Quang Minh Đỉnh - Hàng ngày, đối mặt với biết bao vấn đề của cuộc sống, có khi nào chúng ta nghĩ để có được sự yên bình vốn không lấy gì làm nhiều lắm thì ngoài việc phải làm của các cơ quan chức năng còn có một bộ phận không nhỏ những con người dũng cảm dám đương đầu với những tệ nạn, bất công của xã hội. Chấp nhận mọi hiểm nguy có thể xảy đến với gia đình và bản thân mình. Với tôi, đó là những người lính chì dũng cảm. Thật đáng trân trọng và ngưỡng mộ.
Entry này tôi viết về Nghề báo – nghề nguy hiểm.
- Anh (chị) đang làm nghề gì?.
- Tôi là Nhà báo (hiểu theo đúng nghĩa của hai từ này).
Thoạt nghe nhiều người sẽ có sự vị nể , cảm tình, chứ không muốn nói là có sự tôn trọng nhất định. Nhưng mặt trái của nó thì không gì nhạy cảm và nguy hiểm bằng. Bất cứ sơ sẩy gì (nếu có) trong quá trình làm việc thì ảnh hưởng của nó liên quan tới không chỉ cá nhân người đó mà còn để lại hệ lụy cho không biết bao nhiêu người khác. Và sau những sự việc như thế, sẽ có nhiều kẻ cười hả hê sung sướng vì vô tình lại loại đi được một địch thủ đáng gờm.
Sự im lặng đáng sợ của đám đông những người vừa mới còn anh anh em em, chú chú cháu cháu ngọt nhạt êm tai nhưng có thể thay đổi ngay thái độ nếu ta gặp nạn. Lúc đó “mình bận lắm, nói chuyện sau nha, ừ, à, ừ, ừ nhưng, hình như…” Thái độ phổ biến là coi như không quen, không biết, không chơi, không liên lạc, tránh càng xa càng tốt, tâm lý yên thân ta trước thể hiện rõ sự hèn nhát không chừa bất cứ một ai.
Việc các nhà báo, phóng viên bị coi thường, hành hung, bắt nhốt, đánh đập, gây khó dễ trong quá trình tác nghiệp xảy ra không phải là hiếm và mức độ nghiêm trọng cũng tăng theo tỉ lệ thuận.
Theo lẽ thường, một nhà báo sẽ có nhiều mối quan hệ cả với chính quyền với các cá nhân ngoài xã hội. Và nhiều người “lầm tưởng” rằng đó là những lớp bảo vệ hữu hiệu và vững chắc nếu khi có “sự cố” nào đó xảy đến tới mình. Nhưng một khi bị cơ quan cảnh sát điều tra đưa vào tầm ngắm và triệu tập lên lấy lời khai thì lúc đó sẽ hiểu sự “nguy hiểm” của nghề làm báo là như thế nào. Nghiêm trọng hơn nếu mà bị khởi tố và đưa ra xét xử (dù có kết luận là đúng hay sai) thì con đường quay trở lại làm nghề coi như đã chấm hết. Rất ít người còn đủ niềm tin và ngọn lửa đam mê nhiệt tình làm lại từ đầu.
Ngoài việc gặp khó khăn khi đi thu thập tài liệu chứng cứ để hoàn thành một bài viết vốn dĩ không dễ dàng gì, thì vấn đề trăn trở nhất, lực cản lớn nhất tác động tới rất nhiều nhà báo, phóng viên không phải là những cái “bẫy” đầy rẫy đó mà là sự quay lưng, ngoảnh mặt, vắt chanh bỏ vỏ của một bộ phận không nhỏ những đồng nghiệp (khi sử dụng từ này tôi đã cân nhắc rất nhiều), bạn bè, người thân, cơ quan chủ quản, tòa soạn nơi mình công tác khi “hụt bước” chân.
Một bài viết tốt, có hiệu ứng xã hội lan rộng, báo bán được nhiều thì không sao. Nhưng chỉ cần một “sơ suất” xảy ra trong quá trình tác nghiệp thì cho dù chỉ bé bằng con “kiến đen” cũng có thể bị biến thành con voi “ma mút” to dềnh dàng ngay. Lúc đó ai mở miệng, ai đỡ đòn, ai chống lưng, ai bênh vực, ai thông cảm… Tất cả để lại những dấu (?) và (!) không lời giải đáp thỏa đáng.
Câu “lời nói gió bay” đặc biệt đúng trong nghề này. Có mấy ai mà khi có sự chỉ đạo miệng của lãnh đạo, quản lý, phụ trách thì lại vác phương tiện hành nghề “ghi lại” những lời vàng ý ngọc đó. Bởi vì đó là công việc hàng ngày, hàng tuần đều phải làm như vậy. Và gần như đây là “luật bất thành văn”.
Một bài báo để đến được với bạn đọc thì một mình phóng viên, nhà báo làm không nổi. Tất cả đều có quy trình rõ ràng, có sự chỉ đạo, đồng ý, kiểm duyệt, chỉnh sửa, cân nhắc cho đăng hay không đăng từ phía người chịu trách nhiệm trực tiếp cho tới người lãnh đạo cao nhất trong tòa soạn. Nếu làm tốt, không kiện cáo thì sẽ được khen ngợi, giỏi, vỗ vai, phủ dụ. Ngược lại nếu có sai phạm thì bản thân phải đi giải trình, đi “nói lại cho rõ”, đi chứng minh sự trong sạch của mình một cách gần như đơn độc.
Sự dốt nát, bảo thủ, hách dịch, cửa quyền đã khiến nhiều kẻ quay ngược đầu mũi giáo đâm vào đồng nghiệp của mình. Mũi đinh ba được tạo ra để đâm vào vô số chỗ. Thật đau đớn và thương cảm đối với những người làm nghề có tâm khi vì cuộc sống mưu sinh mà bị buộc phải bẻ cong ngòi bút, phải nắn sự thật từ đúng thành sai, từ sai thành đúng, đúng sai trộn lẫn sao cho ra một bài báo nhờ nhờ như nước vo gạo. Trong một vụ việc mà hôm nay khen bên này phải, ngày mai lại bị ép đưa bên kia đúng đã không phải là điều gì quá mới mẻ hay ghê gớm. Viết đúng, viết sai, viết xuôi, viết ngược, viết kiểu gì cũng chết.
Không kể những kẻ cơ hội lợi dụng bài viết của phóng viên, nhà báo để mưu cầu lợi lộc cá nhân trong khi bản thân không là người tác nghiệp trực tiếp. Cơ chế xin cho đã len lỏi vào tất cả các ngóc ngách đến mức đi đâu xác minh thông tin cũng gặp câu quen thuộc “alo, đó là chỗ đối tác của anh, chị, em…”. Sao mà lắm mối quan hệ thế? Thời “nhà báo nhiều như lợn con” đang lên ngôi, thời nhà báo “salon” cũng theo đóm ăn tàn bám đuôi bám càng leo tiếp. Ngồi một chỗ nhưng viết bài khắp nơi, cứ như là mình có mặt để tác nghiệp tại hiện trường. Trơ trẽn thay khi “xào nấu” lại bài của báo (người) khác nhưng lại đề tên của mình bên dưới.
Khốn nạn đời (anh Chí nào chửi câu này ở thời nay chắc không bị quy vào tội chửi tục).
Mỗi nghề mỗi đặc thù khác nhau. Đại diện cho một tập thể phải là một cá nhân hiện hữu. Trong tập thể đó, nếu cá nhân nào dù vô tình hay cố ý phạm phải sai lầm thì người đứng đầu phải ra đỡ đạn cho họ đầu tiên, đúng sai hạ hồi phân giải. Sai đến đâu xử đến đó, không quy chụp, suy diễn, viện dẫn vô căn cứ. Phải thể hiện được cái UY của người đứng đầu. Có ai sống mãi được đâu, hùm chết để da, người chết để xương. Người đời sợ nhất là tai tiếng, vậy phải sống thế nào để khi về thế giới bên kia vẫn để lại tiếng thơm muôn đời không phai nhạt. Đó mới là cái DŨNG của người làm Tướng.
Nhưng nghề báo lại khác, nếu sai phạm, vô tình sai phạm (nghi ngờ sai phạm) thì người viết bài lãnh đủ, còn tập thể (người chịu trách nhiệm liên đới) lúc đó thì phải đi tìm, khó lắm vì nó trốn rất kĩ, tìm không dễ, vì sao? Bởi vì đó là một định nghĩa mơ hồ đến mức tôi đặt tên cho nó là “Tâm linh tập thể”, nó như làn mây lượn lờ ngay trước mắt, đưa tay chạm vào thì dễ nhưng để đi tìm câu trả lời “tập thể là ai?” thì lại quá khó. Làm báo mà tuần nào cũng phải đi nghe giảng như là dạy trẻ con lớp 3 thì đó không phải là tự do báo chí mà chỉ như cái mỏm đá vôi được đặt trên một bãi sình lầy hôi thối mà thôi.
Huy động sức mạnh tổng hợp của cả một tập thể không bao giờ là dễ dàng đối với bất kỳ người lãnh đạo nào. Nhưng khó không có nghĩa là không thể, một khi anh đứng ở vị trí thuyền trưởng thì anh phải là người cuối cùng rời khỏi tàu khi gặp nạn. Nếu không thì tốt nhất anh nên từ chối vị trí đó, nhường cho người khác có năng lực hơn. Anh có khả năng, có phương tiện đầy đủ, có nhiều áo, nhiều phao cứu hộ trong tay mà mới chỉ một cơn gió thoảng qua anh đã yêu cầu thả neo ghìm thuyền lại thì đó là một con thuyền ma không hơn không kém.
Kết thúc entry này, tôi chỉ muốn viết một câu muôn năm không bao giờ cũ đối với bất kể ngành nghề nào, với bất cứ ai: “Hãy cẩn trọng trong mọi việc”.

Chúng ta đang sống trong chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa do đảng csvn lãnh đạo, nhà nước CHXHCNVN quản lý.
Trả lờiXóaYÊU NƯỚC CŨNG NGUY HIỂM HUỐNG GÌ HÀNH NGHỀ. (xin hiểu theo đúng nghĩa của bất cứ nghề nào)
Bài của bạn đánh vào khoảng trống rồi!
Nghề gì dưới thời đại HCM cũng khốn nạn, còn đây là chuyện thời xưa: "Than ôi, các quan lại tàn ác làm thuế ở dân gian dữ hơn rắn độc"
Trả lờiXóaTrính từ: http://vi.wikipedia.org/wiki/Li%E1%BB%85u_T%C3%B4ng_Nguy%C3%AAn
"Lời nói người bắt rắn
---------------------
Lịch sử Văn học Trung Quốc tập 2 giới thiệu: Truyện ký của Liễu Tông Nguyên có bài Bổ xà giả thuyết (lời người bắt rắn), đã vạch trần hiện thực một cách trực tiếp và sắc bén...
Tóm lược đoạn đầu: Ở Vĩnh Châu có giống rắn lạ...cắn phải người, thì không có thuốc gì chữa nổi. Song giống rắn ấy lại chính là thứ thuốc quí. Cho nên nhà vua có lệ bắt dân gian mỗi năm phải hiến hai con, ai bắt được sẽ được miễn trừ thuế ruộng.
Trích bài:
Hỏi ra, thì nhà họ Trương nói: Ông tôi chết về nghề bắt rắn, cha tôi cũng chết về nghề bắt rắn. Tôi nối nghề mới có mười hai năm, cũng mấy lần suýt chết.
Ta (tác giả) thương và hỏi rằng: Nhà ngươi có thật cho nghề bắt rắn là khổ không? Ta sẽ nói với quan trên cho nhà ngươi bỏ nghề ấy mà cứ nộp thuế ruộng như thường. Nhà ngươi tính sao?
Người họ Trương vừa khóc vừa nói:
Ông thương tôi, muốn cho tôi sống, thì ông để cho tôi làm nghề bắt rắn còn hơn...(bởi) cách sinh nhai trong làng mỗi ngày một quẫn bách.Người làng phải rút hết cả lợi hoa màu, vét hết cả của cải trong nhà để mà nộp thuế hết, thậm chí phải bỏ làng, bỏ xóm, đói khát, trôi dạt, chết đường, chết chợ biết bao nhiêu người...Tôi nhờ nghề bắt rắn mà còn đến bây giờ.
(Ông có biết), những quan lại tàn ác về làm thuế làng tôi, xục hết đầu làng, cuối xóm, vơ vét đến cả con gà, con chó, khiến dân gian phải hãi hùng kinh sợ. Những lúc ấy, tôi được yên ăn no, ngủ yên.
Tôi làm nghề bắt rắn, một năm sợ chết chỉ hai lần, ngoài ra thì vui vẻ, không lo thuế má, không đến nỗi như người trong làng, hết ngày này sang tháng khác, khốn khổ về quan lại tàn ác. Giá tôi có chết, so với người làng xóm, cũng chậm hơn...
Ta nghe câu chuyện, lại càng thương lắm. Xưa Khổng Tử nói: “Chính sách hà khắc độc hơn hổ dữ”, ta vẫn ngờ, bây giờ xem truyện họ Trương mới cho là thật. Than ôi, các quan lại tàn ác làm thuế ở dân gian dữ hơn rắn độc, cho nên nói ra đây để người xem xét phong tục thấu được tình cảnh đau khổ của dân."
Có một bộ phim "Nghề nguy hiểm" nói về nghề báo rồi mà, chẳng qua ở VN trước nay các ông làm nghề này chưa sống đúng với lương tâm nghề nghiệp thôi. Bây giờ một số tiến bộ hơn, sống đúng lương tâm nghề nghiệp cho nên mới hiểu rằng nó đúng như tên của bộ phim đó.
Trả lờiXóaLàm nghề gì dưới chế độ độc tài CS cũng nguy hiểm giống nhau.Không làm nghề gì,chỉ sống thôi, cũng nguy hiểm.Họ muốn bắt mình bất cứ lúc nào họ bắt.
Trả lờiXóaĐọc văn các bác , than khổ, than nguy hiễm, thương tình tớ chỉ con đường giải thoát cho nhé :
Trả lờiXóa-Năm 54 , tớ mang danh bắc kỳ di cư biệt danh bắc kỳ 54. Xây dựng nhà cửa ở miền nam khang trang, công ăn việc làm trung bình.
-Năm 1975, tớ bị lấy mất nhà đất, trở thành dân kinh tế mới, sống ở rừng núi.
-Năm 2002, lại bị lấy mất nhà cửa ruộng vườn thêm một lần nửa, tớ thành dân oan khiếu kiện. Không nhà cửa, ăn ngoài đường ngũ trong bụi, dến :
-Năm 2011, soay trở có được chiếc ghe. Bây giờ không sợ ai, gặp chuyện tớ chèo ghe ở giửa giòng sông, đánh một giấc. Huề tiền .
Dân oan trôi nổi.
Ta phải làm gì đây để những mối bận tâm này được giải quyết ổn thỏa? Theo suy nghĩ non dại của tôi một sinh viên tại Sàigòn thì đa số người dân Việt hiện nay hầu như rơi vào căn bệnh "vô cảm" một cách nặng nề. Chế độ công sản đã khủng bố người dân đến mức độ sợ hãi và chấp nhận số phận cừu non. Bên cạnh đó, miếng cơm manh áo chật vật mỗi ngày đã khiến nhiều người cam chịu hèn, miễn sao có miếng ăn là được.
Trả lờiXóaNhiều bạn bè của tôi họ cũng biết sự thối nát, rữa mục của chế độ xhcn, mỗi ngày cứ ra đường là đủ thấy ngán tận cổ rồi, công an rình rập để ăn hối lộ, tiền đâu mà người dân hối lộ cho công an đây? Câu trả lời đơn giản, nó ăn cướp mình thì mình lại đi ăn cắp vặt chỗ khác. Thế là cả một xã hội từ lớn đến bé, từ có học đến vô học đều có chung một căn bệnh: bị tê liệt dây thần kinh xấu hổ. Người thân tôi làm tài xế lái xe cho một công ty nước ngoài và khi tôi hỏi, lương chú có chừng đó thì làm sao đủ tiền để hối lộ công an khi bị phạt? Câu trả lời tự nhiên và đơn giản: Thì tao phải kiếm thêm bằng cách khác (không nói rõ là cách nào), nhưng tôi tin là công ty nước ngoài sẽ phải trả chi phí không tên đó chẳng hạn như xe bị rút xăng, hoặc tăng tiền sửa xe, hoặc trăm thứ mờ ám nào đó ... cứ hỏi thăm các bác tài xế là rõ. Hối lộ ở Việt Nam là chuyện thường ngày ở huyện. Chưa bao giờ đất nước tôi nhục như ngày hôm nay!
Người dân sợ hãi chế độ công an trị là điều có thật, để giúp mọi người vượt qua được nỗi sợ hãi đó, tôi xin góp một ý nhỏ như sau:
1) Dân Làm Báo và đặc biệt những ngòi viết UY TÍN như Nguyễn Bá Chổi - Mẹ Nấm - Hoàng Thanh Trúc - và nhiều người uy tín tên tuổi khác hãy đồng lòng viết bài, mở một chiến dịch trên Dân Làm Báo kêu gọi mọi người dân trong cả nước hãy cùng nhau chọn đêm Giao Thừa Tết Âm Lịch 2012 sắp đến và gửi thông điệp cho ngụy quyền cộng sản Việt Nam - Hẹn nhau đúng vào một giờ cố định nào đó, có lẽ đêm GIAO THỪA là tốt nhất để mọi người cùng nhớ.
2) Thông điệp được gửi đi bằng TIẾNG CÒI XE, ai có xe gắn máy dùng còi xe gắn máy, ai có xe hơi dùng còi xe hơi, ai không có xe ở nhà dùng nồi niêu xong chảo , chiên cồng đánh ầm lên trong 15 phút liên tục. Nhà thờ, Giáo đường, Chùa chiền xin các vị Linh mục, Thượng tọa hưởng ứng bằng cách kéo chuông trong vòng 15 phút không nghỉ.
Ở Hà Nôi, thủ đô của phẩm giá con người, người Hà thành hãy chạy xe gần khu lăng HCM, các cơ quan ngụy quyền cs cùng nhau nhấn còi, nhấn cho xác chết bật dậy chui xuống mồ, nhấn cho đảng "Hèn với giặc, Ác với dân" phải điên đầu hoa mắt.
Tại Saigon, hòn Ngọc Viễn đông hãy chạy xe khắp phố phường và nhấn còi và đừng quên hát bài "Sàigòn ơi ta đã về đây, ta đã về đây. Tiến về Sàigòn ta quét sạch bọn hèn ..."
3) Các bạn Việt kiều năm nay hãy nối vòng tay với tuổi trẻ Việt Nam, hãy thông báo cho các cơ quan truyền thông báo chí nơi các bạn ở về chiến dịch bóp kèn đêm giao thừa năm nay. Hãy viết thư cho các tòa đại sứ nước ngoài tại Việt Nam thông báo cho họ biết. Quan trọng hơn cả xin các bạn Việt kiều viết vài hàng yểm trợ ý kiến này, mỗi người một vài hàng sẽ trở thành một chiến dịch rộng rãi.
Chúng ta phải giúp người dân Việt can đảm cất lên tiếng nói của mình và không sợ bị trả thù. Công an cs không thể nào phạt hoặc bắt các bạn chỉ vì tội bóp còi xe.
Xin Dân Làm Báo hãy giúp tuổi trẻ chúng tôi cất lên tiếng kêu gào từ địa ngục Việt Nam bằng cách liên tục in và phổ biến rộng rãi chiến dịch này.
Các bạn đọc Dân Làm Báo nếu đồng ý xin viết nhận xét của bạn vào Dân Làm Báo để mọi người cùng có một tinh thần vững mạnh. Riêng tôi, tôi sẽ làm trong đêm giao thừa năm nay ... tại đâu, xin bọn công an khốn nạn hãy ra đường đêm giao thừa sẽ biết.
Chúng ta đã câm lặng quá lâu rồi!
bài viết hay.QUANG MINH TẢ SỨ viết bài này hơi bị được.
Trả lờiXóaNếu tôi là TBT báo "Tuổi trẻ" thì sau khi "đình chỉ công tác" Hoàng Khương tôi cũng tự "đình chỉ công tác " mình.Còn bây giờ tôi không đọc "Tuổi trẻ" nửa.
Trả lờiXóaTuổi trẻ là tuổi trẻ trong Đoàn Thanh niên cọng sản Hồ chí Minh đâu phải tuổi trẻ của Dân tộc Việt nam. Vì vậy nếu người phục vụ dưới quyền mình gặp điều oan ức do tác nghiệp thì ngậm miệng ăn tiền đâu dám bênh vực phản kháng. Nếu tuổi trẻ dưới một chế độ dân chủ pháp trị thật sự thì không dể dầu gì bắt giam ký giả Hoàng Khương một cách khơi khơi vô lý. Chế độ cọng sản là một chế độ côn đồ, một đảng cướp ngày tạm thời Quốc tế (bị) công nhận chờ ngày xóa sổ.
Trả lờiXóaỞ tờ báo nọ, Tổng biên tập đang bị một lũ phóng viên vết đơn tố cáo nặc danh kể rất nhiều tội vào ngày 1.1.2012. Và TBT báo này đang dọa khởi tố phóng viên.
Trả lờiXóaBáo Tuổi Trẻ hôm nay dăng bài < Những giọt nước tràn ly > của sát thủ Nguyen Đắc Xuân. Giờ thì lòi mặt ra rồi nhé.
Trả lờiXóasu im lang cua bay cuu 700 con trong vu an bat hop ly cua Hoang Khuong
Trả lờiXóa@Nặc danh
Trả lờiXóa"gặp chuyện tớ chèo ghe ở giửa giòng sông, đánh một giấc. Huề tiền ."
- Sông nào? Sông Hương là phiền đấy nhá. Làm sao mà huề tiền cho được!
Ở VN thời đại HCM sông, núi,... nhà nước quản lý hết. Có mà chạy đàng trời.
da la ts bao chi phai biet phan biet THIEN AC neu khg biet THIEN AC nhu tan dung thi chet quach cho dan nho TAN DUNG phai chet vao mua xuan nam nham thin de toan dan khoi phai so mat an mat ngu toi ac ban nuoc cho TAU nghe lam bao nguy hiem nhat la nha bao cs toan dan hay dung len ky niem thap nhang 7000 dan hue bi nguyen dac xuan giet tet mau than.165000 tu nhan cai tao 1975.hang trieu dan mien lieu chet tran cs hanoi lam moi cho ca duoi bien hang van gia dinh phai di kinh te moi hang trieu thanh nienxung phong hang trieu thanh nien sin bac tu nam hang van thanh nien tap ket di be chet o kam bot
Trả lờiXóaXả súng kinh hoàng trong buổi cưỡng chế
Trả lờiXóaThứ Năm, 05/01/2012 15:51
(NLĐO) – Sáng 5-1, trong lúc tiến hành cưỡng chế thu hồi đất tại Hải Phòng, nhiều cán bộ chiến sĩ công an, quân đội đã bị thương nặng do gặp phải đối tượng manh động dùng súng chống trả.
Ngôi nhà Vươn cùng gia đình cố thủ, không chịu bàn giao cho lực lượng cưỡng chế
Lúc 7 giờ 30 phút ngày 5-1, đoàn công tác của UBND huyện Tiên Lãng - Hải Phòng gồm hơn 100 cán bộ chiến sĩ công an, quân đội và đại diện các ban ngành chức năng tiến hành tổ chức cưỡng chế hơn 50 ha đầm nuôi trồng thủy sản, trồng cây ăn quả tại vùng bãi bồi của Đào Văn Vươn (SN 1960) tại khu cống Rộc, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng.
Khi một tổ công tác bí mật tiếp cận ngôi nhà của Vươn xây dựng trên diện tích đất này thì bất ngờ một quả mìn tự chế phát nổ, hất văng 2 công an viên huyện Tiên Lãng, làm họ bất tỉnh tại chỗ nhưng rất may là không gây thương vong.
Trước tình huống có thể gây nguy hiểm cho đoàn công tác và người dân xung quanh, thượng tá Phạm Văn Mải, Trưởng Công an huyện Tiên Lãng dẫn đầu tổ công tác khác tiếp cận lại ngôi nhà và kêu gọi Vươn tự nguyện giao nộp vũ khí, chấp hành lệnh cưỡng chế.
Tuy nhiên, khi tổ công tác vừa áp sát ngôi nhà thì bất ngờ, từ trong nhà, Vươn cùng một số người khác chĩa súng bắn đạn hoa cải liên tiếp vào lực lượng chức năng, làm 4 công an và một số chiến sĩ quân đội bị thương.
Hàng trăm cán bộ chiến sĩ công an, quân đội đã được huy động tham gia vụ cưỡng chế
Sau khi nhận được thông tin, xác định đây là vụ việc chống người thi hành công vụ hết sức nghiêm trọng, Giám đốc Công an TP Hải Phòng - đại tá Đỗ Hữu Ca - đã điều động và trực tiếp chỉ huy hàng trăm cán bộ chiến sĩ gồm lực lượng CSCĐ, CSĐT TP về TTXH và các phòng nghiệp vụ khác của công an TP, kết hợp cùng lực lượng quân đội giải quyết vụ việc.
Tuy nhiên, sau nhiều lần kêu gọi giao nộp vũ khí và đầu hàng nhưng Đào Văn Vươn và gia đình vẫn cố thủ trong nhà.
Ngay sau đó, hàng trăm cán bộ chiến sĩ các lực lượng gồm CSCĐ, CSHS, PCCC cũng được huy động đến.
Sau một thời gian kiên trì kêu gọi đầu hàng và sử sụng các biện pháp nghiệp vụ, 12 giờ cùng ngày, các lực lượng đã tiếp cận được ngôi nhà nhưng Vươn và người nhà đã bỏ trốn.
Lực lượng công an đang khẩn trương truy bắt các đối tượng.
Một cán bộ công an đang được chuyển viện
Theo các bác sĩ Bệnh viện Việt Tiệp (Hải Phòng), đến 12 giờ cùng ngày, bệnh viện đã tiếp nhận 5 bệnh nhân, trong đó có anh Vũ Anh Tuấn (33 tuổi, đại úy, quyền Đội trưởng Đội CSĐT tội phạm về ma túy Công an huyện Tiên Lãng) vào viện với nhiều vết thương trên cổ, ngực, hiện đã được đưa lên Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội); thượng sĩ Đỗ Xuân Trường bị vỡ nhãn cầu trái, đã chuyển Bệnh viện Mắt Trung ương.
Ngoài ra, thượng tá Phạm Văn Mải (trưởng Công an huyện Tiên Lãng) bị nhiều vết thương vùng lưng và chân, trong đó có 1 viên đạn nằm giữa gan và thận; trung sĩ Nguyễn Văn Phong và 2 cán bộ Huyện đội huyện Tiên Lãng bị thương bởi nhiều vết đạn trên vùng mặt, đang được theo dõi tại Bệnh viện Việt Tiệp.
Tin-ảnh: M. Phương
hòa bình mà sống vẫn tốt hơn, "lúc kiến ăn cá, có ngày cá ăn kiến" mô Phật
Trả lờiXóaToi dong y voi Y-kien cua "Tuoi 20" o tren.
Trả lờiXóaHoan Ho nhan dan Hai-Phong !
Trả lờiXóaTôi nhớ đến Fuxich và tác phẩm bất hủ Viết dưới giá treo cổ cùng câu kết "Hãy cảnh giác".Các nhà báo ăn lương cũng không phải tất cả là lũ bồi bút đâu.Họ cũng có nhiều trăn trở và dám viết và khéo lách để đánh những cú phải nghĩ lâu mới hiểu.Họ giả vờ làm anh thư ký trung thành đưa câu nói của anh nghị gật Hoàng Hữu Phước và những anh nghị khác một cách khách quam ,không bình luận để dân chúng được cười thỏa thích và lũ chúng tức tím tái đi mà chẳng có cớ bắt bẻ gì.
Trả lờiXóaHãy cảm ơn họ chứ đừng vơ đũa cả nắm và luôn cảnh giác với lũ tráo trở !
Bao giờ trở lại Quang Minh Đỉnh
Trả lờiXóaDùng lưỡi Đổ Long chém ác tà
Cáo thị quần hùng dân làm báo
Từ nay nhất định bỏ đảng ta
Trả bây tấm thẻ ác ma
Của báo lề đảng nay ta không cần
Ta về làm báo lề dân
Tự do dân chủ dấn thân cứu người
Nghe đây ta chính là người
Phải đâu con vật cho ngươi xể xài
Hết rồi thời buổi đăng cai
Bút nghiên đảng cấp vở bài đảng chi
Từ nay đường thẳng ta đi
Tương lai sự nghiệp chỉ vì nhân dân
Chào mi lề đảng vong thân
Từ nay đoạn tuyệt chẳng cần luyến lưu.
http://www.youtube.com/watch?v=92exz-8bUK4&feature=related
Trả lờiXóa