Hoa Sương Tuyết (danlambao) - Chiến tranh đã lùi xa hơn ba mười năm, kể từ ngày cánh của Dinh Độc lập bị phá, một biểu tượng của chế động cộng hòa sụp đổ. Chế độ cộng sản xã hội chủ hội chủ nghĩa lên thay thế. Nhưng vẫn còn đó những định kiến khắt khe thậm chí là phản nhân văn đồi với những người linh bên kia chiến tuyến. Vâng chúng tôi đang muốn nói đến những thương phế binh VNCH đang sống lay lất trong lòng của chế độ hôm nay.
Dẫu vẫn biết rằng “thắng làm vua thua làm giặc” nhưng dẫu sao đó cũng là những con ngươi cùng giống nòi, cùng màu da, họ chỉ là nạn nhân của cuộc chiến tranh mà thôi. Tại sao lại nỡ thù hằn cho đến ngày hôm nay.
Thuở đi học chúng tôi vẫn thường được dạy: Dân tộc ta có truyền thống “lá lành đùm lá rách”, yêu thương con người. Trong tác phẩm Bình ngô đại cáo, Nguyễn Trãi có viết : Vì nhân đạo, chúng ta cấp thuyền bè, lương thực chó những kẻ bại trận để họ trở về quê hương. Đối với kẻ xâm lược gây bao nhiêu đau thương cho dân tộc, chúng ta cỏ thể nhân đạo với họ thì tại sao hôm nay nhà cầm quyền lại không cho những thương phế binh VNCH một cơ hội, một cái nhìn nhân văn hơn.
Nhân ngày Vu Lan báo hiếu, ngày thể hiện tình yêu thương, lòng nhân ái của những người con đối với những bậc sinh thành và rộng hơn là đối với những con người với con người. Buồn thay, một ngày có ý nghĩa như vậy, những tổ chức thiện nguyện, những tấm lòng hảo tâm muốn đem tình yêu thương, sự cảm thông đối với những số phận không may của những thương phế bình VNCH qua những món quà tri ân. Một nghĩa cử cao đẹp như vậy lại không đến được với họ, đơn giản hai từ “nhân đạo” không có trong từ điển của những người cầm quyền hôm nay.
Đối chúng tôi, người thương phế bình VNCH là những người khổ nhất trong và sau cuộc chiến. Trong cuộc chiến họ xông pha nơi tuyến đầu lửa đạn, kề cận với cái chết. Cuộc chiến vừa kết thúc, họ bị đẩy ra khỏi bệnh viện khi vết thương đang còn rỉ máu. Sống trong xã hội hôm nay, họ là những kẻ bị cho ra ngoài vòng pháp luật, sống lay lắt giữa cuộc đời. Những cảnh thương phế binh VNCH sống lang thang, bán dạo vé số, ăn xin không một chốn nương thân là những hình ảnh dễ dàng bắt gặp trong xã hội hôm nay. Tôi không hiểu tại sao người ta lại thờ ơ trước những số phận nghiệt ngã như vậy. Họ cũng là con người mà!
Ở các trung tâm bảo trợ xã hội, bạn không thể bắt gặp dù chỉ một thương phế bình VNCH đang sống ở đó. Bởi nhà nước này không cưu mang những kẻ, mà theo họ đến nay, cũng chỉ là kẻ tay sai cho đế quốc.
Mỗi người đều có quyền chọn lí tưởng, hướng đi riêng cho mình. Chắc bạn đồng ý với chúng tôi đều này. Và khi tướng Giáp bắt tay và nói với tướng Minh rằng: Chúng ta đều là người chiến thắng, nghĩa là trong cuộc chiến này không việc miền Bắc chiến thắng miền Nam, cũng không có chuyện người lính cộng sản thắng người lình VNCH và cũng không phải họ là những kẻ tay sai bán nước.
Vậy họ cũng cần được đối xử công bằng như bao người khác trong xã hội hôm nay - một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
Người sống đã khổ còn người chết, họ cũng không được yên.
Chúng tôi không hiểu, một nghĩa trang quân đội bình thường, nơi nằm an nghỉ của những cựu quân nhân VNCH có điều gì mà nhà nước lại quan tâm đặc biết như vây? Người ta canh gác ở đó để làm gì? Liệu những người chết có tập trung nhau lại để thực hiện diễn biến hòa bình chăng ? mà người ta lại muốn phá bỏ nó? hay là phải triệt tiêu mọi tàn tích của chế độ cũ, kể cả người chết thì họ mới yên tâm.
Dẫu người lính ngả xuống ở bên nào, họ cũng đáng được tôn trọng. Họ chết cho quê hương, cho dân tôc. Những người vợ, người mẹ, người con…, thân nhân của những người ngả xuống, họ cũng có quyền được có một nơi để tri ân, thăm viếng,vinh danh cho người đã khuất.
Xin đừng khắc thêm lòng thù hận dân tộc. Chiến tranh đã qua đi, bài học đoàn kết vẫn cần phải học cho mọi thế hệ hôm nay. Xin cho những người còn sống và cả người đã khuất một niềm tin vào ngày mai.


Cong san thi luon han thu va chia re
Trả lờiXóaCong san luon chu truong DAN NGU DE TRI, va luon kich dong han thu bao luc
Nha bao Hoang Ngoc Chenh tung theo Cong san bay gio viet 1 bai ve nha nuoc hen ha, ong coi cong san Vn la 1 nha nuoc nguy quyen
Thoat- Hai Phong
che do ko muon hoa giai dan toc day na bon cho chet an tren xuong mau dong loai
Trả lờiXóabọn chó chết chúng chỉ biết cướp bóc của nhân dân mà thôi , thằng nào cũng xe hơi nhà lầu , cha truyền con nối
Trả lờiXóaCS Luon goi moi nguoi kg phai la CS la NGUY, nhung ky thuc chinh bon chung la NGUY,mieng luc nao cung noi den nhan ai, hoa binh, thanh that, chi cong vo tu, van minh tien bo, dan toc v,v, nhung chinh CS nay la bon moi ro, luu manh, nhung chinh CS la ke BUON DAN BAN NUOC, nay thi toan dan da ro ai la NGUY, Dang nao lam tay sai cho ngoai bang
Trả lờiXóaViết nhiều tốn mực mất thời gian của bạn đọc. Vắn tắt: Chủ nghĩa CS và các người cầm quyền Chế độ CS trên thế giới này là những người mất nhân tính tới độ vô cảm với đấng tối cao, không tình nghĩa gia đình,bất trung với tổ quốc và dã man với người dân, điển hình nhất là CS Tàu , bắc hàn và CSVN.
Trả lờiXóaĐáng thương cho dân tộc VN của tôi
Toi da tung xem dia nhac ASIA noi ve nhung thuong phe binh VNCH dang song o VN.Toi rat thuong ho.Cach doi xu cua nha cam quyen CS khien ho khon kho den nhu vay.
Trả lờiXóaCộng sản là như vậy. Nó là quái thai của nhân loại. Nó không thể sủa chữa phải loại bỏ.
Trả lờiXóaMột số thương phế binh của CS còn đối xử không ra gì huống hồ là thương phế binh VNCH .Nói làm gì chuyện không tưởng .Thời buổi nầy làm cái gì miển có tiền là xong ngay kể cả giết người củng xong .Dân giàu nuôi cán bộ,cán bộ bao che dân giàu,dân nghèo từ chết đến bị thương .Dân trung lưu ,giàu có mê XHCN,Công nhân thì an phận kiếm tiền nuôi gia đình dù cho có vất vả miển là tới tháng lảnh lương ,dân nghèo làm đủ thứ chuyện trên đời miển hàng ngày có gì cho no bụng là được,có nghỉ xa hơn củng không làm gì được.Vậy có bao nhiêu người nghỉ đến tự do dân chủ,tham gia biểu tình đòi hỏi ,đa số chưa biết gì cả.
Trả lờiXóaVâng...! tôi đc sinh ra sau 1975 nhưng tôi vẫn hiểu rõ một điều..có chăng những anh lính VNCH có TỘI . Phải tri có với tổ quốc ,chứ không thể có tội với CS.Đối với CS cái anh vẫn mãi là ANH HÙNG lịch sử VN.
Trả lờiXóaCS đày đọa chúng tôi từ bao ngày rồi,những người thua cuộc còn nguyên vẹn đở hơn chúng tôi,còn chúng tôi,đã mang vết hằn của chiến tranh ,đi đâu người CS cũng nhận biết và hất hủi,thét rồi chúng tôi cũng chai sạn và căm thù sâu nặng hơn,chúng tôi không van xin đâu,chúng tôi sẽ chiến đấu đến khi nào chúng tôi chiến thắng và sau chiến thắng chúng tôi sẽ chăm sóc cho thương bệnh binh CS,sau chiến thắng chúng tôi sẽ cho phép những người chết danh hiệu chiến binh anh hùng như chúng tôi...
Trả lờiXóakẽ gây chia rẽ dân tộc là ai?cường quyền cộng sản vn./.
Trả lờiXóaLủ CS chó chết đã tạo ra những mảnh đời nơi ngã tư đường phố!Mẹ VIỆT NAM ơi!!!
Trả lờiXóaCác Bạn thương phế binh VNCH! Hãy dũng cảm chịu đựng những cay đắng. Hãy hiên ngang và giữ vững phẩm giá! Chúng ta đã chiến đấu và hy sinh cho nền Cộng Hòa, cho dân chủ và tự do, nhân quyền, cho người cày có ruộng...Chúng ta có quyền tự hào vì máu xương đã đổ. Anh linh của hồn thiêng sông núi và những tử sĩ đã nằm xuống sẽ phù hộ đất nước và nhân dân, và trả lại công bằng cho chúng ta. Can đảm lên! Sau cơn mưa Trời lại sáng thôi.
Trả lờiXóađọc xong bài viết mà lòng cứ nghẹn ngào trong lòng.
Trả lờiXóaCong San khong co nhan ban de xoa bo han thu. Cong San muon nuoi han thu de tiep tuc gay chia re. Neu chung tot voi chien VNCH thi chung se chet boi vi su that se duoc phoi bay va toi ac cua chung khong duoc tha thu. Cho nen tac gia chi viet nhung dieu trong mo khong thuc te va khong bao gio thuc hien duoc.
Trả lờiXóaNhung nguoi thuong binh VNCH khong co don mac du bi doa day chuoi che CSVN. Nguoi Viet Hai Ngoai hang nam to chuc van nghe quyen tien giup do cac anh rat thanh cong. Dieu do chung to nguoi dan mien Nam luon biet on, thuong nho va lo cho cac anh.
Trả lờiXóaChúng ta chỉ có một kẻ thù, đó là bọn vong-bản
Trả lờiXóaTuong Vo Nguyen Giap noi voi Duong Van Minh : "Chung ta deu la nhung nguoi chien thang...." la mot bang chung cho thay Dung Nghe Nhung Gi CS Noi, Ma Hay Nhin Nhung Gi CS Lam. Van hoa va chu truong cua CS la lua bip va khong biet nguong. Cho nen dung dem nhung loi cua chung ra de phan tran vi chi lam tac gia nhin rat ngay tho den toi nghiep.
Trả lờiXóaTôi đã khóc cho thằng bé đánh giầy
Trả lờiXóaChết bên đường canh chợ Đông-ba
Thằnh nhỏ chết với đôi mắt mở trừng
Máu em trào đỏ thấm hai vai
Phản-bội chăng hay là đế-quốc
Có đâu ngờ chỉ chủ-nhiã giết em.
Vậy TS CHHV kiến nghị tôn vinh những liệt sỹ Hoàng Sa-1974, Trường Sa 1988; lấy quốc hiệu Việt Nam,... là phạm điều 88! đề hòa giải, hòa hợp DT bằng cách nào?
Trả lờiXóaTo quoc oi sao cu than van nao ne duoi ach cai tri vo luong tri cua bon CS khat mau dong bao? Co ai do du ban lanh de lat nguoc the co de cuu 90 trieu dan Viet ra khoi kiep doa day nay khong? Oi, tieng than van thong thiet nghap den troi xanh!!!
Trả lờiXóaBài viết quá hay và cảm động, cám ơn tác giả nhiều nhiều, qua đây mới thấy sự hòa hợp dân tộc mới quan trọng đến thế nào. Thuơng lắm lắm, những thương binh của các chế độ cộng hòa xưa>
Trả lờiXóaChính cái chính sách thù hằn - nhỏ nhen đó đã nói lên bản chất của 1 chế độ. Tôi, 1 người lớn lên trong chế độ XHCN nhưng vẫn không có suy nghĩ chung với những gì chúng tôi được học. Trong suy nghĩ của tôi: Các chú - các bác quân nhân VNCH là người chiến thắng trong cuộc chiie61n này. Chính những hành xử nhân đạo - văn minh đã nói lên tất cả. Xin nghiêng mình cảm phục trước các vong linh - các chú thương phế binh VNCH
Trả lờiXóaMột nén nhang lòng đến với những người lính vô danh . Một chút ngậm ngùi đau xót xin được chia xẻ với những người lính VNCH đã một thời bảo vệ quê hương đất nước , đã để lại một phần da thịt của mình nơi những trận chiến tàn khốc...
Trả lờiXóaNhìn lại đất Mẹ VN hôm nay , hình ảnh những người chiến sĩ VNCH lại sáng ngời trong tâm trí của thế hệ trẻ sau này . Bánh xe lịch sử ko thể nào quay lại , nhưng phẩm chất cao quí của các chiến sĩ VNCH sẽ tiếp nối để sớm lật đổ chế độ CS tham tàn vô nhân đạo .
QDVNCH muon nam .
Trả lờiXóaCam on Hoa Suong Tuyet.
Trả lờiXóaTôi là thương phế binh VNCH thà đi bươi rác kiếm sống chứ không bao giờ nhận của bố thí của bọn cộng sản đê tiện suốt hơn 36 năm qua.Chiều 30/4/75 khi tôi còn đang nằm trong Tổng Y Viện Cộng Hòa với vết thương một chân bị cắt ,đầu bị ghim miểng pháo còn rĩ máu đau nhức chưa lành thì bọn chúng xông vào giường bệnh lôi tôi ra ngoài xua đuổi ra đường kèm theo những lời nói ác độc bằng giọng miền Bắc mà tôi còn nhớ mãi đế tận bây giờ:-Chúng mày là ngụy,là lính đánh thuê,tay sai của đế quốc Mỹ ăn bơ thừa sữa cặn,sung sướng lâu nay thì bây giờ phải cút khỏi đây mà theo thằng Thiệu thằng Mỹ nhé,tiện nghi thế này phải để cho quân giải phóng chúng ông dùng mới xứng đáng nhé.
Trả lờiXóaLà sĩ quan VNCH có ăn học đến nơi đến chốn tôi hiểu luật quốc tế không cho phép đối xử với người bại trận ,với thương binh của đối phương như thế.Nhưng với những người cộng sản thiếu học thức lại từ rừng rú mới ra thành phố,với họ chỉ có hiếu chiến,khát máu,huênh hoang chiến thắng thì không bao giờ biết đến luật lệ ấy.Hơn 36 năm nay tôi cùng nhiều bạn chiến đấu khi xưa đang sống lưu vong trên chính quê hương mình.Với người cộng sản chúng tôi hiểu họ từ chân tơ kẻ tóc nên lấy làm bình thường chỉ căm hận nhất là ông Dương Văn Minh,một tay đâm sau lưng chiến sĩ,nếu đừng có ông ta thì Việt Nam ngày nay không phải rơi vào tình cảnh thế này!
Ban chat cua cong san la giet choc, doi tra, an cuop, han thu va gay chia re. Toi co mot nguoi ban cho toi biet mot cau chuyen qua thuong tam cho nhung nguoi thuong phe binh cua linh VNCH. Nhung khi co nguoi o Hai Ngoai tim den nhung nguoi phe binh cua VNCH de bieu tang mot chut qua goi la tinh dong doi truoc 75, khi chua gap duoc thi bi bi bon cho san goi la CA den de hoi giay to va gay kho khan... Muc dich la de chiem lay nhung mon qua nho mon nay. 4 nguoi ban dong doi khi truoc 75, ho da lieu mang di vuot bien. Bay gio ve tham thi muon gap cac ban thuong phe binh cua VNCH va tang moi nguoi mot mon qua nho thoi nhung tron tinh tron nghia...The la cong an nghe nghe duoc va duoi 4 nguoi nay thue xe om chay không kip. Va tu do vang bat tin va nhung nguoi THUONG PHE BINH VNCH nay lai cu phai le let ngoai duong xo cho de song lay lat mot cach khon kho va chet tuc tuoi o bo o bui.
Trả lờiXóaDa dao bon cong san ban nuoc ac on con do va lam tay sai cho tau cong. Da dao bon vo nhan tinh csVN. Da dao bon an cuop cua thuong phe binh VNCH, da dao!
Thử so sánh chiến tranh VN với cuộc nội chiến Hoa Kỳ..mặc dù Nam Quên thua trận, nhưng Bắc quân đối xử tử tế, giúp đở họ bằng mọi cách, và sau đó tuyệt nhiên không có sự trả thù...đó là lối hành xử của người quân tử
Trả lờiXóaTrong khi Bắc Việt trả thù nhân dân miền Nam bằng đủ mọi hình thức, kinh tế mớoi, đi cải tạo và trù dập còn kéo dào cho đến ngày nay... đó là cách hành xử của bọn tiểu nhân..
người lính VNCH - 1968-1975
Còn nhiều, rất nhiều những nhân chứng sống sau ngày định mệnh 30/4/75 để tố giác tội ác diệt chủng của cộng sản sau năm 75, đó là những người sống cam phận nhưng không hèn vẫn nuôi trong lòng một chút hy vọng cho dù có thể là mong manh, một ngày nào đó bè lủ cộng sản sẽ trả giá cho tội ác mà họ đã gây ra.
Trả lờiXóaTruyền thống của dân tộc Việt Nam ta có câu" Nghĩa tử là nghĩa tận"., nghĩa là với người chết, ta hãy làm những gì mà ta có thể giúp họ khi họ đang chết và đã chết, dù cho người đó khi sống họ có làm gì ta phật lòng hoặc gỉa cả làm hại ta, lúc đó ta bỏ qua và nếu có thể ta sẽ hết lòng giúp họ.Đó là đạo lý làm người của dân tộc VN.
Trả lờiXóaẤy thế mà ĐCS VN, vẫn luôn tự cho mình là một đảng cái gì cũng tốt, cái gì cũng hay. Họ còn tự cho là đảng viên là những người "ưu tú" trong xã hội, từ những đảng viên, họ chọn ra những người "ưu tú nhât" làm lãnh đạo, làm lãnh tụ. Ấy vậy mà, việc họ, CS VN đối sử với người lính VN CH đã chết, thân còn vùi trong các nghĩa trang riêng của người lính VNCH( ngay bên TP HCM), mà ai có dịp viếng thăm không khỏi thương cảm bùi ngùi bởi sự hoang tàn, bẩn thỉu, tối tăm. Nơi như để giành cho đĩ điếm, trộm cắp, ma túy ... hành lạc. Những ĐVCS VN đang hành sử với những người đã chết, người cùng chung máu mủ da vàng. người CS VN đang tự hiện nguyên hình mình là gì đậy trước truyền thống VN là :" Nghĩa tử là nghĩa tận"
.
Ai đã đẩy nhân dân Việt nam vào cuộc nội chiến tranh huynh đệ tương tàn, gây bao đau khổ mất mát cho 2 miền Nam Bắc.Chính là cộng sản Bắc việt
Trả lờiXóaCố TT Võ Văn Kịêt nói << Có triệu người vui thì có triệu người buồn>> trong cuộc chiến 1975.Theo tôi Có triệu người vui thì có hàng chục triệu người buồn
Trả lờiXóaĐọc mà nghe thật xót xa,đắng lòng.Tôi sinh ra ở miền Bắc nhưng lớn lên ở miền Nam sau năm 75(cha là dân tập kết),bạn bè tôi nhiều người có cha là sĩ quan phải đi học tập cải tạo sau 75 cuộc sống của họ thật hết sức cơ cực,tôi có những người bạn vong niên từng là lính,sĩ quan chế độ cũ chính họ đã cho tôi thấy phẩm chất đạo đức của những người lính VNCH như thế nào,tôi thật sự tôn trọng họ.Tôi cũng thấy những người đồng chí của cha tôi đối xử với ông như thế nào,ti tiện,gian manh,tham lam …..tôi thực sự ghê tởm cho cái chế độ này.Nhưng thật đáng buồn có những người bạn tôi giờ đã U50 mà vẫn còn u mê khen ngợi cái chế độ này,cũng như đám dòi bọ đang lãnh đạo đất nước này.Mong ngày mai trời sẽ sáng xua đi hết những tối tăm,bẩn thỉu.
Trả lờiXóaTôi là thương binh,từng là đảng viên cộng sản Việt Nam,tôi đã nhận ra sai lầm nghiêm trọng của mình từ sau 1975 khi đảng cộng sản chủ trương đánh tư sản X1,X2,bắt buộc đưa ruộng vườn vào hợp tác xã để rồi khi giải tán họ không trả lại mà lấy đem chia cho số cán bộ chức quyền khác,rõ ràng đây là hành động ăn cướp trên xương máu mồ hôi nước mắt của ông bà cha mẹ gia đình tôi đả dày công tạo dựng lại bị họ gán cho là thành phần trung nông địa chủ,họ rất xảo quyệt khi tôi và gia đình đang theo kháng chiến lúc chiến tranh,họ không bao giờ dám đề cập đến thành phần giai cấp,chỉ nói khi đất nước hòa bình mạnh ai làm nấy ăn,mọi người cơm no áo ấm,tự do ,những người như tôi cùng gia đình sẽ có công lớn với đất nước được mọi người kính nễ,than ôi,sau 75 họ lại quay ngoắt 180 độ! Gia đình tôi là nông dân rặt,từ chú bác cậu dì cha anh do ít học nên dễ nghe theo lời tuyên truyền tốt đẹp của họ,nhất là dựng lên hình ảnh thần thánh về ông Hồ mà sau này nhờ các phương tiện thông tin điện tử chúng tôi lại càng hiểu sâu,hiểu nhiều hơn sự dối trá,bưng bít chuyện xấu xa đến tởm lợm của họ suốt hằng mấy mươi năm.Cả gia đình đã sáng mắt hơn 30 năm nay,đang sống trong ăn năn hối hận,lương tâm dày dò, lúc nào cũng mặc cảm có lỗi với dân miền Nam,với chiến sĩ viên chức VNCH vì mình đã góp phần phá nát một miền Nam tự do dân chủ,hạnh phúc thật sự mà đáng lý ra miền Bắc trước 75 phải lấy đó noi theo để xây dựng đất nước ngoài đó cho bằng trong Nam mới hợp lý,đàng này lại làm chuyện ngược đời:Phá bỏ cái tốt,đem cái xấu xa tồi tệ lấp vào!Hiện nay cả gia đình”cách mạng” của tôi không còn ai theo Đảng, 2 bằng liệt sĩ cùng nhiều bằng khen huân huy chương khác mẹ tôi đã đem dồn vào góc tủ,không còn treo ra như nhửng năm đầu sau 75,hành động này là việc làm để bày tỏ phần chuộc lỗi với đồng bào miền Nam,với chính thể VNCH trong đó có các anh thương phế binh,những người hiểu biết,sáng mắt hơn chúng tôi.,các anh mới chính là những người vì dân,yêu quê hương đất nước thật sự.
Trả lờiXóa"Đất nước còn, còn tất cả. Đất nước mất, mất tất cả"
Trả lờiXóaTổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
Ba mươi sáu năm dân quân miền nam bị lưu đầy. Những người bị chính những viên đạn của chúng gây tàn phế chúng vẫn chưa tha, vẫn còn bị đọa đầy cho đến chết. Khốn nạn thật!!!
Chu nhat tuan nay co di bieu tinh, xin dung mang theo co do sao vang. Dieu do noi len mot su thuc bi dat: "chung toi khong con tin cac ong nua va chung toi cung khong can cac ong nua"
Trả lờiXóaĐến thương binh VC còn không có tương lai nữa là...
Trả lờiXóaMà nói chi đến thương binh, những người cựu chiến binh CS đang khổ đau , bất mãn rất nhiều... Họ đã bị " vắt chanh bỏ vỏ" và nhiều người đang "đứng bên lề cuộc sống"...
Thật ra, chỉ có đảng CS và chính quyền Việt Nam mãi kỳ thị phân biệt giai cấp và thành phần, chứ người dân thì hòa hợp từ ngay sau 1975. Ví dụ: năm 1977, tôi ( từ miền Bắc) đi lính và vào Nam gia nhập quân khu 9, rồi chuyển sang quân khu 7 để qua K đánh quân Polpot. Trong đơn vị tôi có rất nhiều anh em chiến sĩ trẻ từng có cha, anh là lính VN Cộng Hòa. Nhiều người nói vui rằng " Mới hôm nào mấy anh em ta đánh nhau Nam - Bắc, giờ lại cùng nhau đánh bọn Tàu xâm lược và tay sai Polpot". Nói cho vui vậy thôi, chẳng ai phân biệt gì chuyện "bố của mày hay anh của tao" là VNCH hay quân đội miền Bắc. Anh em chúng tôi thật vô tư sống với nhau, sau đó kéo từ K về, ra Bắc tiếp tục chống Tàu cho đến những năm sau 1984. Vậy mà, cho đến bây giờ, trong quan niệm của các tổ chức chính quyền, họ vẫn ghét lính VN Cộng Hòa, vẫn không đối xử tốt với thương phế binh chế độ cũ. Ngay cả thương binh quân đội NDVN cũng chẳng ra gì. Rõ ràng, thật khó hòa hợp hòa giải khi người dân đã quên quá khứ, nhưng chính quyền thì vẫn lẩm cẩm thù sâu, nhớ dai, nhỏ mọn với những người lính phe đối nghịch từ xa xưa...!
Trả lờiXóaTôi xin được hỏi đồng bào của tôi
Trả lờiXóaNhững người lính Bắc Việt chết – đều được trở về nhà
Những người lính Mỹ chết – đều được trở về Tổ quốc
Những người lính Việt Nam Cộng hòa chết – vẫn còn nằm nơi rừng thiêng – nước độc
Còn nằm bên núi đá lạnh căm căm
Đâu là nhân bản – đâu là nhân văn
Đâu là người Việt Nam cao thượng
Đâu là người Việt Nam anh hùng
Sao nỡ để tồn tại những điều oan trái?
Tôi xin được hỏi đồng bào thân yêu của tôi ở hải ngoại
Tôi xin được hỏi đồng bào thân yêu của tôi ở quê nhà
Ba mươi sáu năm cuộc chiến trôi qua
Vì đâu hận thù vẫn còn ở lại?
Thật ra, chỉ có đảng CS và chính quyền Việt Nam mãi kỳ thị phân biệt giai cấp và thành phần, chứ người dân thì hòa hợp từ ngay sau 1975. Ví dụ: năm 1977, tôi ( từ miền Bắc) đi lính và vào Nam gia nhập quân khu 9, rồi chuyển sang quân khu 7 để qua K đánh quân Polpot. Trong đơn vị tôi có rất nhiều anh em chiến sĩ trẻ từng có cha, anh là lính VN Cộng Hòa. Nhiều người nói vui rằng " Mới hôm nào mấy anh em ta đánh nhau Nam - Bắc, giờ lại cùng nhau đánh bọn Tàu xâm lược và tay sai Polpot". Nói cho vui vậy thôi, chẳng ai phân biệt gì chuyện "bố của mày hay anh của tao" là VNCH hay quân đội miền Bắc. Anh em chúng tôi thật vô tư sống với nhau, sau đó kéo từ K về, ra Bắc tiếp tục chống Tàu cho đến những năm sau 1984. Vậy mà, cho đến bây giờ, trong quan niệm của các tổ chức chính quyền, họ vẫn ghét lính VN Cộng Hòa, vẫn không đối xử tốt với thương phế binh chế độ cũ. Ngay cả thương binh quân đội NDVN cũng chẳng ra gì. Rõ ràng, thật khó hòa hợp hòa giải khi người dân đã quên quá khứ, nhưng chính quyền thì vẫn lẩm cẩm thù sâu, nhớ dai, nhỏ mọn với những người lính phe đối nghịch từ xa xưa...!
Trả lờiXóaLời cuối của Đại tá Hồ ngọc Cẩn Chiến sỉ VNCH trước lúc bị Cộng sản hành hình cùng Chiêu bài Hòa hợp hòa giải Dân tộc :
Trả lờiXóa-"Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi. Tôi cũng không hạ nhục các anh như các anh bôi lọ tôi. Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi. Tôi chiến đấu cho tự do của người dân. Tôi có công mà không có tội. Các Anh Không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phê phán các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy. Các anh muốn giết tôi, cứ giết đi. Không cần phải bịt mắt.Và hô to" Đả đảo cộng sản. Việt Nam Cộng Hòa muôn năm".
Tôi xin được hỏi đồng bào của tôi
Trả lờiXóaNhững người lính Bắc Việt chết – đều được trở về nhà
Những người lính Mỹ chết – đều được trở về Tổ quốc
Những người lính Việt Nam Cộng hòa chết – vẫn còn nằm nơi rừng thiêng – nước độc
Còn nằm bên núi đá lạnh căm căm
Đâu là nhân bản – đâu là nhân văn
Đâu là người Việt Nam cao thượng
Đâu là người Việt Nam anh hùng
Sao nỡ để tồn tại những điều oan trái?
Tôi xin được hỏi đồng bào thân yêu của tôi ở hải ngoại
Tôi xin được hỏi đồng bào thân yêu của tôi ở quê nhà
Ba mươi sáu năm cuộc chiến trôi qua
Vì đâu hận thù vẫn còn ở lại?
GỬI SÚNG CHO TAO
Trả lờiXóaNguyễn Cung Thương
Sài Gòn - Việt Nam
Tao cụt một chân, mất một tay
Nhưng còn một tay
Để viết thơ dùm cho thằng mù hai mắt.
Nghe nói ở xứ người
Chúng mày "cày" như trâu
Nhưng không quên Đồng Đội
Chia đô la cho chúng tao
Như chia máu ngày nào ...
Tao cũng sớt cho mấy thằng bạn:
Phế Binh Việt Cộng
Chúng cũng đui què sứt mẻ như nhau
Bởi Đảng của chúng bây giờ là lũ đầu trâu
Có điều tao không thể hiểu
Bao nhiêu năm qua
Chúng mày cứ mãi đắn đo
Thế giới văn minh đừng làm gì bạo động
Liệu chúng mày có thể hòa hợp được không
Với lũ kên kên, hổ báo?
Những con thú cực kỳ giàu có
Mang "thẻ đỏ, tim đen"
Nợ Nga, sợ Tầu, lạy Mỹ
Với Quan Thầy cúc cung tận tụy
Quay về đàn áp dân đen
Chúng đóng đinh Chúa Jesus lần nữa
Bịt miệng Cha, trói Phật, nhốt Sư, quản lý Chùa
Chúng tao lê lết trên thành phố Cáo Hồ
Nên biết rất rõ từng tên đại ác
Trên bàn tiệc máu xương dân tộc
Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu
Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh
Chúng ta sẽ tỉa từng thằng
Đất nước cần nhiều "quốc táng"
Thịt được mạng thằng Cộng Sản nào
Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này
Còn có chút sáng láng hơn
Hãy gửi tiền cho những nhà tu
Để họ mở cửa nhà tù
Còn chúng tao là chiến sĩ
Hãy gửi về cho chúng tao vũ khí
Thằng cụt tay sẽ chỉ cho thằng mù mắt bấm cò
Thằng một chân sẽ cõng thằng què quặt
Trận chiến sau cùng này sẽ không có Dương Văn Minh
KHÔNG THỂ GỬI
Trả lờiXóaLê Khắc Anh Hào
Thưa anh Nguyễn Cung Thương,
Đạn thù trên mặt trận ngày nào
Nay anh chỉ còn một tay ...
Tôi ở bên này
Đọc thơ anh mà rượu ngọt hóa cay
Mà gục đầu tủi hận.
Tôi còn đủ 2 tay
Và tôi còn cả hai chân
Mà cứ ngại ngần không cầm cây súng
Nợ kiếm cung
Tôi gác bỏ bên trời sau ngày Sài Gòn vỡ vụn
Lận đận lao đao
Anh viết câu thơ như sông núi thét gào:
“Gửi súng cho tao!”
Để anh chiến đấu bằng vết đau còn lại
Mà không ngần ngừ, không e ngại
Dũng sĩ oai hùng !
Ôi! làm lòng ta tê tái
Mái tóc sương pha.
“Ta là ai
Mà cúi mặt trước tương lai
Khi tổ quốc đang thét gào lời sông núi ?”
Viết dòng thơ, tôi sờ đầu, nhục tủi
Vì không gửi được cây súng nào
Khi bạn mình giục:
“Gửi Súng Cho Tao!”
“Gửi Súng Cho Tao!”
"Gửi Súng Cho Tao!"
SÚNG ĐẠN CÒN ĐÂU MÀ GỬI!
Trả lờiXóaAnh Thương,
Thư anh bảo
" Gửi súng cho anh"
Súng đạn còn đâu mà gửi !
Từ độ Tháng Tư Đen bỏ ngỏ
Anh tan hàng
Em vượt biển tha hương
Từ độ một số người nắm vận mạng quê hương
Với khối óc đen sì
Nhớp nhúa !
Cũng từ đó
Một lũ người - Không -
Quỷ đỏ !
Từ rừng sâu ra
Cướp đất, phá nhà
Dâng bán quê hương
Dã man !
Độc ác !
Nơi xứ người
Đọc thư anh
Lòng em tan nát !
Anh có biết đâu
Vì chút cơm thừa, canh cặn
Vì bả lợi danh
Một số
Văn nô, nghệ sĩ rạp mình
Trí thức, doanh thương
Tướng, tá đê hèn
Cúi đầu cúc cung vâng dạ
Chúng đã quên tất cả
Phản bội lời thề
Phản bội anh em
Nay "áo gấm về làng"
Mai khoe vui nhục thể
Dửng dưng !
Vô sự !
30 Tháng Tư
Một vết thương trên trang sử !
Máu đào nào khâu vá lại đây anh
Máu đào nào sẽ đổ xuống
Cho dân lành
Cho sống lại đời tự do, dân chủ !
Ngoài trời gió mưa vần vũ
Bên ngọn đèn vài dòng chữ thăm anh
Xin cho em chia sẻ những cảnh tình
Cùng với dân oan kiếu kiện.
Em hy vọng
Bao oan trái khổ đau
Sẽ trở thành trận chiến
Đạp đổ bạo quyền cứu lấy non sông
Tay trong tay
Chung một tấc lòng
Đưa đất nước Việt Nam trên con đường thăng tiến.
ĐỖ QUYÊN
Đến cùng Nguyễn Cung Thương
Trả lờiXóaĐọc thơ mày…
Đ. M., tao buồn muốn khóc
Tao chẳng còn là tao, tao chẳng nên người
Mấy chục năm rồi tao lạc lỏng chơi vơi
Dù trước đó
Tao có triệu anh em chung màu áo trận
Tàn cuộc chiến…
Hình hài tao nguyên vẹn
Mười năm tù xem tựa giấc chiêm bao
Tao còn tay còn chân. Còn nỗi tự hào
Chỉ tội cái… mang ước mơ lần lựa
Cứ chờ đợi. Ai cho tao nhúm lửa
Nơi tha phương tao hốt toàn tro tàn
Tro bụi từ quá khứ vinh quang
Đến nỗi đầu óc tao ung què, tao chẳng hề hay biết
Đọc thơ mày
Đ. M. tao buồn muốn chết
Nơi quê hương mày hào khí ngút trời
Nơi tha phương…
Tao cũng có lắm người
Yêu nước thật thà, thật thà yêu nước
Rắn không đầu, mạnh thằng nào nấy bước
Ngày cứ tàn, đất nước cứ tan thương
Hai chữ tự do sấp ngữa đoạn trường…
Tao ôm chặt lội qua ngày khốn đốn
Mày cần súng, mà tao không có súng
Nỗi nghẹn ngào này mới chết mẹ tao
Cám ơn mày
…Ừ thì cũng dù sao
Nhờ mày thét Trăm hồn thiêng sông núi.
Trạch Gầm
Bài đáp số 11:
Trả lờiXóaXin bà con bên đó phóng sinh chúng tôi!
Anh Cung Thương: "gởi súng cho tao!"
Chị Ngô Minh Hằng: "xin gởi trái tim!"
anh chị! Hằng, Thương mến
thơ anh, thơ chị nấu chín nỗi đau tôi
nhưng mà,
tôi dị ứng súng đạn lấy gì chia cái anh đòi
tim tôi sợ đòn roi, quắt như cau khô, làm sao theo chị?
Sài Gòn bụi bậm pha son phấn, lừa mị tương lai
Hà Nội ngột ngạt, phẫn nộ, cuộc hiếp dâm quá dài
thơ anh, thơ chị làm tôi mất ngủ
đêm thao thức, ngày thơ thẩn, tôi tự nhủ…
ba gói mì ủ trong túi cả tuần rồi
đến chỗ dân oan, vài chục người ngơ ngác, họ khác gì tôi
chợt trong đầu "đàn bò vào thành phố…"
tôi điên lên, quên sợ
ba gói mì đến tay họ, vượt bọn công an
khiếp như vừa quăng lựu đạn
ơ! tôi có gì vi phạm?
thưa anh Thương,
làm như tôi vừa chia thuốc nổ với những người tôi hằng thương hằng nhớ
thưa chị Hằng
hãy mua dùm tôi một rổ cau khô thật tốt
tháng 9 này tiền đình Liên Hiệp Quốc
trái tim chúng tôi đó, nắm cho chặt, xin chị giúp chúng tôi
từng quả một
ném thẳng vào mặt nó!
ném thẳng vào mặt nó!
xin bà con bên đó
mỗi người một quả! phóng sinh chúng tôi! phóng sinh chúng tôi!
triệu trái tim ở nhà sẽ cởi trói mở ra đón mặt trời
mùa tự phát! mùa tự phát!
không cần xe tăng tàu bò cho ngày toàn dân ca hát
cả nước vũ trang: mỗi nắm tay là súng, mỗi trái tim là đạn
đồng loạt xông trận: những vòng tay ngập hoa tươi, những nụ cười tràn nước mắt, ngày vui!
bà con ơi! trong ngoài đồng khởi!
Sài Gòn, ngày 3/9/2007
Văn Quảng
Không tên
Trả lờiXóaĐọc những vần thơ lệ tuôn trào
Thật đẹp thay hai tiếng mày, tao
Thân, thương quá! tấm chân tình đồng đội
Đã bao nằm theo dòng đời trôi nổi
Kẻ phương trời, người góc bể, chân mây
Bỗng chợt nghe hai tiếng tao, mày
Như gợi lại một chút tình đã mất
Như tìm lại một tình yêu rất thật
Đôi phút giây được sống với chính mình
Của một thời trai trẻ chiến chinh
Tuyệt! tuyệt quá! tao mày gập nhau nhé
Dù vẫn biết thời gian có âm thầm lặng lẽ
Với tuổi đời đã chồng chất lên cao
Ngày gập nhau mình vẫn gọi mày tao
Xưng hô vậy, thật thân, thương mày nhỉ!
Tao sẽ cười khi mày gọi tao thằng khỉ
Rượu cay nồng làm sống lại mảnh trời xưa...
Kể nhau nghe, phần còn lại chút đời thừa
Gom góp lại hiến dâng cho quê mẹ
Để Sài Gòn vẫn là Sài Gòn hoa lệ
Vĩnh viễn cười ngạo nghễ mãi ngàn sau.
Trần Quyên
NGŨ TƯỚNG ANH HÙNG
Trả lờiXóaAn Lộc anh hùng sáng giá ông
Lê Văn Hưng, giặc nể vô cùng
Bẩy hai, tử thủ Bình Long
Quý Mão tuẫn tiết tiếng hùng lưu danh
Lê Nguyên Vỹ hiếm quý rành rành
Vận nước lâm nguy quyết tử nhanh
Mèo kêu thảm thiết xa gần Quý Mão
Theo Phan Thanh Giản Tướng Quân Sử Vàng
Tướng Khoa Nam rõ ràng cao cả
Giặc ngậy tràn bí quá tử vong
Tháng tư vận nước xoay vần
Tướng quân tuẫn tiết đâu cần vinh thân
Trai hùng khí phách Trần Văn Hai
Biến cố ba mươi dũng cảm tài
Biển người tràn ngập ôi thôi
Tướng hùng tuẫn tiết Sử thời ghi danh
Phạm Văn Phú nhiệm vụ thi hành
Tổng Thống truyền mau lệnh rút quân
"Sinh vi tướng, tử vi thần"
Độc dược kết liễu toàn dân nhớ đời
Lê Đắc
Bài đáp số 14: CHIA ĐÔ LA
Trả lờiXóaAnh Nguyễn Cung Thương ơi, Anh Nguyễn Cung Thương
Đọc thư anh mà lòng em rướm máu
Nhớ những ngày này của ba muơi lăm năm trôi qua
Súng không Đạn, lấy gì mà chiến đấu?
Súng bị gãy ôm một trời uất hận
Kêu làm sao cho thấu trời xanh
Hỡi Đại Bàng, hỡi những đấng đàn anh
Chúng tôi thà chết quyết không hàng Cộng phỉ
Nhìn bạn bè anh dũng hy sinh
Rơi máu lệ với lời thề phục hận
Nhưng hỡi ơi vận nước đã đến thời mạt vận
Đành lỗi hẹn với bạn bè đồng đội xung quanh
Lê thân gầy đi khắp non sông
Tìm Minh Chúa mài gươm phục hận
Bước đường cùng đành phải xa quê mẹ
Với lời thề sẽ quang phục quê hương
Xa quê hương lang thang cầu thực
Mới thấm thía nỗi nhục mất quê hương
Nuôi chí lớn mai này phục quốc
Nhưng chuyện lớn chưa thành đành làm chuyện nhỏ
Chia đô la anh em sống lây lất qua ngày
Mong các anh giữ tấm thân tới ngày đó
Ngày quang phục quê hương, ngày đó rất huy hoàng
Và đó cũng là ngày đại hội của đoàn quân Cọp Biển.
B2 NGUYỄN VĂN PHƯỚC TQLC
Bài đáp 15: Gởi súng cho anh
Trả lờiXóaĐọc thơ anh tự dưng lòng bật khóc
Tôi tuy lành nhưng trái tim què quặt
Gởi súng cho anh , tiếng nói chân thành
Tiếng gọi của tình yêu Tổ quốc .
Trần Phương Đông đã gởi nhiều thuốc nổ
Tôi châm ngòi vì tôi lính Lôi Hổ
Để tiếp tay cơn cuồng nộ toàn dân
Nổ tan tành một chế độ bất nhân
Cướp xác chết, giết người lành vô tội.
Gởi súng cho anh.
Tiếng kêu nhiều thằng ranh chới với
Mượn đồng bào chúng mưu lợi cá nhân
Khoác bộ mặt anh Việt kiều yêu nước
Bọn chúng là ai chắc anh quá biết
Là những thằng hèn bợ đít tụi bất nhân
La thật lớn họa chăng chúng tỉnh lại.
Đời biệt xứ đã mấy chục năm dài
Vô tích sự
Chẵng nhớ gì ngoài cơm gạo áo tiền.
Trả súng cho anh
Người thương binh què quặt
Chúng tôi đưa về khắp cùng mặt đất
Để cùng nhau tạo trận cuồng phong
Thề một lòng diệt tan quân bán nước.
Trả súng cho anh
Ôi tiếng kêu tha thiết
Của tám chục triệu con dân nước Việt
Để lấy lại lãnh thổ của Cha Ông
Giành lại biển Đông tụi giặc tàu đang chiếm
Trả súng cho anh
Bắn vào đầu quỷ dữ Sa tăng
Đội lốt người hung hăng tàn bạo
Ghiền máu tanh, ghiền xương thịt đồng bào
Xứ Cồn Dầu
Ôi ! tiếng gào kêu thảm thiết
Họ là ai ?
Cũng là người dân Việt
Trái tim đâu rồi ?
Hỡi ngài Châu Viết kính yêu…
Mở mắt mà coi, ơi Việt kiều yêu nước
Trả súng cho anh
Với mìn bom lựu đạn.
Ngôn Nguyễn Đoàn 72 Sở Công Tác NKT lính Lôi Hổ.
Bài đáp 16: Không tên
Trả lờiXóaÁo cơm trả nợ xứ người !
Nhiều đêm ôm hận ngậm ngùi chuyện xưa
Dở dang giấc mộng sông hồ
Quê hương bỏ lại bạn giờ nơi đâu ??
Tạm dung xứ lạ đã lâu
Ðọc thơ "GỞI SÚNG CHO TAO " càng buồn!!
Nhìn mình tóc đã pha sương !
Mộng xưa ấp ủ trong lòng mà thôi
Bạn xưa vẫn nhớ từng người
Nhớ rừng, nhớ núi, nhớ nơi tiền đồn
Nhớ đêm nhìn hỏa châu buông,
Nhớ thằng nằm xuống tuổi còn thơ ngây...!!
Bao năm chiến đấu miệt mài
Bỗng dưng một phút buông tay bất ngờ !
Nhiều thằng xứ lạ ngẩn ngơ !
Nhiều thằng tàn tật bơ vơ quê nhà !
Riêng anh, anh vẫn thiết tha
Mảnh đời còn lại xót xa dân mình
Giận cho một lũ gian manh
Ðè đầu cưỡi cổ dân lành bấy lâu
Làm thơ GỞI SÚNG CHO TAO
Lời thơ anh viết biết bao ân tình
Tôi giờ nghĩ lại phận mình
Chí xưa đã nhụt... Phận hèn xa quê
Ngày buồn theo nhau não nề
Nhiều đêm chợt nhớ lời thề năm xưa
Thơ buồn trang giấy ngẩn ngơ
Tâm tình xin gởi bài thơ dãi bầy.
Ẩn Danh
Bài đáp 17: Gởi súng cho mày
Trả lờiXóaCung Thương ơi
Tao xin gởi cho mày
Một bó khăn tay
Lau đám bạn những ghẻ lở chân tay
Những dòng lệ
Nổi trôi kiếp đọa đày.
Lau cho dân
Những giọt sống lất lây
Những tủi nhục
Đời trẻ thơ bị bán
Lệ Đất Nước
Vẫn nhỏ dài năm tháng.
Ải Nam Quan
Thác Bản Giốc
Vịnh Bắc phần
Bị bán.
Bán toàn dân cho lũ Hán cuồng điên
Lau dùm tao giọt nước mắt quê hương
Những khốn khổ mọi nẻo đường
Cung Thương ơi
Thằng què quặt tật nguyền
Bị bỏ lại bởi không còn nguyên thân thể
Tao vẫn biết bao hận oán oan khiên mày muốn kể
Như lòng Quê hương đâu ngạo nghễ mất tay chân
Nhớ thương mày
Tao đau xót vô ngần
Nhưng Thương ạ
Xưa chiến hữu giờ hơn nữa phần theo giặc
Họ chay theo miếng cơm
Manh áo mặc
Phơi lột trần sự thật cho mày nghe.
Hỡi bạn tao,
Những thằng khốn đui què
Đem thân thể che quê hương một dạo
Thú thật với mày có lúc tao cũng mất đi lòng táo bạo
Gởi súng cho mày rồi cơm gạo ai lo
Nhận thư mày
Tao dằn vặt đắn đo...
Tìm súng đây
Cho mày được bóp cò
Bắn vỡ sọ thằng Mạnh thằng Trọng thằng Anh thằng Mười thằng Dũng...
Thôi mày ráng chờ tao về cùng tay súng
Chết tử hình chết lê lết giống nhau thôi
Một thằng què chẳng đáng một nắm sôi
Thì đổi mạng những thằng ngồi đầu sỏ
Chỉ còn cách bắn từng thằng tư bản đỏ
Dân Việt mình mới có ngõ thênh thang
Đám cùng đinh
Nhớ nhé chớ đầu hàng.
Nguyên Thạch
Biệt Động Quân Mùa chiến đấu
Bài đáp 18: Dạ Sầu
Trả lờiXóaCung Thương ơi! nghe đứt từng đoạn ruột
Đau lòng khi xem lại những anh em
Không muốn khóc sao lệ cứ tuôn tràn
Ôi! thương quá... những anh Thương Binh nước Việt...
Thuở chinh chiến điêu tàn ai đâu biết
Những người Hùng, hy sinh cả tấm thân
Kẻ đui mù, người què, người cụt chân
Có kẻ ngủ muôn đời nơi đất Mẹ
Hôm nay cơn gió Thu về nhè nhẹ
Ngồi bên hiên viết lẹ những vần thơ
Nhớ Cố Hương, nửa trái đất xa mờ
Còn có những bạn, tật nguyền chiến hữu...
Bao nhiêu năm căm hờn như thác lũ
Dong ruổi hoài mà khối sầu mãi không tan
Đọc dòng thơ, nghe lời nhạc... chợt bàng hoàng
Ôi ! thương quá... chứa chan... đôi dòng lệ...
Hồng Sang
em gái Tây phương
Bài đáp 19: Nỗi lòng cùng anh Cung Thương
Trả lờiXóaNỗi lòng u uất trời quê mẹ
Anh phế binh Cung Thương nghẹn ngào
Nhỏ từng giọt máu trôi nhè nhẹ
Tràn cả Tây Âu sóng gió gào
Lời anh xin súng trừ gian ác
Trừ kẻ độc tài bán núi sông
Lòng tôi đứt đoạn, hồn tan nát
Vuốt nợ điêu linh gạt lệ hồng
Mấy chục năm qua nơi đất lạ
Tôi không súng ! Chỉ nấu tim son
Không trở cờ thay lòng đổi dạ
Luôn hướng về bờ cõi nước non
Nay anh xin gửi về súng đạn
Biết gửi gì hơn giọt máu đào
Để anh thêm sức lê đôi nạng
Chờ ngày trở lại vứt cờ sao !
Vivi
(Cảm xúc qua bài thơ Gửi súng
cho tao của thương phế binh VNCH
Nguyễn Cung Thương từ Việt Nam)
(Đáp bài "GỞI SÚNG CHO TAO" của Chiến Sĩ Nguyễn Cung Thương- Việt Nam)
Trả lờiXóaAnh Nguyễn Cung Thương ơi
Đọc thơ anh mà tôi bật khóc
Bởi những lời thơ trào ra từ tim, từ óc
Hiếm hoi hơn châu ngọc
Nhưng lại sắc như dao
Anh nhắn bạn rằng: "Gởi Súng Cho Tao!"
Bởi anh thấy Việt Nam hơn tám chục triệu đồng bào
Đang khốn cùng dưới bàn tay ác quỉ
Anh cần súng vì anh là chiến sĩ
Yêu quê hương trong dũng cảm, tự hào
Ôi, đó tiếng thơ hay lời sông núi thét gào
Mà mạnh hơn triệu lần phòng không, đại bác ...
Và thơ đã hoá thân
Vượt ngoài vùng kiểm soát
Để biến thành quân hành, điệu nhạc
Làm muôn người, dòng nhiệt huyết trào dâng ...
Anh chiến sĩ ơi
Từ dạo quê đau bởi lũ vô thần
Lần thứ nhất tôi được cười trong hân hoan mắt lệ
Tôi vẫn nghĩ rằng Việt Nam phải có ngày vượt qua dâu bể
Và Đống Đa sẽ thắm lại mùa Xuân
Nhưng tôi gởi chi ...
Vì thứ anh cần
Lại chưa hẳn đã là điều nhất thiết
Bởi thưa anh
Không súng đạn nào mạnh hơn lòng dân đoàn kết
Không bạo lực nào giết được niềm tin
Không sự thật nào mãi mãi bị vùi quên
Vì khi tám chục triệu người Việt Nam đồng loạt vùng lên
Thì bạo quyền phải tan thành bụi đất
Quà gởi anh ư ?
Món quà cần nhất
Là TRÁI TIM VIỆT NAM YÊU QUÊ HƯƠNG NỒNG NÀN CHÂN THẬT
Của giống Tiên Rồng
Chứa đầy máu đỏ
Chứa tình người Việt Nam ngoan cường, gắn bó
Để anh tặng khắp ba miền
Bởi đến lúc
Cán bộ, công an tỉnh giấc thụy miên
Quân đội, người tu, trí thức
Công nhân, đảng phái, sinh viên
Cùng dân lành toàn quốc
Đập tan bánh vẽ bùa mê
Cả những cán binh đảng thải họ về
Cũng đem mớ huy chương vứt vào sọt rác
Bởi đến lúc
Người nắm tay người cất cao tiếng hát
Tiếng hát Tự Do, Hạnh Phúc, Nhân Quyền
Lá bùa bác Hồ sẽ chẳng còn thiêng
Đảng và đoàn cũng không còn âm hưởng
Những oan hồn từ lâu vất vưởng
Cũng cười vui trên cõi thiên đường
Đã đến rồi
Ngày hoàng đạo của quê hương
Ngày thực sự ấm no, công bằng hạnh phúc
Không đổ máu và không bằng bạo lực
Mà bằng đoàn kết, niềm tin
Bằng tám chục triệu con người có những trái tim
Như anh, kiên cường, bất khuất
Và yêu quê hương Việt Nam trung thành, chân thật...
Phải không, anh Nguyễn Cung Thương ?
Ngô Minh Hằng
GỬI CHẤT NỔ CHO MÀY
Trả lờiXóaTrần Phương Đông
Đọc những dòng thư mày mà lòng tao quặn thắt
Đời chúng mình cuối cùng phải như thế này sao ?
Mày bên đó lê la những ngày tháng hư hao
Tao bên này lăn lóc trên con đường cơm áo.
Hãy "Gởi Súng Cho Tao" như một lời cảnh cáo:
Chúng mày quên cả rồi Tổ Quốc lẫn Quê Hương
Quê hương đó có máu tươi và có cả thịt xương
Của đồng đội, của bạn bè đã hy sinh nằm xuống.
"Gởi Súng Cho Tao" đã làm nhiều thằng luống cuống
Chúng mải mê lợi danh mà quên mẹ mất chuyện này
Cám ơn mày với những lời nhắn nhủ thật là hay
Để những thằng vong tình biết giật mình bừng tỉnh dậy.
Tao sẽ gởi cho mày những căm hờn không che đậy
Của trái tim đầy vết thương đã thoi thóp từ lâu
Tao không gởi cho mày súng như mày hỏi đâu
Mà tao gởi cho mày bằng những thùng thuốc nổ.
Hãy ôm nó xông vào lũ bạo tàn bằng tấm lòng cuồng nộ
Và tao cũng sẽ về cùng mày để đi trọn chuyến đi này
Cuộc đời nào rồi cũng qua như gió thổi mây bay
Thì tiếc làm con mẹ gì cuộc sống nhiều tủi hổ.
Sống vui được sao khi toàn dân nghèo nàn cùng khổ
Còn thân phận chúng mình như những miếng giẻ rách giữa đời
Chờ đó... tao sẽ về cùng mày để hoàn tất một cuộc chơi
Và cho trọn cuộc tình của những thằng gọi nhau là đồng đội.
Và cũng để một lần nữa cúi đầu tạ tội
Với quê hương và tổ quốc của mình
Với bạn bè, với những oan khuất anh linh
Để đi trọn con đường vinh quang của những người mang tên là Lính
Hãy ôm chất nổ giết sạch bọn giặc thù không cần toan tính
Thằng nào rồi thì cũng một lần chết vậy thôi
Hãy chết thật vinh quang cho người lính được lên ngôi
Chờ đó đi... mai tao về với những thùng thuốc nổ
... Mai tao về tạ tội với Quê Hương
Cùng nhau đi trọn đoạn đường chiến binh
Cho dòng máu Lính thắm tình Việt Nam quê mẹ.
Trần Phương Đông