Ước mơ nào cho nhau

Mẹ Nấm "Trong một thế giới đầy dối trá, thì chỉ một lời nói thật đã là cuộc cách mạng"Tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi thay đổi, mà tôi tự thay đổi từ chính trong suy nghĩ của tôi!!! Tôi không ngồi yên kêu gọi người khác thay đổi, tôi phải thay đổi chính mình. Tôi sẽ đối diện với những điều tôi luôn khiến tôi sợ hãi. 

Tôi sẽ không ngồi yên lặng nhìn vào nỗi sợ, tôi sẽ đối diện nó như một đứa bé từ hoang mang đứng trước biển cả bao la sang đến vẫy vùng trong làn sóng bạc. Từ đây, tôi sẽ che dấu những sợ hãi tồn đọng của chính mình và chỉ chia sẻ những can đảm tìm thấy được với mọi người chung quanh.

*

Đã có bao giờ bạn suy nghĩ thật thấu đáo về ước muốn thực sự của mình trong cuộc đời này chưa?

Tôi nghĩ rằng, ít nhất một lần trong đời, mỗi người chúng ta sẽ từng có lần suy nghĩ về điều này.

Lúc còn nhỏ, người ta thường mơ ước mình học giỏi sau đó ra trường, có công ăn việc làm ổn định, có gia đình, có con cái, hạnh phúc bình thường như bao nhiêu người khác.

Lớn hơn một chút, đa phần đều mơ ước mình kiếm thật nhiều tiền, được đi những nơi mình muốn, sắm những thứ mình cần, làm những điều mình thích.

Lớn hơn chút nữa, nếu biết quan tâm đến mọi người xung quanh thì lại ước gì có được sự công bằng, bình đẳng, tự do và hạnh phúc cho mọi người.

Ước muốn của con người thay đổi dần theo thời gian và nhận thức.

Điều quan trọng là cái gì sẽ ảnh hưởng đến mơ ước, ước muốn của mỗi người?

Khi đối diện với hoàn cảnh thực tế, trăn trở với đời sống thường nhật, ta mới biết rằng mơ ước cá nhân khó có thể tách rời khỏi không gian, môi trường sống. Từ đó dẫn đến việc có nhiều người cùng có những mơ ước chung.

Nhìn vào thực trạng xã hội hiện nay, nếu thử hỏi một người bất kỳ nào đó: “Bạn mong muốn gì ở xã hội này?”

Câu trả lời chắc chắn sẽ không giống nhau.

Người này muốn bình đẳng – công bằng – tự do, người khác lại muốn thấy công lý được thực thi trong xã hội – người dân được sống hạnh phúc, khoảng cách chênh lệch giàu nghèo bị xóa bỏ, lại có người muốn có cơ hội cống hiến cho đất nước mà không bị ngăn chặn hay dò xét, người lại muốn dân trí được nâng cao, con người ý thức được các quyền căn bản của mình…. Rồi cũng sẽ có người muốn mình kiếm được nhiều tiền, có chồng-vợ đẹp, con cái xinh xắn, chăm ngoan…

Ước muốn rất vô chừng…

Nếu hỏi tiếp câu hỏi: “Điều gì ngăn cản bạn chạm đến ước muốn của mình?”

Ngoài những lý do khách quan có thể nêu ra, chính bản thân chúng ta là rào cản lớn nhất đối với việc thực hiện mơ ước của mình.

Trong mỗi người chúng ta đang nuôi dưỡng một nỗi sợ hãi mơ hồ, không có tên. Chính nỗi sợ hãi đó trở thành vách ngăn trước mỗi ước muốn của con người.

Thậm chí, để yên thân, để tồn tại được trong xã hội đầy rẫy nỗi khiếp sợ này, sự sợ hãi bị biến thể thành một dạng cảm xúc mới, đó là sự bàng quan, thờ ơ, không quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh mình.

Nguy hiểm hơn ở chỗ, sự bàng quan, thờ ơ này còn tiếp diễn ở trạng thái di truyền qua nhiều thế hệ. Ông-bà, cha-mẹ không quan tâm, dẫn đến con cháu thế hệ sau cũng thế, và cứ thế, sự sợ hãi kéo dài từ thời này qua thời khác, làm tinh thần con người ta trở nên nhu nhược.

Chắc chắn là sẽ có rất nhiều lý do đưa ra, để giải thích cho sự sợ hãi mơ hồ, hoặc lý giải vì sao nỗi sợ hãi được (bị) di truyền qua nhiều thế hệ. Người ta thường hay nhắc đến tâm lý mackeno (mặc kệ nó) trước những gì đang xảy ra xung quanh mình mà ít khi chịu nhìn nhận rằng vì quá sợ hãi, người ta phó mặc ước mơ của mình để được yên thân.

Vì quá sợ hãi, người ta thường nhìn những người can đảm hơn mình bằng một ánh mắt khác lạ, hoặc ngưỡng mộ, hoặc xem đó như những cá nhân lập dị đi ngược lại với tâm lý số đông.

Để vượt qua được nỗi sợ hãi của mỗi cá nhân, không ai khác có thể giúp đỡ chính chúng ta ngoài bản thân mình. Bởi chính mỗi người phải có mong muốn hết sợ, thì mới đi qua được nỗi sợ hãi bằng chính trải nghiệm của bản thân.

Mỗi người có một cách giải quyết nỗi sợ hãi khác nhau, và cách vượt qua sợ hãi hiệu quả nhất là làm sao ngày càng có nhiều người hết sợ như một cá nhân đã từng làm được.

Muốn vậy, nên bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, thay đổi nếp nghĩ, thay đổi thái độ và phản ứng trước những thông tin mà chúng ta nắm bắt được. Luôn đặt câu hỏi: “Vì sao người này làm được mà tôi không làm được?”

Quan trọng hơn hết là xác định rõ ràng những yếu tố chính yếu dẫn đến sự sợ hãi.

Hay ngược lại, ta có thể chọn cách dễ hơn là xác định những chướng ngại vật ngăn cản chúng ta đi đến bên bờ can đảm.

Xóa bỏ được những chướng ngại vật đó, con đường trước mắt sẽ trở nên thênh thang. Đây cũng là điều mong được cùng nhau chia sẻ.


23 Nhận xét

  1. " Mẹ Nấm - "Trong một thế giới đầy dối trá, thì chỉ một lời nói thật đã là cuộc cách mạng". Tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi thay đổi, mà tôi tự thay đổi từ chính trong suy nghĩ của tôi!!! Tôi không ngồi yên kêu gọi người khác thay đổi, tôi phải thay đổi chính mình. Tôi sẽ đối diện với những điều tôi luôn khiến tôi sợ hãi.


    Tôi sẽ không ngồi yên lặng nhìn vào nỗi sợ, tôi sẽ đối diện nó như một đứa bé từ hoang mang đứng trước biển cả bao la sang đến vẫy vùng trong làn sóng bạc. Từ đây, tôi sẽ che dấu những sợ hãi tồn đọng của chính mình và chỉ chia sẻ những can đảm tìm thấy được với mọi người chung quanh."

    Hoan hô Mẹ Nấm,ý tưởng đầy khí phách của một nữ nhi Trưng Triệu, một bài viết ngắn nhưng đầy sâu sắc can trường...Tuổi trẻ của Việt Nam tôi ơi...Đây là những lời cần phải đọc, cần phải học.

    Hãy quên đi cái gọi là " Học tập và noi gương đạo đức bác Minh râu " đi.

    Cũng nơi đây, Nha Trang, trong quán cà phê, tôi hỏi nhóm bạn thanh niên trẻ sinh viên : Các bạn nghĩ gì về Hoàng Trường Sa, về " dường lưỡi bò " ?.

    Trả lời : Chúng em không biết, việc đó để nhà nước lo, mục đích của chúng em là chỉ lo kiếm tiền, nếu nhà nước có dâng mấy đảo để trao đổi thì cũng chả sao, my ổng cũng cần tiền vậy,mình có nhiều đảo mà...!


    Nguyên Thạch

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trả lời : Chúng em không biết, việc đó để nhà nước lo, mục đích của chúng em là chỉ lo kiếm tiền, nếu nhà nước có dâng mấy đảo để trao đổi thì cũng chả sao, my ổng cũng cần tiền vậy, mình có nhiều đảo mà...!

      Thật buồn khi nghe các em nói vậy. Tôi cũng được nghe kể vài chuyện tương tự của thanh niên sinh viên về Hoàng Sa - Trường Sa. Dường như các em có một khái niệm mơ hồ về tổ quốc, về sự toàn vẹn lãnh thổ. Từ sự mơ hồ dẫn đến thái độ bàng quang, thờ ơ (tôi thích Mẹ Nấm đã không dùng chữ "vô cảm" của VC vì chữ đó sai. Vô cảm là không còn cảm xúc, khác với thái độ dửng dưng trước những điều cần quan tâm). Tôi thấy các em đáng thương. Trong học đường, các em đã không được dạy một định nghĩa đúng về tổ quốc. Nhà trường của đảng dạy các em đồng hóa tổ quốc với đảng với khái niệm "yêu tổ quốc là yêu CNXH" Vì vậy, khi cần thanh niên đi chết cho chủ trương của đẳng (XHCN), đảng chỉ cần hô "Đó là tổ quốc!"

      Xóa
    2. Tuổi trẻ bây giờ là đua đòi, ganh nhau từ cái điện thoại di động, quần áo...cho đến ngôi nhà mà họ đang ở đang sống. Từ đó mặc nhiên hình thành ý nghĩ duy nhất trong đầu là chữ 'tiền'. Lỗi không phải ở họ mà lỗi từ hệ thống giáo dục, từ môi trường sống có thể ngay chính trong gia đình của họ. Đừng mong họ thay đổi, thức tỉnh khi mà hàng ngày họ sống trong sự dối trá của ngôn ngữ hận thù được rao giảng trong nhà trường, trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên các băng rôn treo trên các ngã đường đập vào mắt họ những ngày lễ lộc.

      Xóa
  2. không sợ biển ,muốn đi qua sông phaỉ biết làm thuyền .tôi mến sự suy nghĩ cuả tác giả ,nó toả ra một sự thông minh ,nhưng sao không yên tâm cho lắm .không an tâm như NT đối thoại với bạn nhỏ,đây là điều dỉ nhiên học tư tưởng hồ bán nước ,thì bán nước là dỉ nhiên .tuy nhiên đây là hệ lụy cuả dân tộc ,trị tuị nầy cũng dể ,ngu vô taì vô tướng ,táng vaì bạt tai vaò mặt thì xong thôi .

    Trả lờiXóa
  3. Biết Thế nhưng mà tôi vẫn cứ sợ, sợ là bản chất của tôi mà, tôi thậm chí sợ nói ra tiếng nói của mình. tôi biết rằng sợ bất cứ cái gì, con gì, điều gì cũng là hèn, nhưng tôi vẫn cứ hèn, tôi cứ để mấy thằng dốt ngồi trên mặt trên mũi tôi mà ị, mũi tôi nói với tôi rằng phân chúng nó rất thối nhưng tôi bảo không sao,chỉ cần nó đừng bắn chết mình là được, tôi cần tồn tại, tồn tại là quan trọng. Vinh quang của đời tôi là được tồn tại. tôi cứ sinh đẻ, con cháu tôi tự biết cách đấu tranh sinh tồn, Tôi biết tồn tại như thế là nhục nhã,"nhục nhã hợp tác xã"!!! Nhưng tôi vẫn cứ thế Mẹ Nấm dám làm gì tôi nào, tôi thách Mẹ Nâm đấy huhu...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Noi so lam ta thanh nguoi dau kholúc 01:47 22 tháng 2, 2012

      Chẳng ai làm gì bạn cả. Đó là sự chọn lựa làm người của bạn. Bạn muốn làm người hạnh phúc thì bạn hãy quên mình đi. Còn bạn muốn làm người đau khổ thì cứ tiếp tục lo lắng bảo vệ tiền tài của cải danh vọng của mình.

      Xóa
  4. danlambao hay lắm . rồi bộ mặt đểu giả dối trá của bọn công an hồ chí minh và cộng sản đoàn đảng sẽ bị vạch trần .toàn một bọn làm thuê táng tận lương tâm cho cái đảng cướp cộng sản việt nam.

    Trả lờiXóa
  5. trần thái nhiênlúc 16:20 21 tháng 2, 2012

    Bài viết nhẹ nhàng nhưng có chiều sâu, chân thật và thể hiện bản lãnh. Xin chân thành cám ơn blogger Mẹ Nấm. Mong rằng các bạn chúng ta đào sâu vào hiện tượng sợ hãi và góp ý nhau để từ đó mỗi người có thể tự từng bước tháo gỡ nó. Tạm thời gác qua những ý tưởng khác cho đề tài này vì sợ hãi là nguồn gốc dẫn đến mọi sự chấp nhận cai trị sai trái bất công hiện nay. Mong lắm thay!

    Trả lờiXóa
  6. Lâu quá mới gặp Mẹ Nấm. Nếu chị hỏi tôi ước mơ gì, khi tôi trả lời, tôi chắc chắn sẽ có hơn 50 triệu người cùng ước mơ với mình. Đó là, chế độ độc tài cộng sản diệt vong, toàn dân VN xây dựng lại đất nước dưới 1 nền Cộng hòa Dân chủ. Tiến tới đòi lại chủ quyền từ đất đai, biển, đảo đã mất, đuổi lũ tàu cộng cút ra khỏi bờ cõi VN.
    Hôm nay, tôi bảo đảm với chị và mọi người. Tôi đã vượt qua "sự sợ hãi", tôi là 1 chiến sỹ thông tin "trên từng cây số". Nếu tình cờ bạn đọc DLB có ngang qua nhà tôi sẽ nghe những bài hát hào hùng chống giặc ngoại xâm và những bài hát như "Thề không phản bội quê hương, Anh là ai, Quê hương tôi đâu,..mở rất to (ko nghe nhạc đỏ). Con nít quanh nhà giờ cũng đã thuộc những bài hát này. Một cánh tay đưa lên, hàng ngàn cánh tay đưa lên...Mỗi ngày, tôi đều tuyên truyền đến những người xung quanh và gặp bất cứ ai nói chuyện với tôi. Tôi lên chát Room tuyên truyền, tôi viết Blog để tuyên truyền và tôi đã dặn dò người bạn thân nhất của mình "Khi tao bị bắt, mày làm ơn lên DLB comment SOS cho mọi người biết và cứ lấy nick Lũy Thép, tao ko sợ chết, chỉ sợ chết vô ích, chết vô nghĩa mà thôi". Hôm nay, tôi viết điều này gửi đến bạn đọc và DLB biết trước, bởi vì tôi là đối tượng đã bị chính quyền địa phương lên án bấy lâu như "Phản động, xem thường chính quyền, tuyên truyền bậy bạ..."
    Kính gửi các bạn, vượt qua sự sợ hãi ko khó. Chỉ cần mỗi ngày báo hiếu cha mẹ vuông tròn, sống tình nghĩa với bạn bè, hàng xóm, quen dần với việc lên tiếng chống bất công, chỉ ra cái sai, trái tức thì bằng lý luận, bằng thực tế, kính trọng các bậc anh hùng yêu nước, yêu quý lịch sử hào hùng chống giặc tàu, xem "Cái chết nặng như Thái Sơn nhưng cũng có thể nhẹ tợ lông hồng", hãy sống là một người hữu ích, đừng xem nặng vật chát, tiền tài...và chúng ta sẽ vượt qua sợ hãi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc những lời bộc bạch của LT, tôi thấy ngày VN thoát khỏi tai kiếp CS không còn xa vì càng ngày càng có nhiều người vượt qua sự sợ hãi để nói lên những điều mình thực tâm suy nghĩ.

      Xóa
    2. Việt Nam Tôi Đâulúc 00:01 22 tháng 2, 2012

      Cảm ơn LT!Có được một người có chí khí như anh em tin rằng đất nước Việt Nam sẽ có một ngày tươi sáng hơn!

      Xóa
    3. Toi yeu anh vi anh la nguoi linh VNCHlúc 01:38 22 tháng 2, 2012

      Anh Lũy Thép: Kính cẩn nghiêm minh chào anh. Anh đã thật sự quên mình mà chỉ nghĩ đến sự tốt đẹp cho người khác. Anh là người hạnh phúc nhất trên cõi đời này vì anh an vui với việc làm của anh và hậu quả của nó. Những người còn sợ hãi là những người còn vướn bận với những cái thuộc về mình nhiều quá và họ là những người còn đau khổ. Đây chỉ là sự chọn lựa của mỗi chúng ta. Nếu ta đạt được cái điểm quên mình này thì ta là người hạnh phúc nhất trên cái cõi đời này.

      Xóa
    4. Tôi đã quá quen với Nickname Lũy Thép. Chao ôi,hôm nay được nghe
      ước vọng của chàng trai nước Việt mà thấy ấm cả cõi lòng!

      Xóa
    5. Tôi không mong ước quá xa xôi về ngày chế độ đương thời sụp đổ ở Việt Nam. Tôi không dám tưởng đến ước mơ một ngày cộng sản không còn chỗ đứng trên đất nước này. Tôi chỉ mong sao khi tôi về, tôi được tự do biểu tình phản đối Trung quốc trước cửa lãnh sự quán thay vì ở nhà thờ Đức Bà và không còn thấy cảnh công an và dân phòng xốc tới bắt người tuỳ tiện.

      Xóa
  7. Những gian cùng dốilúc 18:09 21 tháng 2, 2012

    Mở đầu thật hay cho một vấn đề nóng bỏng tính thời đại. Nguyên nhân cội nguồn dẫn tới sự thờ ơ, vô cảm qua nhiều thế hệ kể từ ngày có đảng lãnh đạo là nỗi sợ hãi bị trả thù, đánh lén, khủng bố tinh thần, thể xác ti tiện kiểu CS. Đó là nỗi sợ hãi thời trước thời đại @ thôi Mẹ Nấm. Thời @ ngày nay đang chứng minh sức mạnh vô địch của truyền thông và sự thật. Nhưng 4, 5 thế hệ dưới bàn tay "đảng lãnh đạo" bị bịt tai, bịt mắt khiến mê muội, vô cảm dài lâu đã là thảm kịch quá lớn, quá bất hạnh cho dân tộc này rồi.

    Mỗi người không suy nghĩ, không làm gì thì sẽ quá muộn. Cảm ơn Mẹ Nấm luôn giữ lửa, tiếp lửa cho mọi người.

    Trả lờiXóa
  8. Bước đầu tiên của mỗi người chúng ta là để lại sau lưng vết chân mang tên sợ hãi. Không có bước đầu đó sẽ không có sự đổi thay, không có đổi đời, không có cách mạng, không có ngọn cờ tự do, không có biểu ngữ dân chủ tung bay trên bầu trời ước mơ.

    Trả lờiXóa
  9. Nhà dột từ nóclúc 18:11 21 tháng 2, 2012

    "Trong một thế giới đầy dối trá, thì chỉ một lời nói thật đã là cuộc cách mạng". Tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi thay đổi, mà tôi tự thay đổi từ chính trong suy nghĩ của tôi!!! Tôi không ngồi yên kêu gọi người khác thay đổi, tôi phải thay đổi chính mình. Tôi sẽ đối diện với những điều tôi luôn khiến tôi sợ hãi.

    Tôi sẽ không ngồi yên lặng nhìn vào nỗi sợ, tôi sẽ đối diện nó như một đứa bé từ hoang mang đứng trước biển cả bao la sang đến vẫy vùng trong làn sóng bạc. Từ đây, tôi sẽ che dấu những sợ hãi tồn đọng của chính mình và chỉ chia sẻ những can đảm tìm thấy được với mọi người chung quanh."

    Tuyệt lắm, Mẹ Nấm.

    Trả lờiXóa
  10. Bài viết hay lắm, đánh động lòng Người!
    Bài viết làm cho ta sực tỉnh, tự đặt cho ta câu hỏi: lâu nay ta có Sống như một con Người được sinh ra hay không, và biết rằng chính ta chứ không ai khác đã tự thỏa hiệp với nỗi sợ hãi để đánh mất chính cái quyền sống để làm Người trong một lần duy nhất hiện hữu trên cuộc đời này!
    BSD.

    Trả lờiXóa
  11. Mong rằng đất nước mình có thêm nhiều người như Mẹ Nấm. Tại sao Mẹ Nấm công khai viết được những dòng chữ này, công khai kêu gọi mọi người ký tên đòi trả tự do cho blogger Điếu Cày mà chúng ta không làm được!?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chán Cái Sự Đờilúc 00:03 22 tháng 2, 2012

      Bởi vì Tôi,anh,chúng ta đều là những kẻ hèn nhát,ngại va chạm!

      Xóa
    2. Quen Minh thi het solúc 01:19 22 tháng 2, 2012

      Căn bệnh của người dân VN là nổi sợ và CSVN đang khai thác nổi sợ này. Làm sao để trị căn bệnh này? hãy quên mình đi thì hết sợ. Nếu mình làm được điều này như chị Minh Hằng, như LS CHHV, như anh Điếu Cày, như các bạn của chị MH dám đấu lý với CA thì chúng ta sẽ đạt được điều mình muốn. Nãn CS đến với dân tộc VN và để thoát khỏi nạn CS độc tài thì toàn dân phải quên mình đi, hãy nghĩ đến sự an bình tự do cho người khác và có 1 ý tưởng bảo vệ người khác tức thì toàn khối sẽ có 1 sực mạnh vô song và nãn CS tự nhiên bị vô hiệu hóa vì sách lược dùng khủng bố để trị của chúng không còn hiệu nghiệm nữa.

      Xóa
  12. Thấu hiểu được sự thật thì sẽ không còn sợ hãilúc 10:25 22 tháng 2, 2012

    Thấu hiểu được sự thật thì sẽ không còn sợ hãi

    Sự sợ hãi một sự việc gì chỉ phát sinh khi người ta trốn tránh mà không tìm hiểu rõ bản chất của sự việc đó .

    Mọi sự vật đều do nhiều yếu tố hợp thành,và biến chuyển không ngừng ==>Không có cái gì bền vững.

    Thế giới là 1 cơ thể được tạo thành bởi nhiều quốc gia,xã hội,gia đình ,cá nhân.Mối liên hệ về trách nhiệm giữa cá nhân với GĐ,XH,QG và QT cũng giống như thế.

    Một bộ máy nhà nước nắm quyền lực trong tay và chịu trách nhiệm về sự thịnh suy,an vui của cả 1 dân tộc ,thì phải được gánh vác bởi những người có tài đức,biết đặt lợi ích của dân tộc trên tất cả,và phải được dân tộc đó giám sát chặt chẽ.

    Hạnh phúc,an vui chỉ có được khi con người hiểu rõ và sống hợp với qui luật của vũ trụ,làm chủ được bản thân mình không bị những ham muốn thấp hèn sai sử mà gây nên những tội lỗi làm đau khổ cho chính bản thân mình và cho người khác.

    Có sáng thì phải có tối,có sinh thì phải có tử,có hợp thì phải có tan....

    Nhân nào thì quả đó.Hạt ớt không thể sinh ra trái cam,hạt cam không thể sinh ra trái ớt.

    Có ai làm những việc thiện,đem lại sự an vui về tinh thần và vật chất cho mọi người mà bị mọi người khinh khi,ghét bỏ,xa lánh.....

    Có ai làm những việc ác,gây đau khổ về tinh thần và vật chất cho mọi người mà được mọi người kính trọng,yêu thương,thân thiện.....

    Hãy nhìn những tấm gương trong lịch sử của các vĩ nhân và các bạo chúa thì chúng ta sẽ thấy được sự thật

    Lúc sống an vui thì chết được an vui,dù thân xác có bỏ lại nhưng những nghiệp thiện ác đã tạo ra thì sẽ theo ta như hình với bóng.Sự thật này có thể được nhận thấy khi chúng ta chịu khó quan sát trong cuộc sống.Mỗi người được sinh ra trên đời đều có một thân thể,tánh tình, nghề nghiệp ,hoàn cảnh...Không ai giống ai.

    Trả lờiXóa
  13. Với Nhà nước này,với Đảng này thì không phải lo nghĩ gì cho mệt.Họ lo cho hết rồi.Chỉ cần làm theo các chủ trương ,chính sách của họ là OK.
    Hễ ai mà lo nghĩ nhiều như mẹ Nấm là họ bắt ngay vì dám lo thay cho họ.
    Bộ não của chúng ta 82 năm qua không cần suy nghĩ nên đã bị liệt rồi .Cảm ơn Đảng đã thành công biến dân Việt thành những cỗ rô bốt chỉ biết làm theo mệnh lệnh,dám bắn cả bố nếu Đảng ra lệnh.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn