Nguyên Thạch (Danlambao) - Ngày 30-4 lại về với bao ý nghĩa riêng biệt của nó, cái ngày đã hàm chứa vô vàn hình ảnh và ý niệm... Nó đã khắc ghi trong tiềm thức và có dịp lại hiển hiện mỗi khi ngày oan khiên này trở lại với đất nước cùng dân tộc.
Cái ngày của sự hỗn loạn của miền Nam dưới sự cưỡng hiếp bằng uy vũ của miền Bắc được bao bọc bởi lớp vỏ mỹ miều "giải phóng".
Cái ngày mà thân phận nhược tiểu Việt Nam đã bị định đoạt bởi các thế lực trên bàn cờ quốc tế để chấm dứt một giai đoạn chiến tranh lạnh có nguy cơ toàn cầu sẽ bị nhuộm đỏ. Cuộc trao đổi nào cũng có cái giá của nó, số phận hẩm hiu của VN đã được định đoạt trước đó và kết thúc vào ngày 30-4 với bao thảm cảnh... để nhường lại sự ổn định cho toàn cầu trong toàn bộ chương trình trật tự thế giới mới.
Cái ngày của ông Dương Văn Minh thay mặt cho chế độ miền Nam tuyên bố đầu hàng, của cựu đại tá Bùi Tín phải miễn cưởng thay mặt cho miền Bắc tiếp thu sự bỏ cuộc ấy cùng bao nỗi niềm đi theo sự lưu vong của ông ta, cũng như người cựu chiến binh kiêm nhà văn nữ Dương Thu Hương đã phải ngồi bệt xuống những con đường sầm uất của miền Nam mà bật lên tiếng khóc mà giờ đây những tiếng nấc ấy vẫn còn đang vang vọng từ những góc trời xa.
Cái ngày mà người nhạc sĩ trứ danh họ Trịnh đã phụ họa với đoàn quân vào đài phát thanh Sài Gòn tuyên bố lời kêu gọi với "Nối Vòng Tay Lớn".
Link nghe âm thanh Dương Văn Minh và Trịnh Công Sơn:
Cái ngày mà ngay như chính cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng phải đặt lại vấn đề là “Liệu chúng ta có nên ăn mừng ngày chiến thắng 30-4?. Bởi lẽ ngày ấy có hàng triệu người vui và cũng có hàng triệu người buồn…”.
Ngày mà hằng triệu người tỵ nạn đã bỏ nước chốn chạy cộng sản, luôn khắc khoải về những mảnh đời kém may mắn chìm sâu dưới lòng đại dương hay trên rừng rú, luôn đau đáo với bao tang thương và uất hận trong lòng.
Hơn 60 năm cho miền Bắc và 37 năm cho cả nước, ngày 30-4-1975 đã đánh dấu cho cái sự bắt đầu thực hiện một chủ nghĩa ngoại lai hoang tưởng với sự triền miên thất bại nặng nề của nó. Một độc đảng chuyên quyền, không cạnh tranh, không lắng nghe góp ý đã thực thi những kế sách sai lầm và mụ mị, một nhà nước thật sự bất tài khi liều lĩnh cùng bản chất vô tâm xem dân chúng như những con vật lấy ra làm thí nghiệm, từ thí nghiệm sai lầm này sang sửa sai rồi thí nghiệm hạ sách khác. Đảng cộng sản đã hoang phí bao sức người, sức của mà vẫn không thức tỉnh, luôn tự cao trong niềm hãnh tiến u mê để rồi đưa cả nước vào vòng tăm tối và nô lệ.
Đảng cộng sản đã tự dồn mình vào một con đường độc đạo mà điểm đến của cuối con đường là ngõ cụt. Nếu trình bày vấn đề một cách không cực đoan võ đoán thì cho dẫu có một số nhân tố đảng viên sáng suốt với cả tâm nguyện từ trung ương đảng, bộ chính trị, thật sự nhìn nhận ra sự bế tắc, không lối thoát nên đã có những biểu hiện phản tỉnh và mong muốn thay đổi cái cơ chế lụn bại này, nhưng tất cả đã bị cột chặt theo nhiều khoản điều lệ của một thứ chủ nghĩa toàn trị độc tài và chuyên chế.
Song hành bên cạnh những quốc gia có nền chính trị đa nguyên với sự phát triển đi lên của họ thì Việt Nam đã luôn lẹt đẹt mò mẫm theo sau, sự lạc hậu mà phải cần đến 30 năm, 50 năm và thậm chí cả hàng trăm năm mới có thể theo kịp!.
Theo nhận xét một cách khách quan từ trong nước cũng như trên trường quốc tế, xã hội Việt Nam được xem là một xã hội bất ổn về nhiều mặt… Kinh tế què quặc, môi trường ô nhiễm, thực phẩn nhiễm chất độc một cách vô tư, chảy máu tài năng chất xám, tài nguyên và công nghệ thô sơ lạc hậu, pháp luật nhiêu khê bao che nhũng nhiễu, ngân hàng, tiền tệ không vững, bất minh, mất giá…
Rồi đây, chúng ta sẽ còn phải đối diện với nhiều nguy ngập về khủng hoảng kinh tế, tham nhũng còn mãi bất trị, những tham quan sẽ hung hăng vơ vét và đàn áp nhân dân hơn thế nữa.
Sau ngày của cái gọi là "Thống nhất đất nước", biết rằng máu không đổ, thịt không rơi nhưng mấy ai hiểu rằng biết bao nước mắt tuôn chảy từ những mảnh đời lầm than khốn khó, từ những dân oan mất đất mất nhà, từ những người mẹ người vợ mất chồng trên biển cả do "tàu lạ" bắt bớ tông chém, những cực hình của nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ, từ những ai oán của những cơ sở kinh doanh đã bị nhũng nhiễu trắng trợn từ công an thuế vụ, thị trường, từ những lao nô nhọc nhằn, làm dâu xứ người, từ những nét kinh hoàng của trẻ thơ vị thành niên bị bán sang biên giới…
Sau ngày của cái gọi là "Thống nhất đất nước", biết rằng máu không đổ, thịt không rơi nhưng mấy ai hiểu rằng biết bao nước mắt tuôn chảy từ những mảnh đời lầm than khốn khó, từ những dân oan mất đất mất nhà, từ những người mẹ người vợ mất chồng trên biển cả do "tàu lạ" bắt bớ tông chém, những cực hình của nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ, từ những ai oán của những cơ sở kinh doanh đã bị nhũng nhiễu trắng trợn từ công an thuế vụ, thị trường, từ những lao nô nhọc nhằn, làm dâu xứ người, từ những nét kinh hoàng của trẻ thơ vị thành niên bị bán sang biên giới…
Một quốc gia mà nền chính trị rất độc tài võ đoán và toàn trị đã khóa mồm bịt miệng tất cả những lời lẽ đối kháng với người cầm quyền, điều đó đã tạo dựng nên nhiều chống đối tuy ngấm ngầm nhưng hàm chứa những sức bật khủng khiếp hơn sóng thần. Không ít người đã thiển cận cho rằng Việt Nam có một cơ chế chính trị ổn định!. Ôi tầm nhìn của những cặp mắt qua đôi kiến cận, của những hình ảnh phần nổi của tảng băng mà quên đi phần chìm của nó.
Một tập đoàn lãnh đạo ươn hèn, ác với dân, cúi đầu với giặc đã khéo dùng bạo lực chuyên chế để dập tắt những tấm lòng yêu nước hầu thuận ý thiên triều. Một bè lũ phản bội tổ tông cùng những chiến sĩ của hai miền đất nước đã nằm xuống, đành bán rẻ lương tâm để được làm Thái thú cho ngoại bang phương Bắc. Bộ chính trị đcsVN là những kẻ đốn mạt, xơ cứng về cảm nhận của một nỗi nhục quốc thể.
Một xã hội mà sự oán hận bức xúc luôn ngấm ngầm trỗi dậy như Thái Hà, Đồng Nai, Tiên Lãng, Văn Giang, Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Hòa Hảo… Sẽ hàng loạt đảng viên bất mãn đốt thẻ đảng, bom mìn tự chế sẽ nổ khắp quê hương để trừ khử ác ôn côn đồ. Sinh viên học sinh sẽ rải truyền đơn phản đối khắp nơi… Một phong trào vùng dậy từ mọi thành phần hầu kết thúc dứt điểm một chế độ tồi tệ, phản lại ý dân ý trời.
Những khuất tất và bi hệ lụy của 30-4, dĩ nhiên còn rất nhiều mà phạm vi bài viết không cho phép quá dài, mong rằng những ý kiến sẽ bổ sung thêm trong phần ý kiến cho ngày "đau thương" này mang thêm ý nghĩa.
Sẵn tiện, tác giả xin được phép gởi gắm đôi điều qua bài thơ sau đây:
Tiếng gọi non sông
(Toàn dân vùng dậy )
Tiếng non sông
Rực hồng lửa hận
Áo chiến bào thế trận xông pha
Rền vang nhạc khúc quân ca
Quê Hương réo gọi
Nước Nhà lâm nguy.
Chí hùng anh
Sá chi gian khổ
Hãy vùng lên
Bứng nhổ cùm gông
Gái trai già trẻ một lòng
Phá tan xiềng xích
Ách tròng ngoại bang.
Trùng vây bởi sài lang hổ đói
Cướp dân lành vẫn nói vì dân
Giấc mơ xây Thiện Mỹ Chân
Rồng Tiên khí phách
Một lần phơi thây.
Lời Tổ quốc
Hồn đang réo gọi
Xót đồng bào tôi mọi lũ gian
Nhân quyền
Thánh thót tiếng vang
Nguyện cho dân bớt oán ngàn khổ đau.
Tuổi thanh xuân
Đời qua mấy ải
Chốn ngục tù dẫu phải liều thân
Tự do
Nhân bản
Dân cần
Đấu tranh cho xứng chữ vần trung can.
Sống giữa đời nhiễu nhương ngang trái
Oán lũ người ma quái tà tâm
Toàn dân
Quyết chẳng lặng câm
Dân chủ cất tiếng giam cầm nề chi.
Hận Bắc phương
Dọn đường Nam tiến
Khinh lũ hèn
Chưa chiến đã dâng
Nam Quan
Bản Giốc
Vịnh thân
Cha ông từng đổ vô ngần máu xương.
Chọn con đường gian truân quyết tử
Thề một lòng
Gìn giữ Quê Hương.
Đất trời xin rọi lòng thương
Việt Nam một dãi biên cương vẹn toàn.
Triệu thanh niên hăng say vùng vẫy
Tổ Quốc cần ta hãy đứng lên
Sá gì mũi đạn lằn tên
Làm con dân phải đáp đền núi sông.
Chí hiên ngang, màn chi thân xác
Bọn cường hào dẫm nát non sông
Toàn dân
Vùng dậy chung lòng
Dựng nên ngày hội
Diên Hồng cờ bay.
Hơn 37 năm trôi qua, Đất Nước đã chấm dứt chiến tranh nhưng điều đó không có nghĩa là hòa bình và hạnh phúc khi đại đa số đồng bào vẫn còn quằn quại trong đau khổ, trong bất công, trong sợ hãi và lầm lủi cúi mặt… Điều đó lại càng không đồng nghĩa với độc lập, tự do khi mà hệ thống cầm quyền là một tập thể ô hợp, thiển cận và nông cạn, vô tâm để mất đất dâng biển cùng sự ngô nghê hèn hạ đan tâm làm Thái thú. Một nhà cầm quyền mà chỉ biết bè cánh tham nhũng, hung tàn, cướp giật cho bản thân của gia đình, phe đảng mình cùng với sự độc tài toàn trị của nó thì sự phát triển hưng thịnh cho đất nước là những chuyện hoang tưởng.
Hệ lụy của cái gọi là ngày 30-4- 1975 với vô vàn oán hận tăm tối ngập tràn... sẽ còn kéo mãi đến tận bao giờ?.


Còn Đảng CS thì dân còn chết, đất nước còn lụi tàn.
Trả lờiXóaTiếng nói của nạn nhân “giải phóng mặt bằng”
http://caunhattan.wordpress.com
Một Trung tá TQLC Mỹ gốc Việt, có cha và ông nội bị vc sát hại, gần đây nói: "Chuyện cũ có thể bỏ qua. Chuyện ngày nay mới thật là đau xót!"
Trả lờiXóaVì sao mà đau xót:
1/ Văn Giang: Trên một ngàn hộ dân gồm bốn ngàn nhân mạng bị cướp ruộng đất, tuyệt đường sinh sống, đang liều thân chống lại cường quyền.
2/ Thủ Thiêm, Saigon: 26,000 hộ dân hiện đang chờ cường quyền cào nhà cướp đất, số phận chưa biết về đâu?
3/ Không biết mấy trăm, mấy ngàn hộ dân thuộc khu " Dự án Đô thị Mới" Bình Dương còn đang chờ tai vạ đổ ụp xuống đầu!
4/ Tiểu thương Biên Hòa biểu tình phản đối dẹp chợ. Tiểu thương ở Hải Dương (?) cũng vậy!
5/ Công nhân thất nghiệp ngày càng nhiều theo đà công ty, xí nghiệp đóng cửa.
6/ Thanh niên, sinh viên tốt nghiệp không tìm đâu ra việc làm. Tương lai biết về đâu?
Chỉ kể sơ sơ tuồng bụng, không tra cứu cũng thấy nguy cơ hỗn loạn xã hội trùng trùng! Mai đây sự thể bùng nỗ, dù dân không muốn làm cách mạng, tác động vẫn có tính chất cách mạng gọi là cách mạng "tự phát" hay cách mạng đám đông hoặc " Cách mạng Quần chúng" thời cũng vậy.
Nhân cùng, tắc biến! Biến tắc thông!
Chỉ cầu mong được như vậy.
Trích "Sẽ hàng loạt đảng viên bất mãn đốt thẻ đảng, bom mìn tự chế sẽ nổ khắp quê hương để trừ khử ác ôn côn đồ. Sinh viên học sinh sẽ rải truyền đơn phản đối khắp nơi"
Trả lờiXóaTôi tin thời gian đang tới gần.
Dương Văn Minh - tên thua cuộc, Bùi Tín - kẻ "giải phóng": rốt cuộc rồi cũng bị chà đạp, lưu vong. Đảng ta không cho phép bất cứ thứ gì tồn tại, tất cả phải vùi dưới bùn đen, kể cả lịch sử.
Trả lờiXóaTa từng răn dạy bọn chúng là phải "chọn giày vừa chân, tuyệt đối không được vót chân vừa giày", nhưng bọn chúng đã làm ngược lại, toàn vót chân vừa giày,vậy mà còn hô hào học tập và làm theo tấm gương của ta, thật quá láo toét, khiến ta tức đến vỡ lồng ngực, giá mà ta sống lại được, quyết xử bắn tất.
Trả lờiXóaGửi Anh Nguyên Thạch(cám ơn bài viết quá hay)
Trả lờiXóaanh nói đúng toàn đân trỗi dậy
tay chung tay bẻ gẫy xích siềng
đập tan độc đảng cầm quyền
mới mong no ấm vững bền trăm năm
nay nước Việt tối tăm tre phủ
ôi tự do vẫn cứ mịt mù
biên cương giặc lạ trực chờ
nguy cơ mất nước trên bờ diệt vong
trả bốn tốt chí đồng phương bắc
mười sáu vàng trả giặc lạ tàu
tự do phải có khổ đau
Tấm thân gửi đất gieo mầu tương lai
Đối với thằng CHỆT luôn luôn tôn trọng 4 Tốt 16 Vàng 3 Tương nhưng lúc nào cũng ca bài ca : Như có Cáo Hồ trong ngày vui đại thắng
Trả lờiXóa"Đừng nghe mà hãy nhìn" Chân lý đó không bao giờ thay đổi
Với DÂN OAN:"Đừng SỢ những gì cs LÀM/Hãy LÀM những gì cs SỢ"
Mách nước cho Trọng Lú nhé!
Trả lờiXóaBây giờ nhân dân chửi Trọng bà bè lũ của Trọng nhiều quá rồi, phải làm gì để lấy lại lòng "tin" của Dân đây? kể cả là "tin nhưng thiếu tưởng" cũng được, miễn là có cái chữ "Tin"!
Trọng hãy sang nói nhỏ vào lỗ tai thằng hàng xóm như thế này này " Anh cứ chiếm mẹ nó cái Lạng Sơn đi!, Em mạn phép anh cho Em chửi anh thậm tệ, rồi anh giả bộ vì em chửi ghê quá và anh rút quân", làm như vậy anh em mình đều lợi cả : anh thì vơ vét được cái gì thì vơ, còn em thì được toàn dân nghĩ lại và kính trọng em vì đã hăng hái chửi anh! sau này ổn định rồi thì anh em mình lại "núi liền núi, vợ em liền anh", Em sẽ hậu tạ anh sau!!
Lú đã thuộc bài chưa Lú? chiêu này thằng ba dê nó áp dụng rồi (vụ cắt cáp quang thăm dò dầu khí, nó chỉ tuyên bố cứng rắn có mấy câu mà uy tín của nó cứ lên ầm ầm).
Ngày xưa chỉ miền Nam chống CS.Ngày nay cả nước VN chống CS.Đúng là "cuộc chiến vẫn còn đó".
Trả lờiXóaSai lầm thứ nhất của Mỹ là Tổng thống Kenedy ra lệnh diết Ngô Đình Diệm mà sau này Mỹ vẫn hoài hối tiếc.
Trả lờiXóaSai lầm thứ hai của Mỹ hay cũng chính là thiệt thòi lớn nhất của Miền Nam (suy cho cùng là cả VN) là Mỹ bỏ rơi VNCH.
cã hai sai lầm trên ,đứng trên phương diện chiến lược cũa người Mỹ .không có điều nào sai lầm cả .cụ DIỆM mất vì không sao mạnh trong thời gian quá ngắn nguĩ .không thay đổi được sự suy nghỉ cũa mẽo .người Mỹ vẩn thường tuyên bố là họ chưa bao giờ rời khỏi á châu thái bình dương .họ chấp nhận thua miền nam ,và bây giờ trở lại tuy có khó khăn nhưng không khó khăn hơn đánh với việt cộng ,và họ vẩn đang chuẩn bị chiến tranh với tàu ,tàu bị vào thế mất đồng minh ,một mình đơn độc .loạn trong giặc ngoài ,đãng cộng sản cũng nhìn ra ván cờ nhưng cái thế như vậy .tôi nghỉ không lâu nữa đâu chúng ta sẻ nhìn thấy những đợt phản công .chỉ tôị dân tộc VIỆT NAM phải chịu đựng quá sức ,như bị bứng - bị chôn sống -thật quá khắc nghiệt cho chúng ta .dù rằng sẽ vượt qua nhưng gía quá đắt .
XóaĐảng csVN nên nhớ rằng:"Người đi săn bao giờ cũng biết ăn thịt chó" dù chúng mày có làm chó săn cho bọn CHỆT bọn MỸ vã lại con đường trở lại với dân tộc chúng mày đã chặt đứt từ lâu bằng hiệp ước Thanh Đô.Hẹn ngày gặp lại ở thiên đường Mác Lê(thiên đường hay địa ngục?)
Trả lờiXóahttp://youtu.be/CX2D6U2Chzw
Trả lờiXóahttp://youtu.be/KSkQqgGs5aw
http://youtu.be/5lP3tC4gUNw
Đồng ý, đòng tình với Nguyên Bảo ở toàn cục bài viết này và nhất là ở bài thơ "TIESNG GỌI NON SÔNG (TOÀN DÂN VÙNG DẬY!)",Nhưng phản đối
Trả lờiXóađọan 'trích'= " Sau ngày của cái gọi là "thống nhất đất nước" biết rằng máu không đỏ, thịt không rơi,nhưng....". Ví rất ư là thực tế, quá nhiên là thực sự, chứng thực rõ giũa ban ngày, sau cái ngày "THÁNG TƯ QUỐC HẬN" ấy! Sau cái ngày Ông Mỹ gọi là Đồng Minh bỏ rơi cái "TIỀN ĐỒN CỦA THẾ GIỚI TỰ DO" mặc cho cả bầy, cả lũ Cộng Sản vô tư, thản nhiên, thỏa sức đầy đọa, thẳng tay trả thù...ấy! Ngoài số hằng triệu anh,chị,em Quân, Dân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa bị đưa vào cảnh lao tù, khổ ải...ở những trại tù mọc lên như nấm khắp từ Nam chí Bắc, tận chốn núi cao, rừng sâu. Số Quân, Dân, Cán Chinh VNCH và cả thân nhân nữa...lớp bị bắn, bị giết, lớp bị thủ tiêu, lớp bị biệt giam, bị xử tử hình, bị treo cổ...lớp phải tự sát, phải tuẫn tiết...Đã phải chết bằng đủ mọi cách ở khắp Miền Nam Việt Nam - chưa thể có số thống kê - Nhưng chắc chắn không thể dưới một trăm ngàn Quân,Dân,Cán,Chính đã phải tiếp tục hy sinh, tiếp tục gục ngã dưới bàn tay tàn sát vô cùng thô bạo, dưới tâm địa vô cùng nham hiểm của đoàn quân vô cùng khat máu Cộng Sản. Đề nghị tác giả cần minh định rõ, nói lên thật rõ sự thật của vấn đề. Kính chúc sức khỏe, minh mẫn...để cùng góp sức phụng sự Tổ Quốc và Nhân. Dân.
Tóm tất, sau cái ngày gọi là " Thống nhất đất nước " ấy ! Thực sự, thực tế...Máu và thịt của Quân, Dân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa và của cả thân nhân của anh, chị, em vẫn tiếp tục bị quân xâm lược ác gian Cộng Sản bằng mọi hành động hằn thù làm cho đổ, cho rơi...khắp nơi, từ vùng thôn quê cho đến tận chốn thị thành toàn Miền Nam Việt Nam. Tội ác táy đình ấy! Trời chẳng những đã không dung, mà đất cũng sẽ quyết không tha.
Trả lờiXóaVà thêm một lần nữa được nhắc lại và nhấn mạnh, với riêng cả trăm ngàn anh chi em cán binh Cộng Sản đã một thời vì lỡ nghe phải lời điêu, vướng phải trò đểu...của bọn VC gộc, nên lầm đường "theo" bọn cướp bán nước, hại dân...Đã kịp thức tỉnh mạnh dạn thực sự về Chiêu Hồi với Chính nghĩa Quốc, về với Dân Tộc góp sức cùng Nhân Dân cùng chung tay chống lại quân xâm lước Cộng Sản. Sau ngày cái gọi là "thống nhất đất nước" Ngoài số may mắn "trồn thoát". Số còn lại, tất cả đã bị tàn sát, bị tận diêt. Thực tế là như vậy đấy! Sao lại có thể nỡ nói, sao lại có thể buột miệng, nói theo kiểu "tiên tiền mụ mị" của bè, của lũ Cộng Sản ?!
Trả lờiXóaCộng Sản đã luôn mồm leo lẻo nói," Thống nhất đất nước "...không còn cảnh máu chảy, thịt rơi... Nhưng sự thực và thực tế mọi người, nhất là nguoif Việt Nam đều biêt quá rõ, cả loài nguoif có lương tri trên thê giới đều biết rất rành. Sau cái ngày ấy, thực sự ở Miền Nam Việt Nam máu vẫn đỏ lênh láng và đầu vẫn rơi, người vẫn bị giết chết rất thảm thương. Mọi tội lỗi do quân Cộng Sản chủ đihcs gây ra và Ông bạn Mỹ vẫn tự nhận, tự xưng là Đồng Minh cùng Nhân Dân Miền Nam Việt Nam, cùng Quân, Cán, Chính chính thể Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ Thế Giớ Tự Do tất nhiên cũng phải chịu phần lớn trách nhiệm, chịu phần lớn tội đồ...vì đã tiếp tay cho Cộng Sản chiếm trọn, tàn sát...(đủ mọi phương cách)nhân dân Niền Nam Việt Nam suốt đến tận ngay hôm nay, đã 37 năm và sẽ tiếp tục không biết đến tận bao giờ?! Người Mỹ, nước Mỹ,Thế giớ Tụ Do và tất cả lãnh đạo các quốc gia Đồng Minh có còn lương tri ????!!!!!
Trả lờiXóa