Suy nghĩ trong đêm

Trịnh Kim Tiến - Cả đêm nằm suy nghĩ, cuối cùng thì cũng hiểu ra dạo này tâm trạng tôi hay buồn vì điều gì. Không phải buồn bực vì chuyện gia đình, không phải cái buồn chán nản trong công việc, cũng càng không phải vì chuyện tình cảm. Cái buồn này kèm theo chút gì đó mùi vị của sự thất vọng. Thật ra tôi mới chỉ có 22 tuổi, vốn kiến thức không có, sự hiểu biết không nhiều, tôi lại chưa làm nổi một điều gì đáng nói, có ích cho xã hội, cuộc sống.

Tôi còn quá trẻ quá để có thể hiểu được suy nghĩ của mọi người. Nhiều khi, thấy nhiều người viết, bàn về vấn đề này, vấn đề kia, những công việc to tát lớn lao, nhưng lại quên đi mất những kiếp người khốn khổ, những phận người nhỏ bé trong cuộc sống, những nỗi oan trái trong đời thường. Những nỗi đau đó, nhưng sự kiện nhỏ bé đó, nhanh chóng bị thời gian chôn vùi đi, và người ta dần quên lãng chúng. Nhưng những nỗi oan khuất, khổ đau đó có khi lại đeo theo một số người trong cả cuộc đời họ. Cái đạo từ xưa tới nay, dù thời đại nào cũng chỉ như vậy, "Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân", dân luôn được lấy làm gốc, nhưng có mấy khi dân thực sự được đặt lên hàng đầu? Ở thời kì nào đi nữa, nếu con người ta không dùng cái tâm thực sự của mình vì người khác thì xã hội đó đừng mong có thể trở nên tốt đẹp. 

Gần đây, tôi hay viết, hay ngồi mằn mò đọc tin tức, rồi dần dần, cái ma lực của văn chương nó cứ cuốn lấy tôi từ bao giờ không biết. Nhiều người nghĩ rằng những bài viết của tôi không phải tôi viết, tôi hiểu được suy nghĩ đó, tại vì thật ra đến giờ này, chính tôi cũng không thể tin mình lại có thể viết được như vậy. Ngày còn đi học, tôi không yêu thích văn học, tôi ghét cái khuôn mẫu mà cứ phải buộc mình tuôn theo nó để có thể đạt điểm cao, cho nên tôi đã chọn cho mình con đường kĩ thuật. Chính vì vậy mà câu cú của tôi thường bị lủng củng, chính tả, chữ nghĩa thì loạn nhịp cả lên. 

Rồi cũng không biết từ lúc nào, tôi cứ viết, cứ viết... viết để trút hết ra nỗi uất ức, viết để san sẻ buồn phiền, viết vì tôi không thể chịu nổi khi những cảm xúc cứ dồn nén, ứ đọng trong đầu óc mình. 

Và bài đầu tiên mà tôi thực sự viết bằng cả lòng mình có lẽ là "Cảm xúc bất chợt", tôi đã viết nó sau một ngày tham gia tuần hành chủ nhật vì Hoàng-Trường Sa. Trong lúc say nắng, giữa trời hè oi ả, tôi đã khóc, khóc một cách rất tự nhiên, về đến nhà nằm trùm chăn kín mít, và tôi đã viết nó qua chiếc điện thoại trong chăn. 

Một điều kì lạ là văn chương thường hay không đọng lại trong đầu óc tôi, mỗi khi viết xong bài nào đó thì khi rời khỏi máy tính, tôi có thể quên sạch những thứ mình đã viết. Nhưng trong tĩnh lặng một mình thì mạch cảm xúc cứ ùa vào đầu óc. Tôi thích viết theo cảm xúc và giờ thì tôi cảm thấy rằng mình thích văn, và tôi có thể viết, dù hay hay dở. Vì bây giờ đây, tôi không còn cần phải viết theo bài văn mẫu như những ngày còn đi học. Tôi vui, buồn, chán ghét, tức giận, căm phẫn, uất ức, viết ra nó không hề khó như tôi đã từng nghĩ. 

Điều khiến tôi vui nhất là tôi còn tự học hỏi được nhiều thứ từ mọi người khi tôi đọc bài viết của họ. Tôi tìm ra được lỗi văn bản, lỗi chính tả, những lỗi mà trước kia mình hay mắc phải vì không nắm rõ, không được học đến nơi đến chốn. 

Tôi không từng nghĩ mình ngoan ngoãn, bởi thực ra tôi không hề ngoan ngoãn. Tôi không hề nghĩ mình hiếu thảo bới thực ra những việc tôi làm cũng chỉ giống như những đứa con khác sẽ làm vì bố mẹ chúng. Tôi lại càng không nghĩ mình khôn ngoan, hơn người ở bất cứ điểm gì, bởi tôi còn quá nhiều điều yếu kém để thua xa người khác. Nhưng tôi là một đứa may mắn, tôi nghĩ vậy, tôi may mắn vì tôi được làm con của bố mẹ tôi, và vì bố mẹ tôi là những người tốt nhất trong mắt tôi. 

Gia đình tôi không phải là một gia đình nề nếp, không phải là một gia đình văn hóa hạnh phúc, hay một gia đình gia giáo cao sang. Gia đình tôi chỉ là một gia đình lao động bình dân, sống bằng những đồng tiền ít ỏi mà bố mẹ tôi phải bươn chải để có. Cuộc sống của gia đình cũng đầy dẫy những mâu thuẫn, những khó khăn, những khi giằng co to tiếng như mọi gia đình khác. Nhưng tôi được như ngày hôm nay đều vì tôi nhìn được, thấy được những điều tốt đẹp mà bố mẹ mình đã làm, cách mà họ cư xử với những người xung quanh. Khi tôi nhìn thấy được bố mẹ mình thương yêu ông bà thì tôi lại muốn thương yêu họ nhiều hơn. Khi tôi thấy họ hòa nhã, giúp đỡ những người khó khăn hơn, mặc dù họ không có thì tôi muốn cũng sẽ làm được giống như họ. Tôi thấy họ được những người xung quanh, hàng xóm quý mến, tôi thấy hãnh diện và hạnh phúc. 

Ngày tôi còn bé lắm, nhưng có những ký ức lại đọng lại đến bây giờ, in sâu vào trong tâm trí tôi. Ngày ấy nhà tôi còn nằm trong con hẻm nhỏ, nhà nghèo, chỉ đủ miếng ăn vì lúc mẹ lấy bố chỉ có hai bàn tay trắng. Bố mẹ tôi hôm đó đi vắng, chỉ có hai chị em ở nhà, có một bà cụ đến trước cửa nhà xin ăn. Ngày ấy người ta vẫn dùng bơ gang để đong đếm gạo, tôi không biết gì cả, chỉ thấy cụ tội nghiệp, cầm cái bơ chạy vào trong tải gạo ở xó nhà, múc liền một hơi ba ống, đem ra đổ vào túi cho cụ. Cụ đi rồi tôi mới thấy sợ, tôi làm rơi vãi gạo ra đầy nhà, từ trong ra đến ngoài. Tôi sợ bố mẹ về sẽ mắng, sẽ đánh, sẽ bị ăn đòn vì dám lấy gạo đi cho người lạ. Nhưng không, bố mẹ tôi không làm thế. Cụ vừa đi, thì vừa hay bố mẹ tôi về đến nhà, thấy gạo vung vãi, mẹ cũng gắt lên hỏi tôi đã làm cái gì. Lúc đó, sợ quá, tôi run rẩy, mãi mới dám kể cho bố mẹ nghe. Cứ nghĩ rằng mẹ sẽ lao đến tét vào mông mấy cái, nhưng mẹ lại ôm chặt lấy tôi. "Biết giúp người là việc tốt, nhưng lần sau con phải đợi bố mẹ về, lỡ đâu là người xấu thì sao". Tôi thấy ấm áp vì cái ôm của mẹ lắm. 

Rồi tôi nhớ một lần, có một đứa trẻ lớn hơn tôi một chút, đi bụi, lang thang vì bị bố mẹ nó bỏ rơi, trông nó bẩn lắm, đi qua chỗ nhà tôi. Thấy nó đói quá, Bố mẹ tôi lôi nó vào, tắm rửa sạch sẽ, cho nó ăn uống. Nó đòi ở lại nhà tôi, tôi đưa nó gói bánh xốp của tôi đang cầm trên tay, tôi nhìn bố mẹ rồi tôi xin, "mẹ cho anh ý ở lại". Nhưng ánh mắt mẹ tôi lúc đó thật buồn, mẹ buồn rượi nhìn thằng bé kia, rồi quay ra chỗ tôi, "không được đâu con, nhà mình còn không đủ ăn, nuôi làm sao nổi thêm người khác". Ngay lập tức nó ném gói bánh xốp của tôi xuống đường rồi bỏ đi. Cả nhà tôi nhìn theo cho đến lúc nó đi khuất hẳn. Tôi biết trong lòng mẹ cũng rất khó chịu, rất áy náy, rất buồn vì điều đó nhưng có thể làm gì đây, khi gia cảnh cũng chẳng có lấy gì cưu mang kẻ khác cả cuộc đời. Chúng tôi chỉ có thể giúp đỡ những điều có thể làm được trong tầm tay. 

Chính vì vậy, có nhiều lúc trong ý thức tham lam, tôi đã từng muốn trở thành người giàu nhất, có quyền lực nhất, để có thể làm được những điều mình muốn làm. 

Những đứa trẻ bị bỏ rơi, những đứa trẻ mồ côi, tai ương chợt đến mất cha hay mất mẹ như hai cháu con chị Liễu ở Chương Mỹ, những số phận bất hạnh vì sự dã man của những con cầm thú đội lốt người, mất đi tương lai như cháu Bích, cháu Bảo, những cái chết đau thương vì sự vô cảm như em Huấn, những mảnh đời không nơi nương tựa như bác Phước, những cái xác người mà không phải là xác, vất vưởng trên những hè phố đêm đen. Xin đừng quên mất họ. 

32 Nhận xét

  1. cứ viết tiếp đi cô gái;lời văn nhiều xúc động lắm.

    Trả lờiXóa
  2. Em là hoa hậu của lòng anh.

    Trả lờiXóa
  3. Kim Tiến đã đi đúng hướng, cuộc đời này chỉ có ý nghĩa khi biết hy sinh cho những giá trị tinh thần cao cả; chúc Kim Tiến vững vàng và mạnh bước trên con đường đã chọn.

    Trả lờiXóa
  4. Bạn của Dũng Sài Mâulúc 02:10 29 tháng 4, 2012

    Ồ thì ra người đẹp TKT mới có 22 tuổi,thế là tui bị vỡ mông à quên vỡ mộng rồi.Tui 35 hơi bị già ha.Em kim Tiến muốn làm cái gì đó cho XH à,dễ thôi,Em chịu khó đi tìm chiếc đũa thần của Harry Potter và biến cái lũ chuột hai chân thành bốn dùm anh ha.Có nư thế thì dân ta mới sống được em ạ.Thân mến

    Trả lờiXóa
  5. What goes around comes aroundlúc 02:41 29 tháng 4, 2012

    Tôi nhớ có đọc ở đâu đó một bài viết về việc ông Trịnh Xuân Tùng bố của Kim Tiến chết vì ông đã lên tiếng bênh vực người tài xế xe ôm mà ông cho là bị công an xử tệ . Giờ đọc bài này của Kim Tiến tôi nghiệm ra rằng "Cây lành sinh trái ngọt"

    Kim Tiến ơi, em đã làm cho cha mình mỉm cười nơi chín suối.

    Trả lờiXóa
  6. em mà là con gái họ TÔ hay họ.... thì còn tiến xa nữa.ôhohooo.aitai.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. nếu vậy thì không phải "cây lành sanh trái ngọt" rồi, thời bây giờ "mẹ cú đẻ con tiên" rất ít khi xảy ra.

      Xóa
  7. To our daughter , Trinh Kim Tien ,lúc 04:11 29 tháng 4, 2012

    We love you so much ! the young Vietnamese girl , 22 , intelligent and courage !

    Trả lờiXóa
  8. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  9. Trước đây, tôi mặc cảm là người VN, vì VN là cs nham hiểm, lạc hậu, nghèo nàn.
    Ngày nay, tôi tự hào là VN, vì đồng bào tôi có KIM TIỂN, THỤC VY, MINH HẠNH, MINH HẰNG...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cô hai vịt lộn.lúc 10:09 29 tháng 4, 2012

      Còn tui nữa nè......hihihihi......

      Xóa
    2. cậu năm bò bíalúc 10:45 29 tháng 4, 2012

      Từ từ,bình tỉnh cô Hai !...hề...hề...

      Xóa
  10. Hội Nghị Diên Hồnglúc 08:06 29 tháng 4, 2012

    Cháu cứ viết về cảm xúc của cháu khi xem khi thấy chẳng hạn như đàn áp đánh đập nông dân ở Văn Giang, nhớ chi cảm xúc thôi là đủ có giá trị giúp được thế hệ trẻ động lòng.

    Trả lờiXóa
  11. Cùng thế hệ với đám con Tô, con Nguyễn... mà cháu (và các bạn Vy; Hạnh...) gian truân quá, đọc mà xót xa.

    Trả lờiXóa
  12. tương lai của dân tộc việt rất mong đợi những người như cháu .cố lên

    Trả lờiXóa
  13. Hội Nghị Diên Hồnglúc 10:11 29 tháng 4, 2012

    Cháu thử viết một bài về đàn áp ở Văn Giang xem sao! Chú nghĩ sẽ thành công.

    Trả lờiXóa
  14. Cháu đang là một con chim non, đang chập chững tập bay, muốn rời khỏi tổ nhưng cháu chú ý là đang có một đống bầy cú mèo đang rình rập trước tổ đấy!

    Trả lờiXóa
  15. Bình Chánh -Sài gònlúc 11:44 29 tháng 4, 2012

    Cám ơn con gái của ba rất nhiều .

    Trả lờiXóa
  16. Tôi khg phải là phụ nữ nhưng rất vui mỗi khi được đọc bài của TKT. .Và nếu tôi là phụ nữ thì niềm vui chắc phải nhân đôi..Tôi thấy KT có triển vọng trở thành một cây bút vững vàng của giới nữ VN...Đây là hi vọng và cũng là lời chúc mừng của rêng tôi và có lẽ cũng là suy nghĩ của nhiều bạn đọc..
    Tuy nhiên trên diễn đàn dù là khg gian ảo hay thực thì mỗi thành viên đều có vị trí ngang nhau...khg phải là cá mè một lứa nhg mà có nghĩa là bình đẳng với tư cách của một công dân. khg phân biệt tuổi tác, giầu nghèo, sang hèn v v.. ,..do đó khg thể và cũng khg nên lẫn lộn cách xưng hô trực tiếp trong giao dịch đời thường với việc xưng hô khi trao đổi trên diễn đàn được...Cụ thể là khg nên gọi tac gỉa bài viết là em...là cháu..là con v v..vì có ai biết các vị là ai đâu nhỉ !?...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hội Nghị Diên Hồnglúc 13:12 29 tháng 4, 2012

      Tôi không đồng ý với bạn, thí dụ như tôi đã 80 tuổi không lẽ gọi bằng Kim Tiến rồi xưng tôi. Đánh máy ngượng tay mà lại không phù hợp với văn hoá của người Việt mình.

      Xóa
  17. đúng.. đôi khi tôi thấy cái ác cứ sống trên cái thiện, những bất công luôn đổ xuống trên con người VN làm tôi đôi khi có cảm nghĩ không biết thật có một đấng thiêng liêng nào đó có thể ban cho một VN tốt đẹp , công bằng hơn. thôi thì xin lãnh đạo VN bớt tham, bớt ác cho con dân VN thái bình.

    Trả lờiXóa
  18. Tôi cũng không tán thành ý kiến cuả Anh Trực.
    Đa số dân thôn DLB đều gọi "cụ Lê hiền Đức", "cụ Tô Hải" một cách kính trọng mặc dù không phải ai lên đây cũng đáng tuổi chắt của hai cụ ấy. Bởi một lẽ đơn giản là các cụ ấy là những người, những tác giả có tên và có tuổi thật chứ không phải là như một số những tác giả "ảo", đa số chúng ta không không ai biết mặt biết tên.
    Cũng tương tự như vậy, cô Kim Tiến là cô gái trẻ đã công khai tên tuổi. Tôi đã biết cô ấy đáng tuỏi con út tôi, làm sao tôi có thể gọi cô ấy là "bạn" xưng "mình" được.
    Thà rằng không "còm" thì thôi.

    Trả lờiXóa
  19. XHCN giáo dục và dạy chúng ta toàn là những điều tốt, như 5 điều Bác Hồ dạy thiếu niên..rồi Bác dạy Quân đội và Công an phải trung với Đảng hiếu với dân, Bác còn dạy về Dân chủ - Dân chủ tức là cho người dân cái quyền được mở miệng ra nói, Bác còn dạy cán bộ việc gì tốt cho dân thì làm, việc nào gây hại cho dân thì phải tránh...Nhưng Bác ơi bây giờ cán bộ , công an , Đảng viên đại đa số đã hư hỏng thoái hóa biến chất chúng chỉ biết có tiền, chỉ lo vơ vét tham nhũng, cam tâm bán mình cho các đại gia, coi dân như rơm rác, đàn áp người vô tội, đày ải trí thức trung thực, chúng chỉ ra rả đem Bác ra làm bia để tuyên truyền bắt nhân dân phải noi gương trong khi chúng nó hết sức sa đọa , cán bộ mà đi mua dâm trẻ vị thành niên, bác sĩ thì thiếu y đức làm chết bệnh nhân, công an thì chĩa súng vào đầu dân...nhưng đối với giặc thì khúm núm sợ hãi...coi kiếm được bao nhiêu tiền bạc đất đai làm lẽ sống thì ...Bác ơi, hỏng hết rồi, Bác đẻ đái ra cái lũ Cộng sản này làm chi để mang tiếng xấu vậy Bác ?

    Trả lờiXóa
  20. Bài viết rất hay trung thực,không giả dối ,không ảo như nhân vật LÊ VĂN TÁM mà chế độ tạo ra để bịt mắt nhân đân , cũng nhờ internet mà giới trẻ HÀ NỘI như cô chẳng hạn đã hiểu biết và sự thật không thể che giấu được. MUỐN đất nước tốt đẹp hơn ,không còn tham nhũng ,không còn chèn ép, không còn hà hiếp nhân dân ,những người hy sinh chồng con cho chế độ cộng sản ,nay bị phế bỏ, chỉ có cách duy nhất là thay đổi chế độ ,nghĩa là chấm dứt, hay phế bỏ công sản ,,tôi nghĩ 87 triệu dân cũng nghĩ như vậy .NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT . AMEN

    Trả lờiXóa
  21. Càng ngày đảng CSVN càng đẩy nhân dân vào thế đối đầu với đảng , với lảnh đạo nhà nước . Không có vụ tên Nguyễn văn Ninh đánh chết anh Trịnh Xuân Tùng là thân sinh của Kim Tiến chỉ vì không đội mũ bảo hiễm thì Kim Tiến giờ nầy chỉ là một cô sinh viên ngây thơ , lo học hành , mơ mộng tình yêu và tương lai mà thôi . Độc tài , bạo lực đã biến Kim Tiến một cô gái ngây thơ trở thành một nhà văn , nhà báo , nhà thơ nhà bất đồng chính kiến với đảng . Không những một Kim Tiến mà hàng trăm ngàn Kim Tiến như Huỳnh Thục Vi , Đổ Minh Hạnh , Phạm thanh Nghiên và còn hàng hàng lớp lớp thanh niên khác đang nới bước theo Kim Tiến vì tương lai đất nước .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. JU MONG Chân Chất.lúc 01:03 30 tháng 4, 2012

      CHỌC QUÊ MỘT CHÚT ĐƯỢC KHÔNG ?
      " Tuổi 20 " mà lại gọi " ba " của Kim Tiến là " anh " Trịnh Xuân Tùng ???
      ( Lộ hàng rồi cha nội.)

      Xóa
  22. cám ơn Kim Tiến dã viết lên những dòng chử này..những bạn trẽ VN hảy cố gắng vượt qua sự sợ hải dể góp tiếng nói với Kim Tiến.vì chỉ có các bạn mới hy vọng bẻ gảy gông xiềng CSVN và dưa thế hệ các em sau này dến một tương lai tươi sáng trong nền Dân Chủ, Nhân Quyền, Tự Do và Công Lý.
    chúng tôi, những người Việt hải ngoại vùng dông Pháp, luôn ủng hộ Kim Tiến và tất cả những anh chị em dang vấn thân tranh dấu tại VN.
    luôn tiện, chúng tôi xin chúc mừng chị Minh Hằng vừa dược CA thả về cùng với gia dình..xin chúc mừng chị và một lần nửa, cám ơn Kim Tiến...
    thân ái
    Alex NGUYEN

    Trả lờiXóa
  23. Lời cám ơn đến cháu Kim Tiến,thú thật chú có con cũng tuổi như cháu mà nó có viết hay nói được lời nào cho xã hội cho dất nước đâu,chú nhục với cháu lắm,nhưng cháu cho chú ké tự hào là còn có rất nhiều như cháu thì đất nước này vô cùng diễm phúc,mong cháu có thật nhiều bài viết hay nửa.

    Trả lờiXóa
  24. Lớn lên, trưởng thành, tôi luyện trong máu và nước mắt.Tương lai sẽ là một trong Tinh hoa của Đất Việt.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn