*
Tám chục năm có lẻ
Còn bé nhỏ chi đâu,
Sao mỗi ngày mỗi tệ
Khiến muôn dân chán phèo!
Suốt đời lo chỉnh đốn
Càng chỉnh càng đốn thêm,
“Con cháu các cụ cả”
Chỉnh dân, đâu chỉnh quyền.
Chỉnh đứa ngoài ê kíp
Đốn mấy thằng trái kênh,
Chỉnh vài đứa ít lễ
Đốn mấy thằng tay không.
Cái cần đốn lại chỉnh
Cần chỉnh lại đốn luôn,
Cứ mượn gió làm bão
Hạ nhau cho đỡ buồn.
Tội có thằng chết chịu
Nếu cần đổ khách quan,
Cùng trong nội bộ cả
Phép vua thua lệ làng.
Con chó có chê cứt
Cộng sản mới chê quyền,
Chỉnh chi cho mỏi mệt
Tai này bõ thối thêm!
Ải Nam Quan để mất
Hoàng Sa nay chẳng còn,
Tội này ai chỉnh nhỉ
Phỉnh chi hoài mấy con?
Sài Gòn 26/2/2012


CSVN cúi đầu, khom lưng, khúm núm trước quan thầy Nga sô, Tàu cộng; nhưng với Tổ tiên thì ngạo mạn hỗn láo mất dạy. Bài thơ dưới đây do HCM viết trên vách tại đền thờ Ðức Hưng-Ðạo Ðại-Vương Trần-Quốc-Tuấn khi đoàn quân của đảng CSVN nghỉ nhờ qua đêm trên đường từ cái gọi là “ chiến khu Việt-Bắc ” (nơi an toàn để hưởng lạc của tập đoàn đầu đảng HCM) về tiếp thu thủ-đô Hà-Nội. Từ đại danh-từ xưng hô “tôi, bác” đến khẩu khí của bài thơ chứng minh HCM là tên vô lại, là kẻ tiểu nhân đắc chí, cả gan dám sánh ngang vai với Tiền-Nhân lẫm liệt anh hùng - điều mà đạo lý Dân-Tộc không bao giờ dung thứ:
Trả lờiXóaBác tôi, tôi bác - cũng anh hùng,
Tôi bác cùng chung nghiệp kiếm cung.
Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc,
Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng.
Bác đưa một Nước qua nô lệ,
Tôi dẫn năm Châu đến đại đồng.
Bác có linh thiêng cười một tiếng,
Mừng tôi cách mạng đã thành công.
Bài thơ gây phẫn giận. Một Nho sĩ vô danh họa lại, và cho biết rằng: Thành quả kháng chiến của toàn dân đã bị Hồ và đồng đảng bằng thủ đoạn lưu manh đê hèn: gian lận, bịp bợm, cướp đoạt:
Ngàn năm bia miệng tiếng gian hùng,
Thế cũng xưng rằng nghiệp kiếm cung.
Ðem nướng muôn dân trong lửa đỏ,
Vùi thây trăm họ mảnh cờ Hồng,
Cam tâm bán Nước cho Nga Pháp,
Trơ mặt buôn dân với Giáp Ðồng.
Một ván cờ gian ngàn tiếng nhục,
Tội còn chưa kể, kể chi công!
hay quá!
XóaTrường Sa ai bảo mất?
Trả lờiXóaHoàng Sa ai bảo còn?
Đảng ta đi từng bước
Chậm mà chắc đó con.
Ngư dân vẫn ra biển
Buồm vẫn no gió ngàn
Cá vẫn đầy khoang lái
Đời vẫn hát tình tang
"Chỉnh đốn" việc phải làm
Vì tương lai nước Việt
Đảng còn thì nước còn
Vậy mà trăm kẻ điếc
Trăm kẻ mặt làm ngơ
Phản tư tưởng Bác Hồ
Ơi đàn con nước Việt
Chẳng cứu lấy cơ đồ
Hãy dẹp qua một bên
Lòng tự ái vững bền
Cùng Đảng ta xây dựng
Để nước Việt tiến lên
Xin đừng gào thét nữa
Chống Đảng-chống lại dân
Vì Đảng - Dân một lòng
Như cá đùa với nước
Nào anh em xa gần
Bắt tay sự nghiệp chung
Dân chủ - giàu - Vững mạnh
Đảng và dân vui cùng.
Vài dòng thơ góp ý cùng bạn đọc.
Một người từ con dân người Việt sinh ra mà còn dám tự xưng cha già dân tộc thì việc tự sánh vai ngang với Đức Thánh Trần vẫn là chuyện nhỏ. Chắc là còn ngại việc sánh với Thủy tổ Lạc Long Quân chỉ vì ngài có đến trăm người con, còn mình chỉ có vài đứa con rơi (may mà có thằng leo được lên cái ghế cao nhất). Vậy nên ông bà có câu "chết không có đất mà chôn" là đúng quá.
Trả lờiXóa"mùa là rụng" quả rất hợp với khẩu khí bài thơ và rất xứng đáng là những môn đồ của Tổng Mạnh, Tổng Trọng và Ba Dũng.
Trả lờiXóaPhải thay bằng xe mới, việc gì buộc tụi bay phải dùng xe cũ sữa mãi không được đâu! Vứt Cái Quái thai CNCS đó đi là vừa, thay vào Chủ nghĩa Dân chủ tự do để cho dân được nhờ khỏi bị Quan trên cướp đất, tiền mất tật mang hối lộ tràng lang mần sao mà sữa.
Trả lờiXóa