Thùy Linh - Mấy hôm nay quá nhiều những ồn ào phi nhân đang xảy ra khiến ai biết nghĩ đều thấy buốt nhói: những người nông dân bị mất đất hết sức bất công ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Cần Thơ; những tham nhũng của quan chức khi bị khởi tố thì bỏ trốn; những thua lỗ ở các DNNN lên đến hàng ngàn tỷ, tỷ đồng bằng tiền thuế của dân, tiền vay nước ngoài mà người lãnh đạo vẫn bình yên vô sự; những phát ngôn vô trách nhiệm, trốn tránh trách nhiệm cũng của giới quan chức cao cấp… Nhưng chỉ cần một hành động bé nhỏ của một học trò nhỏ bé ở đất nước xa chúng ta nửa ngày mặt trời lên, dường như rọi vào sự tuyệt vọng, bi quan trong lòng người bây giờ. Hoá ra cuộc đời vẫn còn những điểm sáng lung linh. Cô bé thắp lên ngọn nến lung linh đó có tên là Diane Tran. Cô mang dòng máu Việt. Cô được dạy dỗ bởi nền văn hóa, giáo dục không định hướng để tạo ra những bánh vẽ về xứ thiên đường chưa bao giờ có thật và không biết bao giờ mới là sự thật. Cô được dạy dỗ về ý thức bổn phận của một con người có nhân cách.
Cha mẹ cô không đủ tình yêu, không đủ bổn phận làm cha mẹ để lo cho con cái mình. Họ chia tay nhau, cô bé ở với cha. Vì nghèo (hay vì lý do nào khác?), cha cô cũng không thể lo cho con cái nên cô phải đi làm thêm có tiền phụ cho anh trai và đứa em yên tâm học. Cô cúp cua, chạy việc cho hai nơi, có khi làm thâu đêm, trở về nhà làm bài tập đến tận 7 giờ sáng, quá mệt mỏi nên học hành bê trễ… Cô có ý thức việc làm của mình không? Chắc chắn là có. Vì thế cô cố gắng bù đắp bằng việc học thật giỏi. Và cô luôn đứng top đầu trong lớp, nhận điểm A cho các môn học. Nhưng cuộc sống của cô và anh em cô không chỉ có học mà họ cần phải sống. Họ cần tiền. Nếu tình yêu của cha mẹ cô không đủ lớn để làm tròn bổn phận cho con cái, thì tình yêu của cô bé đủ lớn để cô chấp nhận hy sinh một phần bổn phận học trò vì người thân. Bổn phận của cô là phải học. Bổn phận này đã trở thành luật ghi trong luật pháp của bang nơi cô sinh sống. Vì cô bỏ học nhiều hơn số buổi theo qui định nên cô bị toà án gọi ra chất vấn và kết án giam 24 giờ, phạt 100$. Cô bé đã khóc giữa toà án. Giọt nước mắt đau khổ và chấp nhận vì đã không làm tròn bổn phận của mình.
Cả nước Mỹ xôn xao về sự kiện này. Cộng đồng người Việt ở Mỹ kí tên thỉnh nguyện thư đề nghị xem xét lại vụ án của Diane. Tình yêu của con người đủ lớn để thấu hiểu hoàn cảnh cô bé đang phải gánh chịu. Vì họ hiểu, ý thức trách nhiệm xã hội và thực thi nghĩa vụ con người đó chính là bản chất của con người nhân cách. Dù nghỉ học, Diane vẫn cố gắng làm tốt trách nhiệm học tập với thành tích cao. Và với nghĩa vụ làm con, làm em, làm chị trong gia đình, cô đã dâng hiến tình yêu, nỗ lực của mình. Không phải lúc nào các bổn phận cũng hài hoà được với nhau, vì một xã hội dù tiến bộ đến đâu thì không thể có thứ công lý tuyệt đối. Diane có thể vi phạm trách nhiệm học trò, nhưng với nghĩa vụ con người, cô đã hoàn thành xuất sắc.
Toà án, dù đã kết án nhưng vẫn lắng nghe dư luận dành tình yêu cho Diane, cả lời đề nghị tha thiết xem xét lại bản án, nên cuối cùng cũng thấu hiểu hoàn cảnh của Diane để xoá bản án cho cô. Toà án đã làm tròn bổn phận của họ, kể cả khi kết án hay xóa án. Diane đã nở nụ cười. Nụ cười của em thật đẹp. Trong lý lịch của em sẽ không có tiền án bỏ học. Một lý lịch trong sạch như bất cứ cô cậu học trò ngoan nào. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đời người, Diane đã trải qua cung bậc của rất nhiều cảm xúc: làm tròn bổn phận với người thân, kẻ vi phạm bổn phận học trò, người vừa được tha bổng vì phạm pháp…Và, Diane đã thực hiện một hành vi cao thượng sau khi vụ án khép lại: từ chối số tiền gần 100.000$ mà mọi người quyên góp, giúp em vượt qua khó khăn với suy nghĩ: “nhiều người còn khó khăn hơn em”. Và, cuối cùng em đã làm tròn bổn phận của một nhân cách lớn, mạnh mẽ. Như câu nói của triết gia Kant: “Chúng ta không đến với thế gian để tìm hạnh phúc, chúng ta đến để làm bổn phận”. Diễn giải câu nói này, nhà văn hàng đầu Libya Ibrahim Al-Koni viết như sau: “Nếu như chỉ tìm hạnh phúc mà không hoàn tất bổn phận là điều khốn nạn, vậy thì hy sinh hạnh phúc để chu toàn bổn phận của mình là cực điểm hạnh phúc”.
Chỉ có bổn phận mới giúp người ta sống đức hạnh. Và đức hạnh giúp người ta làm tròn bổn phận.
Một xã hội mà mỗi vị trí làm người không ý thức về bổn phận của mình thì chỉ còn là xã hội độc đoán, chà đạp lên nhân phẩm con người và đầy thú tính.
-----
TL post một câu chuyện sưu tầm trên mạng. Dù có thật hay không thì cũng để ta đáng suy ngẫm…
Trong phòng xử án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên với một cụ bà vì tội ăn cắp. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu rupiah. Lời bào chữa của bà là phải đi ăn cắp vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai bị bệnh, đứa cháu suy dinh dưỡng vì đói.
Nhưng ông chủ quản lý khu vườn sắn nói, bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác.
Thẩm phán thở dài và nói: “Xin lỗi, thưa bà... -Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ- Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2, 5 năm”.
Bà cụ run rẩy, rướm nước mắt. Nếu bà đi tù thì con cháu ở nhà ai chăm lo?
Thế rồi ông thẩm phán nói tiếp: “Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toàn này 50.000 rupiah vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật”.
Nói xong ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký: “Cô hãy cầm mũ này đi khắp phòng và thu tiền đưa cho bị cáo”.
Cuối cùng, bà cụ nhận được 3,5 triệu rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 rupiah của các công tố buộc tội bà. Một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu rupiah tiền bồi thường. Bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.
Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết. Vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta. Vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.



Hoan hô quan tòa . Đó là những quan tòa ở các tòa án của các nước có Tự Do Dân Chủ . Quan tòa được đào tạo đúng bài bản chức năng . Quan tòa Việt Nam lấy từ những anh có thành tích " Hồng hơn chuyên " có nhiều quan tòa được đưa lên từ những anh tài xế , chị lao công ! Chức năng của mấy anh quan tòa nầy là nhận bản tuyên án từ cấp trên ( cấp uỹ đảng )đến tòa với chức năng ngồi cho có chổ và sau đó tuyên án bằng cách lấy bản án từ trong tuí . Nhất là những bản án dành cho những người đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ và những người yêu nước chống Trung Quốc xâm lược .
Trả lờiXóabây giờ không còn hồng hơn chuyên mà là..lục hơn chuyên. Càng xanh càng tốt, ôi màu của $$$$$
Trả lờiXóaCảm động lắm, cô Diane Tran là 1 người có lòng tự trọng cực cao. Đang đói khổ, ko có tiền ăn học và lo cho gia đình, vậy mà ô đã từ chối cái khoảng 100.000$, mộtngười rất đáng để các vị lãnh đạo noi gương .
Trả lờiXóaMột bài viết và một câu chuyện xử án quá hay,đậm tính nhân văn.
Trả lờiXóaĐạo đức của tư bản giãy chết khác với đạo đức của CNXH.
Trả lờiXóaCuối cùng thì người Việt chúng ta cũng có một con người để tự hào với dân tộc vĩ đại Nhật Bản. Chỉ tiếc rằng tấm gương này lại ở ngoại quốc, trưởng thành nhờ nền giáo dục vĩ đại của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Còn trong nước thì bà già cũng bị đánh, phụ nữ khỏa thân giữ đất cũng không xong... Người Việt đa phần là rác rưởi.
Trả lờiXóacảm ơn tác giả có bài viết rất là xúc động đầy tính nhân văn ,tôi cũng là cư dân Texas khi nhận được tin gia đình chúng tôi đã với ký vào thỉnh nguyện thư xin xóa án cho cháu TRẦN.Chuyện này được nhiều đài truyền hình VietNam ở Texas đưa tin và bà con ta hưởng ứng rất nhanh và đông.
Trả lờiXóaThật tuyệt vời cô Diane Tran. Chỉ có luật pháp phe tử bản "giẩy chết" mới hành xử có đạo lý như thế.
Trả lờiXóaTác giả Thùy Linh viết bài này hay. Chủ điểm của bài viết là về tinh thần trách nhiệm, cho nên những dữ kiện chưa chính xác trong bài không quan trọng lắm. Tuy nhiên, tôi cũng muốn góp một số ý kiến sau đây về dữ kiện.
Trả lờiXóa1. Tác giả viết "Diane… quá mệt mỏi nên học hành bê trễ".
Chữ "học hành bê trễ" có thể hiểu là điểm rất thấp, rất kém. Thật ra Diane đang học những lớp honor và advanced placement dành riêng cho học sinh xuất sắc, cộng với lớp ngang với trình độ đại học để sau này có thể được coi là những tín chỉ đã học ở đại học. Muốn học những lớp này phải là học sinh có điểm hàng đầu trong lớp. Như vậy không có vấn đề “học hành bê trễ.” Nói rằng Diane cúp cua hay vào lớp trễ thì đúng.
2. Tác giả viết: "Cộng đồng người Việt ở Mỹ kí tên thỉnh nguyện thư đề nghị xem xét lại vụ án của Diane."
Có thể có nhiều người Việt với tư cách cá nhân đã ký petition để yêu cầu toà xét lại bản án. Nhưng việc chủ xướng thỉnh nguyện thư là do hai học sinh người Đại Hàn của hội Change.org. Việc gây quỹ cho Diane do một hội đoàn ở Louisiana có tên là Louisiana Children’s Education Alliance, không phải là hội đòan người Việt. Người Việt chúng ta ở Mỹ thường phản ứng rất chậm đối với những việc tương tự. Đành rằng đã có một nghị viên Mỹ gốc Việt ở thành phố Houston, Al Hoàng, tức luật sư Hòang Duy Hùng, lên tiếng phê bình ông chánh án sai lầm.
3. Tác giả viết: "Toà án, dù đã kết án nhưng vẫn lắng nghe dư luận dành tình yêu cho Diane, cả lời đề nghị tha thiết xem xét lại bản án, nên cuối cùng cũng thấu hiểu hoàn cảnh của Diane để xoá bản án cho cô."
(Tại sao chuyện "xoá bản án" lại quan trọng? Vì sau này khi nộp đơn xin vào đại học, khi đi làm, thường có câu hỏi, "Bạn đã bị bắt vào tù lần nào chưa?" Nếu trả lời là "có", đơn xin học hay xin việc đều có điều không hay, và Diane sẽ phải giải thích cho chuyện bị bắt này. Khi toà án xoá bản án, em có thể nói "chưa bao giờ bị bắt, bị tù.")
Trường hợp của Diane, em không bị tù vì tội "bỏ học". Luật ở Texas cho phép nhà trường đưa một em ra tòa Thiếu Nhi khi em nghỉ học không phép nhiều quá. Nhưng không có chuyện bỏ tù học sinh vì học sinh không đi học. Tòa có thể phạt tiền phụ huynh, hoặc phạt tiền học sinh, hoặc bắt cha mẹ phải làm một số giờ cho cộng đồng. Nhưng quan toà có quyền bỏ tù Diane với tội danh "kinh mạn toà án", comtempt of court. Diane đã nghỉ học nhiều hơn trường cho phép. Trường đưa em ra toà. Qua toà bảo em không được nghỉ học nữa trong vòng 6 tháng tới. Nhưng Diane vẫn nghỉ thêm một ngày nữa. Như vậy là "khinh mạn toà án" và vì thế bị ngồi tù vì tội danh trên.
Nhưng sau khi luật sư của Diane trình bày vấn đề với tòa, toà đã đồng ý bỏ việc truy tố tội "khinh mạn toà án". Đối với tội danh “khinh mạn tòa án”, mắc dù tội này chỉ là tội tiểu hình, một ông tòa vẫn có quyền cho bị cáo ngồi tù nhiều ngày (có khi nhiều tháng) về tội này, và tội này sẽ nằm trong hồ sơ tòa án.
(2)
Trả lờiXóaThật ra Diane chưa được “xóa bản án”. Diane vẫn phải cần một luật sư hình sự để tiến hành thủ tục “xóa bản án” hay là expungement of record. Đây là một thủ tục (proceedings) riêng biệt, và vẫn phải làm.
Luật sư (tình nguyện, không công) của Diane là Wise cho biết là quan toà hoàn toàn không biết chuyện Diane đang đi làm tới hai công việc. Trước toà, Diane chỉ nói với toà là "tôi nghỉ học vì tôi mệt quá." Theo ông Wise, nếu Diane trình bày rõ ràng trường hợp của mình cho Toà, có lẽ đã không có chuyện bị ngồi tù. Mới đầu tôi nghĩ lão chánh án này thuộc lọai da trắng kỳ thị, thấy thiếu nữ Á Đông thì dễ bắt nạt, và cũng nghĩ rằng nếu Diane là người Mỹ trắng thì chưa chắc đã bị ngồi tù. Nhưng khi thấy ông tòa trả lời phỏng vấn, thì cũng thấy là người đàng hoàng.
5. Tác giả cho biết Diane sẽ không nhận tiền mọi người quyên góp cho cô, và sẽ cho những người cần tiền hơn cô.
Thật ra Diane chưa hoàn toàn từ chối nhận tiền. Cô chỉ nói, "có thể tôi sẽ chia cho những người khác cần hơn." Trong khi đó, luật sư đã khuyên cô nhận, và nói rằng sẽ thảo luận với Diane kỹ hơn về chuyện này. Hôm nay thứ bảy có buổi thi SAT cho học sinh chuẩn bị vào đại học, Diane mấy bữa nay học thi, không trả lời phỏng vấn được.
Thật ra, Diane từ chối tiền sẽ khó khăn hơn chuyện nhận tiền. Vì nếu từ chối, có thể hội đoàn đứng ra quyên góp sẽ phải trả lại từng người đóng góp. Vì người ta góp tiền là muốn tặng cho Diane, nay tiền ấy lại được dùng vào mục tiêu khác, hội đoàn quyên góp có thể phải trả lại số tiền ấy cho những người đóng góp.
Luật địa phương ở Mỹ còn nhiều chỗ tréo cẳng ngỗng. Mấy bữa nay nhiều người Mỹ khóai trá chọc quê luật Texas hơi … ngu. Một học sinh tới tuổi 16 thì không bị cưỡng ép đi học nữa. Nhưng còn đi học mà nghỉ không phép lại bị vào tù. Diane đã 17 tuổi. Như vậy nếu Diane cứ nằm nhà, không tới trường, chờ tới 18 tuổi thi lấy bằng tương đương trung học thì lại không sao. Diane phải tới trường, có điểm cao, để có thể vào đại học lớn. Té ra luật này lại có lợi cho học sinh ngu và lười. Các nhân viên trong trường của Diane cũng thuộc lọai kém thông minh, áp dụng những điều khỏan thật máy móc, thay vì tìm hiểu hòan cảnh mỗi học sinh cho thấu đáo. Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy Diane không gặp những counselor trong trường để nói về hòan cảnh của mình. Hay cổ không tin lắm vào nhà trường? Nhưng biết đâu nhờ Diane, mà dân Texas vội vã thay đổi những điều lệ lẩm cẩm của họ. Người Mỹ vốn rất thực dụng và thích ứng thật mau lẹ với hòan cảnh mới.
enqdudq
N K Đăng
Chỉ có ở các nước dân chủ thật sự mới dạy được con người có nhân cách và biết trách nhiệm, bổn phận của mình .
Trả lờiXóaNếu xã hội VN bây giờ con người có nhân cách và biết bổn phận nhiều thì đảng CSVN sẻ chết ngay .
Những con người đó hiện nay đang bị đảng theo dõi hay bỏ tù cả .
Ý ya!. Tại sao đến giờ này mà chúng ta đa số vẫn chưa đã thông được cái tư tưởng cách mạng cùng với tư duy và những lời Bác dạy nhỉ?.
Trả lờiXóaAi đời lại lấy "TINH THẦN" mà đi so với "VẬT CHẤT" bao giờ nhỉ!.
Đối với Đảng ta thì Dian Trần sẽ mãi là kẽ ngu dốt, và dù có học giỏi và "thành nhân" đến cở náo đi nữa vẫn mãi là kẽ phản động, thuộc thành phần phản động, là kẽ thù truyền kiếp của Đảng ta.
Việc từ chối 100 ngàn đô la của em Dian Tran lần nữa nói lên cái tính trọng TINH THẦN nhưng lai xem thường "VẬT CHẤT" của em Dian Tran. Đối với Đảng ta, thì đây là một hành động rất bỉ ổi của em Tran.Đảng viên ta sẽ không bao giờ có loại người như em lọt vào!
Em Dian Tran nên học lời Bác dạy!. Hãy biết tôn trọng VẬT CHẤT như 14 Bác Cá Tra ở Ba Đình!, thấy tiền là các Bác tha hồ hốt,vì không hốt là ngu, dù no lên tới cổ cũng ráng mà nuốt, nếu nuốt không hết thì mang con, mang vợ mang thêm người thân vô mà hốt tiếp... . Đỉnh cao của danh vọng của Đảng ta là thế!. Nghỉ mà thương cho cái "sự dại dột" của em Dian Tran. Chúc em may mắn!. Chị mong được hư hỏng như em
Tuyệt! . Hèn chi ở quê ta: Mồ Mã bọn chúng cũng đào, bà già chúng cũng đánh, phụ nữ trần truồng bọn chúng cũng lôi, trẻ con chúng cũng cưởng hiếp!. Có lẽ VN bây giờ đã là một Thiên Đường Của Địa Ngục thật sự rồi!.
Xóaông chánh án của nhà nước ấn độ không có đạo đức bằng nấy ông chánh án nhà nước quần què đách đẻ chxhcn vn .
Trả lờiXóaphiên tòa 1
ông chánh án hỏi.tại sao 3 đứa bây đí ăn cắp vịt?
bi can.tại nhà tụi tui nghèo
chánh án tuyên án ba đứa bây nghèo thì được ở tù 4 nam rưởi..vì giá trị thực của 3 con vịt chỉ có 24o ngàn,nên tòa xử nhẹ.
phiên tòa thứ 2.
tại sao ông là giám đốc mà tham ô nấy tỷ của nhà máy?
tại tui chưa có nhà lầu xe hơi.
chánh hỏi bây giờ có chưa.
bi can trả lời có rồi cưa 2.
ông chánh án gật gât cái đầu đứng lên tuyên án
xét nhân thân bi can là gia đình cách mạng truyền thống,thành thật khai báo và nhận tội ,nên khoan hồng phạt 6 tháng tù treo...về tôi thiếu trách nhiệm làm thất thoát tài sản xhcn./.
cảm ơn tác giả Thùy Linh cho bài viết rất hay và cảm động. Tại sao Việt Nam có bao nhiêu tòa án, bao thẩm phán mà không có nổi một quan toà nào có lòng nhân hậu bằng một phần như vậy? Những người làm luật pháp Việt Nam không phải là người ư? Họ không có trái tim ư?
Trả lờiXóaĐúng !cái duy vật biện chứng pháp cũa bọn vô thần đã phải chào thua em !
Trả lờiXóaDiana quã là cao cã khi em từ chối cái hạnh phúc mà nó ko thuộc về mình !
điều này khiến tôi suy gẫm mãi ? tại sao chỉ mới 16 tuổi đầu mà em đã suy
nghỉ được những điều tốt đẹp như thế ?do hoàn cãnh giáo dục ?hoặc do môi
trường tốt mà em đang sống ?cái xã hôi tư bãn mà chị Doan cho là đang dẫy
chết ! sao mà nó chứa chan tình người quá ? sao mà đậm tính nhân văn quá đi? còn cái xã hội chị doan ca tụng :đĩnh cao trí tuệ lại thiếu đi cái tính nhân bãn !thực thế ko sai vì họ theo chũ thuyết duy vật nên họ xem vật chất tiền tài ,danh vọng,cái ghế ,chức quyền rất quan trọng ,họ đấu đá nhau tham nhũng ngân sách cã ngàn tỷ !so ra thì thua một em bé Diana chỉ mới 16 tuổi biết từ chối cái hạnh phúc ko thuộc về mình ? từ câu chuyên này tôi rút ra được bài hoc làm người :xin chớ THAM LAM những gì ko thuộc về mình nếu muốn được là người tốt !mong chị Doan nên lấy tấm gương đạo đức để giáo huấn những đỉnh cao trí tuệ cũa chị ..
nay đem làm tài liêu học tập cho.DVCS cũa chị
Tôi không biết Thùy Linh viết blog từ lúc nào, nhưng từ khi được đọc bài" xesy, xesy tất cả trừ lòng yêu nước" thì giờ đây mỗi khi có bài của TL là tôi đọc một mạch với nguồn cảm hứng sâu sắc. Cảm ơn nhà văn, nhà biên kịch đã nói trúng những gì mà người đọc trăn trở. Xin cảm ơn Thùy Linh và mong chị viết nhiều hơn nữa.
Trả lờiXóa