(Tiểu thuyết về bác Hồ và cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc)
Hàn Lệ Nhân (Danlambao) - “… nếu Cha và Con được phát hành cách nay
40 năm và, "trộm viá hắn", đừng có Internet như hiện tại, tác giả càng đáng được
khen đậm hơn …”
Một đêm, bắt gặp trên mạng một bài giới thiệu cuốn Cha và
Con của tác giả Hồ Phương, Nxb Kim Đồng – Hà Nội 08/2007, trong đó «Nhà văn [Hồ Phương] tâm sự đại ý rằng: “Tôi cố gắng viết sao cho người đọc
không có cảm giác Bác Hồ như thần thánh từ lúc còn là trẻ thơ”» (1).
Lời tâm sự
của nhà văn-thiếu tướng Hồ Phương đã gây sự tò mò trong tôi vì đối với tôi đó
là một ý "cách mạng" mới, táo bạo ngoài luồng. Non tháng sau tôi có
trong tay cuốn Cha và Con - Tiểu thuyết về Bác Hồ và cụ phó bảng
Nguyễn Sinh Sắc. In 2.000 bản, giá 50.000VNĐ.
Những chi tiết "lịch sử" trong sách, tuy có khá nhiều so le với tài
liệu chính thống tôi có trong tủ sách, trong sổ tay, không là điều làm tôi quá
thắc mắc, nhưng khi đọc xong lần đầu, so sánh lời tác giả tâm sự «Tôi cố gắng
viết sao cho người đọc không có cảm giác Bác Hồ như thần thánh từ lúc còn là trẻ
thơ» với toàn bộ sách thì có lắm điều tương phản trong nói và làm, giữa quảng
cáo và sản phẩm: Tác giả đã khéo dàn dựng lớp lang những "điển tích"
từ «còn là ấu thơ» để cậu Côn có cơ sở trở nên "thần thánh" sau khi
hoá thành Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhất là sau khi Người được/bị
lộng kiếng tại Ba Đình, đúng như lời cụ đại tướng Võ Nguyên Giáp viết trong lời
giới thiệu: «Tôi hoan nghênh nxb Kim Đồng đã kịp thời xuất bản sách Cha
và Con để góp phần phục vụ cho cuộc vận động "Học tập và làm theo
tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh"» (trang 5).
Tôi đọc Cha và Con bốn lần, ba lần sau có cây bút
chì trong tay. Nội dung xoay quanh thời thơ ấu cho đến lúc cậu Côn [Văn Ba /
Nguyễn Tất Thành / Hồ Chí Minh] xuống tàu «Thuỷ sư đô đốc La-tút-sơ Tơ-rê-vin
(Amiral la touche Trevinne » (trang 361) – đáng lẽ phải viết: Amiral La
Touche-Tréville - "ra đi tìm đường cứu nước" với câu «thần chú mới:
Chớ có quên mục đích! Bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được ngã lòng và quên mục
đích! » (trang 375). Trọn cuốn sách 375 trang khổ 16cm x 24cm, phần làm nổi bật
những đức tính của ông bố phó bảng Nguyễn Sinh Sắc là để làm nổi bật hơn nữa những
đức tính của cậu con út tên Côn mà theo chỗ tôi cảm nhận thành hổ phụ sinh hồ tử!
Tựu trung ấm Côn mới 13 tuổi đầu không những «là thằng cún con ngoan nhất nhà»
(trang 42) mà cái gì cũng giỏi, cũng hay, cũng tốt, cũng khác thường,
xem chừng bề dày và tinh hoa của 4.000 văn hiến của dân tộc con rồng cháu tiên
đều bị/được kết tinh nhập gọn vào mỗi con người cậu ta.
1.
Mở đầu là Côn đi chăn trâu cùng lũ bạn, bày trò chơi «nghĩa quân», ấm Côn tuy
nhỏ tuổi lại được các bạn nài nỉ làm thủ lãnh như « cụ tú
Vương Thúc Mậu tế cờ, cắt máu ăn thề ở núi Chung rồi xuất quân đi đánh Tây! ». Ấm
Côn «mắt rất sáng, cất tiếng nói to, dõng dạc: "Bớ anh em Chung nghĩa quân!
Ta là Vương Thúc Mậu đứng dưới cờ nghĩa này khen thưởng tinh thần anh em đã dám
xả thân vì nước, đánh đuổi giặc Tây dương, cứu nước cứu nhà! Ta đã thắng! Tây
dương đã bại! Ta sẽ mở đại tiệc khao quân! " » (trang 9-12).
Lời bàn: Cứ như thể Đinh Bộ Lĩnh cờ lau tập trận 10 thế kỷ trước, với
chút khác biệt là chú bé Đinh Bộ Lĩnh mà tôi quen từ trong sử không «sớm tỏ ra
có năng khiếu văn chương» (trang 14) như cậu ấm Côn, khi ông khách - Lê Văn
Quyên «vui vẻ hỏi: Nầy, cậu ấm con quan phó bảng mà cũng đi chăn trâu cắt cỏ hả?».
Cậu Côn (13 tuổi) tủm tỉm cười rồi đọc một câu chữ Hán như để đáp lại ông
khách: Thưa chú, Vật dĩ quan gia vi ngô phong dạng ạ! / Đừng lấy phong cách
nhà quan làm phong cách nhà mình!»; một lúc sau đó trong nhà ông phó bảng Sắc,
cậu ấm Côn lại đọc luôn cho ông khách họ Lê hai câu thơ của chú giải
San (Phan Bội Châu): «Mỗi phạn bất vong duy trúc bạch, lập thân tối
hạ thị văn chương / mỗi bữa không quên ghi sử sách, lập thân hèn nhất ấy
văn chương. » (trang 9-15) để tỏ chí hướng rạng đông của mình. Tài ứng đáp cỡ
này kém gì lưỡng quốc trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi thời còn bé, nhưng lại có chút
khác biệt: Mạc Đĩnh Chi nghe nói cực cổ quái xấu giai, tướng thấp-da đen-trán vồ-mũi
tẹt-mồm vẩu như tiểu tinh tinh, còn ấm Côn làng Sen xứ Nghệ thì «đôi mắt sáng đặc
biệt, với gương mặt tinh nhanh [ranh?], khôi ngô» (trang 9).
2.
Một chú bé chăn trâu nói với ông khách họ Lê: « Chao, hắn (ấm Côn) sáng dạ lắm.
Mới lên bốn lên năm hắn đã học Tam Tự Kinh chỉ có ba ngày hết
sách. Nay hắn đã học qua Tứ thư, Ngũ kinh. Cha cháu bảo đó là sách
khó rồi. Hắn đã học cả Luận ngữ nữa… » (trang 13) ; kể cả chơi
cờ tướng ấm Côn cũng đã có «những nước pháo lạ: Luôn luôn xuất hiện rất bất thần.
Riêng cậu Tú (Hoà) lại nói cờ cậu (Côn) hay nhất, đáng sợ nhất là cái tài luôn
biết tạo thế, rồi nắm thời cơ quật lại hết sức bất ngờ… » (trang 80), bô lão
trong làng thua ráo nhưng «xem ra còn cay lắm». Chưa hết, mới 13 tuổi mà ấm Côn
đã rành nghề "gà" Hát phường vải cho cô chị cả tên Thanh và các cô
trong làng đi tranh tài với các thanh niên làng khác. Những câu hóc buá của Côn
"gà", có thể là:
«1. Cây tam thất trồng ba, bảy chậu,
Pháo cửu trùng đốt nổ chín nghìn phong,
Chàng mà đối được, thiếp theo không chàng về.
2. Cô Xuân mà đi chợ Hạ,
Mua một con cá thu về, chợ hãy còn đông.
3. Chim Đa mà đỗ cành đa,
Cất tiếng gáy đa đa ích thiện.
Con cá ốc nằm dưới vũng úc
Vảy đuôi lên úc úc hồ văn.
Rằng chàng là đấng văn nhân,
Chàng mà đối được thiếp theo chân chàng về. » (trang 29-30)
Lời bàn: Sự thông minh lộ quá
sớm của ấm Côn về Tam Tự Kinh đến Luận Ngữ thì
tôi chỉ có nước nhếch mép cười ruồi. Đọc đến chuyện cậu bé giỏi cờ tướng làm
tôi mang máng nhớ xa tới thần cờ Đế Thích, rồi liên tưởng gần rằng biết đâu cậu
Côn chẳng là tiền nhân của kỳ tiên Trung quốc Hu Rong Hua/Hồ Vinh Hoa (sinh năm
1945), còn được mệnh danh là Hồ tư lệnh, 5 lần đoạt giải Vô địch thế giới về cờ
tướng, lần thứ nhất khi mới 15 tuổi! Trường hợp của Hồ tư lệnh được làng cờ tướng
nhận định là phải vài thế kỷ mới có một người! Về "gà" thơ tôi nhớ tới
thú cô đầu của các cụ đồ nho 60-70 tuổi trong buổi giao thời Tàu-Tây đầu thế kỷ
20 ở xứ ta, đặc biệt lối hãm thơ, tập Kiều cho cô đầu hát qua bài «Nơi nghị trường»
trong cuốnChuyện Cà-kê của Lãng Nhân Phùng Tất Đắc. Nxb Nam Chi
Tùng Thư, Sàigòn 1968, trong đó có câu:
Văn chương y quốc đáng tài
Con oanh học nói mỉa mai trên cành
Chỉ sợ tiết canh! (trang 170).
Đơn xin học trường Thuộc Địa của Nguyễn Tất Thành
3.
Ông Sắc và ấm Côn ra Bắc, gặp sông Hồng, cậu Côn nói với cha:
- « Cha ơi, tới được sông Hồng rồi, con lại muốn thấy cả Hà Nội nữa cha ạ.
Ông Sắc lắc đầu:
- Lần nầy thì chưa được. Cha đã tính rồi. Không còn đủ tiền để đi nhiều ngày nữa.
Đấy là chưa nói tới chuyện cha con ta không có giấy phép của Tây để vào Hà Nội.
Côn ngạc nhiên:
- Đất nước mình, mình muốn tới đâu thì tới chứ, sao Tây lại ngăn cấm được, cha?
- Con ơi, con quên là nước mất rồi ư? » (trang 122)
Lời bàn: Mẩu đối thoại này làm tôi nhớ tới trường hợp y chang sau
khi Bắc và Nam Việt Nam bị / được thống nhất năm 1976, dưới danh xưng dân gian
là "ngăn sông cấm chợ", tôi không nhớ tình cảnh nhân dân Việt Nam phải
có giấy phép từ chính quyền CS Việt Nam mới có quyền đi từ tỉnh này đến tỉnh
khác ngay trong lòng đất nước Việt Nam thống nhất của mình được xoá bỏ năm nào.
Hơn nữa, đất nước ta đã "ổn định" từ hơn 30 năm, vậy vấn đề muốn dời
chuyển Hộ khẩu đã được hoàn toàn cởi trói, đã được hoàn toàn tự do chưa?
4.
Võ Cung và cậu Côn rũ nhau đi mua sách, «hai chú bạn tới một quán lợp tranh.
Sách hầu hết là sách chữ Hán. Chỉ có một hai tờ báo bằng chữ Quốc ngữ từ Sài
Gòn gửi ra. Ông chủ quán là người Nghi Lộc, tiếng nói như chim, làm hai chú nhiều
lúc nghe không ra. Sau khi ngỏ ý muốn mua một cuốn Nam sử yếu lược,
hai chú được ông chủ đưa cho một cuốn bằng chữ Hán (vì hai chú chưa học chữ Quốc
ngữ).[…] Giá sách 2 quan, hai chú chỉ có một quan rưởi nên cậu Côn xin ông chủ
quán sách cho « mượn đọc một lúc ». Vậy mà khi về nhà bị cha là phó bảng Sắc la
mắng, định nọc ra đánh đòn, cậu Côn biện minh việc đi mua sách hụt bằng cách đọc
vanh vách «những điểm chính từ vua Hùng tới hai Bà Trưng, Bà Triệu, tới nhà Tiền
Lý với Lý Nam Đế, rồi tới Thập nhị sứ quân với Đinh Tiên Hoàng. Sau nhà Đinh tới
nhà Tiền Lê với Lê Hoàn…rồi tới nhà Lý với Lý Công Uẩn và Lý Thưuờng Kiệt anh
hùng, tiếp đó là nhà Lê với Lê Lợi và Nguyễn Trãi… Cuối cùng là triều Nguyễn
Gia Long… Nhưng Côn không hề quên nói say sưa về Tây Sơn với đại anh hùng Nguyễn
Huệ… Ông Sắc ngồi lắng nghe mà dường như kinh ngạc trước trí nhớ và sự thông
minh của con trai thứ hai của mình.» (trang 62-63).
Lời bàn: Trí nhớ và sự thông minh siêu phàm của cậu Côn làm tôi nhớ
tới bộ óc của loài voi, nhớ tới Liêu Trai Chí Dị của Bồ Tùng
Linh, có nhân vật Chử sinh rất thông minh, lướt mắt đọc một lần là nhớ, lắng
tai nghe một lượt là thông..., nhớ tới Trương Tòng đọc một lần Mạnh Đức Tân Thư
của Tào Tháo mà thuộc nằm lòng ngay, kế tiếp là Lê Quý Đôn của Việt Nam ta nghe
nói cũng có bộ nhớ kinh người, rồi nhớ tới luôn Hoàng Dược Sư phu nhân lừa Lão
Ngoạn Đồng Châu Bá Thông cho bà ta mượn Cửu Âm Chân Kinh đọc chơi một lát, vậy
mà bà nhớ trọn cuốn hạ Cửu Âm Chân Kinh, nhưng bà còn thua xa Trương Vô Kỵ đọc
một lần mà nhớ trọn bộ Cửu Âm Chân Kinh cũng trong Cô Gái Đồ Long của
Kim Dung.
Có điều, khi trọng tuổi cậu Côn sao lại hay quên ghi xuất xứ vay mượn khi phóng
bút, cầm nhầm lung tung?
5.
Cụ đồ An, bà ngoại cậu Côn qua đời. «Có bà cụ kể lại, không biết thực hay hư:
Bà cụ đã tắt thở rồi mà khi ấm Côn về, nhào tới ôm lấy bà khóc lóc như điên thì
lạ thay cụ lại mở mắt sống lại được một lúc, cứ lắp bắp hỏi: "Cún của bà đấy
à?"… Một bà khác lại kể: "Lúc nhập quan xong, ai thắp hương cũng
không hoá. Ấm Côn xin đốt thì lửa cứ bốc vù vù…" (trang 86-87).
Lời bàn: Thần giao cách cảm với bà đến thế, thương bà đến thế ; hiếu
đạo với cha, quý trọng anh chị đến thế, vậy mà lại di chúc sau khi qua đời chỉ
ước được đi gặp mấy ông mũi lõ! Tấm gương đạo đức kiểu này phải kể "xưa
nay hiếm"!
6.
Cậu Côn bày mẹo cho đám nhóc bạn mới quen ở Đông Thái [Hà Tĩnh] dùng pháo đùng
bắn phá buổi tiệc của quận công Hoàng Cao Khải và được chúng bạn «nức nở khen:
Khổng Minh! Khổng Minh! » (trang 102-103)
Lời bàn: Tích này có nên đặt cạnh tích quả bưởi và thần đồng Lương
Thế Vinh?
7.
Ông nghè Nguyễn Quý Song nói với ông phó bảng Nguyễn Sinh Sắc:
« - Này! Tôi là người đã lấy tử vi cho cậu này [ấm Côn], lại xem cả tướng mạo,
trộm viá hắn, xin nói là ông có một quý tử đấy. Cái số này nó sẽ phát triển
khôn lường theo vận của đất nước, thế mới lạ! Tôi chưa bao giờ được thấy một lá
số lạ lùng như thế… Vậy ông phải cho hắn học, học nữa, học nhiều, và mạnh dạn
cho hắn ra đời. Kẻo uổng phí mất nhân tài… » (trang 133)
Lời bàn: Tôi lại nhớ tới tích thầy tướng số Hứa Thiện coi tử vi cho
Tào Tháo: «Đời trị, anh là bầy tôi giỏi. Thời loạn, anh là kẻ gian hùng. Nghe
nói thế, Tháo mừng vô cùng…» (Tam Quốc diễn nghĩa).
8.
Tài liệu chính thống đều ghi rõ cậu ấm Côn [Nguyễn Tất Thành] vào trường tiểu học
Pháp-Việt Đông Ba năm 1906, rồi vào Quốc học Huế mỗi một niên khóa 1907-1908
thì bị đuổi học ngày 15 tháng 5 năm 1908 (2). Trong sách Cha & Con lại
kéo dài đến khi ấm anh Khiêm và ấm em Côn «tốt nghiệp trung học ở Huế» (trang
261) (2). Vậy mà giữa niên khoá đầu (1907-1908) cậu Côn đã đọc nổi các tiểu
thuyết, như «Không gia đình / Sans Famille của Hector Malot, Những
bức thư viết từ cối xay gió / Les lettres du moulin của Alphonse
Daudet, Pôn và Viếc-gi-ni / Paul et Virginie của Bernadin de
Saint Pierre » (trang 246). Chưa vừa lòng, cậu Côn đọc luôn «Cuốn Khế ước
xã hội của Giăng-Giắc-Rút-xô / Contrat social của Jean Jacques
Rousseau, nhà văn lớn, đồng thời nhà tư tưởng vĩ đại của nước Pháp, và một cuốn
của Von-te (Voltaire) [cuốn nào?], nhà thơ lớn, nhà triết học vĩ đại, ngọn cờ đầu
của phong trào ánh sáng Pháp thế kỷ XVII. » (trang 246-247). Tên sách và tên
tác giả bằng chữ Pháp là do HLN ghi thêm.
Lời bàn: Người ta mới i tờ tiếng Pháp chưa đầy 2 năm mà đoạn lòng bắt
người ta đụng tớiContrat social của Rousseau này nọ, rồi buộc người
ta đem giảng lại cho học sinh lớp ba lớp nhì ở trường Dục Thanh,
09/1910-02/1911 (3) thì hoặc nhất định người ta sẵn chủng tử Gô-loa từ 10 kiếp
trước; hoặc là người viết kiên định vắt nước thành sữa nên "thái quá bất cập".
Người bị/được viết thật đáng thương vì nỏ còn cơ hội để tự biện giải, khi mà:
Cái ông vốn có người ta bảo không,
Cái ông không có, người ta bảo có.
Ông thấy đó, làm hiền nhân đã khó,
Huống hồ làm thánh khi đã tịt ngôn.
Và thể theo tinh thần trong lời bạt của tác giả Hồ Phương «mong ý
kiến chỉ giáo của bạn», tôi sẵn sàng và lấy làm hân hạnh nếu được phép gửi tặng
tác giả Hồ Phương toàn bộ nguyên tác của Rousseau, của Voltaire, của
Montesquieu để tác giả tự kiểm chứng, bổ túc nội dung củaCha
& Con cho những lần tái bản sắp tới, hầu tránh cảnh huống ngược đời
của anh chàng thợ nề nọ, tự kiêu xây cất 1 căn nhà theo lối độ-chừng-đến-đâu-hay-đấy,
nhà gần xong anh ta thấy nó đười ươi quá, nhưng thay vì phá đi làm lại, anh ma
mãnh nguệch ngoạc vẽ bản thiết kế sao cho khớp với cái đười ươi của căn nhà, tiếp
tục lừa mình, lừa người dưới thương hiệu sáng tạo!
Nhưng dẫu sao Cha và Con là tiểu thuyết, nên đáng khen. Tôi chịu
tác giả ở chỗ biết chọn thời điểm để dứt cuốn sách mang mang tang bồng hồ hải tính:
Ra đi, ra đi! Dù thực chất của bước đầu ra đi là gì có mà trời biết. Phải chi
tác giả chịu khó theo nhân vật chính trong sách thêm vài tháng trên đất Pháp,
ngang qua cổng trường thuộc địa (4), thì câu «thần chú mới:Chớ có quên mục
đích! Bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được ngã lòng và quên mục đích!»
(trang 375) hoá ra…giả tưởng! Tác giả Hồ Phương nói: «Vâng, đây hoàn toàn không
phải "truyện ký danh nhân" hoặc "tiểu sử danh nhân". Tôi hy
vọng rằng tiểu thuyết sẽ mang được những rung cảm, những suy nghĩ, những tìm
tòi và sáng tạo văn học của mình… » (trang bià sau). Vâng, nếu Cha và
Con được phát hành cách nay 40 năm và, «trộm viá hắn», đừng có
Internet như hiện tại, tác giả càng đáng được khen đậm hơn.
_________________________________________
Chú thích:
(1) Giới thiệu tiểu thuyết Cha và Con của Hồ Phương: Tạp chí Cộng
Sản, số 17/2007.
(2) - Ban nghiên cứu lịch sử đảng trực thuộc BCH TƯ Đảng Lao Động VN, Chủ
tịch Hồ Chí Minh (tóm tắt tiểu sử và sự nghiệp: «… cuộc vận động cải cách của
cụ Phan Châu Trinh và phong trào chống thuế của nông dân ở Trung bộ đã ảnh hưởng
sâu sắc đến Hồ Chủ tịch, nhất là trong thời gian Người học ở trường Quốc
học Huế, 1905-1910. Do đó, Người sớm có chí đánh đuổi thực dân
Pháp. Năm 15 tuổi, Người đã tham gia công tác bí mật, làm liên lạc cho một số
nhà nho yêu nước». (Sđd, Nxb Sự Thật, HN 1970, trang 11, hàng 2 đến 8. (Sách in
150.200 cuốn, giá: 0đ 45).
- Ban nghiên cứu lịch sử đảng - Tỉnh ủy Nghệ Tĩnh, Những mẩu chuyện về
thời niên thiếu của Bác Hồ: « Thực dân Pháp bắt đầu đàn áp phong trào đấu
tranh của nhân dân ta. Chúng sai quân lính và mật thám đi lùng bắt những người
tham gia biểu tình chống thuế. Ngày 14 tháng 5 năm 1908 chúng
cho lính đến trường Quốc học Huế nhận mặt số học trò đi biểu tình. Hôm sau,
viên đốc học nhà trường đọc lệnh đuổi học một số học trò, trong có anh Nguyễn Tất
Thành». (Sđd. Nxb Sự Thật, HN 04/1980, trang 54 hàng 1 đến 8. (In 15.000 cuốn,
giá 0đ60).
(3) « Anh Nguyễn Tất Thành bỏ học ở Huế vào thẳng Phan Thiết dạy
lớp ba lớp nhì ở trường Dục Thanh. » «Thầy Thành giảng cho học sinh hiểu tư tưởng
của Rút-xô, Mông-tét-xki-ơ, Von-te »!!! (Hồng Hà, Thời thanh niên của
bác Hồ. Nxb Thanh Niên, Hà Nội, 1976, trang 13-15). (In 50.200 cuốn, giá
0đ80).
Bổ túc:
Đặt 3 thời lượng cậu Côn vào Quốc học Huế cạnh nhau ta thấy gì? - Cả một sự bất
nhất trong hậu ý tạo tác điển tích! Ngoài ra tôi lại liên tưởng
đến sự kiện này:
«Chỉ một câu hỏi: “Hồ Chí Minh được UNESCO công nhận là danh nhân văn hoá thế
giới vào ngày, tháng, năm nào?” mà mỗi đài 1080 trả lời một kiểu. Đài 1080 Hà Nội
cung cấp “Quyết định số 24C/18.65 năm 1987 công nhận Hồ Chí
Minh là danh nhân văn hoá thế giới Quyết định này được công bố vào dịp kỷ niệm
100 năm ngày sinh nhật Bác”. Đài 1080 Đà Nẵng cho biết: “Bác Hồ được công nhận
Danh nhân văn hoá thế giới năm 1989 và được công bố vào 19/5/1990”.
Đài 1080 Gia Lai và đài 1080 Nghệ An cũng chỉ cung cấp được thông tin “ngày
công bố Quyết định là ngày kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhật Bác”. Chưa
bàn đến chuyện đúng, sai, song ngay cả khi thông tin đúng thì cách trả
lời của từng đài 1080 cũng không thống nhất» (trích Trúc Khê, Mạnh ai nấy
làm, mạng Bưu Điện Việt Nam):
24C/18.65 là mã số ảo, không có trong kho dữ liệu của UNESCO.org.
Muốn biết chi tiết chỉ Google trong ngoặc kép "24C/18.65", sự thật về
việc vội bán da gấu trước khi đi săn và tâm ý lỡ phóng lao đành phải theo lao sẽ
rõ ràng!
Và tôi không thể không nhớ lại bài «Văn hoá
nói thật, văn hoá nói láo», Thông Luận,
21/10/2006! Nhân tiện, rất mong GS Phan huy Lê công bố sự thật về huyền thoại
anh hùng tí hon Lê văn Tám như đã hứa từ hơn 2 năm qua.
(4) Xem: Đơn xin học trường Thuộc Địa của Nguyễn Tất Thành




Cám ơn tác giả đã viết bài để vạch rõ sự bố láo của bọn vc.
Trả lờiXóaĐọc mà nghe muốn ói về tài năng siêu việt của hcm!
Giỏi như hắn mà không dạy dổ được mấy thằng đàn em; để cho bọn chúng thành 1 lũ côn đồ bất nhân!
Thằng mập địt Kim jong Ủn bên Bắc Hàn mà đọc được cái tiểu sử này và so với cái của chính nó thì thằng Ủn dư sức tai biến mà chết đứng.
XóaTuyệt cú mèo, không ngờ trang DLB lại có một Hàn Lệ Nhân uyên bác đến thế. Dẫn chứng đầy đủ làm ông HP ế sách này rồi, nhưng ế chỉ là chuyện nhỏ, chuyện lớn là ổng Nhục quá (bồi bút HP ko biết là đã hết thời rồi) con nít nó lên gú gồ nó gõ 1 cái là cũng ra tèm lem cái...sự tích ông Hồ, vậy mà còn bồi tằm bậy rồi còn bán 50N nữa chứ, hahahahahaha
Trả lờiXóaAnh hùng Lê Văn Tám (*) là 1 nhân vật không có thực mà bộ máy tuyên vận phịa như thật và biết bao thế hệ VN vẳn còn tin.
Trả lờiXóaVà chính tướng Giáp cũng tuyên bố "Tư Tưởng HCM" vô cùng siêu việt...:
"Tư tưởng HCM rất cao siêu, tôi đã dành cả đời người để nghiên cứu ngẩm nghỉ về tư tưởng HCM mà vẩn chưa thể hiểu hết được từ tưởng cao vời vợi của NGƯỜI."
Bộ máy tuyên vận CSVN cho Giáp là một tướng tài nhưng không viết nổi 3 dòng là tài thật sự của Giáp nằm ở chổ nào để cho thiên hạ nghe chơi mà chỉ đi trích lại những lời ca tụng tướng Giáp từ đông sang tây của thế giời ta bà.
(*) Lê Văn Tám là tên một thiếu niên anh hùng trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp của Việt Nam với chiến tích nổi bật là tự đốt mình để lao vào phá hủy một kho ...
Tướng Giáp dù sao cũng tài hơn chú em. Một đứa thùng rỗng kêu to.
XóaAh Ah ... tui cung biet LE VAN TA'M. Ha(n ddi a(n ca(p xa(ng co`n hu't thuoc nen bi cha'y.
XóaTui ngĩ lúc này khônnên viết bôi bác Bác nữa . Thúi lắm rùị
Trả lờiXóaNói lại cho rõ:
Xóa....Bác thúi lắm rùị (Chứ không phải Hàn Lệ Nhân)
Về nhân vật hưu cấu Lê Văn Tám xin mời đọc link
Trả lờiXóasauhttp://bee.net.vn/channel/1984/200910/GS-Phan-Huy-Le-Tra-lai-su-that-hinh-tuong-Le-Van-Tam-1724804/
Ông này ko hơn gi Nguyễn Bá chổi..thay vì bôi bác bôi nhọ hãy làm việc gì đó cụ thể đi..
Trả lờiXóaKhông ai bôi bác bôi nhọ Bác cả . Bác bôi bác Bác bôi nhọ mặt Bác ấy thôi .
XóaLàm sao ma boi nhọ Bác được khi mặt Bác đã đen như đít chảo!!!
XóaTác giả sai chổ nào mà gọi là bôi bác ?đây là cách lật tẩy của thằng hồ phương hiểu chưa ?thời đại nầy mà còn bốc phét.Xin lổi chịu không nổi
XóaKính mờ các cháu còn ngoan của Bác Vào nghe chút chút để biết sự thật về Bác Hồ
Trả lờiXóahttp://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/Listen-to-latest-programs-05222008090310.html/
i tờ ít chữ chưa đầy lá mít;PAUL TẤT thành ngửi kít "đít cua".
Trả lờiXóaLá số tử vi được coi là của Hồ Chí Minh
Trả lờiXóaTrích từ Tử Vi Đẩu Số Tân Biên - Vân Đằng Thái Thứ Lang
Vân Đằng Thái Thứ Lang nhà một vị Hoà Thượng
Thanh long cơ biến đủ điều - Tấu thư nói ngọt người theo ngay về
XóaTrai bất nhân Phá quân Thìn Tuất - Gái bạc tình Tham Sát Dần Thân
Trích phú Tử Vi
Sửa lại
XóaVân Đằng Thái Thứ Lang là một vị Hoà Thượng
HỒ CHÍ MINH không bán nước vì ông ta không phài là người VIỆT NAM.ông ta là một tên TÀU chính hiệu.Hãy dẹp bỏ tất cả tượng của ông ta đi thôi.
Trả lờiXóaNước Ngoài nuôi quân đánh giặc,
Trả lờiXóacọng sản nuôi tặc đánh dân.
Cọng sản siêng ăn nhác mần,
rình cướp của dân làm giàu.
Lũ chó áo túm quần xơ,
bây giờ đảng chó vét vơ,
Lũ chó cọng sản du côn,
chúng dám liếm trôn thằng tàu.
dân mình bay dánh, bay hành,
tàu cọng bay sánh láng giềng!
Bay ăn cơm quốc gia mà
bay thờ ma của cọng tàu.
Bọn bay có ngu hơn chó tao,
chó của tao biết chủ nuôi,
chó của tao biết ngoăt đuôi,
khi tao đi làm đã về.
Lũ chó săn của tàu thì
phản chủ, cắn chủ, sủa chủ.
Cọng sản VN là chó của chệt,
bay muốn sống hay muốn chết?
hỏi hai bồi bút sẽ biết
ai đã cứu họ thoát chết?
tàu cọng sẽ rút hết xương,
lấp bay xuống hố nước lèo,
đó là phần thưởng chúng treo,
bọn bay sẽ chết, chém cổ,
Bọn bay cứ làm cái mõ,
mồ đào sẵn, ở Tây Nguyên,
sẽ vùi xác xuống biển, hồ,
dân đuổi bay chạy đi mô,
chỉ trong ống cống, ống bô thằng tàu.
Vì quyền lực vì sự hưởng thụ,vì muốn được có danh tiếng như một vị thánh mà ông Hồ đã trở thành kẻ lừa đảo dân tộc tinh vi nhất trong lịch sử VN.
Trả lờiXóaMôt cái chợ không hơn không kém!Vô học!
Trả lờiXóaChợ mà! làm sao có học hành gì...nhưng vẫn tốt hơn cái trường đảng nguyễn văn kừ ( viết k cho giống ổng)
XóaĐại sư phụ trong nghề lừa lọc chính là Hồ Chí Minh.
Trả lờiXóaCám ơn tác giả Hàn Lệ Nhân đã khổ công vạch trần sự thần thánh hóa ông Hồ trong cuốn sách "Cha và Con". Không biết Hồ Phương có bà con gì với họ Hồ mà sao không tiếc lời ca tụng ông Hồ như thế.
Trả lờiXóaQua bài viết, cho thấy bọn bồi bút CS rất rành về tâm lý người thường. Chúng mặc dầu là lũ vô thần, nhưng luôn dựng lên những huyền thoại hữu thần để tô vẽ cho cuộc đời ông Hồ. Lại có dụng ý tổng hợp các truyền thuyết dân gian các anh hùng Việt để nhồi nhét trọn vào tuổi thơ ông Hồ cho thỏa mãn cái lòng xu nịnh. Khổ công sâu xa của Hồ Phương bị Hàn Lệ Nhân và Internet xóa bỏ. Thật tội nghiệp !
Lòng người chỉ bị chinh phục bằng tình cảm thật và sự thật . Ngoài ra chỉ vô ích mà thôi, ông Hồ Phương ơi. Đừng đem sự dối trá mà làm đen tối đầu óc các em nhỏ . Quả báo đang chờ ông đấy. Càng bị lừa bao nhiêu thì sau này người ta sẽ hận bấy nhiêu.
Riêng có một điểm sự thật trong cuộc đời ông Hồ mà tôi thấy là gần với tình người nhất. Đó là lá thư ông viết xin quan thực dân Pháp cho cha ông một việc làm để sống qua ngày sau khi cha ông bị triều đình Huế cách chức. Nếu ông Hồ đem tấm lòng thương cha mà trãi đều cho dân thì VN đã không thê thảm như ngày nay. Rất tiếc con người trong quan niệm của người CS chỉ là một phương tiện vật chất dùng để đạt mục đích chính trị mà thôi. Do vậy bọn CS không chùn tay trước bất kỳ tội ác nào.
Thay vì nhồi sọ bạn đọc trẻ sách bằng điều dối trá cũ xưa, thì ông Hồ Phương nên viết sách tập cho các em nhìn thẵng vào sự thật thì hay hơn. Người ta nói : Cá nhân mãi mãi vẫn là một cá nhân. Cho dù một cá nhân xuất chúng nhất cũng trở thành nguy hiểm cho cộng đồng nếu như quyền lực của hắn ta không bị giới hạn bằng một số điều luật nào đó. (Karl Jaspers).
Đấy là cái cách mà công dân ở các nước dân chủ xử lý các danh nhân ở xứ họ. Rất khác với cách của ông Hồ Phương.
"Khi Nguyễn Thanh Phượng và Tô Hương Linh sinh ra thì bầu trời bừng lên ánh hào quang sáng rực, không biết từ đâu bay ra một đàn hạc tía kêu vang trời, và một giải mây ngũ sắc bỗng xuất hiện vắt qua bầu trời..." Trích từ "Sách về các vĩ nhân Việt Nam" sắp xuất bản.
Trả lờiXóaHồn HCM đã nhập vào Tòa Đại Sứ CSVN ở Ba-Lan:
Trả lờiXóaHòa chung vào phong trào "Tâm linh hóa" toàn quốc, các cơ quan chức năng của Việt Nam cũng đang dần đi sâu (đầu tư) vào
lĩnh vực tâm linh, cúng lễ... Ngày 19.5.2012, nhân kỷ niệm lần thứ 122 ngày sinh của Hồ Chí Minh (kẻ tự đặt ngày sinh cho mình), Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan đã làm lễ khai trương "Điện thờ" Hồ Chí Minh ngay trong khuôn viên của cơ quan Đại diện.
Đông đảo đại diện các tổ chức Hội đoàn người Việt Nam tại Ba Lan đã được triệu tập tới. Trong buổi khai trương, Đại sứ quán và các đại biểu đến dự được phổ biết và hướng dẫn nghi lễ cúng bái cùng các nghi thức "thờ Phật".
Ngoài nghi lễ như thường lệ: tuyên bố lý do, ý nghĩa của ngày gặp mặt này cùng công lao của vị "Cha già dân tộc".., ông đại sứ còn cảm ơn những người đã giúp để khai trương kịp thời Điện thờ. Đặc biệt, trong đó có cháu của Hồ Chí Minh là Hồ Chí Dũng.
Trong phần nghi lễ chính, đại sứ Nguyễn Hoằng và phu nhân đã cùng làm lễ hô thần nhập tượng Hồ Chí Minh. Trong nghi lễ, việc "mời" linh hồn Hồ Chí Minh để nhập vào tượng trực tiếp từ Lăng trên quảng trường Ba Đình hay từ hang Pác bó và Bác sang Ba Lan bằng phương tiện giao thông nào là một điều bí hiểm thuộc "bí mật ngoại giao" mà ông Hoằng đại sứ giữ kín không tiết lộ.
From: 'Điện thờ Hồ Chí Minh' trong trụ sở ĐSQ VN tại Ba Lan
http://thegioinguoiviet.net/showthread.php?goto=newpost&t=13920
Nghe kể rằng , ngày ấy tháng ấy khi 1 chú bé sanh ra đời, cá tôm của cả vùng Bạc Liêu nổi lên trắng nước, râu quơ như mưa rơi trên sông. Lúc ấy , ngàoi kia, trong hộp kiếng, cái xác khô bỗng mấp máy môi như nói gì đó ( chưa ai biết nói gì). Một thời gian sau tự nhiên chú bé ấy bỗng dưng làm thủ tướng......
Trả lờiXóaTôi hỏi 1 câu và nhờ bạn đọc trả lời:
Trả lờiXóaCó nước nào trên thế giới mà chủ tịch hay tổng thống, thủ tướng nước đó viết di chúc để lại cho dân tộc đó không ?
Xin thưa: Chưa hề có nước nào làm chuyện tào lao đó cả. Tóm gọn:
Di chúc HCM là đại tào lao bá láp sau cái Công hàm PVĐ mà tác gỉa của nó đúng ra là HCM cũng là đại tào lao bá láp.
Dân tộc VN chừng nào mới tỉnh thức và phải la to lên "HCM/CSVN là bọn đại lừa bịp cước quyền hành của dân tộc VN ta" ?
chỉ cộng sản mới khoái mấy cái trò "Tự vẽ bùa đeo " mà thôi...Tư bản làm tổng thống tốt tự dân nó nhớ nó ca tụng...cộng sản thì ép người ta ca ngợi và tự ca ngơi.Ấy là cộng sản!
Xóa(3) « Anh Nguyễn Tất Thành bỏ học ở Huế vào thẳng Phan Thiết dạy lớp ba lớp nhì ở trường Dục Thanh. » «Thầy Thành giảng cho học sinh hiểu tư tưởng của Rút-xô, Mông-tét-xki-ơ, Von-te »!!! (Hồng Hà, Thời thanh niên của bác Hồ. Nxb Thanh Niên, Hà Nội, 1976, trang 13-15). (In 50.200 cuốn, giá 0đ80).
Trả lờiXóaHCM từng làm thầy giáo lớp nhì ? Bạn đọc tạm thời quên đi những gì mà mình bị nhồi sọ - tẩy nảo dưới mái nhà trường và chỉ với tinh thần khách quan với suy nghỉ - tư duy của mình: Một thầy giáo người Việt Nam mà viết trong di chúc như sau:
(Tuyệt đối bí mật)
Việt nam zân chủ cộng hòa
độc lập, tự zo, hạnh fúc.
...
....
Đối với các liệt sĩ thì mỗi địa fương (thành fố, làng xã) vẫn xây zựng vườn hoa và bia kỷ niệm ghi công sự hy sinh anh hùng của các liệt sĩ, để đời đời záo zục tinh thần yêu nước cho nhân zân ta ( Trích đọan từ Di chúc HCM )
HCM là ai ? Rõ ràng đây là 1 thằng Tàu viết chưa rành tiếng Việt Nam ta ?
Hitler 2 lần thi vào trường Mỹ-thuật tại Vienne bị hỏng (1907, 1908) và đã trở thành đồ tể của nhân loại.
Trả lờiXóaHCM rớt trường thuộc địa Pháp đã trở thành đồ tể của dân tộc Việt-Nam.
Xin tác giả cho hỏi giấy của sách có dày không ạ?
Trả lờiXóaNếu giấy dày, nhiều trang mà giá lại rẻ như vậy (50K) thì tôi mua vài vạn cuốn về làm giấy chùi... *ít.
Thôi cho can đi! Trĩ chết!
XóaTên Hàn lệ Nhân ...nghe như tiếng Tàu !
Trả lờiXóaVậy đích thị là tên Tàu khựa vào chia rẽ người Việt chúng ta rồi.
Hãy lôi hắn ra nhét cứt vào miệng cho hết nói phét.
Bạn thấy Hàn lệ Nhân viết không đúng thì dùng lời lẽ pha/n bác lại bằng lý lẽ , Chứ sao lạitự nhét cứt vào mồm mình vậy .
XóaTàu Khựa hay Tây đen nếu người ta viết đúng thì cũnglà thầy mình vậy .
Người Việt đúng là người Việt thì đâu có văn hoá tự trét cứt vào mồm vậy .
What are you ?
Tôi xin phép dùng lời phê bình của NGƯỜI VIỆT để viết lại 3 chữ cho rõ ràng:
Xóa"Tên Hồ Chí Minh ...nghe như tiếng Tàu !
Vậy đích thị là tên Tàu khựa vào chia rẽ người Việt chúng ta rồi.
Hãy lôi hắn ra nhét cứt vào miệng cho hết nói phét."
Làm ơn làm một trang WEb riệng cho nhựng ai muốn ý kiến về HCM.
XóaRiệng tôi đề nghị làm một trang web có cái roi và HCM để có ai bức xúc thì nọc HCM ra đánh đòn và có tồng kết được số roi đánh mỗi ngày cho độc giả.
Tiểu thuyết thì tác giả có quyền hư cấu lên mà. Tôi đồng ý là tác giả Hồ Phương đã có nhiều chi tiết nói quá. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận một số vấn đề mà Hàn Lệ Nhân đưa ra với một cách nhìn nhẹ nhàng hơn thì tôi thấy cũng chấp nhận được.
Trả lờiXóa1. Dù sao cậu Côn cũng là con quan, được đám trẻ coi trọng không có gì là lạ cả. Từ nhỏ cậu được học chữ Hán với cha, đọc những câu chữ Hán như vậy thì có gì khó hiểu đâu. Với một đứa trẻ sáng dạ thì điều này là hoàn toàn có thể.
4. Nêu lên những điểm chính trong lịch sử Việt Nam thôi mà. Chỉ cần đọc lướt và nắm ý chính thôi. Điều này không khó lắm đâu ạ. Với trẻ con thời hiện đại thì khó chứ với thời xưa thì tôi không lấy làm lạ đâu. Đọc sử Việt Nam giống đọc một cuốn truyện vậy. Khi đọc với một tâm thế thoải mái thì rất dễ nắm ý chính. Vả lại những đứa trẻ hầu hết đều được nghe kể sơ qua về các vị anh hùng dân tộc. Đọc sách phần nào giúp hệ thống lại và củng cố thêm những gì đã biết. Ngoài ra thì đọc những thứ mình thích đọc cũng dễ nhớ và nhớ lâu hơn.
8. Hai năm đủ để học được một vốn từ kha khá rồi đấy ạ. Nếu thực sự muốn học một ngôn ngữ mới thì hai năm đủ để học nhiều thứ rồi. Có vẻ tác giả đang nhìn những đứa trẻ của thời hiện đại để phán xét những đứa trẻ của quá khứ. Chỉ cần vài tháng học những thứ cơ bản là sau đó người học có thể tự học thêm được rồi. Hiện tại chẳng phải đang có những lớp luyện tiếng Anh cấp tốc đó sao. Chỉ cần một cuốn từ điển và biết cách tra từ điển thì đọc sách nước ngoài không phải là vấn đề quá lớn.
Lập một forum riêng rồi tha hồ chửi ,các ngừoi sẽ gặp nhau ở đó ,ngưu tầm ngưu mã tầm mã. không thì hạ đẳng hóa DLB mất!
Trả lờiXóaNên nhớ, nếu dùng chững cớ,lập luận để "chửi" mới có độc giả chứ cứ chửi càn thế này ,chỉ có các nguòi tự nghe nhau mà thôi
Phải rồi lập một trang web riêng rồi ai thi1ch cứ sẵn roi nọc thằng tội đồ dân tộc ra mà đánh.tôi sợ không đủ roi mà đếm cho hết .
XóaHCM đã từng là nguyên thủ quốc gia VN độc lập đầu tiên ,giống như nhiều nhân vật lich sử khác, đương nhiên có kẻ yêu người ghét.Nhưng, trên thế giới, xưa nay dẫu dân chúng có đứng lên lật đổ một thể chế, một độc tài lãnh đạo nào đó, cũng chưa thấy họ bới móc, bôi nhọ từng tiểu tiết của đối tượng kiểu thành kiến tiểu nhân và vô học như thế này.
Trả lờiXóaDư luận quốc tế( nơi nắm giữ và tiết lộ nhiều thông tin hơn chúng ta về đời tư cũng như thực chất con ngừoi HCM do đặc thù cuộc đời hoạt động của ông),cũng đã loại trừ cái bình phong thần tượng mà nhà nước CSVN vẫn tuyên truyền trong nước nhiều thập kỷ qua ,để có những đánh giá rất khách quan về con ngừoi này trên mạng internet.Song, có cảm giác nhiều ý kiến của đây bất chấp tất cả,cứ "chửi" lấy được cho hả cái Tôi của riêng họ một cách rất phản cảm!
Thành viên DLB rất đa dạng,tài hoa,trí tuệ cũng có mà chân chất, mộc mạc kiểu"nông dân "cũng có.Nhưng , với tiêu chí đấu tranh hướng tới một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh,mà cứ tiếp tục cho đăng những bài viết kiểu này e rằng, DLB sẽ mất dần uy tín..
Vài lời chân thành .Mong DLB suy nghĩ.
@HCM đã từng là nguyên thủ quốc gia VN độc lập đầu tiên ,giống như nhiều nhân vật lich sử khác,..
XóaSự thật là HCM đựa VN là nước đầu tiên ĐNÁ vào vòng thuộc điạ đõ kiểu mới của TQ kể từ ngày 2.9.1945 và cho đến ngày hôm nay đân tộc VN chưa thoát ra khỏi được và họa mất nước gần kề và sẽ bị TQ xóa tên ra khỏi bản đồ thế giới trể nhất là năm 2020
Nói lung tung! TQ có xâm lược được VN hay không còn tùy vào các còm như thế này tiếp tục đào bới, máy móc quá khứ hay tập trung về nước mà chuẩn bị ra trận chiến đấu giữ nước!
XóaĐúng! tôi đồng ý với Thục An! Nếu đào bới, gây nội bộ mất đoàn kết thì lại càng tạo điều kiện cho bọn Trung Cộng tấn công vào VN. Sao cứ hô hào là yêu nước, hô hào là bảo vệ đất nước mà cứ công kích các ông lãnh đạo, làm phân tán lòng dân? Thế thì đầu óc nào mah tập trung nổi cho việc "cứu nước"? Hay, việc hô hào, bới móc này nhằm...giúp bọn TC tấn công VN??
XóaAi đó đã nói rất hay đại ý rằng, nếu cứ bắn súng lục vào quá khứ,ắt tương lai sẽ nhận được những phát đại bác!
Trả lờiXóaAi đó nói câu này hay hơn, đại ý rằng nếu cứ bắt con trẻ học theo gương quá khứ vô đạo, ắt tương lai cả dân tộc sẽ vô phúc chừng nào .
XóaNên phải chỉ cho chúng bây giờ kẻ vô đạo mà tránh xa .
Đũng vậy.Nhưng không phải ai sống ở nước ngoài cũng ưa thích kiểu "đâu tranh" này. Hãy vì tương lai của đất nước đi các bạn.Chính phủ Mỹ chắc cũng cười chúng ta đó
Trả lờiXóaCái hình tượng đã được thần tượng hóa hcm đã bị bệnh nở mồm long móng lộ ra cái lõi đất thó.
Trả lờiXóaTất cả là nhờ công của internet.
Hcm mà sống lại thời này chắc hẳn sẽ oán ghét internet lắm, hoặc là sẽ nhục lắm. Bởi ô. ta mắc bệnh tự tôn sùng bản thân mình mà.
Chúng ta chẳng ai có lỗi trong việc này cả. Kẻ nào làm điều gì sai quấy sẽ phải chịu búa rìu dư luận.
"Trăm năm bia đá thì mòn.
Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ".
Bác chết rồi mà còn nịnh Bác làm gì nữa Hồ Phương, không lên được chức nào nữa đâu. Sao ngu thế? Ăn coi nồi, ngồi coi hướng chứ!
Trả lờiXóaĐa phần các nic trong này là con cái bọn ngụy quân, ngụy quyền cũ, nên vẫn còn cay cú, căm hận chế độ VN....chả nên chấp họ làm gì !!! Đến đời cháu là hết bọn này !
Trả lờiXóaRiêng họ lăng nhục Bác Hồ, chứng tỏ trình độ văn hóa của họ kém !???
Dù thế nào đi nữa, Bác Hồ cũng đã được UNESCO công nhận là " Anh hùng Dân tộc, Danh nhân Văn hóa thế giới "....Không lẽ UNESCO của " Thế giới Tự do " cũng bị MÙ nốt ????
Khi bạn " người Việt " đang viết thì bọn họ còn đang ngủ, vì đa phần là ở Đông Thái bình Dương mà...hii...làm sao họ biết...họ là dân của một nước mà " Tổng thống còn bị ngoại bang bắn chết " thì bọn họ là cái gì !??? Chỉ là phường " Giá áo túi cơm " thôi...tha phương cầu thực ...cũng nhục lắm....nói làm gì...họ cũng tội nghiệp lắm .!!!
Xóa..." Bầu ơi thương lấy bí cùng "..." một giọt máu đào hơn ao nước lã "
Huyền thoại Hồ Chí Minh ví như phần mềm mã nguồn mở, mỗi giai đoạn viết thêm 1 chút, mỗi tác giả sáng tạo một kiểu. Rồi thì nữa Tây nữa Tàu nữa lai căng.
Trả lờiXóa