Tuỳ bút Trần Mạnh Hảo - Thật hạnh phúc cho những ai ngoài tuổi tri thiên mệnh vẫn còn có mẹ, để ngày tết còn niềm nương tựa và an ủi lớn nhất trong đời. Mẹ ngồi đó, tóc bạc như hoa mơ hoa mận, bên nồi bánh chưng quây quần con cháu. Trong mắt mẹ, tôi dù bao nhiêu tuổi vẫn cứ là trẻ thơ, vẫn còn nằm trong tã lót của tình mẹ thuở lọt lòng. Và đêm giao thừa, trước ngọn lửa, mẹ đồng nghĩa với tuổi thơ tôi. Ôi những ngày thơ bé, những tết nghèo thơm nức ổ rơm, chiều ba mươi tết tôi như con chó con ngồi bên mẹ, cùng mấy đứa em xem mẹ làm bếp, ngồi chờ ăn tóp mỡ. Ngoài trời, mưa bụi bay như sương, thi thoảng gió xuân mang hơi lạnh mùa đông còn sót lại sột soạt ngoài đầu hè, tiếng lá chuối khô cọ vào nhau nghe như tiếng đồng tiếng sắt. Tôi mê những ngày tết có rét, có mưa bụi bay, có hoa cải vàng ngoài vườn và bướm trắng dẫn đường con trẻ chạy.
Có khi sáng ba mươi tết mẹ còn ra đồng cấy nốt đám ruộng xa để cho cây lúa cũng được ăn tết như người. Tôi dẫn ba đứa em, cuốn áo bông vào rụt rịt như những khúc giò vừa bó, thập thò như cua cáy ngoài ngõ chờ mẹ về chuẩn bị tết nhất. Tôi chạy ra sông, sông trốn vào sương mà lưng lửng nước. Tôi chạy ra đồng, gió bấc tưởng tôi là lá khô, cứ thổi như thằng bé chín tuổi không còn trọng lượng. Tôi sợ, chạy về nhà, úp mặt vào ổ rơm mà gọi mẹ. Tiếng lợn bị chọc tiết hú như còi đâu đó trong làng làm mấy anh em càng sốt ruột. Mẹ vẫn còn khuất sau màn mưa phùn gió rét ngoài đồng, cấy vội đám lúa kịp mùa xuân. Thế rồi trưa ba mươi tết mẹ từ ngoài đồng về, vừa đi vừa chạy như gió bấc, môi tím ngắt, rét run cầm cập, chưa kịp rửa đôi chân lấm bùn đã chạy vội sang hàng xóm chia phần thịt lợn. Tôi chạy ra vườn lôi thanh củi ướt vào cho mẹ nhóm bếp. Bếp lửa là tâm điểm của ngày tết. Khói cuốn lấy mấy mẹ con như dây buộc. Lửa ấm làm mặt mẹ hồng hào rạng rỡ. Bếp lửa và niềm vui con cái trả lại tuổi trẻ cho mẹ.
Ngoài vườn, trước bờ ao, hoa đào đang tự sưởi ấm mình bằng những chấm hoa vừa hé đỏ như than hồng. Bướm ong rét quá tìm đến đốm lửa hoa mà sưởi. Tôi ngồi bên mẹ canh nồi bánh chưng mà vơ vẩn thương gió bấc không có mẹ nên phải tha phương cầu thực đầu đường xó chợ. Tự nhiên ngủ gật, tôi mơ thấy mẹ bị gió bấc cuốn mất, hoảng hốt tỉnh dậy, dùng hai tay trẻ con ôm chặt lấy mẹ như hai sợi lạt buộc ghì bó lúa. Mẹ vẫn ngồi đó, lửa ấm làm má người đỏ hồng thì con gái, tóc buông phủ bờ vai như một miếng bóng đêm vừa đặc lại đen nhánh. Tôi rúc đầu vào nách mẹ như chú gà con, làm mẹ bị nhột bật cười. Các em tôi lăn ra ổ rơm bên cạnh ngủ như lợn con. Thỉnh thoảng, gió rét đập cửa như có ý xin vào sưởi ấm.
Mẹ tôi mười bảy tuổi đã phải về làm dâu với muôn vàn cơ cực. Mẹ bị bà nội bắt nạt, sai khiến còn hơn con ở. Mỗi lần cực quá, mẹ chạy ra vườn, núp vào khóm chuối khóc thút thít, tự lấy nước mắt mình an ủi mình. Mẹ bảo vì khi có mang tôi, mẹ hay khóc, sợ con sau buồn nên lúc tủi thân, lúc đau khổ cứ phải tự mình đóng kịch, đóng vai người suốt ngày chỉ biết tươi như hoa, giả lả cười, giả lả nói, giả lả vui. Riết rồi lộng giả thành chân, mẹ cứ tưởng đời mình chưa hề buồn khổ, chưa hề bị hành hạ. Đến nỗi khi bụng mẹ chửa kềnh càng, còn bị mẹ chồng nọc ra sân dùng roi đánh, đau quắn mông nhưng vẫn phải lễ phép xin lỗi và cám ơn mẹ chồng vì mình được ăn roi. Rằng con xin ăn thêm năm đến mười roi nữa mới xứng tội ạ…Đời con gái mẹ qua đi với những trận đòn, với những lần chửa đẻ chẳng hề biết thế nào là hạnh phúc. May mà có đám cào cào châu chấu là chúng mày an ủi mẹ, thương mẹ.
Có những khuya cả nhà ngủ cả, mẹ bảo nhỏ vào tai tôi như thế. Có lúc, mẹ tủi thân, lặng đi, đoạn ôm lấy bốn đứa con còn bé dại hỏi : chúng mày có thương mẹ không ? Lũ lợn con chúng tôi cùng hét to : thương ! Mẹ sung sướng hôn chúng tôi rồi cười ứa nước mắt. Cả lũ tí teo thấy mẹ khóc, sợ quá cùng khóc theo.
Tôi thấy mẹ khác nào mưa gió, suốt ngày cong như con tôm trên đồng cầy cấy, mò cá, vạt tép, bắt cua, mót lúa…Tối về lại xay thóc, giã gạo, có khi không dầu đèn, mẹ vừa đốt thanh củi nhặt thóc trong rá gạo vừa ru đứa em năm tháng tuổi ngủ. Tiếng mẹ ru buồn cả đêm mưa, buồn lây cả tiếng tàu chuối khuya ngoài vườn. Những đêm quê hương xưa nỗi buồn không ngủ. Nỗi buồn đi ngoài đường như ma. Nỗi buồn len lén như sương ngoài ngõ. Nỗi buồn trong trời đất sâu xa như lặn vào hết tâm hồn tôi qua lời ru của mẹ, qua tiếng thở dài của đêm tối ngoài vườn chuối mẹ thường ra núp thở than.
Tôi lớn lên, đi học. Một gánh mồng tơi bầm tím vai mẹ ra chợ chưa đổi được thếp giấy. Tôi đòi cây bút máy. Mẹ phải đi mò cá hàng chục đêm tôi mới có cây bút máy Hồng Hà. Rồi tôi đi lính. Nửa đêm về sáng tiễn tôi ra bến xe lên đường đi vào cõi…tử, mẹ cố không khóc. Nhưng ra đầu ngõ, mẹ không bước được nữa. Mẹ ngã gục vào gốc cây bàng. Tôi ngoái nhìn thấy mẹ ôm chặt gốc bàng như thể muốn tôi thành một gốc cây đầu ngõ vậy. Tôi ù té chạy, sợ quay lại sẽ không thể đi khỏi cái xã quê hương mình, nơi cán bộ xã đầy đọa tôi vì lý lịch, không cho đi đại học, bắt ở nhà làm tổ trưởng gánh phân bắc ( phân người), phải đút lót mười con gà mới được gọi nhập ngũ… Tôi đi mà lòng luôn ở bên Mẹ. Tôi không dám đôn mẹ mình lên thành quê hương, thành đất nước. Mẹ chỉ là mẹ tôi thôi, như khoai lúa người cho tôi ăn, như nguồn sữa vật chất và tinh thần người nuôi tôi mãi mãi…
Đấy là chuyện của mấy mươi mươi năm xưa. Giờ đây, tôi ngồi thắp nén hương trước ảnh mẹ. Khói nhang như tóc mẹ từ thế giới hư vô còn rụng về đôi ba sợi cho tôi tưởng vọng. Mẹ trên tấm ảnh chừng vẫn rét, vẫn cứ đội khăn len và mặc áo len. Trong Sài Gòn này tết đổ mồ hôi. Mẹ ngồi trên bàn thờ vẫn rét, vẫn cứ là không gian của bờ bãi sông Hồng ngày tết. Con đâu kiếm được mưa phùn quấn quít, bọc lấy ngọn gió xuân như quê ta mà dâng mẹ lúc này. Mẹ tuy già nhưng tươi tắn nhìn tôi như sắp mỉm cười, như muốn nói với tôi rằng mẹ vẫn hiện hữu trên đời bằng chính thân xác và tâm hồn tôi, vẫn sống trong hoài niệm, trong ký ức con cái, xóm giềng.
Rằng mấy đứa con chính là di tượng của mẹ còn sống động, còn bay nhảy trên mặt đất. Tôi không hề ngủ gật và nằm mơ như thuở xưa. Nhưng gió bấc đã đến và thổi bay mẹ tôi đi về cõi khác mất rồi. Người Việt mình có câu :” Sinh dữ, tử lành”. Ngày tết, trước giao thừa, là dịp chúng ta tưởng nhớ đến cha mẹ, ông bà đã khuất. Mẹ đã hóa thành nấm cỏ xanh ngoài đồng vắng sau làng. Cỏ ấy ngày xưa mẹ từng dạy tôi cầm liềm cắt về nuôi trâu ăn lấy sức kéo cày. Nay mẹ lại biến thành nấm đất nuôi cỏ xanh. Chỉ có đội kèn dế là ở mãi bên mẹ để cử hết bản nhạc này đến bản nhạc khác, những bài ca Requiem, kinh cầu hồn của tạo vật.
Bây giờ mẹ thở bằng nhịp triều lên xuống của con sông chảy qua làng, toả kênh mương mà nối với nơi mẹ nằm. Cua cáy lại đến nhờ nấm đất mẹ mà trú ngụ. Ngày xưa còn trẻ, suốt ngày mẹ ở ngoài đồng, ngoài bãi, ngoài sông tìm cái sống dưới bùn đất nuôi chúng tôi. Giờ nằm xuống, mẹ lại ở ngoài đồng cả đêm ngày, ở mãi mãi, chung nhà với cua cáy, cá tôm. Tôi từng làm đóm mạ chạy ra đồng, xách giỏ cua đỡ mẹ. Con cua cắp để lại càng trên tay, lên bờ, lặng người, rứt càng cua ra khỏi tay rồi mẹ mới ngồi đau. Đôi bàn tay búp măng của mẹ lúc nào cũng đầy vết cua cắp, vết ngạnh cá trê đâm, vết gai từ các chà cá cào xước. Những móng tay, móng chân mẹ nào có được sơn son đỏ như phụ nữ đô thị bây giờ. Tôi thương nhớ màu phù sa quánh phèn sơn trên móng chân, móng tay mẹ từ thuở còn thiếu nữ cho đến lúc về với đất. Mẹ tôi đã hóa phù sa, hóa mưa phùn, hóa bếp lửa, hóa ngồng cải vàng hoa lấm tấm bướm, hóa gió xuân ưng ửng cành đào, hóa thăm thẳm mù tăm…
Dù tôi có đưa tay ra ngoài nghìn dặm cũng không với tới mẹ nữa. Tóc bạc rồi tôi vẫn là đứa trẻ mồ côi. Mồ côi cả gió bấc, mưa phùn, cả nén hương trên bàn thờ viếng mẹ dù xúm xít đứng chung cả cụm vẫn cứ mồ côi. Và tôi lại trở thành con trẻ, đang đi một mình giữa làng, chợt thình lình gọi mẹ. Và tôi, lại trở thành anh lính trẻ xa nhà lần đầu, mười tám tuổi rồi mà nửa đêm còn nhớ mẹ ứa nước mắt. Và tôi, lại trở về nằm trên võng dưới hầm mùa mưa Bà Rá đêm tránh bom B.52, sốt rét ác tính quật tưởng chết, vừa thở hắt ra vừa gọi mẹ để giã từ…Và tôi, sẽ mãi là cậu bé con lấm lem đất cát ngồi đầu ngõ đợi mẹ đi chợ về để được chia quà. Mẹ đi chuyến chợ vô biên này, tôi ngồi chờ hết năm này qua năm khác, mà mẹ ơi sao mẹ chẳng về ăn tết ?
Giao thừa đến rồi đó mẹ. Ở phía bên kia của cuộc sống, mẹ không cần ai mừng tuổi đâu. Mẹ từng bảo chúng con rằng, trước khi các con chào đời, các con ở đâu vậy, chả đứa nào có tuổi, chả đứa nào biết mình sẽ là thằng Hảo, con Hinh…Vâng, sau này, chắc chắn tôi lại về nơi ấy, nơi trước khi sinh ra, tôi đã chết hàng tỉ tỉ năm rồi vậy. Mẹ đã đưa tôi từ cái chấm mờ trong hỗn độn sự chết mà xuất hiện thành hình hài của nỗi sống. Giờ mẹ lại về nơi từng vớt tôi lên từ bể hư vô. Nơi con người bước vào cuộc đời, vất vả cực nhọc kiếm sống, hạnh phúc, khổ đau rồi lại trở về, như những đứa con về với mẹ vĩnh hằng.
Cõi ấy không có nồi bánh chưng chụm bằng gộc tre già đượm lửa. Cõi ấy không có những đứa trẻ xúng xính trong bộ quần áo mới, bám vạt áo mẹ đi chúc tết bà con hòng kiếm tiền mừng tuổi. Sợ cõi ấy chỉ có Niết Bàn, chỉ có Thiên Đường vui hơn tết, không kiếm đâu cho mẹ một chút khổ đau, một chút buồn tủi mà nhớ đến chúng con, nhớ đến kiếp người, nhớ đến thời con gái mẹ phải ngậm bồ hòn làm ngọt, ăn toàn nỗi đau mà sinh nở hạnh phúc cho kẻ khác.
Nhưng mẹ ơi, cái thế giới vui buồn sướng khổ này, dù mẹ con mình mỗi người chỉ đến một lần thôi, song mưa phùn gió bấc, hoa xuân bướm vàng, bánh chưng, mắt lá răm, dưa hành và câu đối đỏ tình nghĩa lắm, quý hóa chúng ta lắm, cứ muốn níu chúng ta ở chơi hết tết này đến tết khác, đừng bỏ giao thừa lại cho ai đó ngồi thắp hương tưởng niệm mà tội thay cho người còn sống. Mẹ từng dạy con phải nén và giấu nỗi buồn riêng vào tâm hồn, để khoe niềm vui ra cho mọi người cùng hưởng như hoa đào ngày tết. Thế mà con lại giãi bày nỗi buồn thiếu mẹ trên mặt blogs xuân phút đón giao thừa. Âu cũng là một cách giúp cho những ai còn có Mẹ trên đời biết rằng, Mẹ chính là mùa xuân, là ngày tết của tâm hồn chúng ta vậy.
Sài Gòn những ngày tết tha phương cầu thực
TMH Hà Nội tết 1976
Tags:
baoxuan



bài viết hay quá bác ơi!!
Trả lờiXóaNăm CS vào Saigon,tôi mới biết đọc.Trước đó thì tôi bập bẹ đọc báo Chính-Luận (mỗi buổi tối,sau khi Ba tôi đã đọc xong). Sau đó thì tôi đọc Saigon Giải Phóng (và đọc nhiều báo khác cho tới bây giờ).
Trả lờiXóaĐến nay thì tôi thấy,báo "Lề Dân" viết hay gấp bội báo "Lề Đảng".Tìm mõi mắt cũng không tìm ra được một bài tùy bút chất lượng như bài nầy của trên báo "Lề Đảng".
Tôi nghiệm ra rằng,viết mà bị bắt buộc là không thể hay được.Văn-Nghệ không thể bị chỉ huy. Vì vậy,bao nhiêu chục năm ở Bắc-Hàn,Việt-Nam,Cu-Ba,Trung-Quốc.......không có một tác phẩm ra hồn.
Xin cho tôi được phép chen bài thơ về Mẹ vô đây.
Trả lờiXóaXuân về mẹ có vui không ?
Tôi về đây tìm mùa Xuân xưa củ
Lòng gặp lòng quay quắt một quê hương
Ba mươi sáu năm xa xứ dặm trường
Việt Nam vẫn ba miền đau ruột cắt
Kẻ ở người đi đong đầy nước mắt
Tuổi mầm non khô héo thuở nẳm nôi
Kẻ già nua mất sinh khí cuộc đời
Mưa Sàì Gòn thương lụt về Hà Nội
Tiếng dân oan ngập trời muôn vạn lối
Phố lên đèn em đổ lệ từng đêm
Còn lại gì không tuổi mộng êm đềm
Thôi hết rồi những tờ thư âu yếm
Trả lại tuổi xanh chơi vơi hoài niệm
Xót xa này đau vĩnh viễn nghìn mai
Đảng về đây xây địện ngọc lâu đài
Đường gươm lửa búa liềm khoăn đất ruộng
Bà con tôi giữa cuộc trần ngất ngưởng
Rời quê hương cất lạc bước dặm nghìn
Đảng lừa đi làm điếm, nô lệ tình dục, “ô sin”
Ngậm đắng nuốt cay lưu vong thế giới
Những thanh niên phải làm đơn xin phép nói
Không được hét hò chống chỏi ngoại xâm
Những mặt người nói tiếng mẹ Việt Nam
Khắp ngỏ ngách chận biểu tình ngăn lối
Đồng bào tôi yêu giang sơn là tội lổi ?
Tổ Quốc này có phải thuộc kẻ gian ?
Đảng là chi một lủ cướp tà quyền
Nô lệ Bắc phương,bội lòng dân tộc
Những kẻ điên giữa núi đồi du mục
Dừng laị đây nghe âm hưởng tiếng đời
Mẹ Việt Nam lệ máu chảy nơi nơi
Tôi về đây như một người khách lạ
Tìm mẹ cha anh chị em muôn ngã
Xã hội suy tàn luân lý đảo điên
Bóng tối vây quanh khắp mọi ba miền
Đảng vỗ tay đùa vui trên xác chết
Thi công nhau đuổi dân nghèo oan nghiệt
Đảng có triệu bàn tay thép bọc nhung
Chen trong lòng xóm lủi giữa phố phường
Cắp đầy túi tham miệng cười gian hiểm
Quê tôi có những bàn tay bùn lấm
Từng mảnh hồn hun hút lạnh cao nguyên
Những tuổi thơ khắc khoải giữa biển buồn
Những cụ già đói co ro rừng rẩy
Quê tôi có ba triệu con quỷ quấy
Có bảy trăm tờ báo ngậm vòi tiền
Ca tụng đảng cướp vô loại bất nhân
Tôi về thăm sau tháng ngày cách biệt
Mẹ vẫn đét gầy còng lưng la lết
Tâm tình nầy cay đắng xé tim côi
Khắp mọi nơi đảng đánh phá tơi bời
Hà Nội Sài Gòn miền Trung xứ Huế
Đảng cỏng rắn nối đuôi cười ngạo nghể
Đường quê hương mưa lệ đổ khắp trời…
Cây cỏ buồn khô héo mẹ có vui ? ? ?
Lê Hải Lăng
LHL ơi!
XóaSao nỗi buồn của LHL và Cu Tý giống nhau thế!
Mẹ Việt Nam của chúng ta bao giờ mới khô lệ sầu nhỉ?
Mậu Thân Huế
Trả lờiXóaĐầu năm nhớ Tết Mậu Thân
Hoa xuân nhuộm máu người dân đỏ trời
Vì ai đạn nổ bom rơi
Vì ai máu đổ thịt rơi kinh thành
Vì ai goá bụi xuân xanh
Vì ai trẻ nhỏ trở thành mồ côi
Vì ai xác ngập núi đồi
Vì ai sông suối người trôi vật vờ
Vì ai chùa miếu nhà thờ
Thành nơi khủng bố thành lò sát sinh
Vì ai nửa vạn sinh linh
Chết đi chẳng biết thân mình tội chi
Vì ai tử biệt sanh ly
Giữa đêm trừ tịch ra đi không về
Vì ai thành thị thôn quê
nhà tan cửa nát xuân về bơ vơ
Vì ai Huế mộng Huế mơ
Trở thành biển máu giữa giờ linh thiên
Bên kia vỉ tuyến hai miền
Có tên ĐỒ TỂ ngồi biên thơ rằng:
"Xuân nầy hơn hẳn mấy xuân kia
Thắng trận tin vui khắp nước nhà
Nam Bắc thi đua giết giặc ngụy
Tiến lên toàn thắng ắc về ta"*
" "* thơ khai hỏa tết Mậu Thân 1968 của hcm
Chào tác giả và các Chư vị rất yêu quý !
Trả lờiXóaHình bóng Mẹ trong tâm hồn mỗi con người chúng ta sao quá đẹp đẽ, mênh mông,tha thiết ...Xin kính gửi đến Hương Hồn Mẹ của chúng ta Nén Hương Lòng của đàn con;nỗi nhớ nhung tha thiết và tấm lòng biết ơn của chúng con.
Tết ấy tôi ngồi bên bếp lửa
Trả lờiXóaChị Hai tôi má đỏ hây hây
Anh Hải Quân hàng xóm đến chơi
thập thò muốn giúp chị thổi lửa
Mẹ bảo chị cứ ngồi đó canh
anh , chị riú rít như chim sẻ
rồi đem đến một cái chiếu manh
chị ghé vào tai tôi se sẽ
ngủ đi rồi tí chị cho bánh
Em! ,mai đừng kể cho mẹ nha !
tôi biết kể gì nhưng thắc mắc
chị đêm nay sao nói kỳ lạ !
mở mắt to nhìn qua đống lửa
thấy chân mày chị giống như tranh
chị đẩy nhẹ vai , tôi mắc cở
tôi nhắm giả rồi ngáy thật to
họ yên trí thêm vài khúc củi
đến gốc mít chỗ thật tối thui
rồi hôn nhau như hôn pup pế.
Tết năm ấy nhà tôi vui vẻ
chuyện hôn tôi chẳng nhớ làm gì
nhưng qua giêng chị bị coi mắt .
ÔI
Trả lờiXóacó ai dau khổ như tôi
anh em chín dứa mất hai mất rồi
thằng ngèo nó ở xa xôi
còn thằng giàu có nó coi ra gì
cha mẹ còn dủ cả dôi
công ơn cha mẹ biển trời là dâu
cũng vì mãnh lực tiền hào
bỏ quên cha mẹ xót dau tận cùng
hỡi trời xanh thấu tâm không
dồng tiền mãnh lực cướp công mẹ già
làm thơ nước mắt chan hòa
thôi không làm nũa cho qua sự dời
son ha
Tặng các bác hải ngoại và hải nội vì nước bị đì.
Trả lờiXóaMẹ già
Mẹ già như lá vàng thu
Câu thương điệu nhớ vẫn ru trong lòng
Ru hời
Ru hời cách trở mẹ mong
Đầu xanh nhuốm bạc việc xong? (sao) chưa về!
À ơi
À ơi cách trở trăm bề
Mênh mang mẹ đợi chiều lê thê dài
Không về
Không về, như chiếc thuyền ai
Lênh đênh nợ nước con hoài khơi xa.
đúng là thứ thiệt, đề nghị đưa ào chương trình giáo khoa ,cám ơn ông đã cho chúng tôi biết được ỡ trong nước còn có những nhân tài,kính
Trả lờiXóaTết năm ấy có việc đi Huế
Trả lờiXóavội ngoắc theo may còn chỗ không
bến Đà nẵng xe khách thật đông
họ xếp tôi ngồi bên cô gái
nhưng nhìn cô lòng tôi ái ngại
áo vải sô , đầu chít khăn tang
cô tái nhợt lúc xe chạy nhanh
tôi chạnh lòng xin kéo cửa xuống
hoặc đổi chỗ bên sát cửa ngang
cô nhìn tôi lạnh nhạt chẳng nói
tôi tự nhủ " chẳng nói " thì thôi
lim dim tôi thấy nàng tức tưởi
kéo vải sô nàng lau nước mắt
tôi hình dung cha mẹ hoặc chồng ?
mà...sao chỉ có mình cô nhỉ .
trời sương mù mặt cô ướt lạnh
đèo Hải Vân mờ ảo trong sương
xe chầm chậm đều đều lăn bánh
bỗng nàng đưa đầu ra tự sát ?
tôi nhanh tay kéo gọn vào xe
mới biết say xe nên ói mửa
chắc mấy đêm nay nàng không ngủ
nhưng để vậy lòng tôi không ổn
vừa canh xe ngược chiều vừa hỏi
ai có dầu không cho tôi xin
họ còn chỉ cho tôi bôi ở đâu
ông bắt gió cho bà khỏi cảm
rồi nàng gục vai tôi ngủ thiếp
xe phon phon xuống đoạn đèo dài
chẳng mấy chốc đến trạm Cầu Hai
qua Đá Bạc rồi đến Phù Lương
tất cả xuống , Quân Cảnh khám xét
nàng nhìn tôi có vẻ xét nét
nắm tay tôi bảo họ : "Bạn cô'
chúng tôi về Huế để tang cha
bị thảm sát mới tìm được xác .
Đến thành Nội bao khăn tang trắng
họ vừa tìm được hố chôn chung
học sinh sinh viên , công ,viên ,chức .
Cám ơn ông TMH cuối năm đọc bài ông viết tôi lại trở về tuổi thơ với đồng ruộng, con cua con cá...những ngày giáp tết cha mẹ vẫn bận bụi ruôg đồng,..mog mẹ đi chợ về mua cho mỗi đứa cái áo cánh tay, cái quần đùi..vải 'bạch canh" mới! Đêm 30 nằm quanh hơi ấm bếp với nồi bánh tét..chín tới lúc giao thừa..!
Trả lờiXóaTuổi đã hơn 5..gần hết phần đời..
Mắt đã mờ , trí tuệ đã phai!-Nhưng tôi nge như mắt mình vẫn ...cay cay và nhớ mẹ vô cùng!
Cả năm ta ray rức cho những chuyện trên ..Cao nguyên ngoài biển Đông,...nay ông đưa tôi về một chiều 30 năm nào...cũng ray rức nhưng thật dễ chịu!
Cám ơn ông TMH, chúc ông một mùa xuân vui nhiều hơn, ray rức ít hơn!
Cảm ơn Tác Giả Trần mạnh Hảo về bài viết . Rất hay và nhiều xúc động . Bài viết tình cảm chân thực và xúc động , làm tôi nhớ đến Nguyễn bá Chẩu , nếu Bá Chẩu viết châm chọc , thọc lét hay bao nhiêu , thì bài Mạnh Hảo chân tình ấm áp , đi vào lòng người xúc động tình cảm dâng tràn bấy nhiêu . Một con người có hai bàn tay , một bàn tay có hai mặt .....
Trả lờiXóaEntry nầy của Trần Mạnh Hảo chắc chắn phải hay vì nếu không hay thì làm sao tạo được cảm hứng cho một lần cả ba thi sĩ múa bút , đó là thi sĩ Lê hải Lăng , Lê dủ Chân và Vuong ?
Trả lờiXóaMặc dù tôi làm thơ vừa dở vừa thúi như " thi sĩ " Tố Hữu nhưng hôm nay xin phép các bác cho tôi " chôm chỉa " một bài thơ cực hay của một người Huế chính gốc và chép ra đây cho bà con thưởng thức nhân dịp đầu năm và cũng để thắp một nén hương cho hơn 6000 đồng bào vô tội đã chết trong những ngày đầu năm Mậu Thân 1968 .
Tác giả bài thơ nầy là ông Ngô văn Quy , chủ bút tạp chí HỒN VIỆT ở California , USA .
TUI QUÊN MẤT CÁI TỰA LÀ GÌ ( sorry )
Huế ơi , xa em lâu rồi
Mà sao nỗi nhớ vẫn rời rã tôi ,
Vẫn đường quen , vẫn chỗ ngồi ,
Vẫn hò hẹn đó vẫn lời ru xưa
Đường em vẫn những ngày mưa
Cho anh ướt áo cho vừa nụ hôn
Áo em bay trắng Ngọ môn
Tà vương Thừa Phủ , tà chôn nỗi sầu
Có người ghé bến Vân Lâu .
Tân khoa niêm yết phai mầu mắt ai
Tần phi rơi lại dấu hài
Triều ca như đã đầu thai trở về
Tỳ bà tấu khúc thường nghê
Nghe như cung oán buồn thê thiếp chờ
Huế ơi còn nhớ bài thơ
Ép trong cuốn vở có tờ thư xanh
Thương em viết khúc mộng lành
Hiền như Vỹ Dạ với mành tre buông
Gửi em một sáng Kim Luông
Một chiều Bạch Hổ còn vương xóm nghèo .
Huế ơi , nỗi nhớ buồn theo
Mù hương năm cũ , trăng treo đâu rồi .
Xin lỗi các bác , tui nhớ ra rồi , bài thơ nầy có tựa là CÒN ĐÓ NỖI BUỒN tác giả là Ngô văn Quy , chủ bút tạp chí Hồn Việt ở California USA
Trả lờiXóa"Entry nầy của Trần Mạnh Hảo chắc chắn phải hay vì nếu không hay thì làm sao tạo được cảm hứng cho một lần cả ba thi sĩ múa bút , đó là thi sĩ Lê hải Lăng , Lê dủ Chân và Vuong ?"
Trả lờiXóa** Vậy thì cộng thêm ba thi sĩ trên và T.M.H nữa thì quá hay và quá tuyệt ...Vậy là đủ hai bàn tay và bốn mặt . Nhưng tui còn muốn cộng Bác " thấy sao nói vậy " vô nữa , mặc dù Bác ví thơ mình " thúi " , nhưng tui nghĩ bài thơ Bác cũng quá tuyệt vời , vì Bác khiêm tốn nên để bài thơ của Bác trên " Mu " bàn tay mình nên gọi là " thúi " , nếu Bác lật tay lại tui nghĩ bài thơ này " Thơm " lắm chứ không như Bác nghĩ đâu ạ ..Xin cảm ơn " Năm " thi sĩ rất nhiều . Chúc các Bác một mùa xuân vui tươi , tràn đầy hạnh phúc .
Bạn lầm rồi bạn ơi , BÀI THƠ NẦY KHÔNG PHẢI LÀ CỦA TUI , tui đã nói ở trên là tui chép lại của một người Huế chính gốc , đó là ông Ngô văn Quy , chủ bút tạp chí HỒN VIỆT ở California USA .
XóaBạn nói vậy thì cả nước xúm vô chửi tui là đạo thơ thì chết tui .
Theo tui biết , thì tui không lầm chút nào hết , bởi vì hai trong một thôi . Mà thôi tui không tranh luận nữa đâu . Ai không hiểu chỉ một mình tui hiểu .
XóaDoc bai viet cua Tran manh Hao:Toi nghen co,de nuoc mat khoi trao ra.
Trả lờiXóaTôi nghe tiểu sử của bác Hảo mà thương cảm. Tôi may mắn sinh ra và lớn lên trong chế độ miền nam nên có tự do hơn bác, chắc chắn không bị phân biệt đối xử như bác.
Trả lờiXóaTừ khi tôi thấy có mẹ, mẹ tôi không làm gì vất vả, bây giờ đã chín mươi tuổi, không bao giờ lo lắng cho ai, sống vô tư. Sau 75 tôi tiép xúc với những bạn miền bắc, kể lại thời làm hợp tác ngoài đó đàn bà vô hai giỏi ba đảm đang bị đày đọa khổ sở, chắc mẹ bác cũng trong số đó, tôi nghe mà thưong cho số phận những người đàn bà VN bị tâng bóc thấu trời xanh mà chịu khổ
Ai cũng có một người MẸ để thương yêu và để nhớ,nhất là hình ảnh người MẸ đã ra đi không có một lời từ giả với đàn con mà mình từng ôm ấp,yêu quý.
Trả lờiXóaNăm Mậu Thân tôi vừa 13 tuổi mới ngày hôm trước còn nhìn thấy Mẹ bận rộn lo TẾT nhưng ánh mắt lung linh của Mẹ rất là hạnh phúc vì cả nhà đã được hưởng ngày mồng một tết một cái Tết đầm ấm trọn vẹn như Mẹ mong muốn.Nhưng đùng một cái những người lạ mặt đã vào nhà ,tay lăm le súng mặt mày hung tợn họ bắt chúng tôi cùng Mẹ đứng trước cửa nhà dò hỏi Ba, sau đó họ thị uy bằng cách bắn dưới chân trước mặt chúng tôi hỏi ba tôi có ở nhà không,tôi đã vải đái ra quần,anh em chúng tôi 8 người mặt cắc không còn chút máu,nghỉ rằng chắt họ bắn hết cả nhà nếu họ không tìm thấy Ba tôi.Sau đó bắt được ba tôi và họ đã dẩn ba tôi đi biền biệt.Những ngày sau đó Mẹ như người mất hồn héo mòn còm cỏi.Rồi Mẹ cũng ra đi để cho chúng tôi những nổi thương nhớ vô bờ.Những bài viết về MẸ tôi thường không dám đọc hết bài vì trong tôi còn in rỏ hình bóng người MẸ yêu dấu của tôi và nhớ MẸ vô cùng .Mậu Thân những người cs đã cướp mất BA & MẸ cùng tuổi thơ của chúng tôi .44 mùa xuân đến và qua đi trong tôi hình bóng của MẸ vẫn tròn đầy .
Khốn nạn thay cho số phận của người phụ nữ trong cái xã hội phong kiến ! Nhưng TMH ơi, cái thế giới vui buồn sướng khổ này, chúng ta không phải chỉ đến rồi đi có một lần mà thôi đâu, mà nó sẽ còn tiếp tục xoay vần mãi mãi, đến Vô lượng kiếp người.
Trả lờiXóaĐọc bài viết này của tác giả TMH, thú thật trong lòng tôi không còn muốn đấu tranh cho "cái gì" nữa cả, vì sao ? Vì rằng, đến một lúc nào đó, tất cả chúng ta của ngày Hôm Nay cũng đều phải bỏ lại những "vui buồn sướng khổ" để trở về hư vô, nơi mà trước kia tất cả chúng ta của ngày hôm nay, phải chờ đợi và trải qua bao nhiêu thời gian dài để được mang cái hình hài của một con người, và rồi phải gánh lấy những khổ đau do chính chúng ta gây ra !
Đọc bài của bác tôi đã khóc vì cảm động .Đúng chúng ta may mắn được có trên cõi đơì này trong hình haì cuả một con người chỉ một lần thôi để được nếm tr̉ai tất cả những buồn vui cay đắng mà cuộc đời ban tăṇg .Cảm ơn Mẹ ,cảm ơn tất cả những BÀ MẸ trên cõi đời này
Trả lờiXóaCảm ơn Anh,Người trí thức chân chính.
Trả lờiXóaCảm ơn vì những cảm xúc thiêng liêng mà anh đã khơi dậy cho những đứa con xa nhà.
Trả lờiXóaGiờ đình chiến - đình bút chiến trong đêm giao thừa .. ..
=================
BẤM VÀO NGHE NHẠC Xuân này con không về qua tiếng hát DUY KHÁNH
Gần hai năm khẩu chiến bút chiến
Diễn đàn Đàn Chim Việt
Tưởng chừng phát súng mở màn như hôm qua
Chúng ta chưa từng trực diện
Chúng ta chưa từng siết tay nhau
Chúng ta chưa từng thấy mặt nhau
Mỗi người mỗi địa đạo mỗi chiến hào
Bằng bí danh bí số địa chỉ ma
Trừ tôi đi vào diễn đàn này hiên ngang Từ Hải
Chịu hàng ngàn phát đạn từ khắp phía khắp phương
Cuộc chiến tưởng chừng chấm dứt vĩnh viễn
Vẫn âm ỉ cháy ngầm sau hơn ba mươi năm Hòa bình trở lại
Giờ Giao Thừa thiêng liêng sắp điểm
Thơ xin ôm vai các bạn trong vòng tay anh em
Tôi xoa bóp vết thương do bút chiến làm nhức tâm thức
Hãy tha thứ cho nhau
Bao dung lẫn nhau
Xin thứ lỗi ngôn từ mạnh như viên đạn đồng chữ nổi
Suốt cả năm bắn nhau không ngừng thôi
Làm thương tổn người chính cũng thương tổn ta
Bạn có thể bảo tôi sai ?
Bạn có thể làm tôi hiểu bạn hơn ?
Trong giây phút Giao Thừa thiêng liêng sắp điểm
Xin nhìn thẳng vào mặt vào mắt nhau
Hỡi những người anh em
Rất tiếc những lời trút nặng không nỡ nên làm
Và cũng làm tổn thương riêng tôi
Thơ như ngàn lời thứ lỗi
Hãy như những người lính Pháp lính Đức
Trong Thế chiến Thứ hai
Giã từ vũ khí rời khỏi địa đạo chiến hào
Chơi chung đá bóng như trẻ con thơ ngây
Vào giờ hưu chiến Giáng Sinh linh thiêng
Trong giây phút Giao Thừa thiêng liêng sắp điểm
Xin nhìn thẳng vào mặt vào mắt nhau
Hỡi những người anh em
Rất tiếc những lời trút nặng không nỡ nên làm
Và cũng làm tổn thương riêng tôi
Thơ như ngàn lời ca tạ lỗi
Thơ như ngàn lời thứ lỗi
Nếu quá lỡ lời bạn ơi !
Nếu quá lỡ lời người anh em tôi ơi !
TRIỆU LƯƠNG DÂN
CẢM ƠN tác giả TRẦN MẠNH HẢO đả đưa tôi vể bên MẸ .Tưởng chừng như tôi đang được sống lại những ngày thơ ấu ,đang được thưởng thức những món bánh thơm ngon của MẸ làm cho chúng tôi ăn trong những dịp tết đến ,xuân về ,giúp cho tôi nhớ lại những nỗi nhọc nhằn mà MẸ đả gánh chịu không bao giờ than trách .Miễn sao con cái của MẸ được an vui .Đả 22 năm tôi mồ côi MẸ ,năm nay trong giây phút GIAO THỪA LINH THIÊNG Trước bàn thờ của MẸ tôi . chắc chắn tôi sẻ thắp thêm môt nén nhang để tưởng nhớ MẸ của nv T M H . Tôi cũng hưỡng ứng giây phút ĐÌNH CHIẾN của TRIỆU LƯƠNG DÂN , và CẦU CHÚC CHO ĐẤT NƯỚC sang năm mới mọi điều ĐỔI MỚI ,sớm tiến đến TỰ DO , DÂN CHỦ để mọi người dân được hưỡng BÌNH ĐẲNG , ẤM NO ,AN BÌNH , HẠNH PHÚC .Và không quên kính chúc các bác , các chú , cùng các bạn trong thôn DÂN LÀM BÁO một năm mới KHÕE MẠNH ,AN KHANG ,và THÀNH ĐẠT .
Trả lờiXóaĐình chiến kiểu Tết Mậu Thân hay chăng?
Trả lờiXóaCảm ơn nhà thơ Trần Mạnh Hảo ,nhà bút chiến không mệt mỏi.Vì lẽ phải mà bất chấp đẳng cấp (hihi ,làm gì có đẳng cấp bác Hảo nhỉ ,đều là con người thôi mà,chỉ có phần con hay phần người có bao nhiêu mà thôi)
Khi mà còn có trách nhiệm với Chân Thiện Mỹ thì ắt hẳn cái phần người đã lên cao hơn phần con.Bác như đóa sen giữa đầm bùn đang ô nhiễm nghiêm trọng.Liệu còn bao đóa sen như vậy trong cái hình chữ S này.Theo chủ quan của tôi thì bây giờ chỉ còn cái cuối cùng thôi ,dĩ nhiên chỉ đúng về mặt hình thức chứ bên trong cái đẹp bây giờ cũng còn bao cái dơ bên trong.
Mong bác có nhiều bài hay cho anh em bạn bè thưởng thức.
Cảm động quá , bác Hảo! Năm mới xin gửi tới bác và gia đình tất cả những lời chúc tốt đẹp nhất. Đặc biệt chúc ngòi bút của bác mãi mãi sắc bén .
Trả lờiXóaCảm ơn nhà thơ TMH về bài viết thật đẹp về những người mẹ của chúng ta. Đêm qua trước phút giao thừa tôi cũng thắp hương trước di ảnh mẹ tôi và nhớ mẹ, cùng những ký ức xa xôi về những ngày tết xưa. Có lẽ vì là đồng hương lên đọc bài viết của anh tôi cứ nghĩ anh viết về mẹ tôi vậy... Hôm nay mùng một tết mẹ dặn lúc nào cũng phải vui vẻ, tươi tỉnh thì cả năm mới được may mắn, đọc bài viết của anh tôi khóc... Mẹ ơi ...
Trả lờiXóa