Yên chí, yên chí, đảng và nhà nước sẽ ra luận bắt nhân dân cả nước xếp hàng mua sách của chủ tiệt hồ chị mình. Báo chí lề phải của đảng tha hồ tru lên rằng toàn dân vẫn còn khinh yểu chủ tiệt hồ chị mình cho nên sách đã bán hết sạch.
Các bạn không thấy sao? hàng năm đảng và nhà nước ta luôn có chủ trường bắt thiếu nhi, và người dân quê lên ba đình xếp hàng vào ngắm cái xác giả làm bằng sáp của chủ tiệt hồ chị mình không?
Bữa đó mưa, tui ghé vô đụt mưa...Tui hỏi mấy cô ngồi quầy rằng có bán được hôn? cô này ngó cô kia cười cười...Tui nghĩ ch8ác tại trời mưa nên mới có người ghé vô đụt mưa, chứ thường thì chắc chả có ai ghé, các cô cũng đỡ cực hahahahahahahahaha.
Bày cách cho bán được sách già Hồ nè : Nên in sách khổ nhỏ thôi (12 cm X 15 cm), giấy trắng chọn loại bóng không thấm nước, sách in dày cỡ 200 trang trở lại, bìa mềm, giá phải rẽ hơn tập giấy trắng của học sinh. Cách bán : tuyển chọn các đoàn viên TNCS HCM, cỡi xe honda đi khắp thành phố, tìm các bà bán bánh mì mà chào giá. Sẽ bán được bộn vì giá rẽ, sạch, lại là giấy không thấm nước nên mỗi tờ giấy rời có thể bọc gọn ổ bánh rất vệ sinh. Mấy người bán bánh mì không cần rọc giấy báo để gói bánh. Tiết kiệm công.
Kinh nghiệm này, tôi học được từ bà bán bánh mì ở gần nhà. Hồi đó bả là người duy nhất trong khu phố , mua trọn bộ Lê Nin toàn tập 52 cuốn. Có nhiều tập trùng nhau , không trọn bộ nhưng bả không quan tâm. Bả chỉ than phiền là bìa sách cứng không tận dụng làm giấy gói bánh được, mà để thì rác nhà, đành phải đem đi đốt bỏ nhưng mùi khét và khó chịu lắm.
Xin lỗi sách của bác hồ có cho không em ,em cũng chẳng dám cầm vì sợ sách của bác...hồ nó làm bẩn tay em sách bác hồ toàn là phân với nước tiểu không thôi thì Bố ai dám cầm mà đọc cơ chứ...em xin cả cái đảng cộng sản ác ôn nhà bác...
Nếu có lựa chọn thì không người nào chịu mua cả. Nhưng nếu bị bắt buộc phải mua thì đành chịu.
Tôi lấy ví dụ nhé. Các trường đại học trong nước luôn luôn có đề tài về Hồ Chí Minh. Sinh viên muốn đạt điểm tốt thì buộc phải vào thư viện hoặc mua ở ngoài hiệu sách về. Tuy nhiên, đi thư viện thì lười. Còn mua vì thì hơi tốn tiền chút. Sau khi nộp luận văn/tiểu luận xong, đa số sách về "him" được xé và chùi... hoặc ho mấy bà bán bánh mì, hoặc bán cho mấy bà ve chai. Tiền thu được dĩ nhiên chỉ bù lại đựợc ít vốn.
Ngoài ra, hàng năm, ở các đơn vị doanh nghiệp nhà nước, người ta cũng tổ chức thi về Hồ Chí Minh. Đây cũng là dịp để các nhân viên đi mượn hoặc mua về dùng làm tài liệu.
Những cuộc thi như thế này thường rất tốn kém nhưng không mang lại kết quả gì cả. Đa số nội dung, bài vở nộp cho ban giám khảo đều sao chép y nguyên (cả dấu chấm, phẩy) nhiều đoạn trong sách. Ai phát biểu cảm tưởng về Hồ Chí Minh thống thiết nhất sẽ được giải cao.
Tôi nhớ không lầm thì có lẽ năm 2005 khi cuốn nhật ký của Bác sỹ Đặng Thùy Trâm được tung hô và xuất bản theo kiểu kích động mỵ dân của chính quyền vào tầng lớp thanh niên khi họ đã phát ngán cái lý tưởng của đảng bằng câu:" Thế hệ thanh niên Việt Nam thi đua học tập theo gương anh hùng liệt sỹ Đặng Thùy Trâm" và nó bắt mỗi thằng sinh viên nôn tiền ra mua sách bọn nó in.không muốn cũng phải mua, đời sinh viên nghèo khó bỏ ra 80 ngàn mua về không đọc thì tiếc giở ra đọc thì chả có cái mẹ gì. nội dung quanh đi quẩn lại chỉ là nhớ người yêu, chữa thương và một mớ linh tinh kiểu rảnh hơi ghi nhật ký vậy mà vì mục đích mị dân bọn nó bảo đấy là sách của một anh hùng??? Tôi phải nhịn cơm 1 tuần nhai mỳ gói vì cái vụ cưỡng chế mua sách đó, đến giờ ra trường lâu rồi vẫn còn căm.
Sao không đưa lực lượng "tự phát" vào mua rồi trả lại cho bớt phần ế ẩm ?
Trả lờiXóaHa ha ha ! Một thái độ rõ ràng của người đọc !
Trả lờiXóaQuên không hỏi : "Truyện toán học của ông giáo sư gì đó có bán được không" ?
Trả lờiXóaNgó tên tác giả là muốn ói rồi....
Xóa"Hảy nói anh đọc sách gì, thì tôi sẻ nói con người anh như thế nào" cho nên đâu có ai dám ghé gian hàng sách HCM. kakaka
Trả lờiXóaGiáo viên: "Bạn đọc sách gì ?"
Trả lờiXóaĐảng viên: " Đọc bác Hồ và Trần Dân Tiên"
Sinh viên : " Ô hô, đồ điên!!!"
một trò hề trơ trẻn, hcm chỉ có đạo văn thôi! sách vỡ cái khỉ gì!
Trả lờiXóaquái thú ba đình
Trả lờiXóaLo gì ế,
Trả lờiXóaSẽ được phát tiền cho mà mua vê làm .. cũng được
ba cái sách này mà bán thì ai mua ! nên đem tặng cho mấy bà bán bánh mì, bán xôi thì người ta còn lấy chứ bình thường ai mà lấy cho chật nhà !
Trả lờiXóaYên chí, yên chí, đảng và nhà nước sẽ ra luận bắt nhân dân cả nước xếp hàng mua sách của chủ tiệt hồ chị mình. Báo chí lề phải của đảng tha hồ tru lên rằng toàn dân vẫn còn khinh yểu chủ tiệt hồ chị mình cho nên sách đã bán hết sạch.
Trả lờiXóaCác bạn không thấy sao? hàng năm đảng và nhà nước ta luôn có chủ trường bắt thiếu nhi, và người dân quê lên ba đình xếp hàng vào ngắm cái xác giả làm bằng sáp của chủ tiệt hồ chị mình không?
Yên chí, yên chí, đã có đảng và nhà nước no.
Bữa đó mưa, tui ghé vô đụt mưa...Tui hỏi mấy cô ngồi quầy rằng có bán được hôn? cô này ngó cô kia cười cười...Tui nghĩ ch8ác tại trời mưa nên mới có người ghé vô đụt mưa, chứ thường thì chắc chả có ai ghé, các cô cũng đỡ cực hahahahahahahahaha.
Trả lờiXóanếu mua một quyển sách BÁC HỒ mà được giãm thu phí xe máy 5 năm bão đãm sẽ đắt như tôm tươi
Trả lờiXóaBày cách cho bán được sách già Hồ nè : Nên in sách khổ nhỏ thôi (12 cm X 15 cm), giấy trắng chọn loại bóng không thấm nước, sách in dày cỡ 200 trang trở lại, bìa mềm, giá phải rẽ hơn tập giấy trắng của học sinh.
Trả lờiXóaCách bán : tuyển chọn các đoàn viên TNCS HCM, cỡi xe honda đi khắp thành phố, tìm các bà bán bánh mì mà chào giá. Sẽ bán được bộn vì giá rẽ, sạch, lại là giấy không thấm nước nên mỗi tờ giấy rời có thể bọc gọn ổ bánh rất vệ sinh. Mấy người bán bánh mì không cần rọc giấy báo để gói bánh. Tiết kiệm công.
Kinh nghiệm này, tôi học được từ bà bán bánh mì ở gần nhà. Hồi đó bả là người duy nhất trong khu phố , mua trọn bộ Lê Nin toàn tập 52 cuốn. Có nhiều tập trùng nhau , không trọn bộ nhưng bả không quan tâm. Bả chỉ than phiền là bìa sách cứng không tận dụng làm giấy gói bánh được, mà để thì rác nhà, đành phải đem đi đốt bỏ nhưng mùi khét và khó chịu lắm.
DLB không có nút Thank hè
XóaXin lỗi sách của bác hồ có cho không em ,em cũng chẳng dám cầm vì sợ sách của bác...hồ nó làm bẩn tay em sách bác hồ toàn là phân với nước tiểu không thôi thì Bố ai dám cầm mà đọc cơ chứ...em xin cả cái đảng cộng sản ác ôn nhà bác...
Trả lờiXóaNếu có lựa chọn thì không người nào chịu mua cả. Nhưng nếu bị bắt buộc phải mua thì đành chịu.
Trả lờiXóaTôi lấy ví dụ nhé. Các trường đại học trong nước luôn luôn có đề tài về Hồ Chí Minh. Sinh viên muốn đạt điểm tốt thì buộc phải vào thư viện hoặc mua ở ngoài hiệu sách về. Tuy nhiên, đi thư viện thì lười. Còn mua vì thì hơi tốn tiền chút. Sau khi nộp luận văn/tiểu luận xong, đa số sách về "him" được xé và chùi... hoặc ho mấy bà bán bánh mì, hoặc bán cho mấy bà ve chai. Tiền thu được dĩ nhiên chỉ bù lại đựợc ít vốn.
Ngoài ra, hàng năm, ở các đơn vị doanh nghiệp nhà nước, người ta cũng tổ chức thi về Hồ Chí Minh. Đây cũng là dịp để các nhân viên đi mượn hoặc mua về dùng làm tài liệu.
Những cuộc thi như thế này thường rất tốn kém nhưng không mang lại kết quả gì cả. Đa số nội dung, bài vở nộp cho ban giám khảo đều sao chép y nguyên (cả dấu chấm, phẩy) nhiều đoạn trong sách. Ai phát biểu cảm tưởng về Hồ Chí Minh thống thiết nhất sẽ được giải cao.
Tôi nhớ không lầm thì có lẽ năm 2005 khi cuốn nhật ký của Bác sỹ Đặng Thùy Trâm được tung hô và xuất bản theo kiểu kích động mỵ dân của chính quyền vào tầng lớp thanh niên khi họ đã phát ngán cái lý tưởng của đảng bằng câu:" Thế hệ thanh niên Việt Nam thi đua học tập theo gương anh hùng liệt sỹ Đặng Thùy Trâm" và nó bắt mỗi thằng sinh viên nôn tiền ra mua sách bọn nó in.không muốn cũng phải mua, đời sinh viên nghèo khó bỏ ra 80 ngàn mua về không đọc thì tiếc giở ra đọc thì chả có cái mẹ gì. nội dung quanh đi quẩn lại chỉ là nhớ người yêu, chữa thương và một mớ linh tinh kiểu rảnh hơi ghi nhật ký vậy mà vì mục đích mị dân bọn nó bảo đấy là sách của một anh hùng??? Tôi phải nhịn cơm 1 tuần nhai mỳ gói vì cái vụ cưỡng chế mua sách đó, đến giờ ra trường lâu rồi vẫn còn căm.
Trả lờiXóaChẳng riêng gì năm nay,năm nào củng ế chỏng gọng
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóakakakakak ...tấm ảnh nói lên tất cả...
Trả lờiXóa