Nguyễn Thị Từ Huy (BVN) - Chiều nay tôi gặp một vị cán bộ quản lý của trường nơi tôi làm việc, do trước đó ông có gọi điện và hẹn gặp tôi. Ông rất nhã nhặn và tỏ ra lúng túng khi bắt đầu câu chuyện. Rút cục thì ông cũng nói rằng chuyện liên quan đến việc ký vào bản kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ, rằng công an đã gọi điện đến và yêu cầu ông kiểm tra xem tôi có ký hay không. Tôi nói rằng tên tôi có trong bản danh sách, chuyện đó kiểm tra rất dễ, sao còn làm phiền ông. Và tôi xin lỗi ông vì lẽ ra họ phải gọi trực tiếp cho tôi, vì việc ký kiến nghị là một lựa chọn cá nhân, là quyết định của cá nhân tôi, không liên quan gì đến trường. Trường chỉ quản lý tôi về phương diện công việc. Còn mọi hoạt động khác của tôi ngoài phạm vi cơ quan, tôi phải chịu trách nhiệm, vì tôi là một công dân có đủ quyền công dân, và có đủ các trách nhiệm và nghĩa vụ của một công dân. Họ đã làm phiền ông, đã làm mất thời gian của ông, tôi thực sự áy náy vì điều đó. Tôi còn áy náy với ông hơn vì việc làm của tôi không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức cá nhân, cũng không vi phạm đạo đức nghề nghiệp, thế mà lại khiến ông phải mất thời gian quý báu của ông cho tôi. Thời gian đó đáng lẽ phải được dành cho các hoạt động chuyên môn của ông, đáng lẽ phải được dành cho các công việc vốn rất bận rộn của trường. Sau đó, chúng tôi nói chuyện với nhau về những nỗi khổ tâm của các trí thức. Trí thức, từ xưa đến nay, muôn đời đều có những khổ tâm đặc thù của họ. Chúng tôi nói chuyện về Marx, về các lý tưởng và mơ ước của Marx. Rút cục thì có vẻ như thời gian của cuộc gặp gỡ cũng không đến nỗi vô ích.
Một vài người xung quanh nói rằng vì việc ký bản kiến nghị mà có thể tôi bị theo dõi. Tại sao lại theo dõi một người như tôi? Một người không bao giờ làm hại ai (mà cũng không đủ khả năng làm hại ai, một phụ nữ đơn độc, chân yếu tay mềm). Một người đang cố gắng thực hiện truyền thống của một gia đình công dân bình thường nhưng không tầm thường. Cụ nội tôi là chánh tổng Lai Thạch nhưng vì ủng hộ cách mạng nên bị cách chức; và cụ đã tự vẫn, tự quyết định số phận theo ý mình, không chịu rơi vào tay thực dân Pháp. Một người con của cụ là ông Nguyễn Huy Lung, một nhân vật có ảnh hưởng quan trọng trong phong trào 30-31 ở Nghệ Tĩnh, bị bắt giam tháng 12/1930. Do các ảnh hưởng và hoạt động của ông ở trong tù, nên Pháp đã liên tục thuyên chuyển ông từ nhà lao Hà Tĩnh vào nhà lao Đồng Hới rồi vào Kon Tum. Ở đó, tháng 12/1931, ông bị bắn chết khi cùng anh em tù phản đối bị chuyển đi Dak Pek. Một người con khác của cụ là ông nội tôi, cũng là đảng viên 30-31, khi nhận được công văn của tổ chức, không một phút chần chừ, đã đem các con nhỏ gửi cho anh em (bà nội tôi, vốn cũng bị tù đày trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, lúc đó đã mất), gửi lại nhà cửa, vườn ruộng, đi sang hoạt động ở vùng khác theo sự điều động của cách mạng. Ba tôi, vì lý tưởng, đã bỏ công việc ở ngân hàng, vốn rất ổn định và đảm bảo, lên Điện Biên tìm hiểu thực tế, tham gia vào đời sống và tìm cảm hứng sáng tạo. Và sau này, khi đất đai trở thành đối tượng của sự tham nhũng hoặc là bằng chứng của một kiểu ân huệ, ông đã từ chối không nhận mảnh đất do cơ quan cấp.
Gia đình tôi không có gì đặc biệt hơn những gia đình Việt Nam khác. Và chúng tôi cũng có một truyền thống như bao gia đình Việt Nam khác. Truyền thống đó cần phải được tiếp nối, dưới hình thức này hay hình thức khác. Cuộc sống luôn có những lựa chọn khác nhau. Tôi tin rằng tổ tiên của tôi sẽ ủng hộ lựa chọn của tôi hiện nay. Tôi đã lựa chọn ba triệu đồng một tháng (đấy là số tiền công lao động hàng tháng hiện nay được chuyển vào tài khoản của tôi) để làm công việc mà tôi cho là có ích, thay vì tìm một công việc được trả thù lao xứng đáng với bằng cấp, với trình độ và với nhân phẩm của tôi. Tôi, và những viên chức như tôi, không nợ nần gì ai cả, không ăn cơm của ai cả. Chúng tôi được trả một đồng lương không xứng đáng với những gì mà chúng tôi cống hiến, không xứng đáng với thân phận người của chúng tôi. Để sống chúng tôi phải bán sức lao động để làm nhiều việc khác. Tổ tiên của tôi hiểu rằng tôi chấp nhận trả giá để thực hiện công việc mà tôi cho là có ý nghĩa với các thế hệ sau. Đó cũng là một cách để tiếp nối truyền thống gia đình.
Ký vào kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ là việc tối thiểu mà một trí thức có thể làm. Có thể cụ nội tôi, ông nội tôi hay ông Nguyễn Huy Lung sẽ thất vọng về tôi, thất vọng vì tôi có thể làm nhiều điều hơn thế mà tôi chỉ làm được cái điều tối thiểu. Nhưng có lẽ tổ tiên cha ông tôi cũng thất vọng nếu vì hành vi đúng đắn đó mà tôi bị nghi kỵ, bị theo dõi. Và họ còn tủi hổ hơn nếu tôi cảm thấy sợ hãi vì việc làm đúng của mình.
Tại sao làm điều đúng lại phải sợ? Tại sao làm điều tốt lại phải sợ?
Xã hội này có phải đã mất hết ý thức về các giá trị làm người rồi không, mất hết ý thức về các giá trị nhân đạo rồi không, mất hết ý thức về công lý, lẽ phải rồi không? Không, tôi không tin là như vậy. Tôi không tin là những người làm nhiệm vụ theo dõi đã mất hết tính người, chỉ còn biết hoạt động như những công cụ, như những cỗ máy. Tôi đã xem một bộ phim của Đức: Cuộc sống của những người khác. Bộ phim đạt giải phim nói tiếng nước ngoài hay nhất Oscar 2007, phim hay nhất châu Âu 2006, phim hay nhất nước Đức 2006.
Một trong các nhân vật chính của bộ phim đó là Wiesler, nhân viên an ninh, làm công việc theo dõi những người có tinh thần tiến bộ. Và từ một kẻ lạnh lùng, sắt đá, chỉ biết có yêu cầu của công việc và thực hiện răm rắp nghĩa vụ với những kỹ năng thuần thục, chuyên nghiệp, quá trình theo dõi đã biến nhân vật thành một người có cảm xúc và biết phân biệt những gì là nhân văn với những gì là phi nhân, phân biệt được cái gì là thiện và cái gì là ác. Kết cục là anh ta đã giúp đỡ những người bị anh ta theo dõi, và bản thân anh ta thì bị cách chức, đuổi việc. Bộ phim có một kết thúc rất đẹp: sau ngày bức tường Berlin sụp đổ, nhân vật bị theo dõi đã vào viện lưu trữ tìm lại những tài liệu về quãng đời cũ của mình, và tình cờ phát hiện ra rằng người theo dõi đã cứu sống anh ta. Anh ta dò hỏi và tìm được địa chỉ của người ấy, giờ đây đang làm nghề đưa thư. Anh ta ngồi trong ô tô từ xa nhìn ân nhân của mình trên chiếc xe đạp chở đầy thư, bưu kiện. Anh ngập ngừng rồi quay đi, không đến gặp ông ấy nữa. Một thời gian sau, người đưa thư đi qua hiệu sách nhìn thấy áp phích quảng cáo cuốn sách mới của nhà văn Dreyman, người ông ta từng theo dõi nên biết rất rõ. Ông ta bước vào hiệu sách, cầm cuốn tiểu thuyết của Dreyman có nhan đề Bản sonate của những người tốt. Ông mở ra và đọc được lời đề tặng dành cho mã số: HGW XX/7. Đấy chính là mã số của ông hồi còn là nhân viên an ninh. Khi ông ta mua cuốn sách, người bán hàng hỏi ông có muốn gói quà không, ông trả lời: “Không, nó dành tặng tôi”.
Cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn không phải chỉ nhờ việc những người đấu tranh cho chính nghĩa và cho các giá trị tốt đẹp biết hy sinh, mà còn nhờ việc những người chống lại chính nghĩa và chống lại các giá trị tiến bộ biết nhận ra rằng họ cần ủng hộ lẽ phải. Và nghệ thuật đích thực bảo vệ nhân tính, phát hiện nhân tính kể cả ở những nơi, những lúc, ở những người tưởng như không còn nhân tính.
Nếu giả sử (chỉ là giả sử mà thôi) có ai đó theo dõi tôi thì tôi tin rằng người đó cũng sẽ chuyển biến theo chiều hướng như vậy. Tôi tin ở các giá trị mà tôi đang cố gìn giữ và xây dựng. Tôi tin rằng lương tri và tính thiện có sức cảm hóa. Người Việt Nam là người, trước khi là người Việt Nam. Tức là chúng ta cũng mang các giá trị phổ quát của nhân loại. Chúng ta có bộ óc để nhận thức, để nhận biết lẽ phải, chúng ta có trái tim để biết xúc động, biết yêu quý những gì cần yêu quý và căm ghét những gì cần căm ghét. Chúng ta cũng có đủ phẩm chất trí tuệ và sức mạnh như những dân tộc khác để xây dựng một xã hội nhân bản như chúng ta mong muốn, nếu chúng ta thực sự mong muốn.
Có thể là tôi ảo tưởng. Nhưng ảo tưởng cũng là một đặc điểm chỉ có ở con người. Đặc điểm này có thể khiến cho con người thất bại, nhưng đó là sự thất bại có giá trị. Còn ai có thể ảo tưởng hơn những kẻ xưa kia mơ ước thảm bay và mơ ước lên mặt trăng. Tuy nhiên nếu không có những kẻ ảo tưởng về một đồ vật có khả năng di chuyển trên không trung với tốc độ kỳ diệu ấy, thì chắc chắn sẽ không có máy bay, tên lửa…
Con người có bộ óc và trái tim không phải để trở thành một cỗ máy, và cũng không thể trở thành một cỗ máy trừ khi nó không còn có ý thức rằng nó là người.
Nguyễn Thị Từ Huy
--------------------------------
Từ Huy yêu quý,
Chú đọc một hơi “nhật kỳ” ngày 9 của Từ Huy. Đọc được hai phần ba thì nức nở một mình. Sau đó thì phải lau mắt vài lần để đọc cho hết bài. Cám ơn Từ Huy đã cho chú đọc trước khi chuyển BVN.
Hy vọng những ai đọc bài này với mục đích xa lạ, những ai đọc không để đồng cảm mà chỉ cốt vạch lá tìm sâu, cách đọc của những ai đang theo dõi Từ Huy, những ai đang tự xếp mình vào một chiến lũy đối địch với Từ Huy cùng những tâm hồn như Từ Huy, hy vọng rằng các “tay súng” đó sẽ NGỘ ra cái thông điệp gửi trong những dòng nhật ký này.
Đất nước này đang bị chia rẽ sâu sắc. Không chỉ là sự chia rẽ giàu nghèo. Mà đang có sự chia rẽ vô cùng lớn về văn hóa. Có mấy người trong đội ngũ những chú Javert sẽ hiểu nổi và đồng cảm nổi với những dòng nhật ký của một cô gái luôn luôn bé bỏng, mặc dù đã có trong tay những công trình triết học và văn học của cô đáng để những ai thèm khát văn bằng phải nản lòng.
Chú cũng thấy mình được Từ Huy ngấm ngầm khuyên không nên bi quan và hãy tin vào phần tốt đẹp của con người. Về lý trí, chú vẫn muốn được như thế lắm! Nhưng cuộc sống vẫn đang nói to với chú là ta chớ nên vấn vương với ảo tưởng. Chú chỉ lo những kẻ nghèo trí tưởng tượng đã làm cho nền văn hóa Việt Nam đồi trụy đi sẽ tiếp tục trổ tài để định nghĩa văn hóa theo cách của họ, như thể chỉ là những gì mang màu của máu và mùi vị thuốc súng.
Dẫu sao, cháu vẫn làm chú không hết ngưỡng mộ cháu.
Phạm Toàn
Tôi vẫn tin phần lớn con người Việt Nam mình nhân hậu. Bạn bè tôi học và công tác trong ngành an ninh tương đối nhiều, họ cũng là trí thức, cũng đều hiểu các giá trị nhân văn dân chủ và hiểu bản chất của chế độ này. Nhưng vì miếng cơm, manh áo, nên họ vẫn phải làm việc theo chỉ đạo của cấp trên. Có anh bạn thân an ninh đã từng than thở với tối rằng họ bị đánh cắp niềm tin và lý tưởng, thời còn học phổ thông, anh ấy rất giỏi, quyết thi vào ĐH An Ninh với lý tưởng vì dân, vì nước, muốn làm trong sạch bộ máy công an. Còn bây giờ thì có vẻ anh ấy nản lắm. Tôi tin rằng, nếu anh ấy có trong ekíp theo dõi chị Từ Huy, thì cuốn tiều thuyết đề cập trong bài viết trên sẽ lại xuất hiện tại Việt Nam mình.
Trả lờiXóaNHUNG DONG NHAT KY CUA TU HUY THAT LA EM DEM VA SAU LANG ...!!!
Trả lờiXóaNO DA TRAO DANG TRONG TOI MOT TINH YEU TO QUOC VIET NAM HON BAO GIO HET VA CAM THU NGHUNG SU DOI TRA, HAI GIONG NOI CUA NHUNG NGUOI THIEU TAI KHONG DUC GIUP DAN ...TOI LUON MONG UOC :" BUC TUONG O NHUC DOC TAI CUA VIET NAM "...SOM SUP DO DE TO QUOC TOI THAT SU CO NHAN QUYEN ,TU DO TON GIAO, KHONG CON SU DOI TRA LUA LOC MI DAN NUA, CUNG NHU NHUNG CANH DAN OAN VA NHUNG NHA DOI TU DO DAN LA CHU BI BAT BO TU VA CONG NHAN,NONG DAN BI AP BUC BOC LOT NUA.... CAC DAN TOC TU MIEN XUOI TOI MIEN NGUOC DAI DOAN KET-DAN LA CHU THUC SU CHU KHONG PHAI: " LAM CHU GIA HIEU " NO PHAI
THUC SU TU DO DI BO PHIEU CHON NHUNG NGUOI CO TAI CO DUC THAT SU DUNG RA GIUP DAN...??? CON NGUYEN Y VAN=VAN Y NGUYEN nhu bay gio thi rat that vong va CAM THU LAM...LAM...!!!!???? CAM ON RAT NHIEU BAI VIET NAY CUA TU HUY .....!!!!!!!!!!!!!!!!!!TOI THICH SU THAT VA TU DO...!!!!!!!!!!!!!!!!!!
TỪ HUY quí mến!
Trả lờiXóaChị làm cùng khoa văn sư phạm với em nhưng rất ít có dịp tiếp xúc (Chị về khoa thì em đi Pháp, em về được ít lâu lại chuyển vào Nam)nhưng chị vẫn thầm ngưỡng mộ tài năng và tâm huyết của em. Đọc những dòng nhật kí của Huy, chị đã khóc rất nhiều vì xấu hổ. Chị cũng đã kí tên vào bản kiến nghị đòi trả tự do cho anh Vũ, rồi lo sợ, rồi thầm mừng vì không hiểu sao tên chị không hiện lên trên bản kiến nghị đó... Chị đã khinh bỉ mình biết bao nhiêu!Chị đã đọc đi đọc lại Nghệ nhân và Mácgarita, nhớ thông điệp trở đi trở lại mà tác giả gửi vào lời Giêsu: một trong những tội lỗi lớn nhất của con người là hèn nhát... Hàng ngày đọc những trang mạng như thế này, cũng đau đớn, bất bình, phẫn uất; cũng thiết tha sôi sục muốn làm một điều gì đấy... rồi lại chết dí trong nỗi sợ. Không biết đến bao giờ chị mới có đủ can đảm để thoát khỏi nó...
Cảm ơn em. Chúc cho nhiều điều tốt lành sẽ đến với em.Cầu mong cho ảo tưởng của em sẽ thành sự thật, dù chỉ là chút ít...
Công an cộng sản, cả triệu đứa luôn tâm niệm "còn Đảng còn mình".Chúng đều bán rẻ lương tâm để đổi lấy lương tháng cao.Hy vọng bọn người này hoàn lương là hơi khó.Nếu trong chúng có kẻ biết hoàn lương thi kẻ đó bị nội bộ chúng tiêu diệt.Tuy vậy chúng ta cũng cố gắng cảm hóa chúng để chúng bớt gian ác và nguy hiểm phần nào.
Trả lờiXóada la mot lu vo than ban co nong ba doi thi bon CA nay lam sao hieu duoc nhu loi tam su day nuoc mat ,nhu van ngang cao dau truoc lu con dang con minh nay ./.
Trả lờiXóaBài viết hay nhưng tiếc rằng nó chỉ đến được với số ít những người còn thức. Dân tộc Việt Nam mình đã bị ngủ mất rồi. Làm thế nào để đánh thức được đây. Cơm áo gạo tiền và cuộc sống vất vả mưu sinh đã làm dân ta quên mất mình là con người rồi.
Trả lờiXóa"SỐNG TRÊN ĐỜI CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG" (TRỊNH CÔNG SƠN). CẢM ƠN NHỮNG TẤM LÒNG CỦA CHỊ DÀNH CHO QUÊ HƯƠNG, CHO ĐẤT NƯỚC, CHO LẼ PHẢI, CÔNG LÝ VÀ NHỮNG BẤT CÔNG. CÁM ƠN CHỊ TỪ HUY RẤT NHIỀU . MỌI NGƯỜI HÃY PHÁT TÁN BÀI VIẾT NÀY, LÊN TẤT CẢ NHỮNG TRANG MẠNG VÀ BLOG. ANH EM ƠI ! TIẾN LIÊN , ĐỪNG ĐỂ NHỮNG CÁI CHẾT OAN UỔNG CỦA ANH NGUYỄN CÔNG NHẬT, HAY SƯ BẤT CÔNG VÔ LÝ CỦA CHÚ CÙ HUY HÀ VŨ XẢY RA NỮA.
Trả lờiXóaĐọc tâm sự của Từ huy mình rất đồng tình với ước vọng của bạn và luôn tin rằng đã đã là con dân Việt Nam đều có tình cảm và suy nghĩ như bạn mọi người luôn khát vọng được tự do hành động và nói lên quan điểm của mình mà không sự bị theo dõi thù địch và một lần nữa mình cũng rất tin những người được phân công theo dõi cũng có các xúc cảm của một con người ,một người Việt luôn có khát khao được tự do
Trả lờiXóaCảm ơn người đã không chịu thỏa hiệp với cái xấu. Chúng ta gieo cái gì thì phải gặt cái nấy. Biết vì vô ý thức hay hèn nhát tiếp tay nuôi dưỡng cái ác thì hãy cùng nhau đoàn kết lại và sửa chữa nó. Tà không thể thắng chính cho dù chúng rất gian tà
Trả lờiXóaGửi cô Từ Huy!
Trả lờiXóaTôi thấy có ấn tượng với những suy nghĩ chân thành, thánh thiện của cô. Thêm sự cảm phục vì giờ này cô vẫn viết được nhật ký, và hơn nữa, lại đăng nó lên để trải lòng mình! Thực ra, có một thực tế buồn cho người Việt nam chúng ta là vào thời điểm này - tức vào ngày cô viết nhật ký, chẳng hạn, rất, rất nhiều người Việt chúng ta trên đất nước hình chữ S này - cho dù học nhiều hay học ít, đã không còn khái niệm về viết nhật ký nữa, lại càng hiếm khi trải lòng mình với người khác...Tất cả như đang rất bận rộn và hối hả theo đuổi các mục đích riêng của mình.
Có một điều gì đó - chắc chắn như vậy, đã và đang xẩy ra cho đân tộc ta, đất nước ta đến nỗi rất nhiều trong chúng ta không thể tự trả lời câu hỏi của chính mình:"Tôi là ai?". Cũng vậy, giả sử chúng ta có cơ hội ngồi lại cùng nhau và cùng đặt chung câu hỏi "chúng ta là ai?" thì cũng không thể tự trả lời!
Theo tôi hiểu - không biết có sai không, cô cũng có chút phân vân với bức chân dung tự họa của mình(?)
VÌ SAO?
Tôi không có ý gì ngoài việc bày tỏ suy nghĩ cá nhân sau khi đọc những dòng nhật ký của cô. Và cũng mạo muội xin lỗi cô nếu có gì làm cô không vừa ý. Nếu có thể mong cô giúp tôi trả lời mấy câu hỏi trên.
Nguyễn Thị Từ Huy vây không khô then với tô tiên va ông cha Tôi vẫn tin người Việt Nam mình nhân hậu chúng ta cũng cố gắng cảm hóa chúng để chúng bớt gian ác và nguy hiểm phần nào.
Trả lờiXóaCác bạn hãy tự hào nếu như hàng triệu triệu người từ sinh viên đến cụ già từ tri thức đến giáo dân ai cũng mong được đứng trong hàng ngũ đấu tranh với anh hùng dân tộc CHHV.
Trả lờiXóaCó lẽ Nguyễn Thị Từ Huy cũng sẽ như vậy ,chúng ta không thể để CHHV cô đơn,sự thể hiện qua dòng nhật ký của Từ Huy cũng là một phần trách nhiệm.
Rất trân trọng.
Ứa nước mắt...
Trả lờiXóaDear Từ Huy! Rất thông cảm và xin được chia sẻ với nỗi "đau đời" of Bạn. Vâng, do chúng ta xuất thân từ những gia đình "bình thường nhưng không tầm thường" nên cái Jen truyền thống đó đã khiến chúng ta không thể quay lưng với cái ác, với sự phi nhân,chà đạp lên công lý và sự thật, phản bội Tổ quốc yêu dấu và dân tộc. Ngoài ra đó còn là đạo lý, là bổn phận of chúng ta đối với tổ tiên, gia tộc : khi ông bà chúng ta đã làm mọi việc, thậm chí là chấp nhận cái chết, để bảo vệ Đất nước (như Cụ Nội of Từ Huy, hoặc từ quan để tỏ thái độ chống đối thực dân Pháp như cụ Ngoại of mình, và biết bao chí sĩ cũng như nhân dân yêu nước khác ò dân tộc)...Chúc Từ Huy luôn an mạnh, và nhớ rằng: Bạn không cô đơn trong "ảo tưởng" đang vươn tới, bởi: xây dựng và được sống trong một xã hội nhân bản, là ước mơ of mọi con người chân chính (Con người chân chính nhé, Từ Huy!).
Trả lờiXóaGửi Từ Huy,
Trả lờiXóaCứ thêm một người như bạn là bớt đi hàng ngàn người "còn Đảng còn mình",là giảm đi một chướng ngại vật, là đất nước tiến gần thêm một chút đến bến bờ tự do.
Tôi ngưỡng mộ chị và tin rằng tất cả những người có tâm hồn đều ngưỡng mộ chị. Điều tôi băng khoăng là làm sao có nhiều con én đầu đàn như chị để làm cho quê hương Việt Nam có một mùa xuân đích thực.
Trả lờiXóaChị Từ Huy mến!
Trả lờiXóaEm đọc mà nước mắt cứ trào ra, ức nghẹn.
Tu Huy than men ! toi khong biet ban la ai , nhung doc duoc nhung dong Nhat ky cua ban o day sang nay , toi qua xuc dong va voi vang viet comment , nhung that buon la luc do Serveur bao "loi" , phai cho den bay gio , cam on On Tren da phu ho cho Blogger nay ton tai .
Trả lờiXóaToi tin nhung gi ban viet ra o day la DUNG . Ban khong phai la Dang vien CS thi dau can phai tap tanh NOI LAO . Ban da DUNG CAM ky ten de bao ve va che cho cho 1 con nguoi DUNG CAM khac : vi tieng noi cua LUONG TAM , da phai vao " vong lao ly " cua bon nguoi cam quyen " vo nhan tinh " : luat su Cu Huy Ha Vu .
Tôi tin rằng lương tri và tính thiện có sức cảm hóa. Người Việt Nam là người, trước khi là người Việt Nam. Tức là chúng ta cũng mang các giá trị phổ quát của nhân loại.
Nhung ly le cua ban dua ra co suc thuyet phuc do , nhung trong thuc te , ban da quen rang , con nguoi khi co quyen luc trong tay , thi long THAM LAM VO TAN da bien hoa ho tro thanh AC THU , ho khong con la CON NGUOI nua , ban oi ! duoi con mat cua Nhan dan VN ngay nay , toan the Dang vien Dang CS da tro thanh SUC VAT
Tôi tin ở các giá trị mà tôi đang cố gìn giữ và xây dựng. Tôi tin rằng lương tri và tính thiện có sức cảm hóa. Người Việt Nam là người, trước khi là người Việt Nam. Tức là chúng ta cũng mang các giá trị phổ quát của nhân loại. Chúng ta có bộ óc để nhận thức, để nhận biết lẽ phải, chúng ta có trái tim để biết xúc động, biết yêu quý những gì cần yêu quý và căm ghét những gì cần căm ghét. Chúng ta cũng có đủ phẩm chất trí tuệ và sức mạnh như những dân tộc khác để xây dựng một xã hội nhân bản như chúng ta mong muốn, nếu chúng ta thực sự mong muốn.
Trả lờiXóaBan noi DUNG tren ly thuyet , nhung ban quen 1 dieu : do la LONG THAM LAM VO TAN da bien nhung nguoi cam quyen tro nen AC THU , duoi con mat cua toan the Nhan dan VN ngay nay , tat ca Dang vien Dang CS VN deu la SUC VAT .
Ban " ao tuong " roi do !
Bao Nguoi Viet dang tin nay :
Trả lờiXóaÐặc biệt, một số người là giáo sư đại học và cả sinh viên ở các đại học tại Việt Nam, nhiều người còn là đảng viên đang sinh hoạt trong các tổ chức đảng, và cũng còn là công chức.
Trong số những người ký tên vào kiến nghị mà bị công an sách nhiễu, một công chức tên Nguyễn Thị Từ Huy kể chuyện cơ quan của bà bị áp lực của công an bắt bà phải “làm việc” với cấp trên.
Có thể bà Từ Huy sẽ mất việc làm với số tiền ít ỏi 3 triệu đồng một tháng, nhưng bà viết trong lời tâm sự đăng tải trên Bauxite Vietnam rằng: “Tại sao làm điều đúng lại phải sợ? Tại sao làm điều tốt lại phải sợ? Xã hội này có phải đã mất hết ý thức về các giá trị làm người rồi không? Không, tôi không tin là vậy.”
Toi lo lang cho ban , cau nguyen cho ban duoc khoe manh ,binh an , va binh than tim viec khac lam , private , khong o trong nha nuoc nua . Ban thay khong ? ho khong ngan ngai de lo nguyen hinh 1 lu SUC SINH do !
hay quá từ huy ơi, anh yêu em
Trả lờiXóa