Phan Nguyễn Việt Đăng, Sài Gòn (RFA)
Một nghịch cảnh đang diễn ra, mà có lẽ chưa dân tộc nào trong lịch sử văn minh loài người được chứng kiến: một dân tộc phẫn nộ trước tiền đề ngoại xâm nhưng lại bị chính Nhà nước - Chính phủ thời bình của mình dùng bộ máy an ninh và quân đội trấn áp.
Tuyệt vọng và tức giận
Trên trang viết của tờ The Financial Times, nhà báo David Pilling ở Hà Nội kể lại câu chuyện một người đàn ông đi xe gắn máy đến trước tòa đại sứ Trung Quốc, đốt chiếc xe máy của mình, căng khẩu hiệu đả đảo sự xâm lược biển và giết ngư dân Việt. Công an mật đã lôi người đàn ông này đi. Như số phận của hàng ngàn, hàng triệu người yêu nước Việt Nam, người đàn ông này đang ở đâu? Số phận ông ta đã ra sao? Hay sẽ chết im lặng trong tức tưởi tù ngục, không khác gì những ngư dân Việt trên biển khơi vì kẻ thù phương Bắc, do tin lời khẳng định chắc nịch của Nhà nước Việt Nam rằng nơi đó vẫn là quê nhà.
Đâu phải đó là chuyện một cá nhân lẻ loi. Người ta cũng đã từng nhìn thấy những thanh niên ăn mặc lịch sự bẻ ngoặc tay của nhà báo Điếu Cày ngay trên đường Phạm Ngọc Thạch, Saigon, quẳng ông ta lên chiếc xe chuyên dụng của công an. Bắt giam và tiếp tục giam sau khi hết án tù, thậm chí có người còn đặt giả thuyết, hay Điếu Cày đã bị thủ tiêu trong nhà ngục theo lệnh của một ai đó thân với Trung Quốc?
Chính quyền Việt Nam có đủ muôn ngàn cách để làm người ta tiêu hao năng lượng yêu nước. Và cách làm hay nhất mà họ vẫn thực hiện, là làm cho những người yêu nước cảm thấy cô đơn. Sự cô đơn này quăng con người Việt Nam vào một hố sâu tuyệt vọng và tức giận, để rồi rất nhiều người trong số đó chuyển sang dửng dưng trước tổ quốc và dân tộc. Đơn giản thôi, kẻ cầm quyền - kẻ mạnh đã và đang tổ chức hủy diệt lòng yêu nước từng ngày ngay trên quê hương thì nỗ lực của chúng ta có được gì - những con người đó họ tự hỏi?
Hãy hình dung tổ quốc Việt Nam hiện nay, nếu những người cầm quyền không là Đảng Cộng sản VN, mà là chế độ xâm lược Bắc Kinh, thì nỗi cô đơn đó hoàn toàn ngang nhau. Chỉ có một sự khác biệt duy nhất, là mọi hành động yêu nước lúc đó, trực chỉ một kẻ thù ngoại bang chứ không phải uất hận vì nhìn thấy chính con người, tiếng nói của dân tộc mình đang bóp chết lòng yêu nước đó.
Yêu nước trong sợ hãi
Bước chân xuống đường, theo lời kêu gọi của những người yêu nước, trái tim của nhiều người thì hừng hực lửa nhưng lòng bàn tay thì lạnh lẽo đầy mồ hôi trong nỗi sợ hãi. Họ yêu nước nhưng không biết số phận mình, gia đình mình, tương lai mình sẽ ra sao, ngay khi cuộc biểu tình kết thúc. Công an sẽ ập đến nhà, nhà trường sẽ gọi lên và thoái thác việc chấp nhận họ...
Hệ thống giáo dục là nơi để dạy lòng yêu nước. Nhưng nhà trường xã hội chủ nghĩa chỉ dạy vâng lời Đảng, dù Đảng đang là kẻ hèn. Trong công văn bị tiết lộ của Trường Đại học công nghiệp, ký ngày 1 tháng 6, năm 2011, Đoàn thanh niên có nhiệm vụ theo dõi và ngăn cản sinh viên tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Một blogger khác từ Trường Đại học Hoa Sen cũng cho biết từ tháng trước, an ninh nhà nước Việt Nam đã hình thành các phòng theo dõi tư tưởng chính trị ở tất cả các trường đại học, nhằm ngăn cản mọi hành vi có thể có hại cho người bạn vàng Bắc Kinh.
Hãy hình dung một kịch bản khác: nếu như Trung Quốc đột nhiên dùng quân sự chiếm Trường Sa, nhà nước Việt Nam sẽ lại kêu gào phản đối, nhưng không làm gì cả, ngoài chuyện sẽ trấn áp dữ dội hơn những ai trong nước phản ứng với Trung Quốc.
Và những người Việt Nam yêu nước thật sự quá cô đơn khi hiểu tường tận rằng yêu nước và bảo vệ tổ quốc của mình là một - không thể thay đổi, cũng như chế độ Cộng sản Trung Quốc và Việt Nam là một hợp thể - cũng không thể nào thay đổi. Cho đến ngày hôm nay, họ cô đơn khi hiểu rằng tổ quốc Việt Nam không chỉ có một kẻ thù.
Phan Nguyễn Việt Đăng (Sài Gòn)
http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/patriotism-we-lonely-vdang-06032011174429.html
Vâng, cho đến ngày hôm nay, chúng ta CÔ ĐƠN và TỨC TƯỞI khi hiểu rằng tổ quốc VIỆT NAM không chỉ có MỘT KẺ THÙ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Trả lờiXóatôi sẵn sàng ôm bom đi cảm tử . nếu bọn trung quốc sâm lăng nếu đảng ngăn cấm biểu tình phản đối trung quốc .
Trả lờiXóaLòng yêu nước của chúng ta bây giờ bị kẹt ở chỗ là yêu nước Việt Nam yêu dấu từ ngàn đời của cha ông để lại hay là yêu nước CHXHCN Việt Nam của lũ CS mà dân ta đang dở sống dở chết với nó.Chỉ khi nào toàn dân VN được cấp căn cước chứng nhận là công dân nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa thì sẽ hiểu rõ thế nào là yêu nước.Hi hi ! Lúc đó có cái nước to vật,thoải mái để mà yêu.
Trả lờiXóatrước nhất là cần khủng bố tiêu diệt 13 con khi dực và 1 con khỉ cái đang ngồi ở ba đình ./.
Trả lờiXóaGiặc ngoài thù trong. Thù trong còn ác hơn giặc ngoài
Trả lờiXóaTôi tên Nguyễn văn cu ly, xin hứa từ bây giờ 4/6/2011 tôi sẽ không yêu nước nữa, từ giờ trở đi nếu kiếm được tiền thì tôi sẽ ăn nhậu, gái gú, đú đởn ở vũ trường, quán bar, karaoke, nếu còn chút đỉnh thì đánh đề mua vui, tranh thủ hưởng thụ mọi thú vui trong cuộc đời nầy. Việc làm của tôi chỉ ảnh hưởng tới bản thân tôi & gia đình tôi chớ không liên luỵ những người khác, xin mọi người thông cảm !
Trả lờiXóaNay kính báo.
Thoi cac ban oi!Bay gio cac ban co phan doi ,co xuong duong chong TQ cung khong loi ich gi! Chi ruoc hoa vao than ma thoi .Bien dao cua VN da duoc dang hien dang cho TQ het tu lau roi,thanh ra bay gio dang csVN cam hong het dau dam lam du gi,khi nghe tui TQ bao la VN xam pham chu quyen cua TQ,chu khong phai TQ xam pham chu quyen VN.
Trả lờiXóa20:36 Ngày 04 tháng 6 năm 2011, "tôi sẵn sàng ôm bom đi cảm tử . nếu bọn trung quốc sâm lăng nếu đảng ngăn cấm biểu tình phản đối trung quốc ." ban5 oi7, không phải là nếu nữa mà là ĐÃ, DANG và SẺ diễn ra đấy bạn ạ. Chúng nó thật sự đã bán nước rồi.
Trả lờiXóaCám on lũ Trung Cộng xăm lăng Việt Nam. Quân đội Trung Công nên cho chính quyền Cộng Sản Việt Nam một bài học nhó đòi. Người dân trong nước nhu tôi cũng chán mấy ông CS này lắm rồi.
Trả lờiXóaGiặc đang ở trong nhà đó các bạn. Chúng là Đảng CSVN đó. Thanh toán được lũ giặc này thì mới rãnh tay chống giặc Tàu
Trả lờiXóaCướp đến nhà, dù biết đánh không lại. Nhưng lòng dũng cảm kiên cường của người dân việt nam chỉ còn cái quần què củng đánh.
Trả lờiXóaVì đâu ĐH Công Nghiệp Tp.HCM cấm sinh viên tham gia biểu tình chống Trung Quốc ? Hãy xem lý lịch của ông Hiệu Trưởng trường ĐH Công Nghiệp Tp.HCM như sau:
Trả lờiXóa- Sinh ra và lớn lên trên quê hương tỉnh Thái Bình.
- Sinh năm 1951 (theo người vợ đã cùng học phổ thông, thì ông sinh 1952, vì muốn đi bộ đội chống Mỹ nên phải tăng tuổi).
- Trong quân đội, công tác tại Phòng chính trị - Bộ Tham mưu Chiến trường B2.
- Là người đã tham gia chiến dịch Mùa Xuân năm 1975 và đã có mặt tại Sài Gòn trong ngày giải phóng (30/4).
- Tháng 4/1976, chuyển ngành về công tác tại Trường Công nhân Kỹ thuật 4 (CNKT4) - Bộ Cơ khí và Luyện kim, nay là Trường Đại học Công nghiệp TP.HCM thuộc Bộ Công nghiệp.
- Suốt 15 năm công tác tại Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM và kinh qua các chức vụ. Đến tháng 4/1996, Tạ Xuân Tề được Bộ Công nghiệp giao phó chức vụ Hiệu trưởng.
Trích nguồn tin báo Giáo Dục: http://www.giaoduc.edu.vn/news/van-de-su-kien-665/nha-giao-ta-xuan-te-mot-doi-gan-bo-voi-su-nghiep-trong-nguoi-161001.aspx
tôi sẵn sàng ôm bom đi cảm tử . nếu bọn trung quốc sâm lăng nếu đảng ngăn cấm biểu tình phản đối trung quốc .
Trả lờiXóa