Thái độ của Mỹ sau trận Hoàng Sa 1974

Đô đốc Thomas H. Moorer"Bốn tàu Nam Việt Nam và khoảng 11 tàu Trung Quốc sau đó có trận hải chiến trong khi quân Nam Việt Nam rút lui." . Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger hỏi tiếp: "Phản ứng của Bắc Việt trước toàn bộ vụ việc là thế nào?". William Colby, Giám đốc tình báo CIA, nói: "Họ bỏ qua, nói rằng nó nằm dưới Vĩ tuyến 17 và vì thế không có ảnh hưởng đến họ. Nói chung, họ không đưa ra lập trường, không theo bên nào." 


*

Một số tư liệu giải mật gần đây của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho người ta biết rõ hơn về thái độ lưng chừng của Mỹ trước tranh chấp quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đầu thập niên 1970. 

Loạt sách Quan hệ Ngoại giao của Hoa Kỳ là hồ sơ chính thức về hoạt động ngoại giao của chính phủ Mỹ bắt đầu từ 1952, tập hợp các văn bản gốc như biên bản cuộc họp, điện tín, thư từ. 

Các sử gia của Bộ Ngoại giao Mỹ đã hoàn tất 25 cuốn về chính quyền Kennedy, 34 cuốn về chính quyền Johnson, trong khi ý định làm 54 tập về thời kỳ Nixon và Ford (1969-1976) vẫn còn dở dang. 

Biên bản cuộc họp ngày 25/01/1974, một tuần sau trận hải chiến Hoàng Sa (17 - 19 tháng Giêng), tường thuật cuộc họp về Đông Dương do Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger chủ trì. 

'Tránh xa' 

Ảnh: Ông Henry Kissinger từng đóng vai trò quyết định trong chính sách của Hoa Kỳ với Đông Nam Á nhiều năm liền.

Đô đốc Thomas H. Moorer, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu liên quân, báo cáo: "Chúng ta đã tránh xa vấn đề." 

Ngoại trưởng Kissinger hỏi lại: "Chúng ta chưa bao giờ ủng hộ tuyên bố chủ quyền của họ [Nam Việt Nam]?" 

Đô đốc Moorer trả lời: "Toàn vùng đó là cả vấn đề. Trường Sa và các đảo khác có cùng vấn đề - đó là lãnh thổ đang tranh chấp. Chúng tôi đã ra lệnh tránh khỏi vùng đó." 

Ông Kissinger hỏi "Ai khởi đầu trận chiến ở Hoàng Sa?" 

Đô đốc Thomas H. Moorer mô tả: "Một đội tuần tra của Nam Việt Nam trong khu vực phát hiện một số tàu Trung Quốc tiến về các đảo; họ tiến đến và đưa khoảng 75 người lên đảo Duncan (Quang Hòa). Đó là một trong các đảo phía nam của nhóm Nguyệt Thiềm.

"Họ phải đối đầu với hai đại đội Trung Quốc. Phía Nam Việt Nam phải rút sang các đảo gần đó. 

"Bốn tàu Nam Việt Nam và khoảng 11 tàu Trung Quốc sau đó có trận hải chiến trong khi quân Nam Việt Nam rút lui." 

Ngoại trưởng Mỹ hỏi tiếp: "Phản ứng của Bắc Việt trước toàn bộ vụ việc là thế nào?" 

William Colby, Giám đốc tình báo CIA, nói: "Họ bỏ qua, nói rằng nó nằm dưới Vĩ tuyến 17 và vì thế không có ảnh hưởng đến họ. Nói chung, họ không đưa ra lập trường, không theo bên nào." 

Ông William Smyser, từ Hội đồng An ninh Quốc gia, nói thêm: "Nó đặt họ vào tình thế tế nhị. Họ không nói gì cho đến khi đã xong chuyện, và rồi chỉ nói họ lên án việc dùng vũ lực." 

Cuộc bàn luận tiếp tục với trình tự như sau: 

"Ngoại trưởng Kissinger: Tôi biết họ nói gì rồi, nhưng họ thực sự cảm thấy thế nào? 

Đô đốc Moorer: Tôi nghĩ họ lo lắng. 

Ông Colby: Bắc Việt có thể muốn có mỏ dầu tại đó. 

Ông Clements [Thứ trưởng Quốc phòng]: Đừng quá mơ mộng về khả năng có dầu tại các đảo đó. Đó vẫn là chuyện trên trời. Hiện chẳng có gì ở đấy cả, chỉ là tương lai thôi. Hiện nay dầu hỏa ở đó không khả thi. Chỉ là tiềm năng. 

Đô đốc Moorer: Người Pháp nắm giữ các đảo trong thập niên 1930 cho đến khi Nhật chiếm trong Thế chiến. Năm 1955, người Pháp từ bỏ chủ quyền các đảo và Nhật đã làm như thế năm 1951. Nam Việt Nam và Trung Cộng kể từ đó cùng nhận chủ quyền. Philippines có tuyên bố yếu ớt, nhưng chỉ là trên giấy." 

Sau đó, Đô đốc Moorer xác nhận lại với Henry Kissinger: "Chỉ thị của tôi là tránh xa khỏi toàn bộ khu vực." 

Cũng cần nhắc lại, trong một cuộc gặp trước đó, ngày 23/1/1974 với ông Han Hsu, quyền trưởng phái đoàn liên lạc của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Washington, Ngoại trưởng Kissinger nói: "Hoa Kỳ không có lập trường trong việc ủng hộ tuyên bố chủ quyền của Nam Việt Nam tại các đảo này." 

Bảo vệ Philippines hay không? 

Trong một cuộc họp ngày 31/1/1974 của Bộ Ngoại giao, Ngoại trưởng Kissinger khi đó được thông báo: "Không có dấu hiệu Trung Quốc định tiến về Trường Sa. Dẫu vậy, có sự lo ngại đáng kể từ phía Nhật, Philippines và đặc biệt là Nam Việt Nam, mà theo tin báo chí thì hôm nay đã gửi đoàn 200 người ra chiếm một số hòn đảo lâu nay không ai ở trong khu vực Trường Sa." 

"Đài Loan đã chiếm ít nhất một đảo và Trung Quốc cũng vậy." 

Trong bối cảnh này, Philippines đã hỏi Mỹ liệu Hiệp Ước An ninh Mỹ - Philippines có được dùng nếu quân Philippines kéo ra Trường Sa và bị Trung Quốc tấn công. 

Các quan chức Mỹ có mặt trong cuộc họp đồng ý rằng không có câu trả lời rõ rệt và họ muốn để ngỏ sự mơ hồ trong câu trả lời cho Philippines. 

Một người trong cuộc họp, ông Hummel, nói: "Tạp âm xung quanh các tuyên bố của chúng ta về những hòn đảo này hẳn đã đủ cho người Philippines hiểu rằng chúng ta không có ý định hay chúng ta không muốn." 

Ngoại trưởng Kissinger kết luận: "Câu trả lời của chúng ta là đúng. Chúng ta không nên nói chúng ta sẽ bảo vệ họ." 

Chỉ cho đến gần đây, hồi tháng Bảy 2011, Thượng Nghị sĩ Jim Webb, chủ tịch Ủy ban Đông Á và Thái Bình Dương của Thượng viện Mỹ, đã kêu gọi Bộ Ngoại giao Mỹ giải thích công khai về hiệp ước an ninh Mỹ - Philippines trong tranh chấp Biển Đông. 

Ông Jim Webb khi đó nói: "Sự minh bạch của chúng ta trong vấn đề này là vô cùng quan trọng với đồng minh, Philippines và cho toàn vùng Đông Nam Á."

10 Nhận xét

  1. trên đỉnh mùa đônglúc 04:43 4 tháng 10, 2011

    Một bài viết tốt, càng khẳng định quan điểm của tôi: liên minh hoặc đồng minh chỉ là sự hỗ trợ nhỏ, chủ yếu vẫn là nội lực của ta. Tôi kỳ vọng rất ít vào liên minh trong việc giải quyết chủ quyền, đặc biệt là căn cứ vào thể chế của VN trên chính trường quốc tế. Chắc chắn chúng ta phải có tự do dân chủ thì mới có thể bảo vệ được chủ quyền. Đó là điều kiện cần. Nhưng chính chúng ta phải là những người đấu tranh để có dân chủ & bảo vệ lãnh thổ cho chính mình. Tôi nghĩ nhiều người cũng cùng quan điểm với tôi. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều bạn ảo tưởng vào sự giúp đỡ từ phía bên ngoài. Thậm chí, còn nghĩ rằng cộng sản ở TQ phải giải thể thì cộng sản VN mới có thể giải thể & còn mơ tưởng rằng Mỹ sẽ giải thể chế độ cộng sản TQ. Mong các bạn xem xét tình hình của Phillipines được đưa ra trong bài viết này.

    Tôi không đả kích hoặc khích bác các bạn có ý nghĩ rằng Mỹ (hoặc thế giới) sẽ giải thể cộng sản TQ rồi thì cộng sản VN mới bị giải thể; hoặc quốc gia nào đó đến giúp VN giải thể cộng sản & bảo vệ chủ quyền cho chúng ta. Tôi comment với mong muốn các bạn nhìn vấn đề thực tiễn hơn.

    Trả lờiXóa
  2. đúng nghĩa cái giải thưởng nobel hoà bình dành cho ông kissinger là đẩy đồng minh vào chỗ chết.
    Cái thái độ nước đôi là thất trách với 58,000 quân đội Hoa Kỳ hy sinh và phản bội đồng minh dẫn đến sụp đổ miền nam, tự phá vỡ phòng tuyến TỤ DO, khiến Việt Nam bị nhuộm đỏ màu máu.
    không biết Ông Kissinger có hổ thẹn khi nhìn CỜ VÀNG Sau 36 năm vẫn ngạo nghể tung bay ở khắp nơi trên Hoa Kỳ

    Trả lờiXóa
  3. Dù thế nào thì đó cũng là lịch sử. Còn hôm nay?

    Trả lờiXóa
  4. Bảo vệ chủ quyền lợi ích quốc gia luôn phải có nền tảng từ bên trong sự hậu thuẫn từ các quốc gia bên ngoài chỉ là thứ yếu không ai hy sinh quyền lợi quốc gia dân tộc họ để bảo vệ cho VN. Đây là bài học lịch sử rất lớn chúng ta không bao giờ được quên!
    Sự mất quần đảo Hoàng sa xảy ra dần dần khi người Pháp từ bỏ chủ quyền và đến 1974 thì VN mất hoàn toàn. Trước đó vài năm thì Trung Mỹ đàm phán nối lại ngoại giao. Không ai biết được họ đã thỏa thuận gì với nhau?! Sự ngó lơ của hạm độ Mỹ ở Thái Bình Dương là một bằng chứng sống động hơn bao giờ hết và VN sau đó còn mất một số đảo Trường sa trong khi có hiệp ước an ninh phòng thủ với Liên xô năm 1988. Đừng bao giờ ảo tưởng rằng dựa vào cường quốc này hay khác để bảo vệ chủ quyền VN, chỉ có thể tranh thủ sự ủng hộ về mặt ngoại giao mà chưa chắc đã dễ dàng khi người Mỹ hôm nay cũng như hơn 3 thập niên trước đây tuyên bố đứng ngoài các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông!

    Trả lờiXóa
  5. Moi Tap Danh Tieng Viet Co Daulúc 10:46 4 tháng 10, 2011

    Hãy vào http://www.angeltech.us/viet-anywhere/
    Tập gõ và đánh tiếng Việt có dấu.Tôi bắt đàu học hôm qua,bây giờ đã đánh được rồi.Biết thêm một điều gì đó,cũng cãm thấy thú vi.Không khó đâu các bạn
    Nhân đây,xin cám ơn các bạn đã chỉ tôi.Đừng xóa comment này nghe DLB.
    [ chỉ có mấy chử mà gõ lên gõ xuống,gõ qua gõ lại đến mõi cã tay đó DLB ]

    Trả lờiXóa
  6. Gửi bác " Mới tập đánh tiéng Việt có dấu"
    Sau mỗi dấu chấm (.) hay dấu phẩy (,) bác gõ thêm một đấu cách, trông câu văn sẽ rõ ràng hơn.
    Chúc bác khỏe.

    Nhất Điểm Hồng

    Trả lờiXóa
  7. Cuộc đời này luôn có những chọn lựa, nói riêng về cách sống Mẹ tôi dạy rằng:
    - Sống dựa vào bạn, hay nói khác là "sống dựa dẫm": Tuyệt đối tránh xa.
    - Sống giả dối & lợi dụng người khác: Cách sống này có vẻ có lợi trước mắt, nhưng cách này không tốt và sẽ lãnh hậu quả, hậu quả lớn nhất là sự cô độc khi gặp hoạn nạn, con nên tránh xa.
    - Sống công bằng: Có qua có lại, cân bằng & đan xen lợi ích, vun vén tình thân, ràng buộc lợi ích lẫn nhau và thường song hành trong các vấn đề của cuộc sống, cách sống này cấm kỵ đụng chạm đến lợi ích của nhau.
    - Sống thua thiệt người khác một tí: Trước mắt có chút thiệt thòi, nhưng sẽ rất vui vẻ, hạnh phúc và là chủ nợ tình cảm của những người chung quanh, khi gặp khó khăn luôn được giúp đỡ - "con hãy sống theo cách này".


    Mẹ dạy tôi như vậy, tôi chia sẻ với các Chú các Bác là người học cao hiểu rộng, đang lãnh đạo nước VN của chúng tôi với lời nhắn rằng: "Hãy chọn bạn tốt, sống cho nên người, khi chết còn nhắm được mắt"

    Trả lờiXóa
  8. Sức mình là chính,chọn bạn mà chơi.

    Trả lờiXóa
  9. @LÚA CON 14:15.
    -như thế theo bạn thì những người đấu tranh cho dân chủ,những người biểu tình chống TQ vừa qua nên chịu thua chính quyền đi và nhà nước ta nên chịu thua trong việc tranh chấp HS-TS đi có đúng ko?!thế bố bạn có dạy dỗ bạn điều gì ko?bạn có biết cá nhân mỗi con người đối với mỗi con người khác hẳn mỗi dân tộc đối với mỗi dân tộc ko?.theo tôi cách nhìn nhận vấn đề của bạn khá giáo điều và hơi thiển cận đó.

    Trả lờiXóa
  10. Danh nhân nói:Không có gì quý hơn độc lập tự do
    Vậy VN phải thật sự độc tổ quốc,nhân dân hoàn toàn tự do
    Quyền tự do sơ đẳng nhất Tự do tư tưởng, Quyền này không gây hại cho ai mà có lợi cho Tổ quốc, Dân tộc. Mọi phát triển tư duy tiến bộ đều xuất phát từ quyền này, yếu tố này giúp cho cá nhân nâng cao tính cộng đồng trách nhiệm với Tổ quốc, với Đồng bào chúng ta nhiều hơn, huy động được các tài năng trong xã hội để đoàn kết thống nhất bảo vệ Độc lập Tổ quốc.Thì không sợ kẽ thù nào.
    Tổ quốc là thân thể, nhân dân là trí não. Một trí não có tư tưởng trong sáng thì sẽ có một thân thể ung dung đỉnh đạt. Thì còn sọ ai!

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn