Luật pháp và kẽ hở của luật pháp

Thân tặng bạn hữu - những người con dấn thân cho dân tộc có tương lai tươi sáng 


Luật pháp:

Xã hội hiện đại ngày nay, vai trò của luật pháp là vô cùng quan trọng, điều này thì ai cũng biết. Không nhà nước nào mà không có luật pháp, không có tổ chức xã hội hay cá nhân nào mà không bị luật pháp chi phối.

Từ khi con người sống thành xã hội, với sự chi phối của chủ nghĩa cá nhân, bản tính tham lam, luôn muốn tranh thủ quyền lợi cho mình, những hành vi của người này có thể làm hại người khác: trộm cướp, hiếp dâm, đâm chém nhau, tranh dành đất đai, “mạnh được, yếu thua”. Thời buổi bình minh của loài người đầy bạo lực và loạn lạc. Trong tình cảnh đó, người người khốn khổ, kẻ yếu luôn bị thiệt hại và kẻ mạnh cũng có khi là nạn nhân. Các nhà hiền triết, các nhà tư tưởng bằng bộ óc vượt khỏi đám đông, đi tìm giải pháp cho vấn đề trên.

Rõ thấy ngay nguyên nhân của vấn đề là do chủ nghĩa cá nhân, do lòng tham vô bờ bến của con người gây ra. Rất chính xác! Vậy là tập trung vào yếu tố này, cái nguồn gốc của mọi tai họa. Rất nhiều triết lý đã sinh ra, kêu gọi con người thực hiện để có cuộc sống hạnh phúc, thái bình: Thích Ca với giáo lý Phật pháp, Jesus với Kito giáo,... Nho giáo với nhà tư tưởng kiệt xuất: Khổng Tử. Để xã hội tốt đẹp, con người cần có đạo đức-đúng! Quản lý xã hội bằng đạo đức, nghe hay nhưng không thực hiện được, ban đầu rất đẹp nhưng không bền, nó như một chiếc áo giấy cho trẻ con mặc, cựa tý rách bươm. Đạo đức là điều tốt đẹp mà con người nên hướng đến để có một xã hội nhân văn, phát triển hài hòa. Tuy nhiên, đạo đức được dùng để giáo dục xã hội thì tốt, nhưng dùng để quản lý xã hội thì thất bại. Đức trị phải nhường đường cho Pháp trị. Pháp trị đưa ra một hình thức mới để quản lí xã hội tỏ ra hữu hiệu hơn: đặt ra những điều khoản buột mọi người phải thực hiện: “giết người đền mạng”, “ăn cướp chặt tay”,... Các điều khoản cứ thế mà tăng lên theo sự đa dạng, phong phú của cuộc sống. Dần hình thành nên những bộ luật. Luật phải được thực thi thì mới có giá trị: bản tính con người luôn muốn có lợi cho mình, luật qui định là vậy nhưng nếu không lợi cho mình và không ai buột phải làm thì cũng không tuân thủ, kẻ mạnh vẫn đứng trên luật, khi đó luật mất giá trị, mạnh ai người nấy hành động vì lợi của mình, xã hội rơi vào loạn. Vậy là cần một kẻ mạnh nhất để bảo đảm các điều khoản đó thực thi, từ đây Vua và tổ chức nhà nước ra đời. Vua có quyền lực và siêu quyền lực cũng từ đó mà ra. 

Với quyền lực có được Vua không chỉ dùng để thực thi luật pháp mà còn bắt đầu ban hành luật pháp, từ đó kéo theo mầm mống cái họa, cái mất tự do, mất dân chủ. Vua cũng là người, cũng bị chủ nghĩa cá nhân chi phối (dù có thần thánh hóa Vua là thiên tử-con trời, là đấng thay trời chăn dân, là đấng sáng suốt, anh minh nhất). Quyền lực tập trung thì quyền lợi cũng tập trung. Vua và bộ phận quan lại sống cuộc đời hoa gấm, trên nhung lụa. Đấng chí tôn có quyền hành tuyệt đối, đất của Vua, thiên hạ của Vua, qui định truyền ngôi: con vua làm vua, ý Vua là ý trời,... cốt lõi là làm sao quyền lợi mình được bảo đảm an toàn, lâu dài. Một xã hôi mà luật pháp được “sáng tác-thiết kế-điều chỉnh” bởi nhà cầm quyền, theo ý chủ quan của nhà cầm quyền thì đó là nhà nước pháp trị. Nếu luật đúng đắn, Vua anh minh thì dân nhờ, xã hội phát triển, thái bình; ngược lại thì bá tánh lầm than, khốn khổ. Do vậy trong chế độ phong kiến ngàn năm người dân mong chờ minh quân như nắng hạn mong mưa.

Dưới ánh sáng của tư tưởng chính trị hiện đại: quyền lực nhà nước là do dân ủy quyền, lãnh đạo là người làm thuê được trao quyền để thực hiện việc chung: giữ an ninh, chống trộm cướp, trị gian lận, quốc phòng,... Tất cả những việc đó là phục vụ việc: dân yên ổn làm ăn, sinh sống. Từ đây xuất hiện một khái niệm nhà nước pháp quyền.

Chúng ta cần điểm qua một chút về nhà nước pháp trị và nhà nước pháp quyền. Cả hai dạng nhà nước trên đều quản lý xã hội bằng pháp luật. Nhà nước pháp trị thì luật do nhà cầm quyền đưa ra, cả xã hội phải thực thi (tất nhiên không phải tuyệt đối như vậy, nhưng nét chung là vậy). Ở nhà nước pháp quyền luật do chính người dân đưa ra, thông qua các thỏa thuận dân sự. Luật pháp cuối cùng được xây dựng bởi ý chí của cộng đồng, không có chuyện nhà cầm quyền muốn qui định cái gì cũng được. Đó là lý do vì sao nhà nước pháp quyền là hình ảnh của nhà nước dân chủ.

Trong nhà nước pháp quyền, nhà nước là nơi dân ủy quyền trông giữ, thực thi luật pháp. Luật được xây dựng trên cơ sở đảm bảo quyền lợi của mỗi cá thể một cách hài hòa, công bằng nhất và không mâu thuẫn với quyền lợi của cá thể khác, của tập thể. Vây nên Luật có độ ổn định rất cao, và có uy lực vô cùng mạnh mẽ trong xã hội vì nó được thực thi triệt để. Mọi cá thể đều tự nguyện sống trong Luật với tinh thần thượng tôn pháp Luật. (Không như Luật ở VN, không có chuyện sáng đúng, chiều sai, mai lại đúng, dân thường dùng câu: Luật thì nhiều nhưng xài Luật rừng là chính). Người ta cần luật, tôn trọng luật, thực thi luật trước là vì cái lợi của mình, không vì cái lợi của mình thì luôn tìm cách vượt qua luật như vậy cái thế và lực để thực thi lực pháp cũng vô cùng quan trọng. 

Luật pháp chỉ được thực thi khi nguồn lực xã hội đủ sức mạnh và có cơ chế kèm theo để thực thi. Nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ với mục tiêu đa đảng, tam quyền phân lập mà không chú ý đến cái thế, cái lực để thực thi thì cũng không mang lại thịnh vượng cho dân tộc, việc này không khác gì thấy kẻ giàu có cái áo sang, mình muốn có một cái để mặc, cứ nghĩ khi đó sẽ giàu, sẽ sang. Rất có lý khi một nhà tư tưởng lớn đã nói “chính nền dân chủ sinh ra bản hiến pháp, chứ không phải bản hiến pháp sinh ra nền dân chủ” vì với quyền lực trong tay, không có lực đối kháng đủ mạnh từ dân thì kẻ nắm quyền luôn lươn lẹo để vượt qua luật. (3 ông đại diện cho tam quyền phân lập, ở 3 đảng khác nhau, ngồi với nhau, nếu có chung quyền lợi và không có sức mạnh của dân chủ thì cũng dễ thỏa thuận để vượt qua, khi đó luật không là cái gì hết). Các cuộc cách mạng ở Nga, Đông Âu, Arap,… không mang lại thịnh vượng cho dân, cho đất nước vì họ chăm chú đến viết cuộc chơi mà quên đi nguồn lực, cái thế để cuộc chơi được tôn trọng. Mô hình nhà nước pháp quyền, “tam quyền phân lập” bảo đảm được thực hiện tốt nhất trong xã hội dân chủ (dân làm chủ khi dân nắm kinh tế). (Suy cho cùng, đối khác cuối cùng của kẻ cầm quyền là dân, nếu dân không có lực thì không thể có dân chủ)

Kẽ hở của luật pháp:

Lòng tham, chủ nghĩa cá nhân của con người như giọt nước, của cả xã hội như dòng sông, luật pháp như cái bờ ngăn, giúp nó chảy đúng hướng, nếu ngăn đúng nó chảy đúng, tạo ra hoa trái cho đời, nếu ngăn sai nó chảy bậy, tràn lan hủy diệt cuộc sống.

Nếu luật pháp do nhà cầm quyền đưa ra, với mong muốn điều chỉnh dòng nước theo chủ ý của mình mà chống lại chủ nghĩa cá nhân của cả xã hội thường thất bại, người chịu sự chi phối của nó luôn vượt qua, như nước thấm qua bờ, ta hay nói là kẽ hở. Nhìn lại lịch sử thời bao cấp, ta thấy rất rõ điều này, với chủ trương tiến lên cái thiên đường xã hội chủ nghĩa, nhà cầm quyền bằng ý chí của mình ra những điều luật bắt dân chúng phải làm theo: hợp tác xã nông nghiệp, hợp tác xã mua bán, ngăn sông, cấm chợ,... (người dân hoàn toàn không muốn thế) dù chính quyền ra không biết bao nhiêu là luật, nghị định, thông tư, tung ra một lực lượng khổng lồ công an, dân quân để giám sát, thực thi, bắt bớ, xét xử, tù đày, thậm chí tử hình,... cũng không ngăn được người dân lén lút buôn bán, hối lộ để được vận chuyển hàng đi; người dân và bộ phận thực thi luật tự thỏa thuận với nhau cùng vượt qua luật (thật may là điều điên rồ đó đã chấm dứt). Sang nền kinh tế thị trường, người dân tự do làm ăn, buôn bán, kinh doanh, tự nhiên các chủ thể cần có những qui tắt để cuộc chơi được tôn trọng, được công bằng, các điều luật như: sở hữu trí tuệ, tôn trọng bản quyền, thương hiệu, trừng phạt hàng giả, chống gian lận,….ra đời là đúng với tự nhiên, người dân cần nó vì nó làm cán cân duy trì cuộc chơi diễn ra một cách minh bạch, công bằng nhất. “Như vậy luật, qui tắc của cuộc chơi chỉ được toàn dân tôn trọng, thực thi khi nó cần thiết, xuất phát từ nguyện vọng của cả cộng đồng, do các bên thỏa thuận đưa ra và cần có một bộ máy chuyên chính để thực thi. Bộ máy này được xã hội ủy quyền, là tập hợp của những cá thể tách rời, được giám sát và soi chiếu bởi luật, bộ máy này không có quyền tự ban bố hay sáng tác ra Luật”. Nếu thiếu một trong hai điều trên, luật trở nên là vật trang trí, vô dụng. 

Soi vào tình hình VN ta, rất nhiều vụ việc kinh tế, chính trị đổ bể gần đây, khi bị phanh phui thì chúng ta thường cho rằng: kẻ phạm tội đã lợi dụng sự chưa chặt chẽ, chưa đồng bộ, kẻ hở của luật pháp. Không có luật pháp nào, dù chặt chẽ mấy mà không bị xuyên thủng bởi lòng tham, sự tráo trở của con người, chủ nghĩa cá nhân khi Luật không được sinh ra và vận hành đúng nguyên tắc đã phân tích trên.

Trong hình thức kinh tế quốc doanh, tiền của nhà nước (tiền chùa) đưa cho người khác xài thì dù có một ngàn, một vạn điều luật, qui định cũng không ngăn được nước thấm. Kẻ mua hàng và kẻ bán hàng hoàn toàn có thể cấu kết với nhau để cùng nâng giá món hàng đó lên (vì được lợi, được lại quả %) điều này thì trời cũng bó tay chứ đừng nói đến luật. Chúng ta thấy sự nhộn nhịp của việc chạy hóa đơn, chứng từ để hợp thức hóa chi tiêu trong cơ quan nhà nước là một minh chứng hùng hồn.

Trong kinh tế dân doanh, vì quyền lợi của tôi, ai bán rẻ, hàng chất lượng tôi mua, tôi chỉ cần luật soi chiếu để bảo đảm cuộc mua-bán không gian lận: luật thương hiệu, nhãn mác, luật kiện tụng bồi thường,... tự nhiên các chủ thể cần luật để bảo vệ mình và tự động tôn trọng luật chơi, lúc này luật do số đông đưa ra nên họ hiểu luật, luôn lấy luật ra soi vào mọi hoạt động của đối phương, mọi quan hệ nên không có kẻ hở nào để tráo trở, vì tráo trở là tự hại mình.

Chúng ta để xảy ra nhiều thảm họa cho xã hội (tham nhũng, lãng phí, mua quan bán chức,...) và đổ rằng do luật pháp chưa chặt chẽ, chưa nghiêm nên nhiều kẻ lợi dụng để hưởng lợi. Điều này là không đúng, chúng ta đã vận hành xã hội, sản sinh ra luật pháp trái qui luật, những con người tham gia cuộc chơi của luật trước hết không vì quyền lợi của mình nên luật pháp ít có giá trị trong cuộc sống, bị các chủ thể cùng bắt tay để vượt qua. (Việc bổ nhiệm quan chức có qui định nhiều thủ tục chặt chẽ nhưng rất đơn giản để vượt qua nếu người bổ nhiệm và người được bổ nhiệm cùng phe, cùng quyền lợi, đây là điều tồi tệ, cái lỗi hệ thống trong các nước độc đảng, mất dân chủ, không có luật nào ngăn được điều này).

Chỉ có trong thể chế kinh tế tự do, dân doanh và nhà nước pháp quyền thì luật mới đúng đắn, được thượng tôn vì nó được sinh ra từ cuộc sống, từ nhu cầu của các chủ thể trong xã hội, và được thực hiện nghiêm minh vì nó có thế và lực, có ràng buột để thực hiện.


33 Nhận xét

  1. Viết bài này để làm gì ông Thạnh
    Hãy lôi mấy thằng tham nhũng ra chửi, bà con thích hơn, bài này đọc mệt quá, chả hiểu gì hết

    Trả lờiXóa
  2. Tiếng sóng biểnlúc 16:19 4 tháng 6, 2012

    Chửi hoài rồi , chửi nữa cũng như chửi củ khoai. Bài này phân tích một xã hội dân chủ với pháp luật của nhà nước dân chủ trong mối quan hệ biện chứng.Khá chặt chẽ. Từ đó hướng đến một mô hình xã hội dân chủ với Luật pháp xuất phát từ dân mà ra.

    Trả lờiXóa
  3. Ai là người "lôi mấy thằng tham nhũng ra chửi" đây, bạn Khoai Lang? Lôi chúng nó CA bắt bạn đấy! Từ từ, bình tĩnh, tôi thấy bài này hay đấy, bạn thử đọc lại vài lần xem, thân.

    Trả lờiXóa
  4. Nguyễn Văn Thạnhlúc 16:21 4 tháng 6, 2012

    Tôi muốn mọi người chú ý đến một thuộc tính rất quan trọng của Luật là khả năng thực hiện và quyền lực thực của nó,(nếu nó cần cho tất cả các bên), nếu không nó sẽ bị "lươn lẹo" để vượt qua. (Nhiều điều luật đẹp như mơ cũng không ích gì, ví dụ về việc bất tín nhiệm cán bộ, kê khai tài sản, còn khuya mới làm được).
    Và cái tôi muốn nói nữa là hãy chú ý đến "cái thực" của nền dân chủ, nhà nước pháp quyền, nếu không thi tốn công mà vô ích như bên Nga, Đông Âu hay xứ Arap gần đây (Có bài viết Lạc quan dần tắt để nói đến các cuộc cách mạng mùa xuân Arap, bạn tìm đọc để biết thêm. Nhiều phong trào kêu gào đa đảng, tam quyền phân lập,....mà không biết là kinh tế mới quyết định tất cả.
    Trân trọng

    Trả lờiXóa
  5. Tôi vừa đọc qua một lượt đã biết thêm 1 điều mới mẻ. Thì ra nhà nước pháp trị khác với nhà nước pháp quyền. Nhà nước pháp trị là nhà nước độc tài, nhà nước pháp quyền là nhà nước dân chủ. Bài của KS Thạnh có trình độ hơi cao, phải đọc kỹ vài lần mới thấm được. Cám ơn tác giả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Toàn trị là trị bằng chủ trương nhớn của đảng của bác cáo, chứ có chị bằng pháp luật đoé đâu mà đòi pháp chị.. Ngô vãi nùn!

      Xóa
    2. Nguyễn Văn Thạnhlúc 04:08 5 tháng 6, 2012

      Đó cũng là một hình thức của nhà nước pháp trị: điều kiển xã hội bằng qui định, luật từ ý chí nhà cầm quyền (giống như Vua hồi xưa, Vua muốn gì thì ban hành qui định, toàn dân phải theo), nhà nước pháp trị nó phản ảnh sự độc tài, nhà nước pháp quyền nó phản ảnh sự dân chủ
      Nhiều khi cãi nhau, người ta hãy viện dẫn luật pháp và cho rằng: đúng qui định của pháp luật mà vẫn "sai" là vì thế. Chỉ có luật pháp của pháp quyền mới đúng đắn nhất còn luật pháp của pháp trị nó đúng vì do bên cầm quyền ban ra, chỉ vậy thôi.
      Nguyễn Văn Thạnh

      Xóa
    3. Những bản án "bỏ tuý", những bản án được quyết định tuỳ tiện bằng cuộc điện thoại của ông bì thư nào đó mà là pháp trị sao ông Thạnh?

      Xóa
    4. Nguyễn Văn Thạnhlúc 08:47 5 tháng 6, 2012

      Trong thể chế pháp trị, luật do nhà cầm quyền đưa ra, và tôi cũng có nói là, nếu nó không thấy có lợi cho họ, thì họ sẽ vượt qua luật
      Thời vua chúa, cũng có những lệnh phải thực thi, không cần luật và có những luật cũng ko làm được ví dụ "luật pháp bất vị thân" nhưng nó đụng vào con cháu vua, quan thì cũng chịu
      Bạn có tư duy được vấn đề ko? Tôi nói là pháp trị không tốt, nó là hình thức của độc tài, toàn trị
      Vậy nhé.

      Xóa
    5. Bẹn là Thạnh hay Thạch mà cái đầu bạn "cứng" như đá vậy?
      Từ Chuyên chế Toàn trị đến Quân chủ Pháp trị là cả ngàn năm lịch sử Nhân loại đó bạn ự.., biết thì thưa thốt,, không biết thì dựa cột mà nghe mà học nhé. Cố lên bạn Thạnh nhé!

      Xóa
    6. Bố biết cái chữ "nhà nước pháp quyền" là gì không mà cãi kinh vậy?
      Tôi đồng ý với anh Thạnh.
      "Quân chủ pháp trị": Tần Thủy Hoàng cũng là quân chủ pháp trị, bố có biết không? Bố ưng kiểu trị đó à?
      Tỏ ra nguy hiểm!

      Xóa
  6. Nguyễn Văn Thạnhlúc 16:43 4 tháng 6, 2012

    Vẫn biết Lấp lánh không phải là Vàng, nhưng vẫn có nhiều người thích lấp lánh để lừa thiên hạ, đến GS-TS Nguyễn Thị Doan (phó chủ tịch nước) cũng la lên rằng "nhà nước ta là nhà nước pháp quyền, dân chủ vạn lần,...." là một lối nói lấy được mị dân hoặc không phân biệt đâu là nhà nước pháp trị, đâu là nước pháp quyền.
    Trân trọng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Văn Thạnhlúc 18:28 4 tháng 6, 2012

      Sửa lại: lấp lánh chưa phải là Vàng.....

      Xóa
    2. Nùn quá!
      Cái Nn này là Nn Toàn trị, còn nâu mới đạt tới Nn Pháp trị vậy mà ông Thạnh bibibôbô về Pháp trị, Pháp quyền, Chủ nghĩa Cá nhân cứ như đúng rồi. Nùn!

      Xóa
    3. Đọc kỹ lại đi cha

      Xóa
    4. Bố con nhà Gà đá philúc 21:02 4 tháng 6, 2012

      @hạmụcvônhân: Bố tưởng nhà nước pháp trị là tốt à, đọc kỹ lại đi, người ta phân tích: pháp trị là luật do nhà cầm quyền đưa ra, có khi rất mất dân chủ, khác hoàn toàn nhà nước pháp quyền, luật do dân đưa ra.
      Toàn trị là một nhà nước pháp trị. Vậy nha bố.

      Xóa
    5. Bố con nhà Gà đi đá tiếp đi, cãi nhau với thằng Vô Nhân làm cái dề? Nó chỉ nói được cái toàn trị là hết ý. Còn lại là nó " tỏ ra ngu". Nó im rồi thì để cho nó im đi.

      Xóa
  7. Bác @Khoai Lang nói giống ý em lắm đấy ạ.
    Cái kiểu viết bài dài dòng, lòng vòng không ra trước sau, ngọn nguồn như bài trên đáng ra chỉ nên đăng ở báo "lề đảng" thôi. Điều người dân Việt mình cần bây giờ là có những người có trí tuệ nhìn rõ đâu là nguyên nhân tồi tệ của đất nước, của dân tộc. Phương pháp nào tốt nhất để thay đổi nó mà nhân dân có thể làm được và vạch rõ một tương lai bảo đảm chắc chắn sẽ như thế nào kia.
    Người ta thường nói "Ôn cố tri tân", là xét việc cũ để đề ra cái mới. Thế nhưng tác giả này dường như không muốn đụng vào cái ung nhọt, chỉ muốn xoa dầu chữa bệnh mà thôi.
    Sau 66 năm nhân dân bị lừa phỉnh, bị bóp miệng, người dân đang muốn lôi "cái ô dù thần thánh HCM" vứt đi để ném đá vào cái đám sâu bọ đang núp ở dưới nó thì ông ấy lại có những bài viết như kiểu: "Hãy ném đá chúng tao đi, nhưng cấm ném vào cái ô thần thánh HCM của chúng tao đấy nhé!".
    Em cũng thấy buồn cười về cái "cuộc cách mạng XSKT có 100 lô đặc biệt 10 tỷ và 1000 lô hạng nhất 1 tỷ" nữa kia. Trong lịch sử loài người thì đây là lần đầu tiên em nghe có "cuộc cách mạng đặt căn bản trên lòng THAM mà tác giả gọi là bản năng của con người". Cuộc cách mạng trước được những người "không hề tơ hào đến cây kim sợi chỉ của đồng bào" mà nó còn ra thế này thì những người vì Tham đứng ra làm CM thì khi họ thành công sẽ ra thế nào?!
    Em nghe 10 tỷ em cũng ham, nhưng em không biết là ai sẽ trả số tiền ấy và liệu họ có trả hay không nữa? Cùng là sinh mạng một con người nhưng mạng của người thứ 100 và người thứ 101 sao mà quá chua cay. Nó cũng làm em chợt so sánh giá cả sẽ nhận được giữa các cô gái ở Bình Hưng Hòa và cô người mẫu Hồng Hà và các cô gái trong đường dây của Hoa Hậu Nam Mekong 2009 sau cuộc vui của khách quá, thảm.
    Em cứ tưởng các nhà lãnh đạo Dân Chủ thì phải có những bài viết về sự đúng sai, lợi hại của cái "lưỡi câu tẩm độc Vô gia đình, Vô tổ quốc, Vô tôn giáo" của CNCS kia, nhưng chẳng thấy ai dám đả động tới. Người ta kết tội "bác Hồ" là bất nhân, bất nghĩa, là người vi phạm hiến pháp và kết luận "TRÍ THỨC KÍNH YÊU BÁC HỒ LÀ TRÍ THỨC CỤC PHÂN" cũng chẳng thấy ai biện luận đúng sai, cứ như họ nghĩ "ai nói gì thì nói miễn đúng thì thôi" vậy.
    Dân trí bây giờ không kém như thằng "Phước khùng" và "thằng mọi Niê Thuật" nghĩ đâu, đừng có mà "dắt tay nhau đi dưới tấm bảng chỉ đường loanh quanh không lối thoát" nữa.
    Thường khi đọc bài viết về Dân chủ của ai thì em lại đoán xem tác giả có thật là DÂN CHỦ hay không. E có nhiều người mơ mộng bị lừa bởi những anh "Dân chủ nửa vời", "Dân chủ salon" lắm. Sợ nhất là những anh "Dân chủ cò mồi", "Dân chủ móc câu", chưa thấy tự do dân chủ ở đâu đã bị tù tội thì thảm lắm đồng bào ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Qua đọc lại để biết người ta tranh luận ngã ngũ chuyện tiền nong như thế nào.
      Không hiểu hay không muốn hiểu vậy "cái miệng nói dai nhách"

      Xóa
    2. Ai nói là không có cách mạng dân oan,vừa mới đây thôi tiên giang,vân lãng đó,bị đàn áp đó,người ta đấu tranh,xuống đường vì quyền lợi của mình đấy thôi.
      Làm gì có Cuộc cách mạng được những người "không hề tơ hào đến cây kim sợi chỉ của đồng bào" .Nói khó nghe đấy,Cướp Chính Quyền về tay "Sở hữu Toàn Dân" và ngồi lỳ mấy chục năm hết đời cha đến đời con mà thằng Đui nó cũng thấy đó.

      Xóa
  8. Công nhận là đọc cũng khó nhai, nhưng mà nhai được rồi thì nuốt cũng thấy ...ngon ngon. Hehe. Cúm ơn

    Trả lờiXóa
  9. Tiếng sóng biểnlúc 17:14 4 tháng 6, 2012

    Đầu óc của Khoai Mì đúng là Khoai Mì quá, và văn vẻ thì quả là "quá chua cay" như lời của nó.Dù cho Khoai Mì không thích cái đề nghị thưởng công lao cho những con người đầu tiên dám vượt lên số đông, xông pha vì nền dân chủ, thì cũng không nên có cái lối ăn nói chua lét như vậy. Kinh quá!

    Trả lờiXóa
  10. Chào bạn Khoai Mì. Tất cả các cuộc chiến tranh đều cũng xuất phát từ lòng tham. Vấn đề là chủ nghĩa cá nhân luôn tồn tại dù bạn có chấp nhận nó hay không. Bạn mới chính là kẻ có đạo đức HCM nửa mùa chứ không phải là tác giả đâu ạ. Bạn đọc mà không hiểu, thấy chung chung, chứng tỏ đầu óc bạn hơi kém. Tôi khuyên bạn là hãy viết bài chửi bới Đảng và ông Hồ đi. Đảm bảo rất là cay độc chua chát. Bọn ĐCS nghe xong nó không những không chấp nhận nó đã sai, mà nó đâm ra căm thù bạn luôn. Bọn chúng cũng là người Việt Nam đấy ạ. Bạn hãy nhìn toàn cục, thay vì nhìn hiện tượng.

    Trả lờiXóa
  11. Khoai mì thì bao giờ mới hiểu được cơm gạo?
    Muốn thoát ra thì phải tìm đường.Chứ cái kiểu cứ ngồi đấy mà chửi rủa chẳng khác gì một thằng vừa ăn vạ vừa la làng..

    Trả lờiXóa
  12. Khoai Mì (trước) không phải Khoai Mì sau.lúc 17:31 4 tháng 6, 2012

    @ Khoai Mì. Tui đã lấy trước tên "Khoai Mì" để góp ý với bạn Khoai Lang rồi. Còn bạn muốn ủng hộ bạn Khoai Lang thì bạn nên chọn tên khác chứ! Bạn ... kỳ quá hà!

    Trả lờiXóa
  13. Khoai với chả mìlúc 18:26 4 tháng 6, 2012

    Đơn giản là những nhà Dân chủ họ thích phân tích vấn đề, tìm ra cái mâu thuẫn, rồi giải quyết nó. Họ không có năng khiếu và cũng không thích chửi rủa như bạn Khoai Mì. Ai thich viết theo lối nào là quyền của họ, cớ sao họ không chửi lại cứ bảo họ "phải chửi đi chứ, sao không chịu chửi gì hền vậy!". Vậy ông Khoai Mì có thích thì ông ngồi đó mà chửi đi. Vớ vẩn, hầm hồ. Tôi đồng ý với Bác Khoai sọ. Ông Khoai Mì về sân của ông mà chửi rủa đi.

    Trả lờiXóa
  14. Alibaba và 40 tên cướplúc 19:19 4 tháng 6, 2012

    Tôi nghĩ các nhà đấu tranh dân chủ hiện nay và bà Doan nên đọc bài viết này để biết cái thực chất mà một xã hội nên hướng đến thay vì đi tìm cái màu mè, cái hình thức lấp lánh, chỉ khổ dân thôi.
    Ông Hồ đưa ra nhiều qui định đẹp như mơ nhưng vô dụng vì không thực hiện được, bị chủ nghĩa cá nhân xuyên thủng như thường.

    Trả lờiXóa
  15. Tôi xin đóng góp 4 ý kiến cho bài viết của anh Nguyễn Văn Thạnh.

    1.Vấn đề “chủ nghĩa cá nhân”.

    Tôi không thấy tác giả định nghĩa “chủ nghĩa cá nhân” là gì, nhưng theo văn mạch, thì tôi nghĩ tác giả cho rằng “chủ nghĩa cá nhân” là những gì xấu xa, ích kỷ, có hại cho tập thể. Luận địệu này tôi vẫn thường thấy ở những người Mác Xít hay đề cao những gì thuộc về tập thể và bài bác cá nhân. Người ta định nghĩa “chủ nghĩa cá nhân” cũng tương tự như người ta định nghĩa chữ “chủ nghĩa tư bản”, nghĩa là hết sức tùy tiện, bóp méo, và sai lệch, để rồi lên án cho sướng miệng.

    Theo tôi hiểu, một mặt khác của chủ nghĩa cá nhân chính là sự tôn trọng cá thể, chú trọng đến sự độc lập và tự lập của mỗi cá nhân, dẫn đến tự do cho mỗi cá nhân. Có thể nói, nền tảng tôn trọng nhân quyền và nền tảng dân chủ của tây phương bắt nguồn từ sự tôn trọng cá nhân. Trong khi đó trong xã hội cộng sản, người ta nhân danh tập thể để đàn áp cá nhân.

    Như vậy, “cá nhân” chẳng có gì là sai trái hay là nguồn gốc của sự vi phạm luật pháp như anh Thạnh trình bày. Như thế nào là sự hài hòa quân bằng? Tôi nghĩ đó là một nền tảng tư tưởng của triết gia Kim Định, gọi là “nét song trùng”, dịch từ chữ “dualism”. Phải công nhận cả hai thực thể cá nhân và tập thể. Bỏ một chọn một là khập khễnh rồi. (xin đọc thêm Nét Song Trùng của Kim Định tại Dunglac.org http://www.dunglac.org/index.php?m=module3&v=chapter&ib=68&ict=708)

    Sự không tôn trọng luật pháp lại là chuyện khác. Người ta phạm luật không phải đơn giản là người ta theo “chủ nghĩa cá nhân”. Bởi vì người ta vẫn có thể nhân danh tập thể để vi phạm luật pháp. Như vậy chuyện vi phạm luật pháp vượt lên trên chuyện con người chạy theo chủ nghĩa cá nhân hay tập thể. Ngày xưa, Mạnh Tử cho rằng bản chất con người là tốt đẹp, cho nên dùng lễ giáo để vun xới và thăng hoa bản tính tốt lành của con người. Cùng một lúc, Tuân Tử chủ trương bản chất con người là xấu xa, cho nên phải dùng luật pháp để trừng trị và ngăn ngừa tội ác. Tôi cho rằng cả hai đều đúng một phần. Cho nên xã hội tân tiến ngày nay vừa dùng luật pháp để ngăn ngừa tội ác, vừa dùng giáo dục (và tôn giáo) để thăng hoa con người. Như vậy sự vi phạm luật pháp của con người dựa trên tính (nature) của con người, chứ không phải đơn giản là người ấy chạy theo “cá nhân chủ nghĩa” như tác giả cố gắng trình bày.

    Như vậy, muốn phê bình “chủ nghĩa cá nhân”, không thể gán ghép những ý nghĩa xấu xa cho nó rồi phê bình một cách tùy tiện. Phải định nghĩa nó là gì trước đã, rồi mới phê bình và nhận định, để tránh chuyện ông nói gà bà nói vịt. Tôi hẹn anh Thạnh tới tối (giờ bên Mỹ) rồi sẽ viết tiếp 3 ý kiến còn lại.

    NKĐăng
    enqdudq

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Văn Thạnhlúc 09:04 5 tháng 6, 2012

      Bạn đọc hết các bài viết của tôi, nhất là bài "con người và những qui luật tự nhiên", tôi thừa nhận chủ nghĩa cá nhân là thuộc tính tất yếu như trọng lực và ứng dụng nó trong quản lý, phát triển xã hội, đúng qui luật để nó tốt đẹp, tôi tư duy theo khoa học, dưới góc nhìn khoa học, tự nhiên là tự nhiên, quan trọng là hiểu thuộc tính để ứng dụng, không có chuyện gán ghép.
      Về luật pháp và chủ nghĩa cá nhân: tôi viết trong bài này, bàn vấn đề này, như việc tôi đang mổ xẻ một chi tiết là hệ thống lái, anh nói đến cả cái máy bay, đúng là ngoài luật thì tôn giáo, đạo đức, phong tục,.....cũng vô cùng quan trọng, tôi không có bác bỏ nó. Khi nào thích hợp tôi có bài viết riêng
      Anh rất nhiệt tình (nhận xét dài) nhưng tôi nghĩ anh chưa hiểu được cái chủ ý của tôi, cái tôi muốn nói, nếu luật từ cuộc sống, từ dân sự như bên Mỹ thì nghiêm và chặt, còn theo chủ ý chính quyền như bên VN thì nó lùm xùm, và rất dễ để các bên vượt qua, hay còn gọi là kẽ hở.

      Xóa
  16. Người ta "nhân danh tập thể để vi phạm",cũng là để phục vụ lợi ích cá nhân. "Nhân danh" tập thể để tìm kiếm sự đồng thuận, chính nghĩa của số đông. CS hay làm vậy. Chẳng qua cũng vì quyền lợi cá nhân thôi. "thuộc tính tự nhiên-nature" là từ dùng chung cho sinh giới, với một con người trong xã hội loài người thì dùng cụm 'chủ nghĩa cá nhân" để thay thế cũng chả có gì để mà thắc mắc. Tôi cho là ban NKĐ đọc lời hiểu ý, không nên chăm chằm vào từng con chữ.

    Trả lờiXóa
  17. Trái cà có cuống, cọng sản có đuôilúc 10:41 5 tháng 6, 2012

    Bản chất cọng sản là gian dối,
    những chuyện đã rõ rồi, còn nhập nhằng,
    cọng sản lũ cướp nói xằng,
    dời nào biết trơ trẻn và nhận mình lỗi,
    đánh phóng viên cũng dối lừa,
    cọng sản đổ thừa "thù địch phản động."
    cọng sản bọn cướp xuẩn động,
    Dan Mạch không giống tàu cọng Backinh,
    có sao nói vậy, chứng minh,
    cọng sản chối tội, tởm kinh trơi đời,
    làm người phải biết quí người,
    mình không kính trọng, người nào kính tôn?
    cọng sản, lũ thú không hồn,
    dành ăn như chó, du côn khác nào,
    từ tên mafia đỏ, cấp cao,
    đến tên cắc ké, tên nào cũng gian,
    cọng sản là lũ gian tham,
    rình chực như chó, lừa dân cướp nhà,
    ôi chao, đảng thối hơn ma,
    ai mà tin đảng, chết cha chưa hoàn,
    cọng sản có lũ công an,
    tham lam thì có, thật thà thì không.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ hay
      Thưởng cưng 10 tỷ vnđ
      Khi nào có rân chủ
      Nhớ bầu tôi nhe, cưng!

      Xóa
    2. Khi mô hy sinh mới được liệt sĩ nghe!
      Cái chế độ liệt sĩ, không phải là phỉnh người lính ra chiến trường đâu. Nó hoàn toàn xứng đáng.
      Việc nguy hiểm có ích cho cộng đồng, để có người làm, ngoài lòng nghĩa khí, rất cần có chế độ, theo tôi có thưởng 100 tỷ cũng xứng đáng, có như vậy mới kích hoạt được, chứ bây giờ, la om xồm, có cha nào làm không?
      Hạ mục vô nhân làm đi?

      Xóa
Mới hơn Cũ hơn