Đảng rừng rú

Le Nguyen (Danlambao) - Thời kháng chiến chống Pháp ở huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, có một gia đình địa chủ giàu lòng nhân ái và rất yêu nước, ông thường sai tá điền gánh gạo đến tiếp tế cho bộ đội cụ Hồ. Lúc đó ông nhà thơ bộ đội Hữu Loan là trưởng phòng tuyên huấn kiêm chính trị viên tiểu đoàn làm đại diện cám ơn, đồng thời đề nghị lên trên trao tặng bằng khen, vinh danh ông địa chủ.

Bẵng đi một thời gian không lâu, kháng chiến thành công, nhà nước khẩn trương cải cách ruộng đất làm náo loạn cả làng quê vốn yên ả thanh bình. Trong thời nhiễu nhương loạn lạc đó, ông nhà thơ bộ đội Hữu Loan nghe tin gia đình ông địa chủ yêu nước, tốt bụng năm xưa hay góp gạo nuôi quân chống thực dân đế quốc bị đấu tố, bị đem ra đình làng cho dân xỉ vả, bị chôn sống chỉ để lòi ra hai cái đầu cho trâu kéo bừa qua bừa lại cho đến chết. 

Điều đáng suy nghĩ hơn cả là ông bà địa chủ bị xử tử man rợ như thời trung cổ, chỉ có một cô con gái vị thành niên được tha chết, bị đuổi ra khỏi nhà để nhà nước “quản lý” và họ ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công nhằm triệt đường sống đào tận gốc, tróc tận ngọn giai cấp địa chủ, dù gia đình cô gái đáng thương đã bị giết sạch, cướp sạch và đương sự đã trở thành “vô sản”, đúng với chủ trương lớn của đảng!... 

Đoạn văn kể lại một giai đoạn lịch sử có thật với nhiều tình tiết khá gay cấn, bóc trần bản chất thật thà của người dân và tàn độc của đảng cộng sản khá lôi cuốn hấp dẫn, trong đó có bao la tình nước tình người của nhân dân, có rùng rợn dã man phi nhân tính của đảng. Cốt truyện gần mức hoàn hảo diễn đạt gay cấn, hồi họp đầy đủ hỉ, nộ, ái, ố tưởng chừng như qua nhào nắn của một bộ óc hư cấu, tưởng tượng tuyệt vời hơn cả tuyệt vời của một tiểu thuyết gia có hạng? Thế nhưng, ít ai ngờ đây là một câu chuyện có thật đã xảy ra trong thời đại Hồ Chí Minh, theo lời kể của nhà thơ Hữu Loan người có liên quan trực tiếp câu chuyện này. Nhà thơ Hữu Loan chính là tác giả nổi tiếng của bài thơ bất tử “Màu Tím Hoa Sim” đi vào lòng người hơn nửa thế kỷ qua và cô gái con gia đình địa chủ trong chuyện kể, chính là người bạn đời của nhà thơ Hữu Loan, là nhân chứng sống của cái được gọi là cải cách ruộng đất rùng rợn của thập niên 50, thế kỷ trước. 

Nhắc lại câu chuyện cũ, chuyện độc ác bạo tàn, chuyện người ta giết người man rợ như hơn cả giết thú vật không nhằm mục đích dựng chuyện nói xấu, phỉ báng ai cả mà nhắc lại để vạch trần bộ mặt dối trá, vu khống những ai nói lên sự thật, rồi gán ghép tội tuyên truyền chống phá tống tù người lương thiện trung thực và câu chuyện kể của nhà thơ Hữu Loan chỉ là một trong nhiều câu chuyện bi thương, bất nhân xảy ra suốt thế kỷ qua trên đất nước Việt Nam này. 

Có thể, nhắc lại câu chuyện thật của cải cách ruộng đất sẽ không hiếm một số cháu ngoan Bác Hồ bị bưng bít thông tin hoặc chỉ được biết những gì đảng cho phép, họ không biết chuyện giết người dã man là có thật nên sẽ giãy nẩy cho là bịa chuyện nói xấu, mạ lị Bác, đảng và có một số khác biết chuyện ác nhân thất đức của Bác, đảng nhưng vì mê cuồng vẫn cố chống chế, biện minh: “Bác biết sai nên Bác khóc lóc xin lỗi quốc dân đồng bào rồi... không khéo, thiếu cảnh giác lại bị các thế lực thù địch lợi dụng chống phá!” 

Cứ tạm cho là Bác, đảng biết sai trong vụ việc cải cách ruộng đất và biết thật tâm ăn năn hối cải sửa sai! Vậy, hãy nghe tiếp một câu chuyện có thật khác, xem bác có nhận khuyết điểm sửa sai, đảng có hồi tâm thức tỉnh không nhé? 

Câu chuyện sắp kể ra đây, nói mới cũng không đúng cũ thì cũng không phải, câu chuyện mà đảng, nhà nước cố tình bưng bít, che giấu lẫn ngăn chận đe dọa những ai nhắc nhở, khơi dậy hoặc ngưỡng mộ làm lễ tưởng niệm vinh danh những người “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh” đã vĩnh viễn nằm lại biển hơn hai mươi năm về trước. Câu chuyện kể là một câu chuyện có thật, thật như chuyện của nhà thơ Hữu Loan kể lại trong thời kháng chiến, thời cải cách ruộng đất long trời lở đất năm xưa với gần hai trăm ngàn nhân mạng bị xử tử hình, bị giết nhiều kiểu khác nhau! 

Câu chuyện kể là một câu chuyện có thật với sự thật dần dần hé lộ do chính những người trực tiếp tham chiến, sống sót bị bắt làm tù binh kể lại. Câu chuyện thật đó là sự thật về trận hải chiến Trường Sa năm 1988 của thế kỷ trước, một trận chiến không cân sức, quái đản kỳ lạ nhất trong lịch sử chiến tranh bởi những chiến sĩ tham chiếm không được trang bị vũ khí, chỉ được học tập quán triệt chủ trương đường lối của đảng trước khi xung trận nghe “quen quen” là phải “hết sức kềm chế, giải quyết tranh chấp bằng con đường ngoại giao hòa bình, tránh không để vụ việc diễn biến phức tạp...” và các chiến sĩ quân chủng hải quân anh hùng đã nghiêm chỉnh chấp hành, quyết tâm dùng sinh mạng với tay không rất can trường dựng cờ tổ quốc bám, giữ biển đảo cho dù kẻ thù hung hãn được trang bị vũ khí tận răng bắn giết như bắn bia không nương tay và những anh hùng quân chủng hải quân Việt Nam trước khi chết vẫn cố hô vang: “Thà hy sinh chứ không để mất đảo. Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ Biển Đông chứ cương quyết không để mất đảo!” (1) 

Có lẽ, các chiến sĩ Trường Sa ngả xuống, vĩnh viễn ở lại biển không về, trong họ ấp ủ lý tưởng trong sáng, lòng yêu nước vô bờ nhưng các anh không thể ngờ rằng các anh đã bị lãnh đạo bán đứng cho các toan tính đen tối của họ và sự hy sinh của các anh đã bị người ta phản bội, không hề được nhắc tới, ngay cả nhân dân ngưỡng mộ sự hy sinh cao cả của các anh, các thân nhân ruột thịt thương khóc các anh, các đồng đội may mắn sống sót thương nhớ làm lễ tưởng niệm vinh danh, tri ân các anh cũng bị ngăn cấm, họ phải gạt nước mắt tưởng niệm trong lòng, trong suốt mấy mươi năm qua, ngay cả bây giờ ở tại thời điểm này vẫn còn bị ngăn cấm. Tại sao đảng không ghi công, lại sợ nhân dân vinh danh, tri ân các anh, còn là bí ẩn khó giải thích? 

Thú thật, theo những thông tin do những người trong cuộc cung cấp thì biến cố Trường Sa năm 1988 không phải là trận hải chiến đúng nghĩa hải chiến bởi một bên tay không dựng cờ giữ đảo theo chỉ đạo của đảng “hết sức kềm chế, không để vụ việc diễn biến phức tạp...” Bên kia kẻ địch thù được trang bị hỏa lực súng lớn, súng nhỏ lại manh động, hung hăng bắn giết như cướp biển thời trung cổ và các chiến sĩ quân chủng hải quân Việt Nam anh hùng trở thành những tấm bia thịt cho “hải tặc” Trung Cộng bắn giết chứ không đúng là một trận hải chiến đúng nghĩa như loa đài rêu rao theo kịch bản do đảng dàn dựng. 

Phải nói theo thói thường dù thua trận, nếu được trang bị vũ khí và không bị lãnh đạo, chỉ đạo quái đản, kỳ lạ bám giữ đảo bằng tay không, bằng nước bọt nài nỉ van xin lòng thương xót của kẻ thù. Chắc chắc các chiến sĩ hải quân nhân dân Việt nam anh hùng không chết thảm, chết nhục nhã, chết tức tưởi, chết như các tử tội tập thể trừng mắt chờ những phát súng lạnh lùng cướp đi mạng sống giữa biển nước mênh mông. Thành thật mà nói, các chiến sĩ hải quân nhân dân cũng không đến đỗi hèn nhác nếu có cơ hội đánh trả hoặc tiên hạ thủ vi cường như các chiến sĩ hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã khai hỏa vào tàu địch, đã liệt oanh ngã xuống cho trận chiến đúng thật hải chiến ở quần đảo Hoàng Sa năm 1974. 

Có thể, sự thật về biến cố Trường sa dần phơi bày ra khác với tuyên truyền lừa mị của đảng, nhà nước cộng sản nên họ cố tình ngăn chận, cấm cản không cho người dân quan tâm đến biển đảo, muốn biết sự thật về trận hải chiến Trường sa, muốn tiếp cận những nhân chứng sống, những cá nhân trực tiếp tham dự trận hải chiến, những cá nhân đủ điều kiện phát ngôn đúng với sự thật lịch sử trận hải chiến Trường sa. Bên cạnh những nhân chứng sống sống sót trong biến cố Trường sa, còn có đoạn phim ngắn ghi lại bối cảnh “chiến công” của hải quân Trung Cộng tàn sát, bắn vào các bia thịt tội nghiệp của chiến sĩ hải quân Việt Nam được kẻ thù tung lên trình chiếu trên mạng YouTube đã lột trần sự thật của trận hải chiến Trường sa như đấm vào mồm đảng cộng sản nên đảng chỉ ú ớ không thành tiếng, phải tắt loa đài thông tin sai sự thật, phục vụ công tác tuyên truyền như đảng thường làm. 

Dù thế nào đi nữa, dù các chiến sĩ Trường Sa bị phản bội, bị bán đứng, bị đảng cộng sản trói tay đưa đi làm bia thịt để cho Trung Cộng bắn giết nhưng nhân dân Việt Nam vẫn không phủ nhận sự hy sinh bởi tình yêu quê hương của các anh là trong sáng, hào hùng. Sự hy sinh của các anh đáng được trân trọng, tri ân, ghi nhớ cho muôn đời sau nhưng đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam sợ sự thật, sợ một cách khó hiểu, không dám nhắc đến các anh, thậm chí ngăn cấm thân nhân, đồng đội, những người ngưỡng phục làm lễ tưởng niệm, vinh danh các anh? 

Kể lại hai câu chuyện có thật thời kháng chiến, thời cải cách ruộng đất và Trận hải chiến Trường sa, chỉ là hai trong muôn vạn câu chuyện có thật liên quan đến bản chất bất nghĩa, bất nhân, bất tín, đa trá, gian manh, bạo tàn của đảng cộng sản Việt Nam. Qua hai câu chuyện kể, chỉ ra cho mọi người thấy, cộng sản sẵn sàng vì đảng hạ độc thủ với ân nhân của mình như ông địa chủ tốt bụng góp gạo nuôi quân và đảng cũng không ngần ngại trở mặt, trù dập “đồng chí” chỉ vì dám chống lại tính thú khát máu của họ như nhà thơ Hữu Loan. Cũng như đảng lạnh lùng lợi dụng lòng nhiệt tình yêu nước, lợi dụng sinh mạng của thanh niên yêu nước, vô cảm bán đứng cấp thừa hành, đẩy họ đi vào cõi chết cho mưu đồ đen tối, cho tham vọng điên cuồng của đảng lãnh đạo như trường hợp của các chiến sĩ Trường sa. 

Đến hôm nay câu chuyện “bác Hồ” khóc lóc nhận sai, sửa sai trước quốc dân đồng bào trong cải cách ruộng đất và đảng cộng sản lãnh đạo thường xuyên phạm sai lầm, sai đâu sửa đó, càng sửa càng sai, sai rồi lại sửa cứ như chuyện “dê luẩn quẩn” trong vòng tròn khép kín không lối thoát. Thật ra, cái được gọi là sửa sai sai sửa của “bác và đảng” chỉ là trò hề diễu dở, là câu chuyện dài không hồi kết của dối trá, bịp bợm không còn lừa phỉnh được ai nữa, trừ những tên cộng sản mê cuồng ngu dốt, đạo dức băng hoại, suy đồi. Thế mà đảng cộng sản vẫn cố đấm ăn xôi, trân tráo hô hào cấp bách xây dựng chỉnh đốn cái đảng hư đốn không thể chỉnh sửa: “Nếu một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức, lối sống... không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ” (2) 

Qua lời thú nhận “nếu không sửa chữa sẽ là thách thức...” của đảng trưởng cộng sản, một lần nữa đảng tự vạch trần bộ mặt của một đảng chính trị tự xưng cách mạng vì dân vì nước nhưng thật ra là một đảng phản động tàn dân hại nước bởi tư duy nhận thức, suy nghĩ hành động của đảng là nhất quán, là trước sau như một, tất cả đều không ngoài mục đích cho đảng, bởi đảng và vì đảng. Nói thật, khi nói rằng đảng chỉ vì đảng chứ không hề vì dân vì nước, không phải là dựng chuyện mạ lị nói xấu, mà tự chính bản thân đảng lộ bản chất, lộ rõ động lực, hiển lộ trong văn kiện xây dựng chỉnh đốn đảng, chỉ vì đảng lo sợ sụp đổ của đảng và sự tồn vong của chế độ chứ không vì lý tưởng cao cả nào khác. 

Không những thế đảng cộng sản còn vô đối trên nhiều phương diện liên quan đến độc ác, gian manh, dối trá... hung dữ hơn loài thú dữ, rừng rú hơn cả thú rừng như được đúc kết từ hai câu chuyện có thật trong muôn ngàn câu chuyện thật về tội lỗi ngập đầu của cộng sản đối với đất nước, dân tộc Việt Nam. Ngoài ra, đảng cũng đã cố lờ một sự thật khác, sự thật của bộ mặt mếu máo, nhỏ vài ba giọt nước mắt cá sấu, nhận sai lầm về cải cách ruộng đất là có thật tâm không, khi “bác” của chúng ta bảo rằng: “Luật cải cách ruộng đất của ta chí nhân, chí nghĩa, hợp lí hợp tình, chẳng những là làm cho cố nông, bần nông, trung nông ở dưới có ruộng cày, nhưng đồng thời chiếu cố đồng bào phú nông, đồng thời chiếu cố đồng bào địa chủ" (3) Có thật vậy không hả “bác Hồ”? 



___________________________________

Chú thích: 

1)Trích trong bài Hãy Để Máu Chúng Ta Nhuộm Đỏ Biển Đông của Hồ Trung Tú 

2) Trích nghị quyết trung ương 4, khóa XI của đảng cộng sản Việt Nam. 

3) Trích diễn văn khóa 1, kỳ III tại quốc hội nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của ông chủ tịch Hồ Chí Minh. 

Bài tham khảo: 
Huyền thoại một nhà thơ của Trần Việt Trình. 
Đến Tưởng Nhớ Các Anh cũng Phải Thầm Nhớ Trong Lòng của Phương Bích. 
Trường Sa-Gạc Ma 1988-24 Năm Nhìn Lại của Mẹ Nấm. 

25 Nhận xét

  1. “Bác biết sai nên Bác khóc lóc xin lỗi quốc dân đồng bào rồi..."


    Có hông đó! Thôi cho xin đi anh Ba chùi bong tàu ơi! Anh với bút danh CB (của bác) viết trong bài "Địa chủ ác ghê" thì nuớc mắt anh Ba bồi tàu chỉ là nước mắt cờ rô cô đai:

    Bút viết bằng máu, giọng lưỡi ác độc hơn rắn:

    Bài viết “Địa chủ ác ghê” của Hồ Chí Minh dưới đây đã được đăng trên báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Ban chấp hành trung ương Đảng Lao động Việt Nam (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam), ngày 21 tháng 7 năm 1953 dưới bút danh C.B. Sau này bài viết được đưa vào tập tài liệu “Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất” của Hồ Chí Minh do báo Nhân Dân xuất bản năm 1955.
    Địa chủ ác ghê

    Thánh hiền dạy rằng: “Vi phú bất nhân”. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khoá – thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ:

    Mụ địa chủ Cát-hanh-Long (*) cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:

    Giết chết 14 nông dân.
    Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.
    Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người – năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.


    Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.


    Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.
    Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-Hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào!

    Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ:

    Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.


    Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.
    Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra.
    Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.


    Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.
    Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.


    Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là:

    Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng,
    Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!

    CB

    (Của Bác)

    (*)Bà Cát Hanh Long và các con lúc nhỏ. Trong thời gian Đảng Cộng sản Việt Nam còn hoạt động bí mật, bà Nguyễn Thị Năm, còn được gọi là bà Cát Hanh Long, một địa chủ giàu có ở tỉnh Thái Nguyên, đã từng che giấu, bảo vệ, nuôi dưỡng, giúp đỡ các lãnh tụ của đảng như Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… Trong “Tuần lễ vàng” năm 1945, bà Năm đã đóng góp cho Việt Minh 100 lạng vàng. Hai con trai bà là Nguyễn Công và Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước 1945. Khi phát động cuộc cải cách ruộng đất năm 1953, sáu xã tại huyện Đại Từ tỉnh Thái Nguyên được chọn làm thí điểm, người đầu tiên bị mang ra xử bắn để làm gương lại chính là bà Nguyễn Thị Năm. Lúc đó, ông Nguyễn Công đang làm chính uỷ trung đoàn và ông Nguyễn Hanh là đại đội phó bộ đội thông tin.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  2. Thiên Đường Lừalúc 05:23 7 tháng 4, 2012

    Cám ơn Le Nguyen đã dùng sự thật để lột mặt nạ của đảng trưởng và đồng bọn vẫn cố gắng dùng gian trá để lường gạt quốc dân Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  3. Người Nam-Địnhlúc 05:32 7 tháng 4, 2012

    Bài viết hay.

    Trả lờiXóa
  4. Dương thanh Phonglúc 06:13 7 tháng 4, 2012

    Duong thanh Phong nói:
    Những tội mà bà Năm, Cát thành Long trong bài của Hồ Chí Minh viết đó là mệnh lệnh rất chi tiết cho ban "nông hội" sau này thi hành với các địa cgủ.Tôi là con cái địc chủ đã được nhìn thấy nghe thấy tận mắt những trò tàn nhẫn đó hồi năm 1952-1953 vào gai đình tôi, họ hàng thân thích tôi và những địa chủ ở làng xóm lân cận. Có ông địa chủ kia tên là Cửu Đôi,làng Ngô Đồng huyện Gia Viễn tỉnh Ninh Bình,ông bị hai thằng du kích canh gác và hành hạ như lệnh của họ Hồ nói trên, ông ta bảo hai anh dẫn tôi ra bờ ao tôi chỉ chỗ cho mà lấy vàng, Hai thằng này mải miết đào bới dưới gốc cụm chuối.Ông ta trườn mính xuống ao bèo dầy đặc mà chết. Mấy ngày sau chúng mới tìm thây xác ông và vớt xác ông lên quàng vào cổ ông một giấy thừng, cho một đoàn thanh thiếu nhi lôi đi khắp làng xóm, vừa đi vừa la vừa đánh trống, đánh phèng phèng,"Tên địc chủ khốn kiếp đã trốn nợ nhân dân".Còn nhiếu chuyện quoái đản khác mà chỉ bọn cộng sản mới làm được thôi... Tôi đã nói trên đài SBTN vào năm 2006, và còn tồn trữ ở website: www.phamlaitaythi.com "Phóng viên Tường Thắng phỏng vấn nhà thờ Dương thanh Phong về Đấu tố Ruộng Đất tại miền bắc Việt Nam.
    Nhân chứnglịch sử sống sót trong Đấu Tố Ruộng Đất.Dương thanh Phong
    Tôi muốn gừi cho Dân Làm Báo" bài dài hơn nhiều nhưng email không thông, mà viết comment thì không đủ ý. Vậy xin hỏi làm thế nào để được Dân Làm Báo" đăng như mọi người khác? càm ơn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kính gởi ông Dương Thanh Phonglúc 06:31 7 tháng 4, 2012

      Trân trọng xin mời ông gởi bài về địa chỉ E Mail: LienLacDanLamBao@Gmail.com
      hoặc ông có thể chia thành nhiều đoạn ngắn comments nhiều lần

      Xóa
  5. Nước mắt của anh ba đầu bếp trên tàu Pháp là nước mắt Cờ Rô Kô Đi, đảng của anh ba là một đảng gian manh độc ác hơn cả đảng cướp, đảng cướp nó chỉ cướp của người khác và không cướp và tiêu diệt đồng bọn của nó.

    Trả lờiXóa
  6. Quê Hương Ngạo Nghễlúc 06:29 7 tháng 4, 2012

    Các anh bộ đội " cụ hồ " sáng mắt ra chưa ?????????
    Bị bác và đảng dụ khị hy sinh mạng sống để xây dựng thời đại nhà hồ . Cướp nước từ Pháp dâng cho Tàu , đi B vào Nam chém giết kẻ thù cũng là người Việt Nam tới giọt maú cuối cùng để phục vụ cho Tàu , Liên Xô ..... .. Khi hết xài hay không có chỗ xaì thi bác và đảng đưa ra làm bia thịt cho Tàu bắn giải trí .
    Cũng cần nói thêm . Bác hồ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu sau khi đã giết chết 172 ngàn dân miền Bắc thi sau đó cả miền Bắc laị ca tụng hồ là cha già dân tộc . Thế này là thế nào ? Tới bây giờ nhiều người còn gọi hồ là bác một cánh trân trọng lắm đấy chứ , phaỉ không nè ????

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bác cái gì cái loại thằng cha già dịch đó, ăn lường đụ lận đó, xem cái phim hồ khóc vờ vịt nước mắt cá sấu, quẹt tay lia lịa có giọt nước mắt nào đâu ! sau 75 trong miền nam thợ xây dựng sợ phạm húy phải gọi là cho xin "hời" đi ! thông cảm ở trong nước không gọi bằng bác sẽ bị đi giáo dục cưỡng bức như chị Bùi Thị Minh Hằng vậy !

      Xóa
  7. Hèn chi khi "bác" chết, cha tôi cứ dửng dưng trong khi các đồng chí khác thì khóc nức nở, khóc như dân bắc Triên khóc họ Kim ấy. Cha tôi vào ĐCS từ năm 1934. Vậy mà ông không khóc cụ Hồ. Bây giờ tôi mới hiểu vì sao ông không khóc, trong nhà cũng chưa bao giờ treo ảnh cụ Hồ.

    Trả lờiXóa
  8. Không phải vô cớ mà cộng đồng tiến bộ thế giới đã kết luận CỘNG SẢN LÀ TỘI ÁC CỦA NHâN LOẠI.
    Hồ Chí Minh đúng là siêu tình báo của TÀU cộng;bằng nhiều thủ đoạn ông ta đã mê hoặc hàng triệu người dân VIỆT xem ông ta là thần tượng cho dù đã giết hại hàng trăm ngàn dân vô tội miền Bắc;NGUY HIỂM HƠN hiện nay còn nhiều người VIỆT mình chưa nhận ra con người thật của ông ta.
    Bạn LÊ NGUYÊN viết rất sâu sắc;những câu chuyện kinh hoàng trong cỉa cách ruộng đất tôi đã được biết;nhưng đọc bài viết của LÊ NGUYÊN tôi cảm thấy rợn người;không thể tưởng tượng người ta có thể làm những việc man rợ như vậy .LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÁC BẠN TRẺ HIỆN NAY HIỂU ĐƯỢC CỘNG SẢN VIỆT NAM MAN RỢ VÀ BÁN NƯỚC;CHÚNG TA CỐ GẮNG PHỔ BIỀN RỘNG RÃI BÀI CỦA LÊ NGUYÊN CHO CÁC BẠN TRẺ.

    Trả lờiXóa
  9. Bây giờ ai còn tin những gì Đảng nói là người đó không có đầu óc.
    Bây giờ ai làm theo những gì Đảng bảo là người đó không có trái tim.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thịt Chó đảnglúc 14:42 7 tháng 4, 2012

      Nói hoài mệt quá! Cái đảng chết tiệt đó là cái đếch gì mà vẫn còn người trân trọng nó viết hoa giữa câu. Nhắc lại: Cái đảng chết tiệt không đáng để được viết hoa!!!

      Xóa
  10. Giáo điều phạm lỗi tày đình
    Giết oan vạn vạn thình lình Bác hay
    Bác hay Bác nhậu lăn quay
    Mò lên mếu máo,"Bác hay trể rồi"

    Trả lờiXóa
  11. Bác sai bác biết lỗi rồi,nói xong bác tiếp tục ngồi uống beer.

    Trả lờiXóa
  12. Nói thật cho bà con trong thôn biết Việt Nam từ lâu đã là một tỉnh của trung cộng rồi, bác ư? bác nào? .bác đã xua cả một thế hệ vào nam dể phục vụ mưu đồ của đảng, sau khi tiến chiếm miền nam con cháu bác lại chơi trò đểu cáng là cầm tù và ly gián tất cả ngời miền nam,từ đó với những "Đêm chôn dầu vượt biển" của đội ngũ trí thức được đào tạo bài bản ra đi thay vào đó là những thằng chỉ biết siết cò AK 47 bây giờ bọn này vẫn tồn tại cộng thêm một lũ được nhuộm đỏ từ Nga - Sô và trung cộng trở về bọn nó mang y nguyên cái mô hình chó chết đó vào Việt Nam đã kéo lùi dân tộc đi ngược về quá khứ. Việt Nam đi về đâu? khi thằng trọng lú còn là chủ tịt cuốc hội trước khi được đảng phong làm tổng bí đã đi trung cộng liếm giày để thiên triều phong chức rồi. đúng là con mẹ nó

    Trả lờiXóa
  13. Gửi anh Tư..bản đỏlúc 11:31 7 tháng 4, 2012

    Nga`y xưa co´qua´nhiê`u địa chủ cươ`ng ha`o a´c ba´!Chu´ng bo´c lột,đe`đâ`u cởi cổ ta´điê`n .Cho đê´n nay ,nhơ`va`o mưu lược,tri´tuệ,vi` nươ´c vi`dân ..!! Bă´c việt va`việt cộng đa~que´t sạch lu~tham ta`n hê´t 99.9999% địa chủ lẩn cươ`ng ha`o ?! Giơ`thi`chỉ co`n đu´ng MỘT THĂ`NG ĐỊA CHỦ ma`thôi !!

    Trả lờiXóa
  14. Hởi những kẻ tôn sùng hồ-chí-minh! Các người cho rằng ông hồ là người thông minh sáng suốt à? Các người cho rằng ông ta đã đi khắp 5 châu 4 bể để tìm ra cái chìa khóa giải phóng dân tộc là chủ nghĩa Mác-lê à? Nếu sáng suốt, tại sao ông ta không thấy thời đó các nước Mỹ, Anh, Pháp là những nước tự-do dân-chủ, nhân dân hạnh phúc? Sáng suốt, tại sao ông ta không biết được cái chìa khóa nào đem lại hạnh phúc cho các nước ấy? Ngược lại, ông ta đã mang về VN cái chủ nghĩa vô thần. Ông ta đã lập ra cái đảng cs độc tài áp bức? Ông ta thừa biết và chấp nhận cái chủ trương của cs là tiêu diệt tất cả những ai chống đối kiểu như Khơ-me đỏ nhằm đưa xã hội về thời kỳ nguyên thủy để dễ bề cai trị. Đảng của ông ta tạo ra 1 giai cấp cầm quyền chuyên bóc lột và đàn áp người dân. Các người đã và đang đưa VN đến chỗ suy đồi, kiệt quệ. Nay các người đã vinh thân phì da rồi, các người còn tiếp tục đè đầu cưỡi cổ người dân. Tôi hỏi, các người có cảm thấy sung sướng không khi thấy nhân dân đau khổ? Các người và vợ con con các người có cảm thấy hạnh phúc trên đau khổ của người khác không? Các người có biết hạnh phúc là khi biết đem lại hạnh phúc cho người khác không ? Hãy tĩnh ngộ đi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  15. Có bài viết về ông Vua Mèo ở Lào Cai ông ta có một dinh thự giàu có và không hiểu tại sao ông ta lại bỏ vào Lâm Đông sinh sống năm 1950 thời điểm đang diễn ra cuộc cải cách ruộng đất ở Miền Bắc. http://www.zing.vn/news/xa-hoi/ngam-dinh-thu-cua-vua-mo-o-lao-cai/a103459.html . Tôi đoán chắc rằng vị sợ bị đấu tố nên ông vua mèo đó đã bỏ cả tài sản của mình để vào Nam.

    Trả lờiXóa
  16. Tôm Càng Hồ Tâylúc 17:23 7 tháng 4, 2012

    Kết luận theo lời của Cao bồi hay Con bò (CB):

    Viết không hết tội của cs VN, dù chẻ hết tre rừng,
    Rửa không sạch ác của cs VN, dù tát cạn nước bể!

    Trả lờiXóa
  17. Nói túm lại Hồ Chí Minh ( không viết hoa tức là sai văn phạm, chứ không phải tôn thờ ông nầy ) là tội đồ của dân tộc Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  18. đảngcộng sản rùng rú u mê phản quốc hại dân hại mình , hại nhân loạilúc 00:57 8 tháng 4, 2012

    Đảng cộn sản rừng rú KHÔNG XÉT XỬ THEO LUẬT PHÁP,
    vì đảng cộng sản rừng rú , u mê , nên dù thấy thực chứng Liên xô nghèo đói lạc hậu, thụt lùi,mất quyền làmngười nên tất cả toàn quân dân chuyển đổi chế độ sang dân chủ , giờ đảng rừng rú còn cứng đầu cứ tiếp tục ngoan cố rừng rú cộng sản là cùng nhau mê sản,gây tội ác thãm sát hại mình hại dám loạn tưởng hại dân hại nước bị toan dân quân nguyền rủa đời đời kiếp kiếp xét xử công minh khi toàn dân quân diệt được đầu bạch tuột cộng sản tàu gian ,đầu rắn cộng sản việt gian thì công an không bi cộng sản TÀU gian bắt cộngsản VIỆT gian phải bắt quân đội làm bia thịt bắt công an phải theo quân lịnh để đi bắt người yêu nước xuống đường bảo vệ tổ quốc để chống giặc Tàu ngoại xâm dưới âm mưu bán nước, che đậy bằng câu chính cộng sản gian đang bị nghe theo lời dụ dỗ của kẻ xấu là cộng sản Tàu mà lại dám nói tội mình đem vu oan cho người NGƯỜI YÊU NƯỚC CHÂN CHÍNH nghe theo kẻ xấu xúi giục để bắt công an bị gài vào thế mất đòan kết với dân đi bắt bớ , đánh đập , bỏ tù ,hãm hại người yêu nước , vì Tàu cộng luôn tìm mọi thủ đoạn để chia rẻ dân quân việt để cai trị cướp nước

    Khi thế giới nhân quyến khi giúp là để tiến bộ , không giúp các nước cộng sản , các nước độctaì để tiếp tuc sống để gây tội ác , cần chận dứng tội ác của lãnh đạo độc tài bằng vô hiệu hóa tuyên bố là người lãnh đạo viphạm đạo đức, mất chính nghĩa , cả thế giới nhânquyền không công nhận địa vị , chức vị ,quan hệ quốc tế , tiền bạc , quan trọng là không cấm vận làm khổ dân chúng cả nước . khi giúp trẻ em không nên giúp người giàu vì tiền đóng thuế của người dân nghèo đóng thuế đề cứu giúp trẻ em nghèo chứ không thể đem tiền người nghèo giúp gia đình giàu có dư nhiều khả năng tiền bạc như tỷ phú mà vì khong chọn đối tượng nghèo mà chi chung mọi trẻ em dưới 6 tuổi thì có nhiều ty phú triệu phú được hưởng từ tiền của người nghèo đóngthuế như vậy là vi phạm conglý , vi phạm luật pháp , trái đạo đức , mất nhân tâm , viện trợ cứu trợ thì chỉ cứu người đã có thực tế nghèo thật sự khi gia đình
    Chủ tịch nước ma đi tiếp tỉnh trưởng Van Nam
    Công an không bảo vệ đảng chỉ vì phải làm theo lịnh để lãnh lương và bi xập bẩy rủ nhau hối lộ sợ bi đảng cho đi tù , còn đảng thì không phải bảo vệ công an ,
    mà đảng lo sợ công an theo dân nên đảng không làm cho đúng luật cố tình khinh thường nhân dân cố xử sai luật để công an theo đảng, chư kể công an bị xập hai cái bẩy , cái bảy thừ nhất khuyến khich hối lộ đem về chia theo tỷ lệ cho cao trên cao nhất ngành công an , bẩy thứ hai là : đứa nào cứng đầu cứ đánh cho nó chết
    bẩy thứ ba: là nếu dân chủ thì công an bị mất việc mất chức
    SỰ THẬT MẤT LÒNG DÂN LÀ MẤT TẤT CẢ ,MẤT TỔ QUỐC LÀ MẤT TẤT CẢ
    Công an cũng biết hết biết rỏ giặc nội xâm theo giặc cướp nướcTàu cộng sản gian xỏa , đi cướp nước mà miệng nói nhưng chưa đến lúc thời cơ để thực hiện lòng yêu nước chống giặc cộng sản giannhóm Việt nội xâm và nhóm Taù ngọại xâm để giành lại độc lập tự chủ cho VIỆT NAM VÀ QUYỀN TỰ DO LÀM NGƯỜI CHO MÌNH CHO DÂN VÌ NGƯỜI VIỆT NAM AI CŨNG YÊU NƯỚC QUẬT CƯỜNG QUYẾT KHÔNG CHIU LÀM NÔ LỆ QUYẾT KHONG CHỊU ĐỂ MẤT NƯỚC ,VIỆT NAM NHẤT ĐỊNH THẮNG TÁU CỘNG GIAN

    Trả lờiXóa
  19. Đọc bài viết của LÊ NGUYÊN trong lòng buồn vô hạn.DÂN mình sao mà khổ thế;tại sao đảng csvn có thể làm những chuyên bất nhân như vậy?Tôi đem nỗi lòng u uất đó ra quán càfe;mấy người bạn hàng ngày thấy lạ liền hỏi lí do;tôi kể lại bai viết của LÊ NGUYÊN.
    Một ông bạn già là một nhà giáo quê ở NAM ĐỊNH ;là một đảng viên được điều vao Nam công tác sau 1975 nghe vậy nói :còn nhiều chuyện ghê rợ hơn nữa:năm cải cách ruộng đất lúc đó bạn tôi 8 tuổi ;thường ra xem nhửng buổi đấu tố;trong làng co 4 địa chủ ;mổi người bị trói hai tay và treo lên một cây mít;mỗi lần có người kể tội xong liền tháo dây cột cho rơi xuống đất;cứ thê tiếp tục;khi nào hết người luân tội liền cho đem ra chém đầu tại chỗ .ANH có ủng hộ những việc làm đó không?bạn tôi trả lời không-thế tại sao anh vào đảng?-chỉ vì con cái thôi.
    HIÊN NAY TRONG ĐẢNG CÓ NHIỀU NGƯỜI GIỐNG NHƯ ANH BẠN GIÀ CỦA TÔI.HÃY DŨNG CẢM NÓI RA SỰ THẠT VÀ ĐỨNG LÊN LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ BÁN NƯỚC CÔNG SẢN.

    Trả lờiXóa
  20. Những người VN mỗi khi chỉ trích ông Hồ Chí Minh thường bị những người còn có hảo cảm với ông cho rằng ông bị bọn người Việt "thất trận,lưu vong, phản động...etc gì gì đó" bịa đặt để bêu xấu "Người" vĩ đại, thần thánh của họ. Những người bênh vực cho ông HỒ còn cho rằng ông là một vĩ nhân, một danh nhân văn hoá thế giới (?), trong khi điều này là hoàn toàn do cs bịa đặt. Vậy thật ra ông Hồ có phải là 1 nhận vật đáng bị phê phán, thậm chỉ mạt sát hay không? Tôi đã tìm hiểu và phát hiện ra rằng, đối với người nước ngoài,VN ta ngoài ông Hồ Chí Minh sống mãi trong quần chúng ta,còn có ông Lê Duẩn, được vinh danh trên thê giới. Hai ông được vinh dự liệt vào hàng "HISTORY'S GREATEST MONSTERS", tạm dịch " những QUÁI VẬT LỪNG DANH NHẤT LỊCH SỬ". Thật vinh hạnh thay cho các cháu ngoan bác Hồ.Xin các bạn khi ra nước ngoài đừng mang bác Hồ, danh nhân văn hoá thế giới trong trí tưởng tượng của cs ra mà khoe với người nước ngoài nữa vì dân tộc VN đã đủ nở mặt, nở mày với rất nhiều gái điếm, osin, cô dâu hạng hai,lao động rẻ mạt người VN khắp châu Á rồi.
    Đây là link của trang mạng vinh danh Bác Hồ và đ/c Lê Duẩn (biet danh Ngu Xuẩn)là 1 trong những đồ tể vĩ đại nhất trong lịch sử đây
    http://www.filibustercartoons.com/monsters.htm
    Mọi người tự đánh giá mức độ chính xác trong sự phân hạng của website này, riêng tôi hoàn toàn đồng ý với sự bầu chọn của các vị độc giả người ngoại quốc này.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn