Mười hai lần ấy biết bao nhiêu tình


Lời dẫn (Hẹn Nhau Saigon2015) Ngày 5-12-2011 là đúng 6 tháng sau ngày biểu tình tự phát đầu tiên của đồng bào ta ở Hà Nội và Sàigon để bày tỏ lòng yêu nước, để nói lên lập trường phản kháng hành động xâm chiếm biển đảo nước ta của Tàu cộng. Trong 1 thời gian gần 3 tháng đã có đủ mọi tầng lớp trong xã hội: Tiến sĩ, nhà báo, blogger, nhạc sĩ, văn sĩ, luật sư, cựu chiến binh... đủ mọi lứa tuổi nhưng đông nhất là các bạn trẻ nam nữ, những mái đầu xanh kề vai với mái tóc bạc, những bà nội trợ sát cánh với ông giáo sư.

Đã có 12 cuộc biểu tình mà đa số diễn ra ở Hà Nội, rồi nào là biểu tình ngồi chờ ở Sàigon, biểu tình câm quanh Hồ Gươm HN với những chiếc nón lá bị công an cướp, những cảnh đàn áp hung hăng, những “pha” biểu diễn thô bạo: nào quắp ngang người, nào khiêng người ta như khiêng con vật, trò đạp mặt, trò bắt cóc, trò “mời đểu” về đồn công an… thôi thì đủ kiểu mà chỉ công an cộng sản VN mới dám nghĩ và dám làm. Lại có cả biểu tình trộm, chữ của blogger Nguyễn tường Thụy, để đòi trả tự do cho người yêu nước Bùi Hằng. Mặc dù hiện nay những cuộc biểu tình tự phát đã không còn nữa, nhưng những ai từng sốt sắng theo dõi, từng nôn nóng đọc tin tức và hình ảnh trên mạng, từng lo âu hồi hộp với diễn tiến từng ngày Chủ Nhật đều nảy sinh sự thương mến và cảm phục những con người dũng cảm đã dám vượt lên sự sợ hãi để họp nhau lại thực thi quyền biểu tình là quyền căn bản của tự do ngôn luận. 

Nguyễn Thị Quảng Bình đã thu thập, tóm tắt, trích đoạn những bài viết trên mạng từ NVCL, facebook, những trang nhật ký điện tử của nhiều blogger như Nguyễn xuân Diện, Nguyễn Hữu Vinh, Trịnh Hữu Long, Dân Làm báo, Gốc sậy, Anhbasam, Lê Dũng, Nguyễn Tường Thuỵ v..v. để gửi chút tâm tình đến những đồng hương can đảm, ước mong ngọn lửa mà quý vị đã nhen nhúm lên sẽ còn âm ỉ dưới đống tro tàn để có ngày gặp ngọn gió “Mùa Xuân Việt Nam” sẽ bùng cháy lên thiêu đốt chế độ bạo tàn Hèn với giặc Ác với dân cho đất nước ta được vẹn toàn, cho dân tộc ta được sống trong tự do dân chủ. Nguyện cầu Ơn Trên ban cho ngày ấy mau đến để giải thoát dân tộc Việt khỏi vòng nô lệ mới. 



MƯỜI HAI LẦN ẤY BIẾT BAO NHIÊU TÌNH! 


Từ lần biểu tình bày tỏ lòng yêu nước của người dân Sàigon và Hà Nội hôm 5-6-2011 trên mạng lưới toàn cầu đã ngập tràn hình ảnh, bài viết do các biểu tình viên, các blogger đưa lên các trang nhật ký điện tử từng giờ, từng phút diễn biến của cuộc biểu tình rồi lan rộng ra trên facebook, youtube, rồi qua email, website những thông tin này lại được phổ biến sâu rộng hơn đi khắp năm châu. Người đọc đã cùng vui, buồn, lo lắng, phẫn nộ cùng các biểu tình viên và người ủng hộ họ. Những niềm hy vọng cũng được manh nha, mơ tưởng. Tuy nhiên buồn thay! những cuộc biểu tình tự phát hầu như chỉ được đón nhận trong sự hờ hững của đám đông như một biểu ngữ đã viết: KHÔNG SỢ SỰ ĐÀN ÁP CỦA KẺ DỮ. CHỈ SỢ SỰ THỜ Ơ VÔ CẢM CỦA NGƯỜI LƯƠNG THIỆN. 

Cuối cùng thì nhà cầm quyền Hà Nội như thường lệ đã dùng đòn bẩn là bạo lực, trấn áp, bắt bớ, áp lực đuổi việc, đuổi nhà, phỉ báng bôi nhọ chụp mũ vu khống trên truyền hình để dẹp những cuộc xuống đường trong sự đau buồn, bất bình, ấm ức của những biểu tình viên. Chỉ cần đọc một số tựa đề các bài thơ, bài viết ta đã thấy chẳng hạn như: Tôi yêu tổ quốc tôi mà bị bắt của nhà văn Trần mạnh Hảo. Yêu nước mà phải yêu chui của Nguyễn thị Thanh Bình. Đi về đâu để yêu nước của Huệ Tâm. Yêu nước như một cuộc đấu vật của Phan Nguyễn Việt Đăng và nhiều nữa. Nhưng bài cảm động nhất là của Kim Anh với câu thơ Kiều cải biên: 

Chút lòng yêu nước từ sau … xin chừa. Xót xa quá, ngậm ngùi quá cho con dân nước Việt! Người viết xin mượn một câu Kiều khác và cũng sửa đổi chút cho hợp tình hợp cảnh (xin cụ Tiên Điền Nguyễn Du đại xá cho): 

Mười hai lần ấy biết bao nhiêu tình. 

Vâng, điều rõ nét nhất người ta có thể cảm nhận được là sự đoàn kết, gắn bó với nhau, bênh đỡ, thương mến nhau của những người biểu tình, có thể họ có quen biết nhau trước, có thể họ chỉ mới gặp nhau khi cùng giơ cao biểu ngữ, cùng hô khẩu hiệu, hoặc chỉ gặp nhau trong đồn công an. Nhưng tình thân mà họ dành cho nhau, cố gắng dành người với công an, hô hào đòi thả người bị bắt, liên lạc với nhau để thăm viếng, gặp gỡ, chờ đợi và tiếp tế thức ăn .. ..v .v…thật là quý hoá trong một xã hôi vô cảm, mất tình người như xã hội VN hiện nay. Mẫu số chung mà họ có được là lòng yêu nước, là sự nhận thức được hiểm họa cho đất nước do người láng giềng phương Bắc mà nhà nước đêm ngày ca tụng, họ đã thắng được sự sợ hãi để xuống đường biểu tình dù không do nhà nước tổ chức như dạo nào khi Mỹ tấn công Iraq. Mặc dù họ không dám công khai vạch mặt cái nhà nước hèn với giặc ác với dân nhưng hành động dám đi biểu tình, dù bị bắt lên xe bus hoặc khi ra khỏi đồn công an vẫn cứ họp lại tiếp tục xuống đường của những biểu tình viên rất đáng được cảm phục. 

Vì thế blogger Lê Dũng, từng dắt con đi biểu tình đã đưa ra một ý tưởng nhân dịp viết về một cuộc trao giải: Vậy còn sự kiện chính trị của Việt nam đã diễn ra trong suốt 3 tháng từ hè sang thu vừa qua thì sao ? những con người đã làm lên sự kiện đẹp đẽ đó có được vinh danh hay không, điều gì, ở đâu ghi nhận họ ? 

Xuất phát từ câu hỏi đó, tôi nghĩ nên xây dựng một giải thưởng danh dự để trao cho những cá nhân có những hình ảnh đẹp, hành vi đẹp thậm chí cả những hành vi xấu, đê hèn đã tồn tại trong thời gian vừa qua. 

Măc dù giải chỉ là huy hiệu nhỏ xíu như cái huy hiệu đoàn ngày xưa, trị giá năm xu hay một hào cũng được. Đó chỉ là tượng trưng, qua đó các cá nhân được chính thức vinh danh và ghi nhận của số đông công chúng, huy hiệu đó sẽ được các cá nhân mang về nhà, treo hoặc để vào nơi trang trọng nhất của gia đình, dòng tộc để nhắc nhở mọi người và con cháu luôn có những việc làm, suy nghĩ có trách nhiệm với Đất nước, nhất là khi Tổ quốc đang bị ngoại xâm lăm le xâm lược.” 

Trích blog Lê Dũng (giải thưởng cho người biểu tình yêu nước) 

Quả thật, những biểu tình viên rất đáng được vinh danh nếu ta biết rằng họ đã phải suy tư trăn trở thế nào để có quyết định tham gia mặc cho hậu quả có ra sao. Sau đây là những tóm tắt và trích đoạn về nỗi đau lòng , niềm ưu tư, những điều đáng nhớ, những sự băn khoăn… do những biểu tình viên ghi lại, trước hết là tâm sự của bạn trẻ Trịnh hữu Long Theo Facebook 

“Tản mạn về lòng yêu nước: Đã hơn 2 ngày trôi qua kể từ khi tôi từ đoàn biểu tình trở về nhà, tôi vẫn không thôi suy nghĩ về sự kiện đặc biệt này, cùng những gì trước và sau nó. 

Tôi chắc là từ khi tôi phát tán cái tin kêu gọi biểu tình và sau đó là liên tục những phát biểu khác của tôi trên Facebook và một diễn đàn sinh viên, nhiều người đã đánh giá tôi là một kẻ đại ngôn về lòng yêu nước. Tôi hơi ngạc nhiên khi nhận ra điều đó vì tôi đã nói về lòng yêu nước một cách tự nhiên như hơi thở mà chẳng cần nghĩ ngợi 1 giây nào về việc chau chuốt câu từ. Thế sau rồi tôi cũng nghĩ ra, à, ở cái đất nước mà bản thân cụm từ “lòng yêu nước” thường chỉ được nhắc đến trong sách giáo khoa, những tài liệu cổ động hay bài phát biểu của các quan chức cỡ lớn, thì bất cứ ai nói đến nó cũng đều sẽ là đại ngôn cả mà thôi. Nghĩ ra nguyên nhân rồi thì tôi cũng chẳng bận lòng về nó làm gì nữa. 

Những điều làm tôi đau lòng: Khi tất cả những điều trên đều dễ hiểu và dễ chấp nhận, thì lại có những điều làm tôi thực sự đau lòng. Có những người phát biểu rằng những kẻ đi biểu tình chẳng qua là những kẻ to mồm, chỉ biết kêu ca chứ chẳng làm được cái gì thiết thực để giải quyết chuyện này. Họ cho rằng yêu nước thì phải như họ, đó là tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, là ngồi xem bà Nguyễn Phương Nga đáp trả sắc sảo các luận điệu của bà Khương Du, là quyên tiền giúp đỡ các chiến sĩ, là đi hiến máu, là phát triển kinh tế để làm đất nước giàu mạnh,… Rồi họ phê phán chúng tôi là đi theo lời kêu gọi của bọn phản động, có ăn học mà xử sự như thế à, lập trường chính trị như thế à? 

Chúng tôi chấp nhận rước lấy những hiểm nguy cho bản thân mình, bỏ một buổi sáng đi bộ đến kiệt sức để xuống đường nói lên tiếng nói yêu nước, chẳng nhẽ để nhận về những lời mỉa mai như vậy hay sao? Chúng tôi có phán xét lòng yêu nước của ai đâu, sao các bạn lại phán xét chúng tôi? 

Tại sao tôi đi biểu tình? Từ một tin nhắn Yahoo… 

Tôi nhận được lời kêu gọi biểu tình qua một tin nhắn spam trên Yahoo, ngày 31.5.2011. Đó là tin nhắn từ một người bạn mà tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chị ta quan tâm đến chính trị chứ đừng nói là một cuộc biểu tình của chính người Việt Nam. Trên các diễn đàn mạng cũng sục sôi những phản ứng giận dữ của người Việt Nam. Chưa bao giờ tôi thấy chủ đề “lòng yêu nước” lại trở nên nóng bỏng và gần gũi đến thế. 

… đến hành trình vượt qua nỗi sợ hãi 

Điều đầu tiên hiện lên trong tôi khi đọc được tin kêu gọi biểu tình là: tôi thực sự muốn tham gia. Tại sao lại không chứ? Tổ quốc đang lâm nguy, giặc ngoại xâm đang gặm nhấm từng thước vuông trên biển. Tôi đã được dạy dỗ để chống lại tất cả những điều ấy. Rất nhanh sau đó, điều thứ hai ập đến, như một con ngáo ộp khổng lồ, có tên là SỢ HÃI. Tôi sợ cái gì nhỉ? Tôi sợ bị bắt, như nhiều người đã bị bắt. Tôi sợ cuộc sống yên bình của tôi sẽ bị xé nát bởi sự can thiệp của cơ quan an ninh. Tôi sợ những cái nhìn dè bỉu của nhiều người sẽ ném cho tôi hai chữ “phản động”. Rồi họ sẽ làm gì? Họ sẽ xa lánh tôi. Ở đất nước này người ta tối kỵ hai cái chữ đấy, vì nó thực sự gây rắc rối cho họ. 

Cuộc giằng xé trong tôi bắt đầu diễn ra. Nhưng cũng rất nhanh, tôi nhận ra những điều còn khiến tôi sợ hãi hơn. Tôi nhận ra và cảm thấy nhục nhã vì trong con người tôi có 2 chữ “HÈN NHÁT”. Sự thật là rõ ràng và tôi không thể dùng từ khác để gọi tên. Tôi hèn nhát vì đã câm lặng bao nhiêu năm trước hiểm họa mất nước vào tay kẻ thù. Tôi hèn nhát vì không làm được cái gì khá hơn là chửi đổng. Tôi hèn nhát vì đã phản bội lại những lý tưởng mà tôi đam mê, những lý tưởng mà tôi có thể chém gió hàng giờ để khoe mẽ với người khác rằng tôi hay ho lắm. Tôi hèn nhát vì chính cái lúc tôi muốn nói lên tiếng nói yêu nước thì tôi lại tự giật mình lại để đắn đo suy nghĩ. Tôi hèn nhát đến mức vô liêm sỉ vì tôi đang mặc cả với chính Tổ quốc của mình. (THL)” 

Một blogger ghi lại “Nỗi buồn ngày biểu lộ tình yêu nước 12-6 ở Sàigon

Đường xá hôm nay quá đông xe do bị chặn đường, nên đoàn biểu tình không thể đông như lần trước, có lẽ chỉ khoảng 1.000 người và nhiều lần còn bị xé nhỏ lẻ. Mình bất chợt vui mừng khi thấy một bác, tầm 65 tuổi, tay mang một biểu ngữ in trên giấy A4 nội dung: HS-TS-VN. HÃY TRẢ TỰ DO CHO BLOGGER ĐIẾU CÀY NGUYỄN VĂN HẢI. BLOGGER ANHBASG PHAN thanh HẢI Không biết bác ấy có bị rắc rối gì không nữa. Cũng có một bé gái chỉ khoảng 3 tuổi tay cầm biểu ngữ đi trong tốp đầu đoàn người tuần hành, những hình ảnh ấy thật đẹp đẽ trong buổi sáng chủ nhật hôm nay. …….. 

Mình và các bạn đành ra về, bụng tức anh ách trước cảnh bạo lực của nhân viên an ninh, thái độ khiêu khích của các “chuyên gia gây rối”, chiến thuật cản trở, xé lẻ của các anh chị thành đoàn… Tất cả tạo thành bức tranh u ám khó coi của chính quyền trước lòng yêu nước của người dân. 

Nhưng dù sao, cuộc biểu tình hôm nay cũng khá thành công, mọi người đã vượt qua được nỗi sợ hãi, dẫu gặp nhiều “đòn phép” của công an, máy chụp hình, máy quay phim, điện thoại di động đã hoạt động hết công suất. Các diễn đàn, website lề trái sẽ đầy ngập hình ảnh, thông tin, video clips về người dân Sài Gòn đầy nhiệt huyết và tràn đầy lòng yêu nước. “ Hết trích 

Một bóng hồng xinh đẹp trong tà áo trắng đơn sơ được gọi là “hoa hậu biểu tình” đã trải lòng mình một cách chân tình: 

“Trả lời phỏng vấn của báo Người Việt, Trịnh Kim Tiến nói rằng, cô đi biểu tình với tư cách là một thanh niên Việt Nam, thể hiện tình yêu nước của một người trẻ tuổi, chống giặc ngoại xâm và cất lên tiếng nói nhỏ bé của mình để bảo vệ những ngư dân Việt Nam ngoài biển cả như bảo vệ máu thịt của mình. 

Kim Tiến nói thêm, việc cô đi biểu tình không liên quan đến việc cha mình bị công an đánh chết. Điều này cũng được Trịnh Kim Tiến viết trên trang Facebook cá nhân: 

‘Hãy cứ coi em như một sinh viên yêu nước. Đừng coi em là Trịnh Kim Tiến vì ba bị công an đánh chết mà xuống đường. Em xuống đường chỉ vì em cảm thấy lương tâm em lên tiếng. Em cũng chỉ là một sinh viên, một thanh niên Việt Nam như bao nhiêu bạn khác đã cùng em tiến bước. Một tiếng lòng quá nhỏ trước hàng triệu triệu trái tim quê hương. Mặc kệ những ai cho em là bất mãn hay phản động, em vẫn tự hào vì lòng yêu nước trong sáng của mình…’ Kim Tiến cho hay, những người đi biểu tình đều có lòng yêu nước rất trong sáng, không hề suy tính gì. Và nếu như các nhân sĩ yêu nước kêu gọi, và đồng bào vẫn còn bị bắt bớ và đánh đập, thì cô sẽ vẫn tiếp tục tham gia biểu tình." 

“Biểu tình tại Hà Nội lần 6: Những tiếng kêu thống thiết của lòng yêu nước!” Trước mắt cuộc biểu tình do ít người tham gia đã chìm trong bạo lực của những công sai chế độ. Tuy nhiên, với một nhóm nhỏ như vậy, can đảm biểu tình trước miệng sói dữ, chứng tỏ không gì có thể ngăn nổi lòng yêu nước. Những hành động này của nhà cầm quyền Hà Nội nói lên điều gì? Có lẽ không khó lắm để tìm câu trả lời: Đó là sự đồng lõa với giặc ngay tại quê hương mình, quyết tâm trấn áp người yêu nước bằng thủ đoạn đê hèn nhằm dâng nốt biển đảo Tổ Quốc cho giặc. Như vậy, nhà cầm quyền đã tự lột chiếc mặt nạ vốn đã mỏng manh, rách nát của mình, bất chấp lương tâm, bất chấp liêm sỉ để làm vừa lòng ngoại bang. Theo chúng tôi được biết trong số những người bị bắt có kỹ sư Ngô Quyền – chồng của luật sư Lê Thị Công Nhân, và bị áp tải về Hà Đông. 

Cuộc trấn áp diễn ra trong khoảng thời gian 15 phút và kết thúc trong sự kinh sợ của những người đi đường. 

Trước mắt cuộc biểu tình do ít người tham gia đã chìm trong bạo lực của những công sai chế độ. Tuy nhiên, với một nhóm nhỏ như vậy, can đảm biểu tình trước miệng sói dữ, chứng tỏ không gì có thể ngăn nổi lòng yêu nước. 

Theo bản tin này của Nữ Vương Công Lý đã có 13 người bị bắt trong cuộc biểu tình ngày 10-7-2011 tại Hà Được biết diễn biến cuộc biểu tình hôm nay rất ôn hòa và mọi người gần như chỉ mới kêu gọi tập hợp nhau lại gần khu vực trước đại sứ quán Trung công, để cùng thực hiện việc biểu tình, thì ngay lập tức đã bị công an mật vụ dày đặc với các phương tiện bắt giữ được chuẩn bị sẵn một cách công phu chu đáo từ trước, trong một kế hoạch chi tiết. Mật vụ túa ra ào ào bắt đi, lộ rõ bản chất bộ mặt đê hèn đồng lõa với giặc, dối trá bán nước hại dân của Nhà cầm quyền độc tài cộng sản Việt Nam.” 

Những thao thức, đợi chờ, nôn nóng về cuộc xuống đường được kể lại như sau: 

“Đêm qua, trên các mạng xã hội, nhiều blogger đã trao đổi và chia sẻ cho nhau những mẫu áo để mặc trong cuộc biểu tình sáng nay. 

Sáng nay, thời tiết Sài Gòn và Hà Nội mát mẻ, rất lý tưởng cho một cuộc tuần hành đầy nhiệt huyết của nhân dân Việt Nam trước họa xâm lăng của kẻ thù phương Bắc. 

Một bạn đọc danlambao kể lại rằng : đêm qua, cả hai chú cháu đã đánh xe suốt đêm từ Vinh về Hà Nội, để cùng tham gia cuộc tuần hành vào sáng chủ nhật này. 

Một bạn sinh viên ở Sài Gòn cho biết, dù nhà trường đã có chỉ đạo không để sinh viên tham gia biểu tình, nhưng nhóm bạn vẫn hẹn nhau có mặt đúng 8 giờ sáng. Làn sóng yêu nước tràn ngập khắp nơi, bạn tâm sự : “Cả đêm qua, cả nhóm không ai ngủ được” 

(trích blog Dân làm báo Không khí biểu tình yêu nước tại 2 miền đất nước) 

Có người viết lên mạng tâm trạng tha thiết: “…..đã dấn thân vì tổ quốc là phải chấp nhận hy sinh thôi. Mong cho mau sáng để gặp lại các đồng đội.” 

Tiếp theo là tóm tắt bài viết của một nữ lưu gửi cho blog NXD về những cảm nghĩ của một lần đi biểu tình 

Bực vì bị đối xử thô bạo 

Đây là cảm nhận đầu tiên ập đến. Có lẽ đó là cảm nhận ko chỉ của tôi mà của đa số người đi BT và ủng hộ BT. Thấy bực vì mình đi biểu tình biểu thị lòng yêu nước thì lại bị ngăn cấm, bắt giữ…… Không những ấm ức vì bị coi là sai, mà còn bực vì bị đối xử thô bạo. Thậm chí với nhiều trường hợp bị đối xử quá mức thô bạo, thì thật quá sức chịu đựng. Tôi bị 2 người giữ 2 bên khuỷu tay lôi đi, rồi bị một người xấn xổ mắng vào mặt, mà những người thanh niên này đều khỏe mạnh, sáng sủa, và đều đáng tuổi con tôi. Thử hỏi sao lại ko bực chứ. 

Lúc đó tôi đã nghĩ: Người xưa có câu: “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”. Thế nhưng, thực tế thì đã mặc áo cà sa rồi thì ko mặc áo giấy được nữa. Và ai quen mặc áo giấy rồi thì ko thể mặc áo cà sa được nữa. Những người quen tiếp xúc với những thành phần được gọi là tội phạm. Những người quen với trấn áp rồi thật khó mà có những hành vi hòa nhã được nữa. 

Bị xúc phạm vì bị mất quyền yêu nước 

Nhưng có một kinh nghiệm mà tôi lại thấy là hay đó là kinh nghiệm: lên xe buýt. Nếu chỉ ngồi nhà, xem trên mạng thì chả cảm thấy gì sất. Nếu đi ra tận nơi, hòa vào dòng người thì cảm thấy một chút gì đấy của không khí BT. Nhưng nếu bị bắt đưa lên xe buýt… cảm nhận sẽ khác hẳn. Sẽ hay hơn nhiều. Cái cảm giác mà lúc đứng dưới đường mình ko thể có được. Đó là quyền công dân. Lúc đứng trong xe buýt nhìn ra. Nhìn những chiến sỹ CA đang trấn áp. Nhìn những người bị bắt giữ đang phản đối và đòi thả một cách vô vọng. Nhìn những người dưới đường đang tiếp tục cuộc BT. Một cảm giác khó có thể diễn tả được. Không thể gọi là mất quyền công dân, nhưng nó là mất quyền đấy. 

Những ai đã đi biểu tình, hãy một lần lên xe buýt. Cảm nhận về mất quyền công dân trong chốc lát thật là… khó diễn tả. 

Bị xúc phạm quá thể! 

Buồn, buồn quá 

Buồn vì việc mình làm ko sai (Mình thể hiện lòng yêu nước mà) thế mà lại phải làm như là giấu giếm, như là thanh minh. Thật là tệ quá mức. Thời buổi gì mà phải xấu hổ vì muốn biểu lộ lòng yêu nước. 

Buồn vì thể hiện lòng yêu nước lại thành ra mất quyền công dân. 

Buồn vì có lòng yêu nước hóa ra lại bị chính những anh CA nhân dân trấn áp. 

Ngao ngán về những người thờ ơ 

Hôm qua 26/7 đi hội thảo gặp một TS khoa học, một người được coi là thân của tôi. Thấy bạn không hỏi gì, tôi tự nói: tuần trước tôi đi BT. Vẻ hết sức ngạc nhiên và bức xúc, xen lẫn coi thường: Điên à, dở hơi à. Tôi chẳng nói gì được nữa. Ôi, TS!!! 

Ấm lòng vì chia sẻ giữa những người đi biểu tình 

Nhưng khi đã biết cùng là người BT rồi thì mọi người lại rất dễ dàng chia sẻ. Tôi thấy thật ấm lòng. Việc đi BT tự mình biết là đúng, là trong sáng, nhưng bị CA, chính quyền phản đối đã khiến mình cảm thấy rất ái ngại rồi. Cứ như là mình làm điều gì ko trong sáng. Rồi bạn bè, người thân xung quanh lại có những thái độ chê cười, mỉa mai nên lại càng cảm thấy buồn. Nhưng giữa những người đi BT thì lại dễ dàng hiểu nhau, chia sẻ với nhau. Đôi khi nhận được sự chia sẻ của những người ko quen biết, cảm thấy ấm lòng. 

Ngạc nhiên vì sự đa dạng của những người đi BT. Thú vị vì có thể test thái độ của những người ko đi BT 

Ta vẫn có câu: trong hoạn nạn mới biết lòng nhau. Thực ra, tôi cũng chẳng có hoạn nạn gì, hay là chưa có gì đáng gọi là hoạn nạn cả. Nhưng cũng đã có thể đo được lòng của nhiều người xung quanh rồi.”
Phạm xuân Hương 

Dù bị đàn áp tàn bạo, những người đã xem nhau như đồng đội kiên quyết bảo vệ nhau: “NHẬT KÝ BIỂU TÌNH CHỐNG TẦU CỘNG CƯỚP NƯỚC . VIỆT CỘNG BÁN NƯỚC . LẦN THỨ 7 17-7-2011 

Mọi người bảo nhau kiên quyết không cho bắt người. Thấy có một thanh niên bị 3 tay công an túm đưa lên xe, tôi xông vào kéo em này ra. Giằng co nhau được một lúc thì tôi được một cô gái giúp sức, thế là chúng tôi giằng lại được. Mấy cảnh sát nhìn tôi chắc thấy tôi đứng tuổi nên thôi (tạm thôi). Tôi nhanh chóng đẩy em thanh niên này ra phía sau lẫn vào đoàn người còn tôi lại len lên phía trước trông chừng … 

Được chừng mươi phút thì một chiếc xe buýt đến. Thế là chúng xông đến bắt chúng tôi lên xe. Họ túm vào xô đẩy, lôi, kéo và đấm đạp rất thô bạo chẳng khác gì lũ lưu manh vô học. Bỗng huỵch một cái, chúng ném một người lên, nằm xoài trên sàn xe như là vứt một con vật lên bàn mổ. Đó là một thanh niên. Tôi hỏi chuyện, em cho biết em là Nguyễn Trí Đức, sinh năm 1976. Em kể bị chúng nó đạp 1 cái vào bụng và 2 cái vào mồm. 

Lực lượng bắt người mặt đầy tử khí, hành động rất thô bạo, nói năng chửi bới tục tĩu, chúng đối xử với con người như súc vật. Mấy người bị bắt với tôi cho biết, đấy là những thành phần bất hảo, côn đồ được CA thuê đến. 3 xe cộng lại là 46 người bị bắt đến Mỹ Đình. Còn ngoài ra họ bắt về đâu nữa thì tôi không rõ. 

Đoàn kết – Giữ vững tinh thần: 

Tất cả những người bị bắt không một ai tỏ ra sợ hãi, lo âu. Đặc biệt tinh thần đoàn kết rất cao. Mọi người gọi điện về cho người nhà rất tự tin và bảo hãy yên tâm. 

Bị bắt cùng chúng tôi có cả các cháu bé mới hơn 10 tuổi, trong số đó có con của anh Lê Dũng, 

Ngay trong sân đồn, chúng tôi lại tiếp tục hô khẩu hiệu, chụp ảnh kỷ niệm. Cô Bùi Thị Minh Hằng, công dân ở Bà Rịa – Vũng Tàu là người hô khẩu hiệu và đối chất rất hăng hái, đứng ra nhận lo bữa ăn trưa cho tất cả. Cô rút tùm lum ra một nắm tiền. TS Đỗ Xuân Thọ đau chân chống gậy tập tễnh, được CA cho riêng 40 000 đồng nhưng anh góp luôn vào đấy. Các cháu thanh niên cầm tiền đi mua về đủ loại bánh, trứng và nước uống. 

Biến đường về thành cuộc biểu tình: 

Chúng tôi đòi gặp người có trách nhiệm để yêu cầu mang xe chở về nơi đã bắt chúng tôi đi. Loanh quanh mãi, không có ai đứng ra nhận là người có thẩm quyền cả.. được hơn 40 người. 

Thế là, chỉ vì công an bắt về thì có xe, trả tự do lại không có xe nên chúng tôi được biểu tình thêm đoạn đường 3,4 km nữa. 

Cảm xúc còn đọng lại: 

Chưa lần nào, người biểu tình bị đàn áp quyết liệt như thế. Những người bị bắt, chẳng có tội gì hết ngoài tội hô khẩu hiệu phản đối TQ và hô bảo vệ Tổ quốc Việt Nam. 

Trực tiếp bị bắt và quan sát cảnh bắt bớ, tôi không cần phải né tránh mà nói rằng, đó là một lũ bất lương. Tôi không nghi ngờ gì khi nghe câu đây là một chế độ công an trị. 

Tôi đang khóc các bạn ạ. Các bạn có tin không? Lúc này, bàn phím của tôi ướt nhiều hơn. Tôi khóc cho Tổ quốc tôi. Bây giờ là hai giờ sáng. Gần trọn một ngày đêm, gần như không ngủ, không ăn để hành động, để suy nghĩ. Tôi và các bạn yêu Tổ quốc của mình đến cháy bỏng mà người ta không cho bày tỏ. 

Tôi đau đớn và không chịu được nhục. Tại sao, nước ta lại bị lép vế, sợ hãi TQ đến vậy? Tư thế cha ông ta ngày xưa có bao giờ tới mức thảm hại như thế này đâu. Tôi xót xa cho đồng bào tôi, ra vùng biển thân thuộc của Tổ quốc đã từ bao đời, nay bị cướp bóc, bị xua đuổi, bị đánh đập như những con vật. Những kẻ đàn áp biểu tình hôm nay nghĩ sao khi thấy hình ảnh ngư dân mình phải vái lạy bọn cướp biển TQ? 

Nhưng dù sao, nếu hôm nay tôi không đi biểu tình, để rồi bị bắt, chịu đói, chịu khát, chịu nắng hè cho đến gần như kiệt sức thì tôi còn ân hận hơn nhiều. Ít nhất, tôi đã có thêm một việc làm vì Tổ quốc. Tôi khóc vì cảm kích trước dũng khí và những tấm lòng. Nếu không đi biểu tình, không bị bắt thì làm sao tôi cảm nhận hết được tình thương yêu, đoàn kết của những người bị bắt với nhau trong những lúc khó khăn hoạn nạn. Làm sao tôi cảm nhận hết được lòng yêu nước của nhân dân ta mãnh liệt đến thế. Dù bị đàn áp thô bạo nhưng tôi cho rằng, cuộc biểu tình đã thành công nhiều mặt đối với tôi, với các bạn và với Tổ quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta. Nguyễn Tường Thụy (danlambao) 

Một trong 2 nữ lưu thường trực biểu tình các ngày Chủ Nhật ở Hà Nội là Phương Bích, sau đây là trích đoạn ghi chép của cô ngày 19/8 với lời lẽ đầy xúc động: 

“Hóa ra khi không thuyết phục được tôi, công an cùng cán bộ Phường kéo đến làm công tác dân vận với mẹ và anh trai tôi. Nếu tôi vì gia đình, tôi sẽ trở thành kẻ phản bội lại đồng đội mình. Ai sẽ là những người có mặt ở ngoài đó hôm nay, nếu ai cũng có một lý do để ngồi ở nhà như tôi? Hàng ngũ những người biểu tình có vỏn vẹn vài trăm người trong số vài triệu người ở đất Thủ đô, lâu nay vốn đã đơn độc, nay sẽ rơi rụng dần vì những đòn đánh trong nội bộ từng gia đình thế này ư? Tôi thấy đau nhói trong lòng khi nghĩ đến việc ngày mai, trong hàng ngũ những con người quả cảm đơn độc kia sẽ thiếu vắng tôi. Hẳn sẽ không ai nỡ trách móc tôi khi ở ngoài kia, ông bố già tuổi gần đất xa trời của tôi đang lên cơn cao huyết áp, còn bà mẹ 83 tuổi phải quỳ dưới chân tôi van xin, nhưng chắc hẳn họ sẽ rất buồn… 

Xin bố mẹ hiểu cho lòng con. Con làm sao có thể sống để ngẩng mặt nhìn bạn bè, đồng đội của mình trong suốt phần đời còn lại chứ? …. 

Tôi ngồi lỳ trong buồng, không thể quyết định được ngay việc ngày mai đi hay ở nhà. Lý trí bảo tôi phải đi, nhưng nếu bố tôi lên cơn đột quỵ thì sao? 

….Nếu lúc này tôi không kiên quyết, có thể tôi sẽ lỡ mất…Tôi vào buồng, lấy máy tính ra, đọc cho họ nghe bức thư tôi đã viết đêm qua. Đến đoạn cuối, tôi vừa đọc vừa nghẹn ngào: 

“Người xưa có câu: Hiếu với cha mẹ mới chỉ là Trung hiếu, còn hiếu với đất nước mới là Đại hiếu. Tôi tuy chỉ là một người dân bé mọn, nhưng cũng xin được đặt chữ Đại hiếu làm đầu”. (Phương Bích) 

Luật sư Lê thị Công Nhân trong một bài viết đã nhắc đến việc chồng cô là Ngô duy Quyền, dù biết nhà nước ra thông báo cấm biểu tình nhưng anh trả lời vợ đang mang thai một cách thẳng thắn và cảm động: “Tuần này càng phải đi biểu tình. Chẳng phải để thể hiện điều gì hay thách thức chính quyền, mà chỉ là muốn sát cánh bên mọi người, đồng lòng và chia sẻ với mọi người. Anh đi ngay từ lần đầu nên rất quý và thương mọi người. Chính quyền làm thế này kiểu gì cũng làm cho một số người suy tính và không đi nữa, nhưng cũng sẽ thúc đẩy những người khác càng phải tham gia. Cái gì cũng có 2 mặt của nó. Cùng lắm là nó bắt giam và khởi tố anh tội gây rối trật tự công cộng. Chính quyền này nó muốn bắt ai thì bắt, vu ai tội gì thì vu. Anh chỉ lo U sắp sinh mà anh không ở bên được, đành phó thác U và Lucas cho Chúa thôi. Chứ nếu anh không đi thì anh áy náy lắm, anh muốn được ở bên mọi người lúc này. Anh chỉ thực hiện quyền của anh và thể hiện điều duy nhất là ý thức công dân của anh thôi.” 

Các bạn trẻ Sàigon dù bị kềm kẹp, khống chế bởi lực lượng công an đông đảo nên không thể biểu tình mỗi Chủ nhật như Hà Nội nhưng các bạn đã vận dụng óc sáng tạo một cách độc đáo: 

Trong chiếc áo mưa logo No U, với khẩu hiệu “Xóa đường lưỡi bò – Bảo vệ Tổ Quốc”, những chàng trai cô gái còn rất trẻ cùng nhau tuần hành trên những trục đường chính của Sài Gòn vào chiều tối Chủ Nhật 18-09-2011. 

Bất chấp cơn mưa lạnh, những tiếng hô yêu nước vẫn vang lên đầy nhiệt huyết. 

Năng động và sáng tạo, 15 người bạn trẻ đã làm nên một cuộc xuống đường có một không hai trongsố các cuộc biểu tình chống TQ tại Việt Nam. 

Sau khi thông tin & hình ảnh về cuộc biểu tình được phổ biến, hàng trăm phản hồi được gửi đến, với những cung bậc cảm xúc trái ngược : cay đắng, tự hào, cảm động… Bên cạnh những giọt nước mắt bất chợt lăn dài. 

Một việc làm nhỏ, nhưng gây được tác động lớn. 

Trong thời điểm hiện nay, những hành động biểu lộ lòng yêu nước trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Bất chấp những hiểm nguy trực chờ, 15 người bạn trẻ vẫn hiên ngang xuống đường và hô to các khẩu hiệu yêu nước. 

Vì Tổ Quốc, không gì là không thể! 

danlambaovn.blogspot.com 

Sáng 16/10/2011, một số người biểu tình đã hẹn gặp nhau tại bờ Hồ Hoàn Kiếm một cách có trật tự. Theo Blog Anhbasam, “Không khí khá căng thẳng. Công an vây quanh nhiều hơn hẳn các “biểu tình viên”, xe công an các loại đi theo cũng khá nhiều … 

…Hình ảnh những người con yêu nước phải mím chặt đôi môi để không bật lên lời những lời yêu nước quả thật xót xa. Xin cảm tạ những người yêu nước. Ngọn lửa yêu nước sẽ không bao giờ lụi tắt và đó là hy vọng cho đất nước và dân tộc Việt Nam. 

Cũng trong ngày Chủ nhật 16/10/2011, cùng với khoảng 30 biểu tình viên, chị Bùi thị Minh Hằng đã tham gia “biểu tình câm” khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa và đã bị bắt cóc ngay giữa trung tâm Hà Nội – Thủ đô của Hòa bình, trước mặt các nhân viên công lực. 

Ngay sau khi chị bị bắt, các biểu tình viên còn lại đã gửi đơn tới công an Hoàn Kiếm, nơi đã bắt giam chị và đã tổ chức buổi tuần hành xung quanh bờ Hồ Hoàn Kiếm chiều 18/10/2011, yêu cầu nhà cầm quyền trả tự do cho chị Bùi Minh Hằng (blog anhbasam) 

Blogger Người buôn gió kể lại: Chúng ta thấy 11 cuộc biểu tình rầm rộ, náo nức mỗi sáng chủ nhật ở Hồ Gươm. Nhưng có lẽ chưa bao giờ chúng ta hình dung, một cuộc biểu tình nhỏ nhoi, câm nín, rớm lệ trong chiều thu một ngày thường trong tuần. Sự im lặng của đoàn người khiến các lực lượng giữ trật tự phải chờn tay, khiến họ cũng lặng lẽ nhìn theo không cản trở. Có lẽ họ hiểu đau xót của những người yêu nước kia đã đến lúc chịu đựng tột cùng. 

Trong sự im lặng của đoàn người, như vẫn còn tiếng vang da diết của Trịnh Kim Tiến, Nguyễn Văn Phương đêm qua gọi Bùi Hằng qua rào sắt công an quận Hoàn Kiếm. 

- Mẹ Hằng ơi, cô Hằng ơi.! 

16/10/2011 Nữ Vương Công Lý 

Luật sư Nguyễn Bắc Truyển lên tiếng trên diễn đàn Paltalk rằng:Tôi rất vui khi thấy được những anh chị em ở ngoài đó rất là thương yêu nhau, đã cùng đi đến đồn công an để mà đấu tranh, yêu cầu phải thả chị Bùi Thị Minh Hằng. Trước tới giờ, chưa bao giờ có sự việc này xảy ra, tôi thấy 30 anh em đó hay hơn nữa là những người hết sức can đảm. Khi họ đến đồn công an, họ đấu tranh như vậy tôi biết rằng họ sẽ gặp nhiều khó khăn và thậm chí có thể bị bắt giữ ngay tại đồn công an với những tội danh bị vu khống. Vừa qua, những tình cảm của anh em đã diễn đạt tới chị Hằng, chúng tôi cảm thấy rất là xúc động và tôi là một người ở trong nước, ở Sài Gòn, tôi muốn cám ơn các anh em đã làm công việc đó, đã thể hiện cái tinh thần của mình đối với người cùng chung chí hướng với mình và thể hiện được cái tinh thần đoàn kết mà các anh đã nói thay cho người dân Việt Nam.” 

…Có thể nói rằng, việc công an Hà Nội buộc phải trả tự do cho chị Bùi Minh Hằng sau 3 ngày giam giữ chị trái pháp luật là kết quả của sự đoàn kết nên một của các biểu tình viên. Họ đã không sợ hãi bày tỏ sự liên đới với chị Bùi Minh Hằng và nhất là đã dám dùng chính sinh mạng mình để khẳng định lòng yêu nước chân chính thì không gì có thể phá đổ được. Chúc mừng chị Minh Hằng, nhưng cũng là chúc mừng tất cả những biểu tình viên yêu nước. 19/10/2011 Nữ Vương Công Lý 

Ta hãy đọc những lời văn dí dỏm của blogger Nguyễn tường Thụy: Chuyện chỉ xảy ra ở Việt Nam : 

BIỂU TÌNH... TRỘM 

Bây giờ nghĩ lại, tớ vẫn còn thấy buồn cười. Đúng là chúng tớ biểu tình trộm thật: hết sức bí mật, không có bất cứ ai nghĩ là bọn tớ sẽ biểu tình vào thời điểm đã quá nửa buổi chiều, lại chẳng phải là ngày chủ nhật.Số là chiều hôm 18/10, chúng tớ tập trung tại công an quận Hoàn Kiếm để nộp đơn yêu cầu thả Bùi Hằng.Chẳng gặp được lãnh đạo, chúng tớ đành nộp đơn rồi sang bên bờ hồ chơi với đồng đội đang chực sẵn chờ tin tức ở đấy. Ngồi chán, tự nhiên chúng tớ nghĩ ra chuyện biểu tình trộm. Lén lén đi in vài chục tờ khổ giấy A3 có chữ “YÊU CẦU TRẢ TỰ DO CHO NGƯỜI YÊU NƯỚC BÙI HẰNG”, thủ sẵn. Rồi mắt trước mắt sau, chúng tớ lừ lừ tiến theo đường Lê Thái Tổ. Chừng khuất tầm nhìn của mấy cậu cảnh sát, chúng tớ mới lặng lẽ giơ biểu ngữ lên. Kẻ giơ ngang ngực, người giơ quá đầu, im lặng chầm chậm tiến cứ như đám người đi khất thực. Thỉnh thoảng, tớ ngoái lại xem có cậu công an nào đuổi theo không nhưng không thấy.Không hô hét gì cả, ấy vậy mà người đi đường, người dạo chơi bên bờ hồ chú ý ra phết. Một số người dân thấy thế đi theo chúng tớ, nối cái đám biểu tình câm dài thêm chút nữa. 

Được nửa vòng bờ hồ, thằng Phương tuyên cáo ngứa mồm định hô cái gì đó, lập tức con gái Kim Tiến của tớ bịt ngay mồm nó lại. Thấy thế, tớ quát: “Im mồm”. Nó nhe răng ra cười cầu tài. Khổ thế. Chợt, tớ phát hiện ra mấy cậu an ninh đi cạnh chúng tớ từ khi nào. Rồi lại thấy cậu công an vừa tiếp chúng tớ ở phòng trực ban đi ngược chiều tươi cười chụp ảnh từng người một. Vui đáo để. NTT 

Kết luận cho bài tổng hợp khá dài này, người viết xin mượn lời cuối thư của một người mẹ trẻ gửi con trai 3 tuổi của mình sau khi 2 mẹ con cùng đi biểu tình vì lòng yêu nước, ước mong của chị cũng là ước vọng của người Việt Nam: quyền suy nghĩ và hành động độc lập của một người dân trong xã hội dân chủ tự do: 

“…….Phan yêu 

Con yêu, mẹ vẫn không muốn con đi biểu tình. Mẹ hy vọng khi con lớn lên, dù sống ở Việt Nam hay nơi nào khác trên trái đất, con cũng có thể được tự do nói lên những ý kiến, nguyện vọng chính đáng của mình và không cần phải đi biểu tình giữa thời tiết khắc nghiệt, giữa những người mang dùi cui, súng ống trấn áp. Con sẽ không bao giờ phải ngần ngại trước các loại áp lực, phải ít nhiều suy tính về sự an toàn của bản thân mỗi lần quyết định nói lên chính kiến của mình, như thế hệ của mẹ. Bởi mẹ hy vọng khi đó, xã hội sẽ tiến hóa đến mức quyền được phát biểu chính kiến của con người sẽ được coi là đương nhiên, cho dù chính kiến đó khác với mong muốn của một đám đông hay một nhóm người nào đó. 

Mẹ yêu và tôn trọng con, ngay cả khi con không nghe lời mẹ. Và nếu điều con thực sự muốn không nguy hại đến tính mạng của con và xâm phạm đến quyền lợi chính đáng của người khác, thì ngay cả khi mẹ không muốn, con vẫn cứ làm, con yêu nhé ! “ 

Tuần trước, dù xuống đường không biểu ngữ không hô khẩu hiệu (xin blogger NNT cho một tên gọi) để ủng hộ Thủ Tướng chỉ thị và Quốc hội ban hành luật biểu tình mà hơn mười biểu tình viên đã bị nhà nước ta cho vào trại Phục hồi Nhân phẩm, tin tức về nơi giam giữ chị Bùi Hằng vẫn chưa có, thì ước mơ trên xem chừng còn xa vời vợi, nhưng ai cấm chúng ta nuôi hy vọng-MÙA XUÂN VIỆT NAM rồi sẽ đến - các đồng bào dũng cảm của tôi ơi! 


12/2011 San Jose




34 Nhận xét

  1. DAN TOC VIET NAM DANG BI HIEP DAM, moi nguoi co thay nhu toi khong .?

    Trả lờiXóa
  2. Dan toc Viet Nam dang bi HIEP DAM, giong chuyen vua xay ra o Trung Quoc do, ba con thay Toi so sanh co sai khong ?Chong nhin vo bi thang dan phong Hiep Dam .y chang nhu dan toc Viet Nam hien gio.

    Trả lờiXóa
  3. Anh phải đi

    Từ khi ôm ảnh Bác ra bờ hồ, bị “côn đồ” giật mất
    Anh giật mình, mới biết mình là hành khất
    Thì ra bấy lâu nay
    Chúng ta là hành khất
    Ăn ngủ nhờ trên mảnh đất ông cha.
    Chậm rồi,
    Nhưng thôi, cứ kệ cha
    Thà chậm còn hơn mất tất cả.
    Hoàng Sa
    Trường Sa
    Biển đông
    Ải Nam Quan
    Thác Bản Giốc
    Của mình mà sao lại có Tam Sa và hải giám
    Sao người Tàu xây nhà, dựng cửa, tham quan
    Quân này láo thật
    Vừa ăn cướp vừa la làng
    Bọn này đểu thật
    Vừa anh em vừa lật lọng
    Miệng bai bải lấy bang giao làm trọng
    Tay cố tình thọc giáo nhọn sau lưng.
    Anh phải đi
    Đừng cản anh phải đi
    Anh phải đi để tìm đất sống
    Cho chúng mình cho con cháu mai sau
    Dù có bị quy là phản động
    Dù có bị "tự phát" hay "côn đồ" cản chống
    Đi, anh phải đi
    Đi
    Anh đi đâu
    ĐI BIỂU TÌNH ĐÒI LẠI QUÊ HƯƠNG
    TÌNH THƯƠNG
    LẼ SỐNG.

    Trả lờiXóa
  4. DAN TOC BI HIEP DAM, khong con tu nao dung hon !

    Trả lờiXóa
  5. TÔI đã vinh dự tham gia hai cuộc biểu tình chống TQ tại SAIGON hai ngày 5.6 và 12.6. có mặt gần như vào những phút đầu tiên trước LSQ TQ cảm giác thật khó tả tôi không còn là tôi nhút nhát nữa ,tôi đã trưởng thành ,xác định lập trường của mình từ giờ phút này.được gặp rất nhiều bạn trẻ họ rất can đảm luôn xông lên hàng đầu, thế mới biết thời nào cũng có ANH HÙNG. hiện nay TQ đã xuống thang trên BIỂN ĐÔNG theo tôi công đầu thuộc về những người yêu nước,nếu TQ lại động tay động chân tôi tin chắc những bạn trẻ trong đó có tôi sẽ cầm súng ra mặt trận.

    Trả lờiXóa
  6. Thong bao :Moi nhung ai da tung duoc len xe bus vi di bieu tinh den nhancong tac tai Bo Giao thong van tai vi ung ho Bo truong v/v di xe bus.

    Trả lờiXóa
  7. hãy trách những thằng đỉnh cao trí tuệ rước quan thầy về thờ.như miền nam trước kia làm sao trung quốc dám ho he hó hé .hãy lật đổ tiêu diệt bọn đỉnh cao cõng rắn cắn gà nhà thì vn sẽ yên ổn thanh bình...

    Trả lờiXóa
  8. TẠI SAO ở các nước phương Tây khi chết họ muốn hồn lên Thiên Đường để về với Chúa?
    Còn ở các nước phương Đông như Việt Nam, Trung Quốc, Triều Tiên khi chết thì hồn lại xuống địa ngục?
    Đây là câu trả lời:
    Vâng thưa các bạn, chúng ta hiện đang sống ở "Thiên Đường" ... "Thiên Đường xã hội chủ nghĩa". Khi sống đã vầy rồi mà khi chết lại phải lên Thiên Đường nữa thì chi bằng xuống địa ngục còn hơn.

    Trả lờiXóa
  9. Trong lúc biên giới biển đảo bị đồng chí cộng sản Tàu xâm lấn, nhà cầm quyền VN vẫn ung ung 16 chử vàng " láng giềng hửu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài , hướng tới tương lai" Chính nhờ nghững người biểu tình làm thức tỉnh tinh thần yêu nước.

    Xin cảm phục những người biểu tình dám vượt qua sợ hải, đàn áp của độc tài toàn trị, tham nhũng đang dày xéo trên quê hương, đang đè đầu cởi cổ nhân dân lao động để trả nợ cho VINASHIN như EVN.

    Rất tự hào cho dân tộc VN, tổ quốc VN đã sinh ra những con người dám dấn thân xuống đường như vậy.

    Loài người đã dựng tượng rất lớn để kỹ niệm tội ác chủ nghĩa CS đối với nhân loại ở Washington, tượng cách trụ sở liên hiệp quốc không xa. vậy mà CSVN vẫn cố đàn áp người biểu tình ôn hòa.

    Trả lờiXóa
  10. HONGLONG.....VI SAO UY BAN TON GIAO VA DAN TOC, DA NANG MUC CANH BAO NGUY HIEM VUOT CAP, DOI VOI GIAO DAN THIEN CHUA GIAO ? VA AI CHI DAO DANG SAU CHO AN NAP ?? TU MUC LA (NGUY HIEM TIEM NANG) VUOT QUA LUON MUC (KE THU NGUY HIEM) VA LEN THANG MUC CAO NHAT LA (DAC BIET NGUY HIEM, CAN LOAI BO) VAY AI ? THUA, CHINH LA NHA TAI PHIET CA SAU T.D.QUANG CHI VI CAU NOI VO TINH CUA CAC ONG BO NUOI MINH..(....

    Trả lờiXóa
  11. Tổng thống Syria mới trả lời phỏng vấn đăng trên BBC, Tôi ưng ý câu này 1
    - “Chúng tôi không giết hại người dân của chúng tôi… không chính phủ nào trên thế giới giết hại chính dân chúng nước mình, trừ phi chính phủ đó do một người điên lãnh đạo,”

    Trả lờiXóa
  12. Bộ Tranh Việt Nam Anh Hùng Dân Tộc
    http://www.ttxva.org/bo-tranh-viet-nam-anh-hung-dan-toc/

    Trả lờiXóa
  13. BIẾT ĐẤU TRANH SẼ BỊ BẮT BỚ, TÙ TỘI, GIAM CẦM, ĐÁNH ĐẬP MÀ BỌN NI CŨNG GAN, LÌ, ... THẬT. THEO ĐẠO SĨ TÔI, TÔI CAM ĐOAN VỚI CÁC BẠN MỘT ĐIỀU, TRONG NHỮNG NGƯỜI DŨNG CẢM ẤY, CHẮC HẲN CÓ NHIỀU NGƯỜI CÓ "DÒNG MÁU CỦA CỌP". VÌ DÒNG MÁU CỌP RẤT BẤT KHUẤT, CÀNG CHƠI CÀNG HĂNG, CÀNG CHƠI CÀNG MẠNH, CÀNG CHƠI CÀNG GAN, VÀ ĐẶC BIỆT XEM THƯỜNG SỐNG CHẾT, "CÙI KHÔNG SỢ LỞ" ẤY MÀ

    TÌNH HÌNH ĐẤU TRANH TRÊN THẾ GIỚI RẤT PHỨC TẠP, ĐẦU RƠI MÁU ĐỔ. LÀ ĐẠO SĨ TÔI CHỈ MONG LÀM SAO DÂN LƯƠNG THIỆN KHÔNG BỊ LIÊN QUAN, MÔ PHẬT

    Trả lờiXóa
  14. đạo sĩ nói trúng phóc, ông hồ chí minh tuổi canh dần - là tuổi cọp, hoan hô đạo sĩ, khâm phục đạo sĩ, còn ai tuổi cọp muốn làm "lãnh đạo" nữa không vậy ta?

    Trả lờiXóa
  15. ĐẤU TRANH LÀ LẺ PHẢI

    Nên thiết tưởng đấu tranh là lẻ phải
    Là con đường uyên bác của tự do
    Nền “công lý” càng không thể đôi co
    Nhằm bức bách những tinh thần tự chủ.

    Bao khát vọng dâng tràn như thác lũ
    Khi quê hương bị hiểm họa xâm lăng
    Khi dân tôi bị bức bách đến cùng
    Bởi bạo lực cuồng si đầy gian dối.

    Có thể nào nhắm mắt mà đánh đổi?
    Cái tự do muôn thuở của công bằng
    Cả tình yêu nhiệt huyết với non sông
    Để cam chịu một kiếp người nhục nhã.

    Và bạo lực không thể nào đánh ngã
    Những linh hồn tuấn kiệt dạ trung kiên
    Những người con ưu tú của mẹ hiền
    Rất quả quyết ngẩng cao đầu tranh đấu.
    Tháng 12/2011


    .

    Trả lờiXóa
  16. Kính Gửi Quí Độc Giả Và Dân Làm Báo !
    Tuy nhiên buồn thay! những cuộc biểu tình tự phát hầu như chỉ được đón nhận trong sự hờ hững của đám đông như một biểu ngữ đã viết: KHÔNG SỢ SỰ ĐÀN ÁP CỦA KẺ DỮ. CHỈ SỢ SỰ THỜ Ơ VÔ CẢM CỦA NGƯỜI LƯƠNG THIỆN.
    *** Buồn vì thể hiện lòng yêu nước lại thành ra mất quyền công dân.

    Buồn vì có lòng yêu nước hóa ra lại, bị chính những anh CA nhân dân trấn áp. ( Xin Phép Trích Dẫn Lời Viết của Tác Giả MƯỜI HAI NĂM ẤY BIẾT BAO NHIÊU TÌNH ) .

    ****

    Sau khi đọc Bài Báo của Tác Giả , tôi ngẫm lại mình cũng thấy có nhiều nỗi buồn.. Buồn cho Xã Hội đổi trắng thay đen..., Con người VN mỗi ngày xuống cấp và Vô Cảm hơn ..., buồn cho cảnh Bất Công , đàn áp không được giải quyết ...mà lại còn thêm sự khống chế và Bạo Hành.. , Buồn ...Buồn...còn rất nhiều cái buồn không tên ...bỗng dưng từ đâu mang đến cho con người....Buồn cho những con người , biết nhận thức được đúng sai ...đang muốn góp thêm một chút gì ...để gọi là... cho Dân Tộc của mình đang đứng trước , một nguy cơ mà chúng ta có thể gọi tạm là TỘI ÁC .., Nhưng có mấy ai hiểu được sự hy sinh chân chính dùm cho họ ? Có mấy ai ?
    Rồi có những người ngày đêm , luôn âm thầm lặng lẽ .., suy nghĩ .., viết ...xóa rồi lại viết.., cũng chính là muốn góp thêm một chút, những điều nhỏ nhặt , cỏn con ..., vào nơi ấy để con người Đọc và có Suy nghĩ ..., hy vọng những Con Người U mê được thoát ra từ chính cái nơi , mà nhiều người đang âm thầm lặng lẽ viết rồi Xóa ấy..., Nhưng có mấy ai hiểu được rằng Chính họ , cũng đang ngày đêm muốn vun vén , để cho Xã Hội cuộc sống được thay đổi hơn..., Mỗi người một công việc , không ai giống ai...Nhưng tất cả đều cùng chung một mục đích , là muốn thay đổi , là muốn những Tội Lỗi , hay Tội Ác Con người nên biết dừng lại sớm hơn.., Đâu phải cứ như Mẹ Nấm , hay Bùi Hằng mới được gọi là Anh Hùng ? Một Mẹ Nấm , một Bùi Hằng có thể nào tự phát một mình đứng ra Biểu Tình ,Tranh Đấu mà thành Công hay không ? Hay còn cần tất cả mọi người phía sau ủng hộ nữa ? Vậy mọi người Ơi đừng thờ ơ , và phân biệt đối xử nữa...Một bó đũa khó bẻ gãy hơn là một cây đũa ..

    ( Vì Bài Viết dài nên vô Còm 2 lần Mong quí vị thông cảm)
    Trân Trọng
    Quán Mắc Cỡ

    Trả lờiXóa
  17. Phần tiếp theo..
    ** Cũng giống như một Tác Giả...,viết Bài cho Trang Dân Làm Báo , Bài viết của họ được đăng ..., Nhưng muốn làm cho bài viết họ tăng thêm sự Trong Sáng ....Chính là nhờ các Comment phía dưới .., Có người phân tích sự việc rất chính Xác.., lời văn viết rất trôi chảy , dễ hiểu .., Nhưng cũng có nhiều người , lời văn cụt ngủn không một dấu chấm , phảy ...Tuy rằng họ khác nhau về cách trình bày và Viết..., Nhưng Họ có một điểm chung đặc biệt là ..., phản đối những cái Ác , Đàn Áp hay Bạo Hành ...Cùng nhau hướng về Cái Thiện .., Thậm chí vì thấy những điều thật bất công ..., họ không thể giữ nổi sự kiềm chế .., nên họ phải Văng Tục và Chửi đó là tất yếu và là những chuyện rất đỗi bình thường .., Bởi vì ..với những Loại Côn Đồ không có tính Người kia , họ không thể nào dùng những từ ngừ ,mà được gọi là Trau Chuốt và Hoa Mỹ được .., Họ không thể nào đang đối phó với loại Mất Dạy Côn Đồ , mà họ phải bỏ thời gian chạy vào Chùa , để mượn một cái áo Cà Sa thêu Kim Tuyến sáng lấp lánh được..., Trừ khi là Cái phường trộm cắp , đang giả nhân , giả nghĩa mới dám khoác bộ áo Cà Sa lên bản thân Trần Tục của hắn được..., người ngay thẳng họ không bao giờ làm cái trò Quái Quỉ , Lòe Bịp giống như phường Lưu Manh ấy được đâu...Vậy chúng ta nên thông cảm cho họ...bởi vì họ đã hành xử đúng mực, với lương tâm của tất cả mọi người...
    ** Tôi đã nhìn thấy rất nhiều Nick Name trong Comment ..., Nào vô danh , Người Lính VNCH, Em Bé Bán Báo , Thị Nở , Trả Thẻ Đảng cho đỡ Nhục, Bầu Ơi Thương Bí.., Thị Mẹt , Bồ Câu Trắng .., Em gái 5t Dũng Cảm , Người Sài Gòn , Dân Hà Nội Gốc, Quán Mắc Cỡ..., Cùng Đứng Lên , Nước Ngược Dòng .., Tuổi Trẻ , Hoa Sim Tím , Lề Giữa , còn rất nhiều..., Quí vị Có thể Nghĩ rằng.. có bao nhiêu cái Nick Name trong Commet nầy , là có bấy nhiêu người dùng ..., Nhưng Tôi không Bao giờ nghĩ vậy.., Có thể cùng Một Người , nhưng họ dùng rất nhiều Nick , để làm gì , họ cần phải làm gì nhiều Nick vậy ? Tôi xin Thưa với Quí Vị...Không có cái gì mà tự nhiên hay Bỗng dưng hết..., Họ dùng nhiều Nick, không phải Giả Danh , hay Giả Tạo để lừa Gạt mọi Người ..., Nhưng họ dùng như vậy là có cùng chung.., một mục đích rất có Giá Trị Và Ý Nghĩa .., Thị Nở Xấu xí Mồ Côi .., Thị Mẹt thì giống cái Mặt Mẹt, Em Bé vé số Nghèo , Lề Giữa tượng trưng cho sự Công Bằng , Bồ Câu mang Tín Hiệu Hòa Bình.., Hoa Sim Tím , Hoa Dã Quỳ cho sự Bình Yên đất nước.. Bầu Bí chỉ sự Đoàn Kết.., Dân Hà Nội Và Sài Gòn ..Cùng một Giống Nòi..Quán Mắc Cỡ Châm Biếm thói đời Xu Ninh..Và Đặc Biệt là Hình Ảnh những Người Lính VNCH .., Anh Dũng , Kiên Cường luôn Ngự Trị trong lòng họ.., và Phía Sau những người Lính VNCH Anh Hùng chính là lớp trẻ..( Tuổi Trẻ )....v..v... Chỉ có một cái tên thôi ...nhưng họ đã rất khéo léo gắn kết thành ..mỗi cái Tên dính liền một Ý nghĩa rất Quan Trọng..., Và Kết hợp tất cả những Cái Tên Trên , sẽ Trở thành Một Khối Đại Đoàn Kết , mà trong đó chứa đựng mọi Tầng Lớp trong Xã Hội...( Có Lần tôi đã viết một Bài Còm ngắn, nói về ý nghĩa của những cái Tên nầy ..., Nhưng có lẽ nó chỉ thích hợp theo suy nghĩ của tôi , chứ không phải của mọi người, nên tôi đưa bài vô, là Bị ĐÁ Văng ra liền tức thì...Mới đầu tôi cứ nghĩ có sự nhầm lẫn gì ở đây ..Nhưng tôi kiên nhẫn Comment , đến lần Thứ 5...mà tôi vẫn bị họ tung Cước ..nên tôi không dám nữa...Bởi vì suy cho cùng , như tôi nói ở trên..tôi chỉ có góp một chút xíu ... nhỏ , làm sao có thể so sánh và có chỗ đứng .., ngang với những Còm có Tầm Cỡ được chứ )...
    Vẫn còn tiếp phần 3

    Trả lờiXóa
  18. ** Nhưng tôi có một suy nghĩ nhỏ như thế này, không biết quí vị như thế nào...?Tôi nghĩ dù là ai , họ thuộc Thành Phần nào, ..Cao , thấp , Sang . Hèn không Quan trọng ..., Nhưng một khi họ bước vào tờ báo sự thật này.., là họ đã có một nhận thức, và một nhận xét rất rõ ràng rồi..., Đừng nên vùi dập họ, họ không nói hay làm điều gì sai hết..., Có chăng là những con Người đang nghĩ sai về họ.., Họ cũng biết khi bước chân, vào cuộc chơi nơi đây ..., họ cũng lường trước được những nguy hiểm , có thể xảy ra cho chính bản thân và gia đình của họ, Nhưng tại họ vẫn quyết tâm vào nơi này ...!!!??? Điều này tôi chỉ biết hỏi, nhưng không biết trả lời... Kính mong Ban Biên Tập DLB , và Quí vị có thể trả lời giúp tôi ..và mọi người cùng hiểu được không ? Và tôi xin nhấn mạnh một điều , Tôi và các ban của tôi , bước vào nơi này là hoàn toàn tự nguyện.., không có mục đích vụ lợi Cá Nhân..., Bởi vì ..tôi và các bạn tôi ...chưa phải là những người thiếu thốn cho lắm..., Chúng tôi vẫn còn khỏe mạnh ., trẻ tuổi ., để Lao động kiếm sống được...., Tôi cũng Vui Mừng xin thông Báo ,với tất cả các Bạn hơn 30 năm nay chưa Trở về Việt Nam...một lần ( Trong số đó có Anh , Bác và những họ hàng của tôi nữa )...Tuy rằng VN vẫn còn nghèo và Lac Hậu..., Nhưng bây giờ Đa phần , mỗi nhà đều có ít nhất một LapTop...để cập nhật tin tức hàng ngày..., Còn đi về quê , mấy em Thiếu Nhi đi Chăn Trâu Bò ...mỗi em đều được trang bị một cái Di Động , đề phòng có thú dữ , hay găp người xấu các em .. có thể thông báo và giúp đỡ nhau trong lúc gặp nguy hiểm ( Hãy khoan cười...Ý tôi muốn nói lên .., chúng tôi là những người vô tư đóng góp một phần nhỏ xíu.., Còn những người chuyên nghiệp , họ phải ngày đêm lo việc nầy ...họ không còn thời gian ra lao động..thì đó là việc khác...tôi miễn bàn việc nầy.., tôi chỉ đề cập chút xíu...vì tôi sợ họ hiểu sai lời tôi nói )... Tôi hy vọng Bài CÒM RÁC của tôi không bị ĐÁ thê thảm nữa ..., Nhưng không sao , nếu lần này tôi bị ĐÁ và Quăng vào SỌT RÁC như những lần trước, thì tôi sẽ không kêu GÀO đòi trả lại bài cho Tôi nữa đâu...Bởi vì tôi đã hiểu Dân Làm Báo nầy Đích thị là GIẢ MẠO , Tiếp và hết...
    nếu vào đây lần nữa sẽ gặp nguy hiểm khôn lường..... Các Bạn tôi đã HỨA với Tôi ..., Nếu bị Đá thì 10 phút sau, bài của tôi sẽ Được Post lên Trên 20 cái Blog của họ ..., nên tôi không sao hết...Chuyện nhỏ bình thường nhu TRONG NHÀ NGOÀI PHỐ ấy mà...Xin chân thành Cảm Ơn Dân Làm Báo , quí vị Độc Giả và các bạn của tôi đã nghĩ đến chuyện Giúp Tôi...Xin Cảm Ơn rất nhiều
    Trân Trọng Kính
    Quán Mắc Cỡ

    Trả lờiXóa
  19. Xin nói thêm người viết bài này chính là Nước ngước Dòng , sau khi bị người dân , lên án ví dám nói sự thật nên đã bị ...Chửi và bị...
    Nhưng Không sao, Chỉ cần làm nhừng gì tôi có thể vui, Ba Mẹ tôi ở thế giới Bên kia vui là tôi Vui..
    Quán Mắc cỡ cũng là Nước Ngược Dòng

    Trả lờiXóa
  20. Cơ sở giáo dưỡng Thanh Hà – Thông tin chính thức về chị Bùi Minh Hằng
    http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/466

    Giáo dục, giáo dưỡng đang bị lạm dụng :
    http://phapluattp.vn/20101214125330284p0c1015/giao-duc-giao-duong-dang-bi-lam-dung.htm

    Chỉ nên xem việc đưa vào cơ sở giáo dưỡng là biện pháp hành chính
    http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/Xa-hoi/521967/chi-nen-xem-viec-dua-vao-co-so-giao-duong-la-bien-phap-hanh-chinh.htm

    Tòa sẽ xem xét áp dụng biện pháp đưa vào trường giáo dục, cơ sở giáo dưỡng
    http://phapluatxahoi.vn/20110831100752937p1002c1022/toa-se-xem-xet-ap-dung-bien-phap-dua-vao-truong-giao-duc-co-so-giao-duong.htm

    Trả lờiXóa
  21. TÔI là chính TÔI, chưa hề dùng nicnem khác gần một năm nay,QUÁN MẮC CỠ đừng vơ đũa cả nắm . tôi nghĩ trên diễn đàn này không có chuyện một người dùng nhiều nic, đó là luận điệu của CAM hòng lung lạc mọi người.

    Trả lờiXóa
  22. Lạy Ông Tôi Ở Bụi Này

    Trả lờiXóa
  23. 12 tình? Tình chi, tình gì? Cái tình quý nhất chính là tình yêu quê hương đất nước. Trân trọng biết bao!

    Trả lờiXóa
  24. Nặc danh says:
    22:59 Ngày 09 tháng 12 năm 2011
    12 tình? Tình chi, tình gì? Cái tình quý nhất chính là tình yêu quê hương đất nước. Trân trọng biết bao!
    **********
    Đúng vậy ...tình chi , tình gì ..cũng không bằng 2 mình có tình yêu đất nước....Cố lên đi Bác...Tui Ủng hộ Bác...

    Trả lờiXóa
  25. Người HN yêu nướclúc 00:45 10 tháng 12, 2011

    Bài viết thật cảm động. Cảm ơn tác giả nhiều lắm.

    Trả lờiXóa
  26. Nhóm Kỹ Sư Mỹ Gốc Việtlúc 03:14 10 tháng 12, 2011

    Chúng tôi muốn nêu lên một chút cảm nghĩ của mình, với tư cách là thế hệ trẻ Việt Nam lớn lên từ bên kia bờ biển Thái Bình, nhìn lại nước Việt qua những cuộc biểu tình vừa qua. Chúng tôi thiết nghĩ, chắc chắn sẽ có một số qúy vị đang sống ở Việt Nam, không đồng quan điểm với chúng tôi, nhưng qúy vị hãy xem đây là ý kiến cá nhân, và chúng tôi có nhả ý, mong đợi, một nước Việt Nam, dân chủ, tự do và hùng cường như bao các quốc gia dân chủ hùng cường khác trên địa cầu.

    Chúng tôi xin đi vào vấn đề. Sau khi có sự phát triển bùng nổ thông tin của Internet, người Việt trong và ngoài nước bắt đầu đối thoại được với nhau, người ta bắt đầu trao đổi, hoỉ thăm nhau về cuộc sống, về kiến thức XH, rồi kế đến là trao đổi lại kiến thức lịch sử, quan điểm chính trị, để rồi người Việt Nam trong nước nhận ra rằng nước Việt Nam đang bị cai trị bởi bàn tay sắt cộng sản, bằng luật rừng rú, man rợ. Bọn tà quyền CS bây giờ chúng tàn phá quê hương trên mọi lảnh vực. Từ lảnh thổ, lảnh hải chúng ký dâng cho giặc phương bắc. Chúng tôn thờ giặc qua phương châm 16 chử vàng và 4 tốt, chúng hèn nhát để mặc ngư dân Việt hết lần này tới lần khác bị giết, bị hành hạ, bị tống tiền, mà chúng củng không dám gọi đích danh tên của giặc. Chúng phá nát,làm băng hoại nền giáo dục Việt Nam qua nạn "bằng gian, kiến thức gỉa". Chúng sửa đổi lịch sử của tiền nhân để tuyên truyền mỵ dân ca tụng ông Hồ và đảng CS qua những chứng cớ bịa đặt gỉa mạo (không vợ, không con..). Về y tế chúng phá nát khẩu hiệu "luơng y như từ mẩu" để thay vào là nạn phong bì, tiển lót tay bác sỹ, bệnh viện, nếu muốn sống còn. Thế nhưng người dân Việt Nam nào chụi không nổi, lên tiếng phản đối thì chúng sẽ chụp cho cái mủ "luật 88, hay 79" vi hiến mà chỉ có ở thiên đường CS mới có luật này.

    Nếu như những gì chúng tôi nêu lên ở trên là sự thật, thì chế độ CS phải bị loại bỏ, thay thế . Vậy thì tại sao dân Việt Nam trong những lần biểu tình vừa qua ở Hà Nội, Saì gòn, có người vẩn còn ôm hình ông Hồ, cờ máu búa rìu để đi biểu tình? tại sao những hình ảnh, biểu ngữ đó không được thay thế bằng khẩu hiệu " Yêu cầu nhà cầm quyền CS trả lại quyền tự do bẩu cử, ứng cử lại cho dân Việt Nam" như đã quy định trong chính hiến pháp 1946. "Hủy bỏ điều 4 của hiến pháp, không công nhận độc đảng". Phản đối nhà cầm quyền hèn nhát không bảo vệ lảnh thổ, không bảo vệ ngư dân..."
    Nếu ngay cả chúng ta, những người dân trong nước đang khao khát tự do dân chủ mà cũng không rõ ràng cho mục tiêu tranh đấu của mình thì làm sao quốc tế, các chính phủ tự do, dân chủ trên thế giới ủng hộ chúng ta? làm sao các tổ chức các phong trào dân chủ Hải Ngoại có thể giúp hay ủng hộ quý vị. Vài lời xin được chia sẻ cùng tất cả những ai còn quan tâm, còn đau lòng tới vận nước..
    Thân chào

    Trả lờiXóa
  27. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  28. Hoan Hô nhóm ' KỸ SƯ GỐC VIỆT " Cảm ơn rất nhiều những nhà YÊU NƯỚC HẢI NGOẠI ,lúc nào cũng hướng về đất nước ...Dân Tộc Việt Nam thân yêu của mình ..
    (.Nếu như những gì chúng tôi nêu lên ở trên là sự thật, thì chế độ CS phải bị loại bỏ, thay thế . Vậy thì tại sao dân Việt Nam trong những lần biểu tình vừa qua ở Hà Nội, Saì gòn, có người vẩn còn ôm hình ông Hồ, cờ máu búa rìu để đi biểu tình? tại sao những hình ảnh, biểu ngữ đó không được thay thế bằng khẩu hiệu " Yêu cầu nhà cầm quyền CS trả lại quyền tự do bẩu cử, ứng cử lại cho dân Việt Nam" như đã quy định trong chính hiến pháp 1946. "Hủy bỏ điều 4 của hiến pháp, không công nhận độc đảng". Phản đối nhà cầm quyền hèn nhát không bảo vệ lảnh thổ, không bảo vệ ngư dân...Trích Dẫn lời viết của Tác Giả ) .
    *** Đây là những lời tâm huyết rất thật và rất đúng của Nhóm Tác Giả ...Vậy mọi người ơi , hãy can đảm đứng lên tranh đấu cái xã hội bất công , không còn nhân tính này ..Nhanh lên mọi người ơi...

    Trả lờiXóa
  29. Theo tôi mỹ khôngh phải là đối thủ của trung quốc. Đúng như lời tuyên bố của trung quốc Mỹ chỉ là chú ngựa non háu đá. nếu trung quốc ra quân trong vòng một tháng nước mỹ chí còn đống tro tàn...Ai thấy đúng vỗ tay....

    Trả lờiXóa
  30. Mẹ yêu và tôn trọng con, ngay cả khi con không nghe lời mẹ. Và nếu điều con thực sự muốn không nguy hại đến tính mạng của con và xâm phạm đến quyền lợi chính đáng của người khác, thì ngay cả khi mẹ không muốn, con vẫn cứ làm, con yêu nhé !(Trích lời dẫn của Tác Giả )
    *
    Một Bà Mẹ Thật đáng Tự Hào...Hạnh Phúc thay...Cho những đứa con có được người Mẹ Đáng Quí , Đáng Trân Trọng này...Một Bà Mẹ hiểu biết và nhiều Dũng Cảm .., Và Chúng Ta những Người Phụ Nữ...Hãy noi Gương theo và làm Đúng Bổn Phận , Thiên Chức làm Mẹ .., Giống như Bà Mẹ trẻ này nhé...
    Xin Cảm Ơn Tác Giả Rất nhiều..

    Trả lờiXóa
  31. “Cộng sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực, chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của toàn thể nhân loại”

    "Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm." (Nguyễn Văn Thiệu, Tổng thống Đệ Nhị Cộng hòa, nhiệm kỳ 1967-1975 - mất năm 2001)

    "Điều làm cho kinh hải không phải là sự đàn áp của kẻ ác, mà là sự thờ ơ của kẻ thiện." (Martin Luther King, Nhà Đấu Tranh Cho Nhân Quyền nổi tiếng của Mỹ, Mục sư Tin Lành, mất năm 1968)

    "Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá." (Mikhail Gorbachev, Tổng Bí Thư cuối cùng của đảng cộng sản Liên Xô, nhiệm kỳ 1985-1991)

    "Cộng sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó" (Boris Yeltsin, Tổng thống đầu tiên của Liên bang Nga, nhiệm kỳ 1991-1999 - mất năm 2007)

    "Kẻ nào tin những gì cộng sản nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim." (Vladimir Putin, Tổng thống Nga, nhiệm kỳ 2000-2008)

    "20 tuổi mà không theo cộng sản, là không có trái tim, 40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản, là không có cái đầu." (Milovan Djilas, Bí thư đảng cộng sản Nam Tư - mất năm 1995)

    "Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời." (Dalai Lama, Lãnh tụ tinh thần Phật giáo Tây Tạng)

    Trả lờiXóa
  32. Ô nhục thay cho những kẻ mang danh đảng viên, cả đất nước thế giới sẽ phỉ nhổ vào mặt chúng vào ngày tàn của sự tự lừa dối.

    Trả lờiXóa
  33. CSVN chính là nguyên nhân sâu xa dẫn đến thảm cảnh này, vì sự ngu dốt,hèn hạ,tham quyền cố vị.CSVN hãy cút đi!!!

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn