Mắc nghẹn giữa lòng thơ tháng 4 cho Văn Giang

Một đêm tối tăm rồi lại một đêm tăm tối nữa
Ai đã cố tình thổi âm u vào nơi u tối?
Phải rồi, đêm qua chính lũ chó săn đã hung hãn
Hiếp dâm cả những giọt ánh sáng cuối đường hầm
Văn Giang ứa đầy những ngụm bóng tối hờn căm
Cứ thắp lên... thắp lên và không để lụi tàn
Cho dẫu thế nào, đèn trời cũng sẽ có mắt

Đừng sợ, hãy bình tâm đốt sáng vòm trăng kia
Đã, đã ngời lên trong mắt anh, trong mắt chị, trong mắt em, trong mắt dân lành...
Chúng ta đã hơn một lần hẹn nhau cay đắng
Không chỉ ở Văn Giang hay ở cuối trường giang
Ở nơi nào khi sự chiếm lĩnh trở thành độc quyền

Đúng là một lũ chó đói mồi chỉ biết vờn trăng
Tiếng tru của chúng bốc mùi máu me bạo lực
Trời cũng bỗng tối sầm lại như những cánh đồng ma
Ngày mai, không phải chúng ta vẫn chờ một ngày nắng lên?

Tháng 4, dường như chúng ta vẫn còn cúi nhận trăm nỗi nắng tàn
Liệu chúng ta còn đứng đây đến bao giờ thơm ngát hoa sen
Lịch sử vẫn tiếp tục bày biện những món hổ lốn không nuốt được
Rồi mắc nghẹn cả đống xương cốt đồng bào
Cưỡng chế đi, cướp đất đi. Tận cùng của sự bức hiếp lẽ nào là cuộc đọ sức sấm sét
Súng ống, lựu đạn cay, dùi cui... những vết thù sao liền được da non
Quân đội, công an,.. không thể đánh cược lên số phận nhân dân
Bao giờ tuổi trẻ Việt Nam và lòng căm phẫn
Nguyện đem máu mình sống chết với đất đai
Tháng 4 khi không mà bỗng nhớ
Kể cả những điều không muốn nhớ.




2 Nhận xét

  1. Tháng 4/1975, quân giải phóng tiến vào Sài gòn, chiến thắng, chiến thắng! Âm vang đó hàng năm vang lên, cứ vọng mãi cho đến 37 năm sau, 4/2012, quân đội, công an nhân dân tiến thẳng về Văn Giang, Hưng Yên. Đoàn quân hơn 3000 chiến sỹ, với trang bị vũ khí chống bạo động trong tay, hùng hổ tràn vào 72 ha đất, nhổ gốc, trốc rễ những cây hoa màu, cây cảnh, hoa trái.. tài sản của nông dân, và hát vang khúc khải hoàn: Chiến thắng Văn Giang, thay cho chiến thắng miền nam năm xưa. Chúng tôi cũng như bao đồng đội năm xưa ấy (có cả những người con của nông dân Văn Giang), đâu có ngờ lại có ngày thế hệ chiến sỹ con cháu mình lại chĩa nòng súng vào bà con nông dân mình. Người chiến sỹ quân đội và công an nào cũng đã trang trọng tuyên thệ trước quốc kỳ với những lời thề thiêng liêng. Đó là nguyện chiến đấu và hy sinh để bảo vệ nhân dân, bảo vệ Tổ quốc.Tại sao những chiến sỹ hôm nay ở Văn Giang lại phản lại lời thề của mình, vì cái gì, vì ai? Hãy thức tỉnh lương tâm trách nhiệm và lý trí để viên đạn bay ra khỏi nòng trúng đích và không uổng tiền của và lòng tin của nhân dân. Quân trang, quân dụng, vũ khí khí tài, lương thực phẩm, tiền lương, phụ cấp hàng tháng của quân đội, công an từ đâu mà có, nếu không phải từ mồ hôi, lao động và tiền thuế Nhân dân, trong đó có cả những người nông dân Văn Giang đóng góp? Hãy nhớ điều này, nó là đạo lý của con người " ăn quả nhớ người trồng cây". Quân đội là của nhân dân, từ nhân /nông dân mà ra.

    Trả lờiXóa
  2. Dưới sự chỉ đạo sáng suốt của đồng chí bí thư tỉnh ủy Hưng Yên;lực lượng cưởng chế gồm: CA; CSCĐ và dân quân tự vệ đã đè bẹp sức kháng cự của đám nông dân nổi loạn ở Văn Giang,cuộc tiến công để đẩy lùi đám nông dân nổi loạn chưa hề có trong giáo án;đẹp hơn cuộc tấn công vào căn cứ Buôn Ma Thuột.Đây là chiến công đầu của đồng chí BÍ thư Tỉnh Ủy Hưng Yên dâng lên Đảng mừng ngày giải phóng Miền Nam thống nhứt đất nước!

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn