Mùi hương của cuộc cách mạng

Bất chấp bạo lực của chế độ bủa vây quanh khắp chúng tôi, những thành phố được giải phóng đang rộn ràng hân hoan; chúng tôi đã nếm hương vị tự do. Sợ hãi, khiếp đảm, căng thẳng và hồi hộp vốn là tính cách của người Libya ngày trước giờ đây tan biến mất; bao thù oán cũ cũng tan dần theo. Mọi người, không ngại mưa hay đói, đều muốn giúp. Cuộc cách mạng này đã thay hình đổi dạng những người Libya, đã ban cho chúng tôi niềm tin rằng điều chúng ta gọi là tự do phải giành được mới có, và ta không nên hưởng tự do một mình trên nỗi đau mất mát hạnh phúc, công sức hay sinh mạng của bao người khác... - Mohammad al-Asfar

*

Mohammad al-Asfar


(Benghazi, Libya) - Trên đời này không có gì là không thể. Chúng ta có thể bình tĩnh thảo luận bất kỳ chủ đề gì. Chúng ta chỉ cần thiện ý. Cái chuyện "bạn ủng hộ tôi hay chống lại tôi?" xét ra chẳng lợi ích gì. Tôi không ủng hộ bạn, cũng không chống lại bạn, lại càng không đứng ở giữa.

Nếu tôi chọn thái độ thì tôi không phải là nhà văn. Tôi gần bạn, nhưng bạn không thể thấy tôi. Tôi cũng không thể thấy bạn, dù bạn luôn ở trong lòng tôi. Tôi không quan tâm xem xét đến quan điểm của mọi người. Tôi chỉ quan tâm đến bé gái thật thà đã mất người chú trong vụ thảm sát ở nhà tù Libya.

- Chú con hiện giờ ở đâu, hở bố?

- Chú đang đi xa.

- Chú có trở về ngay không?

- Chú sẽ sớm trở về, con yêu, và mang về cho con một cuộc cách mạng rất đẹp.

- Thế tại sao chú không gọi điện thoại về cho bố và con?

- Điện thoại của chú hết phút rồi, nhưng chú sẽ mua thêm phút rồi sẽ sớm gọi về thăm chúng ta, con yêu của bố.

- Bố cho con số của chú nhé. Con sẽ gọi hỏi thăm chú. Con có thẻ điện thoại mà.

- Vậy con hãy gọi bất kỳ số nào giữa số 1 và 1200, chú sẽ trả lời con.

Cháu thật thà kể tôi nghe nó đã gọi chú, và giọng nói trong điện thoại bảo cháu thứ Sáu chú đến thánh đường cầu nguyện.

"Thế rồi con ngủ và mơ thấy, bố biết không," Cháu kể. "Một người đàn ông thật cao đi quanh ngôi mộ của Omar al-Mukhtar ở Benghazi *, rồi ông ta leo lên con ngựa trắng của ông và bay lên trời; bố biết không, ông vẫy tay con và ném cho con một đoá hoa ngát hương. Khi con thức dậy, con không thấy hoa đặt trong lòng mình, nhưng mùi hơi mặn của Benghazi - của Libya- vẫn còn ở đấy; bố hãy cầm tay con và ngủi xem có phải mùi hương không. Con sẽ không bao giờ rửa tay nữa. Con muốn mùi hương ở mãi mãi bên mình."

Tôi bảo con:"Hãy rửa tay bình thường. Mùi hương sẽ không biến mất. Nước chỉ cuốn trôi bụi thôi."



Cuộc cách mạng ở nước tôi đang bừng cháy, và đã đạt được thành công khá lớn ở trong nước và trên trường quốc tế. Mỗi lần một thành phố được giải phóng, các thể chế tạm thời liền xuất hiện để quản lý cuộc sống hàng ngày và bảo vệ tự do, và nhiều thành viên trong tầng lớp lãnh đạo của chế độ cũ, dù họ là các nhân vật chính trị, văn hoá hay thương mại, đều gia nhập cách mạng.

Lá cờ của chúng tôi không còn là cánh đồng xanh ngát; lá cờ chúng tôi hiện giương cao là màu đỏ, màu đen, và màu xanh lá cây với hình lưỡi liềm và ngôi sao ở chính giữa. Những màu sắc này gợi tưởng đến thời đen tối và dưới ách nô lệ thực dân mà chúng tôi đã chịu đựng trong lịch sử của mình.

Trong suốt bao thập niên, trong vòng vây trập trùng của bao mật vụ và chỉ điểm, chúng tôi sống trong vô cùng sợ hãi, bất kỳ lúc nào cũng tưởng mình đi tù hay "mất tích". Không ai có thể can thiệp cho mình; không có toà án thật sự, không có nhân quyền, không có gì hết.

Tất cả mọi thứ trước cuộc cách mạng này đều hoàn toàn phục vụ cho việc làm giàu của bạo chúa và gia đình của y. Tất cả mọi thứ đều vì lợi ích của họ: quân đội, cảnh sát, nước, văn hoá, giáo dục, khách sạn, nhà hàng, lá cờ. Thậm chí cả chuyện giao hợp cũng bị kiểm soát: nhiều người không thể cưới cho đến khi chế độ tổ chức đám cưới tập thể hay cho đến khi họ được "ban tặng" giường ngủ cho đêm tân hôn.

Cách đây mười lăm năm, chỉ trong một đêm, bạo chúa và bọn lính đánh thuê của y đã sát hại 1.200 người tại nhà tù Abu Salim ở Tripoli, nơi giam cầm các tù chính trị. Xác chết nằm xếp lớp lên nhau trong nấm mồ hoang tập thể -những người tù từ khắp miền của Libya, thuộc mọi lứa tuổi, đều bị giết chết mà không có cả đến một phiên toà tượng trưng. Người em duy nhất của tôi là một trong những người tù bị sát hại ấy.

Tôi viết về vụ thảm sát ấy trong tiểu thuyết đầu tay của mình. Và trong tiểu thuyết thứ hai. Và trong tiểu thuyết thứ ba. Và tôi không phải là người duy nhất không thể nào quên. Đêm hè tàn ác ấy là một trong những tia lửa làm cháy bùng lên cuộc cách mạng này. Gia đình của những nạn nhân bị thảm sát đã bắt đầu các cuộc biểu tình hiện nay, ngay đây ở Benghazi, và chẳng mấy chốc những người trẻ của cuộc cách mạng đến gia nhập họ.

Hiện nay, bất chấp bạo lực của chế độ bủa vây quanh khắp chúng tôi, những thành phố được giải phóng đang rộn ràng hân hoan; chúng tôi đã nếm hương vị tự do. Sợ hãi, khiếp đảm, căng thẳng và hồi hộp vốn là tính cách của người Libya ngày trước giờ đây tan biến mất; bao thù oán cũ cũng tan dần theo. Mọi người, không ngại mưa hay đói, đều muốn giúp.

Cuộc cách mạng này đã thay hình đổi dạng những người Libya, đã ban cho chúng tôi niềm tin rằng điều chúng ta gọi là tự do phải giành được mới có, và ta không nên hưởng tự do một mình trên nỗi đau mất mát hạnh phúc, công sức hay sinh mạng của bao người khác.

Tôi hầu như không còn thời gian để viết: nhiều ngày qua tôi hoà mình vào các đám đông. Tôi thà sống trong lòng cuộc cách mạng đang diễn ra hơn là viết về cách mạng - cách mạng còn tươi tắn, mới mẻ quá, chưa bị hoen ố bởi sự thêm thắt và phong tục mù quáng. Đây chính là cuộc mạng thấm đẫm hương vị Libya, là sự pha trộn của tiêu và muối và ánh sáng thơm ngào ngạt tựa như phúc lành từ những lồng đèn của các bậc thánh.

Nhiều năm trước tôi chỉ thỉnh thoảng mới tình cờ gặp lại bạn cũ, ở chợ phiên ngày thứ Sáu hay ở đám tang, lễ cưới và ở các trận đấu thể thao. Còn bây giờ tôi tham gia cùng bạn bè ấu thơ của mình trên các đường phố và ngõ hẻm cách mạng.

Tường đã trở thành bích họa, điểm xuyến với những khẩu hiệu mới ca ngợi vinh quang của cách mạng và những liệt sĩ cách mạng, và tố cáo những tên bạo chúa và các hình thức khủng bố của chúng. Những câu chữ trên tường này tuy sai văn phạm be bét và đầy các lỗi chính tả, nhưng dẫu sao vẫn chân chất và nghệ thuật.

Chúng sinh ra cùng với sự chào đời của tự do và cuộc sống mới, và những tranh chữ trên tường này chúng ta mãi mãi không nên xoá đi. Chúng nên được gìn giữ ở trên tường xưa cho đến ngày ánh nắng mặt trời làm phai nhạt dần, dù tôi không tin rằng mặt trời nỡ lòng nào xoá đi những dấu ấn bất tử như thế.

Tôi không muốn nói về những vụ thảm sát mà chế độ đã gây ra trong mấy tuần qua: thế giới đã lắng nghe và theo dõi những hình ảnh về những tội ác tàn bạo và đau lòng này. Thay vào đó tôi muốn nói về những người chiến thắng, những người đã đánh bại cái chết. Những liệt sĩ của cuộc cách mạng này không chỉ là những nam thanh nữ tú; họ là liệt sĩ thuộc đủ mọi lứa tuổi, thuộc đủ mọi trình độ học vấn, thuộc đủ mọi giai cấp xã hội. Cả Libya đã đồng loạt đứng lên.

Chúng tôi không bắt chước ai, nhưng chúng tôi phải thừa nhận những cuộc cách mạng ở Tunisia và Ai Cập đã cổ vũ chúng tôi. Chúng tôi không thể nào biết đến hạnh phúc chừng nào bạo chúa vẫn còn cai trị; làm sao chúng tôi có thể đến thăm những người Tunisia và người Ai Cập trừ phi chúng tôi có thể ngẩng đầu lên cao như họ, ngẩng đầu lên cao như tất cả những người tự do trên thế giới?

Libya đã kiên nhẫn suốt trong thời gian dài, nhưng lòng kiên nhẫn của chúng tôi không phải là sự hèn nhát. Chúng tôi đã chờ đợi thời điểm thật sự hưng phấn, và do thời điểm ấy đến đúng lúc, chúng tôi đã đạt được mục tiêu của mình, tất cả nhờ vào lòng can đảm và nhờ vào sự phấn khích làm cho cả thế giới kinh ngạc.

Cuộc cách mạng của chúng tôi là cuộc cách mạng của nhân dân, nhân dân không thể còn chịu đựng nổi chế độ độc tài đã bốc mùi hôi thối, nhân dân không thể nào được xoa dịu bằng của bố thí. Áp lực đã lên đến đỉnh điểm. Thế là nhân dân tức nước vỡ bờ và tuyên bố công khai niềm ao ước của họ về một đời sống tốt đẹp hơn.

Từ đấy họ đối mặt với ánh mắt đầy sát khí của bạo chúa, và đối mặt không chỉ với hơi cay mà còn với đạn thật cùng xe tăng, máy bay và đại pháo. Cho nên chúng tôi gọi mình là "cháu của Omar al-Mukhtar", để tỏ lòng tôn kính nhà lãnh đạo kháng chiến đã hy sinh vì tổ quốc vào năm 1931 vì ông dám nói thẳng với các kẻ chiếm đóng người Ý rằng nhân dân Libya nhất định không đầu hàng, và nhất định hoặc chiến thắng hay chết. Theo gương xưa chúng tôi đã kiên trì, chúng tôi đã chịu đựng và chúng tôi đã chiến thắng.

Giờ đây tổ quốc tường chừng như rất đẹp. Phụ nữ ai ai cũng đáng yêu hơn xưa, nụ cười của họ đẹp hơn và tiếng nhạc dậy lên trong lòng họ. Đến những người bệnh cũng được chữa lành; họ bệnh vì ung nhọt độc tài.

Nhân dân toàn thế giới đứng về phía chúng tôi. Và ngay cả trước khi họ ủng hộ chúng tôi, họ cũng đã kính trọng cuộc cách mạng của chúng tôi vì cuộc mạng ấy không bị hoen ố bởi cướp bóc hay phá hoại. Mục tiêu của chúng tôi rõ ràng: đánh sập chế độ Phát xít đã làm cho nước chúng tôi bị cả thế giới xa lánh.

Chúng tôi sẽ biến Libya thành ngọn hải đăng của nền văn minh, khoa học và văn hoá, thành một hệ thống xã hội mà sự thăng tiến chỉ dựa trên giá trị và tài năng nơi mỗi người, không phân biệt ý thức hệ hay gia tộc, đều sẽ xứng đáng với địa vị mình đạt được. Chúng tôi sẽ làm việc một cách hết sức minh bạch, và chúng tôi sẽ làm cho thế giới tin tưởng ở chúng tôi, và giúp đỡ chúng tôi. Mọi người đều tin tưởng vững chắc rằng chúng tôi đã giành được tự do cho Libya, nên bây giờ chúng tôi phải phấn đấu vì sự an toàn của quốc gia. Cách mạng giờ cần tài năng, không cần lòng trung thành.

Nhân dân Libya ngày nay là huynh đệ trong gia đình nhân loại. Chúng tôi có thể tự do nói chuyện với những anh em trong thế giới Ả Rập và ở bất kỳ nơi nào khác, những người anh em mà chúng tôi đã từng ao ước gặp, và giờ đây có thể ôm họ vào lòng mà không sợ hãi. Cuộc đời người dân Libya đã bị tai tiếng suốt bao lâu nay rồi: đối với những ai trong chúng tôi được may mắn đi ra nước ngoài, đi đến đâu chúng tôi cũng đều bị chỉ trỏ tố cáo như tội phạm -nào là vụ mất tích của giáo sĩ phái Shiite Musa al-Sadr người Liban khi ông đến Libya năm 1978; nào là vụ đặt bom Lockerbie năm 1988 và năm sau đến vụ bắn rơi chiếc máy bay hành khách của Pháp trên bầu trời Niger. Nhưng lúc này chúng tôi chứng minh cho thế giới biết rằng nhân dân Libya không có gì đáng chê trách về những hành động này, đáng chê trách chính là chế độ độc tài ghê tởm.


Lâu lắm rồi, tôi hứa với một cháu bé gái người em duy nhất của tôi sẽ trở về. Em ơi, em đã trở về, và em mang về cho cháu một cuộc cách mạng.



*

Mohammad al-Asfar là nhà văn. Nguyên tác tiếng Ả Rập, bản dịch sang tiếng Anh của Ghenwa Hayek.

Tựa đề của người dịch, tựa đề bản tiếng Anh "Libya's Patient Revolutionaries", New York Times 2/3/2011

* Omar al-Mukhtar: một nhà cách mạng Libya (1862-1931), đã lãnh đạo nhân dân Libya kháng chiến chống thực dân Ý trong gần 20 năm.

19 Nhận xét

  1. Các nước Bắc Phi cho nhân Việt nhiều kinh nghiệm đẻ chùng ta giành tự do ,dân chủ!

    Trả lờiXóa
  2. " CACH MẠNG BÂY GIỜ CẦN TÀI NĂNG, KHÔNG CẦN SỰ TRUNG THÀNH"
    CÂU NÓI CỦA TÁC GIẢ NÓI LÊN MỘT VIỆC CẦN THIẾT CHO HẬU CÁCH MẠNG; cẦN TÀI NĂNG ĐỂ KIẾN THIẾT, PHỤC HỒI NHŨNG MẤT MÁT ĐỔ VỠ SAU NHỮNG NĂM DÀI ĐEN TỐI!
    cÒN cs THÌ SAU CÁCH MẠNG THÀNH CÔNG LẠI KHÔNG DÙNG TÀI NĂNG, MÀ CHỈ CẦN SỰ TRUNG THÀNH ĐỂ CỦNG CỐ CHẾ ĐỘ ĐỂ TRỊ DÂN THEO CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI , CỦNG CỐ QUYỀN LỰC, VƠ VÉT
    CHIA CHÁC CHO NHỮNG KẺ TRUNG THÀNH VỚI CHẾ ĐỘ.

    NHÌN CHO RÕ CUỘC CÁCH MẠNG THÁNG TÁM. NGƯỜI CS VN LIÊN KẾT VỚI CS QUỐC TẾ ĐỂ CHIẾM ĐOẠT. MỘNG CUẢ HỌ LÀ NHUỌM ĐỎ TOÀN THẾ GIỚI ĐỂ NHÓM LÃNH ĐẠO CÙNG NHAU CHIA CHÁC QUYỀN LỢI VÀ PHÂN PHÁT CHO NHỮNG KẺ TRUNG THÀNH VỚI HỌ. CÒN DÂN THÌ XƠ XÁC, NGHÈO ĐÓI. NGƯỜI DÂN DƯỚI CHẾ ĐỘ CS CHỊU HẾT SỰ HOÀNH HÀNH CUẢ XÃ HỘI ĐỎ ĐỀN XÃ HỘI ĐEN VÀ XÃ HỘI CHŨ NGHĨA

    MỘT ĐIỀU QUAN TRỌNG TRONG BÀI NÀY LÀ NÓ HỖ TRỢ TINH THẦN CHO CHÚNG TA.
    HỌ CÓ CÙNG MỘT HOÀN CẢNH NHƯ CHÙNG TA NHÂN DÂN HỌ CŨNG BỊ ĐÀN ÁP ĐÈ NÉN, KHÔNG TỰ DO. CHO ĐẾN KHI TỨC NƯỚC VỠ BỜ, TOÀN DÂN VÙNG DẬY...

    CUỘC CÁCH MẠNG CỦA HỌ ĐANG THÀNH CÔNG!

    CÒN CHÚNG TA THÌ SAO ????

    TÙY THUỘC VÀO CHÚNG TA MÀ THÔI.

    Trả lờiXóa
  3. Áp bức
    Khốn khổ thay cho một dân tộc đón tiếp kẻ xâm lăng nó bằng tiếng trống.
    Khốn khổ thay cho một dân tộc khi ngủ thì căm thù áp bức nhưng khi thức thì chấp nhận nó.

    Khốn khổ thay cho một dân tộc chỉ cất cao giọng nói khi đi đàng sau quan tài và chỉ ngữa mặt khi nằm trong nghĩa địa.

    Khốn khổ thay cho một dân tộc chỉ nổi loạn khi chiếc cổ của nó bị kê trên đoạn đầu đài.

    Trả lờiXóa
  4. Công dân
    Là thừa nhận các quyền của kẻ khác trước khi đòi hỏi các quyền của chính mình, nhưng luôn luôn ý thức về chúng.

    Là được sống tự do trong ngôn từ và hành động, nhưng đồng thời biết rằng tự do của mình lệ thuộc vào tự do của người khác.

    Là tạo ra cái hữu dụng và cái xinh đẹp bằng đôi tay mình, và trong yêu thương và tin tưởng, ngưỡng mộ những cái được người khác tạo ra.

    Là sản xuất qua lao động và chỉ bằng lao động, tiêu pha dưới mức làm ra của mình để con cái các bạn không bị lệ thuộc vào sự trợ giúp của nhà nước khi các bạn không còn nữa.

    Trả lờiXóa
  5. Người yêu nước
    Có phải bạn là kẻ làm chính trị đang nói với lòng mình rằng: "Ta sẽ sử dụng xứ sở cho lợi lộc của riêng ta?" Nếu thế, bạn chẳng là gì cả mà chỉ là ký sinh trùng sống trên da thịt của người khác.

    Hoặc bạn là người yêu nước nhiệt thành, kẻ đang thì thầm vào tai của cái tôi bên trong bạn rằng: "Tôi tha thiết phục vụ đất nước mình như một tôi tớ trung thành." Nếu thế, bạn là một ốc đảo trong sa mạc sẵn sàng làm nguôi cơn khát của kẻ lữ thứ.

    Trả lờiXóa
  6. CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI Ở ĐÂU CŨNG VẬY, NHÂN DÂN LÀ NÔ LỆ KIỂU MỚI. CỘNG SẢN VN NGOÀI KHỦNG BỐ, BỎ TÙ, THỦ TIÊU NHÂN DÂN, NHƯ ĐỘC TÀI LYBIA, CHÚNG CÒN PHẠM 1 TỘI, MÀ GADAFI CHÀO THUA, VÌ TIỀN CHÚNG BÁN NƯỚC, BÁN ĐẤT CUĂ TỔ TIÊN

    Trả lờiXóa
  7. Đọc những lời tâm sự chân thành của một người dân Lybia,
    mà sao tôi thấy nó giông giống như là một lời tâm sự của
    một người cùng hoàn cảnh, một lời than vãn của một người
    dân Việt Nam nào đó về cái chế độ và cái gọi là nhà nước
    vì dân và cho dân của mình.
    Chỉ có một điều mỉa mai, là nhân dân Việt Nam của chúng
    ta chưa được may mắn ngửi thấy mùi hương lạ của loài hoa
    Lài mà chúng ta vẫn hằng ao ước như người dân Lybia, hay
    người dân xứ Ả Rập xa lạ tận Trung Đông !!! Bao giờ thì
    nhân dân Việt Nam chúng ta mới được ngửi thấy mùi hương
    của loài hoa cách mạng này ??? Tại sao những người dân
    Bắc Phi, những người dân Trung Đông làm được cuộc cách
    mạng dân tộc dân chủ cho quê hương đất nước của họ, mà
    chúng ta chưa làm được ??? Câu trả lời là của những người
    yêu nước Việt Nam, những người còn có tấm lòng, còn quan
    tâm đến vấn nạn và sự sống còn của quê hương tổ quốc, của
    toàn thể nhân dân Việt Nam không phân biệt tôn giáo, đảng
    phái chính trị, nguồn gốc dân tộc, trong hay ngoài nước.
    Hãy suy nghĩ thật kỹ để có câu trả lời càng sớm càng tốt
    cho câu hỏi hóc búa nhưng vô cùng cần thiết này.
    Chúng ta phải tự cứu chúng ta, đừng kỳ vọng vào bất cứ ai
    có thể làm công việc đó thay ta.

    Trả lờiXóa
  8. Lời tâm sự và niềm tin của nhân dân Việt nam cũng tương tự như nhân dân Lybia :""Nhân dân toàn thế giới sẽ đứng về phía chúng tôi. Và ngay cả trước khi họ ủng hộ chúng tôi, họ cũng sẽ kính trọng cuộc cách mạng của chúng tôi vì cuộc mạng sắp tới không bị hoen ố bởi cướp bóc hay phá hoại. Mục tiêu của chúng tôi rõ ràng: đánh sập chế độ độc tài đảng trị đã làm cho nước chúng tôi bị cả thế giới xa lánh.
    Chúng tôi sẽ biến Việt nam thành ngọn hải đăng của nền văn minh, khoa học và văn hoá, thành một hệ thống xã hội mà sự thăng tiến chỉ dựa trên giá trị và tài năng nơi mỗi người, không phân biệt ý thức hệ hay tôn giáo, vùng miền, đều sẽ xứng đáng với địa vị mình đạt được. Chúng tôi sẽ làm việc một cách hết sức minh bạch, và chúng tôi sẽ làm cho thế giới tin tưởng ở chúng tôi, và giúp đỡ chúng tôi. Mọi người đều tin tưởng vững chắc rằng chúng tôi sẽ sớm giành được dân chủ tự do cho Việt nam, nên bây giờ chúng tôi phải phấn đấu và đoàn kết hết sức mình vì công cuộc đấu tranh cho dân chủ, tự do của quốc gia. Cách mạng giờ cần tài năng, không cần lòng trung thành."

    Trả lờiXóa
  9. Cảm ơn người đã có sáng kiến treo cờ, mong toàn quốc làm theo.
    http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/2011/09/co-to-quoc-va-co-dang-treo-nguoc/

    Trả lờiXóa
  10. khong tu cuu minh ai cuu minh .khong chien dau vi tu do .khong doi quyen song thi ai giup minh .khong anh hung nhu dan toc lybia thi ai tiep tro minh hay suy nghi ky .dung cho doi vi da bat dau buoc vao kiep no le gong cum trong tay bon ca xa hoi den .

    Trả lờiXóa
  11. Hảy noi gương nhân dân Libya .Nhân dân VN có bốn ngàn năm văn hiến ,có làm được như nhân dân Libya không .

    Trả lờiXóa
  12. Kính thưa tòan thể ĐỒNG BÀO KHÔNG THỂ thụ động NGỒI CHỜ há miệng chờ sung rụng nữa !!
    TS Hà Sĩ Phu: “Dân chủ, ít nhất phải chờ tới ĐH sau” NGHĨA LÀ Thêm 5 năm nữa ..
    Tổ Quốc Việt Nam đã chậm so với Dân tộc Nhật hơn 150 năm
    Tổ Quốc Việt Nam đã chậm so với Dân tộc Nam Hàn tính từ 1970….
    Vùng lên như Dân tộc TUNISIE để tăng tốc VIỆT SỬ làm sụp đổ chế độ tòan trị độc tài bán Nước CÀNG SỚM CÀNG TỐT !!

    Lửa Thiêng từ TUNIS qua ALGER chắc sẽ đến HÀ NỘI, Việt Nam …..



    Máu người biểu tình đang tưới cây xanh phản kháng
    Tuổi trẻ xứ Tunisie nổi dậy !
    Chống bấp bênh xã hội – thất nghiệp khối hàng
    Không kiểm duyệt báo chí
    Không cấm đóan tường lửa ngăn Internet
    Không ngăn cản blogger Nhà báo Tự do
    Xứ Tunisie đứng đầu trong danh sách kẻ thù của Internet
    *
    Lửa Thiêng đốt cháy gian ác tham nhũng nịnh thần
    Từ Thủ đô Tunis đến các thành phố lớn
    Tunisie hết còn kiểm sóat ngập tràn trong bạo lọan
    Làn sóng đấu tranh lây lan rộng đến nước láng giềng Algérie
    Nguồn cội tội ác là do cỗ máy độc tài Ben Ali
    Tòan trị suốt 23 năm !
    Dân chúng xứ Tunisie từ nay chẳng còn sợ hãi nữa
    Như nước Algérie láng giềng !
    Có mất chăng hai Dân tộc ấy chỉ có mất xích xiềng ! ! !
    *
    Hôm nay quần chúng đang sống trọn vẹn :
    Những khỏanh khắc Mùa Xuân Lịch sử !
    Thôi hết rồi quen thúc thủ im lặng lặng câm
    Thôi hết rồi chịu đựng khổ nhục âm thầm
    Sau gần ba Thập kỷ – giờ đây dân chúng vùng lên !
    Nắm Vận mệnh mình Vận Nước trong tay
    Tunisie từ nhiều năm nay
    Như hoang mạc rừng khô bây giờ bén lửa
    Xứ Tunisie bừng lên dậy Lửa thiêng
    *
    Cũng đến phiên bừng lên lây bệnh Nước Algérie láng giềng
    Thủ đô Alger rực trời lửa đỏ
    Ngọn lửa bừng lên từ Thái Hà – Hà Nội
    Ngọn lửa bừng lên từ Cồn Dầu – Đà Nẵng
    Ngọn lửa bừng lên từ Dân lành Bắc Giang
    Ngọn lửa Thăng Long bừng lên từ Ba Đình
    Xuất phát từ sau bức Tường lửa là Sự Thật !
    *
    Việt Nam ơi vươn mình lên !
    Nước Việt ơi ! Ôi mối Diễm tình dịu dàng ngây thơ ! ! !
    Dấu yêu ơi ! Khiến ta đây đến dại khờ .. ..
    Yêu dấu ơi ! Tràn ngập Tim ta :
    Nguồn cảm hứng hòa điệu du dương vu vơ
    Soi bước ta đi trên con Đường Sáng
    Khắc giờ Việt Sử đang lại điểm vang !
    Chúng ta cùng nắm tay nhau lên đàng ! !
    Chúng ta cùng chiếm hữu đấu trường hiện trường Lịch sử
    Cùng nhau thốt nên lời thi ca hòa lẫn lời nguyện cầu
    Âm thầm vang lời cầu khẩn thiết tha da diết
    Từ Tâm hồn Người, Việt Nam thăm thẳm sâu .. ..


    Nguyễn Hữu Viện

    Trả lờiXóa
  13. người miền namlúc 20:47 10 tháng 9, 2011

    VN đã kiên nhẫn suốt trong thời gian dài, nhưng lòng kiên nhẫn của chúng tôi không phải là sự hèn nhát. Chúng tôi đã chờ đợi thời điểm thật sự hưng phấn, và khi thời điểm ấy đến đúng lúc, chúng tôi sẽ đạt được mục tiêu của mình, tất cả nhờ vào lòng can đảm và nhờ vào sự phấn khích làm cho cả thế giới kinh ngạc.

    Cuộc cách mạng của chúng tôi là cuộc cách mạng của nhân dân, nhân dân không thể còn chịu đựng nổi chế độ độc tài đã bốc mùi hôi thối, nhân dân không thể nào được xoa dịu bằng của bố thí. Áp lực đã lên đến đỉnh điểm. Thế là nhân dân tức nước vỡ bờ và tuyên bố công khai niềm ao ước của họ về một đời sống tốt đẹp hơn.
    (trích và có sửa đổi)

    Trả lờiXóa
  14. Canh me trước cổng ĐH Kiến trúc đập vở đầu con thằng 3D thì mói trả được thù cho anh em Dân chủ.
    Đúng là xã tắc VN đã đến hồi mạt vận. Riêng bọn An ninh Quận 1, Tôi biết rỏ mặt từng thằng, bọn này suốt ngày chỉ có nhậu nhẹt, chơi gái và dở trò rất mất dạy với dân lành. Tiên sư cha nhà nó, trước sau rồi bọn này cũng bị quả báo. Tôi dám cá với mọi người, sau các anh em dân chủ, sẽ tới lượt ông Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, BBu Đỗ Trung Quân ... cũng sẽ cùng chung số phận ... còn mấy thằng bị thịt Lê văn Nuôi, Nguyễn Thành Tài Q4, Nguyễn văn Đua Q4 thì ngồi nhà uống XO và hưởng thụ mấy em chân dài ... tức là bây giờ mới lộ rỏ bộ mặt thật... "Chống bất công giai cấp" mà trước năm 75 các ngài đấu tranh trong thời còn ngồi ở ghế nhà trường TH "NGUYỄN TRÃI QUẬN 4". Đúng là đáng kinh tỡm cho bọn "Cõng rắn cắn gà nhà" . Bây giờ mới thấy y như hồi nhỏ, tôi học Sử trong quyển "Câu hỏi Thường Thức Lớp 5" có câu hỏi HS lớp 5 thi chuyển cấp lên Lớp 6 (Đệ Thất) như sau: " Em hãy cho biết ai là nhân vật cõng rắn cắn gà nhà trong lịch sử VN vào thời chế độ Mãn Thanh Trung Quốc?". Trả lời: Anh em cùng cha khác Mẹ của Mit - tờ Nguyễn Chí Thanh: Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Chí Vịnh, nói chung là Hậu Duệ của LÊ CHIÊU THỐNG.
    LÊ VĂN NUÔI

    Trả lờiXóa
  15. Luc Dia CHAU PHI,the ky 21 co con No Le khong...???
    Ho da lam duoc,cai ma Nhan Dan VietNam van Dang lam .Nhung Chua Duoc
    Ho hon chinh ta vi Long Yeu nuoc...???
    Ho hon chung ta ve Suc Manh....???
    Ho Doan Ket hon chung ta...???
    Ho cung nhu Chung Ta ______________________________
    Chung ta van Chua THANH CONG Vi Sao...???
    Vi nhan dan chung ta : KHONG Co Vu Khi. TheThoi./.

    Trả lờiXóa
  16. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  17. Trơi ui!Bao giờ đến Việt nam nhỉ?Các nhà iu nước ui? các ông ở đâu rồi?Người ta đang hân hoan chào đón ngày mới tươi sáng.Sao cứ mãi ở mấy blog này vậy?Sao chỉ bàn mà không xuống đường như họ.Sao chỉ nói mà không cầm súng xả vào lũ cướp ngày đang ngày một tàn bạo và độc đoán nhỉ?Không ai dám cầm bom ba càng lao vào xe tăng địch nhỉ.Cái gan anh hùng ngàn xưa đi đâu mất tiêu rùi?
    Lũ giặc trên cạn,lũ cướp trên biển đã làm tê liệt hết cả tinh thần rùi sao?
    Lại làm đơn khiếu kiện à?Dân khiếu kiện Trung ương,Trung ương khiếu kiện Liên hợp quốc là hợp lý à?Hihi!Hãy nhìn nước Mỹ,chân lý của họ là gì nhỉ?Phải chăng có cái tương đồng với bà Út Tịch"còn cái lai quần cũng đánh".Hãy xem bà Thatcho nước Anh cách đay mấy thập kỷ trước,chơi ngay Achentina.Hihi!Dan và Quan nước này đều giống nhau ,đều chờ ngày phán xử cuối cùng ,trăm sự nhờ chúa.Hihi.....

    Trả lờiXóa
  18. (...Cuộc cách mạng của chúng tôi là cuộc cách mạng của nhân dân, nhân dân không thể còn chịu đựng nổi chế độ độc tài đã bốc mùi hôi thối, nhân dân không thể nào được xoa dịu bằng của bố thí. Áp lực đã lên đến đỉnh điểm. Thế là nhân dân tức nước vỡ bờ và tuyên bố công khai niềm ao ước của họ về một đời sống tốt đẹp hơn...)Mọi chế độ dộc tài gian ác đều giống nhau,nên ngày tàn của những chế độ này cũng lần lược ra đi như nhau.Khi mọi người dân đều là nạn nhân của chế độ ngụy quyền này,thì chúng ta có thêm niềm tin vững chắc ngày tàn của chế độ không xa.Tự do dân chủ có được phải hy sinh bằng máu và nước mắt,chúng ta đã SẲNG SÀN chưa ?Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi ?

    Trả lờiXóa
  19. NHÂN DÂN VIỆT NAM CHƯA HỀ THẤT BẠI VỚI TRUNG QUỐC NGÀN NĂM QUA VÀ VỀ SAU !lúc 22:29 12 tháng 9, 2011

    Nhân dân Việt nam quá rành và chán Trung quốc.Suốt ngàn năm qua nó luôn nể sợ Việt nam.Nhân dân Việt nam chiến tranh từ ngàn xưa cho đến nay không bao giờ sợ Trung quốc.Nếu nóng nảy dạy dột thì sẽ gánh lấy hậu quả và bài học quá cũ mèm nhục nhã ngàn năm và bị thế giới khinh bỉ!

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn