Phạm Hồng Sơn (danlambao) - “The Beauty of Humanity Movement” là cuốn tiểu thuyết của nữ nhà văn, người Canada, Camilla Gibb, do Doubleday Canada xuất bản lần đầu tháng 09/2010 và vừa tái bản tại Mỹ và Anh đầu năm 2011. Tiểu thuyết này đã được BBC tiếng Việt giới thiệu, nhưng sau khi trực tiếp đọc cuốn truyện tôi thấy những gì BBC giới thiệu chưa đủ nói lên được những điều quan trọng cuốn truyện muốn truyền tải tới bạn đọc – những điều, theo đánh giá của cá nhân tôi, đang rất cần cho sự phát triển của Việt Nam. Vậy xin giới thiệu và chia sẻ thêm với độc giả.
Trung tâm của cuốn tiểu thuyết “The Beauty of Humanity Movement” (tạm dịch: Vẻ đẹp của Phong trào Nhân văn) xoay quanh một ông già bán phở rong tại Hà Nội có biệt tài trong cách chế biến nước dùng phở vào thời điểm khoảng năm 2007. Nhưng câu chuyện sẽ dẫn ta qua một quãng thời gian trải dài từ những năm 40, 50 của thế kỷ trước, qua các thời kỳ “cải cách ruộng đất”, “bao cấp”, qua “đổi mới” và tới tận sát thời điểm cuốn sách được xuất bản. Ông già Hưng bán phở rong chính là một nhân chứng, một người bạn, một người học trò và là ân nhân của một nhóm thực khách quen thuộc ở quán phở của ông tại Hà Nội vào những năm 1950. Những thực khách quen xa xưa đó là những họa sỹ, nhà thơ, nhà văn, nhà tư tưởng không chấp nhận sự chỉ đạo, áp đặt, nô dịch về suy nghĩ, sáng tác của chế độ mới hình thành trên miền Bắc Việt Nam sau cuộc “cách mạng” do những người cộng sản lãnh đạo. Nhân vât thứ hai là một cô gái Việt kiều người Mỹ, có tên Maggie Lý, trở lại Việt Nam để tìm lại bố, đúng hơn là đi tìm lại quá khứ và hình ảnh của người bố đã bị mất liên lạc với mẹ con cô, khi cô (lúc đó mới vài tuổi) và mẹ vội vã lên máy bay sang Mỹ trong những giây phút hỗn loạn của thời khắc 30/04/1975. Một trong những điều thôi thúc Maggie Lý đi tìm lại quá khứ của bố mình là ký ức tuổi thơ của cô về những ngón tay cong queo như những móng chim của bố cố quặp chiếc bút để vẽ cho cô những bức tranh. Bố của Maggie Lý chính là một cộng tác viên của phong trào “Nhân văn”, ông đã trốn thoát vào Nam và sau đó bị kẹt lại Sài gòn trong những giây phút định mệnh cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa, rồi mất tích. Gặp nhiều trắc trở và có nhiều lúc Maggie Lý định bỏ cuộc, không chỉ vì thấy vô vọng mà cô còn phát hiện ra bố cô chỉ là một trong số hàng triệu nạn nhân của chế độ mà bố cô đã phải chạy trốn và bố cô cũng chưa phải là nạn nhân bất hạnh nhất. Cuối cùng, Maggie Lý đã xác định lại được đúng lịch sử của bố mình, một họa sỹ không khuất phục bạo quyền đã bị “người ta” cố tình loại bỏ khỏi nghề nghiệp (bằng những viên gạch đập lên các ngón tay cho đến nát) và tẩy đi mọi dấu vết đã hiện diện trên đời dù là nhỏ nhất (như cái tên sinh viên trong hồ sơ lưu trữ của một trường mỹ thuật). Từ hai nhân vật chính này độc giả sẽ gặp thêm nhiều nhân vật với những tính cách, quá khứ, quan niệm, trăn trở khác nhau về cuộc sống, xã hội thuộc nhiều thời kỳ của Việt Nam, từ thời “xếp hàng cả ngày để mong mua được vài miếng thịt tiêu chuẩn rồi cuối cùng được trả lời là “hôm nay không có thịt” “, thời của những thanh niên đắm đuối với Việt Nam Idol, hay những nhân vật, những cái tên chỉ xuất hiện thoáng qua cũng đủ gợi lên những suy nghĩ trái ngược hay làm nhớ đến những biến cố, biến chuyển lớn, phức tạp của Việt Nam trong thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21.
Nhưng “The Beauty of Humanity Movement” không chỉ làm nổi lên sự bi tráng, bi kịch của “Nhân văn-Giai phẩm” hay những nhẫn tâm, ác độc, xảo quyệt trong việc dập tắt khát vọng tự do của giới nghệ sỹ, trí thức. Với cách tiếp cận đa diện về chính trị, văn hóa, lịch sử, truyền thống, “The Beauty of Humanity Movement” còn làm bật lên những thiếu hụt nhận thức có tính nền tảng cho một Việt Nam dân chủ như sự nhận thức đúng về tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, chủ nghĩa tư bản có trách nhiệm (responsible capitalism), hòa giải, hòa hợp giữa người Việt Nam với nhau hay việc hiểu được đúng hậu quả mối quan hệ giữa Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh…
Khi gập cuốn truyện lại, lúc không còn trang nào để lật nữa, độc giả Việt Nam vẫn có thể phải vấn vương mãi trong đầu nhiều điều mà các nhân vật hay người kể chuyện đã nói đến hay gợi ra. Ta đã hiểu đúng về tự do ngôn luận chưa nếu ta không muốn để người khác được nói ra điều mà ta cho là lố lăng, là có hại cho xã hội? Đất nước có “đứng lên” (emerging) được không, có chống được cái ác không, nếu ai cũng chỉ coi gia đình mình là quan trọng nhất? Phải chăng sự trì trệ, lạc hậu trong chính suy nghĩ của ta là nguyên nhân của những bất công, ngang trái ngoài xã hội? Tư lợi (self-interest) có luôn luôn là điều xấu như ta vẫn nghĩ? Một đất nước sẽ ra sao khi nó tự xóa đi lịch sử của mình, xóa đi hết thảy những gì trái ngược với Đảng? v.v.
Có thể nhiều nhà văn Việt Nam cũng để ý, trăn trở tới những vấn đề tương tự kể trên, nhưng để có một tác phẩm văn học Việt nêu lên được những vấn đề như thế, đến nay, vẫn không phải là điều dễ dàng. Vì vậy “The Beauty of Humanity Movement” là một tác phẩm văn học không chỉ hữu ích cho người Việt Nam mà còn rất xứng đáng được người Việt Nam trân trọng, cảm ơn. Chỉ tiếc rằng “The Beauty of Humanity Movement” chưa được dịch sang tiếng Việt và nếu có được dịch cũng chưa thể xuất bản một cách hợp pháp tại Việt Nam.
18/09/2011
Phạm Hồng Sơn
danlambaovn.blogspot.com
Trung tâm của cuốn tiểu thuyết “The Beauty of Humanity Movement” (tạm dịch: Vẻ đẹp của Phong trào Nhân văn) xoay quanh một ông già bán phở rong tại Hà Nội có biệt tài trong cách chế biến nước dùng phở vào thời điểm khoảng năm 2007. Nhưng câu chuyện sẽ dẫn ta qua một quãng thời gian trải dài từ những năm 40, 50 của thế kỷ trước, qua các thời kỳ “cải cách ruộng đất”, “bao cấp”, qua “đổi mới” và tới tận sát thời điểm cuốn sách được xuất bản. Ông già Hưng bán phở rong chính là một nhân chứng, một người bạn, một người học trò và là ân nhân của một nhóm thực khách quen thuộc ở quán phở của ông tại Hà Nội vào những năm 1950. Những thực khách quen xa xưa đó là những họa sỹ, nhà thơ, nhà văn, nhà tư tưởng không chấp nhận sự chỉ đạo, áp đặt, nô dịch về suy nghĩ, sáng tác của chế độ mới hình thành trên miền Bắc Việt Nam sau cuộc “cách mạng” do những người cộng sản lãnh đạo. Nhân vât thứ hai là một cô gái Việt kiều người Mỹ, có tên Maggie Lý, trở lại Việt Nam để tìm lại bố, đúng hơn là đi tìm lại quá khứ và hình ảnh của người bố đã bị mất liên lạc với mẹ con cô, khi cô (lúc đó mới vài tuổi) và mẹ vội vã lên máy bay sang Mỹ trong những giây phút hỗn loạn của thời khắc 30/04/1975. Một trong những điều thôi thúc Maggie Lý đi tìm lại quá khứ của bố mình là ký ức tuổi thơ của cô về những ngón tay cong queo như những móng chim của bố cố quặp chiếc bút để vẽ cho cô những bức tranh. Bố của Maggie Lý chính là một cộng tác viên của phong trào “Nhân văn”, ông đã trốn thoát vào Nam và sau đó bị kẹt lại Sài gòn trong những giây phút định mệnh cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa, rồi mất tích. Gặp nhiều trắc trở và có nhiều lúc Maggie Lý định bỏ cuộc, không chỉ vì thấy vô vọng mà cô còn phát hiện ra bố cô chỉ là một trong số hàng triệu nạn nhân của chế độ mà bố cô đã phải chạy trốn và bố cô cũng chưa phải là nạn nhân bất hạnh nhất. Cuối cùng, Maggie Lý đã xác định lại được đúng lịch sử của bố mình, một họa sỹ không khuất phục bạo quyền đã bị “người ta” cố tình loại bỏ khỏi nghề nghiệp (bằng những viên gạch đập lên các ngón tay cho đến nát) và tẩy đi mọi dấu vết đã hiện diện trên đời dù là nhỏ nhất (như cái tên sinh viên trong hồ sơ lưu trữ của một trường mỹ thuật). Từ hai nhân vật chính này độc giả sẽ gặp thêm nhiều nhân vật với những tính cách, quá khứ, quan niệm, trăn trở khác nhau về cuộc sống, xã hội thuộc nhiều thời kỳ của Việt Nam, từ thời “xếp hàng cả ngày để mong mua được vài miếng thịt tiêu chuẩn rồi cuối cùng được trả lời là “hôm nay không có thịt” “, thời của những thanh niên đắm đuối với Việt Nam Idol, hay những nhân vật, những cái tên chỉ xuất hiện thoáng qua cũng đủ gợi lên những suy nghĩ trái ngược hay làm nhớ đến những biến cố, biến chuyển lớn, phức tạp của Việt Nam trong thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21.
Nhưng “The Beauty of Humanity Movement” không chỉ làm nổi lên sự bi tráng, bi kịch của “Nhân văn-Giai phẩm” hay những nhẫn tâm, ác độc, xảo quyệt trong việc dập tắt khát vọng tự do của giới nghệ sỹ, trí thức. Với cách tiếp cận đa diện về chính trị, văn hóa, lịch sử, truyền thống, “The Beauty of Humanity Movement” còn làm bật lên những thiếu hụt nhận thức có tính nền tảng cho một Việt Nam dân chủ như sự nhận thức đúng về tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, chủ nghĩa tư bản có trách nhiệm (responsible capitalism), hòa giải, hòa hợp giữa người Việt Nam với nhau hay việc hiểu được đúng hậu quả mối quan hệ giữa Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh…
Khi gập cuốn truyện lại, lúc không còn trang nào để lật nữa, độc giả Việt Nam vẫn có thể phải vấn vương mãi trong đầu nhiều điều mà các nhân vật hay người kể chuyện đã nói đến hay gợi ra. Ta đã hiểu đúng về tự do ngôn luận chưa nếu ta không muốn để người khác được nói ra điều mà ta cho là lố lăng, là có hại cho xã hội? Đất nước có “đứng lên” (emerging) được không, có chống được cái ác không, nếu ai cũng chỉ coi gia đình mình là quan trọng nhất? Phải chăng sự trì trệ, lạc hậu trong chính suy nghĩ của ta là nguyên nhân của những bất công, ngang trái ngoài xã hội? Tư lợi (self-interest) có luôn luôn là điều xấu như ta vẫn nghĩ? Một đất nước sẽ ra sao khi nó tự xóa đi lịch sử của mình, xóa đi hết thảy những gì trái ngược với Đảng? v.v.
Có thể nhiều nhà văn Việt Nam cũng để ý, trăn trở tới những vấn đề tương tự kể trên, nhưng để có một tác phẩm văn học Việt nêu lên được những vấn đề như thế, đến nay, vẫn không phải là điều dễ dàng. Vì vậy “The Beauty of Humanity Movement” là một tác phẩm văn học không chỉ hữu ích cho người Việt Nam mà còn rất xứng đáng được người Việt Nam trân trọng, cảm ơn. Chỉ tiếc rằng “The Beauty of Humanity Movement” chưa được dịch sang tiếng Việt và nếu có được dịch cũng chưa thể xuất bản một cách hợp pháp tại Việt Nam.
18/09/2011
Phạm Hồng Sơn
danlambaovn.blogspot.com



Một ai đó, hãy vì Vẻ đẹp nhân văn của tác phẩm mà lược dịch, post lên cho mọi người nghiền ngẫm đi pls.
Trả lờiXóaKhổ ghê, lại một tác phẩm hay, thuôc loại The Best Seller, hoàn toàn liên quan đến lịch sử Việt, tập quán Việt.....của người Việt, lại hoàn toàn do một người không có chút gì giống Việt viết.
Trả lờiXóaRõ ràng là trong giai đoạn đó, cả dân tộc ta đang NGỦ MÊ , nên "không thấy được điêu mà thiên hạ ai cũng thấy".
MỘNG mà cứ vẫn mãi tin là THỰC khổ ghê !.
Khi nào thì dân tộc tôi tỉnh ngủ hả trời.
BUỒN!
Nó xuất hiện trên toàn thế giới nhưng lại không thể tìm thấy ở VN, đảng đang cố tình ru ngủ cả một dân tộc
Xóadân VN bay gio nhủ mèo Trạng Quỳnh. dòm miếng chả Tụ̉ do thòm thèm lắm, nhủng khg dám mon men đến vì nhỏ́ đến đòn vọt. thôi thì cắn răng nuốt miếng cỏm thủà nó thẩy cho, tụ̉ an ủi rằng nhủ̃ng thủ́ kia là xa xí phẩm, ngày xủa ăn bo bo thì sao.
Trả lờiXóaNông Đức Lưu says:
Trả lờiXóa02:01 Ngày 19 tháng 9 năm 2011 ........
MỘNG mà cứ vẫn mãi tin là THỰC khổ ghê !.
Khi nào thì dân tộc tôi tỉnh ngủ hả trời.
BUỒN!.......
Tôi chia nỗi buồn này với Bác nhé!
Tội nghiêp cho một đất nước đã bị Đảng CS bán mất đi cái LINH HỒN này cho Quỹ.
Một nước Việt Vô Hồn !.
Hén chi: Vô văn hóa, vô thần, vô nhân, vô nghĩa, vô lý, vô trí.....cuồn cuộn bay về phủ lên dân tộc tôi là đúng rồi . Hãy TỈNH dậy bà con tôi ơi!.
Lập một diển đàn (trang blog) để dịc. Mổi người nhận dịch một chương thì chì một thời gian ngắn là hoàn thành trên blog .
Trả lờiXóaQúy vị nào muốn đọc cuốn sách này nguyên bản Anh Ngữ thì để lại địa chỉ email. Tôi sẽ gởi cho.
Trả lờiXóachú Thanh Nguyễn có thể cho tôi xin một bản được không ?
Xóamail tôi là : dinhdung271188888@yahoo.com.vn
bản gốc tiếng Anh nhé . Vì tôi đang muốn học tiếng anh mà .
Cảm ơn chú rất nhiều !
Tôi có đăng thử phần 1 nhưng không thấy hiển thị ra đây. Xin lỗi bạn nặc danh 10:48 chắc có lẽ quá dài, nên tôi đã gởi cuốn sách dạng pdf cho ban quản trị danlambao quyết định và có thể biết cách post cho quý vị dễ đọc.
Trả lờiXóahttp://vietgafreedom.blogspot.com/
Trả lờiXóaCác bạn có thể tạm vào đây, có link để download nguyên bản (maybe) trong đó.
Download dễ dàng nhưng mình dịch sang tiếng Việt kém , ai có phần dịch VN cho tôi xin để gửi cho Bạn ở VN .
Trả lờiXóaCon dzit đet ơi , ráp các phần dịch nghe nó buồn cười lắm ,nhóm tôi tiết kiệm thời gian ,phân công đã gặp trường hợp này rồi .
Trả lờiXóaBố cáo: trước đây tôi có nick là vuong nhưng bây giờ không còn dùng nữa ;ông ( bà ) lấy tên vuong ở trên là một nick khác hoàn toàn xa lạ với vuong trước đây !
Trả lờiXóacứ share ào ào trên mạng đi , dân việt giờ khá tiếng anh lắm không đến nỗi quá điếc như thời xưa đâu .
Trả lờiXóađó là những tác phẩm có giá trị rất lớn vì nó mang tính trung lập không ai đổ thừa là phe phái nào hơn nữa người nước ngoài như cô Camilla Gibb ở tận canada làm gì có hận thù sâu sắc việt nam
tôi nghĩ có rất nhiều nhà nghiên cứu trung lập như vậy có điều ở vn không cho xuất bản thôi , trước đây có mấy người nghiên cứu về cuộc đời ông hồ nhưng đều bị chụp mũ là mỹ giựt dây nhưng tôi hỏi mỹ nó làm gì phải cay cú đến những tiểu xảo kiểu đó, người ta thích nghiên cứu sự thật thì nghiên cứu thôi có điều cộng sản không thích nghe sự thật vì nếu nghe nó sẽ làm sụp đổ hình ảnh thần tượng ,
các bạn trẻ nên tìm đọc những nghiên cứu trung lập sẽ hiểu rõ sự thật lịch sử
Bs Phạm Hồng Sơn đã từng dịch một tài liệu của Mỹ(tôi nhớ không lầm vì việc dịch
Trả lờiXóabài này mà ông bị án 3 năm tù).Nay BS có thể dịch từng phần cho mọi người cùng
thưởng thức.Trong cộng đồng người Việt ở Mỹ có rất nhiều người có khả năng này.
Hy vọng một ngày không xa,bản dịch tiếng Việt sẽ ra mắt độc giả.
Thời bao cấp người ta xếp hàng để khi đến nơi thì nhận được thông tin "thịt đã bán hết". Xếp hàng mua "phở mậu dịch" khi đến lượt thì đó là "miến mậu dịch" vì phở đã hết nếu không muốn ăn thì trả vé (không thấy ai trả). Thực tế nếu có biển "hôm nay không có thịt" thì còn ai xếp hàng? Bởi đấy là sự minh bạch thông tin rất quý hiếm.
Trả lờiXóa