Bao giờ trở lại? - Dân Làm Báo

Bao giờ trở lại?

Nguyên Thạch (Danlambao) - Tháng Tư cũng là thời gian để thương về những người lính năm xưa, tháng của tang thương và uất hận, của khổ đau, của nước mắt dạt dào, của chia lìa, ly tán, hư hao, bẻ súng gãy gánh trong niềm đau bức tử. Tháng để tưởng niệm về những gương hùng của vô vàn người lính VNCH đã nằm xuống cho công cuộc bảo vệ Tự Do năm xưa, cũng như tháng để ghi nhớ đến sự hy sinh cao cả của các chiến sĩ đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ hôm nay: Nguyễn Văn Lý, Trần Huỳnh Duy Thức, Bùi Thị Minh Hằng, Đinh Nguyên Kha, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Công Chính, Nguyễn Viết Dũng, Nguyễn Thị Bé Hai, Nguyễn Ngọc Già...

*

Tháng Tư thứ 41 lại đến, tháng của sự hư hao và phiền muộn. 41 năm cái mà người ta thường gọi là Hòa bình và Thống nhất nhưng dân tôi vẫn luôn thấy lo âu từng ngày trong cuộc sống. Những tháng ngày của thập niên 1975 - 1985, cả nước lao đao khổ sở trong cái có thể là địa ngục trần gian tại Việt Nam, giá mà người Việt có cái gan thì cả nước đã tự tử tập thể mất rồi. Cái thập kỷ giá mà cây cột điện biết đi thì nó cũng đã vượt biên để được xa lánh cái "Thiên đường XHCN" mà đảng CSVN không hề tiếc công rêu rao quảng bá.

Thống nhất để qui về một mối. "Một mối hận thù, một mối đau thương" (*) để rồi giờ đây cả nước đã mất hàng trăm km vuông dọc theo 6 tỉnh biên thùy của Tổ Quốc, hàng chục ngàn km vuông của vịnh Bắc bộ, 7 đảo ở Trường Sa và nguy cơ mất cả Biển Đông thuộc chủ quyền lâu đời của đất nước dưới sự tiếp tay cho giặc của các Tổng bí thư ĐCSVN mà Nguyễn Phú Trọng là tên đảng trưởng tiêu biểu.

Có sống qua trong chế độ tù ngục chuyên chế độc tài và mụ mị thì người dân Việt mới cảm thấy thương xót và nuối tiếc cho nền Tự Do và Nhân Bản của Việt Nam Cộng Hòa đã bị cướp đi. Tháng Tư đến, tháng Tư gợi nhớ trong những nỗi niềm ấy, nhiều người không chỉ nhớ về kỷ niệm mà còn là một sự ước mơ và mong đợi cho đất nước được hồi sinh với nền Nhân Bản, Dân Chủ, Nhân Quyền và Phồn Thịnh, những thứ mà chế độ cộng sản toàn trị không hề có được.

Tháng Tư cũng là thời gian để thương về những người lính năm xưa, tháng của tang thương và uất hận, của khổ đau, của nước mắt dạt dào, của chia lìa, ly tán, hư hao, bẻ súng gãy gánh trong niềm đau bức tử. Tháng để tưởng niệm về những gương hùng của vô vàn người lính VNCH đã nằm xuống cho công cuộc bảo vệ Tự Do năm xưa, cũng như tháng để ghi nhớ đến sự hy sinh cao cả của các chiến sĩ đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ hôm nay: Nguyễn Văn Lý, Trần Huỳnh Duy Thức, Bùi Thị Minh Hằng, Đinh Nguyên Kha, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Công Chính, Nguyễn Viết Dũng, Nguyễn Thị Bé Hai, Nguyễn Ngọc Già...

Những đứa em thuộc thế hệ đi sau, nguyện noi bước đàn anh để tiếp tục trên con đường chiến đấu cho một Việt Nam Độc lập Dân Chủ Tự Do Nhân Bản và Hưng Thịnh hầu an ủi cho vong hồn các anh nơi chín suối cũng như ân cần chia sẻ cho những người lính bất hạnh còn lại trong hoang phế nhọc nhằn cùng những chiến sĩ đấu tranh đang bị giam hãm trong ngục tù cộng sản.

Những vần thơ chân tình của một con dân nước Việt, mong tặng các anh chị thay những lời ru cho những chiến sĩ vị quốc vong thân hay còn đang chịu cảnh tù đày nhân mùa tháng Tư đau thương oan nghiệt.

Nguyện cầu hương hồn hiển linh của các anh phò hộ cho những lớp đàn em, chân cứng đá mềm trên con đường đấu tranh cứu quốc khỏi tai ách cộng sản hung tàn toàn trị, lạc hậu và âm mưu bán đứng Tổ Quốc cho giặc thù Tàu Cộng.

*
 
Ngựa hồng chuyển vó.


(Vinh danh kính tặng Cha Nguyễn Văn Lý. 
Người hùng bất khuất vì Dân Tộc.) 

Người qua Xóm Củi thấy Tây Sơn 
Ngựa hí vang vang trỗi căm hờn 
Ầm ầm rung chuyển khung Thành Nội 
Triệu triệu vùng lên giữ Giang sơn 
Nỗi oán niềm than vọng đền Hùng 
Thức lòng nghĩa khí thuở Quang Trung 
Bình Ngô Đại Cáo ngời sử Việt 
Diên Hồng sấm dội dậy kiếm cung. 

*

Hãy vùng lên phá tung xiềng xích
 
Vùng đất Mẹ hôm nay đã mất
Con dân mau tỉnh giấc ngủ vùi
Lạc loài, đời có gì vui?
Muôn dân thống khổ ngậm ngùi vong nô

Ngàn dông tố nước Hồ vẩn đục
Lũ mùa Thu nước đục về đây
Cuộn dân vào bể đọa đày
Trời cao ngút chín tầng mây có buồn?

Tiếng than thở... lệ tuôn đẫm gối
Năm lại năm, tiếp nối lầm than
Vu vi thoáng giấc mộng vàng
Bởi đường chìm ngập trái ngang phủ đời

Nguyện Phật Chúa đây lời than thở
Thượng Đế ơi, đành nỡ lặng thinh?
Dân tôi đầy những cực hình!
Bao năm tù ngục, biết vinh đâu tìm?.

Dân sao mãi lặng im cúi mặt?
Ngàn năm xưa thuộc Bắc nô Tàu
Ngàn năm nối tiếp về sau
Tội tình thế hệ, nỗi đau lưu đày...

Lũ Thái thú tiếp tay gian ác
Đất biển đảo ải thác đem dâng
Dân đen thống khổ vô ngần
Đảng biến cả nước cùng bần để cai.

Thôi cúi mặt canh dài mê ngủ
Đấu tranh giành Dân Chủ Tự Do
Độc Lập Nhân Bản ấm no
Xóa tan thể chế xin cho độc tài...

Đứng vùng lên anh tài hào kiệt
Mau cứu nguy nước Việt suy vong
Toàn dân nối chí Diên Hồng
Phá tung xiềng xích cùm gông đọa đày.

Giặc đến đây bủa vây tứ phía
Bọn tham quan giòi đỉa thành đàn
Hận thù, quốc phá, gia tang!
Quê hương một dải điêu tàn thảm thương

Lời Mẹ gọi lên đường quyết chiến
Còi giục vang thề tiến không lui
Ngoại xâm chùn bước phải lùi
Độc tài ngã gục, niềm vui khải hoàn.

Hãy ngẩng mặt đàn con nước Việt
Thề hy sinh, nào tiếc tấm thân
Ra tay khi Tổ Quốc cần
Ngàn năm ngời sáng giống dân Lạc Hồng.

*

Thương dòng kỷ niệm


Bóng trăng chênh chếch xuyên màn lá
Dưới mộ huyệt sâu đất bạc màu
Tôi ghé thăm anh ôn kỷ niệm
Đôi dòng tâm sự suốt canh thâu.

Lúc tiễn nhau đi tôi trẻ lắm
Ngã bóng thời gian tuổi cũng già
Xưa dắt nhau tìm chim sáo nhỏ
Lính trận về thăm những món quà.

Bóng xế dần trôi theo kỷ niệm
Nghiêng ngã quê hương rũ bóng dừa
Cạn ly tôi uống dòng nước mắt
Thuyền vẫn bạt ngàn bão đong đưa.

Anh yên nghỉ nhé lòng đất mẹ
Phò hộ cho tôi cuộc hành trình
Góp sức chí hùng trai thời loạn
Không thẹn với anh chữ nhục vinh.

Dưới gốc cội già bên nắm mộ
Ru hời kỷ niệm gởi mây xanh
Dáng ai ẩn hiện hồn dũng sĩ
Ngàn thu yên ngủ giấc mộng lành.

*

Tôi tiễn anh lên đường


(Tâm tư gởi đến anh Nguyễn Ngọc Già, blogger mới vừa bị côn an kết án để bịt tiếng nói cho Tự Do Dân Chủ)

Những ngày buồn cuối năm
Tiễn anh trong âm thầm
Có người nơi ngục tối
Với những nỗi hận căm. 

Cánh chim bạt lối ngàn 
Dư âm vẫn còn vang
Lời Quê Hương tha thiết
Căm hận lũ hung tàn.

Mai đây trên con đường
Đâu tiếng nói thân thương?
Con tim nơi tù ngục
Khuất dạng bóng Quê Hương.

Thương cánh chim lìa đàn
Đau đáu nỗi niềm mang
Những cánh chim còn lại
Hồn nhuốm màu khăn tang.

Đường trần, tôi vẫn bước
Cùng nỗi buồn đất nước
Cùng dân oan khốn khó
Hiểm nguy. tôi cố vượt.

Mai đây, nơi góc phố
Mùa thu sang lá đổ
Vắng anh quán bên đường
Tôi chạnh lòng tiếc thương.

Các anh là chiến sĩ
Những người tôi trân quí
Vạn người sẽ tiếp nối
Cùng anh vươn ý chí...

Thầm tiễn anh bên đường
Người trai Việt thân thương
Nghe con tim quặn thắt
Cùng nỗi buồn Quê Hương.

Mai đây anh có về
Hương đơm ngát đường quê
Hoa Tự Do rộn nở
Đất nước sẽ yên bề.

*

Quê Hương và kỷ niệm 


Tôi với anh chung thôn xóm nhỏ
Nơi Quê hương có tên gọi Việt Nam 
Anh lớn trước, chống quân thù giặc đỏ 
Tôi sinh sau, còn đủng ghế trường làng. 

Đêm đêm về bom vẳng âm vang 
Miền xa thẳm, anh dặm ngàn chiến tuyến 
Hòa tiếng bom... tôi gởi lời cầu nguyện 
Chiến trường xa mong trận chiến an lành 

Núi thẳm rừng sâu thương quá lớp đàn anh 
Hỏa châu chiếu, mắt long lanh lính trận. 

Miền Nam của chúng ta, đầy yêu thương, không thù hận 
Giặc Bắc tràn về, giặc xâm lấn quê hương 
Giặc đến đây, nhuộm máu khắp nẻo đường 
Gieo rắc thù hận đau thương tang tóc! 

Trai thời loạn... giã biệt áo thư sinh, rời trường học 
Những em thơ chiều khóc nhớ anh mình 
Sáu tuổi đầu đời, đã sớm nhận hung tin 
Người anh ấy đã hy sinh trong chiến trận 

Sáu tuổi đời, đã khắc ghi niềm căm hận 
Tuổi thơ ơi, sao sớm đón nhận đau thương!
Thế là từ đây... 
Đường làng bước đến trường 
Vốn hoang vắng, lại càng thêm trống vắng 

Chiều tan học, nhìn ra mộ anh, tôi lẳng lặng 
Nước mắt rơi trong tiềm thức ngậm ngùi 
Chiến tranh bạo tàn đã cướp lấy anh tôi 
Còn đâu nữa những ngày vui chim sáo nhỏ. 

Tháng Tư đến đất trời lộng gió 
Mùa tang thương cây cỏ cũng tàn theo... 

Mẹ anh, mẹ tôi, tất cả đều nghèo 
Thương bác quá, ngày dài trông theo bóng nhạn 
Sức già mỏi mòn úa theo ngày tháng 
Lá vàng đi tìm dạng bóng lá xanh. 

Tháng Tư ơi, tôi đã thấu ngọn ngành 
Người ở lại tuổi xanh nhưng đầu trắng bạc 

Ôi quê hương!
Đau dân tôi... một đàn cừu ngơ ngác...

*
 
Tháng Tư bão lộng


Cuối tháng Tư, cả trời bão lộng 
Cuốn dần trôi duyên mộng thư sinh 
Đời nghiệt oan, đành gác lại chuyện tình... 
Dẫu đất nước chiến chinh không còn nữa. 

Ôi thân trai, dở dang đời binh lửa 
Thanh bình ư? 
Duyên lứa phải xa nhau! 
Đêm biển đông, giông tố sóng gào 
Chiếc thuyền nhỏ, ôi lao đao định mệnh. 

Vùng tự do 
Bến bờ nơi tôi đến 
Chút ít quà, trìu mến gởi giúp nhau 
Từ biệt ly, em thổn thức nghẹn ngào 
Rau khoai độn... 
Xanh xao cuộc sống. 

Tôi nơi đây, thường đêm trong cơn mộng 
Giấc hãi hùng, gió lộng bão tháng Tư 
Tôi vẫn không quên dòng nước mắt giã từ 
Em ở lại 
Áo thiên thư biền biệt. 

Đã lâu lắm, chưa về thăm Phan Thiết 
Cùng Quê Hương dầy oan nghiệt thương đau 
Mười năm xa 
Ngày tin nhắn nghẹn ngào 
Em đã chết nơi tù lao nước độc. 

Tháng ngày tha hương, canh khuya dài trằn trọc 
Muối xát lòng, ôi tang tóc thê lương 
Nhớ ngày xưa hai đứa dạo phố phường 
Tay ghì chặt, hẹn yêu đương lễ cưới. 

Giờ xa xăm... 
Đâu hương cau hương bưởi? 
Tôi trần đời 
Em dưới mộ huyệt sâu 
Có còn chăng là tiếng nấc kinh cầu 
Yên nghỉ nhé 
Cuộc bể dâu ly biệt. 

Hỡi tháng Tư! 
Tìm đâu màu mắt biếc?.




Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
https://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo