Còn có luật pháp, mình không làm gì sai thì mình cứ khiếu nại - Dân Làm Báo

Còn có luật pháp, mình không làm gì sai thì mình cứ khiếu nại

Trần Văn Huỳnh (Danlambao) - Bình thường do giờ giấc đi học bắt đầu lúc 8h nên tôi có thói quen dậy trễ, vậy mà sáng nay không cần hẹn giờ đồng hồ báo thức tôi đã bật dậy khi đồng hồ điểm đúng 4h sáng. Hôm nay gia đình tôi đi thăm ba tháng 4 - 2014.

Chúng tôi khởi hành từ rất sớm để tranh thủ thời gian gặp ba vì đường cuối tuần khá đông, gia đình các phạm nhân khác cũng thường thăm gặp dịp cuối tuần nên chúng tôi sợ thời gian sẽ bị cắt bớt. Nhìn mọi người lao nhao bảo nhau kiểm tra thứ này đã mang chưa, thứ kia đã mua chưa, ghé mua hai tô phở gà rồi ủ nóng cho ba Thức và bạn cùng phòng, tôi thấy được tình thương và lo lắng của mọi người dành cho ba. Khác với những lần đi thăm trước, tôi cảm nhận được sự hi vọng bừng lên trong ánh mắt của mỗi người về ngày đoàn tụ, nhất là thời gian gần đây nhà cầm quyền đã có những động thái tích cực phóng thích 3 tù nhân lương tâm. Nào là bác Nguyễn Hữu Cầu ở tù còn lâu hơn Nelson Mandela đến 10 năm; ông Cù Huy Hà Vũ chụp hình với vợ ở sân bay trông thật tươi; mọi người chọn ngày thầy Đinh Đăng Định mất là ngày Bauxit Việt Nam... tất cả chủ đề đều bàn về sự kiện trả tự do cho tù nhân lương tâm và dự đoán động thái của chính quyền như thế nào.

Huyên thuyên một hồi đến cổng trại giam lúc nào tôi còn không hay, vậy là tôi sắp được gặp ba rồi. Không một lần nào gặp ba mà cảm giác của tôi khác đi, vừa hồi hộp vừa lo lắng. Hồi hộp vì cả tháng rồi mới được gặp lại ba, còn lo lắng là không biết kể những việc gì để ba vui và an tâm về gia đình ngoài này, vì tôi biết tính ba tuy trong tù nhưng vẫn luôn động viên ngược, lo lắng khuyên nhủ đủ điều cho mọi người bên ngoài. Trong lúc chờ làm thủ tục, gia đình tôi lúc nào làm thủ tục cũng lâu vì lần nào cũng gần xấp xỉ 10 người đi thăm ba, chúng tôi có gặp người thân của hai tù nhân lương tâm khác là ba của chú Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và vợ con của bác Nguyễn Ngọc Cường. Tôi cảm thấy rất đỗi tự hào khi mọi người đều khen ba Thức, nói rằng những dự đoán về kinh tế của ba cách đây 5 năm đến bây giờ vẫn còn nguyên giá trị. Sau khi làm thủ tục xong, chúng tôi vào phòng chờ, và rồi bóng hình quen thuộc cũng xuất hiện kèm một nụ cười tươi không thể lầm lẫn vào đâu được trên môi. Lần nào ba ra cũng đem theo một món quà cho mẹ, lần này ba khoe thành tựu là quả lựu đầu tiên mà đợt trước mẹ gửi hạt giống vào để ba trồng. Nhìn những món quà nhỏ bé nhưng chan chứa tình yêu thương đằng sau đó, lần nào mắt tôi cũng rươm rướm thương ba vô hạn. Ngày còn là một tổng giám đốc, ba rất mực thương yêu hai con và mẹ. Vậy mà bây giờ ở trong tù, tuy điều kiện sinh hoạt khó khăn nhưng tính ba vẫn như vậy, vẫn luôn lo lắng cho gia đình. Từng bó rau sạch, từng cành hoa dại, từng quả lựu do ba trồng tự nó mang trong mình tình thương, sự tỉ mỉ chăm bón từ chính sức lao động của ba, những bó rau do ba trồng ngon lắm. Sau đó là màn chào sân từ mưa nụ hôn của mấy cô chú dành cho ba, ai cũng ôm hôn ba hết, có con gái do bị ba hun nhiều quá nên không hun ba được nữa. Ba Thức rất vui vì biết chị Trâm sau năm đầu làm phó chủ tịch hội sinh viên thì sang năm hai đã làm chủ tịch hội này, nhà ai cũng bảo chị Trâm giống ba, có năng khiếu lãnh đạo. Chị Trâm còn nói ba ráng khỏe, chị đang đi làm để dành tiền, sau khi ba ra sẽ dẫn ba đi Mỹ chơi. Ba Thức trầm ngâm một hồi rồi nói: “Hồi ba còn ở ngoài, tuy nhà mình đã có đi du lịch trong nước và ngoài nước, nhưng thiếu sót nhất của ba là chưa có dịp dẫn tụi con đi xuyên Việt một chuyến, Việt Nam ta còn rất nhiều cảnh đẹp mà ẩn trong đó là các tiềm năng kinh tế về du lịch chưa phát triển hết được. Nhất định sau này khi ra tù ba và cả nhà sẽ đi du lịch xuyên Việt một chuyến”.

Ba quan tâm hỏi han tình hình ngoài này. Khi nghe anh Bin, con cô sáu, đang vừa học vừa đi làm thêm để dành tiền sắm xe hơi cho tiện việc đi lại bên Mỹ, vậy là ba của con khoe ngay hồi đó vừa sang Mỹ vài ngày đã lái xe bên đó, bên đó thủ tục lấy bằng lái dễ dàng và tiện lợi hơn bên VN mình nhiều. Nhất là khi đó Mỹ đã áp dụng hệ thống định vị GPS nên vấn đề đường xá không phải là trở ngại để lái xe bên đó, ba cũng bất ngờ khi biết công nghệ đó đã có ở VN, 5 năm ở trong đó ba của con bị “lúa” đi mất rồi. Nghe tin đó ba cũng vui, vì sự phát triển của ngành truyền thông VN, để áp dụng được công nghệ GPS đòi hỏi phải có một cơ sở hạ tầng băng thông mạng nhanh để truyền phát thông tin liên tục. Nghe tin cô sáu nói dãy nhà cho thuê ngày trước còn có người thuê bây giờ khó kiếm ra người thuê mặc dù đã hạ giá, ba nói tình hình kinh tế bây giờ rất ảm đạm, chuyến đi Nhật của Chủ tịch nước vừa rồi là để vận động Nhật trợ vốn cho VN thoát ra khỏi cái bẫy “Thu nhập bình quân”, cái bẫy này rất nguy hiểm mà trước đây ba đã cảnh báo, ba cũng khuyên mọi người cố gắng giữ công ăn việc làm ổn định trong thời buổi này, vì không có sự thay đổi nào phát huy hiệu quả bằng chính sự thay đổi thượng tầng.

Mọi người cũng quan tâm hỏi han ba về tình hình con mắt mới mổ, ba nói không sao, hai con mắt bây giờ đã bình thường như chưa từng bị gì, hai bên đã bằng độ nhau. Lần đi thăm này thấy ba của con hơi xí trai vì đen hơn, hỏi ra mới biết vì phòng nằm ở hướng Tây, một trong những phòng nóng nhất khu này mà lại vào mùa nắng nên rất nóng, tuy nhiên vì đang là mùa nắng nên muỗi cũng không nhiều như hồi mới chuyển qua. Tội ba con quá.

Nói chuyện về tình hình cuộc sống bên ngoài, một hồi thì nội dung câu chuyện được chuyển sang tình hình phóng thích tù nhân lương tâm ông Nguyễn Hữu Cầu và thầy Đinh Đăng Định, cùng việc cho đi nước ngoài chữa bệnh của bác Cù Huy Hà Vũ. Ba không bất ngờ khi nghe tin. Ba nói đó là điều bắt buộc sẽ xảy ra theo quy luật vận động của xã hội. Vấn đề là sớm hay muộn thôi, không ai có thể ngăn cản sự việc sẽ diễn ra, và điều này cho thấy sự thay đổi đang đến. Chính ba đã gửi đơn Giám đốc thẩm đến Thủ tướng và Chủ tịch nước từ trại giam, và ba nhắn gia đình: “Có quy định luật pháp rõ ràng, mình không làm gì sai, mình chỉ làm những gì luật pháp quy định thì mình cứ khiếu nại”. Gia đình nhất định một lòng làm những việc có thể làm được để đòi hỏi tự do chính đáng cho ba.

Cũng rất mừng là lần đi thăm này các chú an ninh trại giam đã đảm bảo đủ thời gian thăm gặp quy định và cũng không quá khắt khe trong nội dung trao đổi. Thế nhưng với tôi dường như bao nhiêu thời gian để nói chuyện với ba cũng không bao giờ là đủ, nhưng rồi đã đến lúc phải tạm chia tay ba thôi. Trước đó ba đã đọc cho tôi viết lại bài thơ tặng chị Trâm:

“Mẹ thương con
Những bước chân bé nhỏ
Những con đường dốc chập chững đồi gió biển
Những giờ giảng đường và những đêm thiếu ngủ
Vẫn miệt mài ngăn từng con chữ đẹp
Và chắt chiu những đồng tiền thắm đẫm mồ hôi con
Ba yêu con cô gái Việt xinh tươi
Mang trong tim một ước mơ ngời sáng
Giữa đất Mỹ bao la vẫn tự tin chinh phục
Mỗi chặng đường
Thiếu vắng ba không làm con chùng bước
Vẫn vững vàng tung tăng tha thướt
Phụ nữ Lạc Hồng sán lạn Việt Nam
Em, nhớ chị những đêm hàn huyên ríu rít
Nhỏ to chuyện con gái đời thường
Chuyện mỗi ngày, mỗi chị em một nước
Không có người cho em bảo, em sai
Í à không, là nhờ vả thôi mà
Chị chiều em, lấy đó làm hạnh phúc
Nhà đầy ắp tiếng cười chứa chan
Mẹ, dâng tràn hi vọng và niềm vui
Ba, trở về trong nắng ấm
Tiếng cười đùa hi vọng chứa chan”

Tạm biệt ba, cả nhà lên xe về thành phố. Bỗng nhiên điện thoại ông Nội reo, BBC gọi hỏi thông tin về việc bác Vi Đức Hồi được trả tự do. Gia đình chúng tôi ai cũng dâng tràn niềm vui khi nghe tin này, ai cũng tự hỏi là “khi nào sẽ đến Thức đây?” Tôi cảm nhận được sự quyết tâm của mọi người trong việc Giám đốc thẩm để đòi tự do cho ba Thức, ngày đoàn tụ sẽ không còn xa. Chỉ trong chiều hôm đó anh Nguyễn Tiến Trung cũng được trả tự do, khi đó tôi tiếc là mình không biết sớm hơn trước khi gặp ba để thông báo cho ba hay.

Con gái nhỏ của ba.



Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
http://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo