Gửi Ngô Bảo Châu

Nguyễn Quang Lập - Trong bài: Giáo sư Ngô Bảo Châu:Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương lai” , trả lời câu hỏi: “Giáo sư suy nghĩ thế nào về trách nhiệm phản biện xã hội của giới trí thức cũng như vai trò của giới trí thức trong xã hội?”, Ngô Bảo Châu nói: “Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm “trí thức”. Đến bao giờ chúng ta mới thôi thi đua để được phong hàm “trí thức”? Đối với tôi, trí thức là người lao động trí óc. Cũng như những người lao động khác, anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. Theo quan niệm của tôi, giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.” Mặc dầu anh có nói thêm: "Mặt khác, cần trân trọng những người trí thức, hoặc không trí thức, tham gia công tác phản biện xã hội. Không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng.”, mạng FB vẫn sôi sùng sục.

Sáng 30 tết đáng lẽ nghỉ ngơi thư giản chút ít mà mình cứ bứt rứt không yên. Không thể nghĩ đơn giản: “trí thức là người lao động trí óc“, cũng như không thể nghĩ giản đơn con người là động vật biết tư duy. Muốn biết ai đó là con người hay không, CON NGƯỜI viết hoa ấy, phải xét xem anh ta đã sống như thế nào, tức là tư cách của anh ta. Sản phẩm làm ra của Châu - các công trình toán học của Châu, hoàn toàn xứng đáng giá trị của một nhà toán học, một nhà khoa học, nhưng không vì thế mà người ta coi Châu là trí thức đâu, TRÍ THỨC viết hoa ấy, Châu ạ. Các nhà khoa học được coi là TRÍ THỨC hay không phải xét xem họ đã dấn thân trong cộng đồng và xã hội như thế nào, xưa nay đều thế cả. 

Định viết bài nói lại với Châu nhưng nghĩ lại mình không viết nữa, dù sao tết cũng đến rồi. Mình đưa bài của Trần Minh Khôi, theo mình đây là bài viết hay, chí lý. Cũng như Châu, Khôi là người bạn mới quen của mình. Cũng như mình, Khôi rất quí mến Châu. Nhưng cũng như mình, Khôi muốn nhắn gửi tới Châu: Phát biểu của Châu, dù vô tình đi chăng nữa, sẽ làm cho đám trí thức trùm chăn được thể vênh vang, tiếp tục trùm chăn kĩ hơn nữa, trong khi vẫn có cớ để dè bĩu và chỉ điểm những trí thức chân chính. 


TRÁCH NHIỆM TRÍ THỨC 

Trần Minh Khôi

Đó là tựa đề của hai bài viết, cách nhau 45 năm, của Noam Chomsky bàn về trách nhiệm trí thức. 

Trong cuộc bầu chọn 100 trí thức đương đại có ảnh hưởng nhất trong không gian tư duy Anh Ngữ của hai tạp chí Prospect và Foreign Policy năm 2005, cái tên Noam Chomsky đứng đầu danh sách. Điều này tự nó xác tín thẩm quyền của ông về đề tài mà ông bàn đến. 

Trong bài đầu tiên, được viết năm 1967, khi cuộc chiến tranh ở Việt Nam đang ở đỉnh điểm của sự tàn phá, Noam Chomsky lên tiếng cảnh báo giới hàn lâm và khoa học về thái độ khúm núm của họ trước quyền lực chính trị và những quyết định của chính quyền (Mỹ) liên quan đến cuộc chiến. Trách nhiệm của trí thức là nói lên sự thật và vạch trần dối trá của chính quyền, ông tuyên bố. Gần nửa thế sau, sự chính trực và thái độ không thỏa hiệp đó của Chomsky vẫn nguyên vẹn. Ông nhấn mạnh đến trách nhiệm đạo đức của trí thức trong việc dùng những đặc quyền và địa vị của mình để đấu tranh cho tình thương, cho hòa bình, công bằng, và tự do. Bài viết thứ hai này có thêm cái phụ đề “đặc quyền để thách thức nhà nước”. 

Thách thức quyền lực, và thách thức quyền lực chính trị, thuộc về truyền thống trí thức phương Tây; Socrates và Jesus, Tolstoy và Marx, Montesquieu và Roger Williams, Martin Luther và J.J. Rousseau, và đương nhiên Noam Chomsky và Richard Dawkins, Václav Havel, Christopher Hitchens, Jared Diamond, Salman Rushdie,…Nói đến trí thức là nói đến lòng dũng cảm và sự chính trực đối diện với quyền lực, dù đó là quyền lực nhà nước, quyền lực tôn giáo, hay quyền lực văn hóa và lịch sử. Trí thức do đó bao giờ cũng là sự đe dọa đối với các định chế quyền lực, ngay cả quyền lực hàn lâm. Điều này đưa một hệ luận trực tiếp là khi một người tự nguyện phục vụ quyền lực, hay chỉ mon men quyền lực, thì người đó cũng đã tự nguyện từ chối vị thế trí thức của mình. Trí thức không a dua với kẻ cầm quyền. 

Trí thức là một quy chuẩn giá trị, không phải là một quy chuẩn nghề nghiệp. Một người lao động trí óc chỉ là một một chuyên viên, một công chức, một học giả, một nhà khoa học. Dù thành quả lao động của anh ta lớn đến đâu, đẳng cấp chuyên môn của anh ta cao đến đâu, nhưng anh ta vẫn không phải là trí thức cho đến khi thực hiện trách nhiệm xã hội của mình. Trong xã hội công dân, trí thức trước hết thực hiện trách nhiệm công dân, nghĩa là trách nhiệm bảo bệ các quyền căn bản, và sau đó là trách nhiệm đạo đức đối với xã hội của một người được hưởng đặc quyền và địa vị. Trong những xã hội mà ở đó nền pháp quyền chưa đủ mạnh để chế tài quyền lực nhà nước, trí thức thực hiện trách nhiệm bảo vệ công lý và bảo vệ các quyền tự do trước sự bạo ngược của nhà nước.“Trí thức”, cũng như với những khái niệm khác như “tự do”, “quyền”, “dân chủ”,… khi đi vào không gian tư duy tiếng Việt, đã được gọt giũa lại cho phù hợp với cái tâm thức thần dân của nổi sợ hãi truyền thống trước quyền lực các loại. Đã có rất nhiều người bàn về khái niệm “trí thức”, về việc có hay không có một tầng lớp trí thức ở Việt Nam, về vai trò của trí thức đối với người cầm quyền và đối với quốc gia,… nhưng gần như không ai bàn đến quan hệ đối kháng giữa trí thức và quyền lực. Từ đó, “trí thức” bị đánh đồng với chuyên viên, học giả, công chức. “Trí thức” trong tiếng Việt không còn chứa đựng nội hàm của thái độ thách thức quyền lực như trong ý nghĩa nguyên thủy của nó. Điều này tự nhiên trong tiến trình chuyển tiếp từ một xã hội thần dân sang một xã hội công dân. Khi quyền lực nhà nước vẫn còn quá bạo ngược, sợ hãi để tồn tại, “tôi sợ”, tự nó cũng là quy chuẩn đạo đức đáng khâm phục. Nhưng tư biện loanh quanh để lẩn tránh sự sợ hãi, trong nhiều trường hợp là vô hình, như trường hợp với những người mà cuộc sống của họ ở ngoài sự kiểm soát của quyền lực, lại là thái độ hèn nhát, không xứng đáng với trách nhiệm trí thức. Và cũng như với tất cả sự hèn nhát khác, nó vô dụng. 

Tiến trình hình thành tầng lớp trí thức ở Việt Nam, nghĩa là tiến trình trả lại đầy đủ ý nghĩa của khái niệm “trí thức”, song hành với tiến trình xây dựng một xã hội công dân, giới hạn quyền lực nhà nước và bảo vệ các quyền tự do. Nó đòi hỏi lòng dũng cảm và chính trực. 

Trí thức, theo Chomsky, là một đặc quyền. Đặc quyền đưa đến cơ hội. Cơ hội đòi hỏi trách nhiệm. Và mỗi cá nhân có chọn lựa của mình, trong đó có chọn lựa trở thành trí thức. 




23 Nhận xét

  1. .."Sản phẩm làm ra của Châu - các công trình toán học của Châu, hoàn toàn xứng đáng giá trị của một nhà toán học, một nhà khoa học, nhưng không vì thế mà người ta coi Châu là trí thức đâu, TRÍ THỨC viết hoa ấy, Châu ạ.."

    Cho nen: “Con người tự do” đã thành “chú cừu thông thái”! roi

    Trả lờiXóa
  2. huonggiang75@yahoo,comlúc 07:04 24 tháng 1, 2012

    Phải Ngô Bảo Châu là một người có tri thức về toán học nhưng anh ta không phải là người TRÍ THỨC, Trí thức theo đúng nghĩa của nó. Không phải ai có học hàm, học vị đều gọi là trí thức cả đâu Châu. Đúng như nhận xét của Thanh, Châu chỉ là "Một "chú cừu thông thái" mà thôi.

    Trả lờiXóa
  3. Giỏi toán chưa hẳn là giỏi tất cả, NGÔ BẢO TRÂU cũng vậy thôi.
    Nhờ tư bản dẩy chết mà BẢO TRÂU mới có ngày nay, để cám ơn tụi tư bản BẢO TRÂU nhà ta liền xin "nhận nơi nầy làm quê hương" ngay và xin vào quốc tịch tư bản dẩy chết.
    TRÍ THỨC LÀ ĐÂY

    Trả lờiXóa
  4. Người Xứ Huếlúc 08:48 24 tháng 1, 2012

    Người Trí thức luôn luôn là con người biết nghĩ đến cái chung của xã hội, và lợi ích cho Quốc Gia nơi mình đang sống,bất kể anh là nhà toán học, nhà văn, bác sĩ, nhà thơ...Nếu vì quyền lợi cá nhân mà cúi đầu chấp nhận những bất công đang xảy ra tràn lang trong xã hội thì không thể gọi là trí thức toàn vẹn được. Những sản phẩm do người trí thức làm ra là trách nhiệm và bổn phận của chính mình để phục vụ cộng đồng, đồng lương và mọi phương tiện mình nhận lảnh là mồ hôi và xương máu của Người Dân, Bởi thế mình phải nghĩ đến lợi ích của Dân trước tiên, luôn đau đáu với hiện tình đất nước,nếu một chính quyền vì Nước vì Dân; người Tri Thức có bổn phận đóng góp tri thức của mình để cũng cố. Một chính quyền thối nát vô lương làm tổn hại đến Quốc Dân Đồng Bào người Trí Thức, Sĩ Phu, phải có trách nhiệm lên tiếng,có như vậy mới đúng nghĩa là Trí Thức.

    Trả lờiXóa
  5. Có người , có tri thức, có học vị cao, nhưng lại không là "trí thức" .Thật uổng!.

    Có người ít học, học vị không cao, nhưng lại là "trí thức" thứ thiệt. Thật vĩ đại!.

    Đây có lẽ là trường hợp rất đặc biệt của GS Ngô Bảo Châu và chi Hiền, vợ của anh Quý (em Anh Vượn) đầu thì luôn rối và chân thì luôn luôn dính bùn, nhưng bằng vào những phát ngôn, và những hành động của chị, khiến tất chúng ta phái cúi đầu kính phục .

    Lú suy nghỉ thế, hy vọng là không sai?!.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đồng ý với bạn Lú. Nhà em kính nể nhân cách lớn của chị Hiền và khinh bỉ cái tâm hạt bí của ông Châu!

      Xóa
  6. Đưa ra mệnh đề sai rồi ngồi chứng minhlúc 11:25 24 tháng 1, 2012

    Ủa có ai nói phản biện để được phong hàm "tri thức" đâu nhỉ. Ngô bảo Châu tự ngộ nhận rồi đem điều đó ra phản biện. Một người làm toán học đầy logic lại nói như thế nghe được chăng? Hay là bây giờ cái logic nó gắn thêm cái biệt thự thì nó khác

    Trả lờiXóa
  7. Nguyễn Ngọc Ngô_TP Huếlúc 12:04 24 tháng 1, 2012

    Ông Ngô Bảo Châu dược Nhà nước Cộng sản VN tặng một ngôi biệt thự tại Hà Nội trị giá hàng chục tỷ. Đấy là tiền đóng thuế của nhân dân toàn cả nước, là mồ hôi và nước mắt, có cả máu nữa. Ông Ngô Bảo Châu đừng tưởng đó là tiên của mấy ông lãnh đạo CS đâu nhé.
    Ở trong ngôi nhà sang trọng ấy, thì ông phải nghĩ đến những con người khốn khổ thiếu ăn, thiếu mặc, chắt chiu chịu thuế mới phải chứ. Ai lại phản bội mà a dua với cái "nhóm lợi ích" đó. Ông giỏi toán thật, nhưng còn khuya mới được TRÍ THỨC như các bậc tiền bối như GS Nguyễn Huệ Chi, GS Thế Hùng, Nha giá Phạm Toàn, Nhà Văn Nguyên Ngọc, TS Hà Sĩ Phu, Nguyễn Quang Lập,Phạm thị Hoài, GS Chu Hảo và Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên...

    Trả lờiXóa
  8. LẠI MẠNH CƯỜNGlúc 12:08 24 tháng 1, 2012

    Thưa qúi đồng hương,

    Trong mọi trường hợp tôi vẫn cho ông giáo sư Toán trẻ tuổi tài cao Ngô Bảo Châu là một trí thức thật sự. Bởi ông giỏi chuyên môn, trong thời gian qua ông đã năng nổ đóng góp ý kiến xây dựng về những nan đề đất nước, cho dù những góp ý còn nhiều thiếu sót đáng kể.

    Tôi ngợi khen và ủng hộ ông hết mình. Cũng rất mong ông tích cực hơn nữa trong tinh thần học hỏi kiến thức tổng quát (general knowlegdes) qua các phản biện xã hội, như ông từng nỗ lực học tập chuyên môn xưa nay.

    Kính cáo,
    Lại Mạnh Cường

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lại thêm 1 thằng thích nâng bi, đội điã!

      Xóa
  9. Bảo Châu chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà nhắm mắt làm ngơ, toa rập với Đảng Cộng Sản để tiếp tục ru ngủ. Hậu quả có thể thấy là nước nhà vẫn tiếp tục lầm than.

    Sao Bảo Châu không nhìn thấy biết bao nhiêu người đã dám liều lĩnh lên tiếng phản biện lại cái nhà nước đầy tham nhũng, bất công... này? Họ được gì ngoài những nguy hiểm đang rình rập trước mặt? Họ được gì ngoài cái mục đích là làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn? Thế thì tại sao ông lại lên tiếng bảo là không nên phản biện.

    Chung quy lại, tôi xin kết luận: ÔNG NGÔ BẢO CHÂU LÀ MỘT TRÍ THỨC HÈN.

    Hy vọng ông hiểu ý tôi nói gì rồi nhé!!! Chào ông, chúc ông năm mới có thêm nhiều biệt thự bạc tỷ do Đảng và Nhà Nước ban tặng vì những phát biểu "hèn" của ông!

    Trả lờiXóa
  10. LẠI MẠNH CƯỜNGlúc 12:18 24 tháng 1, 2012

    TIẾP TỤC TRANH CÃI VỀ VAI TRÒ TRÍ THỨC
    BBC 22 tháng 1, 2012

    [trích]
    Trên blog Quê Choa của mình, ông Lập viết: "Không thể nghĩ đơn giản: trí thức là người lao động trí óc"."Các nhà khoa học được coi là Trí thức hay không phải xét xem họ đã dấn thân trong cộng đồng và xã hội như thế nào, xưa nay đều thế cả."
    Nhà văn Nguyễn Quang Lập cũng bày tỏ quan ngại: "Phát biểu của Châu, dù vô tình đi chăng nữa, sẽ làm cho đám trí thức trùm chăn được thể vênh vang, tiếp tục trùm chăn kĩ hơn nữa, trong khi vẫn có cớ để dè bỉu và chỉ điểm những trí thức chân chính".
    Trực diện hơn nữa, một blogger khác - nhà văn, dịch giả Phạm Viết Đào, viết ra nhận xét của ông về một giới trí thức mà "phần lớn có thể xếp họ vào tầng lớp 'trí ngủ' , họ buông xuôi, họ làm ngơ, họ thờ ơ với thời cuộc, với vận mệnh đất nước".
    Ông Đào viết: "Trong lớp trí thức này được bổ sung thêm những thành phần kiểu như Giáo sư Ngô Bảo Châu". Ông cũng cho rằng việc nhà nước Việt Nam vinh danh Giáo sư Châu là "động thái chính trị hơn là một hành động thể chế hóa chính sách trọng dụng trí thức".
    [hết trích]

    LMCường:
    Tôi đồng quan điểm với Nguyễn Quang Lập. Muốn được công nhận là người trí thức (chân chính) một khi anh giỏi CHUYÊN MÔN, đồng thời lại rất DẤN THÂN trong cộng đồng hay xã hội anh đang sống. Không dấn thân vào đời thì anh chỉ là một thứ chuyên gia không hơn không kém. (Cũng cần phân biệt rõ với đám có học vị nhưng trực hay gián tiếp tham chính, như vào vai chuyên viên cho guồng máy chính quyền nhà nước. Tôi gọi họ là chính trị gia có học (thức). Đó là cụm từ ngữ chính xác nhất).
    Không thể chấp nhận nổi một người được gọi là trí thức, trong khi "trùm chăn", cố tìn làm ngơ trước thời cuộc cháy bỏng ! Đó là loại "trí ngủ" đúng nghĩa.
    Cũng như hạng học cao hiểu rộng, đóng góp nhiều thành quả lao động trí óc cho đời, nhưng lại bán rẻ lương tâm cho qủi, tự nguyện (hay bị ép buộc) làm tay sai phục vụ phục vụ cho cái ác. Chẳng hạn đám chuyên gia khoa học thời Đức Quốc Xã, quân phiệt Nhật, thời CS, hay cho bọn độc tài dưới mọi hình thức (như ở các nước Hồi giáo cực đoan chẳng hạn ...)
    Chính vì thế mà tôi đã nhiều lần thưa rõ: Cái học chuyên môn chưa làm người ta trưởng thành ra ! Ý tôi muốn thưa rõ, không ít những anh chuyên viên giỏi chuyên môn nhưng lại mù (mờ) thời cuộc, do chỉ chú trọng đến sở học hơn việc đời thường chung quanh.
    Tôi còn muốn nói rõ thêm nữa là, trí thức là người phải biết YÊU THƯƠNG MUÔN LOÀI trên hành tinh này. Những hạng học cao mà mang nặng tinh thần quốc gia cực đoan chỉ biết dân biết nước mình thôi (chẳng hạn như đám thinktank phục vụ duy nhất cho nước họ ,such as Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, Úc ...), hay tự giới hạn lại vào một điểm nào đó (sắc tộc, tôn giáo, hay con người thôi ...) thì cũng chưa được gọi là trí thức. (Như thế ta miễn cưỡng gọi là trí thức Kitô giáo / Phật giáo / Hồi giáo / Ả Rập / dân da trắng = Caucasian intellectuals....)

    Nói tóm lại, làm người trí thức ắt phải có CHUYÊN MÔN CAO, nhưng chưa đủ vì lại cần có NHÂN CÁCH LỚN ! Để làm gì ư ? Thưa để giữ sạch lương tâm trong mọi trường hợp, chỉ biết phục vụ cái THIỆN và cương quyết NÓI KHÔNG với cái ác; luôn luôn KHIÊM TỐN hoà mình hoàn toàn vào đại chúng; đồng thời có lòng NHÂN ÁI cao độ, để yêu thương vạn vật muôn loài trong trời đất !

    Trả lờiXóa
  11. Từ một bài “Giáo sư Ngô Bảo Châu: Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương lai” nói nhăng nói cuội trên báo lề đảng tuoitre.vn, vậy mà DLB cũng nhao nhao cả lên.
    Nào là “Gửi Ngô Bảo Châu” rồi “GS Ngô Bảo Châu 'tự mâu thuẫn'?”, “Tiếp tục tranh cãi về vai trò trí thức”.
    Ngô Bảo Châu mà đã ngô mà dạy bảo châu được, thì châu đó có còn gì để bàn ra tán vào nữa nhỉ?

    Trả lờiXóa
  12. tôi là dân ngu nhưng nhìn thấy thái độ giả ngơ giả điếc của ngài giáo sư NBC trươc tình hình đất nước VN ta bị đe dọa bởi bọn tham nhũng lộng quyền, bên ngoài biên giới hải đảo thì Trung quốc bắt nạt. đưa ra đủ yêu sách bất nhân, tham lam hòng chiếm đoạt biển đảo của dân tộc ta, Vậy mà ngài giáo sư trốn mất không dám lên tiếng phản ứng, không dám công khai bày tỏ thái độ, chính điều đó khiến tôi thấy ngài giáo sư này chẳng khác gì một thằng cơ hội có bằng cấp học vị ngoài ra tôi chẳng thấy ngài giáo sư này mang lại điều gì thiết thực cho dân chúng..bằng tài năng của mình. Nếu có quyền bầu chọn thì tôi bầu chọn cho anh nông dân, chị công nhân có lòng yêu nước chứ không bao giờ bầu chọn cho kẻ cơ hội ngư ngài giáo sư NBC này

    Trả lờiXóa
  13. Ông Ngô Bảo Ch(Tr)âu vừa có chuyên lại vừa có HỒNG phụng sự đảng tối đa nay đã hòa mình vào đàn CỪU đỏ chói lọi. Ngô Bảo BÒ tôi bái phục cái sự CỪU này của ông đấy.

    Trả lờiXóa
  14. Giời sinh ra mỗi người mỗi nghề. Chẳng nên bắt vĩ nhân phải là chính trị gia. Hình như mọi người cứ cố gán mác chính trị cho trí thức thì phải nhỉ?
    Mỗi tài năng nếu được sử dụng tốt vào mục đích cao quý đều đáng gọi là trí thức, hay cao hơn nên gọi họ là nguyên khí của quốc gia của nhân loại. Đừng bắt họ làm việc ngoài thiên chức.

    Trả lờiXóa
  15. Nếu không có trách nhiệm với miếng cơm manh áo của những người cùng khổ, nếu không dấn thân phấn đấu vì những giá trị nhân bản, vì công lý, thì mấy cái công trình toán học kia sẽ làm được gì cho đồng bào mình hả ông trí thức Châu?

    Trả lờiXóa
  16. Đoàn Văn Vươn là một trí thức theo đúng nghĩa chân chính của nó.Anh Pha và chị Dậu là những trí thức.Những chiến sĩ ôm bom ba càng là những trí thức.Họ biết thế nào là lẽ phải và có dũng khí bảo vệ lẽ phải đó (dù có thể chết)
    Lịch sử chứng minh có rất nhiều người thà chết trong hơn sống đục.Còn hiện tại thì toàn là trí "ngủ" a dua ,xu nịnh theo thời thế ,cốt để vinh thân phì gia.
    Khí phách Đông A ngày nay chỉ thể hiện ở những người nông dân mà ta thường hay chê là vai u thịt bắp ,văn hóa lùn.Chính họ đã làm nên bao cuộc cách mạng chân chính nhưng rồi cuối cùng lại bị lũ cơ hội chiếm đoạt thành quả.
    Nhưng khi mà họ đã bị dồn vào bước đường cùng thì hãy đợi đấy.Đừng đánh thức lòng quả cảm của họ.
    Năm 2011 chúng ta đã thấy sức bật ngoan cường của họ.Và năm nay các bạn sẽ còn thấy nhiều hơn dũng khí của họ.
    Lũ chó săn ,tham nhũng sẽ bị chính họ đào thải không phải bằng lời mà là những vũ khí .

    Trả lờiXóa
  17. Ngô Bảo Châu đã từng nói (trong một cuộc trang luận):"Văn hóa của mình (Việt Nam) là hay suy diễn quá nhiều tới những gì diễn ra trong đầu người ta. Trong khi, đáng lẽ nên nhìn xem những việc cụ thể xảy ra như thế nào. Tôi chỉ quan tâm tới những việc cụ thể xảy ra. Còn trong đầu người ta thế nào thì xét sau".
    Vậy tôi xin thưa, qua các sự kiện xảy ra ở Việt Nam gần đây, tôi chắc chắn dân Việt Nam ta hiện nay cần cơm no áo ấm, cần độc lập dân chủ đích thực hơn là bổ đề cơ bản Langlands. Tôi trân trọng những gì ông đạt được, ông là nhà khoa học đích thực nhưng chỉ trong lĩnh vực toán học lý thuyết thôi, không phải cái gì ông cũng biết. Đừng làm giảm giá trị của mình bởi những lời phát biểu vớ vẫn ông ạ. Với chế độ cộng sản hiện nay, thêm mười giải Fields nữa cũng không thể cứu vãn nền giáo dục Việt Nam hiện nay như ông mong muốn đâu. Nếu ông không có cam đảm dấn thân thì hãy để người khác làm việc đó.

    Trả lờiXóa
  18. Trí thức – Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

    Trí thức là một khái niệm để chỉ những người làm việc bằng trí óc.
    Trí thức không phải là một giai cấp, không chỉ là những người có bằng cấp, càng không phải chỉ gồm những người làm quan. Trí thức trước hết là một con người bình thường, có học, có hiểu biết, có sáng tạo phát minh và đem truyền hiểu biết ấy cho mọi người.
    Do cách thức đem truyền tâm huyết của mình mà có nhiều dạng trí thức, thông thường họ rất say mê, đầy nhiệt huyết và cũng đầy trách nhiệm với cộng đồng. Họ thường nhanh nhạy tiếp thu mọi biến đổi, chọn lọc và phát triển thành hiểu biết của mình, đến một lúc nào đó khi tiêu hoá tốt những vấn đề tiếp thu chính họ lại là người sáng tạo, phát minh ra những cái mới chưa từng có và khi đó họ phải đối mặt với những bước tiến của xã hội. Nếu xã hội đồng thuận tiến thì họ được ghi công , nếu xã hội chưa đến mức độ tiếp thu được, nhiều khi họ bị quật ngã thậm chí phải thế cả sinh mạng của mình. Thời gian trôi qua, khi xã hội hiểu được thì công lao họ lại được ghi bia, cuộc đời trí thức là thế.

    Nhưng rất tiếc Gs Ngô Bảo Châu lại phát biểu: “Đối với tôi, trí thức là người lao động trí óc… Giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội”.
    Giáo sư Châu cũng cảnh báo: “Những người có học, có tri thức thật ra cần phải rất tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội”.
    Ông cho rằng “Trước khi lên tiếng về một vấn đề nào đó, người trí thức hơn ai hết cần phải hết sức ý thức về ảnh hưởng của nó”.

    Như vậy quan điểm của Gs Châu có mâu thuẫn với định nghĩa ở trên? Điều gì đã làm Gs Châu thay đổi và tỏ ra dè dặt (sợ hãi) như vậy? Khác hẳn những lời phát biểu của ông về Bauxit Tây nguyên và phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ trước đây! Nếu đúng thực Gs Châu là một con người trí thức thuần tuý, Gs nên trở ra Hoa Kỳ hay Âu châu để dạy. Nếu cứ ở lại trong nước, thì không phải chỉ Gs mà cả các thành phần khác trong đó có các học trò của Gs sau này cũng chỉ trở nên những “CON CỪU THÔNG THÁI” vì cái gì đó nên chịu để chế độ khống chế, lợi dụng để lòe (che mắt) thiên hạ…mà thôi

    Trả lờiXóa
  19. Tại sao cứ nghĩ "trí thức" là người phải có học vị cao nhỉ ? Thật bất công với những người không học vị nhưng tầm hiểu biết sâu rộng và độc lập trong tư tưởng.

    Trả lờiXóa
  20. " Đối với tôi trí thức là người lao động trí óc . Giá trị trí thức là giá trị sản phẩm anh ta làm ra , không liên quan gì đến vai trò phản biện xh " . Thế những nhà khoa học phát minh , sáng chế những vũ khí giết người hàng loại như thời Đức QX - Liên sô cũ - TQ thời Mao cũng được coi là Trí thức ?

    Trả lờiXóa
  21. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn