Mai chị có ra Bờ Hồ không?

Phương Bích Đấy là câu hỏi anh công an khu vực thường hỏi tôi vào mỗi thứ bẩy. Lúc đầu thì anh ấy còn vào tận nhà, bảo là đến chơi thôi. Chả biết nói chuyện gì, loanh quanh một lúc thì hỏi câu đó. Khi tôi biết anh ấy vào cốt chỉ có mục đích vậy, để có cái về báo cáo với cấp trên, thì tôi chủ động trả lời luôn. Sau vài bận, để anh ấy khỏi phải mất công vào nhà tôi, tôi nói : Đi hay không tôi sẽ nhắn tin cho – quân dân hợp tác với nhau thế còn gì.

Lúc đầu, nghe chừng anh ấy vẫn chưa tin, sáng Chủ nhật vẫn gọi điện hỏi, qua vài lần thì bắt đầu tin. Tôi vốn là người nói sao làm vậy, ghét dối trá. Giá hẳn như tôi là người hoạt động cách mạng như thời trước thì đã đành một nhẽ, đương nhiên tôi phải quan sát cẩn thận, nhìn trước ngó sau, che giấu hành tung của mình. Nhưng bây giờ thời bình, tôi lại chẳng buôn lậu hay trộm cắp, thì để ý trông chừng công an làm gì? 

Ờ, mà có lần anh ấy hỏi tôi : Tại sao lại cứ phải ra Bờ Hồ? 

Hứ! Tôi ra đó là để khẳng định cái quyền của tôi. Là trên cái đất nước này, tôi có quyền đến nơi nào tôi muốn đến mà không bị cấm. Có thế thôi.

Tuy nhiên, lâu lâu tôi bắt đầu thấy khó chịu. Ơ hay! Đường đường là một người dân lương thiện, sống trong một xã hội dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản như bà phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói, lại cứ phải báo cáo công an là tôi đi đâu, bằng phương tiện gì, vào lúc mấy giờ? Thế chẳng hóa ra tôi đang bị quản thúc à? 

Tôi bắt đầu cáu. Tôi nhắn tin cho anh công an khu vực là tốt nhất anh ấy đừng hỏi tôi, rằng tôi sẽ không trả lời đâu.

Lần đầu tiên ra Bờ Hồ, tôi không thấy bóng dáng công an cả chìm, cả nổi đâu cả. Lạ nhỉ? Dường như không tin, vừa đi tôi còn vừa xăm soi nhìn vào từng gương mặt, cố ý tìm xem có thấy vị nào “quen quen” không. Hoàn toàn không có! 

Ôi chao ơi! Sao lòng tôi thấy nhẹ nhàng thanh thản là thế. Tôi ung dung bước đi, khoan khoái hít thở cái không khí trong lành của Hồ Gươm. Mùa Đông năm nay rét đến chậm. Sang tháng 11 rồi mà tiết trời vẫn man mát, thậm chí mọi người đi dạo chơi chỉ cần mặc áo cộc tay. Tôi gặp bác Khánh chồng bác Trâm cũng ra Bờ Hồ. Hai bác cháu ngồi trên ghế đá, vui vẻ chuyện trò. Hỏi thăm, biết hai vợ chống bác ấy vẫn phải làm một cuộc đào tẩu ra khỏi nhà mình từ hôm trước, để chủ nhật còn được ra Bờ Hồ gặp anh em bạn bè. 

Tôi thắc mắc lắm. Nghe nói bác ấy đã từng đỗ tú tài toàn phần thời Pháp, thế có nghĩa là bác ấy có trình độ ghê đấy. Thế mà sao bây giờ lại chịu o ép một cách ngang nhiên thế. Gặp tôi vài lần, nghe chừng đã tin tưởng tôi, bác ấy mới kể sơ qua chuyện cuộc đời của bác ấy. Tôi ngồi lặng đi! Thực ra không bất ngờ tý nào. Chính vì không bất ngờ về số phận bi thảm của bác ấy cũng như bao nhiêu người cùng cảnh ngộ, tôi chỉ thấy thương cảm lẫn chua xót. Hiểu lý do tại sao bác ấy sống cam chịu thế. (Con người bé nhỏ khắc khổ này đã từng ngồi tù 12 năm không xét xử, từng chung trại giam với Vũ Thư Hiên- tác giả dịch thuật cuốn Bông hồng vàng của Pautopxki và người tù bị giam giữ lâu năm nhất Việt Nam- Tôn Thất Tần)

Có thêm một người mới đến ngồi cùng chúng tôi, một bác người ở Hàng Buồm, hình như cũng có tham gia biểu tình một vài lần. Chúng tôi quay sang nói chuyện thời sự, chuyện kinh tế đang khó khăn như thế nào. Chắc nghe tôi nói thế mọi người buồn cười lắm -dân đen mà lại cứ đi lo tranh việc của đảng và nhà nước. 

Thây kệ chúng tôi! Đói ăn rồi, bây giờ lại đói cả thông tin nữa, thế thì dân đen chúng tôi khác gì…tùy mọi người ví von. Chỉ có điều khi cần đả thông chủ trương gì đó, lại đay nghiến trì chiết rằng dân mình dốt nát quá, ỷ lại quá nên nghèo đói là phải.

Đang vui vẻ chuyện trò, chợt nhìn thấy một khuôn mặt “quen quen” đi đến. Tôi kệ, cứ nói chuyện tiếp, thậm chí còn chủ ý nói to lên cho mọi người cùng nghe. Khuôn mặt “quen quen” ấy dừng lại cạnh tôi, vẻ cười cười. Để một lúc tôi mới quay sang lườm cho một cái:.

- Từ sáng đến giờ không thấy bóng công an, thấy nhẹ hết cả người. Ngồi chơi thấy thoải mái quá. Đấy, thế có phải hơn không? Làm gì mà cứ phải công an chìm công an nổi dày đặc quanh Bờ Hồ thế? Rồi có để làm gì đâu?

- Ừ thì thoải mái, nhưng đi chơi thế này, cần gì phải ăn mặc…

Khuôn mặt “quen quen” nói lấp lửng

- Ăn mặc làm sao? Cái áo No-U này ấy hả. Nó có phạm pháp không? Có bị cấm không?

- Cấm thì không cấm, nhưng mà…

Lại lấp lửng.

- Nhưng mà làm sao? Tôi nói cho cậu biết, nghe nói lần trước công an còn làm khó dễ cho một cậu làm hướng dẫn viên du lịch về cái áo No-U này đấy, thật chẳng ra làm sao cả. Tôi nói thật, tôi thấy rất tự hào khi mặc cái áo No-U này.

- Ừ! Lên đến tận Lũng Cú còn gì.

- Ơ! Hóa ra cũng đọc kia à?

Đúng là đàn bà! Dễ mềm lòng thế! Thấy công an cũng đọc báo lề trái – thì mới biết tôi lên Lũng Cú chứ - tôi trở nên vui vẻ, không có ý đối đầu nữa. Cái cậu có khuôn mặt “quen quen” ấy lập tức tranh thủ, giọng vẻ năn nỉ:

- Thôi trưa rồi, chị về đi để anh em còn nghỉ.

- Ô hay, thế ra vẫn chưa thôi à? Thế ra vẫn phải đi canh chúng tôi à?

- Thì chị ngồi đây nên bọn em mới lại phải ra.

Chán thật! Thế mà cứ tưởng công an đã xác định là chúng tôi vô hại nên bỏ cuộc rồi, không canh chừng nữa rồi. Mọi cuộc tranh luận với công an có bao giờ nhận được câu trả lời đâu, không cười trừ thì cũng vòng vo tam quốc.

Thực ra thì tôi cũng đã chuẩn bị về, chả gì cũng đã hơn 11 giờ. May cho thái độ cậu ta không kẻ cả, không giở giọng khuyên bảo nên tôi cũng không có ý định phản kháng lại, chứ không có khi tôi còn ngồi đến chiều xem họ làm gì được tôi.

- Chả bảo tôi cũng đang định về đây, đấy là tôi hợp tác đấy, chứ không...Thôi em chào các bác em về nhé.

- Ơ chị đi đâu đấy?

- Thì tôi đi một vòng, rồi ra bến xe buýt chứ còn đi đâu.

- Thôi thôi chị đừng đi nữa. Đây có thằng em đây, để nó đèo chị ra bến xe buýt. Chị đi bến nào?

- Không! Tôi không đi xe công an.

- Ôi giời ơi, thì chị cứ coi em như là em của chị đi…

Úi giời! Có tin được không nhỉ? Nói thế thôi chứ tôi lạ gì bụng dạ các cậu. Nay mai có biểu tình chống Trung Quốc nữa, tôi lại đi thì thằng em này cũng hết là em chị luôn. Nhưng rõ ràng là đến bây giờ, họ chả có cớ gì để gây khó dễ cho tôi nên họ mới phải xuống nước thế. 

Tôi cũng không phải là dạng hẹp hòi, giả vờ cự nự tý thế thôi. Chuyện đời lắm cái hài hước thật. Ba tháng trước, công an Hoàn Kiếm bắt tôi nhốt vô đồn, còng tay tôi. Bây giờ lại xung phong đèo tôi ra bến xe buýt, để tôi khỏi mặc áo No-U đi bộ trên phố. 

Trước khi tôi trèo lên sau xe máy, cậu ta còn kịp hỏi tôi:

- Thế hôm qua có ra Hà Đông không?

- Có chứ!

Ý cậu ta hỏi cái vụ mấy người anh em biểu tình bị bắt ở công an Hà Đông hôm qua đấy.

Tuần này, tôi cứ phân vân không biết có nên tiếp tục ra Bờ Hồ không. Chả là mấy hôm trước, chị tổ phó tổ dân phố kể với tôi, lúc đi hái lá tre về làm giá đỗ, nghe thấy mấy cậu công an ngồi ỏ quán nước cạnh đó than thở:

- Quận mình có 2 người đi biểu tình. Bây giờ chỉ còn 1, mà lại rơi vào đúng phường mình. Biết làm thế nào được, nói về quyền công dân thì bà ấy có quyền. Nhưng nếu bà ấy đi vào ngày thường thì còn đỡ, đằng này lại cứ nhè vào chủ nhật mà đi mới khổ. 

Tôi bảo:

- Bọn họ lại nhờ chị thuyết phục em chứ gì?

- Ôi giời, họ biết thừa chả ai thuyết phục được em, là chị hái lá tre cạnh quán nước đấy nên mới nghe thấy chúng nó nói thế.

Tôi chắc qua lời chị ấy kể lại thì nhẹ đi, chứ cung cách nói chyện ngoài quán nước chè của công an thì không lịch sự như thế đâu. Nhưng tôi cũng thấy động lòng. 

A! Thế ra là họ cũng phải thừa nhận chúng tôi có cái quyền ấy rồi đấy. Và rõ ràng việc người dân đi biểu tình chẳng phải là lỗi của công an, thế mà họ cứ bị mất thi đua vì việc để địa phương có người đi biểu tình (!) (làm sao mà cái thi đua rất hình thức ấy nó quan trọng với họ đến thế kia chứ). Rồi dù biết rõ chẳng đem lại kết quả gì, họ cứ bị xua ra để đi canh chừng chúng tôi. Thấy rắn không ăn thua, bây giờ lại phải quay ra mềm mỏng.

Lẽ ra họ cứ để mặc kệ thì tôi đi mãi rồi cũng chán. Nhưng chính cái sự muốn ngăn cấm lại khiến tôi càng muốn khẳng định cái quyền tự do của mình. Tôi đi thế này chả ai trả thêm lương thêm giờ cho tôi, lại tốn tiền đi lại. Còn công an thì họ được hưởng lương ngoài giờ. Cái tiền lương đó có phải trả bằng tiền túi của cái vị bắt họ đi canh chúng tôi đâu, tiền của dân đấy chứ. Họ không tiếc tiền của dân, nhưng tôi thì tôi tiếc. 

Tôi phân vân mãi rồi quyết định nhắn tin cho anh công an khu vực, rằng ngày mai tôi không ra Bờ Hồ, rằng sau này nếu có đi thì tôi sẽ báo. Nhìn cái tin nhắn trả lời, tôi cảm thấy như có sự nhẹ nhõm trong đó: Ok! Cảm ơn chị.

Tôi quyết định sẽ không ra Bờ Hồ trong thời gian tới. Nhưng nếu có biểu tình chống Trung Quốc nữa, chắn chắn tôi sẽ đi. Dù quốc hội khóa này có không ra được luật biểu tình, nhưng rõ ràng khi không có một văn bản luật nào xóa bỏ cái quyền biểu tình trong hiến pháp, thì nó vẫn còn nguyên giá trị chứ.


33 Nhận xét

  1. HOÀNG HỮU PHƯỚC - NÓ ĐÂY RỒI :lúc 06:48 21 tháng 11, 2011

    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Hoan hô Chị Ngọc Bích,
    Tôi thường xuyên vào DLB tất cả các ngày Chúa nhật để xem Chị có khỏe không, NGƯỜI LÍNH GÁC GIẶC KIÊN CƯỜNG của dân tộc Việt. Ngày Chúa nhật nào còn Chị và các Bác ở ngoài bờ hồ thì còn lâu lắm. bọn giặc tàu ô mới dám xâm lược VN như năm 1979.
    Cầu mong cho Chị luôn bình an và mạnh khỏe trước đầu sóng ngọn gió như nữ tướng họ Bùi thời vua Quang Trung diệt giặc tàu mà gò Đống Đa còn lưu niên sử sách.

    Trả lờiXóa
  3. Chị sẽ là Công Nhân mới,
    Đừng sợ tù tội nhé

    Trả lờiXóa
  4. PHƯƠNG BÍCH sao mà chì quá coi chừng bọn chúng trã thù dó nhe cô em '

    Trả lờiXóa
  5. Phương Bích ơi , em nói chuyện với anh CA tên là gì ? số hiệu công tác đơn vị nào ? sao em không nói chính xác , hay em bịa chuyện , là con gái mà đi đưa chuyện là không tốt đâu , ế chồng như chơi đó hiiiiiiiiii

    Trả lờiXóa
  6. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  7. Thằng Mõ Úc Châulúc 09:53 21 tháng 11, 2011

    Gửi Nặc danh 09.24,
    Phương Bích nói chuyện với CA tên là gì thì có mắc mớ gì tới "CAM" đâu mà phải thắc mắc ? Kỳ này dân Hà Nội không còn đi biểu tình rảnh rỗi lắm hay sao mà đi thắc mắc chuyện thiên hạ vu vơ vậy ? Đúng là lũ "CAM" đê tiện !
    Ăn lương của nhân dân thì kiếm chuyện ích quốc lợi dân mà làm. Đừng có làm kiếp chó săn nhục nhã lắm !!!

    Trả lờiXóa
  8. Đàn áp cấm đoán biểu tình xong bày ra trò làm ra luật biểu tình !
    Ôi ...! Đỉnh cao trí tuệ !

    Trả lờiXóa
  9. Cảm ơn chị.chúc chị có thật nhiều sức khỏe và hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
  10. GIẢ SỬ CÓ LUẬT BIỂU TÌNH THÌ CŨNG NHƯ KHÔNG VÌ :lúc 10:44 21 tháng 11, 2011

    GIẢ SỬ CÓ LUẬT BIỂU TÌNH THÌ CŨNG NHƯ KHÔNG VÌ :


    QUÂN ĐỘI CỦA HỌ,

    CÔNG AN CỦA HỌ,

    VIỆN KIỂM SÁT CỦA HỌ

    TÒA ÁN CỦA HỌ,

    TRUYỀN THÔNG ĐẠI CHÚNG CỦA HỌ

    ĐẢNG LÃNH ĐẠO CỦA HỌ,

    CHÍNH QUYỀN CỦA HỌ,

    BÀ CON ANH EM CỦA HỌ

    …………………………………………

    QUYỀN SINH, QUYỀN SÁT CỦA HỌ

    CỦA HỌ TỪ A ĐẾN Z, TẤT TẦN TẬT

    HỌ MUỐN NÓI GÌ, LÀM GÌ MÀ KHÔNG ĐƯỢC!

    CHỈ CÓ ĐÓI NGHÈO, CƠ CỰC, NHÀ…À… Tمم LÀ CỦA NHÂN DÂN !!!


    GIẢ SỬ CÓ LUẬT BIỂU TÌNH THÌ CŨNG NHƯ KHÔNG !!!

    Trả lờiXóa
  11. toi nghiep cong an VNlúc 10:50 21 tháng 11, 2011

    09:24 ơi.. có đọc tin tức nhiều không? chịu khó coi lại mấy đoạn clip công an làm chuyẹn ác coi có thằng nào mặc quân phục hoặc mang huy hiệu không? bây giờ đã có sổ phong quỷ.. chúng nó sợ lắm nên mỗi lần "hành nghề " là đổi danh QUẦN ÁO tự phát ngay. Chắc tại chị bích bé tẹo teo nên tụi nó còng thuơng hại... và.... nghĩ.....

    Trả lờiXóa
  12. Em mà ở HN chắc CN nào em cũng ra Bờ Hồ cho tụi nó làm việc CN chơi. Mình ra vui chơi, còn tụi nó phải làm việc nên tâm lý khổ sở lắm. Một mình mình ra mà cõng theo được 3-4 thằng đi canh chừng thì lãi quá rồi còn gì.

    Vì Dân

    Trả lờiXóa
  13. Gửi : THằng Mõ Úc Châu :
    Cần gì phải là "CAM" với Quýt cái gì mới được hỏi sao ?. là người đọc báo quan tâm đến sự kiện trong nước ngoài nước hỏi xem đúng sự thực hay không hay chuyện bịa vớ vẩn ai mà chẳng viết được .

    Trả lờiXóa
  14. bịa chuyện để bôi xấu thì mới bù lu bù loa lên chứ, kể chuyện mà khen chó săn mềm mỏng thế mà cũng bù nu bù noa nên nàm gì? tính hạ thấp uy tín của người ta à? không dễ đâu thằng Cam con quýt.

    Trả lờiXóa
  15. Mấy cái sự kiện này ảnh chụp, clip chứng minh điều chị Phương Bích nói đầy ra đó. Có tay có chân, có đầu có óc thì tự search mà xem, chứ nghi ngờ cái gì? Còn nếu ko thì sáng chủ nhật tới, mặc áo NoU, đem biểu ngữ HSTSVN ra Bờ Hồ luôn để được trực tiếp trở thành nhân vật trong câu chuyện...

    Vì Dân

    Trả lờiXóa
  16. Nhanh qúa , hôm nay đã lên trang rồi . Chúc em khoẻ

    Trả lờiXóa
  17. A, không sao, không sao. Mọi người đều có quyền nghi ngờ mà. Công an biết tôi lên Lũng Cú có nghĩa là có đọc bài của tôi đấy. Cậu ta chắc biết rõ đoạn hội thoại ngoài Bờ Hồ. Còn công an khu vực thì tôi ở đâu, là nói anh công an khu vực đó chứ còn gì. Kiểm tra dễ ợt. Nhưng nêu tên thì chắc công an chả thích đâu. Có một cô an ninh, người từng "áp giải" tôi từ Mỹ Đình về Hoàn Kiếm vẫn thường liên lạc với tôi, mỗi lần chuyện trò, cô ấy bảo chị có viết gì thì đừng nêu tên em nhé. Từ đó nói về cô ấy, tôi chỉ nói là một cô an ninh...tôi mà nói sai, họ chỉ chờ có thế là bắt tôi về tội vu khống đấy.

    Trả lờiXóa
  18. mắc cười đám công an này quá!

    Trả lờiXóa
  19. Toan chuyen nho nhang

    Trả lờiXóa
  20. Xin các bạn đọc để nấy vui , còn chuyện như thế nào mặc cha tụi nó . nằm trong chăn mới biết chăn có rận .

    Trả lờiXóa
  21. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  22. Cô Phương Bích là đại gia hay là cán bộ hàng V.I.P hay sao mà có mấy vệ sĩ bảo vệ , sướng thật . nhất cô .

    Trả lờiXóa
  23. Phương Bích giỏi quá . Ai không tin em có nghĩa là con người đó không có đức tin để sống .

    Trả lờiXóa
  24. Cuoi cung dung thi ran hay mem thi` CA cung tuoc doat quyen tu do cua cong dan.

    Trả lờiXóa
  25. Tập Kiều
    Tặng Phương Bích, Bác Khánh
    và các bạn thường đến bờ hồ sáng Chúa Nhựt.

    Câu 1917 : Tàng tàng trời hửng bình minh
    376 : Ngẫm cơ hội ngộ đã dành hôm nay
    315 : Bấy lâu mới được một ngày
    52 : Cùng nhau thơ thẩn dan tay ven hồ
    2464 : Bấy lâu bể Sở sông Ngô
    3165 : Còn tình chi nữa, là thù đấy thôi
    539 : Sự đâu chưa kịp đôi hồi
    660 : Đầu trâu mặt ngựa như sôi ào ào
    629 : Trúc côn ra sức đập vào
    1550 : Làm cho đầy đọa cất đầu chẳng lên
    1697 : Hai bên giáp mặt chiền chiền
    2888 : Dân đà biết mặt biết tên rành rành
    1663 : Ngay tình nào biết mưu gian
    1154 : Gạn gùng đến mực nồng nàn mới tha
    597 : Một ngày lạ thói sai nha
    2366 : Côn đồ thì cũng người ta thường tình
    2396 : Ai ai trông thấy hồn kinh
    516 : Mà lòng rẻ rúng đã dành một bên
    2518 : Dạn dày cho biết gan liền
    1416 : Bề nào thì cũng chưa yên bề nào

    Cử Hai, Nam Định

    Trả lờiXóa
  26. Tào lao như quả bí đao
    Chuyện bịa như thật đến chào thua em!
    Bữa nào mình đi ăn kem...
    Để em lại bịa tiếp thêm một bài?
    Nói phét đâu phải sợ ai
    Vì không mất thuế tội xài...tin rơm???

    Trả lờiXóa
  27. chúc chị khỏe .....mong chờ ngày tàn của cs

    Trả lờiXóa
  28. Thầy vỡ lòng - Nào cùng đi ăn kem!

    Trả lờiXóa
  29. tiếp phương bích .
    - Mút kem vừa chớm môi đã thấy thèm !

    Trả lờiXóa
  30. Thầy vỡ lòng và Nặc danh 09:24 - có lẽ mình nên thay đổi quyết định, nên tiếp tục ra Bờ Hồ. Sẵn sàng cái máy ảnh để chụp và ghi âm làm băng chứng cho nó thuyết phục.

    Trả lờiXóa
  31. Hẹn em khi hết mùa thu
    Ăn kem phải thổi phù phù mới ngon...
    Ước gì em cũng còn son
    Ta cùng đàm đạo vuông tròn...thế nhân!
    Rất xa...mà cũng rất gần
    Đến như sỏi đá còn cần đến nhau...

    Trả lờiXóa
  32. Ồ! Có một chi tiết tôi kể không được rõ ràng lắm, nên có thể sẽ bị hiểu lầm. Chả thế có nhận xét rằng tôi bịa. Tôi nghĩ mãi, rà soát lại xem có chi tiết nào khiến tôi bị nghi ngờ không. Có lẽ chỉ có thể là chi tiết này:

    Vốn là cậu công an (mặc thường phục) có đi cùng 1 cậu khác trẻ hơn, cũng mặc thường phục. Và người đèo tôi ra bến xe buýt là cậu trẻ hơn. Lúc cậu ta nói có thằng em đây là nói cậu kia. Và tiếp sau câu tôi nói tôi không đi xe công an thì cậu ấy mới bảo tôi cứ coi như cậu ấy là em...

    Đấy, nguy hiểm thế! Lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm là phải kể đủ thành phần. Không nên tiết kiệm làm gì.
    Thành thật xin cả nhà thứ lỗi.

    Thầy Vỡ lòng: tiếc là tôi chẳng biết làm thơ,lại không được sáng dạ cho lắm, sao quý thầy không nói thẳng, bóng gió làm gì. Ui. mà tôi chán cứ phải thanh minh thanh nga lắm. Chuyện này kiểm tra dễ ợt ấy mà. Có muốn tôi nêu tên công an khu vực để xác minh không? Cả cậu"quen quen" nữa. Chắc chắn chủ nhật nào cậu ấy cũng ra Bờ Hồ đấy.Cậu này thì tôi phải hỏi tên. Nhưng công an Hoàn Kiếm thì chắc chắn rồi, hay chính là cậu đấy?

    Trả lờiXóa
  33. Thầy vỡ lòng: Qua lời quý thầy, tôi thấy cũng không có gì là bất nhã. Có lẽ có một chi tiết tôi viết ko rõ ràng,khiến Thầy vỡ lòng nghi ngờ. Đấy là chi tiết công an đèo tôi ra bến xe buýt. Thực ra cậu"quen quen" có đi cùng một đồng đội trẻ. Cậu ấy nói "có thằng em đây" là nói cậu kia.Và cậu tre trẻ đó là nguwif đèo tôi ra bến xe buýt ở phố Hai Bà Trưng.
    Tôi ko muốn thanh minh. Chỉ là tôi ít khi bị ai nghi ngờ, thậm chí tôi thẳng đến mức nhiều khi thiếu tế nhị. Có một điều mà nhiều người nghi ngờ tôi lắm: đó là mục đích tôi đi biểu tình thời gian qua. Riêng việc này thì tôi ko có ý định tranh luận.
    Ồ, quý thầy làm tôi tò mò đấy -vì quý thầy không chửi bới thô tục như một số vị khác.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn