hành khách ồn ào, mất trật tự nhất, từ lúc xếp hàng gửi đồ cho đến lúc xuống máy bay.
XóaĐọc suy nghĩ và nhận định tào lao của @5SG tôi không muốn tranh lận thêm Nhưng tôi nghĩ rằng @5SG có một nếp nghĩ ngang tầm với cá tra của miền nam thôi đó .
Xóanhững người không ưa người khác hay chửi như bạn thì còn tệ hơn con cá tra nữa ban ạ !
Xóabạn có không ưa người ta cũng nên nói chuyện lịch sự tử tế 1 chút,vì ba mẹ bạn sanh ra đã có cái miệng và cái đầu,mà cái đầu thì chứa chất xám chứ không phải đầu to mà óc như trái nho !!!
bạn nói sao cho ngươi ta nghe và nể bạn rất hay,còn mở miệng người ta khinh thì........................
xin lỗi nhé,tôi không tranh luận đề tại này nữa. !!!
đồng ý với bạn. Tại bạn Trịnh Kim Tiến chưa được đi đó đây nhiều và chưa có nhiều trải nghiệm nên nhận xét vậy thôi.
XóaViệc delay máy bay xảy ra ở bất cứ đâu, vì bất cứ lý do gì. Có điều người phương tây hành xử văn minh trong mọi hòan cảnh. Người Việt thường khó chịu, gây hấn, hay bạo động từ những sự việc rất nhỏ.
Đi nhiều mà không học được điều khôn để giúp ích cho đất nước thì đúng là con cá tra.
XóaCó câm ngay cái mồm không Anh5Sg. Bố mày thật xấu hổ với mày rồi đấy.Mới le te vài bận xuất ngoại, tiếng anh tiếng u chẳng ra gì lại tỏ vẻ như người sành điệu. Câm ngay mõm thối lại, hiểu chửa. Không nghe lời tao cho vào trại phục hồi chó phẩm bây giờ.
Xóahì hì! bác í là người thik dây thun kiểu VN,các bác bớt bức xúc! Anh5Sg mà đi làm bên ngành hành chính là hết í! dân ta tha hồ leo cây ngồi đợi!
Xóa@Anh5SG: "...cách đây 4 năm,khi tôi đi Úc bằng hãng hàng không quốc gia của họ,giờ bay là 10g nhưng 12g đêm mới được lên máy bay vì trục trặc kỹ thuật,sau khi vừa ngồi xuống lại có lệnh rời khỏi máy bay vì chưa thể bay,ra nằm vạ nằm vật đến khoảng 2 g sáng máy bay mới cất cánh!..."
XóaViệc chậm trễ máy bay ở đâu cũng có. Điều đáng nói là cách giải quyết vô trách nhiệm và thái độ trịch thượng của không những của nhân viên cung cấp dịch vụ mà của cả giới lãnh đạo của Air VN. Họ coi hành khách là những kẻ phải nhận ơn và họ là những kẻ ban ơn, chứ không phải cứ bỏ tiền ra mua vé là trở thành "thưọng đế" như các hãng hàng không nước ngoài.
Hãng hàng không Qantas của Úc là một trong 5 hãng máy bay hàng đầu thế giới về cung cấp dịch vụ và là 1 trong 3 hãng máy bay an toàn nhất thế giới. Nhưng khi đến VN họ bị lệ thuộc vào cung cách phục vụ của các dịch vu bay (don dẹp phi cơ, cung cấp thức ăn, nhiên liệu v.v... và dịch vụ phi trường như kiểm tra, cân do hành lý và soát vé v.v... nên khi các dịch vụ này bê trễ thì chẳng phải Qantas mà bất cứ hãng hàng không khác cũng bó tay com với Air VN và các co sở nhà nước VN tại phi trường TSN hay Nội Bài ... Cho đến khoảng 10 năm trở lại đây, Qantas qúa chán với cung cách làm ăn của VN nên họ ngừng toàn bộ các chuyến bay bằng phi cơ của chính hãng đến VN. Họ nhường toàn bộ đường bay giữa Úc & VN cho Air VN và chỉ giữ lại khoảng vài chục vé/ghế trên mỗi chuyến bay mà thôi. Có nghĩa là mua vé Qantas nhưng vẫn bay trên các máy bay của Air VN.
Riêng kinh nghiệm của tôi với Air VN cũng khá nhiều. Tôi chỉ kể 1 chuyện: cùng 1 sự việc nhưng 2 cung cách làm việc giữa Air VN và Qantas ở ngay tai VN như sau. Tôi mua vé về VN với Air VN đến khi cần dời lại ngày về. Gọi điện thoại xin đăng ký dời ngày thì được yêu cầu phải đến ngay tại phòng vé mới được đăng ký, dù bạn ở bất cứ nơi đâu trên đất nước VN. Nếu ngày bạn đăng ký dời lại ngày về dưới 7 ngày trước khi ngày về trên vé (thí dụ ngày về trên vé là 10/4/2012 nếu đến đăng ký dời lại vào ngày 04/04/2012) Air VN buộc phải trả một lệ phí US$100. Có một lần tôi ra phi trường để về lại Uc. Nhưng Air VN lại thông bào tên tôi không có trong danh sách chuyến bay, dù ngày tháng và số hiệu chuyến bay vế Uc ghi rõ ràng trên vé. Á khẩu luôn...
Chán qúa, những lần sau tôi về VN bằng vé hãng Qantas (tuy cũng ngồi trên máy bay của Air VN). Khi ở VN đi chơi một số tỉnh thành ở miền Trung, thích qúa tôi muốn dời lại ngày về để có thể đi thêm một vài nơi. Tôi gọi điện thoại đến văn phòng Qantas ở Sàigòn. Được nhân viên rất lịch sự tiếp chuyện và làm thủ tục dời lại ngày một cách thoải mái chỉ mất có 5 phút diện thoại. Qantas cũng không có màn đòi lệ phí dời ngày, dù là bạn gọi diện thoại dời lại chỉ trước có 24 giờ. Điều đặc biệt là: nếu bạn mang vé của Qantas thì dù thế nào đi nữa nhân viên của Air VN & phi trường TSN/NB đều phải xếp cho bạn lên chuyến bay. Trong khi họ có thể hạnh hoẹ, làm khó dễ hành khách mang vé Air VN. Tốt nhất bạn nên mua vé Qantas nếu có thể....
Tôi muốn trình bày thêm một vấn đề. Trong một chuyến bay Qants vế Úc trước đây. Máy bay phải bay vòng sang Thái Lan. Hành khách được thông báo là máy bay cần phải dọn dẹp và sát trùng lại. Bởi dịch vụ tại VN cung cấp qúa cẩu thả. Nên máy bay không thể đáp xuống bất cứ phi trường nào tại Úc và có thể bị phạt rất nặng.
Kim Tiến viết rất hay và đúng, nhưng chưa nhiều kinh nghiệm về Air VN bởi Kim Tiến chưa được đi lại nhiều. Chúng ta phải lên tiếng phụ trợ cho Kim Tiến và đưa ra các bằng chứng để vạch trần sự dối trá của cả một hệ thống Mafia trên toàn cõi VN. Để mọi người dân VN hiểu, biết và tiêu diệt những bịp bợm, gian dối, điêu ngoa và làm ăn chụp giựt tại VN.
Xin mượn lời @Anh5SG: "...Vì chúng ta có lương tri chứ không phải những con vẹt!...." Nên đề nghị @Anh5SG biết rõ thì nói, còn không biết thì dựa cột mà nghe. Đừng ngoan cố và mũ ni che tai trở thành những con cừu, con lừa hay ... khuyển mã chỉ biết nghe lệnh chủ...
CẢM ƠN TRỊNH KIM TIẾN VÀ KHÁNH HƯNG SÀI GÒN .
Trả lờiXóa" Hãy cho tôi, thế hệ của tôi còn được sống trong niềm hãnh diện về dân tộc và đất nước thân yêu của chúng tôi."
Tôi rất cảm ơn bạn Trịnh Kim Tiến và Bạn Khánh Hưng Sài Gòn. Bọn tà quyền cộng sản đều bị điếc cả rồi, tai bò làm sao nghe được và có biết đọc báo bao giờ đâu, không tin các bạn cứ đi mua bánh mì thịt, bạn sẽ thấy báo nào sạch sẽ nhất mới nhất dùng để gói chính là Báo Nhân dân (báo chính thống của đảng cộng sản), nên mới thấy quái dở ... bọn rao giảng đạo đức Hồ chí Minh thì chẳng bao giờ đọc báo cả, mà báo cộng sản và 699 đầu báo khác cũng chẳng có gì để đọc vì bị "đảng ta" định hướng viết ca ngợi cho đảng nên chả ai thèm đọc.
Trả lờiXóaNói thêm về vụ hộ chiếu: đúng là cá nhân mình cũng ái ngại mỗi khi cầm trên tay hộ chiếu tới hải quan nước ngoài (châu Áu, châu Á) và về Việt Nam - mình không ái ngại vì là người Việt Nam, nhưng vì là người Việt Nam XHCN (in trong hộ chiếu), tức là công dân của nước cọng sản. Tức anh ách nhưng no choice! Vei61t tới đây mới nhớ bác nào đó trong x-cafe với nick là sinh nhầm thế kỷ. Mịa, đúng là xiu xẻo khi phải sinh ra và lớn lên dưới chế độ thổ tả này. Em nhớ tháng hai vừa rồi khi về TSN, cha nội hải quan người miền bắc hỏi "mang mấy cái laptop trong valise vậy?" - mịa, ông không trợn mắt ra mà soi vào màn hình kiểm soát hành lý à? Hay ông thấy tui valise cồng kềnh và chểnh mảng chưa kịp coi rồi thắc mắc?
Trả lờiXóaBọn chúng cùng một mẻ với nhau, không biện minh được.
Mô Phật ! Bần tăng nghĩ rằng mình hoàn toàn "Kiêu hãnh về Dân tộc và Đất nước", bần tăng còn nhớ có một câu hát "Quê hương nếu ai không hiểu, sẽ không lớn nổi thành Người"; Dân Tộc ta là một dân tộc thông minh, Anh dũng và đôn hậu... Cái chính ở đây là "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", chúng ta phải nuôi cho lớn cái "Kiêu hãnh" cái "kiên cường" và ước mơ khát bỏng về ngày mai Dân Chủ, Ấm no hạnh phúc trong con tim và khối óc chúng ta! Từ lòng kiêu hãnh dân tộc, từ lòng yêu quê hương, yêu đồng bào và ghê tởm cái ác mà cùng nhau hành động gột rửa những bất công, những độc tàn! Bần tăng đề nghị mọi người khi ở nơi công cộng nếu thấy cảnh công an bắt bớ đánh đập thì xin đừng làm ngơ, mà hãy xúm đông lại và tìm mọi cách giảm bớt sự hung hăng của bọn CA, bảo vệ Dân, bước đầu chỉ cần như thế là đã có tác dụng rồi! Rồi đây khi Cộng Sản cướp cả áo cà sa của nhà chùa thì phông trào yêu nước sẽ càng phát triển mạnh mẽ, chúng ta phải chuẩn bị mọi thứ ngay từ bây giờ!!! Mô Phật!
Trả lờiXóaÝ kiến rất thực tiễn và rất hay (mặc dù các nickname TTC hơi dở)...
XóaViệc mẹ ruột của cô Vũ Phương Anh (làm nhân chứng cho nạn buôn người trước quốc-hội Mỹ) theo tôi là tột cùng của sự hèn-hạ của nhà cầm quyền csVN rồi....
Nguyên-nhân của mọi nguyên-nhân gây ra những cảnh bạo tàn ở đất-nước VN hôm-nay là sự du-nhập của chủ-nghĩa cs vô-thần, duy vật, không có chỗ cho bất cứ một niềm tin cao-thượng nào trong xã-hội loài người...
XóaCấm Đạo Phật, Chúa là triệt tiêu cái phần thánh-thiện trong chính bản-thân mỗi con-người, trách sao đồng-tiền và quyền-lực chẳng lên ngôi và thống-lĩnh toàn bộ xã-hội...
Xã-hội nên được xây dựng trên nền tảng của nhân tính!
Tôi cũng vừa đi Thái về. Nhìn đất nước họ mà thèm. Một suất ăn trong siêu thị sang trọng có máy lạnh ở Bangkok cũng chỉ khoảng 50 bath (tương đương 35 ngàn). Nhân viên xuất nhập cảnh tươi cười khi kiểm tra hộ chiếu. Người bán hàng trên đương phố rất vui vẻ, thoải mái, tuyệt không có tình trạng chặt chém, bắt chẹt khách du lịch. Dường như mỗi người dân và cả nhân viên công quyền Thái đều có ý thức rằng khách du lịch là nguồn nuôi sống họ nên họ hết mực tôn trọng.
Trả lờiXóaTrông về đất nước mình mà buôn, mà chán.
xạo quá đi, bên Thái không có tình trạng chặt chém.
XóaBạn đi mua sắm trong department store thì có giá niêm yết. Còn đi mua sắm ngòai vỉa hè, nó chặt chém dã man.
Đi phuket, tuktuk, taxi chẳng khác gì lũ cướp.
Các bạn à, chỉ có những nhận xét trên tinh thần khách quan mới có giá trị!
Trời ơi ! Em Kim Tiến ơi, chị là "cô hai bán hột vịt lộn" dạo đây nè, chị cũng bị tụi chó nó rượt hoài, có khi chị chạy hổng kịp chị bị nó bắt lại, năn nỉ gần chết tụi nó cũng hổng tha, túng thế quá, chị phải cho tụi nó ăn....hột vịt miễn phí của chị, tụi nó ăn xong khen "ngon" quá, lúc đó tụi nó mới chịu thả cho chị đi đó em, buôn bán dạo cũng thê thảm lắm em ơi !
Trả lờiXóaNè, chị nói này nghe, chị hổng cần biết em mần ở đâu trên đất Sài Gòn, khi nào có dịp gặp nhau, em ủng hộ chị nhe ? Dễ biết lắm, bữa nào em thấy có ai bán dạo hột vịt lộn mà dáng người hơi đen đen, hơi ốm ốm, hơi cao cao, hơi xấu xấu, tóc thì hơi quăn quăn, có cột cọng thun đằng sau đuôi gà, thì đó chính là Chị đó Em, chị xấu quắc hà, nhưng được cái là Vui Vẻ.
Còn em thì chị biết rồi, em rất đẹp, dễ thương lắm ! Thôi để chị còn đi bán buổi chiều nữa, bữa khác tâm sự nhe ? Chúc em luôn trẻ khỏe, công việc thuận lợi,
tạm biệt em.
Đúng là cô hai vịt lộn .Tóc thì hơi quăn quăn , có cột cọng thun đằng sau đuôi gà ...Em nhớ chị đi bán thường quàng cái khăn màu đỏ quanh cổ luôn luôn , ít khi chị cởi ra lắm đúng không ạ ..? Nếu nóng bức khó chịu lắm , thì chị cũng cởi ra chửng nửa tiếng là quấn khăn lại rồi phải không chị ? Em có gặp chị ở sài gòn một lần ăn trứng và chả chị bán 2 lần rồi , chị còn nhớ em không ? Cảm ơn chị nha ..
XóaLần sau , nếu bị bọn chó rượt , đuổi ...thì Cô Hai Vịt Lộn nhớ rao như vầy : Ai vật lộn ...nằm ngửa không ??? xem sao .
XóaCái tựa đề hay quá: "Hãng hàng không và gánh hàng rong"!
Trả lờiXóaChì cần đi các nước Á Châu đã khác xa VN.Nhờ ngành du lịch mà họ nuôi sống rất nhiều người.
Trả lờiXóaCòn ở VN mới xuống máy bay đang mệt mà nhìn thấy bộ mặt cùa nhân viên hải quan là thấy muốn"chuyển bụng".Vậy thì khá sao nổi
Quá đúng
XóaĐẤT NƯỚC VIỆT CÓ 5000 năm Văn Hiến NHƯNG giờ đây bị chế độ vô luân này nhồi sọ về cnxh cha chung ko ai khóc vậy nên cái xấu cứ phát triễn ,nỗi nhục cũa con người xhcn càng lên tầm cao mới .
Trả lờiXóaĐó là "thành tích" của đcsVN sau 37 năm chiếm đóng Miền Nam. Bà con yên tâm đi, Kinh Dịch không nói sai: Mọi sự vật hễ "cùng" thì "tắc biến", "biến" thì "tắc thông". Có thể là:
Trả lờiXóa- 2012: 3D bị giết
- 2014: đcsVN bị tiêu diệt.
Không thể khác.
Chừng nào mà Việt Nam còn dính với các câu như "bác Hồ vĩ đại","bác Hồ là ân nhân của dân tộc ","đảng là niềm tin của dân tộc",...là chừng đó dân tình còn khốn khổ,xã hội cứ xà quần một chỗ,cầm passport Việt Nam mà muốn nhổ.Oái ăm thay không biết chừng nào dân Việt Nam mới hết bị buộc ca ngợi ông già có râu mặt xấu(đúng là bọn có gốc ngu lên cầm quyền,sao không treo hình Alain Delon rồi đề ở dưới là Hồ chí Minh !).Oan khiên nghiệp chướng thay cho dân tộc Việt Nam !
Trả lờiXóaMẸ BÁN HÀNG RONG
Trả lờiXóaCON BÁN TUỔI ĐỜI
Mẹ níu tay con con kéo mẹ
quần trơn chân đất chạy vào đời
tuổi thơ tức tưởi theo chân mẹ
đầu đường cuối chợ thở hụt hơi
từ tinh mơ con còn ngái ngủ
chạy theo chân mẹ rao bán xôi
giờ nầy lũ bạn đồng trang tuổi
còn ấm giấc nồng thả mộng trôi
con thương đời mẹ đầy cơ cực
mẹ cúi nhìn con lệ tuôn rơi
mẹ thì rao bán con thì đói
con bán đời con cũng tả tơi
từ buổi cha lên non tù ngục
lâu lắm rồi không nhận được tin
hôm nay thành phố nhiều kẻ lạ
mặt lạnh lùng như chẳng có tim
con theo mẹ vào đời tuổi nhục
mẹ nhìn con vàng vọt xanh xao
trước mặt là đường đời ngõ cụt
sau lưng ôi! bẫy rập chông hào
mẹ ghánh xôi đi rao mỗi sáng
con bán tuổi đời chạy theo sau…
Bảo Minh
Kim Tiến ơi, anh rất tự hào về em. anh thấy em chịu nhiều bất hạnh nhưng em rất rắn rỏi, truong thành sớm. ước gì tổ quốc Việt Nam có nhiều bạn trẻ có nhận thức giống em
Trả lờiXóaĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ KIM TIẾN NÓI.
Trả lờiXóaTẠI SAO KHÔNG TỰ HÀO VỀ DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM.
“Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”
Sau sáu năm, từ 2005 đến 2011 Du lịch Việt Nam đã sử dụng slogan (khẩu hiệu ) “Việt Nam – The Hidden Charm” – “Việt Nam – Vẻ đẹp tiềm ẩn”
Thì nay sẽ được thay thế bằng “Việt Nam – Timeless Charm” – “Việt Nam – Vẻ đẹp bất tận.”
Ngoài ra, mẫu thiết kế Hoa sen của họa sỹ Trần Hoài Đức sẽ là hình tượng chính của logo (biểu tượng) du lịch Việt, thay cho biểu tượng nụ sen với vẻ đẹp đang còn “tiềm ẩn” trước đây.Đây là công bố chính thức của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch và Tổng cục Du lịch Việt Nam.
Đại diện lãnh đạo Bộ cho biết, hình ảnh bông sen cách điệu với năm cánh năm sắc màu hé nở khẳng định giai đoạn phát triển mới của ngành với ý nghĩa giai đoạn sẽ tỏa hương sắc.
Màu xanh nước biển là màu chủ đạo biểu thị cho du lịch biển đảo, một trong những sản phẩm du lịch chính của Việt Nam; màu xanh lá cây tượng trưng cho du lịch sinh thái, thiên nhiên; màu vàng cam tượng trưng cho du lịch văn hóa, lịch sử; màu tím tượng trưng cho du lịch khám phá, mạo hiểm; màu hồng biểu thị sự năng động, lòng hiếu khách của con người Việt Nam. MÀU ĐỎ BIỂU THỊ CHO DU LỊCH CHỢ BÚA,NẾU "ĐÉO" MUA THÌ BIẾN.
Chỉ được cái nhớ bậy là giỏi. Đúng nó phải như thế này:
Xóa“Tháng mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam ĐỂU nhất có tên Bác Hồ”
Hình như nó cũng sêm sêm:
Xóa"Pắc Pó có một hang chồn
Gian hùng bậc nhất có con Cáo Hồ".
Việc cô Tiến bắt gặp những ánh mắt miệt thị từ người ngoại quốc khi ra nước ngoài thật ra bản thân tôi đã được nếm trải cách đây đã vài năm, khi có dịp đi qua Đài Loan và Hongkong. Ngày đó tôi thật ngây thơ khi nghĩ rằng người VN dù không phải là giàu có nhưng vẫn được người nước ngoài nể phục vì quá khứ hiển hách "đánh Pháp, đuổi Mỹ" lừng lẫy khắp năm châu, những điều mà tôi luôn được nghe thấy từ các cơ quan truyền thông trong nước cũng như trong học đường. Nhưng sự thật thật phũ phàng, ngay từ khi bước chân xuống sân bay Hongkong, Taipei tôi đã nhận thấy ngay ánh mắt khinh khỉnh của những nhân viên hải quan ở đây khi tôi trình ra passport VN của tôi. Những người dân bản xứ Hongkong và Taiwan tỏ thái độ khinh miệt người VN trong cách cư xử của họ đối với những người VN. Thật đáng buồn biết bao khi trước khi "được" miền Bắc giải phóng, người miền Nam VN không hề có cảm giác tự ti mặc cảm đối với các quốc gia láng giềng như người VN hiện nay phải chịu đựng. Tôi vẫn có 1 cảm giác hãnh diện khi nhìn thấy những hình ảnh của các minh tinh điện ảnh của miền Nam VN trước năm 1975 như Thẩm Thuý Hằng (người được mệnh danh là người đàn bà đẹp nhất Á Châu nếu tôi không lầm)sánh vai cùng các đại tài tử Hongkong trong các liên hoan phim Á Châu, hoặc nữ tài tử Kiều Chinh đã từng đoạt giải best actress tại đại hội điện ảnh lớn nhất Á Châu được tổ chức tại South Korea. Còn bây giờ thì sao? ngay cả làm được một bộ phim cho ra hồn để kỷ niệm đại lễ 1000 năm Thăng Long để cho người dân được tự hào đôi chút trước hiện thực nhục nhã hiện nay mà "toàn bộ" nền công nghiệp điện ảnh VN cũng không làm nổi thì còn trông mong điều gì lớn lao hơn ở cái chế độ cộng sản thối nát, bạo tàn nhưng cũng không kém phần ngu hèn với ngoại bang này. Vì đâu mà người VN lại đến nông nỗi này? tất cả là vì những chính sách tham lam nhưng cực kỳ ngu xuẩn của các thế hệ lãnh đạo cộng sản VN đã tạo ra 1 hình ảnh tồi tệ cho đất nước, con người VN. Có người ngoại quốc nào lại nể nang, tôn trọng 1 dân tộc mà phụ nữ thì xuất ngoại làm điếm, osin, còn đàn ông thì đi lao động chân tay với đồng lương rẻ mạt ở xứ người,và có không ít người trong số này đã bỏ trốn để được ở lại làm cư dân bất hợp pháp,hay nói cách khác là di dân lậu, mà đã là lậu thì dĩ nhiên không thể nhận được ánh mắt tôn trọng của những người bản xứ rồi.
Trả lờiXóatôi xin mạng phép dể bổ xung thêm cho anh 5SG hiểu vài chi tiết khi ở nước ngoài, như Mỷ, Pháp, Dức v.v...
Trả lờiXóaquy luật của nhửng xứ dó, chúng ta cần phải biết trước khi lên tiếng chỉ trích họ.
thí dụ như ở Mỷ, lẽ dỉ nhiên, cảnh sát Mỷ, một khi dả chận xe dể hỏi giấy tờ, họ bắt mình không dược xuống xe và phải dể 2 tay trên volant cho họ thấy và mình phải tôn trọng luật của họ và luc nào họ củng dùng chử SIR dể nói chuyện với mình.
còn ở Vn, khi nói chuyện với anh CS hay CA, thì xin lổi anh 5SG, tôi chưa khi nào dược họ trả lời lịch sự và lể phép.
ngay cả lúc tôi làm thủ tục nhập cảnh ở phi trường TSN.
còn vấn dề chậm trể chuyến bay hay chuyến tầu hỏa, thì hảng hàng không liền thông báo cho hành khách và nếu bi trể quá thời hạn sẻ dược bồi thường tiền vé.
nói tóm lại, chỉ mong các hotesses và stewarts HKVN và các anh ở sân bay TSN nở nụ cười, niềm nở và lịch sự một chút xíu với khách hàng là củng tốt lắm dó các bạn
Nếu tớ là Phó Đề đốc tớ sẽ chắc cách chức hết kíp trực biên phòng hôm đó
Trả lờiXóa====================================================
Ngủ gật Hải quân biên phòng Khánh Hòa
Canh gác phòng th(NG)ủ chán bỏ cha
Gái chân dài rượu ngoại suốt đêm trắng
Sáng ngủ bù tầu « lạ » giỡn chạy qua
Vùng biển quân sự yết hầu vùng cấm
Giặc lục đầu giường vẫn ngủ thây ma !
Vịnh Nha Trang Cam Ranh khép kín
Tầu Khựa to tổ bố đùa LE CHA (1) !!
Cần gì tầu ngầm KILO giang tốc đỉnh ?
Chỉ cần thuyền thúng tớ cũng tìm ra !...
TRIỆU LƯƠNG DÂN
1, ĐỌC NGƯỢC hai tầu Khựa to tổ bố tên là CHA LE 01 và CHA LE 58 là hai tầu hút bùn Trung Quốc xâm nhập và neo đậu tại vịnh Nha Trang
gồm 2 thuyền trưởng và 9 thủy thủ đều là người Trung Quốc đều có visa nhập cảnh Việt Nam bằng đường BỘ lại chơi trò đi đường THỦY ...chắc chắn là lũ Tầu Khựa lính THỦY đánh BỘ thủy quân lục chiến của quan đội nhăn răng Trung Quốc chớ còn AI trồng khoai xứ này nữa !!! ….....
ĐAN MẠCH các cu các bố MUA tầu ngầm KILO mua chiến hạm tối tân nhất của NGA mà đ...ếch thấy ...tớ chỉ cần thuyền thúng tớ cũng tìm ra hai tầu hút bùn Trung Quốc xâm nhập và neo đậu tại vịnh Nha Trang !...
Nhìn hàm răng của mấy thằng cán ngố là cũng đủ rùn mình muốn ói! Đúng là tụi thú vật!
Trả lờiXóaCám ơn bạn! Tôi đang dự định đi du lịch Thailand đây.
Trả lờiXóaBác Triệu lương dân có phải dân nhatrang ko..?? sao biết rõ về biên phòng NT, thế ...bon sĩ quan biên phòng NT...tahwngf nào cũng bụng bự ..các nhà hàng sang trong si quan biên phòng ,công an ,tòa án ,kiểm lâm ngày nào cũng có mặt .. ,,,kkkk mấy thằng to nó đã bán nước còn bọn chúng vơ vét được cái gì chúng vơ vét ...đừng nói gì đến bảo vệ đất nước mà rầu lắm bác Triệu ơi
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaMấy thằng lãnh đạo đảng CS VN có biết nhục hay không khi bị mọi người chửi như chửi chó thế nhỉ!
Trả lờiXóaHình ảnh đất nước VN bị làm xấu không phải do những quang gánh của dân nghèo mà là thói lưu manh, mất dạy, ngu dốt của những thằng lãnh đạo đảng CS và đám sai nha. Đảng CS là rác cần phải dẹp để đất nước VN có bộ mặt khác đẹp đẽ...
Trả lờiXóaChỉ khi nào Việt Nam có sự cạnh tranh thực sự trong lĩnh vực Hàng không, tức là Hàng không VN không còn độc quyền nữa thì lúc đó mới khách hàng mới được hưởng những sự phục vụ tốt nhất có thể, xứng đáng với đồng tiền, bát gạo mà họ bỏ ra.
Trả lờiXóaTôi hoàn toàn đồng ý với bạn.
XóaTại các quốc gia tự do như Mỹ, Úc,,etc, Có nhiều hãng máy bay nội địa và liên quốc gia. Vì đó có những sự cạnh tranh giửa các công ty với nhau, Công ty nào với già tốt và phục vụ tốt thì sẽ đựoc ưa chuong hơn. do đó các công ty luôn luôn tìm cách cải tiến, tân trang, làm tốt đẹp hơn các hình ảnh và dịch vụ của họ, Khi ho đã chiếm đựoc cảm tình và business cua ngửoi mua thi có nghỉa là ho sẽ tạo đưọc lơii nhuận nhiều hơn cho Cong Ty cùa ho.
Các tiếp viên của các cong ty nay deu duoc lựa chọn kỹ lưỗng và đưôc huấn luyện về cách phục vụ, tinh thần phục vụ cho tất cả hành khách, Ho không phai là con Ong chau Cha nen phai cố gắng làm việc cho tồt đẹp vì nếu không thì họ sẽ có nguy cơ bi mất việc nhung đối với tiep vien hàng không VN là con ông cháu cha và ho đã quen với việc ăn trên ngồi chốc rồi cho nên họ không có ting thần phục vụ.
Một đềiu quan trọng khác là các Công Ty nay đều có 1 hệ thống góp ý tiếng Anh goi là "comments or complaints" khi chúng ta không vưầ lòng về một phục vụ yếu kém hay tư cách của ngừoi tiếp viên thì khi nhận đựoc là thư khiếu nại đó, ngửoi có thẩm quyền trong công ty sẻ điều tra cho biết nguyen nhân và nếu điêu đó dưôc chứng minh thi thùy theo sự nghiêm trọng của vấn để thì nguòi đó sẻ bi sự phạt nghiêm minh theo đúng nội qui cua Cong Ty hay cua Quoc Gia.
(dỉ nhiên là VN không có hệ thống complaint này, vì có khyếu nại thì cũng như đàn gảy tai Trâu mà thôi)
Nhìn xứ người mà nhớ lại xứ ta.
Trả lờiXóaĐảng cộng sản đã biến người thành ma.
Một số đảng viên quyền cao thì giầu nứt vách.
Nhân dân cã lũ chạy gạo từng bữa cũng chẳng ra...
Bạn có nêu ra một ví dụ ở Mỹ ra đường chạy xe lạng wạng bị còng, và ai dám chống? Tôi không hiểu bạn đang khen hay đang chê? Theo cái tông của bạn thì tôi nghĩ bạn đang chê cái lối làm việc này. Và nếu vậy thì bạn "non" lắm khi bạn khoe đã đi đây đi đó mà không học được khôn. Này nhé, khi bạn chạy xe lạng quạng, thì bạn đã phạm luật an toàn khi tham gia giao thông. Cảnh sát có quyền chận bạn lại. Nếu bạn không say xỉn, say thuốc.....vv.......thì hình phạt có thể là cảnh cáo hay hầu tòa....và ngược lại thì bạn bị còng và cẩu xe. Đây là luật để bảo toàn tánh mạng trước hết là cho bạn và sau là cho người khác. Bạn hiểu không? Do you understand?
Trả lờiXóaNói về thất nghiệp thì xã hội nào cũng có, thời đại nào cũng có. Cái bạn nên hiểu là khi xảy ra thất nghiệp, chánh phủ đã làm gì giúp dân có công ăn việc làm? Chánh phủ Mỹ đã làm gì khi tình trạng này xảy ra bạn biết không? Không biết thì tự tìm hiểu thêm, đừng đưa ra những ví dụ mà chính bản thân bạn không biết mình nói gì. Again, do you understand the words that I am typing (talking) to you?
việc đầu tiên bạn đã sai lầm khi võ đoán như vậy !
trong bài viết của tôi chưa hề chê nước Mỹ hoặc nước Úc,trái lại tôi còn thấy đó là các quốc gia văn minh và tiên tiến,còn khoe thì tôi chưa khoe bạn à,ngoài ra không phải tôi đến các nước đó chỉ một lần mà là nhiều lần,tôi không thích kiểu góp ý như các người không ưa thì cứ lôi chửi tất tần tật,cái nào dính đến VN cũng xấu ! và bạn xem lại tôi chưa nói chuyện chính trị mà chỉ là chuyện xã hội ! cách làm như vậy phỏng có ích gì hay là không?
tuy nhiên tôi cũng chỉ cho các bạn trẻ VN ở đâu làm cũng có ăn,dĩ nhiên bên mỹ họ có trợ cấp cho người dân khi thất nghiệp nhưng với điều kiện đi làm phải đóng thuế chứ đừng có mơ ! đúng không bạn ?
bạn nói về người mỹ homeless tại Los đi cho nhiều người mở mắt,còn tiền trợ cấp vài trăm đô đủ trả tiền nhà mướn và ăn cầm chừng với nguy cơ bị cắt giảm nửa !!!
bạn à,bạn ở Mỹ chúng tôi mừng cho bạn vì được sống trong một xã hội văn minh,nhưng không phải vì thế mà các bạn nghĩ mình hơn hẳn những người kém may mắn tại vn,cách suy nghĩ đó không phải hay ho gì và cũng tại Vn nhiều người từ chối cuộc sống bên mỹ đơn giản chỉ vì buồn !
tôi nhận thấy tôi rất nhỏ bé trong xã hội Vn,nhưng không vì thế mà nhìn nơi này nơi nọ,cuộc sống với công việc đủ mệt mỏi rồi,tuy nhiên khi các bạn muốn nói vấn đề gì nên nhìn lại bàn tay mình,nó có bề mặt và bề trái,chứ đừng hàm hồ võ đoán !
please read my type again and understand man !!!
Không biết Anh5SG này giả ngáo hay ngáo thật. TKT có nói gì hễ liên quan đến VN là xấu đâu? Trong đời sống thường ngày ở bất kỳ xã hội nào, cũng sẽ có những cái không hay và không vừa ý. Phản biện là một việc làm đáng trân trọng vì khi có phản biện, có chê có khen thì mới có rút tỉa kinh nghiệm và cải thiện tốt hơn. Hãng hàng không Việt Nam nếu quả thật cứ kiểu phục vụ này, thì hành khách, trong đó có TKT, có quyền viết bài đễ lên tiếng.
XóaBạn có quyền không đồng ý, tôi tôn trọng bạn. Nhưng khi bạn dẫn dắt vài ví dụ rất "tào lao" bên Mỹ thì đấy là điều tôi chỉ trích bạn. Cũng như ý kiến trên của bạn, "....tuy nhiên tôi cũng chỉ cho các bạn trẻ VN ở đâu làm cũng có ăn,dĩ nhiên bên mỹ họ có trợ cấp cho người dân khi thất nghiệp nhưng với điều kiện đi làm phải đóng thuế chứ đừng có mơ ! đúng không bạn ?"
Cái kiểu cách nói này chứng tỏ là dù bạn có đi Đông hay đi Tây cả đời, bạn cũng sẽ không học khôn được. Vì sao? Này nhé, tiền trợ cấp, bảo hiểm, y tế, giáo dục ....vv và vv chánh phủ đào đâu ra nếu không thu thuế? Cái quan trọng là tiền thuế của dân được chánh phủ trưng dụng ra sao? Và khi chánh phủ sài vô lý, dân có quyền lên tiếng hay không? Ở các nước phương Tây, dân đều có quyền đó. Thế cho nên, tiền thuế của dân luôn luôn trưng dụng tho ̉a đáng phục vụ lại cho dân, và vì dân. Là một công dân, đi làm nuôi gia đình và đóng thuế là bổn phận, là trách nhiệm. Thế thì câu nói trên của bạn chứng tỏ một lần nữa bạn quá "non" hoặc bạn là người ích kỷ và thiếu trách nhiệm. And yes, I do understand what you typed but I do not understand what is exactly your brain is made of.
Do you understand?
XóaAgain, do you understand the words that I am typing (talking) to you?
please read my type again and understand man !!!
And yes, I do understand what you typed but I do not understand what is exactly your brain is made of.
Ai can mấy you.Anh em mình không mà,hơi sức đâu mà nhịn.
"Tôi không thích kiểu góp ý như các người không ưa thì cứ lôi chửi tất tần tật,cái nào dính đến VN cũng xấu ! "
XóaTui cũng nghĩ như anh Năm,đâu phải cái nào dính đến VN đều xấu,cũng có những cái đẹp cái hay mà họ không biết,chẳng hạng như Chương Trình Thiếu Nhi Em Bé Phương Mai.Có chê có khen như vậy mới công bình?Có phải vậy không anh Năm?
Tôi hiểu và thông cảm với nhửng suy nghĩ của các bạn khi đi ra nứoc ngoải với Passport cua nứoc CHXHCNVN.
Trả lờiXóaTôi đã đi rất nhiều nơi trên thế giới và thấy rằng VN đã tụt ra phía sau rất nhiều so với các nứoc chung quanh như HK/malyasia/ Thailand/ Singapore…etc..
36 năm giải phóng chẳng thấy Đảng làm cho dân giàu nứoc mạnh nhung thực tế là đả đua VN trở lài các thời kỳ ăn lông ở lổ.
Sự kỳ thị ngừoi VN chỉ xảy ra cho những ngửoi mang passport VN. Riêng chúng tôi khi qua các quoc gia Tây Phuong khác đều đưọc chào đón giốngnhư những ngửoi Mỹ, Úc anh,,, bản xứ vậy vì nhiểu nguyên do như sau.
1. Chúng tôi cầm trong tay Passport Australian/ American nhửng chúng tôi củng vẫn tự hào giới thiệu với họ là chung tôi ngừoi Úc, Mỷ gôc Viẹt và là dân tỵ nan CS
2. Chúng tôi nói đựoc tiếng Anh lưu loát và có thề giao tiếp với ngứoi bản xứ , thong hiểu phong tục tập quán của ho và dĩ nhiên là tuân theo Luãt Pháp của các quốc gia mà chúng tôi đến.
3. Tư cách là điều rất quan trong, lịch sự, lễ phép, coi trong nhửng ngửoi chung quanh, không làm ồn và làm phiền những ngửoi chung quanh. Nếu cần phải xếp hàng để làm điều gì đó thì phải bắt đầu từ cưối hàng và từ từ tiến lên có trât tự và nhất là không chen lấn.
4. Quần áo, dĩ nhiên là phải ăn mặc cho tưom tất
5. Lòng biết ơn: phải biêt nói “thankyou” khi ngửoi ta làm giúp mình mọt điều gì ngay cả khi chúng ta phải trả tiển cho dịch vụ đó.
6. Phải biết nói “sorry” nếu biết mình có lỗi
7. Nếu có những tranh chấp thì dùng nhửng lời nói nhẹ nhàng để giải quýêt vấn đề chứ không to tiếng cải vã, chữi rủa hay dùng bạo lực
8. Và nhiêu lý do khác
Nói cho các bạn biết, Thế hệ trẻ cùa ngừoi Việt tỵ nạn CS và các em đựoc sinh ra tại các quốc gia Tây Phưong rất đựoc nể trọng bởi tính cần cù, sieng năng. Lịch sự , hiếu học thành công trong cuộc ống hiện tai.
Bên Úc cũng như ben Mỹ, gia đình thừong có hai con va đại đa số các em đểu có bẳng Đại Học. Tử đó các em tạo đựoc và giữ đưọc các dịa vị cao và quan trọng trong các quốc gia mà các em sinh sống và phải làm choc ac dân tộc khác phải trầm trồ khen ngợi và ngữong phục.
Quí vị sống trong 1 quốc Gia CS và đã bị VC lừong gạt , che mắt và tãy não đễ làm cho dân trỡ nên ngu si đẩn độn bởi vì CS chỉ có thể thống trị trên những ngửoi Ngu và khiếp dợ CS. Chính Mao Trach Đông đã nói là “ Trí thức như là cục cứt” . Chính mình đã không tôn trọng ngửoi dân của mình thị tai sao lại hỏi rằng dân tộc khác không tôn trong ngừoi VN minh?
VN ta cứ ra ngõ là gặp anh hùng, bọn tư bản giãy chết kỳ thị ta chỉ vì chúng không anh hùng như ta, thế thôi.
Trả lờiXóaThấy các bác Việt Kiều và những người trong nước có tiền,đi đó đi đây kể chuyện nước ngoài sao mà thèm đến chảy nước miếng.Đang ở trên máy bay,nếu mình đau bụng muốn ị chắc là phải nhịn phải không các bác?Nếu không nhịn được,chẳng lẽ mình bỏ bom trên đầu những người dân dưới đất?Ở bển có ai nghèo rớt mồng tơi phải đi bán báo không các bác?
Trả lờiXóaGiàu ngèo ở đâu cũng có nhưng nó không nhói đau như ở Việt Nam vì người giàu không nghênh ngang khoe của và người ngèo có trợ cấp của chính phủ như trợ cấp thất ngiệp , tuổi già , cha mẹ độc thân nuôi con .v.v...Tiền trợ cấp đủ ăn , mặc , ở .
XóaAi cũng có tiền đủ sống , nhờ vậy giảm được tội ác và nhà giàu cũng mới được yên ổn mà sống , người ngèo mới vui vẻ sống .
Bên Úc không có người đi bán báo rong nhưng có người đi bỏ báo , tui nè .Tính ra mỗi giờ đi bỏ báo cũng kiếm được khoảng chục đô . Mình ngèo , cuối tuần thay cho đi chơi , mình đi bỏ báo .
Cám ôn Hóng Hớt đã trả lời câu hỏi của tui.Nói vậy có nghĩa là mình nhận báo của tòa soạn,rồi mình đem báo đến nhà dân mình bỏ,mình lảnh lương của tòa soạn?
XóaSướng quá hé ! Tui mà ở bên bển,tui kẹp truyền đơn chống cộng sản vào báo rồi mới đem đi bỏ.Đã vậy còn kiếm được cả 2 triệu mỗi ngày,làm sao tiêu cho hết?
Ở đâu tiêu đó ông ơi .
XóaBên này không có cộng sản để chống , hay là tại tôi không biết , không thấy ai nói đến cộng sản Úc .
Đảng cầm quyền hiện nay của bà TT Julia là đảng Lao Động , là đảng tách ra từ đảng Công Nhân Xã Hội (Marxism), đảng Cộng Sản Úc đã teo biến từ lâu rồi . Không có dân Úc nào thích bọn cướp và nói láo đâu.
Giờ mình hô chống cộng , họ bảo mình mộng du .
Đọc mấy comments này tự nhiên tôi có một ý tưởng và muốn cộng tác với bác Hóng Hớt, không biết bác có chịu không?
XóaỞ bên Úc có 2 loại bỏ báo:
- Báo Việt ngữ bỏ ở các shop và tiệm tạp hóa những nơi có đông người Việt sinh sống và đi chợ hàng tuần.
- Báo điạ phương (local) miễn phí và các tờ rơi của các cửa tiệm, doanh nghiệp lớn nhỏ trong vùng quảng cáo các mặt hàng giảm gía trong tuần.
Tôi đề nghi thay vì kẹp truyền đơn "chống cộng" vào thì ta kẹp tờ rơi ghi lại các "tội ác" trấn áp, bắt bớ và giết hại dân lành (kèm theo hình ảnh) của cái chế độ côn đồ mafia CSVN. Để không những bà con Việt Nam mà cả dân Úc cũng có thể đọc để biết cái chế độ "siêu việt và dân chủ " gấp vạn lần tư bản giẫy chết, nó đã và đang đối xử với dân của nó như thế nào? Đám côn đồ, du đãng bắt cóc người để đòi tiền chuộc. Đàng CSVN bắt bớ, tù đày dân Việt để làm "con tin" trao đổi điều kiện với phương Tây!!!
Công in ấn và dịch thuật tôi đài thọ hết. Còn Hóng Hớt kẹp vào đống báo và đem bỏ. OK?
Đề nghị các bạn ở các quốc gia khác tuỳ theo điều kiện có thể thực hiện ý tưởng này. Một người bỏ báo trung bình có khoảng 1000 người đọc. Nếu có 10 người hay 50 người bỏ báo, kết qủa của cuộc phổ biến này nó sẽ lớn lao như thế nào???
Cam kết không đòi hỏi "bản quyền". Every things for FREE.
Cho xin số điện thoại đi Kim Tiến.
Trả lờiXóaMới ngày vừa rồi tôi đi định cư Mỹ, vào làm thủ tục check in cán bộ hải quan trắng trợn xin tiền vi biết tôi lần đầu ra nước ngoài, nếu không chi sẽ làm khó dễ đủ điều, tôi phải xì ra 200 ngàn cho chúng mặc dù không vi phạm lỗi gì, đến khu vực an ninh cũng y chang kiểu vậy lại phải xì 200 ngàn nữa, thế nhưng cũng hành lý như thế đến sân bay Mỹ nhân viên hải quan nhiệt tình giúp đỡ làm thủ tục nhanh gọn chảng đòi hỏi gì, còn vui vẻ giúp đỡ,tôi không có ý chê đất nước mình, khen đất nước người, nhưng những sự việc như trên tôi cảm thấy buồn cho đất nước mình .
Trả lờiXóaAnd yes, I do understand what you typed but I do not understand what is exactly your brain is made of.
Trả lờiXóanói với bạn nói với cái cùi chỏ sướng hơn,lý luận của bạn cũng như cộng đồng người VN tại mỹ cho Đàm vĩnh Hưng là văn công cs ! trong khi him là ca sỹ nhạc trẻ,tôi không biết bên mỹ bạn làm gì,cắt cỏ hay là ra cho xe đụng kiếm tiền như một số người bên đó,chỉ có người không có đầu óc mới so sánh 1 đất nước phát triển hơn VN cả trăm năm,1 quốc gia đứng đầu thế giới với 1 nước kém phát triển,bạn chỉ trích 1 câu nói đã thấy bạn không fair rồi,và văn phong ở mỹ đâu có dơ như vậy bạn,đúng không bạn ?
bạn đã làm gì cho Vn hay chỉ ngoác mồm chửi cho sướng? giống mấy người ngồi bên đó,hỏi anh có cho gì người nghèo vn chưa thì họ trả lời họ ăn trợ cấp tiền đâu mà cho !!!
vậng,tôi non hay già gì là chuyện của tôi đúng không bạn,nhưng tôi đại diện cho 2 đơn vị mỹ tại vn cũng đủ xài bạn à,vậy nhé,đi cày đi bạn !!!