"Bạn" thân mến,
Vậy là tụi mình lại vừa có một cuộc "nói chuyện" khá thẳng thắn về giới hạn kiến thức - độ tuổi - và cách bày tỏ quan điểm của một cá nhân. Câu chuyện của tụi mình mở đầu bằng việc trao đổi về chuyện những người trẻ tham gia biểu tình chống Trung Quốc vào mỗi Chủ Nhật hàng tuần.
Mình sẽ note lại cuộc nói chuyện bằng lá thư này, để nhắc mình nhớ rằng, những gì thuộc về bản chất không phải là không thể thay đổi, vấn đề chỉ là con người ta có dám làm một cuộc thay đổi thực sự hay không mà thôi.
"Bạn" cho rằng, giới hạn kiến thức xã hội là trở ngại đầu tiên của những người trẻ tham gia biểu tình. Mình hiểu những lời bạn phân tích theo nghĩa "chừng ấy tuổi thì biết được bao nhiêu mà luận bàn hay tham gia đến chính trị". Người trẻ, thường thì suy nghĩ nông cạn và nông nổi, nên dễ bị lợi dụng, bạn cho là như vậy. Và bạn lấy dẫn chứng bằng hình ảnh những em bé theo bố mẹ đi biểu tình, bằng hình ảnh các em học sinh giương biểu ngữ bên Bờ Hồ.
"Bạn" thân mến, suy nghĩ và bày tỏ những điều mình nghĩ là lẽ thường hết sức tự nhiên, đó còn là quyền cơ bản của con người nữa bạn à. Có thể hôm nay, những người trẻ ấy không ý thức được ý nghĩa việc họ làm, nhưng ít nhất, họ có quyền bày tỏ thái độ chính trị của mình trước vận mệnh đất nước.
Xã hội nào muốn tồn tại mà chẳng cần đến thể chế chính trị?? Người có quan điểm nhân sinh xã hội đúng đắn phải là người quan tâm đến tình hình chính trị của đất nước mình. Bạn có đồng ý mới mình điều này không???
"Bạn" cho rằng, "chỉ chừng đó tuổi thì biết được những gì mà hô hào kêu gọi lòng yêu nước". Bạn quên rồi sao, cách đây bảy thế kỷ, Trần Quốc Toản - một người trẻ cũng chừng đó tuổi - đã là biểu tượng cho tinh thần ái quốc của dân Việt mình hay sao??
Chuyện cách đây 700 năm, nếu bạn không nhớ, thì mình sẽ nhắc lại vài cái tên mà tụi mình đã được học trong chương trình lịch sử như Kim Đồng, Phạm Ngọc Đa, Vừ A Dính... (Mình tránh không nhắc Lê Văn Tám - để bạn khỏi ngại ngùng với mình cái vụ "anh hùng thực hư" này nhé bạn ). Phần lớn lịch sử mà tụi mình được học, là thứ lịch sử được viết lại sau năm 1975, và phần lớn tụi mình đã từng ngu ngơ mà tin vào đó, tin vào những thứ không có thật mà người ta nhồi nhét vào đầu mình.
“Bạn” thân mến, để thấy vai trò của lòng yêu nước chân chính có tác động như nào đến lịch sử và sự phát triển xã hội, phải cần đến một sự phân tích chặt chẽ và khoa học. Nhưng lòng yêu nước đối với vận mệnh trước mắt và lâu dài đối với đất nước thì không cần phải mổ xẻ làm gì. Bởi, nếu làm vậy trở nên nghi ngờ lòng yêu nước bạn ạ.
Xin kể một câu chuyện về vấn đề này, hoàn toàn hư cấu để tạo mục đích.
Giờ học lịch sử, thầy giáo chậm rãi đọc:” Nguyễn Huệ kéo một đường đao, đầu Liễu Thăng rơi bịch, mắt trợn trừng…” Một học trò phản ứng:”Thưa thầy, Liễu Thăng đời nhà Minh mà Nguyễn Huệ…” Thầy giáo:” Các em yên trí, khi đất nước có ngoại xâm, không cứ phải là ai…đều có thể đánh giặc bất cần điều kiện” Câu chuyện mang tính khôi hài về mặt kiến thức lịch sử, về mặt sư phạm này nọ, nhưng ngẫm lại có một thông điệp của người kể chuyện trong vai trò người thầy giáo bị sai về kiến thức. Bạn nhận ra đâu là “chân” của vấn đề không?
Bạn đừng quên rằng, tụi mình đang sống, và từng phút giây mình trải qua rồi sẽ thành lịch sử. Có bao nhiêu người trẻ biết được sự thật về ải Nam Quan, thác Bản Giốc??? Có bao nhiêu người trong số bạn bè mình quan tâm và biết được sự thật về cái gọi là chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa của Việt Nam mình? Có bao nhiêu người trẻ được biết rằng chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước đối với Hoàng Sa - Trường Sa mà nhiều người đã phải đánh đổi cả tương lai học vấn, cả sự nghiệp và đau xót nhất là cả sự tự do của bản thân???
Bạn trả lời mình đi.
Lòng yêu nước không phải là một khái niệm chỉ nằm trong giáo trình lịch sử, nó là thứ tình yêu bản năng, là máu thịt của mỗi con người, bạn à. Vì lẽ đó, hà cớ gì phải quy định độ tuổi và giới hạn kiến thức xã hội để bày tỏ lòng yêu nước của mỗi cá nhân??
Bạn thân mến, con người tự do nó khác với con người có định hướng. Tự do suy nghĩ, tự do trăn trở khi đối diện với vấn đề nó khiến con người ta chân thật và giàu cảm xúc hơn rất nhiều so với sự định hướng trong tư duy.
Mình hay hỏi đùa bạn, mỗi lần bạn nói bạn thật tự hào mình là người Việt Nam, thực ra là bạn đang tự hào về cái gì đó?? Chưa lần nào bạn trả lời được cho mình sau cái lần bạn bảo "tôi tự hào vì dân tộc mình là một dân tộc anh hùng", và mình đã chỉnh lại "là một dân tộc đã từng anh hùng".
Tự hào gì khi nhìn lại lịch sử, đất nước mình đã quá tụt hậu so với bạn bè xung quanh?
Nếu chỉ nhìn lại lịch sử và ngây ngất với lòng tự hào??? thì nên chăng hoán đổi hai chữ tự hào thành "tự sướng" thì mới hợp thời bạn ạ.
"Bạn" biết không lúc mình viết cho bạn những dòng này thì những người trẻ đi biểu tình ở Hà Nội đã được các "lực lượng mẫn cán" đến thăm và động viên gia đình các bạn ấy đừng để con em mình đi biểu tình nữa.
Bài học về lòng yêu nước không lẽ bị đánh cắp trắng trợn như vậy sao "bạn" ta?
Những người trẻ ấy là ai?
Là chàng thanh niên ôm đàn hát say sưa những bài ca yêu nước, dõng dạc hô to khẩu hiệu "Phản đối Trung Quốc xâm lược", là cô gái tuổi mới đôi mươi vừa rời ghế giảng đường đại học để vào đời, là những thanh niên tri thức trẻ, nhiệt thành trong hoạt động xã hội và đau đáu với vận mệnh Tổ quốc mình, là cô giáo trẻ thướt tha trong tà áo dài, xuống đường vì không thể nhịn nhục mãi.
Bài học nào cho quê hương hôm nay từ những người trẻ như vậy hỡi "bạn" ta??
"Bạn" có nhìn vào đôi mắt trẻ thơ khi đi biểu tình cùng với cha mẹ hay anh chị không? Liệu những ánh mắt đó có còn ngây thơ nổi không khi thấy "các chú kia" dẫm đạp hay trói giật cánh khỉ ai đó không? Với những đứa trẻ hiếu động và tò mò, một "câu hỏi nhỏ không lời đáp" sẽ xuất hiện đấy bạn ạ. Bạn thử cho mình một câu trả lời ngắn xem sao?
"Bạn" thân mến, nếu bạn đã đọc xong bài viết của mình?
Bạn hiểu như thế nào, đó là chuyện của bạn, trong cái hiểu của bạn bao gồm nhận thức và thái độ. Cả hai điều này mình không thể xen vào. Mình chỉ mong bạn coi đây là ý kiến trao đổi thẳng thắn về một vấn đề không khó hiểu nhưng rất khó thực hiện.
Tuy nhiên, khó không có nghĩa là không thể, thưa bạn.
Hãy làm thế nào để được sống tử tế ngay trên chính quê hương mình, bạn nhé!
Trân trọng!

một bài viết quá hay , bài viết này làm rất nhiều người phải suy nghĩ , nhưng suy nghĩ rồi thì làm đươc gì đây ?????
Trả lờiXóamünchen 16-08
Hoàng Tuấn
Quỳnh có hiểu biết nhưng người VN thì không có nhiều người như cô.
Trả lờiXóaCám ơn một bài viết rất hay
Trả lờiXóaMot cau hoi kho nua la lam sao song tu te o nuoc ngoai doi voi nhung dong bao cua minh dang bi doi xu khong duoc tu te o trong nuoc.
Trả lờiXóa"Bác Hồ- vị cha già kính yêu của dân tộc" Ngày xưa khi còn đi học mình thường bị nhồi nhét vào đầu những câu nói như vậy. Bất ngờ mới đây nhân ngày sinh nhật của Phidel Castro mình lại nghe đài HTV ca ngợi Phidel là vị cha già kính yêu của dân tộc Cuba. Không biết ông Phidel có ngượng không khi được người anh em CSVN tưng bốc như vậy. Nhưng đối với CSVN đó là chuyện thường ngày nên trở thành quen thuộc rồi. Người dân nghe riếc cũng thành quen nên không thèm phản ứng. Dân tộc VN này đã có bao đời, không ai đủ tư cách xưng cha dân tộc này cả. Đúng là giọng điệu tuyên truyền lố bịch của CS. CS cố sức thần tượng hóa HCM và bằng mọi cách giấu nhẹm những xấu xa, tội lỗi của ông ấy. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Con người ai cũng có lúc mắc sa lầm.
Trả lờiXóaHê hê Mẹ Nấm ơi, mình thuộc chi đội Vừ A Dính đây. Ôi cái ngày xưa cứ tuần nào chả tập đội ngũ rồi chào cờ rồi chả hô Vì Tổ Quốc XHCN, vì lí tưởng Bác Hồ vĩ đại, hãy sẵn sàng mình thì cứ hô sảng hồn sảng hồn sảng hồn. Ngày xưa đi học chúng cứ cho mình danh hiệu cháu ngoan bác Hồ mà mình chả quan tâm Cứ lohọc cho giỏi chứ mấy cái đó mình biết tỏng.
Trả lờiXóaHê hê Mẹ Nấm ơi, mình thuộc chi đội Vừ A Dính đây. Ôi cái ngày xưa cứ tuần nào chả tập đội ngũ rồi chào cờ rồi chả hô Vì Tổ Quốc XHCN, vì lí tưởng Bác Hồ vĩ đại, hãy sẵn sàng mình thì cứ hô sảng hồn sảng hồn sảng hồn. Ngày xưa đi học chúng cứ cho mình danh hiệu cháu ngoan bác Hồ mà mình chả quan tâm Cứ lohọc cho giỏi chứ mấy cái đó mình biết tỏng.
Trả lờiXóaHê hê Mẹ Nấm ơi, mình thuộc chi đội Vừ A Dính đây. Ôi cái ngày xưa cứ tuần nào chả tập đội ngũ rồi chào cờ rồi chả hô Vì Tổ Quốc XHCN, vì lí tưởng Bác Hồ vĩ đại, hãy sẵn sàng mình thì cứ hô sảng hồn sảng hồn sảng hồn. Ngày xưa đi học chúng cứ cho mình danh hiệu cháu ngoan bác Hồ mà mình chả quan tâm Cứ lohọc cho giỏi chứ mấy cái đó mình biết tỏng.
Trả lờiXóaCHA MẸ THÓI ĐỜI ĂN Ở BẠC*
Trả lờiXóaĐồng Lầy
Mình cực ghét các bạn hay "nhân tiện" hô hào, các bạn có ý thức được việc mình nói sẽ làm ảnh hưởng đến sự an toàn của những người trong nước thế nào không?
&&&&&&&&&&&&
Cái note trên là của blogger Mẹ Nấm, một ngươì mà tôi đã từng rất cảm phục và mến mộ. Đọc đi , đọc lại cái note trên của blogger “nổi tiếng” Mẹ Nấm tôi không thể nào tin nổi mNấm lại viết ra những lời "bạc bẽo" như vậy. Theo như nhận định hàm hồ của tôi sau khi đọc cái note trên cũng như hơn 100 cái còm của cái note này thì (theo tôi) cái note có thể dịch nghĩa rằng: “Mấy người hải ngoại ơi, tôi hận mấy người cứ xía vô chuyện của chúng tôi. Cũng vì mấy người (nhiều chuyện), nên họ mới có cớ để đàn áp tụi tôi. Từ nay về sau, xin mấy vị đừng bép xép cái lỗ miệng nữa, để mặc kệ chúng tôi”. Đọc cái còm này và những cái còm đổ tội cho người Việt hải ngoại, tôi cảm thấy “đau” lắm. Tôi chỉ nghĩ nếu không có những đấu tranh, vận động không mệt mỏi của khối người Việt ở hải ngoại (đối với các chính phủ tự do trên thế giới) từ nhiều năm nay thì Việt cộng đã càng tác oai tác quái và càng kềm kẹp người trong nước. Cứ nhìn kỹ đi, vào đầu thập niên 80, ghét ai là Việt Cộng hoặc thủ tiêu hoặc cho một bản án tử hình ngay. Ngày nay dù ít dù nhiều, Cộng sản cũng còn e dè dư luận ngoại quốc và sự chống đối của cộng đồng người Việt. Cứ xem việc CSVN phải trả tự do hay giảm án tù cho những người bất đồng chính kiến trong nước thì biết những việc “nhân tiện hô hào” của người Việt hải ngoại có vô ích không? Ngay cả bản thân người viết cái còm “bạc bẽo” này, cũng đã từng được biết bao người Việt hải ngoại “nhân tiện” đấu tranh “dùm” đó!!! Mong rằng tôi đã hiểu sai ý của người viết mẹ Nấm để tôi có dịp phải hối hận vì sự hồ đồ của minh. Mong lắm thay!
ĐL
3/7/11
OI CAI GI LA CNXH la cong bang va van minh loi tu mieng QUAN tham ma cu bat chuoc nhau de roi den ngay tatca cac quan tham nay se phai ganh chiu nhung bua diu cua ND giang xuong CS la cai quai gi ma la cho ND ta phai ganh chiu nhieu dau thuong nhu vay cai chu nhgia my dan nay da lua doi tu thieu nien nhi dong va da dao tao ra mot lu nguoi chi biet noi doi va lua dao ko con tinh nguoi dau thuong VN
Trả lờiXóaNặc danh says:
Trả lờiXóa06:38 Ngày 16 tháng 8 năm 2011
một bài viết quá hay , bài viết này làm rất nhiều người phải suy nghĩ , nhưng suy nghĩ rồi thì làm đươc gì đây ?????
.......................
Thì xuống đường biểu tình chống Trung Cộng cướp nước, chống Việt Cộng bán nước chứ làm gì nữa hở bạn .
KHI NÀO MẸ NẤM VÀO SAIGON. CHÚC SỨC KHỎE HẸN GẶP Ở SAIGON./.
Trả lờiXóacaothien says:
Trả lờiXóa06:54 Ngày 16 tháng 8 năm 2011
Quỳnh có hiểu biết nhưng người VN thì không có nhiều người như cô.
.......................
Nhiều người như Mẹ Nấm sẽ xuất hiện. Con người sống phải có niềm tin. Nếu không có niềm tin, thà làm con thú cho rồi .
Bạn này nói chuyện rất buồn... nôn
Trả lờiXóavai hom nua ve nhatrang toi se gap me nam.que huong cua chung ta.me nam
Trả lờiXóaTôi đồng ý với ĐL trả lời Mẹ Nấm.Bạn phần nào vội vàng qui chụp bộ phận người khác rồi đó,cụ thể là người Việt hải ngoại.Mặc dù tôi nghĩ cái tâm bạn là tốt.Nhưng có lẽ bạn hơi chủ quan.
Trả lờiXóaPhần bạn nói về những anh hùng thiếu niên VN.Bạn nhắc tới Trần Quốc Toản-Vị Anh Hùng niên thiếu không thể chối cãi.Nhưng bạn để tên AH Trần Q Toản với những cái tên Kim Đồng,Vừ A Dính,Phạm Ngọc Đa e rằng vô tình bạn bôi bác AH Trần Q Toản.Bạn đã đánh đồng TQT với những cái tên "hữu danh vô thực đó".
Những lời lẽ trên thật là quý báu, và sâu sắc. Chỉ tiếc rằng có thực sự thay đổi được những người cần phải nghe hay không lại là một chuyện tưởng chừng không đơn giản. Quả thật “nhận thức là cả một quá trình” (trích Nguyễn Chí Đức). Việt Nam ta đã trải qua bao đau thương mất mát trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn 30 năm cũng chỉ vì “nhận thức là cả một quá trình”. Tôi thực sự quý trọng những người như Bùi Tín, Trần Độ…nhưng để họ có được cái nhận thức ngày hôm nay thì đã có quá nhiều máu xương dân tộc đổ xuống trong đó một phần chắc không nhỏ nguyên nhân là từ chính họ. Và đôi khi có nên tự hỏi tại sao lại có những bất công đến như vậy: chỉ vì để thay đổi một nhận thức của chính mình mà những người ấy đã nhẫn tâm hy sinh bao nhiêu sinh mạng của đồng loại? Vấn đề ở đây là phải cần có bao nhiêu sinh mạng nữa để cho một số con người Việt Nam được có (thay đổi) nhận thức đúng đắn?
Trả lờiXóa‘Cải cách ruộng đất’ với hơn 200 ngàn sinh mạng cũng chỉ làm cho một số nhỏ có thêm nhận thức về Cộng Sản (hẳn ai cũng biết, sau đó với lời xin lỗi của Võ Nguyên Giáp, thì …chuyện đâu lại vào đấy, nhận thức về CS vẫn như cũ), ‘Giải phóng miền Nam’ với hơn nửa triệu tù cải tạo, mấy trăm ngàn sinh mạng trên biễn…. cũng chưa thực sự làm thay đổi nhận thức của đại đa số dân tộc Việt mình về CS…. Vậy bạo gan hỏi Mẹ Nấm, với những lời lẽ trên, liệu có làm thay đổi nhận thức của số người ‘Việt mình’ vốn dĩ rất … bảo thủ? Lời lẽ quý báu trên rất tiếc không cần cho những người thực sự đã có nhận thức, nhưng đối tượng mà nó dành cho (hay mong muốn dành riêng cho) thì có thực sự ‘nhận thức’ được nó hay không? ‘Kiếm báu tặng kẻ thất phu….thành dao chẻ củi’ mất rồi Mẹ Nấm ơi.
Bài viết của Mẹ Nấm rất hay, rất tình người. Bài viết làm tôi nhớ lại một lời trích dẫn trong phim mới "The Help":
Trả lờiXóa"The courage did skip a generation, thank you for bringing it back."
Lòng dũng cảm của dân Việt đã bị thế hệ trước bỏ qua, cám ơn Mẹ Nấm và những bạn trẻ khơi lại lòng dũng cảm đó.