Lê Anh Hùng (Danlambao) - Khi người ta nặn ra những “danh hiệu” như “Gia đình văn hóa”, “Thôn văn hóa”, “Làng văn hóa”, “Ấp văn hóa”, “Bản văn hóa”, “Tổ dân phố văn hóa” và đặt việc “phong tặng” chúng vào trong tay chính quyền, người ta đã phó mặc số phận của những gì cấu thành nên khái niệm văn hoá cho sự thất thường và tuỳ tiện của quyền lực độc đoán. Văn hoá là sản phẩm của con người, nhưng với những thứ “văn hoá” như chúng ta đã nêu ra trong bài viết này thì đấy là những “đứa con” mà không một người mẹ có tiết hạnh và phẩm giá nào muốn thừa nhận, bởi chúng là kết quả của sự cưỡng bức quá ư thô bạo do những kẻ vừa bất lương vừa hoang tưởng thực hiện...
*
"Thật sai lầm khi lại mường tượng rằng quá trình tiến hoá biểu thị một xu hướng liên tục nhằm tới sự hoàn hảo. Quá trình đó chắc chắn là liên quan đến sự thay hình đổi dạng liên tục của sinh vật nhằm thích ứng với điều kiện mới, song tuỳ thuộc vào bản chất của những điều kiện như thế mà chiều hướng của những đổi thay này sẽ đi lên hay đi xuống." - T. H. Huxley, The Struggle for Existence in Human Society, 1888
Dù đã hơn một năm trôi qua song hẳn không ít người vẫn chưa hết băn khoăn, ngờ vực trước thông tin UBND Tp Hà Nội đề ra mục tiêu xây dựng tiêu chí “người Hà Nội thanh lịch, văn minh” hầu “nâng cao đời sống văn hoá, tinh thần cho người dân Thủ đô”. (1)
Văn hoá là một khái niệm rộng và có rất rất nhiều định nghĩa khác nhau. Ngay từ năm 1952, Alfred Kroeber và Clyde Kluckhohn đã tập hợp được 164 định nghĩa về văn hoá trong cuốn Culture: A Critical Review of Concepts and Definitions. Năm 2002, UNESCO đã đưa ra định nghĩa về văn hoá (tạm dịch): “Văn hoá cần được coi như một tập hợp bao gồm những đặc trưng về tinh thần, vật chất, tri thức và cảm xúc của một xã hội hay một nhóm xã hội, mà bên cạnh văn học và nghệ thuật, nó còn bao hàm lối sống, phương thức chung sống, hệ thống giá trị, truyền thống và niềm tin.” (2)
Như vậy, những gì được coi là “thanh lịch, văn minh” nói trên chính là một phần của văn hoá. Vấn đề đặt ra ở đây là liệu việc áp đặt những tiêu chí đánh giá con người như vậy có khiến cho văn hoá phát triển theo chiều hướng lành mạnh hay nâng cao được “đời sống văn hoá, tinh thần” cho người dân như kỳ vọng hay không? Và một nền văn hoá chịu sự áp đặt duy ý chí như thế sẽ “phát triển” hay “tiến hoá” ra sao?
Dù định nghĩa thế nào thì văn hoá cũng là sản phẩm của con người xã hội: con người của sự tổng hoà các mối quan hệ xã hội. Vì vậy, chính các quy tắc giúp điều chỉnh mối quan hệ giữa người với người, hay nói rộng ra là giữa các chủ thể khác nhau trong xã hội mới là nhân tố quyết định xác định nên văn hoá của một cộng đồng hay một xã hội.
Những quy tắc này ra đời trong xã hội theo những cách khác nhau, chúng ràng buộc cách thức ứng xử vốn dĩ mang tính tuỳ ý và cơ hội chủ nghĩa của con người. Người ta phân biệt hai loại quy tắc (hay thể chế) dựa trên nguồn gốc của chúng:
* Các quy tắc bên trong (thể chế bên trong) tiến hoá từ kinh nghiệm của con người và bao gồm những giải pháp có xu hướng phụng sự con người tốt nhất trong quá khứ. Ví dụ ở đây là các tập quán (customs), quy chuẩn đạo đức (ethical norms), quy ước thương mại (conventions in trade), cũng như luật tự nhiên (natural law) (3) trong xã hội Anlo-Saxon. Việc vi phạm quy tắc bên trong thường bị trừng phạt phi chính thức, chẳng hạn là bởi những người khác trong cộng đồng, khi những người có thói hư tật xấu nhận ra rằng họ không còn được chào đón nữa.
* Các quy tắc bên ngoài (thể chế bên ngoài) chịu sự áp đặt và chế tài từ trên xuống, sau khi được thiết kế và thiết lập bởi những người đại diện, vốn được uỷ quyền thông qua một quy trình chính trị. Một ví dụ ở đây là pháp luật. Các quy tắc bên ngoài đi kèm với những chế tài rõ ràng, đây là những hình phạt được áp đặt chính thức và có thể được áp đặt bằng cách sử dụng quyền lực hợp pháp (chẳng hạn như lực lượng cảnh sát). (4)
Các quy tắc bên trong tự hình thành trong lòng xã hội và tiến hoá từ kinh nghiệm của con người nên nó tuỳ thuộc vào thiên hướng tự nhiên của một dân tộc, một cộng đồng hay một xã hội, chúng nằm ngoài ý chí của một người hay một nhóm thiểu số. Ngược lại, các quy tắc bên ngoài được thiết kế và áp đặt bởi những người đại diện chính trị, thông qua một quy trình chính trị, nên sự ra đời và áp đặt chúng lại tuỳ thuộc vào ý chí của một số ít cá nhân trong cộng đồng hay xã hội đó. Vấn đề sẽ nẩy sinh bất cứ khi nào mà ý chí của số ít cá nhân đó đi ngược lại ý chí và lợi ích chung của số đông. Trong các xã hội dân chủ, cơ chế vận hành dân chủ của hệ thống chính trị sẽ cho phép người dân giám sát hữu hiệu những người đại diện chính trị của mình và khi cần thì loại bỏ những người đại diện ích kỷ và cơ hội chủ nghĩa. Trong một chính thể độc tài thì lại khác, quyền lực nhà nước không thuộc về nhân dân thông qua các lá phiếu bầu cử dân chủ, mà thuộc về một nhóm người vẫn đang thao túng quy trình bầu cử, khống chế các quyền lực xã hội như báo chí hay xã hội dân sự và lũng đoạn bộ máy nhà nước. Sự ra đời và áp đặt các quy tắc bên ngoài không phục vụ cho lợi ích của quảng đại quần chúng nhân dân, mà chủ yếu là nhằm phục vụ cho lợi ích của một nhóm người nhỏ bé đang nắm quyền lực. Mối quan hệ giữa người với người hay giữa các chủ thể khác nhau trong xã hội vì vậy mà trở nên méo mó và lệch lạc. Hậu quả đương nhiên ở đây là một nền văn hoá với những “sản phẩm” ngày càng xuống cấp, suy đồi.
Tham vọng xây dựng tiêu chí “người Hà Nội thanh lịch, văn minh” trên đây của chính quyền Tp Hà Nội không khỏi khiến người ta rùng mình nhớ lại một giai đoạn đầy bi thương khi mà hàng loạt công trình đền chùa, miếu mạo, nhà thờ… bị phá bỏ không thương tiếc; khi mà những di sản văn hoá truyền thống của dân tộc như ca trù, hát xẩm… bị lên án mạnh mẽ và không còn đất sống bởi những “chỉ đạo” và “chỉ thị” của Đảng CSVN. “Sáng kiến” đó có lẽ bắt nguồn từ sự lố bịch và dị hợm của cuộc vận động “học tập và làm theo” cái gọi là “tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” mà Đảng CSVN vẫn đang hô hào thực hiện suốt mấy năm nay, dĩ nhiên là bằng những đồng tiền thuế xương máu của nhân dân, hầu mong “xây dựng nền tảng văn hoá Việt Nam”, “xây dựng nền tảng đạo đức cho xã hội” (5) (!?).
Rõ ràng, một chủ thuyết phản tiến bộ kèm theo một thể chế chính trị lệch lạc, “bà đỡ” cho một rừng luật lệ tréo ngoe, phi nhân và bất công, cho những “chỉ đạo”, “chỉ thị” ngẫu hứng và duy ý chí nói trên, đã góp phần quyết định trong việc phá vỡ những nét đẹp văn hoá truyền thống của dân tộc, đồng thời nhào nặn nên một nền “văn hoá” mới – “nền văn hoá đậm đà bản sắc chính trị” với những dối trá, bịp bợm và suy đồi, một thực tế mà chúng ta vẫn đang phải chứng kiến hàng ngày ở hầu khắp mọi nơi: “văn hoá giao thông” với phương châm thực dụng “mạnh ai nấy chạy”; “văn hoá phong bì” với sự thống trị lạnh lùng, vô cảm của đồng tiền; “văn hoá tu bổ” với phong trào “bê tông hoá” các di tích văn hoá - lịch sử; “văn hoá cưỡng chế” với những “điển hình” như vụ “khoả thân giữ đất” ở Cần Thơ: “văn hoá chụp giật” với đủ hình thức “chặt chém” ở các khu du lịch, lễ hội, v.v... và v.v...
Tại buổi họp báo về cuộc hội thảo khoa học “Mối quan hệ giữa tăng trưởng kinh tế với phát triển văn hóa, văn học nghệ thuật trong thời kỳ CNH, HĐH” do Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học Nghệ thuật TW tiến hành gần đây, PGS-TS Nguyễn Hồng Vinh, Chủ tịch Hội đồng, đã đưa ra nhận định: “Trong những năm qua tăng trưởng kinh tế của nước ta đã cải thiện đáng kể bộ mặt xã hội, nhưng bên cạnh đó đã và đang nảy sinh một thực tế đáng lo ngại là sự xuống cấp nghiêm trọng về văn hóa, về đạo đức xã hội; nhiều chuẩn mực bị đảo lộn; những giá trị tốt đẹp về truyền thống văn hóa của dân tộc đang bị xâm hại nghiêm trọng; các hành vi phi nhân tính của con người bộc lộ ngày càng tăng cả số lượng lẫn tính chất; khoảng cách giàu nghèo và sự chênh lệch trong hưởng thụ văn hóa giữa các vùng miền ngày càng lớn..., tiềm ẩn nguy cơ bùng nổ xã hội.”(6) Bên cạnh đó là vô số tiếng kêu của những người có lương tri trước tình trạng xuống cấp về văn hoá trong các lĩnh vực khác nhau của xã hội. (7) Xin lấy dẫn chứng, một cách ứng xử tuy không mới nhưng gần đây đã trở thành một nét “văn hoá” tiêu biểu cho “thời đại Hồ Chí Minh” – đó là “văn hoá phủi bỏ trách nhiệm” với những biểu hiện “điển hình” như “tôi không ra quyết định nào sai”, “dân bất bình nên phá nhà ông Vươn”, “vụ viêc ở Văn Giang là do các thế lực thù địch dàn dựng”, hay “việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng là đúng quy trình”, v.v.
Điều đáng nói hơn nữa là quá trình “tiến hoá” về mặt văn hoá mà chúng ta đề cập trên đây vẫn đang diễn ra trong xã hội Việt Nam theo chiều hướng ngày càng suy đồi và đáng báo động, như cái quy luật mà nhà sinh học người Anh Thomas Henry Huxley (1825-1895) đã chỉ ra trong tác phẩm The Struggle for Existence in Human Society (Cuộc đấu tranh sinh tồn trong xã hội loài người, 1888) cách nay hơn một thế kỷ.
Khi người ta nặn ra những “danh hiệu” như “Gia đình văn hóa”, “Thôn văn hóa”, “Làng văn hóa”, “Ấp văn hóa”, “Bản văn hóa”, “Tổ dân phố văn hóa” và đặt việc “phong tặng” chúng vào trong tay chính quyền, người ta đã phó mặc số phận của những gì cấu thành nên khái niệm văn hoá cho sự thất thường và tuỳ tiện của quyền lực độc đoán. (8) Văn hoá là sản phẩm của con người, nhưng với những thứ “văn hoá” như chúng ta đã nêu ra trong bài viết này thì đấy là những “đứa con” mà không một người mẹ có tiết hạnh và phẩm giá nào muốn thừa nhận, bởi chúng là kết quả của sự cưỡng bức quá ư thô bạo do những kẻ vừa bất lương vừa hoang tưởng thực hiện.
Hãy cứu lấy nền văn hoá Việt Nam!
Hà Nội, ngày 3/6/2012
__________________________________________
Chú thích:
(2) http://www.unesco.org/education/imld_2002/unversal_decla.shtml#2.
(3) Luật tự nhiên (natural law) dựa trên sự khẳng định rằng con người có một số quyền bất khả xâm phạm nhất định. Theo Aristotle, mọi người ai cũng có một số quyền tối quan trọng và bất khả xâm phạm nào đó, bất kể nơi họ sống cũng như những quy ước và luật lệ mà cộng đồng của họ tuân theo. Luật tự nhiên thừa nhận, tất cả mọi người đều bình đẳng trên một số phương diện cơ bản nào đó. Trong kỷ nguyên hiện đại, khái niệm luật tự nhiên với tư cách một nguyên lý pháp lý cấp cao tiếp tục được thừa nhận sau những gì từng xẩy ra với các chế độ toàn trị. Ngày nay nó được thừa nhận rộng rãi như là nguồn gốc của một số quyền tự do thụ động cơ bản (tình trạng thoát khỏi sự can thiệp của các cơ quan quyền lực và những người khác).
(4) Wolfgang Kasper & Manfred E. Streit: Kinh tế học thể chế: Trật tự xã hội và chính sách công (Institutional Economics: Social Order and Public Policy), trang 42 (http://ethongluan.org/index.php?option=com_docman&task=cat_view&gid=59&Itemid=)
(5) Báo Quân Đội Nhân Dân ngày 7/2/2009: Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh: Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” có ý nghĩa chính trị sâu sắc.
(http://www.qdnd.vn/qdndsite/en-us/75/47403/print/Default.aspx).(6) Báo Thanh Niên ngày 9/12/2011: Kinh tế phát triển nhưng văn hoá xuống cấp (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111209/kinh-te-phat-trien-nhung-van-hoa-xuong-cap.aspx).
(7) Thử gõ cụm từ “sự xuống cấp văn hoá” trên Google, chúng ta sẽ nhận được vô số bài viết liên quan đến chủ đề này ở Việt Nam hiện nay: “Sự xuống cấp văn hoá của làng thể thao Việt Nam”; “Nghèo chất xám hay sự xuống cấp về văn hoá”; “Văn hoá bóng đá xuống cấp: Nhà dột từ… nóc”; “Văn hoá đọc xuống cấp: mối lo không của riêng ai”, v.v.
(8) Theo Bộ VH-TT-DL, đến hết năm 2011, cả nước có trên 12,7 triệu/17,3 triệu gia đình (73,4%) được công nhận danh hiệu “Gia đình văn hóa”
(http://www.tdtt.gov.vn/tabid/57/ArticleID/13279/Default.aspx). Dĩ nhiên, tỷ lệ này vẫn gia tăng qua các năm. Ai dám khẳng định là xã hội Việt Nam đang xuống cấp về văn hoá?!


Người Hà Nội thanh lịch, văn minh trước đây gần như chết hết rồi.Bây giờ Hà Nội chủ yếu là người các tỉnh khác được nhập cư"nhờ ơn cách mạng",do đó văn hóa của họ là văn hóa cách mạng,đầy rẫy xô bồ vụn vặt.
Trả lờiXóa"những “danh hiệu” như “Gia đình văn hóa”, “Thôn văn hóa”, “Làng văn hóa”, “Ấp văn hóa”, “Bản văn hóa”, “Tổ dân phố văn hóa” và đặt việc “phong tặng” chúng vào trong tay chính quyền" (trích)
XóaTà quyền phong tặng danh hiệu VĂN HOÁ ở những khu nầy là để cho mọi người dân đuọc rỏ là ở đây ít CHỬI THỀ hơn những khác chỉ có vậy thôi các bác ạ.
XIN ĐỪNG hiểu lầm VĂNg HOÁ cách mạng xhcn-VN
Hic
Em là em bé Tràng An,dưới tay Cộng sản nát tan tim roài.Khi ăn khi nói khi ngồi...Vốn đều tôn trọng mọi người như nhau.Nào ngờ gió độc thổi mau,trái tim non dại thương đau ngập đầy.
XóaChẳng thơm cũng thể hoa nhài
Trả lờiXóaDẫu không thanh lịch cũng người Tràng An
Tràng An nay đã bất an
Ăn sóng nói gió nổi danh Hà thành
Các bạn đừng có chê bai miền nọ miền kia nữa, buồn lắm.
Trả lờiXóaTất cả chúng ta đều là con cháu anh dũng Lạc Hồng máu đỏ da vàng, là người VN chính hiệu con bìm bịp.
Điều quan trọng nhất đó mà các bạn còn không nhớ thì làm sao các bạn hiểu được mình đang ở tầng lớp, văn hóa và vị trí nào trong xã hội con người?
Tôi nhắc nhé! tôi và anh chị em VN của tôi đang bị nhốt chung trong một nhà tù CS và là phận nô dịch cho Tàu.
Chúng ta phải tìm cho ra một động lực để kết hợp sức mạnh phá tan những gông cùm xiềng xích này mới phải chứ.
Đúng hông các bạn? Đừng tự tiêu tan nội lực nhé.
Hà Nội bây giờ là một nền văn hóa cướp cạn, "cướp hợp pháp". các tỉnh thành trong cả nước đều phải cống nộp cho bọn quan tham Hà Nội. Nếu có một thống kê chính xác thì chắc chắn có đến 2/3 chuyến bay của hàng không VN là chở người đi "cống nộp" và chở người Hà nội đi "tiêu tiền". Hà nôi không là nơi làm ra kinh tế nhưng lại giàu nhất nước, mọi thứ đắt nhất nước. sắp tới đây người dân cả nước lại được học "tấm gương đạo đức của các tổng bí thư"...
Trả lờiXóaCai trị nước là những kẻ vô văn hóa thì làm gì xây dựng xã hội văn hóa được tôi còn nhớ có anh tên là Tư Kiên nhận là ân nhân của Dũng thủ tướng ...thế mà lúa Dũng thủ tướng viết thư lại cho Tư Kiên y viết : gửi 4kiên !
Trả lờiXóacó văn hóa hay không ?
Chuyện có thật tại ấp Đại Nôn, xã liêu Tú huyện Trần Đề tỉnh Sóc Trăng: Một người địa phương sống ly hương về thăm lại quê nhà. Thấy nhà nhà đều là gia đình văn hoá... kể cả những gia đình cờ bạc, rượu chè bèn thắc mắc thì nhận được câu trả lời: cứ bỏ ra 300 ngàn là có bảng gia đình văn hoá ngay; Cháu ngoan bác Hồ mà mở miệng ra chửi thề không ngượng miệng. Ôi văn hoá Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh.
Trả lờiXóaẤp văn hóa,hẻm văn hóa và gia đình văn hóa nhưng tệ nạn xh thì đầy rẫy.Dây là hệ qủa của bộ giáo dục và bộ công an.
Trả lờiXóaTôi đề nghị đổi tên hai bộ này thành Bộ Súc Vật thì mới đúng với qui cách hành xử của họ.
Thân gởi các bạn là CA, QĐ nhân dân và các đảng viên đảng csVN.
Trả lờiXóaCác bạn cũng là người VN như chúng tôi, chúng ta có chung một tiếng nói, một ngôn ngữ, một bản sắc văn hóa riêng biệt và một đất nước để vẫy vùng mang tên Việt Nam. Chúng ta hãnh diện vì là quốc gia thành viên LHQ đang được cả thế giới tôn trọng.
Vận nước đang lâm nguy trước nạn giặc ngoại xâm TQ, Chẳng lẽ các bạn không thấy hoặc không đủ trình độ để hiểu biết tình hình đất nước đã nguy cấp tới mức nào hay sao? Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế đang muốn giúp chúng ta, tại sao chúng ta lại không chịu giúp mình bảo vệ QUYỀN LỢI và DANH DỰ của chính tổ quốc chúng ta?
Các bạn đã quá say sưa và mê muội với miếng mồi béo bở mà đảng cs tay sai của TQ đang ban phát cho các bạn.
Các bạn hãy tỉnh thức và nhanh chóng đứng về phía nhân dân yêu nước VN, cùng cất chung tiếng nói và hành động chống bè lũ xâm lược TQ, đã nguy cấp lắm rồi. Còn nước là còn tất cả và một khi TQ đã làm chủ được tình hình đất nước thì ngay cả cái mạng chúng ta cũng khó lòng mà giữ nổi đừng nói gì về miếng ăn của các bạn.
Tôi cũng có thể trở thành một trong số các bạn, điều đó quá dễ dàng nhưng tại sao tôi không chọn?
Tôi thực sự cảm động và trân trọng tấm lòng của một vị BS quân y và những trái nổ ném vào người dân VG chưa bao giờ được rút chốt... còn những con người có tâm hồn như các bạn đó, tổ quốc VN thân yêu của chúng ta chắc chắn sẽ vượt qua cơn gian khó.
Nếu tôi được là một vị tướng trong quân đội VN, tôi sẽ phải nghĩ và làm gì trong lúc này?
Rất tiếc, đó chỉ là một giấc mơ...
Văn hóa Hà nội hiện nay là phở chửi cháo quát!
Trả lờiXóaĐúng là dân Hà nội gốc thì hiện nay đã hết rồi, ( cũng còn đấy nhưng là động vật hoang dã qúy hiếm )chỉ còn dân các tỉnh nhập cư. Ra Hà nội mà buồn tê tái khi chứng kiến lối sống của dân ở đây. Chỉ vì một miếng ăn gọi là ngon thì cũng chịu nhục cho tụi mất dạy nó chửi.
Chả hiểu ra làm sao nữa! Cứ như dân Hà Tây bây giờ làm dân Hà Nội, ngọng líu ngọng lo. Buồn nẫu ruột non ruột già! Chán như con gián!
Bạn Lê Anh Hùng viết thật sắc sảo, thế mà anh bị bọn CA cho là tâm thần
Trả lờiXóahttp://www.vanganhonline.com/2012/05/thu-to-cao-3-ten-viet-cong-ac-on-lan.html
Đây chính là bài viết của Tác giả Lê Anh Hùng người có trình độ dịch sách tiếng Anh về chuyên đề kinh tế, anh từng gởi đơn khắp nơi tố cáo Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng và Hoàng Trung Hải trên Youtube ngày 09.05.2012.Mời quý vị Click vào đây theo dõi:
Xóahttp://www.youtube.com/watch?v=8clhI_V7HhA
Anh Hùng có chuyển cho tôi rất nhiều tài liệu liên quan đến việc tố cáo nầy, trong đó đáng chú ý nhà cầm quyền vu cáo anh bị mắc bệnh tâm thần hoang tưởng, cưỡng bức anh chữa bệnh 4 tháng ! chắc chắn BBT của DLB không đăng bài viết của một người mắc bệnh tâm thần ?như nhận xét của nhiều người anh Lê Anh Hùng là một người trí tuệ mimh mẫn, lập luận khúc chiết, quý vị nào muốn tìm hiểu thêm chi tiết việc tố cáo của LAH xin gởi E Mail về cho tôi NhanTamDaniel@Gmail.Com
Tôi, những người thân, bạn bè có dịp ra HN công tác, đi tham quan đi chơi xong hỏi đi lần 2 không họ lắc đầu.
Trả lờiXóaTrai thanh gái lịch ngoài đường nói chuyện toàn tục tỉu vô văn hoà giosng như nhũng hạng đứng đường ở Miền Nam.
Dân HN toàn COCC giàu vô kể khỏi cần làm chỉ ngồi nhận dự án nước ngoài là ăn 50% hoạc chờ các địa phương trong cả nước về cống nạp. Mà họ ra giá công khai từng việc. Người phụ trách đóng dâu, bảo vệ cổng ra vào đều định giá hết. Cơ quan tôi thuộc TƯ nhưng ở Miền Nam nên biết rất rõ chuyện này.
Cám ơn bạn nói lên sự thật cho mọi người biết.
XóaBản thân tôi cũng hiểi rõ là tụi chính quyền chỉ mị dân thôi; chứ làm gì có văn hoá mà lại đi đàn áp đánh đập người dân vô tộ vạ!
Thế nào là "hạng đứng đường ở Miền Nam ?".Dù có "đứng đường" thì cũng tự mình kiếm tiền chứ không ăn bẩn như lũ thú ngoài HN cũng là cái NÔI sản sinh ra đảng CS cùng bao hệ lụy cho dân tộc.Nếu qúi vị không vì đói rách mà buộc lòng phải chiếm cho được Miền nam thì "loại đứng đường,lê lết vỉa hè"chỉ ưu tiên dành cho qúi vị thiên đường XHCN lưu manh.
XóaHà Nội nơi tôi sinh còn đâu THANH LỊCH nữa rôi....???
Trả lờiXóaĐa số những người ở các nơi khác đến họ rất hãnh diện và ra oailắm!!!
Nhất là loại con của lũ cướp ,tham nhũng tiền thuế của Nhân Dân tiêu sài văng mạng,ăn nói thô thiển,ngọng ngứu ngọng lô,tục tữu vô tội vạ....
Còn đâu mùi của hoa nhài
Bởi dân hỗn tạp,uế hoài Tràng An...!!!!
...Quê tui còn có cái SÂN BÃI VĂN HÓA nữa đó!...
Trả lờiXóaTui cũng mới đi Hà Nội về, thủ đô văn vật ngàn năm...Đặt biệt kể từ khi đảng ta chủ xướng cái gọi là văn hóa đảng và đạo đức cách mạng cho toàn đảng toàn dân ...thì thấy cái văn hóa đó nó như thế nào í...Vào quán ăn thì bị chặt chém, nhiều khi bị người của quán chửi như con thú, bán đồ ăn nhưng lại chỉ qua bên kia đường uống nước...Đường xá, khu dân cư thì bầy hầy dơ bẩn...ra chợ thì mua đồ bị mắc lừa. Tui cũng bị lừa mấy vố rồi!...Con người thì đối xử với nhau rất tệ bạc...Cán bộ cũng như dân chúng đều rất trọng hình thức và thói hoa mỹ vẽ vời. Phải chăng cái văn hóa đó là lừa gạt, nói láo, chụp giật và tư lợi cho riêng mình...Đáng buồn là cái mà đảng ta gọi là “văn hóa” đó bây giờ đang lan tràn khắp cả nước. Ôi đạo đức cách mạng nó sẽ làm cho con người Việt nam đã thoái hóa về thể chất lại còn thêm thoái hóa về mặt tinh thần...Thời gian ngắn nữa thôi thì ra ngõ không phải gặp anh hùng mà chỉ gặp toàn quân ăn cướp và lừa lọc thôi...Thật đáng buồn!..
đã có lần tôi yêu cầu nhà báo viết về khu phố văn hóa , ấp văn hóa và gia đình văn hóa. nay đã thấy. chỉ vì bọn lãnh đạo đầu đất tham lam mới nghĩ ra những việc như vậy để kiếm tiền. gia đình tôi không cần bảng hiệu đó mà chúng nó cứ dán lên cửa nhà rồi đòi tiền. nhà nhà từ nhà chứa cờ bạc cho tới nhà ghi đề tôi thấy đều có bảng "gia đình văn hóa" tôi buồn phải sống trong đất nước mà lãnh đạo các cấp vừa ngu vừa tham như vậy. có quyền mà không biết kiếm tiền sao cho ĐẸP . cám ơn nhà báo
Trả lờiXóaKiểm soát tư tưởng, hạn chế ngôn luận; điều hướng người dân theo những mục tiêu, mục đích cứng nhắc... Đều là thiếu tôn trọng nhân vị của con người. Khiến con người bị coi như cỗ máy, như công cụ,...
Trả lờiXóaKhi quản trị xã hội còn làm như vậy thì còn phát sinh những hậu quả đau lòng cho người dân.
Dân chủ là tôn trọng con người, tôn trọng cái riêng, sáng tạo, và đôi khi là cả sai lầm của con người, nhưng xử lý cái sai vì toàn dân; còn thiếu dân chủ thì bài trừ cái riêng, sáng tạo nếu nó ngược với đường hướng nhà quản trị đưa ra; và xử lý cái sai không vì toàn dân, mà vì bản thân nhà quản trị và đường hướng nhà quản trị đặt ra bị xâm hại.
Thiếu dân chủ thì dân đau khổ, nước không tiến lên được.
Phở quát, cháo mắng Hà Nội
Trả lờiXóaHà Nội có những món ăn mới nghe đã nổi cả da gà như bún chửi, phở quát, cháo mắng. Đến đây, khách phải cun cút ăn, cấm xin thêm, miễn nói nhiều, không ngồi lâu, khỏi hỏi.
Bớt đi, xin thêm: Cút
Quán bún chửi nằm lọt thỏm trong khu chợ nhỏ ở phố Ngô Sỹ Liên, dưới chiếc ô thấp lè tè và vòi nước chảy rỉ rả. Tôi đang loay hoay không biết dựng xe thế nào, một giọng nữ chua như giấm réo rắt: “Ở đây không thừa chỗ để xe đâu, nếu không nhét xe vào đâu được để mà ngồi ăn thì cút ”.
Tôi và đồng nghiệp cố dựng chiếc xe, ngơ ngác chưa biết ngồi đâu, bà chủ quắc mắt: “Muốn ngồi rộng rãi lên Châu Long mà ăn, đây không có chỗ”. Ăn được non nửa bát nước xáo, chúng tôi xin thêm tô bún không, cô bồi bàn quằu quặu đi ra ngoài một lúc rồi buông lời trống không “hết”.
Cô bạn tôi xin thêm bát xì dầu, cô quay ngoắt lại quát: “Gọi lắm thế. Đã hết đâu mà xin. Ăn cho bằng hết đi rồi gọi”. Chạy bàn chưa dứt lời, bà chủ lại réo ông ổng vào trong: “Bảo hai chị xin thêm bún vừa rồi về đi, hết bún rồi, ngồi thêm năm phút tính thêm năm nghìn nữa”.
Chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau vì đã kịp ăn xong đâu, thậm chí hai cốc trà đá vừa gọi ra cũng chưa kịp uống. Thế là vừa xách túi, ngậm tăm, vừa rút tiền trả vội nếu không tiếp tục bị ăn chửi.
Kể cả khách không có tiền lẻ để trả, cũng bị bà ta chửi cho té tát. Lúc này tôi mới kịp nhìn vào bàn để hàng, hai thúng bún vẫn đầy nguyên vẹn nhưng họ đuổi chúng tôi để đón mấy ông khách, thế cho nhanh.
Một món còn nổi tiếng hơn cả bún chửi là phở quát. Đến phở quát ở phố Bát Đàn tầm buổi trưa, thực khách phải xếp hàng rồng rắn. Đợi đến khi bưng được bát phở thì chân chùng gối mỏi, lọ mọ đi tìm chỗ ngồi.
Cung cách phục vụ cũng chẳng khác gì mấy quán bún chửi, cháo chửi, khách ăn cứ ăn, chửi cứ chửi, chẳng ai dám hé răng nói nửa câu. Khách nào ăn mặc điệu đà, ăn nói nhỏ nhẹ một chút thì bị chì chiết: “Khiếp điệu chảy nước”.
Còn tại phở quát phố Nguyễn Như Đổ, ông khách cạnh tôi muốn xin bát phở có ít bánh, chủ quán chừng mắt quát một thôi một hồi: “Không ăn được thì biến, ở đây không có xin thêm hay bớt”.
Cực chẳng đã tôi mới chửi
Theo thứ tự của những quán mang tiếng chửi, tôi tìm đến một quán cháo gà khá nổi tiếng trước đây ở Lý Quốc Sư. Khách vắng teo, tôi gọi mấy câu không thấy ai trả lời: Bấm chuông, không thấy ai. Một bà hàng xóm trễ kính xuống tận mũi, nhìn tôi: “Muốn ăn cháo hử. Lên khu nhà thờ ý”.
Tôi lại lên khu nhà thờ tìm quán cháo chửi. Lác đác vài khách, bà chủ quán ghếch chân lên ghế thu tiền. Hình như cô nhân viên làm ca tối chưa ngủ dậy. Chỉ có hai cô ca sáng đang nhẩn nha.
Một chị khá trẻ, được biết là con gái bà chủ, đang ngồi lọc xương, dáng vẻ hơi mệt mỏi. Tôi gọi một bát cháo ăn kèm trứng muối. Phải công nhận thịt gà ở đây ngon, không quá mềm không quá dai, ngọt mát. Chén hết bát cháo chẳng thấy ai chửi mắng gì, hơi chột dạ, tôi cố ăn nhanh để ra hỏi bà chủ quán vài câu.
Nhân lúc vắng khách, tôi lân la hỏi về tục của quán, bà chủ cười: “Cực chẳng đã tôi mới chửi chứ già rồi sức đâu mà chửi hả cô”. Cô con gái đế thêm: “Bọn chị mang tiếng lắm em ạ. Tầm 10 giờ đêm đổ về khuya, khách rất đông, đặc biệt là thanh niên.
Chúng nó kéo đến, ngồi tràn ra cả vỉa hè. Đợi lâu không thấy bưng cháo ra, chúng nó quát tháo ầm ĩ: “Này mụ già có bán không thì bảo”. Mẹ chị già từng này tuổi đầu còn bị mấy đứa trẻ con chửi là mụ nọ mụ kia, không mắng nó mới là chuyện lạ. Nhiều người không hiểu, cứ thổi phồng lên là cháo chửi”.
Không chấp nhận văn hóa chửi
Khi được hỏi vì sao bị chửi như vậy nhưng thực khách vẫn cắm cúi ăn, một số người già cho là họ thích cảnh chen lấn, chờ đợi khi đi ăn để nhớ lại thời bao cấp. Người thì bảo ăn đúng nơi mới sành điệu. Có người quái dị hơn cho rằng lâu dần thành quen, nếu thiếu những tiếng chửi đó như thức ăn thiếu muối.
Theo Gia Đình và Xã Hội
( Source Google )
Từ bé bị thấy cô đì, lớn lên bị hành là chánh của đấy tớ nên nghe chửi là chuyện thường. Văn hóa XHCN theo tư tưởng đạo đức ô Hồ chí Minh thì từ cửa quyền ra vỉa hè là lẻ tự nhiên. Thằng dân đâm ra ghiền.
XóaTiếp theo và hết / Đến các quán bún chửi, cháo chửi, phở quát vào buổi trưa oi bức, nhìn cảnh mọi người chen lấn, chờ đợi mới thấu hiểu sự nhẫn nhịn của thực khách. Hầu như ai đến đây cũng thấm một câu phương châm không nghe, không thấy, không biết. Chờ đợi có được một suất ăn, cố chen lấn tìm được một chỗ ngồi nhưng không ai dám kêu ca phàn nàn.
Trả lờiXóaTôi có anh bạn, sau khi đi ăn phở quát một lần, về kêu trời kêu đất. Anh vốn là người Hà Nội gốc, rất sành ăn, được phong là bách khoa toàn thư về ẩm thực nhưng theo như lời anh nhận xét: “Anh không bao giờ đặt chân đến nơi này nữa. Không thể chấp nhận thứ văn hóa xin – cho trong khi bây giờ khách hàng là thượng đế.”
Ăn uống là thưởng thức, chứ cái kiểu ngồi ăn mà thần kinh căng thẳng như sợi dây đàn làm mất đi nét lịch sự của người Tràng An.
Theo Gia Đình và Xã Hội
( Source Google )
Tội nghiệp ô chủ và thượng đế VN quá.
XóaVăn hoá PắkBó ,đảng và 'bác" đem về từ nơi hoang dả và bắt dân chúng xài,nhất là thành phố nơi "bác" đang nằm " PHU CƠI ", nên mới gây nên cái cảnh rất ư là Pắk Bó nầy
Trả lờiXóaCứ gì Hà Nội, cả nước đang khủng hoảng văn hóa, đạo đức, liêm sỉ, phẩm giá con người... mất hết rồi. Kể cả kinh tế. Nói chung là chẳng còn cái gì để mà nói.
Trả lờiXóaKhông nhắc đến thì thôi, nghĩ đến lại xót xa lòng!
Âu cũng là nhờ ơn cái lũ khốn kiếp "đảng cs. VN" nên dân ta mới đến bước đường này.
"Hãy thắp lên một ngọn nến, dù nhỏ nhoi còn hơn là cứ ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối."
XóaĐã có nhiều người nói lên câu đó và tôi chỉ xin lập lại.
Hà Nội thanh lịch đâu không thấy, bây giờ ra Hà Nội thấy toàn là lưu manh, và móc túi!
Trả lờiXóaĐúng, chính quyền nào thì nhân dân ấy
XóaCách đây mấy năm tôi có đến Hà Nội, uống một chai bia vỉa hè mà cũng bị mụ chủ quán lấy tiền gấp đôi. Thấy tởm !
“Gia đình văn hóa”, “Thôn văn hóa”, “Làng văn hóa”, “Ấp văn hóa”, “Bản văn hóa”, “Tổ dân phố văn hóa” .nhưng khi ra đuờng từ thằng lớn đến cái bé , địt mẹ chúng chẳng mang theo mà chơi toàn văn hóa rừng rú không ,đọc mà phát lợm cho bọn làm văn hóa XHCN
Trả lờiXóa"Hãy cứu lấy nền văn hoá Việt Nam!" (trích)
Trả lờiXóaCứu gì nỗi mà cứu.
Miếng ăn là miếng nhục mà dân thủ đô ngàn năm vănG c..ật, trả tiền để được ăn "BÚN CHỬI, MIẾN MẮNG" mà vẫn cắm đầu cắm cổ, ăn lấy ăn để thì làm sao mà cứu?
Chắc có lẽ từ khi có bác và đảng nên dân thủ đô thiếu ăn, giờ nhờ cướp được Miền Nam có tiền, có được miếng ăn nên ăn lấy ăn để, bù lại lúc thiếu từ ngày có bác dù phải trả tiền cũng nên (!?).
Muốn cứu chỉ còn một cách duy nhất là đạp đổ hoàn toàn rồi xây lại từ đâu thôi.
Mong thay.
TIN GIẬT BẮN GÂN
Trả lờiXóa*
“Hôm qua nàng HỒNG HÀ bị bắt
Bữa nay công an nhặt MỸ XUÂN”
*
Các cô kiều nữ dài chân
Lân mừng vương hậu SÓC TRĂNG nấu chè
Nam MÊ KÔNG vướng mắt me
Lân che mặt mốc CÁI BÈ bán trôn
Đường dây xuyên VIỆT buôn lồ ô ồn
Hai ngàn đô MỸ thượng tôn lên giường
Diễn viên điện ảnh nêu gương
Hoa khôi người mẫu kiên cường dấn thân
*
Năm sao HỒ THỊ tảo tần
Mi ni khách sạn cách tân lên đời
Đại gia tư bản đỏ chơi
Xoay tua HÀ NỘI xả hơi SÀI GÒN
Cung đình HUẾ vẫn chưa ngon
Miệt vườn TIỀN , HẬU GIANG còn CÁI LƠN
CÁI RĂNG “Cắn Sái” CÁI VỒN
CÁI BÈ nước chảy CÁI MƠN đầm đìa
*
TÂM THANH
Nên điều tra cho ra danh tính những tay mua dâm. Làm được như vậy mới đ1nh đúng mục tiêu.
Xóacó câu chuyên truyền tai nhau trong dân cũng như là cán bộ từ tỉnh trở xuống mà ai cũng thuộc lòng nhưng tùy vào người diễn tả câu chuyện;
Trả lờiXóacâu chuyện là
có một ông nhà báo di viết bài về văn hóa nên ông nhà báo dã mon men dến một làng kia có lẽ là làng phú tường chăng ,vừa dến dầu làng gặp một dứa nhỏ dang bắn bi ông nhà báo liền hỏi, cháu cho chú hỏi nhà ông trưởng ấp di lối nào ?
thằng nhỏ trả lời[ éo biết]
ông nhà báo hơi buôn nhưng rồi cũng mặc vì nó còn nhỏ chưa biết văn hóa là gì,ông di tiếp mãi thấy một căn nhà ông vào dó hỏi thăm thì ra là nhà ông ấp trưởng,vừa ngồi xuống ông dem chuyện thằng nhỏ dầu làng ra kể cho ông ấp trưởng nghe ông ta liền nổi giận và nói
dứa nào,dứa nào dịt mẹ nó mất văn hóa như thế thì dập chết mẹ nó luôn rồi ông nhà báo chỉ uông nước và lẳng lặng ra về vì không có bài viết theo tôi thì nhà báo này có lẽ là của VTV3
Mời bà con vào đây xem tác giả Lê Anh Hùng tố cáo NDM, NTD và HTH thể hiện tính "văn hóa" của lãnh đạo TW đảng:
Trả lờiXóahttp://www.youtube.com/watch?v=8clhI_V7HhA
Bác Nhân Tâm giới thiệu chính xác, Lê Anh Hùng không hề bị bệnh tâm thần.
Đúng Lê Anh Hùng là tác giả tố cáo các vị TW đảng, buôn ma túy, hãm hiếp, giết người...
XóaMuốn xây dựng gia đình hay cụm dân cư văn hóa thì trước hết phải xây dựng một chính quyền hành xử có văn hóa đã. Không thể gọi là văn hóa khi đạp vào mặt người biểu tình, khi dân phòng nghênh ngang ngậm thuốc vào nhà xứ, khi "thương binh" vào làm loạn Viện Hán-Nôm, khi tòa xử án công khai nhưng lại cấm người vào xem vv...Nhất là đám "trật tự" được trang bị gậy gộc và mặc đồng phục đầu Ngô mình Sở xuất hiện nhan nhản trên đường. Văn hóa gì vậy? Ai xây, xây thế nào đây? Muốn Thủ đô có văn hóa không chỉ kêu gọi người dân xây dựng nếp sống văn hóa là đủ. Văn hóa ứng xử của chính quyền sẽ buộc mọi người phải có hành vi văn hóa tương xứng.
Trả lờiXóaĐọc bài này của Lê Anh Hùng (LAH)tôi mới tin anh là tác giả các đơn thư tố cáo đưa lên các trang mạng và tin rằng LAH không phải là bệnh nhân "tâm thần" như cơ quan pháp y Công an kết luận và thông báo. Nội dung bài viết này rất sâu và rộng, chứng tỏ LAH rất nhạy cảm và có khả năng phân tích tinh tế các diễn biến của thời cuộc về kinh tế, chính trị và văn hóa Việt nam.Từ nhỏ tôi đã sống ở Hà Nội và Hải phòng, bây giờ đã trở về quê ở miền nam, nên tôi hiểu rất rõ nhiều thay đổi mà đáng tiếc là xấu nhiều hơn tốt về lối sống nói riêng cũng như văn hóa của người ở Hà Nội. Nói về Người Hà Nội là phải nói người quê hương bản quán, hoặc sống ở đó ít nhất 3 đời trở lên, còn hiện tại người sinh sống làm việc ở trên đất Hà Nội ( không kế Hà Tây)là dân tứ xứ, pha tạp, do vậy văn hóa cũng bị pha tạp. Nhưng điều cần nói là nguyên nhân nào đã dẫn đến tình trạng văn hóa Thủ đô xuống cấp và hỗn tạp hiện nay? Đó chính là "Văn hóa XHCN", mà nội dung của nó rất mơ hồ, không nhân bản, chứa đựng quá nhiều từ ngữ sáo rỗng, lên gân và không thực.Văn hóa là sản phẩm của quá khứ của cộng đồng hay một quốc gia, là cái được tiết và chiết xuất ra từ cuộc sống tự nhiên của con người và xã hội. Không có văn hóa do ý chí chủ quan của con người áp đặt lên nó, bảo nó thể này hay sống thế khác. Cái thứ "văn hóa cưỡng bức" ở Việt nam hiện nay đã bóp méo nhân cách, lòng tự trọng và sự trong sáng của cuộc sống và tâm hồn của con người. Thủ đô Hà Nội là nơi các quan chức, trí thức ưu tú từ các địa phương và nước ngoài tụ hội về. Lẽ ra nó phải là nơi lan tỏa văn hóa tiến bộ, văn minh, nhưng có lẽ không ít quan chức không thực sự như danh tiếng của họ, họ đang sống 2 mặt: mặt ngoài là "noi theo tấm gương đạo đức HCM" mặt trong , mặt thật là : chui sâu, leo cao ghế quyền lực để kiếm nhiều bổng lộc cho bản thân và gia đình.Vì zậy, con cháu của họ sống theo những gì mà cha, mẹ ( quan chức TW) dạy cho họ cũng như họ thấy hàng ngày trong gia đình. Điều mà mọi người thấy Văn hóa Hà Nội nói riêng và cả nước đã và đang suy đồi là điều tất yếu.
Trả lờiXóaVăn hóa chi bằng hỏi thăm cụ Hiền Đức, Sở thông tin văn hóa đã đối xứ như thế nào với Cụ và tiến sĩ Xuân Diện. Cộng sản đã tạo ra được nép văn hóa cho Việt Nam: Văn hóa phong bì chạy chức chạy quyền. Văn hóa luồn cúi,nịnh bợ các cấp không dám nói sự thật. Văn hóa"Cộng nô" hèn nhát sợ Trung Cộng, nhờ sợ Trung Cộng nên sợ cộng sản Việt Nam. Văn hóa vô cảm với vận mệnh đất nước vì đã có Đảng và nhà nước lo rồi. Văn hóa cướp bốc:quan cướp đất dân giữa ban ngày ở Cồn Dầu, Tiên Lãng, Văn Giang,... Văn hóa bóc lột:xuất khẩu lao động, từng lớp công nhân làm việc hết sức không đủ sống tại các công ty.Văn hóa tham nhũng, lươn lẹo cấp quan trơ mặt trơ như thớt: Vụ Vinashin chìm nghĩm nay đến vinaline nhưng quan ta đích xác là Tấn Dũng như vô can vác mặt như thớt giữa chính phủ.Văn hóa tuột quần : Mẹ con Bà Lài ở Cần Thơ tuột quần đòi giữ đất, chùi cái đó vào mặt Hồ Chí Minh và Đảng Ta. Văn hóa vu khống: cải cách ruộng đất, sự kiện gia đình Bùi Thị Hằng được quan ta lặp lại...Văn hóa chết chốc: tai nạn giao thông chết hàng loạt cứ xem như một nét văn hóa Việt, vào tù hôm trước hôm sau bị "chết tự tử". Văn hóa ô nhiễm môi trường: Cộng sản đã tạo ra được lớp người vô trách nhiệm với môi trường, vứt rác bất kỳ đâu, nhiều dòng sông chết,sông ô nhiễm, người dân sống trong môi trường bẩn như nét văn hóa tự nhiên nó có vậy...Nhìn lại những việc làm của cộng sản toàn là thảm hại, phán động cực kỳ phán động. Văn hóa Cộng nô cần phải loại bỏ vào sọt rác, xứ lý kịp thời không thì ô nhiễm thêm mà thôi. Bạn nghĩ sao?
Trả lờiXóaKhông ít người quan tâm và theo dõi vụ việc tác giả Lê Anh Hùng ( các đơn tố cáo vá các nhật ký bổ sung ). Phần chứng cứ, tư liệu quá ít và thiếu thuyết phục. Tác giả cần công khai, cũng cố hoặc cung cấp thêm cho Bạn đọc DLB.
Trả lờiXóaAnh xứng đáng với cái tên của mình, Anh Hùng ạ!
Trả lờiXóaChúng tôi luôn bên anh.
Xin đố các bác: Muốn xây dựng một nền văn hóa dân tộc, một nước VN hạnh phúc, trước tiên cần phải làm gì? Chú ý: Câu trả lời không được quá 5 từ. Bác nào đáp đúng sẽ được thưởng 1 vé sang Ba Lan xem Euro 2012.
Trả lờiXóaTrả lời:" Tiêu diệt đảng cộng sản". Đưa vé đây để tui sang Ba Lan cho kịp chuyến bay.
Trả lờiXóa