Giá trị sống: Ông Nguyễn Sự, bí thư thành uỷ Hội An

Đã làm quan là phải đàng hoàng 

Kim Yến (SGTT.VN) - Tự nhận là người… thiếu văn hoá nhất Hội An, nói to nhất Hội An, con người bén nhọn, nhạy cảm đến quyết liệt ấy suốt 30 năm qua đã sống chết với Hội An, để gìn giữ cho được một không gian sống vừa xưa cũ, vừa hiện đại. Giữa không gian liêu trai của ngày Hội An ở Sài Gòn (10 – 12.2), ông đọc cho tôi nghe bài thơ của Chế Lan Viên: Yêu ở đâu thì yêu / Về Hội An xin chớ / Hôn một lần ở đó / Cả đời vang thuỷ triều…


Theo ông, điều gì làm nên sự quyến rũ kỳ lạ của vùng đất Hội An? Những biến động lịch sử có làm cho sức mạnh ấy bị vùi lấp, mai một?

Văn hoá là một khái niệm mở, bảo tồn nằm trong sự phát triển, không đóng khung, đóng cửa, vì thế nó luôn luôn động, phù hợp với đương đại nhưng vẫn giữ được những gì tốt đẹp của quá khứ. Trong một quá trình dài của lịch sử, Hội An vẫn giữ được sự giao lưu, giao thương, đó là một bản lĩnh rất kỳ lạ. Thế kỷ thứ 16 – 17, Hội An là thương cảng sầm uất bậc nhất của Đàng trong, nơi mở cửa đầu tiên của đất nước giao thương với thế giới, từ đó hội nhập với các nền văn hoá khác. Trải qua một thời kỳ dài trọng nông ức thương, Hội An vẫn giữ được tinh thần mở cửa, coi buôn bán là chuyện bình thường, giữ được con đường tơ lụa. Như trong kiến trúc, những ngôi nhà phố hình ống chẳng có mặt tiền, mặt hậu, sẵn sàng mở cửa đón mọi người. Những ngôi nhà của người Hoa, người Nhật đều do bàn tay tài hoa của thợ mộc Kim Bồng, thợ ngói Thanh Hà tạo dựng, vẫn mang diện mạo rất đặc trưng của Hội An…

Mỗi năm Hội An đón nhận đến 1,5 triệu du khách, với dân số khoảng 90.000 người, tính trung bình mỗi người dân đón 150 du khách/năm, làm thế nào để họ vẫn là mình?

Lấy cái tĩnh, vừa vừa, nhỏ nhỏ, bé bé để phát triển, đó là bí quyết của Hội An.

Bản lĩnh của người Hội An chính là sự đón nhận văn hoá các nước một cách bình tĩnh, đĩnh đạc, không ngần ngại, không sợ sệt, không vồ vập… tạo nên một văn hoá đa quốc gia, đa vùng miền, nhưng lại rất Hội An. Chiều sâu tận cùng của văn hoá, của kiến trúc chính là con người. Hội An là một di tích hoàn toàn sống, không bị đứt gãy nhờ những con người nhiều thế hệ sống trong các khu phố cổ. Điều lạ nữa là dân Hội An nghèo, nhưng chẳng ai phá nhà cổ làm nhà mới. Thời bao cấp mỗi nhà chỉ sống bằng vài ba khung dệt, nhưng vẫn giữ nguyên nếp nhà như một sự tri ân với cha ông của họ. Họ giữ lại những gì đẹp đẽ của quá khứ, đâu biết ngày mai sẽ thành di sản. Thời đổi mới, nhà nhà làm du lịch, có người giàu lên nhưng cũng chẳng ai đập nhà làm khách sạn. Ngoài quy định của chính quyền, chính người dân ý thức được chuyện đó. Phố cũng không cần cửa đóng then cài. Dân phố không soi mói, nhưng biết quan tâm đến nhau. Điều gì không phải, trái với đạo lý khó sống được ở đây. Dù lịch sử đầy biến động, người Hội An vẫn giữ được chiều sâu cốt cách, tâm hồn mình. Nhỏ bé, thân thuộc, không vội vã, không có những con đường rộn ràng, chẳng ai chạy xe quá nhanh. Khi con người sống có trật tự thì trong tâm thức, suy nghĩ cũng chậm lại, nhập thân, nhìn lại mình nhiều hơn. Những con người ấy đã biết tự làm mới mình hàng ngày, tạo ra hồn của phố, sự thân thuộc bình yên và một chút chân quê khiến ai đã một lần tới là nhớ mãi, giống như được trở về nhà.

Để sự quyến rũ chân thực ấy giữ chân du khách lâu hơn, có quyết sách nào không thưa ông?

Quyết sách của tôi là giúp người dân có thu nhập một cách văn hoá. Lâu nay chúng ta thường dựng làng nghề theo kiểu biểu diễn. Muốn hấp dẫn du khách, làng nghề phải thực sự sống được bằng nghề. Bàn tay tài hoa của những nghệ nhân làng Kim Bồng góp phần tạo ra dáng hình đất nước, tâm hồn của người dân Trà Quế tạo nên mùi hương sâu đậm của rau húng, rau thơm. Muốn phục hồi làng nghề phải có đội ngũ làm nghề ngay tại làng. Hội An kiên trì đào tạo lớp trẻ sống chết với nghề, cha truyền con nối. Người dân không chỉ sống được nhờ trồng rau, mà còn khá lên nhờ những dịch vụ du lịch từ nghề rau. Suốt chín năm kiên trì thuyết phục bà con cùng với các quyết sách như giao thêm đất, hỗ trợ tiền trồng rau, làm gốm… đến nay chúng tôi đã phục hồi được làng rau Trà Quế, gốm Thanh Hà. Du khách được trồng, thu hoạch rau, chăn trâu, tắm trâu, nuôi trâu đi cày, sống, ăn ở trong nhà dân có khi cả tháng trời, và trả tiền một cách thích thú. Mỗi người nông dân Hội An đang trở thành một sứ giả văn hoá thông qua con đường kinh tế du lịch, họ biết giữ cho môi trường sạch hơn, yêu động vật hơn, và cũng văn minh hơn.

Hội An lên cấp thành phố, ông có lo văn hoá thị sẽ lấn át văn hoá làng?

Đó chỉ là một danh xưng, sự phát triển đòi hỏi văn minh, dù thị xã hay thành phố, Hội An vẫn giữ được tinh thần của nó. Văn hoá làng và văn hoá thị bổ sung, kìm giữ nhau, trì kéo nhau, tạo nên thế cân bằng hơn. Trong tốc độ đô thị hoá chóng mặt hiện nay, giữ gìn vẻ đẹp của một ốc đảo như Hội An là nỗi lo chung của mọi người. Nhưng chính vì nó quá mong manh, dễ vỡ nên mọi người đều phải cùng nâng niu, giữ gìn. Hội An lúc nào cũng có vấn đề, lúc nào cũng có sự bền vững dù luôn thay đổi. Suốt thời gian tôi làm chủ tịch Hội An, chưa thấy ai bị tha hoá, các tệ nạn vào Hội An đều được dân báo ngay. Hội An nói không với bia ôm, ngoài đường cũng không có công an, người dân có thể gặp người làm chính quyền mọi lúc, mọi nơi. Không có khoảng cách giữa chính quyền và người dân. Ai vào nhà bí thư cũng được.

Còn quyết sách để giải bài toán đất đai ở Hội An, khi nơi đây luôn là điểm nóng hấp dẫn các nhà đầu tư? Làm thế nào để hài hoà lợi ích giữa người dân, chính quyền và nhà đầu tư?

Người ta có thể biến ruộng lúa thành đô thị chỉ với một chủ trương, nhưng trong lịch sử, chưa ai biến đô thị thành ruộng lúa. Cái gì người ta không thể thì mình hãy giữ lấy. Tôi là người nông dân, tôi hiểu hơn ai hết đất của dân phải để cho dân làm. Như vùng biển Cửa Đại, tôi không chủ trương lấy đất đầu tư, mà đầu tư tại chỗ và những người dân định cư tại chỗ, không dời dân. Với nhà đầu tư, Hội An quy định rất rõ ràng: không xây quá ba tầng, mật độ xây dựng không quá 30%, không được mở massage, không được xây tường rào che chắn, không đi cửa sau, không mua đi bán lại… Chính vì thế những nhà đầu tư giả, dỏm rất khó chịu, sẽ bật khỏi liền.

Để gầy dựng một chính quyền vì dân ở Hội An, ông có gặp khó khăn nhiều không?

Hơn 30 năm, trải qua nhiều đời lãnh đạo, Hội An tự hào vì một đội ngũ lãnh đạo trong sạch. Chưa có một đồng chí nào lợi dụng chức quyền lấy một tấc đất của dân, bộ máy chính quyền hoạt động trơn tru nhờ không ai lợi dụng việc công sách nhiễu, tước đoạt của dân. Bên cạnh những biện pháp cứng rắn để giữ kỷ cương, muốn đội ngũ của mình có ý thức, chính người lãnh đạo phải làm gương. Không thể nói anh em đừng tham ô mà mình vẫn nhận tiền vào túi. Ai có công mình thưởng xứng đáng, nhưng khi anh em gặp khó khăn mình phải chia sẻ, giúp đỡ, có trách nhiệm với cả gia đình mỗi người. Con người không chỉ sống bằng đồng lương, mà còn bằng cái nghĩa. Khơi gợi chữ nghĩa trong đội ngũ làm nên phẩm cách của cán bộ mình. Kiểm tra đến nơi đến chốn công việc được giao, những nơi nguy hiểm nhất mình phải xông vào đầu tiên. Mình không xả thân thì đừng nói anh em xả thân. Khi mình sử dụng quyền lực để làm những việc có ích cho mọi người, đứng đầu sóng ngọn gió, biết tiếp thu ý kiến, biết chịu trách nhiệm trước mỗi quyết định của mình, sẽ quy tụ được anh em. Tôi cảm thấy ấm lòng vì được anh em thương, quý, chia sẻ, nhờ thế mình không cảm thấy cô đơn.

Tôi không thích từ quan “thanh liêm”, đã làm quan là phải đàng hoàng, không thể nhận những gì không phải của mình. Làm chủ tịch, lương 5 triệu đồng/tháng, khi đã chấp nhận mức lương đó, phải làm tốt phần việc của mình. Đừng đổ thừa đồng lương đạm bạc mà tham ô, bởi có ai buộc anh làm đâu? Tôi là người không mưu mô, không thủ đoạn, mọi thứ đều đặt hết lên bàn, nên có thể đập bàn nếu thấy bất bình, khuất tất.

Suốt một thời gian dài làm chủ tịch, nhiều người nói ông “giả chết” vì vẫn ở căn nhà tranh dột nát, ông có buồn nhiều không?

Rất đau, nhưng không thể bụm miệng người đời, vì dân có quyền nghi ngờ. Người dân sẵn sàng nghĩ mình ngồi chỗ đó chắc hốt bạc. Nhà đầu tư nào đến cũng đưa phong bì đầu tiên, dù chưa làm gì cả. Chứng tỏ trong suy nghĩ của họ phải có phong bì công việc mới chạy… Nhưng tôi không bao giờ chấp nhận như thế.

Căn nhà tranh giờ đã được sửa lại thành nhà trệt cấp bốn, đất ấy là do ông bà tôi để lại. Lương hai vợ chồng tôi cộng lại 13 triệu đồng, làm gì cho hết (cười sảng khoái). Biết bao nhiêu là đủ, tri túc là được. Tôi không thấy khổ, vì mình khổ quá rồi, chịu khổ là chuyện bình thường. Điều tôi buồn nhất là không làm được nhiều cho Hội An. Người dân quê tôi dù được hưởng lợi từ du lịch bớt cơ cực đi, nhưng chưa được giàu có…

Là người khá cực đoan, có bao giờ ông phải xin lỗi dân vì một quyết định sai? Anh có sợ những quyết sách quá táo bạo, luôn đi trước của mình sẽ ảnh hưởng đến đường hoạn lộ?

Có đấy. Một lần tôi đã ra quyết định trồng hoa sữa dọc phố. Nhưng đâu ngờ đến mùa hoa nở, cả con phố nồng nặc mùi hoa rất khó chịu. Tôi phải đứng ra xin lỗi dân và đốn đi trồng cây mới.
Khi người dân có đủ dũng khí chửi mình trong lúc bình tĩnh nhất, chứng tỏ họ còn tin mình. Khi đúng sai dân không lên tiếng nữa, mới là bi kịch.
Tôi nhớ mãi cơn bão năm 2007, sau cuộc họp chiều, chúng tôi thông báo toàn thị xã sáng mai mới dời dân. Nhưng khi bưng bát cơm tối lên ăn, tự nhiên một linh cảm ập đến khiến tôi giật mình. Nhiều anh em phản đối dữ dội nhưng tôi vẫn buộc phải dời dân trước 12 giờ đêm. Quả nhiên 1 giờ sáng bão tràn vào ngập hết nhà. Sống ở Hội An là sống chung với lũ, người lãnh đạo phải biết rõ bão đi theo hướng nào, chỗ nào là thiệt hại nặng nhất để giúp dân tránh gió, di dời. Phải nghe lượng mưa trên nguồn, và tìm ra cái gì có lợi trong lũ. Sắp tới tôi sẽ tổ chức cho khách đi ghe chụp ảnh những con đường nước ngập, tuyệt vời lắm đó.

Quyết định tắt đèn, đi bộ đêm rằm đến với tôi vào một tối mất điện năm 1998, tự dưng thấy phố đẹp lạ lùng. Sáng hôm sau quyết định làm liền. Những ngày đầu người dân phản đối quyết liệt khiến anh em nản lắm, nhưng mình cương quyết giữ, cố gắng điều chỉnh cho phù hợp hơn. Đến tháng thứ tư thì thành công, và trở thành sản phẩm độc đáo. Có những quyết định phải trả giá dữ lắm, nhưng tôi chấp nhận, kể cả việc mất chức. Nếu so đo tính toán vị trí của mình thì chẳng làm được gì. Ngay từ ngày nhậm chức tôi đã chuẩn bị cho mình nếu có mất chức thì cũng thấy bình thường, có chăng chỉ mất tiếng vâng tiếng dạ. Làm sao để anh em có một chỗ dựa, có lòng tin vào mình là khó nhất.

Cơn bão lớn nhất mà ông đã vượt qua?

Thời điểm tôi mới làm chủ tịch, quyết định cấm để xe trên lòng lề đường đã gặp phải sự phản đối quyết liệt của bà con. Vợ ở nhà mỗi lần ra chợ nghe dân tiếng bấc tiếng chì suốt một năm trời, giờ thì thành hình mẫu, cả nước học tập Hội An. Khi nhà cổ xuống cấp, dân xin sửa nhà tôi đồng ý cho sửa theo nguyên gốc. Tự biết đó là quyết định vô trách nhiệm, tôi cảm thấy mình vô cùng có lỗi, vì dân lấy tiền đâu ra mà sửa theo nguyên gốc, nếu lỡ nhà sập thì vô cùng nguy hiểm. Tôi chủ trương bán vé di sản để lấy tiền giúp dân sửa nhà. Quyết định này cũng gặp phải áp lực từ mọi phía, đang đi ngoài đường tôi bị dân chận lại chất vấn, phải đứng giữa đường giải thích cho dân nghe. Từ 50 triệu đồng/năm, doanh thu đã tăng 8 tỉ, giờ là 40 tỉ đồng/năm. Khi người dân có đủ dũng khí chửi mình trong lúc bình tĩnh nhất, chứng tỏ họ còn tin mình. Khi đúng sai dân không lên tiếng nữa, mới là bi kịch.

Bài học đắt giá nhất mà tôi nghiệm ra từ trong gian khó là bài học về lòng dân. Tôi không nói giáo điều đâu. Muốn thành công phải được lòng dân, lo cho cuộc sống của dân. Rất nhiều lần tôi nghe lời dân hơn là cấp trên, đó là cá tính của tôi. Nhiều văn bản nhà nước không sát với thực tế, nếu cứ theo nguyên tắc thì làm khó dân dữ lắm, phải chấp nhận trả giá thôi. Tôi không biết nịnh, cũng rất ghét người ta nịnh mình. Người nịnh đã hèn, mà người ưa nịnh còn tệ hơn.

Điều gì khiến ông phải đau lòng nhất?

Ngay từ ngày nhậm chức tôi đã chuẩn bị cho mình nếu có mất chức thì cũng thấy bình thường, có chăng chỉ mất tiếng vâng tiếng dạ.

Có một bộ phận cán bộ nhà nước thoái hoá, biến chất, tham nhũng, làm giàu bất chính đến mức xấu hổ, khiến cho người dân không còn tin vào những người đại diện chính quyền, đó là điều làm tôi chua xót nhất. Nỗi đau này không chỉ của riêng tôi, mà còn là nỗi đau của biết bao cán bộ chân chính nhưng đã bị bôi đen bởi một số không nhỏ đang làm giàu trên mồ hôi nuớc mắt của nhân dân. Sức dân chỉ thực sự huy động được khi lòng dân an ổn. Làm mất niềm tin của dân là tổn thất vô cùng lớn.

Ông đã học được gì của người xưa, để vượt qua mọi bão tố cuộc đời?

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ cha tôi đều là nông dân làm thuê cuốc mướn. Ba mẹ cơ cực mò cua mót lúa nuôi tôi ăn học nên người. Khi mình có tiền mua được cho mẹ bộ đồ đẹp thì bà đã mất. Điều tôi học được lớn nhất từ mẹ là làm sao biết sống đùm bọc lẫn nhau, như hàng xóm đã từng đùm bọc gia đình tôi. Cái nghĩa trong tôi lớn lắm. Nhìn mấy cụ già lọm cọm là tôi lại nhớ mẹ vô cùng, tự hứa với lòng phải sống sao cho thật tốt, nếu không làm lợi cho ai đó thì đừng nên làm hại ai đó. Con người ai cũng cần niềm tin. Niềm tin chính đạo giúp người ta sống thiện hơn. Ở Hội An, giữa phố có chùa Cầu, chùa là đạo, cầu là đời, đạo và đời không có khoảng cách. Khi bánh xe công nghiệp đang nghiến nát nhiều giá trị sống đích thực, tôi tin đời cha ăn mặn chưa xong đã khát nước rồi, chẳng cần đợi đến đời con. Biết thế để sống đàng hoàng, lương thiện hơn. Phật tự tâm, ma cũng tự tâm. Quyền lực trong tay mình, trị dễ lắm, tha mới khó. Phải tìm trong cái lỗi của người ta có cái lý mà tha. Tôi luôn tập điều đó. Mỗi người có một sứ mệnh riêng, số mệnh của tôi gắn với Hội An. Và tôi tin tương lai Hội An sẽ là nơi hội nhân, hội thương, hội tụ văn hoá, hội tụ sự an bình.

THỰC HIỆN: KIM YẾN
CHÂN DUNG HỘI HOẠ: HOÀNG TƯỜNG



Nhà văn Nguyên Ngọc:

“Nếu không có Nguyễn Sự, sẽ chẳng giữ được Hội An. Nguyễn Sự là tập trung tinh tuý của người Hội An: trí tuệ, năng nổ nhưng thật bình dị, chân thật. Vừa rồi sửa chợ, anh em vất vả lắm vẫn không dời được mấy chị bán lề đường vào chợ, lại còn bị chửi gay gắt. Cuối cùng Nguyễn Sự phải ra tay, ông mời bà chửi hỗn nhất ra… chửi thi với ông. Thế là các bà sững ra, cười phá, lặng lẽ chấp nhận vào chợ. Sở dĩ ông làm được điều đó vì được dân thương. Cù lao Chàm cũng là một chuyện kỳ lạ của Nguyễn Sự, đây là nơi duy nhất không có bao nilông. Quan chức ít ai giống anh, liêm khiết, thương dân, biết văn hoá bao giờ cũng mong manh, luôn lo lắng, suy nghĩ, gìn giữ, không chủ quan”.


Nhà báo Huỳnh Sơn Phước, nguyên Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ:

“Để giữ được một thành phố sạch, cảng thị đầu tiên sinh ra những nhà ngoại thương, nơi đầu tiên của Việt Nam sống với toàn cầu… cần có một chính quyền sạch, những con người Hội An thực sự sạch. Nguyễn Sự đã làm được điều đó. Bằng trí tuệ và sự quyết liệt của mình, anh đã giữ được Đảng bộ Hội An thật sự liêm khiết, vì dân, để cùng những con người đầy bản lĩnh của Hội An hướng đến một thành phố phụng dưỡng môi trường, phụng dưỡng thiên nhiên, đón nhận và chắt lọc tất cả những giá trị văn hoá, văn minh của thế giới”.

http://sgtt.com.vn/Loi-song/158770/Da-lam-quan-la-phai-dang-hoang.html

32 Nhận xét

  1. sự dối trá mang tính hoang đường. có phải không thưa quí vị cộng sản chưa bị lộ???

    Trả lờiXóa
  2. Ước gì có khỏang 1/1000 Đảng viên CS được như 6ng Nguyễn Sự. Sao Đảng không tổ chức học tập và làm theo tấm gương đạo đức Nguyễn Sự có phải là hay không : Người Thật Việc Thật, có thắc mắc hay không tin thì yêu cầu gặp ngay đương sự, chứ cú học theo bác Hồ mãi có Thắc mắc cũng chẳng biết hỏi ai? (bác sĩ Trần Bồng Sơn có còn sống cũng POTAY.COM luôn)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhờ các cô gái lâý chồng nươc´ ngoaì mơí có kiêù hôí và khách du lịch, đồng chí à .

      Xuât´ khẩu phụ nữ đem lại nhiêù tiền.

      Xóa
  3. nhìn dáng người và khuôn mặt gầy gò khắc khổ thế này ai nghĩ là quan chức mà lại là quan to nhất thị xã Hội An. Hoàn toàn trái ngược với những khuôn mặt nung núc, những cái cổ ngấn thịt, những cái bụng ếch của Đỗ Hữu Ca, Lê Văn Hiền ... Nhưng mà bác Sự này cũng như một con thiên nga giữa bầy quạ đen thôi, dần dần sẽ bị bầy quạ xua đuổi và loại bỏ.

    Trả lờiXóa
  4. Thỉnh thoảng DLB cũng nên đưa thêm một vài bài báo “đặc sắc lề đảng”, thiết nghĩ cũng có giá trị riêng nào đó.

    “Điều tôi buồn nhất… Người dân quê tôi dù được hưởng lợi từ du lịch bớt cơ cực đi, nhưng chưa được giàu có”.

    Chưa ai trong 14 vị trong Bộ Chính Trị nói “Điều tôi buồn nhất… là dân tôi chưa được giàu có”, ngay ông thủ tướng 3D cũng chỉ nói yêu nhất ghét nhất chứ không hề nói buồn nhất. Điều tôi buồn nhất…là ở đâu ra?

    30 năm làm bí thư thành uỷ Hội An, ông Nguyễn Sự vẫn chỉ làm cho dân bớt đi cơ cực, trong khi quan chức cũng ở Hội An chỉ cần 3 năm là giàu sụ. Tại sao vậy. Sự bất cập, lấn cấn, băn khoăn, lăn tăn,… này là lỗi của ai vậy đồng chí Giá Trị Sống?

    Có thể nào, tôi một đồng bọn rất đau lòng, vì một bộ phận không nhỏ bọn cướp ngoài kia không từ một ai, không từ một thủ đoạn nào?

    Vì sao báo SGTT.VN đưa ra bài “Giá trị sống: Ông Nguyễn Sự, bí thư thành uỷ Hội An” vào sau thời điểm “sự cố Tiên Lãng” chắc không ai lấy làm lạ.
    Có ai còn ngạc nhiên cho đến giờ phút này báo lề đảng vẫn trước sau như một,… một kiểu lu loa bịp bợm. Từ hai việc có thật + một việc không thật = 3 sự thật sáng ngời tính đảng.

    Cá nhân ông Nguyễn Sự, bí thư thành uỷ Hội An là có thật. Ngôi nhà tranh, rồi nhà cấp 4 đơn sơ của ông là có thật.

    Trả lời phỏng vấn, lời ông gió thoảng mây bay, không thật, còn ý của ông có đầy trên sách vở.

    Ông Nguyễn Sự, như người “liêu trai” (báo đảng tự lòi đuôi) hiếm đến mức không có thật. Vậy mà đảng ta cũng vơ vội: Giá trị sống thành uỷ Hội An, bí thư Nguyễn Sự. Đó là giá trị sống của đảng ta!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thêm các bài báo “đặc sắc lề đảng”, thì góp phần mị dân thêm thì có.

      Và ngoài ra khiên´ cho ngươì ta nghĩ là Dân làm Báo bị mua chuộc như Viet Weekly và Phô´Bolsa TV cho nên mơí chen bài tuyên giáo cho đảng, không đúng sự thật .

      Xóa
    2. Phản Biện Trung Thành JU MONG.lúc 22:13 13 tháng 2, 2012

      Đừng nói chi đến phóng viên báo lề đảng,ngay cả phản biện trung thành như tui cũng đang rầu thúi ruột đây nè.Ban đầu nghe bác Anh,bác Thước lên án bọn tham quan Tiên Lãng làm chúng tôi cũng nhẹ dạ hùa theo,nay lại nghe Thủ Tướng phán phải định hướng dư luận,không khác gì bao nhiêu tội lỗi đỗ trên đầu bọn chúng tôi.Trời đất ơi sao mà chán quá,không những bổng lộc không còn,mà không biết ngày nào sẽ đi theo Hoàng Khương?Nếu được sống còn và lần sau đụng đến"nhạy cảm"chắc chúng tôi phải lấy nick Nặc Danh cho chắc ăn.
      Bác Lê Hiếu Đằng đã lỡ nổ,nay còn đang"lấn cấn"không biết phải gỡ bằng cách nào,huống gì bọn tép riêu như chúng tôi.

      Bác Lê Hiếu Đằng đã nói:
      " Nếu mà xử lý không đúng mực thì chúng tôi sẽ có tiếng nói, sẽ có hành động để phản ứng lại. Và công luận trong nước cũng như ở nước ngoài sẽ lên án những việc này. Để trấn an lòng dân, và để tạo được niềm tin trong dân thì chính quyền phải xử lý triệt để đối với những kẻ đã gây ra vụ việc ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, đã bức hiếp ông Vươn và gia đình đi đến cái cảnh phải chống trả lại như vậy, và bây giờ đang ở trong vòng tù tội."

      Xóa
    3. TỤI MÀY CƯƠNG CHO TỤI MÀY CHẾT.
      NHƯ TAO "BÁM TRỤ " MỚI CHẮC ĂN NÈ.

      "Tôi thì khác, tôi bám trụ tại đây. Tôi vẫn ở trong Đảng này, tôi vẫn là người ở trong chế độ này, nhưng tôi muốn góp phần một cách công khai và minh bạch thúc đẩy những bước phát triển để Đảng có thể tự chấn chỉnh, tự đổi mới.Và tôi tin rằng những điều đó có thể làm được vì những người nhận thức được, những người yêu nước không ít đâu."
      ( Công khai minh bạch dựa vào ý đồ của anh Tổng hoặc anh Ba anh Tư thì tao dám,chứ còn"nhạy cảm"như cờ 6 sao hay Thăng Long,Lào Cai...,có cho kẹo tao cũng đi chỗ khác chơi )

      Xóa
  5. Tại sao hiện nay đa số Dân không tin tưởng đảng CSVN? Thật công bằng mà nói, đảng CSVN trong c/m tháng tám 1945 và 3 cuộc kháng chiến chống ngoại xâm (pháp, Mỹ, Tàu)thực sự là tổ chức chính trị xứng đáng lãnh đạo dân tộc , để Việt nam tuy còn nghèo, yếu nhưng đã có tên và chỗ đứng trên bản đồ chính trị, kinh tế thế giới. Vì sao? ngoài mục tiêu c/m phù hợp truyền thống yêu nước của dân, thì tổ chức đảng và từng đảng viên đóng vai trò tiên phong, gương mẫu, hy sinh, chiến đấu vì Dân, vì nước. Nhưng hiện tại thì tổ chức đảng không thực tâm nhìn thẳng vào sự thật về sự sai lầm ảo tưởng con đường CNXH, CNCS. Đất nước chậm phát triển cả về kinh tế, giáo dục, văn hóa, xã hội và bất công ngày càng trầm trọng. Đội ngũ đảng viên có chức quyền thì tham lam, nhũng nhiễu, tàn bạo, cướp đoạt hoặc đục khoét tài sản của quốc gia và của dân... Một ông Sự hoặc một nhóm đảng viên như ông Sự phỏng có giải quyết được quốc nạn tham nhũng ? Nhưng chỉ cần 1/3 trong số hơn 3 triệu đảng viên, đặc biệt những người có chức quyền từ địa phương đến TW, được như ông Sự thì có thể lấy lại lòng tin của Dân. Đảng nào cũng chỉ là danh xưng, điều quan trọng đảng đó có đem lại lợi ích tốt nhất cho dân, cho Nước thì dân tin và theo, đảng đó xứng đáng vai trò lãnh đạo của xã hội.

    Trả lờiXóa
  6. Thật khó hiễu , hay là một sự dàn dựng quá công phu ?
    Nếu ông Nguyễn Sự là một bí thư thành uỹ đang tại chức trên 30 năm nay thì ông sự nầy chỉ là một con bù nhìn mà đảng dựng lên để che chắn cho những tên cán bộ đảng viên khác tha hồ vơ vét ! Thông thường , chức vụ bí thư của một thành ũy hay tỉnh uỹ kể cả huyện và xã uỹ đều có giá của nó , không kể hàng năm , hàng tháng phải chung lên cấp trên phải đúng quy định không thiếu một xu ! Như vậy , ông Nguyễn sự nầy không có quyền hành gì trong chức vụ bí thư thành uỹ Hội An mà tay phó bí thư mới là người nắm quyền sinh sát . Khi tôi còn ở Plêiku , Ở đó trung ương cử một ông người thượng làm bí thư tỉnh uỹ ( K'sor Ní ). Nhưng ông nầy không hay biết gì trông công việc đảng cũng như điều hành trong tỉnh . Quyền sinh sát lúc đó thuộc về phó bí thư Năm Vinh người Bình Định . Tất cà mọi liên quan các công việc như khai thác gỗ , tài nguyên , xây dựng đều phải thông qua tay phó bí thư nầy . Ông nầy rất quyền hành và cũng rất giàu có , bao nhiêu của cài đều chở về Quy nhơn xây dựng một cơ ngơi đồ sộ , của chìm , của nổi vô số kể trước khi hạ cánh . Riêng ông K'sor Ní bí thư tỉnh uỹ khi về hưu tỉnh cấp cho 1 cái nhà vắng chủ ở đường Phan Đình Phùng Plêi ku là ông mừng và nhớ ơn đảng muôn đời . Gặp ai cũng tuyên truyền đảng ta là đảng Quang Vinh , công bình , bác ái ! Từ đây ông khỏi ở nhà sàn , ăn củ khoai , củ sắn !

    Trả lờiXóa
  7. Ở Hội An có những ngươì già nua, bệnh tật còn phải chèo đò kiêm´ ăn. Con cái nông dân lưu lạc phương xa vì ruộng đồng bị cưỡng chê´ lâý đât´ để xây các khu nghĩ dưỡng sang trọng.

    Đừng quên là phóng viên các báo CHXHCNVN lâu lâu phải có vài bài ca ngợi đảng, nêú không thì họ bị liệt vào diện phản động .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đa số người làm dịch vụ chèo ghe này là những cụ già tuổi ngoài 70 và đã có nhiều năm sống, chèo ghe đưa khách trên sông.

      Hình

      http://www.nguoihoian.info/wp-content/uploads/2011/03/1-so-hinh-anh-ve-loai-hinh-dich-vu-cheo-ghe-2.jpg

      Xóa
  8. Chuyện lấy chồng người nước ngoài ở Hội An cũng như ở một số thành phố khác đã trở thành bình thường. Tuy vậy, có một số cô gái do tìm hiểu không kỹ, lại thiếu vươn lên xây dựng tổ ấm nên đã lãnh hậu quả khôn lường.

    Con gái Hội An có chồng Tây đông nhất vẫn là người của làng chài An Hội xưa, nay được chia thành 2 khối: An Hội và Đồng Hiệp, thuộc phường Minh An, TP Hội An, Quảng Nam.

    Trung tá Nguyễn Văn Tâm, Phó Công an phường Minh An, nói rằng, khối phố An Hội và Đồng Hiệp ở phía Nam bờ sông Hoài nhìn sang phố cổ Hội An, ngày càng phát triển phồn thịnh là có sự đóng góp của các cô gái lấy chồng Tây.

    Những cô gái này đã gom góp tiền của xây nên bao ngôi biệt thự nguy nga tráng lệ, bao nhà hàng sang trọng, với những trang thiết bị hiện đại, ngày ngày mở cửa đón khách du lịch thập phương.


    Tuy nhiên, tìm hiểu sâu xa mới hay bên cạnh những cô hạnh phúc cũng có nhiều cô bất hạnh bây giờ mới nói ra. Bởi lẽ, những cô gái lấy chồng Tây, chỉ với ít tiếng bồi làm vốn liếng mà “tùng phu” sang Pháp, Bỉ, Mỹ, Anh… thì khó thể hòa hợp được cuộc sống ở xứ người. Bất đồng ngôn ngữ sẽ dẫn đến bao hệ lụy trong sinh hoạt hằng ngày. Rốt cuộc, đã có không ít cô sang làm dâu xứ người một thời gian đã quay về quê nhà sống trong cảnh đơn chiếc, ngậm ngùi. Ngôi biệt thự, cái nhà to, sạp vải lớn mà họ tậu được bằng tiền dành dụm trong thời kỳ ở với chồng cũng không thể đắp đổi được tình nghĩa vợ chồng, hạnh phúc gia đình mà bao người phụ nữ khác ở quê hương có được.

    Trung tá Nguyễn Văn Tâm đã nhiều lần hỏi chuyện mấy ông Tây về nguyên nhân khiến họ thích lấy vợ Hội An, thì họ bộc bạch, con gái Hội An có trách nhiệm với gia đình, sinh con nếu có ly dị thì lo nuôi dưỡng chứ không bỏ bê như các cô nàng ở xứ họ. Thảo nào, nhiều cô gái lấy chồng Tây ở Hội An ra nước ngoài sống vài ba năm thì trở lại phố Hội với những đứa con thơ…

    Rồi có một trường hợp đặc biệt, đó là ông già người Đan Mạch thích “chơi trống bỏi” đã chọn một nàng chèo đò ở An Hội, rồi về nước ly dị vợ, bán hết tài sản, gom góp tiền bạc sang “đầu tư” cho cô vợ mới. Nào hay, có tiền nên cô gái chèo đò lại giở chứng học đòi làm “đại gia” ăn tiêu xa xỉ, lập công ty buôn bán bất động sản… Kết cục thì cô nàng “ẵm” nợ đến 5-6 tỷ đồng khiến ông già Đan Mạch bị xốc, dẫn tới tai biến mạch máu não, bán thân bất toại và chỉ còn ước nguyện cuối đời là khi nhắm mắt, xuôi tay được chôn cất tại Hội An…

    Thống kê sơ bộ của Công an TP Hội An, hiện đã có 150 cô gái Hội An lấy chồng Tây. Đa số các cô sau khi lấy chồng nhanh chóng “thoát nghèo” trở thành chủ tiệm vải, biệt thự, khách sạn…

    http://www.nguoihoian.info/chuyen-buon-cac-co-gai-lay-chong-tay/

    Trả lờiXóa
  9. Hội An, cũng như các thành phô´ CHXHCNVN khác, ngày càng phát triển phồn thịnh là có sự đóng góp của các cô gái lấy chồng Tây.

    Những cô gái này đã gom góp tiền của xây nên bao ngôi biệt thự nguy nga tráng lệ, bao nhà hàng sang trọng, với những trang thiết bị hiện đại, ngày ngày mở cửa đón khách du lịch thập phương.

    Trả lờiXóa
  10. Người Hội An đâylúc 21:23 13 tháng 2, 2012

    “Đừng nghe những gì cộng sản nói…’ Nguyễn Sự cũng không ngoại lệ đâu. Nếu muốn biết rõ hắn ta thì làm ơn về Hội An mà hỏi trực tiếp người dân Hội An sẽ rõ. . Nguyễn Sự làm bí thư hai đời, chủ tịch hai đời tổng cộng là 16 năm. Hôm nay biết sắp về hưu nên “ Ngay từ ngày nhậm chức tôi xác nhận nếu mất chức cũng là điều bình thường….” Cái này nghe hài vãi …….Dân Hội An mà gặp thằng phóng viên viết bài nâng bi Nguyễn Sự thế nào cũng tát nó vỡ mồm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ở trong chăn mới biết chăn có rận.

      Xóa
  11. 7 / Tháng Tư, 2011

    Phố đẹp nhờ rể Tây

    Phường Minh An nổi tiếng có nhiều phụ nữ lấy chồng Tây....
    Bộ mặt khối phố Đồng Hiệp, An Hội vốn chỉ là những xóm vạn đò nhếch nhác nay có thêm điều kiện thay da, đổi thịt, phát triển từng ngày một phần nhờ trường hợp lấy chồng ngoại và lập nghiệp trên quê hương phố cổ.

    Theo đánh giá, đến thời điểm hiện tại đa phần họ đều có cuộc sống hạnh phúc, đời sống của nhiều gia đình có con gái lấy chồng Tây được nâng cao rõ rệt. Một số hộ dân từ chỗ nghèo đói, nhà cửa lụp xụp, tạm bợ nay đã xây được nhà lầu, tiện nghi đầy đủ…

    Quảng Nam:Gần 1.000 phụ nữ lấy chồng ngoạiTheo Văn phòng UBND tỉnh Quảng Nam, trong cuộc khảo sát mới đây, tính từ năm 1997 đến năm 2010, toàn tỉnh có gần 1.000 phụ nữ lấy chồng ngoại. Trong đó, đông nhất là TP Hội An với gần 200 trường hợp, Điện Bàn có trên 110 người, TP Tam Kỳ và Núi Thành mỗi địa phương có gần 100 người…

    Đa số phụ nữ lấy chồng người nước ngoài tuổi đời khá trẻ (từ 18 đến 25), chưa có nghề nghiệp, cuộc sống trước khi lấy chồng còn phụ thuộc gia đình. Các ông chồng ngoại chủ yếu là các nhà đầu tư, kinh doanh (như Pháp, Thụy Điển, Canada, Hàn Quốc…) đang làm việc tại Việt Nam, Quảng Nam. Phần lớn họ tìm hiểu và tự nguyện đi đến hôn nhân.

    Rể Tây phố Hội

    http://vn.360plus.yahoo.com/doxuanthanh8888/article?mid=3015

    http://m.tienphong.vn/Phong-Su/533920/Nhung-cuoc-hon-nhan-thang-thot-tpp.html

    Trả lờiXóa
  12. Nhờ có nhiều phụ nữ lấy chồng Tây, Hàn Quốc .

    Trả lờiXóa
  13. Báo CS là vậy, bắt đầu thì ca tụng về sau thì chà đạp. Mất tin này nghe mòn tai rồi
    Đoàn Văn Vương không phải sao ? và còn vồ số nữa,....etc....

    Trả lờiXóa
  14. Nhà văn Nguyên Ngọc:

    “Nếu không có Nguyễn Sự, sẽ chẳng giữ được Hội An. Nguyễn Sự là tập trung tinh tuý của người Hội An: trí tuệ, năng nổ nhưng thật bình dị, chân thật. Vừa rồi sửa chợ, anh em vất vả lắm vẫn không dời được mấy chị bán lề đường vào chợ, lại còn bị chửi gay gắt. Cuối cùng Nguyễn Sự phải ra tay, ông mời bà chửi hỗn nhất ra… chửi thi với ông. Thế là các bà sững ra, cười phá, lặng lẽ chấp nhận vào chợ. Sở dĩ ông làm được điều đó vì được dân thương. Cù lao Chàm cũng là một chuyện kỳ lạ của Nguyễn Sự, đây là nơi duy nhất không có bao nilông. Quan chức ít ai giống anh, liêm khiết, thương dân, biết văn hoá bao giờ cũng mong manh, luôn lo lắng, suy nghĩ, gìn giữ, không chủ quan”.
    --------------------------------------
    Mấy bố comment thế khác gì vả thẳng vào mặt ông Nguyên Ngọc? Cái gì đúng, trân trọng thì mình trân trọng. Tối ngày cứ chê bai , bài xích chẳn ra làm sao cả. Riết DLB như một thùng rác để các bác lên chém gió, xả stess ???
    Hãy tôn trọng những thông tin của DLB đưa đến cho chúng ta , và xử lý các thong tin đó một cách đa chiều và có suy nghĩ chút mấy bố chống cộng cực đoan

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đồng chí chịu khó đọc cho kỹ .

      Hội An không nhờ ông Bí thư Đảng, mà chính là nhờ nhiêù cô gái lâý chồng nươc´ ngoài .

      Có ngươì đã trích các bài nêu ra là Hội An nhờ có nhiêù cô gái lâý chồng ngoài ((như Pháp, Thụy Điển, Canada, Hàn Quốc…) xây được nhà lầu, tiện nghi đầy đủ… .

      Nhiêù cô gái Hội An lấy chồng Tây. Đa số các cô sau khi lấy chồng nhanh chóng “thoát nghèo” trở thành chủ tiệm vải, biệt thự, khách sạn…

      http://www.nguoihoian.info/chuyen-buon-cac-co-gai-lay-chong-tay/

      Rể Tây phố Hội

      http://vn.360plus.yahoo.com/doxuanthanh8888/article?mid=3015

      http://m.tienphong.vn/Phong-Su/533920/Nhung-cuoc-hon-nhan-thang-thot-tpp.html

      Xóa
  15. Thật may mắn cho Hội An có được người tốt biết hy sinh như ông Nguyễn Sự, bí thư thành uỷ Hội An. Nhân dân Hội An nhất định phải ủng hộ ông Sự hết mình.

    Một câu hỏi nhỏ. Nếu cho bầu cử và ứng cử tự do hỏi ông Sự có thắng phiếu được không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cho dân bầu, thì ông có thể thắng làm lãnh tụ đảng.
      Còn chỉ cho 3 triệu đảng viên đảng cộng sản bầu, thì ông còn ở ví trí khá.
      Còn cho đại hội đảng cộng sản bầu, thì ông không vào được ban lãnh đạo của đảng (cái gọi là ban chấp hành TW).

      Xóa
    2. Vừa qua Sự phải ra tận Cù lao Chàm ứng cử đấy. Biết vì sao không? Vì nếu ứng cử ở Hội an thì làm gì có nhiệm kì thứ tư phải không nào ?

      Xóa
  16. Bài viết ca ngợi ông Nguyễn Sự mang nặng chất tuyên truyền -đặc trưng của các cây viết lề Đảng, nghe có vẻ cho là ông ta là một lãnh đạo hoàn hảo, một cán bộ CS vì dân. Tuy nhiên những sáng kiến độc đáo, đường lối xây dựng của ông Nguyễn Sự (hay của những phụ tá của ông ta) góp phần tạo nên một Hội An như ngày hôm nay, và đó là sự thật. Nếu Việt Nam có dân chủ, đa đảng, và ông Nguyễn Sự đại diện đảng CS ra ứng cử chức thị trưởng Hội An, tôi sẽ xin về làm công dân Hội An và bầu cho ông. Mơ một tí! |:-))) He he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nêú ông Bí thư Đảng giỏi thê´thì nhiêù bà mẹ già Hội An đã chẳng phải chèo đò kiêm´ cơm khi đã quá 70 tuổi .

      Có ngày khẻo lại rơt´ xuông´ sông chêt´ chìm thì cũng chẳng ai hay .

      http://www.nguoihoian.info/wp-content/uploads/2011/03/1-so-hinh-anh-ve-loai-hinh-dich-vu-cheo-ghe-2.jpg

      Xóa
    2. Bên cạnh những thành công về công nghệ du lịch ở Hội An, bấm Tấn trò đời sau cuộc chơi du lịch để nhìn thấy bề chìm của nó.

      Xóa
    3. Kiếp Nghèo ơi,

      Bài báo viết về ông Sự thế là khách quan theo lề đảng đấy. Lại theo một báo lề đảng khác, http://bee.net.vn, trong bài "Tấn trò đời sau cuộc chơi du lịch" theo link của Kiếp Nghèo, bớt tính đảng hơn nên đọc thấy não lòng lắm. Trích lại một đoạn:

      "Bà Liên có 3 người con, thằng cả đi làm xe ôm trên phố, đã lập gia đình nên tạm coi như yên phận. Hai đứa còn lại thì theo vào Sài Gòn làm thuê. Bà Liên cũng ôm lời hứa từ chính quyền như bà Tình “…sẽ nhận con bà vào làm cho khách sạn, nhà hàng, lương cao…” qua hơn 10 năm để rồi thất vọng.

      Thành ra, thanh niên của các xóm chài ven biển Hội An đều tha phương cầu thực, để lại những thân già lam lũ, bòn nhặt từng đồng tiền lẻ ở khu đô thị nổi tiếng, sầm uất bậc nhất miền Trung.

      “Đời tôi coi như bỏ đi rồi chú ạ, còn chúng nó (các con bà) muốn về quê sinh sống cũng không có đường về. Về đây thì làm chi kiếm cái ăn bây giờ?”. Bà Liên trút tiếng thở dài não lòng." (đăng ngày 15/10/2010)

      Ủa mà ông Sự không thấy có tên trong bài này.

      Xóa
  17. Giấc mơ nào cũng tàn... như thấy Bao Cao Su mà ngỡ Bao Thanh Thiên!

    Trả lờiXóa
  18. Kể ra, Ông Nguyễn Sự, bí thư thành uỷ Hội An rất có công lớn đối với dân Hội an.

    Dân An Hội và Đồng Hiệp ngày nay giàu có là nhờ tài lảnh đạo xuất cảng gái của bí thư thành ủy sang Pháp, Bỉ, Mỹ, Anh, Thụy Điển, Canada, Hàn Quốc.

    Hồi kháng chiến chống Pháp trong hang Pắk Pó, bác Hồ cũng đã nhiều lần nhờ đền đồng chí Sự nhà ta.

    Trả lờiXóa
  19. Ko bao giờ tin cộng sản. Một kẻ mà "tốt" thật như bài báo viết về ông Sự thì cộng sản bứng lâu rồi. Tất cả cộng sản đều xấu, chỉ là thằng nào độc và cực độc hơn mà thôi. Những kẻ viết ca ngợi cộng sản đều là những tên bút nô hòng kiếm chút bả lợi lộc. Có giỏi thì học bác Hoàng Khương ấy. Nhà báo "nói láo" đích thị là những kẻ chuyên bốc thơm cộng sản. Viết báo mà tự mâu thuẫn chát chát. Chán!

    Trả lờiXóa
  20. Nguyễn Sự tướng com nhà nghèo nên dáng hơi khắc khổ, bà con xem hình đừng nhầm là quan thanh liêm. Sự luôn đi giày ý, mặc đồ hiệu, đầu tóc thì để dài như thằng bụi đời rồi vuốt keo láng như diễn viên điện tử.
    Ban đầu, một số nhà đầu tư đến Hội An cũng nể cái sự thanh liêm của Sự. Đưa vài chục ngàn đô, Sự từ chối. Đưa vài trăm triệu đồng, Sự chỉ lấy 1 tờ gọi là ghi nhận chân tình mà thôi. Nhưng khi thủ rục cấp dự án chạy được 2 phần chặng đường rồi, Sự mới bắt đầu thu hoạch toàn quả to, quả khủng gấp nhiều lần. Nhờ sự mà dải đất ven biển Hội An mấy chục km giờ mọc toàn rì- sọt, hô teo dành cho người nước ngoài và dân lắm tiền Ngư dân giờ hết đường ra biển, còn dân tỉnh Quảng Nam tới Hội An tắm thì chẳng khác nào chen trên bãi biển tí tẹo để xem tây nằm ễnh khoe hàng

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn