Lê Hải Lăng (danlambao) - Tôi dự tính ra bãi giữa sông Hồng chụp vài tấm hình rách nát của những gia đình khốn khổ ở trên nước. Nhưng bà vợ nhắc khéo là đừng chụp đăng lên báo làm tuyên giáo nhà thổ trả thù là chết cha bu nó chớ phải chơi. Bà bảo tôi mang nồi niêu soong chão chén dĩa đồ nhựa ra đi dạo bán mở hàng. Vì nghe ông thầy bói tướng nào đó bảo là giờ hoa Lài nở là giờ tốt cho năm mới nầy. Thật lòng tôi muốn rũ rê bạn bè lối xóm làm vài xị ba ngày Xuân cho đã cái miệng 365 ngày thèm thèm. Nhưng lệnh bà trong tình cảnh cơm đường nước chợ, khô héo lá diêu bông cây đỉnh đảng. Cho nên tôi phải chìu ý.
Ra vỉa hè đầu đường, tôi kê hai ba cái ghế xếp tựa vào nhau. Một gã áo vàng dấu mặt đâu đó ở gốc cây bất ngờ xuất hiện. Hắn lên tiếng:
- Ê thằng kia! Ai cho phép mầy cản trở lưu thông?
Tôi chống chế:
- Ô hay. Tôi tạm chiếm góc lề kia mà. Muốn làm tiền ra đường lớn mà thổi còi bắt người.
- Mầy dám chống người thi hành công vụ. Tao xúc mầy về đồn ngay cho biết mặt tao.
Nhớ tới chuyện bao nhiêu người dân khốn khổ bị chết oan trong tay công an còn đảng còn mình, tôi nảy ra ý định là tẩu vi thượng sách, nhưng trong đầu hình ảnh mấy đứa con nheo nhóc sống nhờ mấy cái thùng thau nhựa đi bán dạo thế nầy. Thế là tôi lập mưu lộn cái túi rồi hạ giọng tỉ tê to to nhỏ nhỏ:
-
Quan làm ơn làm phước nhận cái quà mọn nầy mà bỏ qua cho.
- Thôi được. Đưa hết đây. Tao tha tội cho. Cút nhanh đi.
Tôi thở phào một cái rồi cao chân cao cẳng lủi thủi gồng gánh đi vào hẽm. Hình như có tiếng chửi thề:
-Tiên sư nó! Đầu năm đầu tháng gặp thằng mở hàng ít ỏi thế nầy chắc bệ rạc cả năm Rồng chẳng phải chơi.
***
Ló đầu ra, ló đầu vô, bỏ ngõ nầy, qua ngách kia, tôi lại xuất hiện trước sở thú khi nào không hay. Tôi khỏi lo cái chuyện đối diện với các tay tổ móc túi có bằng do ơn “trên” đào tạo. Thế là tôi ngước mắt nhìn trời Hà Nội có mây không mưa. Rồi yên trí lớn bày biện đồ chơi bằng nhựa ra bán. Tôi tự nói với lòng mình rằng thì là nơi cái thiên đình bát nháo khỉ vượn bò trâu lúc nhúc thế nầy chắc không có bị cướp lén. Vì chúng làm lớn ăn lớn no bụng ngũ kỹ cả rồi.
Tôi lấy một cái thùng đội lên đầu rồi bắt đầu rao bán:
- Chào ông đi qua chào bà đi lại. Nhờ Mặt Trận Tổ Trác xoè cánh tay nối dài tôi mới có ngày hai buổi đánh trống thổi kèn. Kèn nhựa đây kèn đây nhào dô mua dùm mở hàng đầu năm. Mại dô! Mại dô!
- Chào anh đi qua chào cô đi lại. Nhờ ông Thủ trả thù vặt tôi mới có tương lai bán bao cao su vừa dẻo vừa dai. Mua mau hôm nay kẻo mai kia gió hoa lài lùa sạch hết về âm cung. Mại dô! Mại dô!
- Chào bà con tứ xứ mua giúp cho tôi cái đầu sư tử mặt mẹt đầu lú, đem về trét tro trét trấu rồi mang dấu dưới cống. Mại dô!Mại dô!
- Chào quí khách. Đây là 14 cái bong bóng bơm bằng hơi… của 80 triệu cái ruột già. Mại dô! Mại dô! Mua xong đạp cho xì ra tiếng.
- Đài radô. Đài TV làm bằng nhựa quốc doanh đây. Rẽ còn hơn báo lá cải. Mại dô! Mại dô! Bảo đảm trăm phần trăm chó cán xe xe cán chó.
- Quan lớn quan nhỏ đua nhau vừa cướp vừa la đâu rồi. Đây xe tăng ủi đất đây. Mại dô maị dô mua về cày mã tổ tiên thiên hạ. Tiến nhanh tiến mạnh quy hoạch mở mang nhà cha nhà con.
Tôi đang rao bán ngon lành. Một con đười ươi nhảy xổm lên lưng. Tay trái cầm còng số 8. Tay phải cầm chiếc tàu nhựa Vinashin. Miệng nó liên tu khạc nhổ ra rồi liếm lại. Tôi chống đỡ thế nào nó cũng vẫn quấn chặt cổ vai tôi. Một người khách rẽ đám đông rồi tiến tới quát la:
- Con vật bất kham kia ơi! Vừa ác vừa tham. Buông tay ra lo về hang tu luyện. Ta đang lạy trời cho hoa Lài “tự phát”. Ta đang lạy đất cho “cải” sum xuê. Ta đang chờ ngày mở cổng tù đón anh chị em yêu nước về đoàn tụ dưới mái nhà mẹ Việt.
Tôi mở mắt thật to để nhìn người khách. Tôi sung sướng đến chảy nước mắt. Vì hơn ai hết tôi biết rằng: Chỉ có người Việt Nam mới thương yêu người Việt Nam như thế.
Bữa nay nhất định tôi sẽ đem về nhà những đồ nhựa chưa bán hết. Nếu vợ tôi thắc mắc, tôi sẽ trả lời “để dành cho con cái chơi khi gió mùa Xuân Á Rập thổi về”.


KHÓ HIỀU QUÁ,Không biết anh Hải Lăng định nói điều gì.Vừa đọc vừa suy nghĩ quả là đau đầu
Trả lờiXóaLời rao của anh hàng đồ chơi là những lời mỉa mai cho những sự kiện đã xảy ra: Như thủ tướng dũng trả thù Cù Huy Hà Vũ, như vụ cướp đất và đập nát nhà anh Vươn huyện Tiên Lãng. Còn con đười ươi là lũ CS đội lốt người mà người qua đường nói nên về sơn động tu luyện. Riêng tôi thì nên treo cổ nó không thì sau nó lại phá hang làm hại con người nữa.
XóaBạn MY Jan 24, 2012 12:34 PM ơi, có gì mà khó hiểu đâu! Tác giả châm biếm những chuyện tồi tệ của nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay đó mà, nếu bạn theo dõi những báo lể dân trên mạng thường xuyên thì hiểu ngay thôi. Mình thích cái đoạn này (- Con vật bất kham kia ơi! Vừa ác vừa tham. Buông tay ra lo về hang tu luyện. Ta đang lạy trời cho hoa Lài “tự phát”. Ta đang lạy đất cho “cải” sum xuê. Ta đang chờ ngày mở cổng tù đón anh chị em yêu nước về đoàn tụ dưới mái nhà mẹ Việt.) và nghĩ chắc tác giả nhắc đến những phát súng "hoa cải" của Đoàn Văn Vươn. Nếu Việt Nam ta có xãy ra cuộc cách mạng như ở Tunisia thì ta nên gọi tên là Cách Mạng Hoa Cải thì quá thích hợp đấy nhỉ.
XóaLà người thường xuyên đọc Dân Làm Báo, tôi rất trân trọng những tác giả và bài viết trên trang này. Tuy nhiên, mặc dù rất tôn trọng sự khác biệt về quan điểm của từng người viết nhưng tôi vẫn thấy rằng có một số bài thể hiện nội dung quá lố, người viết cố tình thể hiện sai thực tế và chưa phản ánh đúng thực tế nếu như không muốn nói là... láo!. Những bài viềt này chỉ có thể đăng ở mục "Truyện cười" thì phù hợp hơn!
Trả lờiXóaVì vậy, rất mong BBT Dân Làm Báo thường xuyên xem xét, cân nhắc khi xuất bản bài để Dân Làm Báo thật sự là một diễn đàn của những người có văn hóa.
Đầu năm đọc bài này cười muốn bể bụng.
Trả lờiXóabài thật hay,Xin cám ơn L.H.Lăng...Xin cùng bạn Nhâm Thìn ! Chớ câu nệ vì DLB là trang báo của mọi người,của nhiều trình độ khác nhau!chứ không chỉ là"một diễn đàn của những người có văn hóa" Xin thứ lổi
Đâu năm DLB đăng bài của LÊ HẢI LĂNG ,trình độ viết bài thấp như con gián .
Trả lờiXóaBạn 2012 này trình độ học vấn rất kém,bạn không hiểu bạn"bù trất" nói gì à!!!
XóaGởi bác LHL
Trả lờiXóaLà dân Quảng Trị Hải Lăng
Cớ sao buôn bán lăng nhăng Hà Thành
Phải chăng muốn đạp cho nhanh
Cái lũ bán nước bu quanh Ba Đình
Đầu năm chúc bác an bình
Gia cang hạnh phúc thắm tình quê hương
Mai nầy tôi bác lên đường
Qua bên Phi Bắc tìm đường làm ăn
Học nghề đúc cống xây lăng
Ngày mai sẽ có khối thằng cần mua
Sau khi buôn bán được mùa
Trở về thành cổ ngắm mùa trăng lên
Còn mô áo trắng Xuân xưa
XóaAó dài trắng chợ Đông Ba
Aó qua Thừa Phủ áo ra Trường Tiền
Aó Đồng Khánh áo nàng tiên
Đi mô cũng nhớ mọi miền nước non
Áo ngày nao đẹp ngập hồn
Aó giờ lem lọ nặng phiền lách lau
Từ ngày đảng đứng chân cầu
Dép râu nón cối rỉ rầu sông Hương
Aó buồn từ sáng tinh sương
Aó đau buổi chợ xế lòng cô thôn
Aó thương Văn Thánh, Xóm Cồn
Aó sầu Đập Đá tiếc nguồn tre xanh
Thuyền đò Gia Hội gập gềnh
Áo thương khách lạ mặn tình hương quê
Áo dài trắng Huế đê mê
Đảng về nhuộm đỏ bốn bề tang thương
Aó ai đi giữa phố phường
Đau hồn non nước xót lòng Kinh đô
Còn mô áo trắng Xuân xưa…
Lê Hải Lăng
Tặng Lê Dân Chủ xứ HuếCòn mô áo trắng Xuân xưaAó dài trắng chợ Đông BaAó qua Thừa Phủ áo ra Trường TiềnAó Đồng Khánh áo nàng tiênĐi mô cũng nhớ mọi miền nước nonÁo ngày nao đẹp ngập hồnAó giờ lem lọ nặng phiền lách lauTừ ngày đảng đứng chân cầuDép râu nón cối rỉ rầu sông HươngAó buồn từ sáng tinh sươngAó đau buổi chợ xế lòng cô thônAó thương Văn Thánh, Xóm CồnAó sầu Đập Đá tiếc nguồn tre xanhThuyền đò Gia Hội gập gềnhÁo thương khách lạ mặn tình hương quêÁo dài trắng Huế đê mêĐảng về nhuộm đỏ bốn bề tang thươngAó ai đi giữa phố phườngĐau hồn non nước xót lòng Kinh đôCòn mô áo trắng Xuân xưa…
Trả lờiXóaCám ơn bác Lăng.
Trả lờiXóa-----------------------
Huế ơi,
Nếu tôi về không thấy áo trắng bay
Thì có nghĩa em đã thay lòng đổi dạ
Thì có nghĩa trong tôi và tất cả
Huế không còn là vương quốc của tình yêu
Em đứng trên cầu Tràng Tiên
Trả lờiXóađịnh giải thoát đời con gái
không thể yêu thằng bộ đội
nhảy ,nhưng mắc chiếc áo dài
áo dài chẳng mặc nữa
thay bằng áo lam lũ
theo giòng người vào Nam
làm công nhân cao su
Trải qua lắm muà mưa
Em gặp người yêu xưa
kỉ niệm về nào hay
Em lại mặc áo dài
áo ôm hình Em hài gái Huế
che nắng sương chiếc nón bài thơ
ngày xưa Em dệt mộng mơ
được kết duyên cùng anh lính chiến
Ta sẽ về thăm thành Nội
chợ Đông Ba ,An Cựu ,Xiạ ,Truồi
Cầu Trường Tiên buổi tối
tưởng nước sông mang đời Em về với Mẹ .
Xin sửa lại:
Trả lờiXóaáo ôm hình Em hài gái Huế>>áo ôm Em hình hài gái Huế