Người Buôn Gió - Lâu rồi cứ mải miết chuyện Hoàng Sa- Trường Sa, chẳng ghé được qua nhà chị Dương Hà. Hôm nay rảnh mò tới nhà chị, nghe kể chuyện anh Vũ bị giam chung với hai tên tù hình sự, tình trạng anh Vũ yếu, thể chất suy do bị bệnh tim. Nhưng tinh thần anh mạnh mẽ, vẫn tin tưởng rằng những việc làm của mình là vì đất nước, hoàn toàn có công chứ không có tội. Trước sau những việc làm của anh sẽ được sáng tỏ rõ ràng.
Anh Vũ trong tù luôn tin như vậy, thế nhưng bên ngoài '' người lạ'' lại đi lọ mọ đi phao tin anh về những chuyện cá nhân , xử sự thế này, thế kia với người này, người nọ. Toàn chuyện không hề có thật, nhưng chán cái kiểu cần mẫn đi từng nhà để rủ rỉ như vậy đúng là làm ăn theo kiểu '' trăm bó đuốc vớ được con ếch''. Đánh đằng báo chí như Quý Thanh không ăn thua, giờ chơi trò thủ công đánh tỉa vậy. Làm ăn kiểu đó thì bảo sao giáo sư Châu không chế là '' làm xấu hổ thể diện...'' được.
Ngồi uống trà nói chuyện, bỗng nhà hàng xóm mở nhạc không lời, loại nhạc tiền chiến bài Thu Quyến Rũ. Chị Hà ngưng lời dỏng tai nghe, lát sau rớm nước mắt nói.
- Cứ nghe nhạc này lại nhớ anh Vũ, ở nhà anh hay nghe nhạc loại này lắm.
Rồi loanh quanh, chị nhắc đến bài viết của mình về ông Lộc Vàng. Chị bảo
- Hay là rảnh, chị và em đến ông đó đi, chị nghe về ông ý cũng thương tâm quá.
Hai chị em cơm bụi xong, đến quán Lộc Vàng. Quán vắng teo, sơ sài mái lá, bàn ghế tre, ông chủ quán đang ngồi ngả người trên ghế vẻ ưu tư, mệt mỏi. Trước mặt là bao thuốc với ấm trà. Hình như ông đang suy tư chuyện gì đó không vui lắm.
Ông Lộc Vàng khách sáo mãi , dường như cảnh giác là thói quen của những người từng là nạn nhân trong nhà tù chế độ ưu việt của ta. Nhưng biết chị Hà là vợ anh Vũ, ông ồ lên rồi nói chuyện khác hẳn. Ông kể về nỗi oan khuất mà ông đã phải chịu đến chục năm tù, chỉ vì những bài hát vô hại, người ta quy ông là hát nhạc của bọn đế quốc, thực dân. Ông vào trại tù họ lập đội văn nghệ của trại, bảo ông tham gia, ông nhất định không tham gia. Cho dù ở đội văn nghệ nhàn nhã, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu. Chỉ hát hò, tập dượt rồi đến ngày lễ lạt, chào mừng, tuyên dương này nọ hát dăm bài, thế nhưng ông Lộc Vàng đi vác gạch chứ không vào đội ấy.
Sao mà lại tù chứ ? ông Lộc Vàng hỏi đầy u uất. Giờ người ta hát nhạc đó đầy, ti vi phát đầy, cả nước hát đầy. Sao lại bắt tù cơ chứ.? Rõ là tôi bị oan.
Ông nghẹn giọng, rồi ông òa khóc. Ông kể về vợ ông lúc ông bị bắt đi tù, vợ ông làm ở đoàn nghệ thuật. Trưởng đoàn nói xấu về ông, vợ ông mắng lại, rồi bỏ làm ngay tức khắc. Về nhà đi ra đường bán hàng rong, một gánh bún đậu, nón lá như bao người bán hàng rong lam lũ khác, rảo đôi quang gánh trên các phố phường. Chắt bóp nuôi con, nuôi chồng đằng đẵng cả chục năm. Ai biết được người phụ nữ trẻ bán bún đậu rong ấy mới hôm nào đó là ca sĩ của một đoàn nghệ thuật, có tem phiếu, chế độ, đãi ngộ mà khối người mơ ước.
Câu chuyện của người đàn ông bị đi tù oan khuất kể trong tiếng nấc nghẹn ngào nước mắt. Tôi chưa bao giờ chứng kiến được người đàn ông nào rơi lệ khi nhắc đến vợ mình với vẻ đầy biết ơn, đầy yêu thương như vậy. Những lời kể về năm tháng đọa đầy trong tù ngục mà ông đã chịu chỉ để minh họa cho nỗi khổ đau, vất vả mà người phụ nữ chung thủy giơ đôi vai gầy yếu san sẻ cùng ông.
Tôi cúi xuống xoa mặt mình, tôi nhớ đến mẹ tôi và gánh hàng rong của mẹ trong những năm bố tôi ở tù. Lúc tôi ngẩng lên thấy chị Hà đang dàn dụa nước mắt, chị sụt sịt lấy túi giấy lau dòng lệ.
Thật không biết nói thế nào, ông trời thật trớ trêu. Người phụ nữ đang có chồng oan khuất trong tù, hàng ngày lo lắng, nhớ thương cho chồng quên cả bản thân mình, bỗng lại được nghe một người đàn ông khác cũng từng bị oan khuất trong tù kể về nỗi niềm thương xót người vợ của mình ở nhà tần tảo, lo toan. Cảm xúc dồn nén bật ra trong tiếng nức nở và nước mắt.
Chia tay ông chủ quán Lộc Vàng, trong đầu tôi vang vẳng lời trong nhạc phẩm Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, người nhạc sĩ cũng từng đi tù cải tạo 10 năm.
- ..cho người này gợi nhớ thương người kia..
Sao mà đắng cay quá bác Nguyễn Văn Đông ơi, ông Lộc Vàng gợi niềm đau xót cho chị Dương Hà, hay chị Dương Hà gợi niềm đau xót dĩ vãng trở lại trong ông ?

Buốn quá.
Trả lờiXóaluật thiếu chân lý thì bao giờ cũng thế
Trả lờiXóaxuc dong qua
Trả lờiXóaHiếu ơi quán ấy ở đâu để mình đến uống nước ủng hộ bác ấy. mới đọc đến đây mình đã khóc rồi. Sẽ tìm đọc bài của Hiếu về bác ấy ngay.
Trả lờiXóatự do cho luật sự Vũ
Trả lờiXóaA thấy rồi, bữa nào ghé thăm bác ấy, 17A đường ven Hồ Tây, mọi người năng ghé thăm bác ấy với nhé
Trả lờiXóaTôi đã khóc.
Trả lờiXóaChúc Chị Dương Hà, Ông Lộc Vàng, TS Cù Huy Hà Vũ,............Nhiều sức khỏe
Trả lờiXóacảm động quá, sao người lương thiện, người tài lại bị bắt tù, bị đầy đọa !!!
Trả lờiXóadân chủ gấp ngàn lần là đây !
Trả lờiXóaTO QUOC VA NHAN DAN VIET NAM DANG PHA AN CHO CU HUY HA VU .Chuc chi Duong Ha chi Cu Thi Xuan Bich suc khoe de vuot qua nhung ngay thang kho khan ,gian kho nay .Nhung nguoi yeu nuoc chan chinh luon Kinh trong nhung gi anh VU va gia dinh da cong hien cho DAT NUOC CHO NHAN DAN .
Trả lờiXóaBạn Tuoitrevn thân mến,
Trả lờiXóaXin bạn đừng rải 1 phản hồi cùng nội dung vào nhiều bài khác nhau. Đó là 1 hình thức spam. Nếu ai cũng làm như bạn thì là điều không nên. Nên chọn 1, 2 bài thích hợp để post. Dân Làm Báo buộc sẽ phải xóa hết tất cả những phản hồi theo hình thức như thế này. Mong bạn lưu ý.
chia se noi buon voi chi ha
Trả lờiXóaCho tôi được san sẻ một ít nổi niềm của những người vợ, người mẹ Việt nam khí tiết như các chị, khi mà luật pháp của một xã hội không bảo vệ được những người mẹ , người vợ, người con như vậy được, thì phải xóa bỏ chế độ đó đi.
Trả lờiXóaAnh CHHV sẽ sống mái trong lòng người dân yêu nước. Nếu anh ở ngoài lúc này chắc chắn tiếng nói yêu nước càng trở nên mạnh mẽ!
Trả lờiXóaNguoi Viet minh hay lam, luc hien thi rat hien, nhung roi khi den buoc duong cung thi hau qua se khon luong...
Trả lờiXóaToi da co lan ngoi tren may bay ra dao Phu Quoc, thay Bien & Dao dep lam.
Voi Truong Sa va Hoang sa, chac con dep hon the.
Toi yeu tat ca nhung nguoi Viet dich thuc !!
(Kinh nho cac bac chi cho toi cach go tieng Viet co dau. Xin cam on! )
Thật tiếc trong những ngày hè 2011 Hà Nội thiếu anh Hà Vũ và Lê Công Định cũng như bao trí thức khác. Có các anh, chúng tôi đỡ phải mày mò tìm phương cách đấu tranh bảo vệ lãnh thổ và biển đảo quê hương!
Trả lờiXóaMong các anh giữ gìn sức khỏe, quê hương Việt Nam sẽ cần đền các anh nhiều lắm!
Nghe nói nhiều, hôm nay mới thấy ảnh và biết ông Lộc Vàng. Bài viết không nhắc tới chị, không biết chị thế nào? Mong có dịp gặp.
Trả lờiXóaChúc anh Lộc Vàng, chị Dương Hà và Cù Huy Hà Vũ luôn khỏe mạnh vui tươi. Hãy luôn là MUỐI CỦA ĐẤT, ÁNH SÁNG CỦA THẾ GIAN.
Toi nghi da den luc dcsvn phai tra tu do cho CHHV LCD THDT...
Trả lờiXóaBoi thuong danh du cho ong Loc Vang.
Doc trang Danlambao nay , toi duoc biet qua nhieu dieu , ma truoc day , khong he biet . That khong the tin duoc , tren doi nay, co nhung OAN KHUC nhu the ! duong nhu chinh phu CS nay , lam viec TUY HUNG , TUY TIEN ; muon bat ai thi bat , voi ly do nao ma ho cho la dung , roi sau do , ho " tha " ra , ma khong he " xin loi " . Toi la nguoi dan Saigon tu may muoi doi Ong Ba To Tien , truoc day song voi Tay , sau do voi My va che do VNCH , khong the "tuong tuong " noi , co nhung su " doi xu te bac " nhu vay o mien bac nuoc ta !
Trả lờiXóaOng Loc Vang oi , chi Duong Ha oi , thoi hay " lau kho dong nuoc mat " . Viec gi den se den ! roi ho phai chiu QUA BAO nang ne trong doi song tam linh cua ho . Cau nguyen cho Ong Loc Vang ,chi Duong Ha va nhung ai bi OAN UC vi Dang CSVN , duoc binh yen manh khoe .
Bác Lái Gió viết bài này buồn quá, em đọc mà nước mắt cứ dàn giụa...Nhìn ảnh minh họa mà thương TS Vũ quá đi thôi, DLB cho mình copy cái ảnh này nhé để mình thay ảnh của Ts Vũ ở góc trái bằng ảnh của mình. Mình cũng đang ở nhà tù lớn đây!
Trả lờiXóathường xuyên ghé vào quán của Bác, đó cũng là cách chia sẻ và an ủi Bác trong lúc này đấy các bạn ạ!
Trả lờiXóaTINH CAM THAT CUA NGUOI VIETNAM TA DO!!!!NHUNG RAT TIEC CUNG CON THAT NHIEU "TINH CAM LA" ma ta phai doi dien!!!!
Trả lờiXóaONG LAI GIO NAY CUNG "CAO THU" LAM!! VIET BAO MA LAM CHO NGUOI TA CHAY NUOC MAT!!!!
có bạn nào đó lấy tên Dân Làm Báo của trưởng thôn làm tên mình thì thật vô văn hóa, vô lễ và chắc có ý đồ xấu. Mong bác trưởng dẹp mấy cái còm như thế.
Trả lờiXóaTôi đọc bài nầy cũng phải rơi lệ.Nhất là chính tôi lại là người mê Nhạc Vàng.Sau 1975 đã từng bị cảnh cáo ......
Trả lờiXóaSao ông Lộc Vàng ko viết đơn kiện, yêu cầu bồi thường danh dự 10 năm trong tù
Trả lờiXóaKết quả ra sao thì chưa biết, nhưng ít ra cũng làm cho chính quyền phải bẻ mặt. Vụ kiện này có khi sẽ được nhiều người ủng hộ đấy
đảng csvn nên thả ngay TS Hà Vũ ra nếu đảng này là của người Việt Nam , vì TS Hà Vũ là người yêu nước thật sự.
Trả lờiXóatoi dang khoc
Trả lờiXóaThời kỳ đó người miền Bắc có thể mang cả " miền Nam " về sử dụng . Trừ âm nhạc và sách báo . Những thứ này bị người ta đặt cho một cái tên là " Văn hóa phẩm đồi trụy " . Ko biết những người phát minh ra cái tên gọi giết người này còn sống hay là đã chết ? Cần phải vạch trần sự thật .
Trả lờiXóaTôi có ý kiến là những câu chuyện thật đau lòng như thế này nên được tập hợp lại và xuất bản thành một tác phẩm, có thể là truyện, kịch, điện ảnh để giải thích cho con cháu tại sao dân tộc Việt lại lạc hậu và tụt lùi so với thế giới
Trả lờiXóaXin chia buồn với Bác Lộc, nỗi khổ của bác cũng là nỗi khổ của không ít dân Việt trong giai đoạn đen tối ấy. Chẳng những dân VN, mà dân TQ và Liên xô cũng chịu bất công như thế, chung quy cũng chỉ vì cùng 1 loại đảng cầm quyền CS. Dưới thời Stalin, các nhà soạn nhạc cổ điển tây phương người Nga cũng bị thanh trừng, không thể soạn nhạc theo ý muốn, chỉ có thể viết nhạc dành cho và đề cao giai cấp vô sản, các định hướng khác đều bị chỉ trích là "tiểu tư sản" và cấm tiệt. Chỉ có ở các nước CS mới có cái gọi là "công đoàn soạn nhạc gia", mà người đứng đầu chắc chắn phải là đảng viên.
Trả lờiXóa