Có phải trên 3.5 triệu đảng viên CSVN đều qui hàng Tàu cộng? - Dân Làm Báo

Có phải trên 3.5 triệu đảng viên CSVN đều qui hàng Tàu cộng?

Nguyên Thạch (Danlambao) - Qua những sự kiện gần đây như các cuộc xuống đường biểu tình rầm rộ chống Trung cộng xâm lược biển đảo, chống đàn áp tôn giáo, chống cướp giựt đất đai, tài sản của công dân, phản đối Tàu cộng đã hủy diệt môi sinh, cá chết, biển chết, người chết do chất độc hại mà Trung cộng cố tình tuồng qua VN nhằm mục đích giết hại dân tộc này để dễ bề thôn tính. Qua những vụ bất ổn trong nội bộ đảng, thanh toán nhau ở Yên Bái, đốt cháy nhà hát karaoke ở Hà Nội... Cho thấy rằng sự hả hê vui mừng của đại đa số dân chúng, đó là những gáo nước sôi tạt vào mặt đảng. Từ bất tôn trọng, bất hợp tác... đưa đến hành động vùng lên chống đối hoặc tiêu diệt là một khoảng cách không xa. ĐCSVN phải biết thái độ của dân để mà biết rõ vị thế đang lung lay của mình.

*

Tiêu đề trên là một câu nghi vấn khiến những người chống cộng triệt để mới thoạt nghe sẽ có phản ứng ngay rằng: "Cộng sản Việt Nam đã qui hàng Trung cộng rõ ràng rồi còn gì mà nghi ngờ nữa". Đó có thể là sự khẳng định mang tính võ đoán của những người không thuộc ĐCSVN, còn những người là thành viên của đảng với con số 3.6 triệu đảng viên thì sẽ câu giải thích ra sao?. Đây là vấn đề nghiêm trọng mà người viết muốn nêu ra và mong có lời xác định rõ ràng của những đảng viên cũng như Bộ chính trị cùng Trung ương đảng khẳng định dứt khoát trước năm 2020, khi mà "Mật Nghị Thành Đô 1990" phải được bắt đầu thực hiện những gì đã ký kết trong những điều khoảng của mật ước ấy. Nghĩa là Việt Nam sẽ hoàn toàn lệ thuộc vào sự chỉ đạo của nhà cầm quyền Bắc Kinh mà xa hơn nữa, VN chỉ là một tỉnh hoặc khu tự trị của nhóm dân tộc thiểu số trực thuộc guồng máy cầm quyền trung ương Hán chủ. 

Trải qua bao ngàn năm dựng nước và giữ nước từ thời các vua Hùng cho đến nay, lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm của Việt tộc chưa bao giờ ghi lại những vết ô nhục không thể nào chấp nhận được, ngoại trừ 2 tên phản nghịch Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc đã cõng rắn cắn gà nhà mà dân tộc vẫn luôn căm giận.

Hôm nay, trước tình thế vô cùng nguy ngập trong sự bao vây Việt Nam hầu như toàn diện về mọi mặt của Trung cộng, phản ứng của khối đại đa số toàn dân thì đã rõ, nhưng với 3.6 triệu đảng viên thì sao?. Đó là câu hỏi mà 90 triệu dân muốn biết để có những hành động nhằm mục đích bảo vệ sự tồn vong của quốc gia dân tộc mà thời gian thì chúng ta không còn nhiều nữa.

Một cách khách quan, thiết nghĩ ĐCSVN cũng chẳng vui vẻ và cũng chẳng mong muốn cái ngày mà đất nước Việt Nam bị xóa tên trên bản đồ. Trong thực thể hôm nay, ĐCSVN là những người hiểu rõ hơn ai hết về hiện tình của đất nước đang lâm vào tình cảnh như thế nào. Hãy dẹp bỏ những ngụy biện cùng nguyên nhân dẫn đến tình trạng vô cùng bi đát của hôm nay mà hãy nhắm vào thực tế để có cách giải quyết sáng suốt cũng như chọn những con đường nào cho quốc gia và dân tộc có thể thoát nạn.

Ở đây, người viết xin đưa ra 2 kịch bản và dĩ nhiên cả 2 đều chứa đựng sự đau đớn cùng nhiều sự hy sinh từ những người cộng sản vì ĐCSVN tự nó trong quá khứ đã đặt mình vào những tình trạng vô cùng khó khăn đen tối để rồi phải lê lết đến ngày hôm nay. Trong vũng lầy ấy, ĐCSVN không có quyền đòi hỏi cho mình sự thoải mái cũng như sự chọn lựa theo như ý muốn chủ quan. Hai kịch bản ấy là:

1- Tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê, con đường tiến lên XHCN và vô hiệu hóa nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

2- Ủng hộ và giúp đỡ tối đa một thể chế mới với đầy đủ Độc lập, Tự do, Dân chủ và Tam Quyền Phân Lập.

Như đã nêu trên, tình thế của đất nước hôm nay không cho phép ĐCSVN còn có sự lựa chọn nào khác theo ý muốn của bản thân những đảng viên cao cấp và riêng tư cho ĐCSVN nữa mà hãy chấp nhận những gì khả dĩ có thể cho bản thân một cách tốt nhất trên tinh thần vì đất nước, vì dân tộc là trên hết. ĐCSVN nên hiểu rằng triều đại nào rồi cũng sẽ qua đi, chỉ có dân tộc là trường tồn. Ai cũng sẽ phải một lần chết, chết trong vinh dư hay chết trong tủi nhục là do thái độ chọn lựa của mình và điều mặc nhiên là lúc ra đi, không ai có thể đem theo gì cả ngoài lưu lại cho hậu thế tiếng nhục hay vinh.

Tôi xin được giải trình cho kịch bản thứ nhất: Từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê và vô hiệu hóa nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam còn có nghĩa một cách danh chính ngôn thuận rằng Đảng phái chính trị cùng nhà nước CHXHCN Việt Nam đã không còn hiệu nghiệm trên tất cả mọi vấn đề mang tính đối nội và đối ngoại, từ đó mọi liên quan đến một chế độ không còn tồn tại là không còn giá trị về mặt tình cảm lẫn pháp lý.

Bên cạnh, tôi xin giải thích thêm về những điều mà đối với các vị lãnh đạo cùng các quan chức cao cấp khác rất quan tâm, đó là: Sự an nguy của tính mạng lẫn tài sản mà các vị sở hữu được một cách bất chính thì sao?. Một cách không cực đoan, tôi nghĩ rằng các vị có thể rời khỏi đất nước trong tư thế bình an nếu các vị muốn, còn tài sản như nhà cửa, cơ sở vật chất... thì hãy để lại vì lý do là các vị không thể mang theo cũng như xem là phần đóng góp vào công quỹ cho chế độ mới.

Vấn đề thứ hai: Thể chế mới sẽ có tên nước, Hiến pháp và guồng máy chính quyền mới, không liên quan, cũng như không chịu trách nhiệm với những gì mà nhà cầm quyền của chế độ cũ ký kết, vay mượn và thỏa thuận... Như vậy số nợ không chính đáng, không minh bạch cũ lên đến gần ngàn tỷ USD, chính quyền mới sẽ không chịu trách nhiệm gánh vác. Bên cạnh những gì thuộc chủ quyền của quốc gia như lãnh thổ, lãnh hải, thác, vịnh, biển, đảo, biên giới nguyên thủy có đầy đủ bằng chứng chủ quyền lâu đời thì chính quyền mới có trách nhiệm đòi hỏi để lấy lại một cách hợp pháp, hợp lý.

Trên là những phác họa mang tính tiêu biểu tổng quát, những cá nhân hoặc tổ chức chính trị của một chính quyền mới dĩ nhiên sẽ có những dự thảo, những kế hoạch cho tiến trình lập nên một chính quyền mới với đầy đủ chi tiết về mặt pháp lý trên cơ bản của một chính quyền Nhân Bản và sáng tạo để vận hành một quốc gia ngày càng hữu hiệu hơn.

Như tất cả các vị đã nắm biết khá đầy đủ về tình hình của đất nước hôm nay mà người viết không cần phải viết ra đây. Hồ Chí Minh là ai thì giờ đây ông ta không còn là một nhân vật huyền bí mang tính tôn vinh gần như tuyệt đối nữa. Nguyên nhân của mọi nguyên nhân đưa đến sự thảm bại về mọi mặt của VN hôm nay mà chính ông cùng ĐCSVN đã gây nên trong hơn 70 năm cầm nắm vận mệnh của đất nước để rồi giờ đây tất cả chúng ta phải gánh chịu bao thảm họa tột cùng. Tôi nghĩ rằng toàn dân VN và chắc chắn là có cả đa số đảng viên cộng sản sẽ không thể nào chấp nhận mất nước. Người dân Việt sẽ không bao giờ chấp nhận làm nô lệ cho Tàu cộng, đó là điều mà mọi người đã khẳng định.


Qua những sự kiện gần đây như các cuộc xuống đường biểu tình rầm rộ chống Trung cộng xâm lược biển đảo, chống đàn áp tôn giáo, chống cướp giựt đất đai, tài sản của công dân, phản đối Tàu cộng đã hủy diệt môi sinh, cá chết, biển chết, người chết do chất độc hại mà Trung cộng cố tình tuồng qua VN nhằm mục đích giết hại dân tộc này để dễ bề thôn tính. Qua những vụ bất ổn trong nội bộ đảng, thanh toán nhau ở Yên Bái, đốt cháy nhà hát karaoke ở Hà Nội... Cho thấy rằng sự hả hê vui mừng của đại đa số dân chúng, đó là những gáo nước sôi tạt vào mặt đảng. Từ bất tôn trọng, bất hợp tác... đưa đến hành động vùng lên chống đối hoặc tiêu diệt là một khoảng cách không xa. ĐCSVN phải biết thái độ của dân để mà biết rõ vị thế đang lung lay của mình.

Thời gian từ nay cho đến 2020 chỉ còn non 4 năm, ĐCSVN hãy xác định một lần cuối thái độ của đảng đối với dân tộc, đối với ngoại bang Tàu cộng một cách rõ ràng, chính xác, không ngụy biện, không lừa mị nữa vì đất nước của chúng ta đang trên đà diệt vong và nô lệ. Sự xác định này cho dẫu ở khuynh hướng nào, hoặc BÁN NƯỚC vì lợi ích riêng tư, hoặc dồn tất cả khả năng vì đất nước và dân tộc. Sự khẳng định một trong hai điều nêu trên, đó là đạo đức và danh dự của những con người Việt Nam nếu ĐCSVN muốn làm những con người.




Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
https://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo