GS. Nguyễn Hữu Chi (Danlambao) - Ai cũng biết một chế độ theo đuổi chính sách “hèn với giặc, ác với dân” không thể tồn tại lâu dài được. Đến lúc này, nhiều người Việt Nam -- ở trong nước cũng như ở hải ngoại -- mới bắt đầu thực sự suy tư về vấn đề tiêu diệt nhóm cường hào ác bá đang lũng đoạn đất nước chúng ta. Tuy nhiên, theo lời Mao Trạch Đông, lật đổ một chế độ chính trị không phải dễ dàng như “một bữa tiệc trà”. Vì thế, tôi xin đưa ra vài vấn đề để chúng ta cùng nhau cứu xét một cách thực tiễn, hơn là ngồi mơ mộng (wishful thinking) trong lúc trà dư tửu hậu. Đó là những câu hỏi quan trọng liên quan mật thiết với nhau. Thí dụ như:
Khi nào chế độ tư bản đỏ mới tới lúc giãy chết? Chết theo kiểu nào? Bùng cháy trong máu lửa (trường hợp Libya), hay lặng lẽ thở dài hơi thở cuối cùng như cái pháo tịt ngòi (trường hợp Liên Sô)?
Thành phần nào sẽ tham dự vào công cuộc cách mạng này? Một cuộc cách mạng toàn dân (mass uprising), hay một cuộc “đảo chính phòng the” (palace coup)?
Số phận các lãnh tụ bị truất phế sẽ ra sao? Bình thản cuốn chiếu ra đi, như tên độc tài xứ Tunisia? Hay phải chết nhục nhã trong ống cống, như tên độc tài xứ Libya. Hay bị giam vào cũi đưa ra tòa nhận tội như một con hùm xám (tên độc tài xứ Egypt bị nhốt trong cũi sắt trong khi ngồi nghe công tố viện luận tội trước tòa).
Thời điểm Tư bản Đỏ giãy chết
Một điều chúng ta thường ngộ nhận về vai trò giai cấp bần cùng trong các công cuộc cách mạng. Chúng ta tưởng rằng người bị bóc lột sẽ vùng lên “đập tan xiềng xích” và tiêu diệt những tên bóc lột. Trên thực tế, trong lịch sử nhân loại, từ cổ tới kim, không bao giờ chuyện đó xảy ra. Như các cụ đã nói, “bần cùng sinh đạo tặc” - tức là cùng lắm thì đi ăn trộm, ăn cướp để sống vất vưởng qua ngày đoạn tháng, chứ không dám “vùng lên” như mấy tên lý thuyết gia tuyên truyền đã từng chơi trò rẻ tiền kiểu mị dân.
Thật vậy, trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, dân quê miền Bắc chết đói đầy đường (10% dân số lâm trong cảnh khốn cùng này), thế mà dân ta đâu có nổi lên cướp kho lúa, kho gạo của phú nông hay của quân đội Nhật. Lúc nạn đói chấm dứt, Hồ Chí Minh về nước xúi dục dân ta vùng lên làm cách mạng. Thành phần nghe “Bác” chính là dân trung lưu sống sung túc trong các thành phố -- trong khi đó dân quê vẫn thản nhiên sống trong cảnh bần cùng đói kém. Đến thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất, lúc ban đầu dân bần cố nông không đói lắm, nên không có phản ứng mặn mà. Nhưng khi nghe lời khuyến khích của cán bộ CCRĐ “đồng bào nên đi cướp của nhà giàu”, dân bần cố nông mới tỉnh ngộ, và tự hỏi “tại sao không?”. Bên cạnh đó cũng dưới sức ép và tuyên truyền của chiến lược khủng bố CCRĐ bao trùm cả miền Bắc, họ đã nổi lên cướp của cải các phú nông. Nói tóm lại, chương trình CCRĐ “thành công” nhờ tâm lý “bần cùng sinh đạo tặc”. Tinh thần “đạo tặc” được phổ biến bắt đầu từ đó. Bây giờ dân ta bị “đạo tặc” cướp bóc thì cũng dễ hiểu.
Nói tóm lại, các phong trào cách mạng chống Đế Quốc Pháp đều khởi xướng từ giai cấp trung lưu,
nhất là thành phần trí thức sinh sống trong các thành phố lớn. Thành phần này hàng ngày va chạm với công chức Pháp được gửi sang Đông Dương để mang “ánh sáng văn minh” cho dân An-Nam ngu tối. Được dịp so sánh tận mắt giữa “ông Tây, bà Đầm” và dân “Mít” nghèo đói, ai mà không muốn đánh đuổi “ông Tây bà Đầm” đi, để lãnh đạo đất nước, và nhất là có dịp sống phè phỡn như “ông Tây, Bà Đầm”. Nhưng trong thực tế, có đánh đuổi tụi nó đi được không, lại phải nhờ vào sức mạnh của quần chúng mà số đông ở Việt Nam là dân “chân lấm, tay bùn”.
Thời sau 1975 cũng vậy. Khi lực lượng đi "giải phóng" kéo vào Sài Gòn mới thấy “tụi ngụy” sống sung sướng như “ông Tây, bà Đầm”. Các đồng chí từ rừng về, nên ghen ăn và giận lắm. Đảng ta bèn đưa ra “chính sách bần cố nông”, tức là vừa cướp của, vừa “nông thôn hóa” (tức là “nhà quê hóa”) các thành phố miền Nam. Cảnh tượng nuôi lợn trong gầm cầu thang, nuôi cá sống trong bồn tắm, trồng rau khoai ngoài vườn hoa, v.v.. là cảnh “chân lấm tay bùn”, chứ đâu có gì là lạ.
Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc với tụi “tư bản giãy chết”, các quan lãnh đạo mới tỉnh ngộ, và thấy rằng chơi cái trò “nông thôn vây thành thị” như thế này không ăn cái giải gì. Bây giờ ngược lại, chơi cái trò “thành thị vây nông thôn” có lẽ vui hơn. Nghĩ sao làm vậy. Thế là mấy “ông Tây, bà Đầm” mũi tẹt da vàng bèn ra tay tàn phá nông thôn, không khác gì mấy “ông Mỹ” thả bom ngoài Hà-Nội khi xưa. Cứ theo đà “thành thị vây nông thôn” như vậy, không bao lâu dân nhà nông ta sẽ có dịp làm osin cho các “ông Tây, bà Đầm” mũi tẹt da vàng, hoặc đi xang “bên kia thế giới” làm ăn như thời Tây đô hộ nước ta khi xưa.
Nhờ chính sách “thành thị vây nông thôn”, cảnh “chân lấm, tay bùn” không còn nữa. Ruộng vườn tan hoang, mồ mả tổ tiên bị đào lên thành từng đống rác không ai thương xót... Đó là thùng thuốc súng sẵn sàng nổ tan tành chế độ Tư Bản Đỏ.
Vấn đề là ai sẽ châm lửa vào thùng thuốc súng này?


ĐOÀN QUÂN “PHỎNG GIÁI”
Trả lờiXóa*
Nội chiến hai thập kỉ
Vị nhân sinh sai lầm
Thêm ba mươi bảy năm
Đêm nằm không ngon giấc
Khi quốc gia đã mất
Đất nước chứa căm hờn
“Chưa đốt sạch trường sơn”
Chưa thỏa lòng lâm tặc
*
Mùa xuân mừng bọn giặc
Cưỡng chiếm được miền nam
Tháng tư năm bảy lăm
Ngày ba mươi đen tối
Thảo khấu dụng muôn lối
Lội ngược cầu HIỀN LƯƠNG
Liệt sỹ hai bên đường
Thèm thuồng chiến lợi phẩm
*
Đồ thượng vàng hạ cám
Của cục sắt con xe
Đồng chí phết phẩy phe
Đóng bè dông về bắc
Vết cam thua trầm giặc
Mặc sức thắng làm vua
Quân cán chính mút mùa
Trại cải tạo lao động
*
Băm bảy năm vỡ mộng
Phỏng giái đống đại đồng
Lũ thủ lãnh cuồng ngông
Chấm com bộ chính trị
Chơi sang hơn bầy đĩ
Đuổi thuyền nhân quá đà
Nửa triệu người ra ma
Sau khi được giải phóng
*
TÂM THANH
Như phân tích của GS Nguyễn Hữu Chi hỏi có nghĩa là trả lời "ai sẽ châm lửa vào thùng thuốc súng này?" đó chính là những người "giai cấp trung lưu" như GS Nguyễn Hữu Chi. Chúng ta kiên trì tiếp tục quảng bá, bằng mọi hình thức, những bằng chứng Đảng CS không phải là chính danh lảnh đạo đất nước thì đến một lúc nào đó "thùng thuốc súng này" sẽ tự phát nổ một cách long trời, lở đất. Khi đó thì những tên tư bản đỏ không còn đường mà chạy thoát.
Trả lờiXóa" Ai sẽ châm lửa vào thùng thuốc súng nầy?"
Trả lờiXóaCác nhóm hiện đang vận động nổi dậy hay nói thẳng "các nhóm vận động Cách mạng" sẽ châm ngòi vào thùng thuốc súng số 1 nầy.
Sau đây là thùng thuốc súng dự trữ số 2: Lực lượng công nhân thất nghiệp khởi phát phong trào đòi việc làm và trơ cấp thất nghiệp.
Thùng thuốc súng số 3: Thùng thuốc chạy chậm nhưng nguy hiểm: Lực lượng thanh niên, sinh viên không tìm được công ăn, việc làm, bế tắc tương lai nhập cuộc.
Chỉ kể 3 thùng thuốc súng lớn. Một khi các nhóm vận động nổi dậy hoạt động từ trong lòng mỗi khối nông dân, công nhân, sinh viên nắm đúng thời cơ châm lửa là đám cháy: Lửa cách mạng bùng lên.
Đây không phải ước mơ hão huyền. Khả năng hiện thực là rất lớn với điều kiện duy nhất: Các nhóm vận động QUYẾT LIỀU THÂN làm ngọn đuốc soi đường như liệt sĩ Bouazizi xứ Tunisie!!!
còn tôi nữa ,đãng trưởng đãng cộng sản
XóaAi châm ngòi? hổng có ai hết đâu, nói thiệt đó!
Xóa1- công an, quân đội, hèn với giặc ác với dân , trung thành với đảng ( kô mong gì ở 2 thành phần này)
2- Trung lưu, trí thức chỉ lo cho tài sản mong được đảng gọi đi họp , ban cho chức danh này nọ hoặc cái bằng khen là khoái tỉ rồi
( cũng hổng mong gì ở lực lượng này)
3- Dân nghèo sao bao nhieu năm bị nghiền nát đã mất sức chiến đấu rồi, giờ chỉ lo an thân an phận lo cho mình và vợ con gia đình, họ chán và sợ chính trị, ai muốn làm gì làm họ không quan tâm ( không mong gì ở lực lượng này)
4- Nói chung toàn dân đều tức giận cộng sản nhưng đều nhát, chỉ ngồi và chờ có ai lât đổ hay bạo động gì đó giùm mình thôi, được thì hưởng sái, không duoc thì ai chịu khổ chứ mình né duoc.
Không ai lãnh đạo, không ai hướng dẫn, trong khi công an trùng trùng điệp điệp , thập diện mai phục...dân Việt chỉ có ráng làm nô lệ cho cộng sản đời đời
Đúng như Làm gì có nói.
XóaNgười ta bảo công an, bộ đội hèn với giặc, ác với dân. Mấy ai trong người dân chúng ta chịu nhận người dân cũng hèn với công an, bộ đội không kém.
Tôi cũng nghĩ là tầng lớp Trung lưu, vì xem xét thật kỹ cũng như phân tích phẩm chất các tầng lớp trong xã hội thì chỉ có tầng lớp trung lưu là "năng động, có trí tuệ" để làm nên cuộc cách mạng! tuy nhiên Tầng lớp này "bản lĩnh" lại không cao, vì vậy nên kết hợp với tầng lớp dưới thì mới "làm lên sự nghiệp"!
Trả lờiXóaThay đổi một chế độ chính trị sự thật dễ như trở bàn tay, vấn đề là phải biết chuẩn bị, chờ đợi và chớp thời cơ.
Trả lờiXóaXưa kia Khương Tử Nha ngồi câu cá suốt 20 năm, chợt bỏ câu ra làm quan, không lâu sau lật được Trụ và lập nên Chu.
Xưa khi Gia Cát Lượng ngồi phe phẩy quạt, ung dung thưởng ngoạn, chưa uống xong ngụm trà đã bắt được Tào Tháo.
Ôn cố tri tân, để biết được trên đời không có sự việc nào là khó khăn.
"Đêm đêm nhìn sao phương bắc
Chợt thấy khi tỏ khi mờ
Đó là thời cơ đã đến"
Thêm một ông G.S. tào lao nữa, ăn nói lung tung chả thấy chiêu thức gì khả dĩ cả, mất công vào đọc...
Trả lờiXóaMuốn làm cách mạng điều kiện cần bây giờ là phải có óc thực tế,không có thì phải học thực tế như HCM làm culi ở xứ người,trải qua các lớp chính trị học trên thực tế như ở Stalin Nga Sô 20 năm thì mới hiểu được CT.
Trả lờiXóaCòn như mấy ông đọc sách như Nhất Linh hay Nnguyễn Hiến Lê thì tự học trên sách vở chỉ làm thằng ngốc thôi.Ông GS.Nguyễn Hữu Chí này cũng thế thôi.
Muốn làm CM phải cử người đi thực tế ở các nước như LYBY,XYRY...,hoặc nhờ các phóng viên nước ngoài thực tế dùm.Việt Tân hiện tại cũng làm theo lối này.
Mấy ông CS ngày xưa làm cách mệnh được là bọn phát xít Nhật làm cho dân ta đói mờ mắt hóa liều mạng, cái này gọi là bần cùng sinh đạo tặc, nhờ liều mạng lấy mã tấu, gậy tầm vông chọt xe tăng, đại pháo, lớp một người cùng khổ ngã xuống, máu chạy thành sông, thây chất như núi, đạp lên xác nhau xông vào làm bọn cầm súng hoảng quá buông súng chạy, thế là mệnh thành công! giờ dân ta cũng gậy cũng gộc, nhưng máu liều chưa đủ, thấy súng, thấy giáp e chọt không lủng nên làm cách mệnh thua! ngồi sau máy tính chửi, chọt an toàn cóc sợ thằng việt cộng nào, ra đường vác mã, vác gậy nó bắt nhốt liền ngu sao? Báo cáo giáo sư tình hình vậy đó sao làm cách mệnh được? Muốn tư bản đỏ giãy chết phải tắm nó bằng vài phuy máu, tự khắc có lửa liền! Máu chưa chảy mà mua bông băng để sẵn như vụ Văn Giang thì lấy đâu ra lửa phải không giáo sư?
Trả lờiXóachắc phải đóng một cái lồng sắt to tướng để nhốt cả đám đảng viên cộng sản.
Trả lờiXóaXin cảm ơn Giáo Sư!
Trả lờiXóaMột bài viết rất ấn tượng…
http://tintuchangngay7.wordpress.com/2012/05/03/nong-lanh-dao-bac-kinh-co-the-tuyen-bo-su-cao-chung-nen-cai-tri-cua-cong-san-dang/
Trả lờiXóaCái chính là ngọn cờ nào phất lên đây
Trả lờiXóaGiáo sư mới chỉ ra được có một "thùng thuốc súng" là còn ít so với tình hình thực tế. Có rất nhiêu mâu thuẫn khác còn ác liệt hơn nhiều lần so với cái mà Giáo Sư vừa nêu. ví dụ như mâu thuẫn của những người lão thành cách mạng với những người đang đương chức đương quyền. Mâu thuẫn của các doanh nhân, phải chịu lãi xuất cao khiến những người sản xuất chỉ làm giàu cho ngân hàng trong nước và nước ngoài. Mâu thuẫn giữa các tôn giáo(hữu thần) với cọng sản(vô thần).Mâu thuẩn giữa giáo hội phật giáo Việt Nam và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Mâu thuẫn giữa khát vọng dân chủ của toàn dân và chính sách độc tài của chính phủ. Mâu thuẩn giữa 95% Đảng Viên CS không có bổng lộc, quyền lực với 5% còn lại. Mâu Thuẩn giữa những người Cộng Hòa cũ đang tị nạn cọng sản ở hải ngoại với cọng sản trong nước và biết bao nhiêu các mâu thuẩn khác nữa. Muốn cọng sản sụp đổ phải chăm ngòi cho tất cả "các thùng thuốc súng" chứ không thể chỉ trông chờ vào mỗi cái mà giáo sự vừa nêu ra được.
Trả lờiXóaNhưng vượt lên trên việc khai thác các mâu thuẫn bên trong cần phải tranh thủ các ảnh hưởng của quốc tế từ bên ngoài.
Trong hoàn cảnh hiện này, theo thiển ý của tôi yếu tố bên ngoài là yếu tố quyết định.
Nội công ngoại kích, tập hợp toàn lực, đánh một trận là xong. Nhưng ai là người đứng ra tập hợp được một hỗn hợp dầu+nước này lại được...
XóaThưa Ngài, vận mệnh của một quốc gia dù nhỏ cũng không thể gói gọn trong một câu hỏi, rồi trả lời câu hỏi đó là giải quyết xong vấn đề(xét về mặt lý luận)!
XóaVận mệnh của một quốc gia là bài toán của toàn dân tộc. mỗi một tổ chức giải một phần. quốc gia sẽ hưng thịnh nếu mọi tổ chức cá nhân hướng về lợi ích chung, còn ngược lại thì suy vong.
Internet và toàn cầu hóa tạo ra nhiều nhà thông thái, nhưng không thể tạo ra một bậc "hiền tài" đủ để tập hợp mọi lực lượng. Đừng đi tìm một vị lãnh đạo và chờ họ sai khiến mà phải tự hành động hướng về mục tiêu chung của Dân Tộc.
Tôi không tin là Đất Nước sẽ tự động phát triển khi thay đổi chế độ!
Liệu chúng ta có thể đặt vấn đề tái thiết đất nước thời kỳ hậu cọng sản ngay từ hôm nay.
Khi chế độ CS sụp đổ và bị đặt ra ngoài vòng pháp luật thì lúc đó khối chuyện thâm cung bí sử của CS sẽ được phơi bày do chính những người CS mà thực chất không phải là CS nói và viết ra cho bàn dân thiên hạ mục sở thị.
Trả lờiXóaÔi chao! lúc đó thì có mà đầy sách báo viết chuyện hay và lạ về cộng sản. Báo chí có mà bán chạy như tôm tươi.
Mọi người hãy tưởng tưởng khung cảnh đó nhé.
Thế rồi không biết các đường phố mang tên những người cộng sản có còn tồn tại nữa hay không hoặc là thêm tính từ vào sau tên như: Phản động, tham nhũng, đại bịp, lừa đảo, khát máu, phản nước hại dân vv...
Chuyện lạ sẽ vô cùng nhiều và rất vui.
Người dân Việt nam đã mất hết sức bật. Nói rõ hơn họ đã bị Việt cộng cắt hết gân chân nên chỉ có thể quì, bò chứ không đứng nổi trên đôi chân của họ. Trừ một thiểu số rất nhỏ như Việt Khang, nhưng số người nhỏ nhoi này lại bị chính những tên què kia trấn áp.
Trả lờiXóaChỉ có trời mới cứu được dân ta.
Phải đợi đến khi Việt cộng hết thời, thì tự chúng sẽ đâm chém dành giật nhau mà tan hàng rã gánh. Lúc đó thì quới nhân sẽ xuất hiện, lập nên một thời đại mới.
Xem ra, thời của Việt Cộng sắp tàn, ngày tận sô1 của chúng sắp điểm...