Ai là người trí thức hãy ngồi xuống

Đinh Phương (danlambao) - Cả xã hội mắc chứng liệt não khi những người có trí tuệ không lên tiếng trước cái chướng. Việt Nam hôm nay đang âm ỉ chịu đựng sự tàn phá nội tạng của một quá trình liệt não, của xã hội không phát huy đối lập - xã hội bám theo lề và giương khẩu hiệu...

*

Wikipedia: Trí thức: "thông thường họ rất say mê, đầy nhiệt huyết và cũng đầy trách nhiệm với cộng đồng."

Những ngày vừa qua lại rộ lên việc luận bàn về "trí thức". Thêm một lần nữa, chúng ta thấy không đơn giản để thống nhất định nghĩa toàn bộ cụm từ này, mặc dù nó là câu chuyện (xem ra có vẻ) đơn giản. Không khó để định nghĩa "trí thức là gì?", nhưng thật phức tạp khi đề cập đến chức năng của nó ngoài xã hội, vai trò của "trí thức" có khi bị ùn đẩy, thậm bị chí phủ định hoàn toàn.

Khác với quan điểm "trí thức là cứt" của Lenin, cụm từ "trí thức" mang tính lạc quan và tích cực - có nghĩa là được con người trọng vọng - thì hiển nhiên nó phải dung chứa ít nhất mục đích là đem đến lợi ích cho xã hội (theo quan điểm Chân-Thiện-Mỹ). Trí thức hơn trí tuệ chính ở điểm này, và "người (có) trí thức" cũng khác với "người có trí tuệ" chính là ở đây. Định nghĩa người trí thức là người có trí tuệ thì đúng, nhưng chưa đủ. Trí thức và trí tuệ còn cách nhau cả một cái mặt người!

Đưa ra mệnh đề: "Người trí thức này có nhân tính" hoặc "Người trí thức kia không có nhân tính" quả là bất bình thường. Bởi, đã gọi là người trí thức thì chúng ta hiển nhiên đặt họ lên một giá trị là họ phải là những người tốt, tức là có nhân tính. Vì thế, ở mệnh đề đầu, đính vào những chữ "có nhân tính" là thừa, còn ở mệnh đề thứ hai thì bị "ngược óc", vì đã là người trí thức thì lẽ tất nhiên phải có nhân tính, không thể không có nhân tính, nên, và cùng lắm, chúng ta chỉ gọi họ là những người có trí tuệ là vừa đủ.

Ai cũng biết về khả năng khoa học của giáo sư Ngô Bảo Châu, anh là người có trí tuệ, nhưng anh định nghĩa "người trí thức là người lao động trí óc" là không có ý thức, là không hoàn chỉnh ở cơ bản, vì nó chỉ diễn tả một cách "tầm thường" hành động và công việc của người có trí tuệ (có lẽ anh Châu nhầm lẫn giữa hai cụm từ trí tuệ và trí thức?). Người ta đề cao trí thức, và ở người trí thức người ta cũng đòi hỏi một tầm ý thức cao hơn, đó là nhân cách với chính mình và với cả xã hội. Nói một cách trần trụi hơn thì đó là việc tham gia chính trị, đóng góp sự hiểu biết và tư duy của mình để xã hội mỗi ngày trở nên tích cực hơn. Thế giới cũng đã thế, từ những bộ tộc, mường, mán, mọi da đỏ… nay đã có những tổ chức xã hội, những quốc gia với sự điều tiết của luật pháp mà khả năng của "cường hào" gần như bị triệt tiêu, con người được sống trong sự tôn trọng và được xã hội bảo vệ v.v…. Loài người mỗi ngảy mỗi tự từ bỏ quyền cai trị mang tính bạt mạng của mình, nếu không -với sức ép của cộng đồng- nó (sẽ) không thể tồn tại.

Trong bối cảnh quân-quyền ở Việt Nam hiện nay, nhiều người - thậm chí ngay cả những người có trí tuệ - vẫn còn cho rằng chính trị là dơ bẩn, là tham lam. Điều này ở góc nhìn "văn minh" thì hoàn toàn lạc hậu. Tham gia chính trị (tức sinh hoạt xã hội) là đem công sức và trí tuệ của mình để làm sạch, làm đẹp, làm lợi cho mình và cho người, làm cho xã hội công bằng. Tham gia chính trị cũng không nhất thiết là phải tham gia quyền lực, trở thành chính khách. Người góp ý, người phản biện từ bản chất đã là người tham gia chính trị tích cực, trừ những trường hợp như bóp méo sự thật, bẻ cong chân lý, đánh lừa công lý. Người trí thức chỉ cần có thế, cũng không cần phải bằng nọ chức kia để rồi phải mua bán hàng nhái.

Người viết cho rằng việc anh Châu nhận quản lý Viện Nghiên Cứu (toán học) Cao Cấp với sự rộng tay của nó: tự do trong kinh phí (được giao là 650 tỷ ĐVN), và tự do trong mục đích (không có tiêu đề rõ ràng) là đang tham gia vào công ích xã hội, nhận một trọng trách trong một thời điểm rất quan trọng, rằng xã hội sau khi tụt hậu về nhân cách đang cần những bước đi đột phá của những người trí thức đúng bản năng, những lãnh tụ anh minh đúng nghĩa. Con đường anh Châu đang đi còn dài ở phía trước, và cũng khó để hình dung ra được những bước đi vững chãi của riêng anh trong guồng máy chính quyền hiện tại. Điều rõ ràng là trong thời gian qua, anh Châu đã có biểu hiện chập choạng trong cách ứng xử ở ngoài xã hội, nhưng là con người - và trẻ như anh - ai cũng cần thời gian để học hỏi và thích ứng. Không đủ cơ sở để quy kết anh Châu lúc này, và chúng ta có thể yên tâm để nói: "Giáo sư Ngô Bảo Châu là người có trí tuệ". Đặt câu hỏi: Anh có phải là người trí thức không? và để trả lời câu hỏi này chúng ta cần phải… chờ, ở các hành động của anh Châu!

Xét như thế trí thức không có "tiêu chí" này nọ, trí thức chỉ là bản thể có trí tuệ và chỉ cần có một thái độ sống mang tính xã hội, dứt khoát trung thành với chính tư tưởng của mình (không phải loại "đối lập trung thành" mà nhà văn Phạm Thị Hoài đã chỉ ra, hay được nhà văn Võ Thị Hảo lái sang cụm từ khác là "phản biện trung thành").
Cả xã hội mắc chứng liệt não khi những người có trí tuệ không lên tiếng trước cái chướng. Việt Nam hôm nay đang âm ỉ chịu đựng sự tàn phá nội tạng của một quá trình liệt não, của xã hội không phát huy đối lập (xã hội bám theo lề và giương khẩu hiệu).

Người trí thức vừa tự gắn cho mình, vừa bị/được xã hội đòi hỏi một hữu tính là "vì người" (nói theo khái niệm đạo đức) hay "vì dân" (nói theo khái niệm chính trị). Chúng ta đã (và cũng đang) có những nhà trí thức. Người viết xin được nhắc đến những con người trong Nhân Văn Giai Phẩm, họ đã từng bị cỗ máy chính quyền quy kết là phản động, nhưng cũng chính cỗ máy chính quyền này sau đó đã "phục hồi nhân phẩm" cho họ thì chẳng còn ai (từ cả hai lề) có thể phủ nhận rằng họ không phải là những người trí thức. Hồ Chí Minh có phải là người trí thức không? Người thì bảo có, vẫn có người bảo không.

Hiện tại xin mời: "AI LÀ NGƯỜI TRÍ THỨC HÃY NGỒI XUỐNG".


11 Nhận xét

  1. "AI LÀ NGƯỜI TRÍ THỨC HÃY NGỒI XUỐNG".
    .

    .
    "Trí thức" thứ thiệt vô tù ngồi cả rồi, số còn lại thì đang bị quản chế!.

    Còn một số nữa thì đang "ngủ say" hoặc là đang ngà say vì mộng mị, xin hỏi bạn đang hơi đến nhóm nào của trí thức đây?.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hỏi đây là hỏi trí thức , ai hỏi trí ngủ làm chi , lỡ khi trí ngủ đánh rơi dấu hỏi , biết chi trả lời .
      Cùng lao động trí óc , trí thức cho ta uống cafe , để thức .Trí ngủ cho ta uống moocphin để ngu .

      Xóa
  2. đói nghèo cho nên cha mẹ phải mưu sinh từ sáng tới tối không thể tham gia vào chánh chữa chánh trị còn các em thì với lịch học dầy đặc "gặp thầy cô nhiều hơn cha mẹ" "suốt ngày bị nhồi sọ cho tới phát chán hoặc phải tin" thì làm sao tham gia vào mấy hoạt động như tác giả nói trên, có tham gia thì hầu hết chúng nó "do bị nhồi sọ" nên cũng đứng về phía lề phải của bọn mafia đỏ

    Trả lờiXóa
  3. Những trí thức không đau với nỗi đau với dân tộc, không thổn thức với vận mệnh đất nứớc, xin đừng dùng mớ tri thức để làm bại hoại xã hội, làm hại cho dân chúng, lịch sử sẽ công minh phán xét các người.

    Trả lờiXóa
  4. Cầu cho tất cả con cháu của các trí thức ở VN đều gặp phải hoàn cảnh như ông Vươn Tiên Lãng.

    Trả lờiXóa
  5. tri thức và trí tuệlúc 09:38 4 tháng 2, 2012

    Bài viết hay , rất ủng hộ , giải thích rỏ ràng mạch lạc tuy không cần sâu sắc nhưng nói rỏ về cụm từ trí thức , như tác giả viết về phân biệt giữa trí tuệ và trí thức , có thể hiện nay nhiều người lầm lẫn giữa trí tuệ và trí thức , tôi đồng ý với tác giã bài này .
    Riêng ông Ngô bảo Châu thì theo tôi ông ta rất có tài năng , nhưng còn trẻ tuổi có thể có những cái kiêu ngạo thành ra mất đi tính chững chạc trong phát biểu , ông ta giỏi toán chứ không giỏi văn nên khi phát biểu thì ý nghĩa sẽ khác đi . Vã lại ông ta đang được nhà nước cs dựng nên thành một hình tượng cho giới thanh niên học theo , nhưng hình tượng này sẽ biến thành một con rối của hệ thống chính trị . Hiện tại ông gs Châu thấy những món ngon bày trước mắt và đang muốn ăn từ từ vào , nhưng sau khi ăn vào dẽ như thế nào sau này sẽ rỏ món ăn chính trị có ngon hay không hoặc sẽ bội thực mà kiếm đường đi bác sĩ , ở đời không có cái gì cho không mình cả , nhất là ăn không của cs .
    Cho nên trí tuệ thì giỏi hơn con người , nhưng tri thức là quyết định vận mạng của nhiều người khi anh ý thức được tài năng của anh cống hiến cho xã hội , về đời sống lẫn chính trị của mỗi con người .

    Trả lờiXóa
  6. Xin trích: "anh Châu nhận quản lý Viện Nghiên Cứu (toán học) Cao Cấp với sự rộng tay của nó: tự do trong kinh phí (được giao là 650 tỷ ĐVN), và tự do trong mục đích (không có tiêu đề rõ ràng)

    Nhà nước cộng sản không cho không ai mà không có điều kiện, rõ ràng không phản biện là cái đuôi mà anh Châu phải mang. Đó đã quá đủ để hiểu vậy còn phải chờ đến bao giờ mà phải đứng với ngồi.

    Trả lờiXóa
  7. Chẳng phải nói nhiều (nói mãi rồi) :

    Trường hợp của anh Vươn nếu dân sống tại địa phương không ủng hộ thì chắc chắn anh Vươn sẽ thiệt hại về lâu về dài. Có khả năng chúng dùng (ép buộc) các cựu cán bộ, cựu chiến binh, quần chúng (chân gỗ) để nói những điều bất lợi cho gia đình anh Vươn.

    Đây là một màn đấu tố CCRĐ thời hiện đại.

    Đây cũng là một phép thử để truyền thông không do nhà nước quản lý có thực sự có tiếng nói, hữu ích đối với xã hội hiện nay hay không ?

    Các bác cứ bàn trí thức phải như thế này, thế kia...Mệt lắm ! Chán lắm!

    Rút cục là các bác chỉ nói cho nhau nghe thôi. Dân thường chỉ biết đến mưu sinh, cơm chạy bữa chứ biết Internet, blogger, nhà dân chủ, nhà bất đồng chính kiến, trí thức phản biện/trùm chăn là cái quái gì đâu ?

    Các bác thao thức về dân chủ, nhân quyền, dân trí thì sự kiện Đoàn Văn Vươn là cơ hội (bất đắc dĩ) để các trí thức, nhà dân chủ/nhân quyền có đóng góp, lên tiếng gì cho quyền lợi của người dân, thức tỉnh người dân hay không? Đó mới là điều thiết thực đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ cho người dân Việt. Vì trường hợp của anh Vươn không phải là trường hợp cá biệt của người nông dân.

    Trả lờiXóa
  8. Hãy như 108 anh hùng Lương sơn,đó là trí thức!"trọng nghĩa khinh tài lên thủy bạc.Báo thù rửa hận tới Lương san".Khi cả nước còn quay cuồng với giá vàng ,chứng khoán ,lô đề ,xổ số ,...kiếm tiền và các xếp mải mê với vũ trường ,nhà hàng khách sạn,...vì tình thì còn nói gì nữa khi đã mất trí cả rồi.
    Hãy là 1 Đoàn Văn Vươn,1 Nguyễn Văn Trỗi,1 Võ Thị Thắng,...trước khi bị thiêu sống dưới cái chế độ chó má chết mòn này.

    Trả lờiXóa
  9. trước tiên là người có học,học giỏi là trí thức đã trí thì xử sự sao cho phải lẽ,vì có trí thức không nên ủ rủ trong chuồn,hơi mạo muội xin từ bi khả ái

    Trả lờiXóa
  10. Bài viết phân tích rỏ ràng ,không phải có bằng nầy bằng nọ đương nhiên được xem là trí thức ,đó chỉ được xem là người có trí tuệ thôi ,học ở trường có bao nhiêu môn,nếu không chịu đọc sách và đọc nhiều thì củng không biết gì cả ,chỉ biết chuyên môn trong trường mà thôi ,người có trí tuệ còn thua xa nhửng kẻ ít học mà chịu khó đọc sách nhiều,người có trí thức hòan chỉnh là người trí tuê cùng phải đọc thật nhiều sách và sống làm việc có chính nghỉa ,đạo đức không a tòng theo kẻ xấu ,luôn bênh vưc người dân theo lẻ phải ,không sợ cường quyền .

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn