Thành công của Miến Điện mang lại hy vọng

LS Nguyễn Văn Đài (BBC)- Cuộc bầu cử bổ sung tự do, công bằng và có sự tham gia của 17 đảng phái chính trị ở Miến Điện vào ngày 1/4/2012 vừa qua không chỉ đi vào lịch sử của Miến Điện mà sẽ đi vào lịch sử của khu vực Asean và thế giới.

Bà Aung San Suu Kyi đã phát biểu sau khi thắng cử: “ Đây là chiến thắng của nhân dân…” và “Chúng tôi hy vọng đây là khởi đầu của một kỷ nguyên mới”.

Cộng đồng quốc tế đã đánh giá rất cao cuộc bầu cử này đồng thời còn đánh giá tích cực toàn bộ tiến trình dân chủ hóa đang diễn ra mạnh mẽ tại Miến Điện. Họ coi đó là khuôn mẫu để cho các chế độ độc tài và độc đảng khác còn lại trên thế giới học tập.

Những sự hy sinh và nỗ lực đấu tranh cho tự do dân chủ của nhân dân Miến Điện trải qua nhiều thập kỷ đã được đền đáp xứng đáng. Những ngày tới đây, chắc chắn Hoa Kỳ và EU sẽ tiếp tục nới lỏng và tiến tới xóa bỏ hoàn toàn cấm vận chống tập đoàn quân nhân Miến Điện trong nhiều thập kỷ qua.

Điều này sẽ đưa Miến Điện hội nhập một cách toàn diện trong cộng đồng Asean và thế giới.



Con đường phát triển

Chính phủ của đảng Đoàn kết và Phát triển Liên bang (USDP) cầm quyền và các đảng phái chính trị khác cùng toàn thể nhân dân Miến Điện đã lựa chọn con đường dân chủ hóa, xây dựng chế độ xã hội dân chủ đa đảng làm nền tảng vững chắc cho sự ổn định và phát triển phồn thịnh của đất nước.
"Chỉ có những nước xây dựng chế độ xã hội dân chủ đa đảng, thì những nước đó mới thực sự có xã hội ổn định, kinh tế phát triển, đời sống nhân dân được ấm no."
LS Nguyễn Văn Đài
Sự lựa chọn khôn ngoan này không những đem lại lợi ích cho các thế hê người Miến Điện hôm nay mà còn cho các thế hệ tương lai.

Chúng ta cùng nhìn rộng ra các nước trong khu vực châu Á, chỉ có những nước xây dựng chế độ xã hội dân chủ đa đảng, thì những nước đó mới thực sự có xã hội ổn định, kinh tế phát triển, đời sống nhân dân được ấm no: Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, Thái Lan,…

Trong khu vực châu Á, lịch sử đã cho thấy có nhiều nước từng chuyển đổi từ chế độc tài quân sự, chế độ độc đảng sang chế độ dân chủ đa đảng. Tiêu biểu đó tiêu biểu trong số đó là Đài Loan.

Sau năm 1949, Quốc dân đảng, đứng đầu là cố Tổng thống Tưởng Giới Thạch đã xây dựng và duy trì chế độ độc đảng tại Đài Loan suốt nhiều thập kỷ.

Cho đến giữa thập niên 80 của thế kỷ 20, khi đó kinh tế Đài Loan đang phát triển, trong xã hội nổi lên một từng lớp trung lưu vững vàng, những người dân có học thức mong muốn được tham gia nhiều hơn về chính trị.

Lúc này xã hội Đài Loan đã đủ trưởng thành để gánh thêm trách nhiệm trong nền chính trị mang tính dân chủ.

Vào năm 1986, mặc dù lệnh cấm đảng phái chính trị mới chưa được bãi bỏ, nhưng rất nhiều người dân Đài Loan đã thành lập lên những tổ chức chính trị đối lập. Rất nhiều người đã bị sách nhiễu, bắt giữ và tù đày. Nhưng người dân Đài Loan vẫn quyết tâm thực hiện ý nguyện của họ về một xã hội dân chủ.

Một trong những đảng mà sau này đã giành thắng lợi trong cuộc bầu cử Tổng thống là Đảng Dân tiến do ông Trần Thủy Biển đứng đầu.

Cố Tổng thống Đài Loan, ông Tưởng Kinh Quốc, và cũng là lãnh đạo của Quốc dân đảng lúc đó, đã khởi xướng tiến trình cải cách chính trị không phải do áp lực mà do tác dụng của sự tiến bộ xã hội.

Nhân dân Đài Loan và Quốc dân đảng đã thành công trong việc xây dựng và nuôi dưỡng nền chính trị dân chủ đa đảng trong hòa bình. Kết quả đất nước Đài Loan ngày nay kinh tế phát triển, nền chính trị dân chủ ổn định, cuộc sống của người dân được tự do và sung túc.

Hy vọng cho Việt Nam?

Việc chuyển đổi từ chế độc đảng sang chế độ dân chủ đa đảng tại Đài Loan trước đây và sự chuyển đổi từ chế độ độc tài quân sự sang chế độ dân chủ đa đảng của Miến Điện hôm nay có điểm trùng hợp là: ngoài nỗ lực đấu tranh của nhân dân, sự ủng hộ và vận động của cộng đồng quốc tế, thì đảng cầm quyền đã chủ động lãnh đạo và dẫn dắt nhân dân trong tiến trình dân chủ hóa.

Do vậy việc chuyển đổi thể chế chính trị ở những nước này đã diễn ra trong hòa bình, phi bạo lực.

Cuộc bầu cử bổ sung tại Miến Điện được nhiều khen ngợi

Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, khi còn là Chủ tịch Quốc hội, trong chuyến thăm Ấn Độ năm 2010 đã trả lời phỏng vấn báo Express của nước chủ nhà.

Ông nói: "Ở Việt Nam chưa thấy sự cần thiết khách quan phải có chế độ đa đảng, ít nhất là cho đến bây giờ”.

Câu trả lời của ông Nguyễn Phú Trọng phần nào đã đúng.

Bởi khi sống dưới chế độ độc đảng toàn trị, mọi ý kiến phản biện về chính trị đều bị qui là phản động, bị đàn áp, sách nhiễu, bắt bớ, tù đày thì mong muốn, khát khao về một xã hội dân chủ của mọi người dân chỉ để trong lòng, rất ít người dám bày tỏ và tranh luận với những người xung quanh để đi đến những đòi hỏi về dân chủ trong xã hội.

Như vậy thì làm sao đảng Cộng sản biết mà đáp ứng?

Do đó, mọi người dân cần phải chiến thắng sự sợ hãi, dũng cảm bày tỏ và đòi hỏi về một xã hội dân chủ đa đảng để điều đó trở thành một sự cần thiết khách quan trong xã hội.

Rất nhiều người hỏi tôi là khi nào Việt Nam có dân chủ?

Tôi nói với họ rằng nếu hôm nay, tất cả công dân Việt Nam mong muốn có dân chủ, cùng nhau thực thi quyền chính trị của mình trong Hiến pháp, cùng nhau bày tỏ quan điểm của mình và cùng nhau đòi hỏi thì đảng Cộng sản Việt Nam sẽ lắng nghe và ngay ngày mai họ sẽ đáp ứng nguyện vọng của chúng ta.

Đất nước Việt Nam của chúng ta sẽ có tự do, dân chủ.

Còn tất cả chúng ta đều mong muốn, đều khát khao nhưng không có ai dám bày tỏ, đòi hỏi hoặc có rất ít người bày tỏ, đòi hỏi thì sẽ không bao giờ có dân chủ.

Đến từ nhận thức

Tiến trình dân chủ phải đến từ nhận thức của đảng cầm quyền và mọi người dân. Tất cả chúng ta đều cần phải nhận thức và tin tưởng sâu sắc rằng một xã hội càng dân chủ, tự do và cởi mở bao nhiêu thì sự tiến bộ và phát triển sẽ càng nhanh chóng và xã hội sẽ càng ổn định và thịnh vượng bấy nhiêu.

Khi đã có nhận thức đúng đắn về dân chủ, mọi người dân cần phải tự do trao đổi ý kiến, quan điểm của mình trong xã hội.
"Đảng Cộng sản Việt Nam hãy giữ gìn quyền lãnh đạo đất nước của mình bằng đạo đức, tài năng, uy tín, bằng sự yêu mến và tín nhiệm của nhân dân. Đừng giữ gìn quyền lãnh đạo của mình bằng quân đội, cảnh sát, an ninh và nhà tù. "
LS Nguyễn Văn Đài
Trao đổi, thảo luận với nhau về chính trị, về đa nguyên, đa đảng là điểm khởi đầu cho sự thay đổi.

Việc trao đổi ý kiến, quan điểm và những đòi hỏi về đa nguyên đa đảng không phải là tội lỗi và cũng không vi phạm pháp luật. Đó là quyền con người về chính trị của công dân Việt Nam.

Kinh nghiệm từ lịch sử của các nước dân chủ văn minh cho thấy: độc lập, tự do, dân chủ, nhân quyền không bao giờ tự nhiên mà có được.

Những kinh nghiệm của nhân dân Đài Loan trước đây và nhân dân Miến Điện ngày hôm nay sẽ giúp và khích lệ mọi công dân Việt Nam có trách nhiệm trong tiến trình dân chủ hóa đất nước.

Những kinh nghiệm của Quốc dân đảng tại Đài Loan và của đảng Đoàn kết và Phát triển liên bang(USDP) cầm quyền tại Miến Điện sẽ giúp ích và khích lệ đảng Cộng sản Việt Nam trong việc chủ động thực hiện tiến trình dân chủ hóa tại Việt Nam.

Nhân dân mong rằng đảng Cộng sản Việt Nam hãy giữ gìn quyền lãnh đạo đất nước của mình bằng đạo đức, tài năng, uy tín, bằng sự yêu mến và tín nhiệm của nhân dân. Đừng giữ gìn quyền lãnh đạo của mình bằng quân đội, cảnh sát, an ninh và nhà tù.

Những thế hệ đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam trước đây đã không sợ hãi trước bom đạn và đã chiến thắng các cường quốc quân sự trên thế giới. Không lẽ nào những thế hệ đảng viên đảng Cộng sản ngày hôm nay lại lo lắng và run sợ trước những người đồng bào của mình khi họ sử dụng các quyền con người về chính trị đã được qui định trong Hiến pháp?

Đảng Cộng sản Việt Nam đã thành công trong việc giữ độc quyền lãnh đạo đất trong hơn nửa thế kỷ. Nay đảng Cộng sản Việt Nam dám tiến hành dân chủ hóa đất nước và chia sẻ quyền lực vì lợi ích to lớn của dân tộc thì đó mới thực sự là một Đảng anh hùng.

LS Nguyễn Văn Đài


Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một luật sư bất đồng chính kiến đang sống tại Hà Nội.

18 Nhận xét

  1. Chúc mừng đất nước và nhân dân Miến điện - một đất nước có hồng phúc đã đến được với dân chủ mà không phải nồi da nấu thịt.

    Nước mình có được hồng phúc ấy không nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là Cáo Thoái Vịlúc 12:21 8 tháng 4, 2012

      Chớ vội Chúc với Mừng!?Sự thay đổi theo thể chế DC ở MĐ có phải là động thái"cờ bí dí chốt"của CQQN Miến hoặc CSTQ???-khi thấy TBMỹ quay lại,với làn sóng Dân Chủ ở Thế giới từ CM Hoa lài,Mua xuân À rập...,cơn"khát dầu"của csTQ haycòn"đánh lạc hướng xoa dịu"TBMỹ và Đồng minh để"lấp liếm trên Hồ Sơ Bi/đông mà vẫn được trục lợi"béo cò" khi HK-EU"dỡ bỏ câm vận!?-Chớ tin CSTàu vội trừ phi CQQN Miến thả hết Tù nhân Chánh trị mà thôi!?Còn csVN đang"rung sợ"trước"thế lực mạnh như trẻ tre"của csTQ nên coi DC và NQ như ở Miến chỉ là thứ yếu mà thôi!?

      Xóa
  2. Tôi cũng là người sống trong nước, tôi cũng muốn được cất tiếng nói của mình:
    - Tôi ủng hộ quan điểm và lập trường của Ls Nguyễn văn Đài.
    - Tôi ủng hộ quan điểm và lập trường của LM Lý, của CHH Vũ, Điếu Cày và rất nhiều những nhà tranh đấu cho nhân quyền và tự do dân chủ khác.
    - Tôi mong muốn gia nhập để trở thành thành viên của khối 8406.
    - Tôi muốn tham gia mọi mặt trận để đấu tranh tiêu diệt đảng CS bán nước hại dân.

    Trả lờiXóa
  3. Tôi cũng là người muốn được cất tiếng nói của mình:
    - Tôi ủng hộ quan điểm và lập trường của Ls Nguyễn văn Đài.
    - Tôi ủng hộ quan điểm và lập trường của LM Lý, của CHH Vũ, Điếu Cày và rất nhiều những nhà tranh đấu cho nhân quyền và tự do dân chủ khác.
    - Tôi mong muốn gia nhập để trở thành thành viên của khối 8406.
    - Tôi muốn tham gia mọi mặt trận để đấu tranh tiêu diệt điều 4 hiến phá, mà ở đó, quy định độc quyền, với quan điểm chuyên chính vô sản, đứng trên luật pháp của đảng cộng sản Việt nam.

    Trả lờiXóa
  4. Góp ý với ông Là Cáo Thoái Vị,: Có còn hơn không. Như thế đã là tốt rồi. Do đó chúng ta cần tạo áp lực nữa để có được quyền tự do dân chủ thực sự.

    Ít nhất người dân Miến Điện cũng có nhiều cơ hội hơn chúng ta hiện giờ.

    Trả lờiXóa
  5. Ở VN, phải hy sinh trước khi hy vọng

    Trả lờiXóa
  6. Cu Ba bỏ gác. VN đang qua để chấn chỉnh

    Trả lờiXóa
  7. Lời của Trọng Lú nói "Ở Việt Nam chưa thấy sự cần thiết khách quan phải có chế độ đa đảng, ít nhất là cho đến bây giờ”. Có nghĩa là Lú cũng biết là đa đảng tốt hơn độc đảng, nhưng hiện nay dân Việt Nam còn có thể đàn áp được (!?) và bản chất "Chó già giữ xương" của đảng vẫn còn in đậm nuối tiếc trong đảng. Điều này nói lên sự độc tàn vô cảm của đảng trước nhân dân, Sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi, đó là bản chất không thay đổi của đảng. Hơn lúc nào hết, nhân dân phải có kế sách để gây áp lực thì mới mong có dân chủ!!!

    Trả lờiXóa
  8. Mặc cho đảng CSVN muốn nói gì thì nói. Mọi người dân hãy hỏi đảng CSVN ai đã bầu cho các ông độc quyền lãnh đạo đất nước ? yêu cầu đảng CSVN thực hiện bầu cử bình đẳng tự do, thả hết tù chính trị. Công chức cán bộ là người được trả lương do người dân nộp thuế, có nhiệm vụ điều hành xã hội theo ý muốn của người dân, chứ không phải ý muốn của đảng. Lực lượng quân đội, công an là công cụ bảo vệ Đất Nước, chống ngoại xâm và bảo vệ trị an, trung thành với Tổ Quốc, không phục vụ cho bất cứ một đảng nào, nhất là đảng độc quyền lãnh đạo. Hệ thống Tòa án phải tuyệt đối độc lập, xử án nghiêm minh bình đẳng đối với mọi thành viên trong cộng đồng Quốc Gia không phân biệt thành phần giai cấp, ý thức chính trị, Tôn Giáo, sắc tộc.
    Đa Nguyên, đa đảng, Tự Do báo chí là điều cần thiết trước tiên để phá vỡ bức màn bưng bít thông tin một chiều.

    Trả lờiXóa
  9. Hy vọng VN là điểm đến du lịch của thế giới. Họ đến để xem dân chúng trong xã hội độc đảng như thế nào, có khác với xã hội đa đảng hay không!
    lúc đó kích thích tò mò của du khách! tha hồ hốt bạc!
    độc quyền muôn năm!

    Trả lờiXóa
  10. (4) kẻ mang tên Hùng Dũng Sang Trọng. (4) kẻ cùng có bốn cái cổ để gác (4) trái banh da lên đó, người ta gọi là cái đầu. Nhưng thật ra không bằng một chiếc ghế ngồi của bà Aung San Suu Kyi. Vì chiếc ghế bá ấy ngồi lên suốt bao năm qua, là để chiến đấu giành tụ do cho dân tộc. Còn (4) kẻ kia, chúng dùng (4) trái banh da, để làm trò xằng bậy, bán nước, Hán gian của dân tộc.

    (4) kẻ Hùng Dũng Sang Trọng, nên sang Mianma, xin bà Aung San Suu Kyi cho làm kẻ nô bộc , phục vụ,hầu hạ, chắc sẽ được giáo huấn để biết thế nào là dân chủ, thế nào là vì dân vì nước.

    Trả lờiXóa
  11. người khắp nơilúc 01:52 9 tháng 4, 2012

    Độc đảng cai trị là ao tù nước đọng, đày dơ bẩn, môi trường của 'ký sinh trùng' gây độc hại sức khoẻ cho người dân và quốc gia.
    Đa đảng là giòng sông luân lưu mang phù sa mới để bồi đắp, tạo sinh khí mới cho thế hệ lảnh đạo phục vụ đất nước tốt hơn.
    Các đảng phái, các ứng cử viên phải ở vị thế tranh đua từ nhân sự đến sách lược làm sao cho hiệu quả hơn, trong sạch hơn, để được người dân tiếp tục tín nhiệm.
    Người dân sẻ có quyền lựa chọn củng như thay đổi vị đại biểu của mình qua lá phiếu và nhiệm kỳ, đây là điểm son của xả hội dân chủ.

    Trả lờiXóa
  12. dân Việt bất khuấtlúc 02:32 9 tháng 4, 2012

    Giới lảnh đạo độc tài độc đảng hảy sớm thức tỉnh, đừng ngoan cố sẻ tạo thêm nghiệp ác.
    Sắc máu như CSTQ bây giờ còn biết sợ cách mạng hoa nhài, mùa xuân Ả rập...qua lời kêu gọi cải tổ chính trị mới đây của Ôn gia Bảo.
    VN không to lớn kịch cợm như TQ nên dể dàng xoay chuyển, hảy mạnh dạn thay đổi, nắm tay bạn hửu từ khắp năm châu đang chìa ra giúp đở, như Miến Điện đang nhận được sự hổ trợ từ khắp nơi trong đó có VN.

    Trả lờiXóa
  13. Quê Hương Ngạo Nghễlúc 03:21 9 tháng 4, 2012

    Sau khi đọc xong bài viết của ls Nguyễn Văn Đài tôi xin được phép đóng góp với tác giả về vài điểm có lẽ cần được minh xać rõ ràng .
    Tác giả viết : " Ô nói: "Ở Việt Nam chưa thấy sự cần thiết khách quan phải có chế độ đa đảng, ít nhất là cho đến bây giờ”. Câu trả lời của ông Nguyễn Phú Trọng phần nào đã đúng. Bởi khi sống dưới chế độ độc đảng toàn trị, mọi ý kiến phản biện về chính trị đều bị qui là phản động, bị đàn áp, sách nhiễu, bắt bớ, tù đày thì mong muốn, khát khao về một xã hội dân chủ của mọi người dân chỉ để trong lòng, rất ít người dám bày tỏ và tranh luận với những người xung quanh để đi đến những đòi hỏi về dân chủ trong xã hội. Như vậy thì làm sao đảng Cộng sản biết mà đáp ứng? "
    82 Năm trước 1930 hồ và một số đảng viên cao cấp thành lập đảng cộng sản .
    82 Năm là một thời gian dài nếu so sánh với dòng tiến hoá không ngừng của loài người cũng như các quốc gia khác . Điển hình Hoa Kỳ được thành lập chỉ hơn 2 thế kỷ trước và mau chóng trở thành điểm thu hút của những sắc dân khác khắp thế giới , không phaỉ đơn giản vì phồn vinh mà chính yếu là những giá trị nhân bản đáng suy ngẫm . 82 Năm là một thời gian của xấp xỉ 4 thế hệ . Qua suốt quãng đường thời gian đấy hồ và đảng thay vì đẩy dân tộc và đất nước vào con đường nhân aí , dân chủ , độc lập ; Nhưng như lịch sử đã chứng minh hồ và đảng đã không làm thế . Hồ và đảng đả vác súng đạn của Tàu , Liên Xô , cộng sản quốc tế về thi hành chính sách vũ trang đánh Nhật , Pháp , Mỹ để cuối cùng Việt Nam lệ thuộc hoàn toàn vào ngoại bang trước là Liên Xô và nay là Tàu . Sự lệ thuộc này không chỉ dừng laị ở những yếu tố kinh tế , chính trị mà nguy haị hơn là lệ thuộc vào văn hoá . Và điêù nay đang dẫn đến nguy cơ Việt Nam bị biến mất khỏi bản đồ thế giới .
    Câu hỏi đặt ra là đã có bao giờ dân tộc Việt Nam gióng lên tiếng nói khao khát về một xả hội dân chủ trong suốt 82 năm qua hay đợi tới bây giờ mới có một số tiếng nói của một số các nhà vận động dân chủ ??

    Trả lờiXóa
  14. Quê Hương Ngạo Nghễlúc 04:02 9 tháng 4, 2012

    Tiếp Theo ...
    Tôi cho rằng các tiếng nói vận động và khao khát dân chủ cho Việt Nam đã được gióng lên từ rất lâu trước khi đảng chiếm được cả đất nước vào ngày 30/04/75 và tiếp tục cho đến thời điểm hiện tại . Cụ thể qúôc hội đầu tiên nhiệm kỳ 1946-1960 trong đó có 70 ghế dành cho Việt Nam Quốc Dân Đảng và Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội nhờ tư thế của 2 đảng phái trên trong chính trường và trong lòng dân . Sự có mặt của 2 đảng phái trên trong quốc hội đầu tiên là tiếng nói của người Việt Nam yêu nước không cộng sản gióng lên để giành dân chủ cho họ nói riêng và cả nước nói chung đấy chứ ??? Nhưng các đaị biểu quốc hội không cộng sản nói trên mau chóng bị hồ và đảng cho đi mò tôm hay bị giam giữ và hành hạ tinh thần và thể chất cho đến cuối đời , cụ thể trường hợp của cụ Vủ hồng Khanh , một đảng viên của VNQDĐ , từng giữ chức bộ trưởng quốc phòng trong chánh phủ liên hiệp . Tác giả bài viết có thể tìm thâý vô số những trường hợp như cụ Vũ hôǹg Khanh và vô số những cơ hội mà người dân Việt Nam ở mọi tầng lớp gióng lên tiếng nói dân chủ cho Việt Nam nhưng đã bị đảng thay vì lắng nghe , đã trả lời bằng họng súng và nhà tù trong suốt thời gian đảng làm " ông chủ " trên chính trường Việt Nam ....
    Thế nên kết luận đảng không có cơ hội để lắng nghe tiếng nói vận động và khao khát cho một Việt Nam dân chủ không đứng vững trước những dữ kiện thật trong lic̣h sử cho tới thời điểm đương đại . Hồ và đảng biết đấy chứ . Sau khi hồ chết đi thì đảng vẩn biết đấy chứ .
    Taị sao đảng không lắng nghe và đáp ứng nguyện vọng dân chủ của người dân ???
    Có rất nhiều câu nói nổi tiếng của các cựu đảng viên như Yeltsin , Gorbachev về bản chất của cộng sản . Thiết nghĩ không cần lập laị trong phạm vi comment . Nhưng những bản chất độc tài , tham lam , khát maú , xài sinh mạng của ngươi dân như bạc giả , bán nước ... traỉ dài từ hồ tới các lãnh tụ cộng sản sau này như Mạnh , Dũng , Triết , Trọng , Sang .... là vật cản từ bản chất của đảng cộng sản khiến chúng mất hẳn khả năng lắng nghe bất kỳ một tiếng nói nào có nguy haị cho sự tồn tại của chúng .

    Trả lờiXóa
  15. Quê Hương Ngạo Nghễlúc 05:12 9 tháng 4, 2012

    Tác giả viết : " Những thế hệ đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam trước đây đã không sợ hãi trước bom đạn và đã chiến thắng các cường quốc quân sự trên thế giới "
    Tôi không nghĩ các thế hệ đảng viên thế hệ trước đây hy sinh tuổi trẻ và cả tính mạng cho cộng sản đặc biệt trong thời gian chiến tranh Việt Nam lần thứ 1 giữa Việt Nam và Pháp vì 2 chữ cộng sản . Họ hy sinh tuổi trẻ và tính mạng cho độc lập , tự do của Việt Nam dù hồ và đảng có khoác cho họ cái aó cộng sản hay không . Thế hệ của họ đại đa số có biết cộng sản là caí gì ngoài hình ảnh của mâý anh đâù hói và râu xồm đâu ở tận đâu đâu ??? Rất tiếc tình yêu quê hương của họ đã bị hồ và đảng lợi dụng cho mục tiêu xây dựng thời đai đồ lưu manh và đồ đểu .
    Cũng cần nói thêm caí " chiến thắng " quân sự mà tác giả đề cập trên kia đả phaỉ trả bằng 2 cuộc chiến với hơn 6 triệu cai chết của người Việt Nam và một đất nước bị tàn phá khủng khiếp không những về mặt môi trường ; vật chất ; của caỉ mà quan trọng hơn là sự tàn phá tinh thần dân tộc , chia rẽ đ̣ia phương mà bằng chứng là chế độ công dân hạng 1 miền Bắc và hạng 2 phía sau vỹ tuyến 17 . Trong khi đó , đừng nhìn đâu xa , những quốc gia Á châu như Ân Đô , Pakistan , Philippines không cần đến vũ khí Tàu , Nga đả giành được độc lập mau hơn và tốn rất it́ hay không tốn xương maú . Câu chuyện của quốc vương Thaí nói với đaị sứ của nước Việt Nam cộng sản sau 1975 " Quốc gia chúng tôi cũng rất tự hoà vì chẳng phaỉ đánh một đế quốc nào cả " cũng là điều mà tác giả và tất cả chúng ta nên suy ngẫm .
    Trân Trọng

    Trả lờiXóa
  16. Quê Hương Ngạo Nghễlúc 07:20 9 tháng 4, 2012

    Sao comment của tôi biến đi hết trơn rồi ????

    Trả lờiXóa
  17. Công An Thăng Longlúc 07:40 9 tháng 4, 2012

    Rất đồng ý với tác giả. Đảng CSVN cũng cần một lý do để thay đổi thể chế. Đó là sự đòi hỏi của đa số người dân. Nếu đa số người dân không có nhu cầu thì thay đổi làm gì. Đa số lãnh đạo của đảng CSVN cũng đã từng tù tội khi đối kháng với chế độ thời họ còn trẻ. Họ cũng phải trải qua rất nhiều đấu tranh để được cầm quyền. Ngày nay, số người đấu tranh cho dân chủ quá ít để có thể lập nên một đảng đối lập. Nếu ngày mai VN cho đa đảng, liệu đảng đối lập có đủ khả năng và kinh nghiệm để lèo lái đất nước không? Hay cũng vẫn tiếp tục trình trạng tham nhũng hối lộ như hiện nay. Đa đảng chẳng qua là để phân chia tài sản quốc gia cho các khác biệt của các tầng lớp xã hội. Có đảng sẽ ưu tiên cho người nghèo, có đảng sẽ ưu tiên cho tầng lớp thượng lưu..v..v..Một ông bộ trưởng tham nhũng hay quan quyền của đảng CS, nếu là đảng viên của 1 đảng đương quyền trong 1 chế độ dân chủ, cũng sẽ tiếp tục tham nhũng và quan quyền. Tâm lý của đa số người dân là họ thấy sẽ chẳng có gì thay đổi nếu đa đảng cho nên họ thấy không có nhu cầu mặc dầu dân chủ là điều họ mong ước. Không phải đa số thanh niên VN là hèn và sợ tù tội, nhưng họ cần nhìn thấy một người lãnh đạo mà họ yêu mến và kính nể. Hiện nay ta không có người đó. Ta có Trần Huỳnh Duy Thức là điểm sáng nhưng ông Thức chưa tỏa ra được cái lôi cuốn của người lãnh đạo và chưa có kinh nghiệm của một chính trị gia. Lẽ ra ông chưa nên lộ diện mà phải gây thanh thế ngầm để phổ biến cách điều hành quốc gia của ông...Chỉ cho đến khi ta tìm được người lãnh đạo của đảng đối lập với đầy đủ tính cách của một người lãnh đạo, thì ĐCSVN vẫn sẽ duy trì chế độ độc đảng cho người dân VN.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn